Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 41: Món quà
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:27:05
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mâu Văn ngẩng đầu .
Cô thấy ánh mắt dần trở nên nồng đậm, đậm đến mức tan nổi. Ngón tay như đang vuốt chậu hoa nở rực rỡ ngoài ban công, sợ cánh hoa rơi xuống, nhẹ nhàng mềm mại vê xoay.
Cô cúi đầu, hai tay siết chặt mép bàn, dám thở. Anh rảnh một tay nâng cằm cô, bắt cô .
Cô . Đầu ngón tay tiến thêm một đốt, thở cô càng gấp. Khi cô há miệng hít sâu, bàn tay giữ gáy, hôn cô thật sâu. Âm thanh của cô thoát , đều rơi miệng , nuốt sạch.
Lúc Mâu Văn mới phát hiện nhớ đến .
Nỗi nhớ dành cho là thứ cụ thể.
Không chỉ ngày ngày gặp , trong nhà như một vị tướng, những lời trẻ con, đùa giỡn với , mà còn cùng như thế .
Cô thể phủ nhận rằng trong ý thức của , nỗi nhớ bao gồm cả thứ bí mật thể chia sẻ với bất kỳ ai. Trong mỗi đêm yên tĩnh, ý nghĩ luôn nhảy như một ngọn lửa nhỏ, thiêu đốt cô.
Yêu con , yêu thứ thuộc về .
Cả thể xác và linh hồn , cô đều yêu, đều .
Cuối cùng Tạ Sùng hôn cô nữa. Chiếc cằm mang mùi nước cạo râu cọ lên má cô, cọ đến đau và đỏ. Cô tựa đầu lên vai , hai tay ôm chặt cổ , nghẹn ngào thành tiếng.
Anh kéo tay cô xuống, vặn lưng, dùng một tay giữ cả hai cổ tay. Cô theo bản năng giãy giụa, nhưng bàn tay như kìm sắt, siết chặt khiến cô thể cử động.
“Tạ Sùng, Tạ Sùng…” Mâu Văn gọi tên , giọng càng lúc càng gấp. Tiếng cuối cùng nghẹn lâu trong cổ họng thoát . Cổ tay như bốc cháy, đau đớn, cuối cùng mới buông .
Anh vẫn cô.
Ngọn lửa trong mắt cháy rực, cảm xúc cuộn trào.
Tạ Sùng chậm rãi lùi một chân, cơ thể thấp dần xuống. Mâu Văn từ . Tư thế của thành kính đến , như chuẩn thực hiện một lời cầu nguyện vĩnh hằng.
Cô thấy quỳ một gối, ngẩng đầu . Mâu Văn định gì, nhíu mày khó hiểu hỏi: “Sao ? Tạ Sùng. Sao thế? Anh lên ?” Giọng cô dường như mang theo cầu xin.
Anh , ánh mắt chậm rãi hạ xuống.
Mâu Văn như hiểu điều gì, hổ rời , ngăn .
“Đừng động.” Anh lệnh: “Không động.”
Tay cô túm tóc , dùng sức. Anh đau, nhưng vẫn kiềm chế lực của .
Mâu Văn một cảm giác kỳ lạ và xa lạ bao phủ. Cô cảm thấy thế giới tràn đầy bọt mềm và mưa dồi dào. Cảm giác quái lạ gần như khiến cô . Cô nhắm mắt, khóe mắt treo nước.
Cả thế giới đều đang gột rửa.
Cô giãy giụa dữ dội, lưng đập tường lạnh và ẩm. Cô run lên, nép lòng .
“Không thích ?” Anh hỏi.
Cô lắc đầu gật, gật lắc. Cô , cảm thấy còn là . Rõ ràng từ chối, tay siết chặt tóc . tóc đủ dài, cô luôn thể dùng sức đúng cách, thành hết đến khác kéo đầu về phía .
“Dữ dội quá.” Cô : “Em sợ.”
Cuối cùng thấy giọt nước mắt khô ở khóe mắt cô: “Em ?”
Mũi cô vẫn nghẹt, bướng bỉnh lắc đầu, chịu thừa nhận.
Cuối cùng Tạ Sùng ném cô lên giường.
Sau khi trở về, nơi đầu tiên lao tới là phòng ngủ. Anh thấy ban công phòng thêm một tiểu cảnh: một bể cá hình bầu dục, vài cọng rong nổi mặt nước, hai con cá chui qua chui bên .
Cô còn đặt cho một chiếc giá gỗ nhỏ, giá bày những chậu hoa cao thấp xen kẽ.
Phòng ngủ còn lạnh lẽo như , trở nên dịu dàng ý vị. Trên giường cũng bộ chăn ga mới, bốn góc ga phủ thêu mấy bông hoa thanh nhã. Anh cởi áo ngoài, một lúc giường, ngửi thấy hương thơm nhàn nhạt giữa gối chăn.
Mọi thứ đều nhắc rằng trong nhà một phụ nữ, yêu cuộc sống, dùng cách của trang điểm ngôi nhà thành một bài thơ. , cô yêu cuộc sống đến thế. Tình yêu dành cho cuộc sống len từng góc nhà. À , chỉ len những góc cô quen thuộc. Có vài căn phòng, cô thậm chí bước nào.
Cô kéo bất kỳ ngăn kéo tủ nào trong những căn phòng , từng kiểm tra. Cô đối xử với chúng vô cùng khách sáo, giống như một vị khách. Việc vượt khuôn phép duy nhất của vị khách là sự xúi giục của uống một chai rượu. Chai đó đặt ở tầng cùng, là một trong những chai tương đối đắt của tủ rượu. cô cố ý, lẽ cô tưởng đó là rượu rẻ.
Chỉ thôi. Cô đặt chân những căn phòng đó nữa.
Trong nhà , quả thật tự do và quyền lực tuyệt đối.
Mâu Văn sờ thấy ga giường ướt một mảng, nhưng động nữa, cô mệt quá. Tạ Sùng kéo cô về phía : “Hai đứa chen một chút, tạm ngủ .”
Mâu Văn mở nổi mắt, thôi.
Cô mơ màng ngủ, ngủ . Hai chen sát , cẩn thận chạm , nơi lập tức lan thành một trận lửa lớn.
Cô mơ mơ màng màng nhận điều bất thường, bất mãn lẩm bẩm: “Tạ Sùng, ngủ .”
“Em cứ ngủ phần em.” Tạ Sùng .
Mâu Văn còn ngủ thế nào , cơn buồn ngủ bò mất, thế là cùng giày vò.
Cho đến trưa hôm , ngủ tỉnh, nhiều chìm xuống và dâng cao. Tưởng rằng con sẽ vì thế mà uể oải, ngủ liền ba ngày ba đêm, nhưng .
Cả hai đều đói.
Mâu Văn nấu một bát mì. Hai ăn ngấu nghiến, đ.á.n.h răng ngã xuống ngủ, ngủ tới chạng vạng mới mở mắt. Cơ thể họ và cả thế giới đều như đổi mới.
Mâu Văn ban công tưới hoa, ngẩng lên bầu trời bên ngoài: hoàng hôn nhuộm đỏ cả trời, lớp đỏ chồng lên lan tới chân trời. Có dừng lầu trời ngẩn ngơ, trẻ con cũng giơ tay chỉ, dùng giọng non nớt : “Cháy , cháy .”
Bầu trời bốc cháy.
“Tạ Sùng, xem hoàng hôn.” Mâu Văn gọi : “Anh .”
Tạ Sùng bước tới cửa sổ, cạnh cô, cùng ngắm buổi chiều say lòng. Ánh nắng xiên phía tây phủ lên mặt họ, ấm áp. Cô dựa vai , cuộc sống quá, đến mức cô nhịn bật “phì” một tiếng.
Tạ Sùng kinh ngạc cô. Cô chống nạnh, dáng vẻ đừng quản em, em thích thế đấy.
“Tạ Sùng, em ngoài dạo.” Mâu Văn nổi hứng: “Đi ?”
“Đi chứ.” Tạ Sùng : “Tới Đại học Nhân dân nhé, dạo xong ăn đêm.”
“Được .” Mâu Văn : “Cuối cùng em một dạo nữa.”
“Em như thể khi ở đây, cuộc sống của em mất trật tự .” Tạ Sùng : “Anh thấy em sống .”
“Hả?” Mâu Văn hiểu ý .
Tạ Sùng : “Lúc về gặp môi giới ngoài cổng, họ bảo em bắt đầu phát triển nghiệp vụ trong khu .”
“Hì hì.” Mâu Văn một tiếng: “Lúc đầu em là chủ nhà, môi giới tin. Sau đó em em là bà Tạ của Tạ tòa bảy, họ lập tức nhớ , tin em.”
Mâu Văn khoác tay Tạ Sùng: “Chồng ơi, tên dùng thật. Em hận thể dán mấy chữ ‘bà Tạ Sùng’ lên , khắp nơi lừa đảo…”
Tạ Sùng cô chọc .
Họ xuống lầu, đều nhịn ngẩng lên bầu trời. Buổi chiều như ở Bắc Kinh thật sự nhiều.
Đó là hoàng hôn nhân gian khiến say mê.
Mâu Văn nhớ hôm nay nhà Diêu Bội Phàm sơn tường. Bị Tạ Sùng quấn cả ngày, cô thời gian qua xem, liền kéo .
Trên đường, Mâu Văn : “Cô Diêu giỏi, trẻ như quản lý cấp cao của một doanh nghiệp. Gia cảnh cũng . Trước đây cha cô tới, em thoáng một , khí chất của hai lớn tuổi đều . Cô Diêu như , đàn ông thế nào mới xứng với cô .”
“Em cứ luôn miệng khen khác, quên mất chính .” Tạ Sùng : “Soi gương . Em cũng , chỉ xứng với em.”
Mâu Văn mà lòng ngọt lịm.
Tới nhà Diêu Bội Phàm, cô kiểm tra trong ngoài. Đội thi công do bạn Diêu Bội Phàm tìm việc mấy quy củ, Mâu Văn luôn tới xem hết đến khác. Có cô thật sự lo lắng, định với Diêu Bội Phàm. cô sớm , bảo Mâu Văn: “Cô giúp xem kỹ là , chỗ nào vấn đề cứ thẳng với họ. dùng đội thi công của bạn chẳng qua để trả một món nhân tình. Chỉ vất vả cho cô.”
Diêu Bội Phàm chỉ nhan sắc, còn thấu tình đạt lý.
Mâu Văn phát hiện mặt sơn phẳng, gọi điện cho Diêu Bội Phàm.
Diêu Bội Phàm , sẽ tìm họ. Sao hôm nay cô tới xem chạng vạng?
“ và chồng xuống lầu dạo.” Mâu Văn : “Tiện đường ghé xem.”
“Vậy ?” Diêu Bội Phàm : “Thế cũng vất vả cho Tạ .”
Khi cô gọi điện, Tạ Sùng luôn bên cạnh. Cúp máy, mới hỏi: “Đây là em dẫn về nhà?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-41-mon-qua.html.]
“ .” Mâu Văn : “Xin , hôm đó em quên thích em dẫn về nhà. Khi em vội quá.”
“Không .” Tạ Sùng .
“Em quan tâm cảm nhận của , nên khi Sở Lăng từ Hồng Kông mang bánh trung thu về, vốn định đưa tới nhà, đó chúng em hẹn ở ngoài.” Mâu Văn : “Chúng em ăn ở ngoài.”
Tạ Sùng “ừ” một tiếng: “Vậy bạn cũng hẹn ở ngoài. Em bảo Sở Lăng đừng để ý.”
Không Tạ Sùng , trở về , càng thích khác tới nhà. “Người khác” thậm chí bao gồm cả Tiền Tụng.
Tiền Tụng về, hai lâu gặp, tới nhà một lát, Tạ Sùng từ chối: “Ra ngoài ăn. mời.”
“ thể tới nhà nữa ?” Tiền Tụng hỏi.
“Không thể. Cậu ghét Mâu Văn, hai chạm mặt.”
Đây chỉ là một đoạn xen nhỏ, Tạ Sùng kể cho Mâu Văn. Họ nắm tay dạo ở Đại học Nhân dân trong gió đêm. Gió thổi mái tóc dài của Mâu Văn lên vai , ngưa ngứa. Anh hỏi: “Khi ở đây, ai bắt chuyện với em ?”
“Bắt chuyện ?” Mâu Văn nghĩ. Có. Thỉnh thoảng ở ngoài cô gặp một đàn ông quen, đối phương tìm cớ trò chuyện vài câu, đó cô thậm chí nhớ họ gì. Đương nhiên cho phương thức liên lạc.
“Vậy ở nước ngoài bắt chuyện với ?” Mâu Văn hỏi.
“Có.” Tạ Sùng đáp: “Hai ba .”
“Anh xử lý thế nào?”
“Anh ?” Tạ Sùng lấy từ túi áo khoác một hộp nhung đỏ, mở , lấy một chiếc nhẫn, đeo lên ngón áp út ngay mặt Mâu Văn: “Anh xử lý như .”
Anh công khai phận kết hôn, thể bớt nhiều phiền phức.
Lúc Mâu Văn mới nhớ họ kết hôn mua nhẫn.
Tạ Sùng lấy một hộp nhẫn khác từ túi áo. Dưới màn đêm, một đôi nhẫn tỏa sáng lấp lánh.
Mâu Văn sững .
Tạ Sùng hiệu cô đưa tay. Cô ngoan ngoãn chìa thẳng tay mặt . Trước tiên cúi đầu nắm đầu ngón tay cô, dáng vẻ vô cùng trịnh trọng, đó chậm rãi đeo chiếc nhẫn ngón áp út.
Mâu Văn từng đeo nhẫn.
Cô thậm chí món trang sức t.ử tế nào.
Chiếc nhẫn lạnh lẽo lướt qua ngón áp út, dường như thẳng lòng cô. Cô theo bản năng rụt tay, giữ .
“Lạ ?” Tạ Sùng : “Lần đầu đeo cũng cảm giác , như thứ gì đó siết lấy. Quen sẽ .”
Mâu Văn giơ tay lên trời, mượn ánh trăng bàn tay đeo nhẫn. ngay đó sợ mất, liền tháo bỏ hộp, nhờ Tạ Sùng cất giúp.
“Không đeo?” Tạ Sùng hỏi.
“Đắt quá. Làm việc cũng tiện. Em cất kỹ.” Mâu Văn thật sự nghĩ như , cô sợ mất. Dù hiểu hàng xa xỉ, cô hiểu Tạ Sùng. Anh tùy tiện mua đồ, cô đoán đôi nhẫn lẽ cũng đáng tám mươi một trăm nghìn.
“Em mua một chiếc giả ?” Mâu Văn : “Sở Lăng bảo lúc kết hôn đeo hàng giả, hàng thật cất .”
“Anh chịu nổi mất ?” Tạ Sùng : “Em đeo thật, để xem cả đời em thể mất mấy chiếc. Mười chiếc đủ ?”
Mâu Văn vội xua tay: “Đừng, đừng. Mất một chiếc thôi cũng đủ em đau lòng.” Cô dỗ : “Anh nghĩ xem, ngày nào em cũng chạy công trường, khó tránh va chạm. Nhẫn như , lỡ xước, em thật sự sẽ xót.”
Tạ Sùng nữa, cất nhẫn .
Họ ăn đêm cây cầu gần chỗ ở cũ của Mâu Văn. Ban đêm nhiều xe đẩy bán đồ, hai hóng gió thu ăn một ít.
Mâu Văn nhận Tạ Sùng giận, nghiêm túc dỗ: “Anh đừng giận nữa. Ngày mai em mở một khu chợ đêm nhỏ trong nhà cho , ?”
Tạ Sùng dễ cô dỗ, cố ý bộ: “Anh xem chợ đêm của em mới quyết định tha thứ .”
Về nhà, Mâu Văn mở chiếc nhẫn Tạ Sùng tặng ngắm kỹ. Cô thấy trong vòng nhẫn khắc chữ cái tiếng Anh, phân biệt cẩn thận mới nhận là họ của hai .
Cuối cùng đời cũng một thứ thuộc về cô, cũng thuộc về , đại diện cho cô và cho .
Mâu Văn nắm chiếc nhẫn trong lòng bàn tay, bất giác nắm đến ấm lên. Mở tay, thấy lòng bàn tay cạnh nhẫn in một vệt đỏ, sờ đau, ngứa.
Mâu Văn ngâm nga khóa nhẫn chiếc két nhỏ của , trong đó chứa tất cả những gì quý giá nhất.
Khóa , cô mới cảm thấy an .
Ngày hôm , cô thật sự mở “chợ đêm nhỏ” cho Tạ Sùng.
Cô tốn cả buổi chiều tái hiện đồ ăn vặt chợ đêm: xiên nhúng, đậu phụ thối, bánh lạnh nướng, mì xào, xiên thịt cừu, rau trộn…
Trước mỗi món đều đặt bảng giá, Tạ Sùng ăn trả tiền. Hai chơi đồ hàng. Một mặt cảm thấy ngu ngốc, một mặt thấy vui. Vừa chơi đến thẳng , cuối cùng mới xuống cùng ăn đêm.
Mâu Văn hỏi: “Đây cuộc sống ? Anh thấy hạnh phúc ?”
“Đây là cuộc sống .” Tạ Sùng khẳng định: “Cuộc sống hạnh phúc.”
Mâu Văn đầy cảm giác thành tựu, ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, một chân đạp lên ghế: “Làm chủ cuộc sống!” Khẩu hiệu vang trời.
Rất nhanh tới sinh nhật Tạ Sùng.
Buổi trưa, Diêu Bội Phàm tới xem thi công, mời Mâu Văn ăn cơm. Mâu Văn hôm nay thật sự , lát nữa còn sắp xếp.
“Có sắp xếp gì thì cũng ăn chứ?” Diêu Bội Phàm .
“Không , hôm nay là công trình lớn.” Mâu Văn : “Hôm nay là sinh nhật Tạ nhà , chuẩn .”
“Anh Tạ hạnh phúc đến ?” Diêu Bội Phàm tưởng tượng một phụ nữ chuẩn sinh nhật cho một đàn ông mà từ giữa trưa bận rộn. Trong đời cô ít đáng để bỏ công như .
Xe của Diêu Bội Phàm đỗ ngoài cổng khu, Mâu Văn tiễn cô . Hai ngoài, từ xa thấy xe Tạ Sùng chạy tới, rẽ lối xuống hầm.
Cửa kính xe hạ xuống, một bàn tay tùy ý đặt ngoài cửa, những ngón tay thon dài nổi bật. Họ thấy góc mặt lạnh lùng của kính râm.
Khi ở bên cô, vô cùng nghiêm túc lạnh nhạt. Mâu Văn hiếm khi thấy dáng vẻ , , trong lòng bỗng cảm thấy đàn ông lạnh lùng cũng quyến rũ.
Cô đầu, bắt gặp Diêu Bội Phàm thu ánh mắt .
“Cũng là hàng xóm của chúng ?” Diêu Bội Phàm : “Cô ở lâu, từng gặp ?”
“Ai?” Mâu Văn chỉ về phía Tạ Sùng biến mất: “Chiếc xe ? Đó là chồng .”
“Vậy ?” Diêu Bội Phàm : “Chồng cô trẻ, trông cũng phong độ. Hai xứng đôi.”
Mâu Văn ngượng ngùng .
Chia tay Diêu Bội Phàm, tâm trạng cô , nhanh chóng siêu thị nhanh chóng trở về. Về nhà thấy Tạ Sùng ngoài, lẽ chỉ về cô một cái.
Cô gọi hỏi về nhà .
Tạ Sùng .
Mâu Văn cố ý trêu: “Anh còn yêu em, xe chạy qua cổng khu như gió, chẳng thấy em!”
“Vậy ? Anh tưởng em ở nhà nên quanh.”
“Không trêu nữa. Tối mấy giờ về?”
“Em mấy giờ về?” Tạ Sùng : “Bây giờ thể đầu về.”
Mâu Văn vội từ chối: “Không , về muộn một chút.”
“Tại ?” Tạ Sùng tò mò: “Sao em về muộn?”
“Vì lát nữa em ngoài, em tiện đường đón.” Mâu Văn một lời dối vụng về. May mà Tạ Sùng rảnh suy nghĩ, bởi văn phòng, sắp công việc vụn vặt quấn chân.
“Được. Trước khi về gọi cho em.” Tạ Sùng : “Em em ở .”
“Tạm biệt.” Mâu Văn : “Yêu nhé.”
Tạ Sùng cả văn phòng đầy , mặt nghiêm túc , bước ngoài cửa mới : “Yêu em nhé.”
Cúp máy trở văn phòng, biến thành một khác.