Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 42: Món quà

Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:27:06
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thuở nhỏ, Mâu Văn thích sinh nhật.

Ở quê cô, sinh nhật xem là ngày quan trọng. Khi Mâu Văn học lớp Một, Mâu Đức Xương chạy xe tới Mãn Châu Lý, trở về mang theo một chiếc bánh kem nhỏ. Ông : “Sau năm nào nhà cũng tổ chức sinh nhật cho Văn Văn, tổ chức thật nghiêm túc.”

Cát Vân Thanh vỗ tay bên cạnh: “Em cũng nghĩ , Văn Văn nhà cũng ăn bánh sinh nhật.”

Ở nơi giao thông bế tắc, vật chất cũng thiếu thốn. Nha Khắc Thạch những năm chín mươi thậm chí một tiệm bánh hồn. Cát Vân Thanh giao nhiệm vụ cho Mâu Đức Xương, bảo ông mua một quyển sách dạy bánh, bà học.

Sinh nhật Mâu Văn mùa đông.

Tháng Mười Một, tuyết bay đầy trời, Nha Khắc Thạch khi bước mùa “ngủ đông”. ngày sinh nhật, cô luôn mở mắt thật sớm, chú ngựa nhỏ trong lòng “lộc cộc lộc cộc” chạy khắp thảo nguyên hạnh phúc. Cô ngân nga chạy hỏi Cát Vân Thanh: “Mẹ, hôm nay tổ chức sinh nhật cho con ?”

“Mẹ quên .” Cát Vân Thanh chọc trán cô: “Đứa nhỏ thích sinh nhật quá nhỉ.”

Mâu Văn khoe với bạn học rằng năm nào cũng tổ chức sinh nhật, còn ăn bánh kem. Các bạn bảo cô khoác lác, bánh ở Nha Khắc Thạch cứng đến mẻ răng. Mâu Văn liền mời các bạn tới nhà, chiếc bánh do Cát Vân Thanh tự , hát mừng sinh nhật cô.

Sau khi lên đại học, Mâu Văn mới thôi tổ chức sinh nhật.

Cô xa nhà ngàn dặm, còn cha lo liệu sinh nhật cho .

Bạn cùng phòng ai cũng tổ chức sinh nhật, hôm đó sẽ mời ăn cơm, một bữa tốn ba, năm trăm, mua bánh tốn một hai trăm. Sinh hoạt phí mỗi tháng của Mâu Văn chỉ năm sáu trăm, cô nỡ, dứt khoát tổ chức nữa.

Cũng thật sự tổ chức. Hôm cô sẽ mua chút đồ ăn vặt chia cho bạn cùng phòng. Mọi hỏi tại mua, cô : “Học bổng của tớ tiêu hết.” Nhìn ăn ngon, cô vui.

Cô sẽ lén mua một chiếc bánh nhỏ mười tệ, tới góc sân vận động, cắm nến, tự hát mừng sinh nhật . Lúc cô cũng hạnh phúc, bởi cô gọi điện cho , cha sẽ cùng hát ở đầu bên .

Mâu Văn cũng Tạ Sùng trải nghiệm hạnh phúc như .

cô hỏi thích sinh nhật . Tạ Sùng thích.

“Vậy sinh nhật trải qua thế nào?” cô hỏi.

“Không tổ chức.” Tạ Sùng : “Anh ăn sinh nhật.”

“Tại ?” Mâu Văn hiểu: “Sinh nhật hạnh phúc bao.”

Môi Tạ Sùng động đậy, trả lời. Mâu Văn hỏi tiếp. Cô nghĩ: đây tổ chức, tổ chức. Không chỉ tổ chức, còn tổ chức thật , năm nào cũng tổ chức. Nhà chúng nhất định thói quen mừng sinh nhật, nhà chúng nhất định hạnh phúc.

Để tổ chức sinh nhật cho Tạ Sùng, cô sớm chuẩn tất cả.

Hoa cỏ cô mua đều giao tới trong chiều nay, khăn trải bàn mới cũng tới. Cô trang trí căn nhà, thậm chí một bức tường sinh nhật và treo băng rôn như trẻ con. lo Tạ Sùng thấy trẻ con sẽ đầu bỏ , nên đành thôi.

, cô vẫn mua một chiếc bảng đen nhỏ, lên đó:

Gió gặp núi thì dừng

Thuyền đến bờ thì đậu

Chúc mừng sinh nhật

Trên bàn là một bữa thịnh soạn. Ban đầu cô định kết hợp Trung Tây, nhưng chuyến công tác, Tạ Sùng thấy bít tết, mì Ý, hamburger là nôn, ngay cả cà phê cũng uống, cứ đòi uống .

Mâu Văn “món Trung dung hợp” cho : chả tôm tiêu đen, cà tím kẹp thịt chiên mềm, cua cay, sườn non kho, cá hấp và mấy món nguội. Để mắt, mỗi món cô nhiều, nghiêm túc bày bộ bát đĩa đắt khủng khiếp của Tạ Sùng.

Cách bày đĩa dùng hoa, lá và sốt đặc chế, món nào cũng . Đó là cách bày “Michelin” cô học mạng.

Rèm voan ngoài ban công kéo kín, trong nhà tối mờ, chỉ bật một ngọn đèn đêm. Cô thiết kế rằng khi Tạ Sùng cửa, cô sẽ đốt nến, bưng bánh, bật nhạc hát chúc mừng sinh nhật.

Tất cả hảo kẽ hở.

Long trọng hơn bất kỳ sinh nhật nào cô từng trải qua.

Cô gọi hỏi Tạ Sùng về .

Bình thường cô gọi cho , hôm nay gọi liên tục mấy , quả thật khác thường. Tạ Sùng chuẩn về, đường sẽ tắc.

“Không , em chỉ nhớ thôi.” Mâu Văn .

“Em… chứ?” Tạ Sùng : “Nhà chuyện gì chứ?”

“Không .” Mâu Văn : “Em chờ nhé!” Sợ lộ, cô lập tức cúp máy.

Tạ Sùng cảm thấy Mâu Văn kỳ lạ.

Anh nổi giận ở công ty, nguyên nhân là bản mẫu thiết kế đơn hàng quà tặng cho một doanh nghiệp xảy . Lỗi cấp thấp như Tạ Sùng thể chịu đựng. May mà nghiêm túc, phát hiện khi gửi khách xác nhận.

Quý IV hằng năm là thời gian bận nhất. Tết Dương lịch và Tết Nguyên đán là cao điểm doanh nghiệp mua sắm, liên tục xã giao, bàn đơn, theo dõi sản xuất, thúc tiền cuối.

Tiền Tụng tới tìm buổi chiều.

Hai lâu gặp, đều “nhỏ nhen”, vẫn còn giận đối phương.

Tiền Tụng hơn Tạ Sùng một chút, ít nhất chịu hạ mặt tới tìm .

Hai trong văn phòng một lúc. Tiền Tụng mời Tạ Sùng ăn cơm, Tạ Sùng bảo hôm nay , hứa với Mâu Văn về sớm.

Tiền Tụng ôm n.g.ự.c ngả lên sofa, chỉ thiếu đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân: “Mỹ sắc mất nước, đại vương ơi!”

“Lại diễn.” Tạ Sùng liếc : “Cậu học nâng cao ở lớp diễn xuất ?”

Tiền Tụng : “Cậu chơi với , cũng ăn cơm với nữa, thì đừng quản gì.”

Tạ Sùng bật .

Dù giận, công tác vẫn mang quà về cho Tiền Tụng. “Công t.ử ăn chơi” Tiền Tụng thích đổi ví thẻ, thích lấy đống thẻ của , chuyển chiếc ví mới thưởng thức một lượt.

Tạ Sùng mua cho một chiếc ví thẻ kinh điển của Hermès. Anh lấy túi quà từ ngăn kéo, hiệu cầm .

Tiền Tụng bước tới , lòng dễ chịu hơn: “Thế còn tạm , giận nữa.”

“Vậy cũng tới nhà , gặp Mâu Văn.” Tạ Sùng : “ cái miệng , cẩn thận sẽ lời khác tổn thương.”

xa một cái cũng ? Ít nhất trông thế nào chứ?” Tiền Tụng đáng thương : “Bạn kết hôn, gặp một cũng ?”

“Không .” Nói xong Tạ Sùng tiễn khách: “ về nhà. Tối mai mời ăn cơm uống rượu.”

“Cậu bẻ hai mà sống ? Một nửa cho cô , một nửa cho những sắp xếp khác?”

.” Tạ Sùng : “Chín mươi chín phần trăm cho cô , một phần trăm cho các . Tức c.h.ế.t .”

Tiền Tụng vung nắm đ.ấ.m bộ đánh. Anh đỡ một cái: “Trẻ con.”

Nói xong liền khỏi văn phòng.

Trên đường gặp tắc xe lớn, lòng nóng nảy. Không tại , kể từ chuyến công tác, ngày nào cũng nóng lòng về nhà. Như trưa hôm nay, dù chỉ chút thời gian rảnh, cũng chạy về. Vừa bước cửa, sẽ thấy an tâm.

Khó khăn lắm mới về tới nhà, lúc mở cửa cảm thấy trong nhà yên lặng khác thường. Đẩy cửa, Mâu Văn gọi: “Đợi chút, đợi chút, nhắm mắt!”

Anh cô định gì, luống cuống ở cửa nhắm mắt.

Hương hoa và hương thức ăn đầy nhà chui mũi. Anh nhịn hé mắt một khe, thấy Mâu Văn đang luống cuống bưng bánh. Trong căn phòng tối, chỗ nào cũng .

Anh nhắm mắt.

Bài hát sinh nhật vang lên.

Tạ Sùng khó hiểu: Sinh nhật? Ai sinh nhật? Mâu Văn ? Anh nhớ sinh nhật cô tới mà…

Trong nhà khác? Cha Mâu Văn tới? Không thể, nếu họ tới sẽ báo . Khi gửi quà từ nước ngoài cho họ, đặc biệt dặn rằng tới Bắc Kinh , sẽ đón.

Suy nghĩ Tạ Sùng rối loạn, cho tới khi ngửi thấy mùi nến.

Anh mở mắt, thấy Mâu Văn bưng bánh đó hát chúc mừng sinh nhật . Ánh nến nhảy múa nhuộm đỏ mặt cô. Cô đầy chờ mong và hạnh phúc, lắc đầu sang hai bên như trẻ nhỏ, hát: Chúc mừng sinh nhật , chúc mừng sinh nhật

Mâu Văn thấy vẻ mặt Tạ Sùng sửng sốt.

Công tác bảo mật của thật, quả nhiên bất ngờ khi chuẩn sinh nhật! Nghĩ thế, Mâu Văn càng vui, hát xong tiếng Trung liền chuyển sang tiếng Anh:

Happy birthday to you

Happy birthday to you

“Chúc Tạ sinh nhật vui vẻ!”

Hóa là sinh nhật ?

Cuối cùng Tạ Sùng phản ứng, tới bên bàn.

“Mau ước .” Mâu Văn nhắc.

Ước? Tạ Sùng phối hợp, vụng về chắp hai tay giả vờ ước thổi nến.

Anh hôm nay sinh nhật , nghĩ cũng tổ chức, ngày nào cũng .

Anh cách bài trí trong nhà. Mâu Văn thật sự tốn nhiều tâm sức, biến hôm nay thành một ngày đặc biệt. Tạ Sùng nỡ, cuối cùng gì.

Món cô nấu ngon. Bữa tiệc gia đình long trọng quá, từng ăn một bữa nhà nào như . Cách bày đĩa , hương vị ngon. Bảng đen nhỏ đáng yêu, còn vẽ nét đơn. Anh kỹ, đó là một căn nhà lớn trừu tượng.

Ăn xong, Mâu Văn trịnh trọng lấy một hộp quà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-42-mon-qua.html.]

“Gì ?” Tạ Sùng hỏi.

Mâu Văn hắng giọng, hổ : “Tạ Sùng, từng tặng em nhiều món quà , em đều thích. Em tặng gì mới đáp tâm ý. Vì …”

Cô chậm rãi mở hộp, như hiến vật quý, lấy món quà tiết kiệm lâu, lựa chọn kỹ lưỡng cho , chiếc đồng hồ đắt tiền.

Đó là món quà quý nhất cô từng tặng trong đời.

hề xót.

“Đây là quà sinh nhật em tặng , hy vọng thích.”

Tạ Sùng cúi đầu chiếc đồng hồ.

Nói thật, thấy quá nhiều đồ , nên thể lập tức thể hiện sự yêu thích. Hơn nữa, chiếc đồng hồ đầu tiên trong đời chính là mẫu mắt. Đây là dòng cơ bản của thương hiệu , một chiếc gần như giống hệt.

nghĩ , đây là thứ Mâu Văn tiết kiệm từng đồng từ phí sinh hoạt của họ, cảm thấy món quà .

“Thử .” Mâu Văn : “Em xem đeo .”

“Anh đeo gì mà ? Em buộc cho sợi dây gai cũng thể dẫn đầu trào lưu.” Tạ Sùng chìa tay, mặc Mâu Văn đeo đồng hồ.

Vẻ mặt cô tập trung nghiêm túc, rõ ràng ít đeo đồng hồ, động tác vụng. Tạ Sùng nhắc cũng giúp, chỉ yên lặng cô nghiên cứu.

“Mâu Văn.” Anh gọi tên cô.

“Ừ?” Mâu Văn vô thức đáp.

“Cảm ơn.” Tạ Sùng .

“Anh cũng thích đúng ? Em thích.” Mâu Văn tưởng chiếc đồng hồ, vui vẻ : “Em xem mấy , cuối cùng nhờ Sở Lăng mua ở Hồng Kông. Anh đừng lo, đây là hàng chính hãng, hóa đơn và chứng nhận cửa hàng, bảo hành cầu.”

Mâu Văn ngẩng đầu còn định chứng minh, Tạ Sùng cúi xuống hôn cô.

Nụ hôn dịu dàng, nhẹ nhàng in lên môi cô.

Trên đời đôi môi ấm áp như , những lời sống động dịu dàng như ? Tạ Sùng nghĩ.

Anh từng cái từng cái mổ nhẹ lên môi cô, hai tay nâng mặt.

Rồi lên trán, nhẹ hôn trán cô, ngón tay dịu dàng vuốt má.

Tiếp đó là chóp mũi tinh nghịch đáng yêu.

Cuối cùng trở về môi.

“Đồng hồ đeo xong.” Mâu Văn nắm chặt chiếc đồng hồ, dám động. Đồ đắt như , cô sợ cẩn thận rơi xuống vỡ, cô sẽ đau lòng c.h.ế.t.

“Không .” Tạ Sùng : “Lát đeo.”

Anh lấy đồng hồ khỏi lòng bàn tay cô, bỏ hộp hôn.

Trong lúc đó Mâu Văn hỏi hạnh phúc .

Tạ Sùng : “Mâu Văn, hạnh phúc.”

Anh để ý cô tặng gì, dù đồng hồ mấy chục nghìn viên sữa mấy tệ, điều quan tâm là tấm lòng.

“Vậy thích đồng hồ chứ? Sau nhất định thường xuyên đeo, đeo họp, công tác.” Mâu Văn : “Đồng hồ như , hợp .”

“Được.” Tạ Sùng bịt miệng cô: “Mâu Văn, tập trung một chút. Để mở món quà thích nhất ?”

Cô mặc một chiếc váy ngủ mới tinh.

Anh từng thấy cô mặc váy ngủ như .

Đồ ngủ đây của cô hoa nhỏ, ch.ó con đáng yêu. Chiếc là ren trong suốt, viền tinh xảo.

Dây vai mảnh treo vai cô, xương quai xanh một hõm nhỏ. Anh chậm rãi kéo dây, đầu ngón tay cọ qua da, cuối cùng dừng trong hõm.

Cô theo bản năng run một cái.

Anh : “Suỵt.”

Ngoài đêm đậm. Anh kiên nhẫn mở món quà yêu quý, mở tới , nụ hôn rơi tới đó. Động tác chậm đến mức cô sắp hành hạ phát điên, cầu xin nhanh hơn.

Cầu xin mau tiến .

Cô cần .

Ngày hôm Tạ Sùng ngoài, Mâu Văn nhắc: “Đeo đồng hồ.”

Anh phòng đồ, kéo ngăn tủ, lấy chiếc đồng hồ đeo.

Lúc Mâu Văn ngoài cửa . Dáng cúi đầu đeo đồng hồ chăm chú, .

“Nhìn gì?” Tạ Sùng hỏi.

“Hôm qua ở cổng khu em thấy lái xe qua, cảm giác như từng gặp .” Mâu Văn .

“Tại ?”

“Em . Chỉ cảm thấy lúc đó xa lạ, trông lạnh lùng.”

“Anh lạnh lùng với em ?” Tạ Sùng bước tới bóp mặt cô. Lúc qua mật vỗ mông: “Anh nên lạnh lùng với em một chút, như rảnh sẽ nghĩ tới…”

“Nghĩ tới gì?” Mâu Văn đuổi theo hỏi.

Anh tới cửa nhà, đầu, ghé tai Mâu Văn khẽ hai chữ.

Mặt Mâu Văn lập tức đỏ bừng, hai tay luống cuống đ.á.n.h . Anh lớn, ôm cô lòng, bộ há miệng c.ắ.n má.

Mâu Văn tránh, khó khăn lắm mới đẩy khỏi nhà.

Dì giúp việc nghỉ bệnh tới, cô tự dọn nhà. Tới phòng đồ của Tạ Sùng, cô hai dãy ngăn kéo dài, đột nhiên tò mò về đồ bên trong.

từng mở.

Đây cũng là nhà , thể mở chứ?

Cô tự hỏi, do dự vài giây kéo ngăn .

Ngay đó Mâu Văn thốt lên kinh ngạc: cô thấy đồng hồ, hơn mười chiếc, xếp ngay ngắn trong ngăn, chiếc sát chiếc , sáng chói, rực rỡ, lóa mắt.

Cô thấy một chiếc giống hệt. Anh đeo món cô tặng, còn trong ngăn một chiếc y hệt.

Cuối cùng cô hiểu vì bình tĩnh như . Món cô tốn hết tâm sức mua, từ lâu.

Lòng Mâu Văn khó chịu quá.

Khó chịu .

cố hết sức, Tạ Sùng cũng cảm nhận tấm lòng, nhưng cô vẫn khó chịu. Dù mua một chiếc khác cũng , thế lãng phí bao!

Mâu Văn nghĩ .

Tạ Sùng ngoài với tâm trạng .

Anh hẹn ăn trưa công việc với Trần Khoan Niên và bạn .

Tạ Sùng cảm thấy Trần Khoan Niên như một tên vô lớn, nào gặp cũng đánh. Vì Trần Khoan Niên hẹn ăn, từ chối thẳng. : “Lần một khá thích, nhưng kiêu căng chịu để ý đúng ?”

, ?”

“Rất may, đó là bạn của tại hạ. Hôm nay cũng tới.”

Tạ Sùng thích tài. Nghe , đổi ý nhận lời.

Tạ Sùng kẹt xe đến muộn. Bước nhà hàng, từ xa thấy hai đàn ông cạnh cửa sổ. Nói thật, Trần Khoan Niên tuy đáng ghét nhưng khí chất nổi bật. Hai cửa kính lớn cũng là cảnh .

Tạ Sùng cảm thấy tệ. Ít nhất bữa ăn với đám béo ngậy, con buôn.

Anh bước tới xin : “Xin , đường đột nhiên tắc xe.”

Trần Khoan Niên đón : “Giá lớn ghê, mời ăn còn bộ.”

Tạ Sùng , theo động tác tay đàn ông đang lên chào.

Anh từng gặp ở một hoạt động, vốn định tới trò chuyện, kết quả đàn ông chạy nhanh như cháy mông. Người khác vô cùng kiêu ngạo, theo lời Tiền Tụng khi : tám phần là kẻ thích màu.

“Đây là bạn của , ông chủ Lăng Mỹ Trung Quốc, Loan Niệm.”

“Đây là tên đại gian thương Bắc Kinh Tạ Sùng từng chơi một vố ở Cảnh Đức Trấn mà kể.”

“Xin chào.” Tạ Sùng chủ động chìa tay.

“Xin chào.” Loan Niệm cũng chìa tay.

 

 

Loading...