Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 43: Món quà
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:27:07
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Sùng liếc Loan Niệm một cái.
Lần tham gia hoạt động, phát biểu sân khấu, nội dung loại hào nhoáng rỗng tuếch, Tạ Sùng cảm thấy chút thực tài. Anh trọng tài, ấn tượng với Loan Niệm , cho rằng trò chuyện với ít nhiều sẽ thu hoạch, lãng phí thời gian.
Hôm nay Loan Niệm đối diện , dù gì cũng là cậy tài kiêu ngạo.
Tạ Sùng ghét sự kiêu ngạo . Anh cho phép thật sự bản lĩnh kiêu ngạo.
“Hai ở nước ngoài sớm tối bên hai tháng?” Loan Niệm hỏi: “Cũng giống bây giờ, mắt, gặp mặt là mỉa mai?”
“Hai tháng, hừ.” Tạ Sùng bất mãn hừ một tiếng: “Thế thì lấy mạng ch.ó của . Anh là bạn , hẳn phiền đến mức nào. Ngày nào cũng ngừng, chê , coi thường . Cả đoàn khảo sát một thích, lượt mắng hết.”
“Cậu mắng ? Ai tổng giám đốc Hoắc là nghèo phất lên, giữ nổi của? Cậu còn tổng giám đốc Vương đầu óc béo phì, sợ ông mở miệng sẽ phun một ngụm dầu.” Trần Khoan Niên với Loan Niệm: “Trước đây tưởng ai độc miệng hơn , đây, bây giờ thêm một . Ruồi bay mặt cũng khép chân , chịu mắng hai câu.”
Loan Niệm cắt bít tết ngước mắt Tạ Sùng, tỏ vẻ hết sức đường hoàng.
Quả nhiên : “ sự thật. Còn mắng là bịa đặt. Đây là khác biệt về bản chất.”
Tạ Sùng mặc kệ tổng giám đốc gì. Một đám ngoài khảo sát cơ hội kinh doanh, lúc thì giở chứng, lúc nổi điên, hành hạ trưởng đoàn ngày nào khi gặp cũng tự cổ vũ: Các ông lớn “tiền” khó hầu hạ, cố lên.
Tạ Sùng thuận mắt, luôn giúp trưởng đoàn. Tính vốn , vì chỗ dựa nên chiều đám . Dùng lời : sợ đắc tội , cùng lắm ăn nữa, đầu về ăn bám cha .
Trần Khoan Niên với bạn bè: tên đại gian thương Bắc Kinh là đồ khốn chính hiệu, bất cần đời. thật, em như khá thích.
Loan Niệm hỏi Tạ Sùng: “Không tự vận hành đàng hoàng một thương hiệu, nên chút động tĩnh ?”
“Có giúp kiếm nhiều tiền hơn ?” Tạ Sùng hỏi: “Nhiều hơn bây giờ?”
“Về cơ bản thể.”
Công việc của Tạ Sùng là kinh doanh tài sản nhẹ, đầu tư ít. Đơn hàng của nhiều, thu nhập đương nhiên khả quan. Nếu thật sự vận hành một thương hiệu, đầu tư sẽ lớn, cũng tự do như hiện tại. Điểm nghĩ rõ.
Loan Niệm trêu: “Có thể khiến nổi tiếng hơn.”
“ cần nổi tiếng gì? Để công chúng soi xét ?” Tạ Sùng : “Cuộc sống uất ức chịu .”
Trần Khoan Niên vỗ tay với Loan Niệm: “Anh xem lừa ? Có cực kỳ độc lập ? Chỉ âm thầm kiếm tiền lớn, màng hư danh.”
là thú vị. Loan Niệm nghĩ. Tiêu chuẩn của cao, lọt mắt nhiều. Những kẻ qua thương trường, ngoài mặt vui vẻ hòa thuận tính; trong lòng , nhiều là đồ ngu, thuần chủng.
Điểm giống quan điểm của Tạ Sùng.
“Nghe kết hôn ?” Loan Niệm hỏi.
“Sao như đang phỏng vấn …” Tạ Sùng bất mãn: “Giới các thói quen gặp moi đời tư khác ?”
“Không, xin chỉ giáo.” Loan Niệm .
“Chỉ giáo gì?”
“Anh kết hôn sớm khi còn trẻ, sống cho rõ ràng ?”
Trần Khoan Niên xong sắp c.h.ế.t.
Hắn vui quá. Tạ Sùng khó đối phó, luôn nghẹn. Bây giờ , Loan Niệm, hai đầu gặp đao kiếm sáng loáng, qua châm chọc , bầu khí trò chuyện kinh doanh. Vui c.h.ế.t mất.
“Kết hôn hạnh phúc thế nào, thể hình dung với đám độc các .” Tạ Sùng : “ thích kết hôn.”
Tạ Sùng thật sự nghĩ như , kết hôn . Trước đây một , ngày nào cũng lo ăn gì; nhà lạnh lẽo, trông như “nhà máy bỏ hoang”; tìm chuyện chỉ Tiền Tụng; tối ngủ bên cạnh trống . Bây giờ đương nhiên khác, cuộc sống thuận lòng bao!
Loan Niệm ý đào Tạ Sùng về.
Dù chỉ gặp một , ưu điểm của Tạ Sùng rõ: thẩm mỹ cực , chỉ cách ăn mặc và khí chất là cảm nhận trực quan; vô cùng chính trực, đến mức ghét ác như thù; đầu óc tỉnh táo, mục tiêu rõ ràng, ý chí kiên định, nhận thức bản chuẩn.
Anh chiêu mộ Tạ Sùng, nhưng cho rằng cực kỳ kiêu ngạo. Nếu ban đầu thể hiện hứng thú, cái đuôi sẽ vểnh tận trời. Hơn nữa hiện giờ dường như còn doanh nghiệp chịu khổ. Lúc đào, e rằng sẽ hét giá trời.
Lúc chia tay, Loan Niệm chủ động thêm phương thức liên lạc, : “ một quán bar núi, tới uống miễn phí.”
Tạ Sùng : “ từng về quán , hôm nào sẽ tới . Không cần miễn phí, gửi vài chai rượu ở đó, cảm ơn tổng giám đốc Loan chiêu đãi.”
Dù mỉa cả bữa, lúc chia tay hai đều hào phóng lịch thiệp. Thế là ghi thêm một điểm trong lòng đối phương. Cảm giác như sắp yêu , nhàm chán! Trần Khoan Niên thế.
Tạ Sùng về nhà, thấy phòng khách trải một tấm t.h.ả.m yoga, Mâu Văn đang theo tivi nhảy Zumba. Động tác hiện tại là lắc hông. Mâu Văn năng khiếu vận động, từng dựa nhún vai giành giải “biểu diễn văn nghệ”, nhảy Zumba vô cùng tự nhiên mắt. Vũ điệu nóng bỏng như gió Hawaii, ào một cái thổi thẳng mặt.
Tạ Sùng đến ngây .
Nhà hề lạnh lẽo, ngày nào cũng trò mới. Sự náo nhiệt như đám “độc lâu năm” như Loan Niệm thể hâm mộ . Còn hỏi kết hôn sớm sống rõ ràng , sống chẳng ?
Mâu Văn nhảy đến mồ hôi đầy đầu, mặt nóng đỏ, đầu gọi: “Tạ Sùng, mau tới nhảy cùng em, Zumba vui quá!” Cô rung n.g.ự.c về phía , tới mặt lắc hông, tay nắm cổ áo: “Tới mà, rèn luyện cơ thể, cùng em nào…”
Cô lắc hông . Tạ Sùng nhịn vỗ mông. Mâu Văn nhảy tránh, mắng lưu manh.
Tạ Sùng áo phông quần đùi, lộ hai cánh tay trắng đường nét , cạnh cô tập. Mâu Văn đầu thấy bên cạnh phát sáng, tâm trí tập thể d.ụ.c lập tức chạy mất một nửa.
“Em nhảy nổi nữa ?” Tạ Sùng hỏi.
“Hả…”
“Vậy dẫn em nhảy.” Tạ Sùng bế cô lên. Mâu Văn theo bản năng quấn chân quanh eo, nhận xuống. Anh coi cô như tạ, ôm cô squat chịu tải.
“Sao giống gia súc …” Mâu Văn : “Gia súc ở vùng chăn thả của bọn em đều giống , khỏe kinh khủng.”
“Gia súc ở vùng em lúc giao phối…” Mâu Văn bịt miệng cho , bịt bảo: “Tạ Sùng, còn linh tinh em đ.á.n.h đấy…”
“Anh cứ !” Tạ Sùng ôm cô đột ngột sâu xuống, dọa Mâu Văn “á” một tiếng, đó nhịn khúc khích.
“ !” Mâu Văn nhớ chuyện gì, nhảy khỏi , chạy phòng lấy một thứ, thần thần bí bí trở .
Tạ Sùng dáng vẻ cô chọc : “Là gì?”
“Anh đoán .” Mâu Văn giấu tay lưng.
“Để đoán… sổ tiết kiệm?”
“Em chỉ thích tiền, em thích nhiều thứ, chẳng qua thích tiền nhất thôi.” Mâu Văn đưa tay : “Ta-da…”
Là giấy phép lái xe!
Tạ Sùng lập tức vui lên: “Em lấy bằng ? Nhanh ?”
Mâu Văn kích động gật đầu: “ đúng, em lấy ! Em giỏi ?”
“Giỏi c.h.ế.t .” Tạ Sùng vỗ đầu: “Ngày nào cũng bận thế còn tranh thủ thi bằng, quả thật giỏi.”
Mâu Văn đắc ý, giơ bằng qua mặt: “Sau chúng là giấy phép , thấy xe gì chỉ sờ thôi nữa.”
“Em xe gì? Xe trong gara tùy tiện lái.” Tạ Sùng : “Anh chỉ một yêu cầu, lái thường xuyên, rửa thường xuyên. Anh chịu nổi xe bẩn.”
“Không .” Mâu Văn : “Em lái xe của .”
“Vậy tặng em một chiếc? Hợp nữ lái? Porsche? Jaguar? Mini?” Tạ Sùng hỏi: “Em thích xe nào, mai xem, coi như quà sinh nhật.”
Mâu Văn vội xua tay: “Đừng đừng, đừng mua đắt , em chỉ dùng để . Anh thấy bãi đỗ xe ở chợ vật liệu , thường xuyên xe quệt. Em mua xe nhỏ là , phí sinh hoạt của chúng cũng tiêu hết, tháng nào em cũng tiết kiệm, đủ mua một chiếc .”
“Tiết kiệm nhiều thế ? Mua đồng hồ cho vẫn mua xe?” Tạ Sùng hỏi.
“Tiền mua đồng hồ từ phí sinh hoạt.” Mâu Văn : “Là tiền em tự dành, thu nhập công việc của em.”
“Ý gì?”
“Ý là em thể dùng tiền mua quà sinh nhật cho . Em dùng tiền dành để mua. Em nhận vài việc lẻ, tổng cộng năm sáu chục nghìn.”
“Kết quả tiêu hết cho ?” Tạ Sùng kinh ngạc. Tim trong nháy mắt phồng lên, chua xót, đầy ắp, như sắp tràn .
“.” Mâu Văn nghiêm túc: “Có em đối xử với nhất ?”
“Em đây.” Tạ Sùng gọi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-43-mon-qua.html.]
“Làm gì?”
“Lại đây.”
Mâu Văn nghi ngờ tới, ôm lấy.
“Nói một câu phá hỏng bầu khí nhé…” Mâu Văn cẩn thận : “Toàn mồ hôi, ôm khó chịu lắm.”
Tạ Sùng tức đến véo má: “Mâu Văn! Em thật phá cảnh.”
Mâu Văn hì hì né, chạy cất tấm bằng yêu quý.
Ngày tháng cứ thế trôi.
Chớp mắt tới tháng Mười Một.
Một hôm Mâu Văn ở nhà một , gõ cửa, cô chạy mở. Bên ngoài là một phụ nữ ăn mặc sáng choang.
Người phụ nữ trong: “Đây là nhà Tạ Sùng ?”
Mâu Văn sững : “.”
“Vậy cô là ai?” phụ nữ hỏi.
Mâu Văn nhận thái độ đúng, hỏi ngược: “Cô là ai? Tới thăm nhà khác, chẳng nên tự giới thiệu ?”
Người phụ nữ vẻ bất ngờ vì cô sắc miệng, sững một chút : “ tên Ngô Kỳ Lạc, là bạn Tạ Sùng. Anh ở thì thôi, hôm khác tới.”
Lúc , Ngô Kỳ Lạc đ.á.n.h giá Mâu Văn từ xuống lưng. Xuống lầu, cô gọi cho Tưởng Vu: “Tớ tưởng tiên nữ gì, hóa con bé nhà quê. Mặc đồ ngủ quê mùa, . Không Tạ Sùng nghĩ gì, mù ?”
Tưởng Vu : “Ngô Kỳ Lạc, bệnh ? Làm bất lịch sự, ?”
“Tớ vì cho . Sớm muộn gì cũng ly hôn, Tạ Sùng thích là .” Ngô Kỳ Lạc .
“Tạ Sùng thích ai là chuyện của , nhưng Ngô Kỳ Lạc, đừng lấy danh nghĩa tớ chuyện . Hôm nay vì tới nhà Tạ Sùng, tự rõ. Từ nhỏ tới lớn đều như , sửa ?” Tưởng Vu tính , Ngô Kỳ Lạc tự ý tới xem vợ Tạ Sùng, trong lòng cực kỳ phản cảm nên khách sáo: “Có bản lĩnh thì đừng bắt nạt phụ nữ. Một đàn ông thích thích là lựa chọn của chính đó, liên quan tới phụ nữ bên cạnh. Không vợ thì cũng sẽ là khác. Cậu như thế, mãi mãi tới lượt.”
“Tưởng Vu điên ? Bây giờ còn phân biệt ai ai ?” Ngô Kỳ Lạc định tranh luận.
Tưởng Vu lạnh: “Ai ai tớ rõ. Cậu cũng rõ. Ngô Kỳ Lạc, đừng gọi cho tớ nữa, từ bây giờ tớ chặn .”
Cúp máy, Tưởng Vu chặn Ngô Kỳ Lạc.
Vali cô trải đất. Chồng hỏi: “Nhất định ?”
“Đương nhiên.” Tưởng Vu : “Anh cứ uống rượu hát ca, sống ngày tháng thần tiên của . Khi nào nghĩ thông đồng ý ly hôn thì gọi cho .”
Tưởng Vu chuẩn .
Cô thuê một căn nhà ở Thái Lan, định biển phơi nắng. Trước khi vốn với Tạ Sùng và Tiền Tụng, Ngô Kỳ Lạc quấy, cô nữa, lội vũng nước đục .
Con thật phiền.
Nơi thật phiền.
Bao giờ vũ trụ hủy diệt?
Tưởng Vu nghĩ , lặng lẽ rời Bắc Kinh.
Bên , Mâu Văn Ngô Kỳ Lạc , việc khác. Dù ánh mắt cô thiện, cũng lời gì khác, Mâu Văn để trong lòng. Tối Tạ Sùng về, cô kể ban ngày tới thăm, ngoài cửa một lát, ở thì .
“Ai? Có hỏi tên ?” Tạ Sùng hỏi.
“Tên…” Mâu Văn gõ đầu nghĩ. Tệ , hôm nay bận đến choáng, quên tên , họ gì cũng nhớ.
“Anh kể xem bạn nữ nào quan hệ , chỉ tên thôi…” Mâu Văn : “Để em xem nhớ .”
Tạ Sùng bạn nữ quan hệ , nhưng nhớ Ngô Kỳ Lạc từng cùng Tiền Tụng tới, liền hỏi: “Có tên Ngô Kỳ Lạc?”
“, đúng, tên đó.”
“Đồ ngu.” Tạ Sùng : “Anh cô định trò gì. Cô thích , thích. Lần gặp thì đầu thẳng, đừng nhảm, đầu óc cô bệnh.”
“Hả…” Mâu Văn tò mò: “Sao thích cô ? Cô siêu .”
“Anh thích ai là chuyện . Anh thích thì ? Không chỉ thích, còn cực kỳ phiền. Từ nhỏ phiền.”
“Vậy khác?” Mâu Văn hỏi: “Anh từng thích khác ?”
Tạ Sùng ngờ chủ đề bất ngờ đẩy tới mặt theo cách , trả lời .
Mâu Văn tự : “Dù từng thích ai cũng , thích nữa. Sau chỉ thích em, ?”
Nói xong cô chọc trán Tạ Sùng lấy một chồng tờ giới thiệu xe.
“? Làm gì?” Tạ Sùng hỏi.
“Tham mưu giúp em mua chiếc nào, em phân vân.”
“Mua xe một trăm nghìn cần phân vân ?” Tạ Sùng : “Hiệu năng đều gần , tùy tiện mua là .”
“Cái …” Mâu Văn giải thích. Trong mắt , một trăm nghìn là tiền nhỏ, nhưng với đại đa , đó là tiền lớn, thể ảnh hưởng hướng sống cả gia đình một năm.
Cô ôm tài liệu phòng sách, Tạ Sùng theo .
Cô hỏi: “Làm gì?”
“Giúp em xem.”
Mâu Văn cố ý chọc: “Không em cầu xem nhé!”
“Là cầu xin giúp em xem, ?” Tạ Sùng cô chọc , xuống ghế, kéo cô lên đùi.
Những tài liệu Tạ Sùng thật sự gì. Với , xe đều giống , chỉ hình dáng khác. Thông cũng gần, chẳng qua chỗ , chỗ kém, xem xe chú trọng hiệu năng nào.
Mâu Văn cũng hỏi gì , mới đơn giản vài cửa hàng, nghiên cứu hệ thống. “Nghiên cứu hệ thống” theo cô là hiểu hết chỉ liên quan tới ô tô, dù xe vài triệu vài chục nghìn đều hiểu. Dù mua xe một , tiện thể học.
Cô luôn như , việc vô ích.
Tạ Sùng xem một lúc đột nhiên : “Mâu Văn, sinh nhật đừng tổ chức ở Bắc Kinh.”
“Gì?”
“Anh sinh nhật em đừng ở Bắc Kinh, chúng nơi khác nhé?”
“Anh sinh nhật em ngày nào?” Mâu Văn hỏi.
“? Anh nên ?” Tạ Sùng : “Em còn lời nhảm thật sự giận.”
“Em tưởng , để ý.”
“Em tưởng khác đều não, chỉ em .” Tạ Sùng giọng , Mâu Văn vội dỗ: “Được , em sai. Thế nhé, em hôn một cái, ?”
Tạ Sùng , đưa mặt tới, dùng ngón tay chỉ.
Mâu Văn ngoan ngoãn hôn một cái.
Cô hiểu thêm về Tạ Sùng. Cô cảm thấy là một con rõ nét, nhưng trong cuộc đời dường như đủ cụ thể. Vì cô đề nghị: “Tạ Sùng, tối nay hai chúng bài tập ?”
“Bài gì?”
“Mỗi lấy một tờ giấy, những thứ thích, ghét, như họp, nghiêm túc chuyện, ? Em hiểu .”
Lời khiến Tạ Sùng hưởng thụ. Anh cố bộ khó xử: “Được thôi. Gì cũng ?”
“, gì cũng . Bao gồm từng yêu ai, đầu năm nào, đều thể .”