Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 44: Món quà

Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:27:08
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mâu Văn thích ăn ngon, thích ngủ, thích tự do chạy nhảy, thích kiếm tiền và tiết kiệm; thích tiêu tiền bừa bãi, thích lừa dối, thích bắt nạt. Phía một dòng chữ nhỏ: thích Tạ Sùng công tác, bởi em sẽ nhớ .

Tạ Sùng thích ăn ngon, thích ngủ, thích tự do tự tại; thích lừa dối, thích tùy tiện đối phó.

Mâu Văn nộp một trang giấy, Tạ Sùng nộp một bức tranh. Chữ giấy của Mâu Văn ngay ngắn, tranh Tạ Sùng vẽ vui. Anh vẽ một đống đồ ăn, “all”, đ.á.n.h dấu đúng; lừa dối bằng một cái miệng, bên vẽ dấu chéo đỏ lớn.

Hai cầm hai tờ giấy hồi lâu, cảm giác thu thông tin hữu hiệu nào, bởi những điều họ đều .

May mà Mâu Văn lạc quan. Cô ghép hai tờ , hỏi Tạ Sùng: “Anh xem, giống hai chúng đang chuyện ? Em quen chuyện đàng hoàng, rõ ràng, còn thích lung tung…”

“Em mới lung tung, cái gọi là lời ít ý nhiều.” Tạ Sùng cầm giấy của Mâu Văn xem kỹ. Quả nhiên ngày nào cô cũng cầm bút, chữ vô cùng trôi chảy, dễ chịu. Tạ Sùng cũng chữ , nhưng lười , thích vẽ bừa.

“Anh hỏi em…” Tạ Sùng chỉ mấy dòng về “ăn”: “Em thích đồ ngon, hải sản ngon ?”

“Ngon.”

em ăn xong tiêu chảy còn nôn.” Tạ Sùng : “Có bạn mời em ăn bữa lớn, em nôn ?”

.”

“Vậy em nên thích, nhưng thể ăn nhiều. Sự yêu thích băn khoăn thể tính là thật sự thích.” Tạ Sùng đột nhiên một câu triết lý, xong Mâu Văn đầy thâm ý.

Hả? Rõ ràng Mâu Văn hiểu. Tạ Sùng : “Mâu Văn thông minh như , em nghĩ xem đúng .”

Anh cầm hai tờ giấy, tìm thanh gỗ nhỏ và tấm kính trong kho. Mâu Văn hỏi định gì, thần bí lát nữa em sẽ .

Tạ Sùng một bàn thao tác, bình thường sạch sẽ gì. Lúc kéo ngăn, đủ loại dụng cụ nhỏ hiện . Anh đeo kính bảo hộ, bật đèn chiếu mặt bàn, tiên dùng cưa điện nhỏ cắt hình, tiếng rin rít rợn . Mâu Văn đối diện, chống cằm .

Lần đầu cô thấy Tạ Sùng thủ công.

Vì công việc, năng lực động tay của cô mạnh. Lớn như đường ống một căn nhà, nhỏ như chiếc đinh tường, cô gì cũng , gì cũng . tác phẩm nghệ thuật.

, cũng hiểu.

Chế tác nghệ thuật là một kiểu động tay khác, cần động tác vô cùng tinh tế. Ngón tay Tạ Sùng linh hoạt nhẹ nhàng, vê một sợi chỉ mảnh, luồn qua kim xuyên miếng da bê nâu và đen. Cô hỏi đang gì, may áo cho “thư họa” của hai .

Dáng vẻ cúi mày thuận mắt khiến thương yêu. Mâu Văn hiểu tại thương yêu một đàn ông thể ôm cô squat chịu tải.

“Tạ Sùng, đầu của với em ?” Cuối cùng Mâu Văn hỏi câu tò mò lâu. Cô cũng hiểu lắm, nhưng luôn cảm thấy đêm tân hôn thành thạo. Cô hỏi mãi, thấy lịch sự.

Nguyên nhân là cô từng Tạ Sùng nhắc bất kỳ lịch sử tình cảm nào của , một cũng . Người như đến mức ai từng thích, cũng đến mức từng thích ai.

“Gì?” Da Tạ Sùng từ cổ trở lên chậm rãi phủ một lớp đỏ, đỏ như dị ứng rượu. Mâu Văn từng thấy da ai đỏ như , màu đỏ lan lên cả mặt.

Mâu Văn đưa tay sờ mặt: “Anh chứ? Sao đỏ bừng thế, sắp tự bốc cháy ?”

Tạ Sùng , cúi đầu, nhưng cẩn thận mũi kim đ.â.m ngón.

“Ôi, Tạ Sùng.” Mâu Văn bừng hiểu: “Vậy tối đó… tìm chỗ… …”

Tạ Sùng đặt đồ xuống lên, cách bàn bịt miệng cô. Mâu Văn ngả né: “Ôi, ! Có đầu… …”

“Em ?”

“Em .” Mâu Văn đáp: “Em , thì ?”

“Vậy em ?”

“Em .” Mâu Văn nâng mặt bằng hai tay, híp mắt Tạ Sùng. Màu đỏ mặt từ trán chậm rãi rút xuống.

Mâu Văn : “Em chỉ bất ngờ.”

Tạ Sùng vẫn lên tiếng.

Anh hiểu gì bất ngờ. Cái thứ của mọc trán, gặp ai cũng nghĩ một . Anh gặp một , qua đầu óc . Qua đầu óc mới tới trái tim. Qua trái tim mới xuống.

“Lúc học em chỉ nghĩ tới học.” Mâu Văn : “Cấp ba em nghĩ thi trường , bởi ở chỗ chúng em, học là con đường hữu hiệu nhất để đổi đời. Thầy cô thường : dù các em thi cao đẳng, đại học hạng ba hạng hai, chỉ cần lấy danh nghĩa học hành ngoài , sẽ thấy thế giới bên ngoài. Thầy cô tuổi còn trẻ mà công vất vả.”

Tạ Sùng dừng động tác, dựa lưng ghế, nghiêm túc .

“Thầy cô em thông minh, công thức cần học thuộc, một lượt bài là mọc trong đầu. Em chỉ cần liên tục luyện đề, đủ loại bài. Vì lúc đó em một lòng đề. Em cũng từng nhận thư tình, tay nộp cho giáo viên. Em thích khác cản trở học tập, cản em thi trường để thế giới bên ngoài.”

Tạ Sùng bĩu môi: “Nộp cho giáo viên? Vô tình ?”

“Đương nhiên nộp. Giáo viên thật lòng cho em, con trai thư chỉ bày tỏ cảm xúc. Nếu em đường , sẽ quản em ? Có thể vỗ m.ô.n.g chạy mất, đúng ?”

Tạ Sùng thưởng thức Mâu Văn vô cùng.

Đầu óc cô tỉnh táo quá. Mười mấy tuổi phân rõ chính phụ, những trai tầm thường lay động.

Mâu Văn tiếp: “Lên đại học, em càng tâm trí yêu. Học bổng quá hậu, em học bổng, tranh thủ đủ cơ hội. Có bạn ghét em, cảm thấy em vụ lợi. Ban đầu em hiểu: tranh thứ tính là vụ lợi ? Sau em nghĩ thông, ai cũng , tranh thì giành vụ lợi. Đây vấn đề của em, là vấn đề của khác.”

Mâu Văn thậm chí từng bạn học cô lập.

Cô buồn vài ngày ngắn ngủi, đó dần quen. Cũng vì một chuyện.

Trường thể xin trợ cấp cho sinh viên nghèo, khoản tiền gần bằng học bổng, nhỏ. Có bạn bàn riêng rằng Mâu Văn chắc chắn sẽ đăng ký, nhưng cô đăng ký.

Lý do đơn giản: cha cô còn, hiện tại đều khả năng lao động, bản học bổng và thực tập, tiền đủ dùng. Trợ cấp nên để cho bạn thật sự cần, cô chiếm suất.

Mâu Văn chỉ lấy những gì giành bằng bản lĩnh.

Đó là phẩm cách và khí cốt.

Bạn học hiểu con cô, từ đó ghét nữa. Nhắc tới còn giơ ngón cái: Mâu Văn đáng thắng.

“Vì thế đại học em cũng thời gian yêu. Sau nghiệp, em vững ở Bắc Kinh, gặp .” Mâu Văn : “Em ngờ gặp chúng kết hôn. Đương nhiên chuyện kết hôn cũng do em tự giành. Em ngừng tiến về phía , tranh thủ ánh của . Em luôn chủ động…”

“Em bậy.” Cuối cùng Tạ Sùng lên tiếng: “Sao bắt đầu nhảm ? Anh là khác tranh là tranh ? Người chủ động là ?”

“Hả?” Mâu Văn chậm chạp nhận .

“Người thích, thêm.” Tạ Sùng : “Em bảo Ngô Kỳ Lạc , cô từ nhỏ thích , luôn tranh thủ , thành công ?”

“Ồ, cũng đúng. Vậy yêu em từ cái đầu tiên?”

“??? Em hiểu chuyện thế ? Có khả năng nào chúng vì công việc tiếp xúc vài , cảm thấy thể bạn, lâu ngày sinh tình ?” Tạ Sùng thử giúp cô sắp xếp. Cách nghĩ trắng đen của cô cực đoan. Kết quả cô dầu muối ăn, tổng kết xong.

“Không khả năng, chính là yêu em từ cái đầu tiên.”

Tạ Sùng chọc . Được , yêu từ cái đầu tiên.

“Em tiếp .” Tạ Sùng : “Chưa xong ?”

.” Mâu Văn gật đầu: “Vì thế em tới hôm nay, hì hì, dù thật bao xa, nhưng dường như từng vì chuyện gì mà băn khoăn. Muốn học thì học, băn khoăn; học bổng thì cố học, băn khoăn; kiếm tiền sớm thì học cao học, , băn khoăn; thích , ở bên , băn khoăn. Đương nhiên băn khoăn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-44-mon-qua.html.]

“Anh băn khoăn gì?” Tạ Sùng hỏi.

“Vì giàu, nên cảm thấy khác thích tiền của nhiều hơn thích . Đây là băn khoăn của .” Mâu Văn một kim chọc trúng suy nghĩ. Cô ngốc, gì cũng hiểu.

Tạ Sùng giàu, vì quen gắn giá rõ ràng cho thứ đời, cả chân tình của khác. Có thể khinh thường tính toán với , nhưng trong lòng mỗi thứ đều giá trị.

Tương tự, trong lòng , tình yêu Mâu Văn dành cho chịu suy xét. Anh cô yêu, nhưng sẽ nghĩ nếu chỉ là bình thường, cô yêu thế. Anh cho rằng cô yêu tiền , mới yêu . Anh bỏ qua một việc: quyến rũ hơn tiền của , đáng yêu hơn.

Mâu Văn đều hiểu.

những việc cô luôn mở lời.

Nói nhiều như cố tình tô son; như mà giả hồ đồ.

Cô mong Tạ Sùng đừng uyển chuyển thế, mong khoảnh khắc thấy đồng hồ : “Trời, một chiếc y hệt.”

đó là chiếc đồng hồ đầu tiên đời . Nếu , cô sẽ vui, sẽ nghĩ: đồng hồ đầu tiên trong đời và chiếc đầu tiên em tặng giống . Phải là duyên trời định thế nào mới sự trùng hợp ?

“Vậy nếu một xu, hoặc biến thành một xu, em còn thích ?” Tạ Sùng hỏi.

“Anh đang giả định?” Mâu Văn hỏi.

. Giả sử lúc em quen , là Tiểu Cố đo nhà ở công ty em, em còn thích ?”

“Ngoài tiền, những đặc điểm khác còn ? Thông minh, chính trực, thú vị, cầu tiến… đều còn?” Mâu Văn hỏi: “Trong giả định của , chỉ bỏ phận?”

Tạ Sùng nghĩ đáp: “. Những cái đó còn.”

“Em sẽ.” Mâu Văn khẳng định: “Em thấy như , thể tưởng tượng cuộc sống do hai tay chúng tạo sẽ tệ, em vẫn yêu.”

nếu tiền, những phẩm chất em thích cũng còn, em sẽ yêu.” Mâu Văn đây đáp án , nhưng thật: “Em yêu một một cái tưởng tượng tương lai tồi tệ thế nào. Tạ Sùng, em khỏi Nha Khắc Thạch để sống hơn, tới một Nha Khắc Thạch khác, thậm chí nơi bằng Nha Khắc Thạch.”

Mâu Văn Nha Khắc Thạch .

yêu Nha Khắc Thạch.

đường ở nơi khác, ít nhất hiện tại ở Nha Khắc Thạch.

Tạ Sùng hiểu , mong hiểu.

Mắt Tạ Sùng nóng lên, kính bảo hộ phủ lớp sương trắng. Anh tháo kính đặt sang bên, Mâu Văn.

Anh ơn cô thể thành thật những điều .

Cô bày tất cả bản mặt .

Cô từng đưa tới Nha Khắc Thạch, để môi trường lớn lên chân thật. Cô từng cố tránh né, ngược chính môi trường tạo m.á.u thịt, ngừng vươn lên.

“Sao , Tạ Sùng.” Mâu Văn : “Anh cũng ?”

Tạ Sùng : “Mâu Văn, một chiếc đồng hồ giống hệt. Anh em chuyển lâu như từng mở ngăn kéo, thấy chiếc đó. Em ở nhà như thuê, chỉ khu vực em cho là thuộc về .”

“Anh để ý em tặng gì. Dù tặng, chỉ một bữa cũng vui. đồng hồ giống hệt quý, cũng châm biếm.”

“Đồng hồ ở ngăn kéo phòng đồ, khóa. Tất cả đồ trong nhà, ngoài két, đều khóa. Chúng mở với em, bởi đây cũng là nhà em. Chúng thuộc về và em. Anh từng đề phòng em, cũng ý cho em động.”

“Dù , em từng bước căn phòng . Chưa bao giờ tò mò kéo ngăn xem gì. Mâu Văn, em tò mò về . Anh bày gì em xem nấy, từng quan tâm thứ sâu bên trong.”

“Em cũng d.ụ.c chiếm hữu với . Một phụ nữ lạ tới tìm, em vui buồn gì, ngược khen cô , hỏi vì thích.”

“Những điều đều đúng.” Tạ Sùng : “Đều đúng. Không giống vợ chồng tưởng tượng. Anh tưởng chúng mật hơn, dù cãi vã dữ dội, va chạm cũng . Anh thích sự yêu thích hời hợt .”

“Anh thích em ngoài, khách thuê trong nhà.”

Nói Tạ Sùng cũng ấm ức. Anh từng nghĩ đủ nên cô sợ thật sự gần, chính đáng yêu thật lòng.

Mâu Văn cảm thấy Tạ Sùng thật sự là trong suốt.

Anh thường pha trò, như kẻ ngốc sống qua ngày, hoặc thiếu niên đời. thật gì cũng hiểu, chỉ .

Hôm nay , bằng cách dịu dàng .

Mâu Văn thích , yêu.

Cô yêu hết tới khác, hơn .

Cô giang tay: “Ôm.”

Tạ Sùng dậy tới mặt, kéo cô lên, ôm cô.

Mâu Văn cảm thấy cuộc sống chọn là đúng.

Cô chọn Tạ Sùng, chọn tình yêu và cuộc sống hướng lên, đều là đáp án trọn điểm, cô thỏa mãn.

Sau đó Tạ Sùng dùng sáu tiếng chế hai tờ giấy thành khung thủ công, đặt trong phòng khách. Khung quá , Mâu Văn yêu buông, ôm lâu.

Sinh nhật Mâu Văn là ngày 22 tháng Mười Một.

hiểu cung hoàng đạo. Sở Lăng vì thực tập sinh quyền yêu chiêm tinh nên nghiên cứu chút ít. Cô với Mâu Văn: “Sinh nhật đặc biệt. Ngày là ranh giới biến đổi trong chiêm tinh. Nước và lửa, Diêm Vương và Mộc Tinh giao chồng mạnh. Ngày nghĩa là bước ngoặt lớn và sức mạnh biến đổi.”

Mâu Văn ngây .

Sở Lăng : “Tóm , cả đời đều lật đổ cái cũ, xây cái mới.”

“Vậy ?” Mâu Văn hỏi.

“Biện chứng mà , , cũng . Xấu ở chỗ luôn hài lòng hiện trạng, ở chỗ vĩnh viễn về phía .”

“Được .” Mâu Văn : “Cậu lý quá. Hì hì.”

Sắp tới sinh nhật, năm nay cô còn như thời học, trải qua sinh nhật túng thiếu. Cô chút tiền, tự tổ chức thật . Tổ chức thế nào? Cô vắt óc nghĩ.

Cô cũng tò mò: Tạ Sùng sẽ tặng quà ? Anh tổ chức ở Bắc Kinh thì ?

Thuở nhỏ Mâu Văn chờ cha tổ chức sinh nhật, bây giờ chờ Tạ Sùng.

Sáng ngày 21 tháng Mười Một, khi mở mắt, Tạ Sùng đột nhiên : “Mâu Văn, thu dọn hành lý.”

“Làm gì?”

“Thu dọn hành lý, với .”

 

 

Loading...