Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 45: Món quà
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:27:09
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chạng vạng, họ hạ cánh xuống Nam Ninh.
Khi Tạ Sùng lấy xe, Mâu Văn bên ngoài cảm nhận làn gió ẩm ướt phả mặt. Có kéo giọng hỏi cô , xe . Giọng y hệt bạn học Quảng Tây của cô.
Mâu Văn thật sự nhịn , bật .
Tạ Sùng cầm chìa khóa bước hỏi: “Em nhe hàm răng trắng gì?”
Mâu Văn : “Người Quảng Tây chuyện vui thật, em lập tức nhớ bạn học Quảng Tây.” Cô cũng kéo giọng bắt chước: “Anh thuê xe ?”
Tạ Sùng : “Không thuê, mượn bạn. Chỗ cho thuê còn xe đáng tin.”
“Ở Quảng Tây cũng bạn?”
“Doanh nhân Quảng Tây, quen trong một hoạt động.”
“Ồ ồ. Chúng ?”
“Cứ theo .” Tạ Sùng : “Không tới chỗ đông , một nơi khác quê em.”
Nơi họ tới là Sùng Tả.
Trước đây Mâu Văn từng địa danh . Nói tới Quảng Tây là câu trong sách “non nước Quế Lâm nhất thiên hạ”, còn quán bún Quế Lâm cô ngang khi tới nhà sách Trung Quan Thôn. Có lẽ còn thứ khác, nhưng hai điều sâu nhất.
Đây là chuyến du lịch thật sự đầu tiên trong đời Mâu Văn.
Cô cảm thấy điểm khởi đầu chuyến đầu tiên của đời cao.
Tới sân bay tiên phòng chờ, thấy bên trong nhiều đồ ăn. Tạ Sùng đề cử mì bò: “Công bằng mà , mì thêm tương ớt và giấm khó ăn. Đương nhiên bảo họ cho nhiều thịt bò cũng vấn đề.” Khi công tác, thích đồ ăn máy bay, sẽ ăn món ở phòng chờ.
Mâu Văn vốn ăn khỏe. Nghe những thứ miễn phí, cô nghiêm túc ăn một bữa: mì bò, bánh ngọt, món xào nóng, mỗi thứ một ít.
Trước khi lên máy bay, loa thông báo hành khách đặc biệt lên . Tạ Sùng kéo cô , Mâu Văn đáng thương cầu: “Chúng bộ một chút.” Cô tiêu hóa, lên máy bay ăn tiếp.
Tạ Sùng trợn mắt, nắm tay cô bộ trong sảnh. Từ đầu tới đầu , đủ hai mươi lăm phút, khác lên xong, họ lên.
Tạ Sùng thậm chí nghi nếu khoang quá nhỏ, Mâu Văn sẽ chạy nâng gối mấy lượt trong đó. Cô quá tự tại, quan tâm ánh mắt , cũng quan tâm khác. Cô cảm thấy tiêu tiền thì ăn một chút chứ?
Một thực dụng chân chính sẽ ánh mắt “hư danh” của khác trói buộc.
cô cũng lúc tự nhiên.
Khi tiếp viên nửa mặt đồng bộ hành trình, mắt cô . Cô thể như khác tự nhiên chậm rãi gật đầu. Cô . Điểm Tạ Sùng giống cô, cũng thích. Anh thích vì cảm thấy vượt qua cách xã giao thoải mái.
Anh quá cô độc.
Vì trực tiếp với tiếp viên: “ , cần riêng, cảm ơn.”
Mâu Văn cũng thích đồ ăn khoang hạng nhất, đĩa lớn chén nhỏ, , cô ăn sạch.
Tạ Sùng bất ngờ với sức ăn, thậm chí thấy đây là vé hạng nhất đáng nhất từng mua: lỗ, ăn hết. Nhờ bắt đầu vô cùng mong chờ chuyến .
Trên đường tới Sùng Tả, hoàng hôn buông xuống nhân gian.
Hoàng hôn thảo nguyên gì che chắn, còn hoàng hôn Quảng Tây ẩn núi. Những ngọn núi kỳ lạ sừng sững mọc lên, nắng chiều xuyên khe núi, trải mặt nước biếc.
Cửa kính hạ xuống, gió thổi rối tóc. Mâu Văn đưa tay khỏi mui xe để cảm gió. Gió mang ẩm mềm linh hồn khô khát. Một lúc cô rút tay: “Ôi, lạnh.”
Tạ Sùng qua kính râm vẻ mặt cô, lớn.
Xe xuyên con đường uốn lượn. Thác nước, núi sông, dòng chảy, ruộng đồng, trang viên, tất cả trở nên dịu dàng trong hoàng hôn nhân gian.
Khác với thường ngày ngừng, Mâu Văn yên lặng. Cô cảm thấy mắt đủ dùng, như đứa trẻ sơ sinh, liên tục thế giới mới lạ.
Cô nhịn gọi cha , tới Quảng Tây.
Cát Vân Thanh : “Quảng Tây? Xa thế.”
Xe tải của Mâu Đức Xương từng tới, ông : “Hai đứa lái chậm thôi, tới đường cua nhớ bấm còi. Tối đừng chạy xe, bên đó đêm tối.”
“Không tối bố, bây giờ là năm 2012, 1995.” Nói xong Mâu Văn đường mặt, ôi một tiếng: “Bố đúng, tối thật, tối quá.”
Tạ Sùng : “Bố đừng lo, con kinh nghiệm, hơn nữa sắp tới Sùng Tả .”
“Đi chơi , nữa.” Ông cụ dứt khoát cúp máy, sợ ảnh hưởng họ lái xe.
Họ xuyên qua một tối, đó dừng xe giữa tiếng ếch. Xung quanh đen kịt, vài ngọn đèn nhỏ đất dẫn họ tới một căn nhà.
Họ ở giữa ruộng đồng và núi.
Mâu Văn tới sáng hôm mở mắt mới thấy tất cả. Cô thấy một ông lão dắt con bò già bờ ruộng phía , một lúc rẽ lên cầu nhỏ, cuối cùng biến mất chân núi.
Yên tĩnh quá.
Tiếng ve, tiếng ếch, bò già “ò ò”, gió thổi ruộng lúa xào xạc, mũi đầy hương cỏ xanh. Mâu Văn vui vẻ chạy khỏi phòng, chạy về phía đồng ruộng.
Tạ Sùng đuổi theo . Hai chạy vòng khách sạn một vòng lớn về tắm.
Tạ Sùng để Mâu Văn chọn cách chơi: một là mỗi ngày dậy sớm về muộn, nhiều nơi, chơi hết vùng ; hai là ngủ tới tự tỉnh, chậm rãi quanh địa phương.
Tạ Sùng sợ cô chọn một. Đó là cách ghét nhất, sẽ mệt. tôn trọng cô, sinh nhật là cô, thể chọn cách .
Mâu Văn chọn hai.
Cô ở giữa phong cảnh, vội chạy đường nữa.
Họ ở Sùng Tả sáu ngày.
Mỗi ngày ngủ tới tự tỉnh, lái xe quanh. Thấy nơi nào thì dừng ở một lúc. Gần như ngày nào cũng “trôi” mặt nước, ngoài hôm mưa lớn. Đây là phần Mâu Văn thích nhất.
Nước nơi đây dường như yên.
Bè tre nước, họ bè, trời xanh mây trắng như đèn kéo quân trôi về . Nhìn mệt thì nhắm mắt ngủ một lát.
Tạ Sùng hỏi cô thích trôi như . Mâu Văn cảm giác tuyệt bao, như là chiếc lá tự do, theo gió theo nước đều .
“Sao tưởng tượng là giun nước, chui thì chui…” Tạ Sùng trêu.
Mâu Văn đ.á.n.h , nắm tay.
Tay họ chồng lên đặt giữa hai cơ thể. Tạ Sùng : “Ngủ một lát.”
Thế là ngủ một lúc.
Một ngày thức dậy thấy bên ngoài mưa bão, cô cực kỳ vui, chạy thẳng mưa. Tóc và quần áo nhanh chóng ướt, nhiệt độ hơn mười độ sẽ cô lạnh thấu. cô , chạy trong mưa, hét: “Vui quá! Thế giới vui quá!”
Sau đó chạy về phòng, lao phòng tắm, tắm nước nóng triệt để. Rồi pha một cốc nóng, cửa kính mưa.
Cô mưa, Tạ Sùng cô.
Cô hề đột ngột, hòa phong cảnh, bản cô chính là phong cảnh.
Sau đó cô tới bên , hai tựa đầu giường, cùng thế giới xanh biếc, ẩm ướt, mưa rửa sạch.
Họ l..m t.ì.n.h trong ngày mưa .
Dù cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-45-mon-qua.html.]
Cô , kéo tay áp lên má. Đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt cánh mũi, tới chóp mũi đáng yêu, xuống môi.
Đầu ngón tay môi hôn cô, phác cánh môi, nhẹ nhàng qua .
Ánh mắt cô mơ màng, như đất mưa tưới, ẩm ướt.
“Hôn em, Tạ Sùng.” Cô phát tiếng mơ trong căn phòng tối. Anh dậy, hôn cô.
Cô tiêu phí cả ngày như .
Ngoài mưa cả ngày, họ còn nguyên một ngày.
“Nếu mưa mãi dừng?” Cô run giọng hỏi.
“Thì mãi, tới khi mưa dừng.”
Họ hổ vì .
Họ vốn là nam nữ trẻ tuổi, tư tưởng hoạt động nhất và cơ thể khỏe mạnh nhất, gặp thời điểm nhất đời , thể quên phiền não nhân gian trong khoảnh khắc , ngừng, quên yêu . Điều đó hiếm bao.
Đó là cuộc gặp hiếm bao.
Mâu Văn cảm thấy cơ thể thông suốt, mưa bên ngoài tưới thấu, nước nóng rửa thấu, Tạ Sùng khai thông. Mỗi lỗ chân lông đều vui, tế bào kích động, hét “ vui”!
Tối khi rời , Tạ Sùng tặng Mâu Văn một phong bì.
Mâu Văn hỏi là gì.
“Quà sinh nhật.” Tạ Sùng : “Chúc mừng sinh nhật.”
Mâu Văn mở phong bì, thấy một thẻ tích tiền của hãng hàng .
“Đi .” Tạ Sùng : “Sau thì tự mua vé.”
Anh hy vọng Mâu Văn vui vẻ.
Từ chuyến , cô luôn dùng cách của thể hiện tình yêu với thế giới: dù món ăn nào, các loại bún, cháo chua, tiệc mẹt, cô đều nghiêm túc nếm; dù đường nào, bờ ruộng, đường núi, quốc lộ, cô đều bộ. Cô nhiệt tình lao từng phong cảnh, thác ngửa mặt đón giọt nước “chạy”, cầm ô nhỏ giữa núi mưa phùn.
Cô thậm chí chặn ông lão chăn bò, dắt bò giúp tới chân núi.
Đi ngang nơi nước, cô soi bóng mặt nước, ngắm chiếc khăn đội đầu dân tộc Choang mới mua; ca sĩ lang thang hát, cô một lúc; bà dân tộc hát sơn ca, cô chạy tới học; gặp món ngon như bún vịt , ốc đá xào, lợn sữa nướng, cô học chủ quán cách .
Cô yêu điều xảy trong du lịch.
Trời nắng trong, mưa dầm, cô đều yêu.
Theo lời cô: “Thế giới vui quá!”
Tạ Sùng cô lây nhiễm.
Anh từng chuyến du lịch như : hứng thú mà , tận hứng mà về. Anh thậm chí thấy Mâu Văn kéo thành kẻ ngốc nhỏ.
Nếu nhân viên công ty thấy ở đây, chắc chắn tin: ông chủ mặt lạnh nghiêm túc xổm bên đường ăn bún?
“Em nỡ.” Mâu Văn : “Tạ Sùng, đây là sinh nhật long trọng nhất của em.”
“Vậy năm nào cũng tổ chức thế.”
“Được ?” Mâu Văn : “Xa xỉ quá?”
“Không . Anh tiền.”
Trở về Bắc Kinh, Tạ Sùng công tác.
Một hôm Mâu Văn thấy Ngô Kỳ Lạc ở cổng khu.
Cô nhận ngay, , nổi bật.
Ngô Kỳ Lạc chào, chuẩn sửa nhà , cũng ở khu , hỏi Mâu Văn nhận . Cô bảo trò chuyện với môi giới, họ nhà thiết kế Mâu trong khu, cũng là vợ Tạ, là nhà thiết kế độc lập, thể giúp sửa.
Ngô Kỳ Lạc trông khá chân thành: “Cô giúp nhé? trả tiền theo quy định.”
Mâu Văn nhớ Tạ Sùng Ngô Kỳ Lạc thích , nhưng từ nhỏ thích cô . Dù nhận việc, cô gây phiền phức cho Tạ Sùng. Hơn nữa hiểu cô cảm thấy Ngô Kỳ Lạc tới ý .
Cô lịch sự : “Xin cô Ngô, lịch công việc hiện tại của kín, thể giúp cô. Cô thể liên hệ công ty khác.”
Cô xong , nhưng Ngô Kỳ Lạc cản đường. Cô hỏi: “Người khác đều Tạ Sùng kết hôn, nhưng . Hai kết hôn đúng ?”
Mâu Văn cô ý gì, nên yên .
“ bất ngờ Tạ Sùng kết hôn, bởi từ nhỏ Tạ Sùng thích…” Cô nửa chừng dừng, bộ thôi: “Ôi, . Sau khi sửa cũng chuyển về, mời hai tới ăn cơm.”
Mâu Văn .
Cô ngốc, diễn xuất Ngô Kỳ Lạc vụng về .
Cô thẳng: “Cô Ngô từ nhỏ Tạ Sùng thích chứ gì? Không , từ lâu. Điều đó phiền. Ngược cô Ngô, hỏi Tạ Sùng , chào đón cô tới nhà chúng , hai cũng bạn. Anh từ nhỏ thích cô.”
Mâu Văn thấy sắc mặt Ngô Kỳ Lạc đổi, cô nhún vai. Nếu bây giờ cô động tay, cô cũng sẵn sàng đ.á.n.h một trận. Cô ghét khác phá tình cảm của với Tạ Sùng.
Cô cho phép tình cảm của họ theo thời gian từ từ tiêu vong, nhưng tuyệt đối cho phép khác phá hoại.
Ngô Kỳ Lạc lẽ tưởng cô là cừu nhỏ mềm yếu nên dám gào mặt. Vậy cô lầm .
Cô nên lau sáng mắt mới tới chọc cô.
Mâu Văn xong ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c .
Buổi tối cô kể với Tạ Sùng chuyện Ngô Kỳ Lạc chuyển về. Anh : “Có cô phá hết căn nhà đang ở ?”
“Ý gì?” Mâu Văn hỏi.
“Ngô Kỳ Lạc là kẻ phá gia.” Tạ Sùng : “Có năm dẫn tới Macau đ.á.n.h bạc, thua một căn nhà.”
“Hả?” Mâu Văn kinh ngạc: “Đánh bao lâu thua một căn?”
“Ba tiếng.” Tạ Sùng : “Cha tức c.h.ế.t. Người như cô , cách giữ gia nghiệp nhất là nhốt trong nhà. Không thì sớm muộn phá sạch.”
Nghe , Mâu Văn vô cùng may từ chối. Nếu phần lớn công vô ích, sửa nhà lấy tiền.
Cuối năm 2012, Mâu Văn dành đủ tiền thuê cửa hàng tầng trệt, bắt đầu xem nhà. Cô mời Tiểu Cố cùng, chị vui vẻ đồng ý.
Hai cùng ăn một bữa đồ Hồ Nam, đầu uống chút rượu, nâng ly mừng sự hợp tác “vĩ đại”. Lúc chia tay, Tiểu Cố tặng Mâu Văn một cuốn sách, *Có một cây mọc ở Brooklyn*.
Tiểu Cố : “Nhà thiết kế Mâu, trong sách gần đây chị , chị thích nhất cuốn . Cô bé lấy khu nghèo Brooklyn điểm xuất phát, từng bỏ học, cuối cùng dùng tri thức bậc thang, thi Đại học Michigan, thực hiện bước nhảy lớn. Khi chị luôn nghĩ tới chúng , đây là câu chuyện của chúng .”
Mâu Văn ôm sách áp ngực: “Cảm ơn chị Tiểu Cố. Thật em nên gọi chị Tiểu Cố, chị lớn hơn em mấy tuổi.”
“Cứ gọi Tiểu Cố.” Chị : “Chúng đều trẻ.” Nói xong ôm Mâu Văn. Vì tối còn buổi chia sẻ sách thiếu nhi, chị vội .
Mâu Văn ôm cuốn sách bước đêm đông Bắc Kinh, ánh mắt sáng rực năm 2013, tới 2014.
Đi khỏi khu nghèo Brooklyn, bước Đại học Michigan.
DẦN XA