Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 46: Vụn vặt

Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:27:10
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùa hè năm 2014 nóng.

Máy điều hòa trong văn phòng Mâu Văn hỏng, quạt điện thổi vù vù. Kỹ sư Lưu và thợ sơn đối diện lau mồ hôi quạt.

Kỹ sư Lưu : “Người vấn đề, cứ khăng khăng bảo sơn sai. Vấn đề là sơn do chính ông mua, khi mở thùng bọn còn video chứng, mà cứ màu đúng, bảo bọn đ.á.n.h tráo. Bọn tráo để gì?”

Sau khi tự mở studio, Mâu Văn giao việc thi công cho kỹ sư Lưu. Cô hào phóng, trả tiền sòng phẳng, sẵn lòng nhận việc. Người sắp xếp cho cô cũng đều là thợ đáng tin nhất.

Khách hàng là Mâu Văn “nhặt” trong nhóm chủ nhà. Sau khi nhóm, ông mua nhà, hỏi dùng công ty nào.

Studio của Mâu Văn mở gần một năm, thiết kế cho gần mười căn của hàng xóm. Có : nhà thiết kế Mâu ở cửa hàng tầng trệt, ở công ty lớn, dịch vụ đặc biệt .

Mâu Văn lập tức nhảy thêm bạn nhé, dùng quan trọng, đều là hàng xóm, cùng chơi.

chút danh tiếng trong khu.

Thỉnh thoảng dạo, khác gặp sẽ hỏi: “Nhà thiết kế Mâu, khởi công ?”

Mọi chồng cô là Tạ hào nhoáng lịch thiệp, studio của cô ở tầng thương mại trong khu, là một studio trang trí đáng tin.

Chỉ là chồng cô thường xuất hiện, một năm nửa năm ở nước ngoài. Thỉnh thoảng xuất hiện một , hai cùng chạy bộ.

“Chuyện xử lý.” Mâu Văn với kỹ sư Lưu: “Hôm nay nghỉ . Trời nóng quá, đừng cảm nắng.”

“Không, . cùng cô xem ông gì.” Kỹ sư Lưu : “Cô định mua sơn mới cho ông ?”

.” Mâu Văn : “Sao mua sơn mới cho ông !”

“Ban đầu ống sưởi sàn sai, độ nghiêng nền nhà vệ sinh đúng, tiếp vật liệu chống thấm sai, giờ sơn sai… Kết quả nào cũng chúng . Ông thấy cô dễ chuyện!” Kỹ sư Lưu càng càng giận. Dù khách gì cũng thể gặp, loại thuần túy gây chuyện hiếm thật.

tự .” Mâu Văn : “Kỹ sư Lưu mau về.” Cô lên đẩy ngoài: “Mau , hôm nay nóng quá, cũng về nhà . Ở nổi. Thợ sửa điều hòa tận chiều tối mới tới!”

Tiễn kỹ sư Lưu tới cửa, cô thấy Tiểu Cố cầm ô về.

Tiểu Cố tới chợ vật liệu xem tủ, về với Mâu Văn vài câu về nhà. Hôm nay cửa hàng Taobao của chị đăng hai mươi sách tranh mới, trang chi tiết xong.

Cô và Tiểu Cố việc ăn ý. Tiểu Cố chắc chắn cẩn thận, Mâu Văn hào phóng lạc quan. Công việc của họ phát triển từng ngày.

Cả hai đều cần nhiều thời gian tự chủ, nên studio khác công ty. Có việc thì mạnh, việc thì việc riêng. Cửa hàng của Tiểu Cố dần tiếng, mỗi tháng bán hơn một nghìn cuốn. Chị đang chuẩn mở tài khoản nhiều nền tảng, nghiêm túc blogger sách thiếu nhi.

Hai từng đỏ mặt vì chuyện gì, đều cảm thấy thể cùng dễ, trân trọng.

Mâu Văn xem ảnh tủ, chọn vài nhóm bảo Tiểu Cố mau . Cô khóa cửa về, sẽ tan chảy mất.

Về nhà cô gọi khách chuyện sơn: “ đảm bảo sơn vấn đề. Tối nay chúng xem tại chỗ, nếu vấn đề tính lên .” Khách , vì là hàng xóm mới ầm.

Mâu Văn ở đầu nhịn trợn mắt.

Sau khi tự mở studio, cô mới giàu nào cũng hào phóng. Không hào phóng , hào phóng còn đường hoàng cố tình gây chuyện, hợp lý hóa hành vi bằng phận “ tiền”, đây là điều khiến cô đau đầu và khinh thường nhất.

Cúp máy, cô chuẩn tắm ngủ trưa.

Cô nóng quá, cảm thấy cơ thể từ trong ngoài bốc lửa. Tắm xong uống một cốc nước đá lớn, kéo rèm ngủ.

Mơ màng trở , nhận bên cạnh , cô lẩm bẩm: “Anh về .” Rồi rúc lòng Tạ Sùng.

Tạ Sùng đường vất vả cũng mệt, ôm Mâu Văn ngủ sâu. Khi cô mở mắt, là chiều tối. Cô thích nghi với ánh sáng tối trong phòng, sờ bên cạnh, như trải một giấc mộng mùa hè dài.

Tạ Sùng thật sự về .

Mâu Văn cảm thấy chuyến lâu quá. Trong thời gian đó cô viêm dày ruột cấp một , viêm bao gân một , đều kể. Anh ở nước ngoài, núi dài nước xa, chỉ khiến lo. Khi về, bệnh khỏi, ầm một vô nghĩa.

Hơn nữa cô luôn độc lập, chuyện gì khó, chút bệnh nhỏ đáng nhắc. cũng lúc khó chịu. Truyền dịch xong khuya, Tiểu Cố đưa cô tới cửa nhà. Cô đẩy cửa thấy nhà tối đen, như ma quỷ há miệng m.á.u với .

May mà chỉ một khoảnh khắc. Bật đèn, thứ trong phòng vẫy tay với cô, cô khá lên.

Bây giờ Tạ Sùng về, lòng Mâu Văn định.

Trước khi về hỏi tới Sùng Tả, nơi sinh nhật hai năm . Mâu Văn thích nơi , về luôn , nhưng công việc cho phép. Không bận thì cô bận, gom bảy ngày nghỉ để yên tĩnh ở đó thành chuyện xa xỉ.

Mâu Văn : “Xem thời gian , bây giờ em nhiều việc.”

Mấy ngày Tạ Sùng hẳn vất vả, ngủ sâu. Mâu Văn sấp gương mặt ngủ, môi mím chặt, như đang bực.

Tạ Sùng chậm rãi mở mắt cô.

Cả hai .

Ánh chiều dịu qua khe rèm chiếu , trong phòng chỉ tiếng điều hòa hoạt động và thở nhàn nhạt.

Mỗi về nhà đều như , nghiêm túc Mâu Văn một lúc. Anh quá ghét công tác. Công tác khiến nhà trở nên xa. Lần hỏi Trần Khoan Niên nghĩ định cư Bắc Kinh , nếu thì quản cả công ty giúp.

“Còn ?” Trần Khoan Niên hỏi.

, đếm tiền.” Tạ Sùng : “Hoặc nghỉ ba, năm năm . Dù tiền.”

Trần Khoan Niên trợn mắt. Tạ Sùng lúc thì sức lật cả thế giới, lúc như gà héo. Trạng thái tùy nhớ vợ .

Mâu Văn ghé tới hôn cằm .

Anh cũng hôn cằm cô.

Hai năm tụ ít xa nhiều, mỗi gặp đều hôn ngừng.

“Anh ở nhà đợi em nhé? Em tới cửa hàng trông sửa điều hòa, tới nhà khách. Ông cứ kỹ sư Lưu sơn sai.” Đầu ngón tay Mâu Văn trượt sống mũi : “Đợi em nhé.”

“Không.” Tạ Sùng bật dậy, quần áo.

“Anh ?”

“Đi cửa hàng với em.” Tạ Sùng : “Anh xem cái điều hòa hỏng đó , vì cứ hỏng?”

“Ôi, bình thường mà. Nó cũ . Với luôn hỏng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-46-vun-vat.html.]

“Hai .”

Mâu Văn cãi nổi, đành dẫn tới. Chiều tối oi bức, ve trong khu liều mạng kêu, trẻ con thả khỏi nhà, vui vẻ nhảy bóng cây.

Gần đây Tạ Sùng thích trẻ con.

Khi công tác nước ngoài, con một khách hàng tóc xoăn vàng mắt xanh, lông mi sắp dài bằng lông chân bố. Tha thứ cho so sánh ghê tởm, Tạ Sùng thầm xin đứa trẻ. Anh nhịn chạm nhẹ má, cảm giác đầu ngón tay khiến tim mềm .

Anh kể trong điện thoại, Mâu Văn hì hì , ý kiến. Cô ít chú ý trẻ con, hai đứa duy nhất tiếp xúc là của Tiểu Cố và Sở Lăng. Tiểu Cố thỉnh thoảng đón con tới studio, Mâu Văn mua nhiều đồ ăn.

Trên máy bay, một bé cách lối , dù mũi tẹt mắt nhỏ, nhưng mặc sơ mi, thắt nơ nhỏ như quý ông, cũng đáng yêu. Còn chảy dãi mà bắt chuyện với Tạ Sùng, hỏi về Bắc Kinh sống .

Dì giữ trẻ cạnh dùng tiếng Anh nhỏ giọng dặn: “Đừng phiền khác.”

Bé vội xin : “Xin chú.”

Tạ Sùng : “Không .” Sau đó trò chuyện một lúc.

Anh phát hiện đầu óc trẻ con buồn đáng yêu, kỳ kỳ quái quái, tháo xem cấu tạo, khác lớn ?

Lúc đứa trẻ cây nhấc chân khỏi đất mười phân, tưởng trèo lên ngọn, kết quả trượt chân ngã , òa . Tạ Sùng lớn: “Đồ ngốc nhỏ.”

Cười xong thấy bất lịch sự, bước nhanh, giục: “Mau , nóng quá.”

“Có trẻ con, sợ đ.á.n.h ?” Mâu Văn hỏi.

“Ai dám đ.á.n.h ?”

Tới cửa hàng, thợ tới, họ mở hết cửa thông gió. Tạ Sùng chuyển ghế cửa, tay cầm kem, vắt chân thoải mái ăn.

Máy in của Mâu Văn bắt đầu chạy, từng tờ bản vẽ . Thỉnh thoảng cô , cảm thấy như thần giữ cửa, chắn chặt cửa .

“Mâu Văn, em thích trẻ con ?” Tạ Sùng đột nhiên hỏi. Kem còn một đoạn, nhét hết miệng ngậm.

“Thích. Nhận ở ?” Mâu Văn đùa. Đây là thói quen giao tiếp gần đây với Sở Lăng, gặp đồ chia sẻ xong hỏi nhận miễn phí ở .

“Tự sinh một đứa thế nào?” Nói xong Tạ Sùng Mâu Văn, ánh mắt dò xét như linh hồn.

Ngón tay đang di chuột của cô dừng: “Gì?”

“Anh …”

Thợ điều hòa hỏi: “Là sửa điều hòa ?”

Mâu Văn thở phào, dậy trao đổi. Tạ Sùng luôn . Anh nhận cô dường như hứng thú sinh con, nguyên nhân.

Anh nghĩ: con của họ nhất định và đáng yêu, họ tiền, lý do gì sinh?

Thợ sửa hết một nghìn. Mâu Văn hét giá, : “Rẻ chút ?”

Thợ : “Hai thiếu tiền. sửa còn hơn gì.”

Mâu Văn còn trả giá, Tạ Sùng : “Không sửa nữa, cảm ơn.” Rồi thật sự dậy tiễn khách.

Mâu Văn hỏi gì. Không sửa , mai cô và Tiểu Cố thể việc, còn phỏng vấn trợ lý. Trợ lý tới thấy văn phòng điều hòa, chắc khó tuyển.

Tạ Sùng hỏi: “Anh còn hố em.”

“Em chuẩn mặc cả.” Mâu Văn : “Mặc cả xuống là .”

“Em mặc cả xuống, sửa đàng hoàng em tin ?” Tạ Sùng : “Hắn kiếm một nghìn ở chỗ em. Lần , sẽ để đuôi, cũng kiếm.”

Tạ Sùng : “Anh mua cái mới. Lắp điều hòa mới.”

Chuyện Mâu Văn , nữa. Cô bảo về , tới nhà khách. Từ khi mở studio, ngày tháng vụn vặt như . Có lúc nhu cầu năm sáu khách song song, cô như con nhỏ, luôn xoay. Bên điện thoại khách , bên trả tin khách .

May Tiểu Cố giúp đối phó, thì bận điên.

Tới nhà khách, cô giao tiếp. Mâu Văn lý lẽ, cho khách xem đủ thứ kỹ sư Lưu gửi.

Khách cứ sơn sai. Mâu Văn : “Ông đừng vội, hôm nay giúp rõ.” Cô lấy đơn đặt gọi hãng đối mã, vấn đề. Lại đối thùng sơn mở với đơn, vấn đề.

Khách : “Thế lạ, giống màu ?”

Mâu Văn giải thích bảng màu nguồn sáng khác hiển thị khác.

“Không thợ các cô đổi sơn chứ?” khách .

“Nếu ông , thể báo cảnh sát, chúng tới ban quản lý xem camera. Xem thợ xách thùng sơn khỏi tòa và khu .” Thái độ Mâu Văn , vội, cốt lõi là giải quyết. Làm nghề đối mặt.

Khách tưởng cô dám: “Vậy chỉ thể báo cảnh sát.”

“Vâng.” Mâu Văn , lấy điện thoại, lúc khách : “Thôi thôi, chút chuyện đến mức. Công việc các cô chắc chắn sơ suất, ngành mánh khóe nhiều, . Sau chi phí thợ sơn trừ.”

Mâu Văn ngay sẽ , liền : “Chúng nhất định báo cảnh sát xem camera. Không rõ ràng như cũng tổn hại danh dự thợ.”

Cuối cùng khách thôi thôi.

Mâu Văn về nhà, Tạ Sùng đề nghị ngoài ăn. Cô : “Em mì nước qua trứng sốt cho , ăn nhà, .”

“Em mệt quá.” Tạ Sùng : “Ra ngoài em nghỉ.”

“Nấu cơm là nghỉ.” Mâu Văn ấn lên sofa: “Anh , em nấu. Em thích nấu, nấu là vui.”

Nói xong bếp.

Tạ Sùng một lúc chán, giúp. Tới cửa bếp, thấy Mâu Văn đeo tai nhào bột. Không hiểu tưởng tượng nếu một đứa trẻ mặc tã bám cạnh bếp họ, cảm giác chắc chắn .

Anh tới bên, tháo tai , nữa nghiêm túc hỏi: “Mâu Văn, em thấy chúng sinh một đứa thế nào?”

 

 

Loading...