Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 47: Vụn vặt
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:27:11
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đứa trẻ.
Hai chữ nhảy mắt khiến Mâu Văn giật . Cô mờ mịt Tạ Sùng: “Anh con ?”
“.” Tạ Sùng thẳng thắn suy nghĩ: “Anh cảm thấy gen hai chúng đều , tiền, nuôi một đứa thành vấn đề.” Anh dừng một chút, phần đắc ý : “Quan trọng nhất là bố yêu , cũng yêu bố.”
Mâu Văn chọc .
Tạ Sùng luôn như . Trong mắt , chuyện đều đơn giản, như thể bố, ông trời sẽ ném xuống cho một đứa trẻ. Như thể đứa trẻ lớn, nó đột nhiên sẽ lớn lên.
“Vậy… thật sự thích trẻ con ?” Hỏi xong Mâu Văn thấy ngốc. Anh thấy trẻ con trèo cây cũng thành tiếng, nhất định thích.
“Thích. Đặc biệt thích.” Tạ Sùng tới trẻ con liền vui: “Em thấy trẻ con đáng yêu ? Trong từng cái đầu nhỏ chứa đủ thứ kỳ quái.”
“Anh ngoài đợi em một lát, lát ăn cơm .” Mâu Văn : “Chuyện lớn thế đột nhiên hỏi, dọa quá.”
“Được thôi.” Tạ Sùng nhưng , vẫn cạnh. Mâu Văn bảo nghỉ, , lâu gặp, ở với em một lát.
Mâu Văn chờ nước trong nồi sôi, nhưng nước sùng sục cô phản ứng. Tạ Sùng luôn , lúc nghiêng mặt, vạch tay mắt cô.
“Sôi , đồ ngốc.” Nói xong xoa đầu, bưng đĩa rau ngoài.
Ăn cơm, chân Tạ Sùng đá chân Mâu Văn bàn: “Nói .”
“Nói gì?”
“Nói suy nghĩ của em.”
Mâu Văn : “Hiện tại em kế hoạch sinh con. Studio quỹ đạo, dù , bước tiếp theo cũng là mở một công ty tương đối chính quy. Ngày nào cũng bận sống bận c.h.ế.t, tối giường ngón tay cũng lười động.”
“Sao em vất vả thế? Vì kiếm tiền?”
“Vì việc của .” Mâu Văn : “Em thể vì lấy mà gì, mất giá trị bản chứ?”
“Trong giá trị bản của em nhắc một điều nào về .” Tạ Sùng bất lực nhún vai: “Anh cảm thấy trong giá trị bản của , một phần là kinh doanh cuộc hôn nhân.”
“Em kinh doanh ?” Mâu Văn giơ tay định đánh: “Tạ Sùng, cãi em!”
Lần Tạ Sùng né, mặc nắm tay cô chọc vai một cái. Vốn chỉ đùa, ngờ né, cô vội thu tay, dậy tới bên xoa.
Tạ Sùng thuận thế ôm cô, vùi đầu ngực, nhịp tim.
“Em còn băn khoăn gì ? Mâu Văn.” Tạ Sùng hỏi: “Ngoài giá trị bản , còn gì?”
“Không.” Mâu Văn khẳng định. Cô từng ý nghĩ con. Thỉnh thoảng Tiểu Cố chồng cô thế, con hai cũng . Chắc chắn, nhưng tiếc là Mâu Văn .
“Chuyện từ từ.” Tạ Sùng : “Không cần phiền lòng.”
Tối ngủ, Mâu Văn chủ động rúc lòng. Rúc rúc rúc . Người xa một thời gian hơn tân hôn, rõ ràng sai. Mỗi chia xa, họ cần một khoảnh khắc quen .
Tạ Sùng đây chỉ là vấn đề của Mâu Văn. Khi rời luôn luôn nhớ cô, thứ về cô đều hồi tưởng, vì chia xa mà lạ.
Điện thoại liên tục sáng.
Mâu Văn đang hôn, mắt liếc điện thoại.
“Tập trung.” Tạ Sùng bẻ cằm cho phân tâm, thuận tay úp điện thoại, định xem.
Giày vò lâu, cuối cùng Tạ Sùng ngủ. Mâu Văn xuống giường rót nước, thấy điện thoại ở đó, ma xui quỷ khiến xem.
Trước đây cô từng xem, lúc lén lút. Nhập mật khẩu , thấy trong danh sách tin nhắn một gửi nhiều.
Đầu óc Mâu Văn nóng lên trong nháy mắt, ngón tay do dự mở. Đối phương gửi nhiều tin hiểu, tiếng Trung, tiếng Anh, xen một hai bức ảnh. Là một cô gái.
Cô kéo lên, thấy hai trao đổi gì khác.
Theo bản năng cô cho rằng đối phương uống nhiều hoặc trò đùa, lập tức đặt , để tâm.
Ngày hôm Tạ Sùng mở điện thoại thấy những tin . Anh cũng quen, ai, mắng: “Cô ngu ?” Thuận tay chặn.
Tiền Tụng hẹn chạy núi. Ăn sáng xong, lái xe thể thao ngoài. Họ chạy tới đỉnh, đun nước pha cà phê. Hai năm nay vì lớn tuổi hơn, Tiền Tụng trải một hai mối tình hồn, còn để ý chuyện Tạ Sùng kết hôn như ban đầu.
Hắn thậm chí chủ động : “ thấy Mâu Văn cũng giống kẻ lừa đảo nữa.”
“Cần thấy?” Tạ Sùng đầu xe, đôi chân dài thõng xuống đất, tay cầm cà phê, hóng gió, dáng vẻ tự tại. Tiền Tụng bộ, vô tội: “ , chẳng gì.”
“Cậu chạy núi, cô gì?” Tiền Tụng hỏi.
“Chạy chợ vật liệu.” Tạ Sùng : “Cô một lòng việc, chắc kế hoạch tiếp theo, nhưng kể kỹ. Mâu Văn chủ ý, bình thường xác định xong mới với .”
Cuộc sống hai chỉ giao trong nhà. Ra cửa ai sống phần nấy, chen đời . Tiền Tụng luôn thấy họ là hai loại , như ban ngày : một chạy núi hóng gió, một chạy chợ vật liệu. Rõ ràng hai cuộc sống.
“Kết hôn hơn hai năm chứ? Không con?” Tiền Tụng liếc: “Cậu ?”
Nhắc con, lòng Tạ Sùng âm thầm chìm xuống.
“Mâu Văn . Bọn bàn.” Tạ Sùng .
“Thế cô thật kẻ lừa. Kẻ lừa hận thể sinh con buộc , danh chính ngôn thuận chia tiền. Mâu Văn kỳ lạ.” Tiền Tụng cũng hiểu. Hai mối tình của vụn vỡ, cảm thấy phụ nữ đều lạ, quyết định tìm một cô “ngốc” yêu.
“ , nếu DINK, chẳng lẽ sinh con với yêu?” Tiền Tụng thở dài: “Hai từ đầu như phim kỳ ảo, giờ con cũng lạ.”
“Bạn gái của là chim sáo ?” Tạ Sùng : “Loại suốt? Hay huấn thành chim sáo ?”
Gió hè núi ấm, Tạ Sùng tọa độ, nhớ quán bar Loan Niệm hình như gần. Anh hỏi Tiền Tụng uống , bất ngờ vội về.
Tạ Sùng : “Đi uống chút cũng .” Như đang khuyên .
“Đi thôi.”
Quán của Loan Niệm ở núi, vốn ít , ngày việc càng vắng. Tạ Sùng tới thấy bãi xe chỉ hai ba chiếc. Đẩy cửa, bên trong hai ba bàn.
Anh hiểu Loan Niệm mở thứ gì. Nếu nhận sự kiện chắc chắn kiếm tiền. thần bí, thể âm thầm kiếm .
Đây là đầu tới uống.
Một con ch.ó cửa kính ngẩn ngơ. Loan Niệm mặc áo phông đen rộng trong pha rượu. Thấy Tạ Sùng bất ngờ, hỏi rảnh tới.
“Vừa chạy núi.”
Tiền Tụng phía chào, nhớ Loan Niệm là kẻ màu. Không ngờ Tạ Sùng bạn với kẻ , mặt xị xuống.
Hắn thích Loan Niệm, nhưng thật ch.ó . Một con Samoyed trắng tuyết, lông dày, mặt ngay ngắn, đôi mắt tròn hai mí vô tội.
Tiền Tụng thích với Loan Niệm, chơi với chó.
Con ch.ó khá ngốc, dẫn bãi cỏ dạy lăn. Tiền Tụng lăn cùng chó, ngu.
ch.ó c.ắ.n vạt áo, lăn một vòng, hiệu theo.
Tạ Sùng ngoài, thấy Tiền Tụng và ch.ó trắng cùng lăn cỏ. Bạn một con ch.ó thuần hóa.
Loan Niệm pha một ly, hỏi: “Nghe giao công ty cho quản lý chuyên nghiệp?”
“Trần Khoan Niên ?” Tạ Sùng hỏi.
“. Sau tính gì?”
“Không tính. .”
“Không cân nhắc doanh nghiệp?” Loan Niệm hỏi.
“Không.”
Tạ Sùng , Loan Niệm hỏi nữa. Dù kiên nhẫn. Người như Tạ Sùng rảnh , thật để ở nhà hai ngày việc sẽ sụp. Khi đó hoặc quản công ty, hoặc tìm thú khác.
Loan Niệm phát hiện Tạ Sùng mất tập trung, luôn xem điện thoại, dường như chờ tin. Điện thoại kêu, lập tức cầm, nhanh đặt, sắc mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-47-vun-vat.html.]
Người chờ nhắn.
Loan Niệm thích xem chịu thiệt, bên cạnh đục đá vang trời.
Tạ Sùng chê phiền, cầm ly tới cửa sổ, ch.ó trắng dắt Tiền Tụng.
Anh chờ tin Mâu Văn, nhưng cô gửi.
Trước đây Tạ Sùng công tác về, cũng . Công ty , chơi , chỉ ở cạnh đuôi. Cô đó, như máy vĩnh cửu, nhiệt tình vô tận với cô.
Anh đề nghị dẫn Tiền Tụng uống hối hận. Mới công tác về, ở nhà với Mâu Văn, uống gì?
Anh tự cho một bậc thang: chỉ cần Mâu Văn nhắn, bất kể gì, lên ngay.
cô gửi.
Mâu Văn quá bận. Theo lời cô, cô thực hiện giá trị bản , mỗi ngày xếp đầy. Cô rảnh quan tâm Tạ Sùng.
Dù về thời gian dài xa cách, cô cũng chậm công việc vì .
Tiền Tụng la uống một ít, uống nhiều, hỏi núi tài xế . Loan Niệm chỉ hai bartender: “Để họ lái.”
Tạ Sùng lâu uống. Hôm nay đồng ý say về.
“Vậy về .” Tiền Tụng : “Cậu say.”
“Tửu lượng ?” Loan Niệm hỏi. Được khẳng định, càng đào.
Anh dùng khắt khe, Tạ Sùng thật sự lọt mắt.
Anh cố uống cùng, xem tửu phẩm. Rất may, hôm nay Tạ Sùng dấu hiệu say.
Anh hiếm khi say, đầu choáng liền hỏi Loan Niệm bán rượu giả : “Vốn định gửi rượu ở đây, ai ngờ bán giả, lầm.”
Loan Niệm ôm tay mỉa: “Anh nên nghi điện thoại giả. Không nhận tin thì trách rượu , rượu chọc ?”
“Tin gì?” Tiền Tụng hỏi: “Chờ ai?”
Loan Niệm hất cằm: “Hỏi . Tối cứ xem điện thoại, nào cũng .”
“Cậu cãi Mâu Văn?” Tiền Tụng hỏi.
“Có cãi chắc cũng thua.” Loan Niệm tha, ai bảo rượu giả.
“Chính là giả! Mai bảo luật sư kiện , rượu rách hỏng cơ thể.” Tạ Sùng , ném điện thoại sang bên. Anh cũng , mơ màng nhận việc Mâu Văn từ chối sinh con khiến nghĩ tới là khó chịu.
Không đến mức thế nào, nhưng cần thời gian tiêu hóa.
Ngày hôm nay của Mâu Văn vô cùng tệ.
Khách loạn trong nhóm, gửi một đoạn dài, Mâu Văn sơn, còn gửi ảnh chứng cứ. Người quen cô nhà thiết kế Mâu loại , bên trong sợ hiểu lầm?
Người đáp: “Cho cô hoa hồng ? Ban đầu chính cô xúi tìm cô . thấy các một phe.”
Tạ Sùng ở nhóm chủ nhà.
Anh nhóm, chê phiền. Mâu Văn rời. Bây giờ ai khuyên , khuyên là đồng bọn.
Có tò mò: “Anh em, yêu cầu gì?”
“Phải bồi thường.” đối phương .
Mâu Văn ghét sâu hành vi phỉ báng. Cô gọi Vương Tiên Hạc hỏi kiện . Luật sư tỷ lệ thắng mỗi bên nửa, báo cảnh sát lấy camera.
“ phán đoán ông vì tiền, chắc xúi.” Mâu Văn bình tĩnh: “Mâm kinh doanh trong khu lớn. Nói thật nhà thiết kế độc lập nhận một đơn đủ ăn nửa năm. Bây giờ gần như độc chiếm, đỏ mắt?”
“Cũng khả năng.” Vương Tiên Hạc : “Rất .”
“ báo cảnh sát ?” Mâu Văn hỏi: “Ông đăng tin thế trong nhóm, báo .”
“Báo, lấy camera, giữ chứng cứ.” Vương Tiên Hạc : “Không mai tới.”
Vương Tiên Hạc hỏi khu nào. Mâu Văn báo địa chỉ, cô sững nhưng , chỉ bảo , mai tới gặp .
Hôm nay Mâu Văn hừng hực ý chí chiến đấu đối phó khách. Tối Tiểu Cố kéo ăn, việc bàn.
Tiểu Cố nước ngoài.
Ý nghĩ từ lâu, vì nhiều nguyên nhân luôn buông , . Bình thường chị học, cộng công việc sách thiếu nhi khởi sắc, bỏ hết trong nước, bao gồm con, ngoài học.
“Chị , thể ba, năm năm nữa cũng , thể năm . , thể tới lúc đột nhiên , em trở tay kịp.”
“Được, Tiểu Cố.” Mâu Văn : “Dù em đang tuyển trợ lý. Hôm nay đó chị thấy , cách yêu cầu xa, em tuyển nhanh. chị cũng đừng vội .” Mâu Văn kéo tay, khó chịu: “Cho em thời gian thích nghi, em quen chị .”
Tiểu Cố vỗ mu tay: “Yên tâm, nhà thiết kế Mâu, em cho chị thì chị .”
“Chị thật sự xa ?” Mâu Văn hỏi.
“Đi!” Tiểu Cố kiên định: “Ba mươi hai tuổi muộn. Từ nhỏ chị ngoài xem, bao năm gia đình công việc giữ, suýt quên cũng từng bay xa.”
Người như Tiểu Cố đưa quyết định là chặt đứt tất cả: cha Hà Nam, con ở Bắc Kinh. Không ai hiểu ngoài Mâu Văn. Cô hít mũi: “Mạnh dạn , Tiểu Cố, tới Đại học Michigan xem.”
Cô cảm khái, cũng uống chút rượu.
Về nhà, thấy trống rỗng, nhớ “ Tạ” biến mất cả ngày. Cô vội gọi, cuộc thứ ba mới nhận.
Người nhận giọng lạnh: “Tạ Sùng say, cô là ai?”
“ là Mâu Văn.” Cô : “Anh về ?”
Tạ Sùng đột nhiên giành máy, giọng khàn mơ hồ: “Không về, về nhà.”
“, về cái nhà rách đó!” Tiền Tụng bên cạnh hét.
Mâu Văn xảy gì, cúp gửi: “Chồng ơi, về nhà.”
Tạ Sùng thấy mấy chữ, trong nháy mắt như tỉnh, lên , đúng như kế hoạch: chậm một giây, nhấc m.ô.n.g .
Người khác hỏi .
“Về nhà.”
“Hắn dễ dỗ .” Tiền Tụng chỉ bóng lưng, với Loan Niệm uống vui thấy thuận mắt: “Hắn rõ vợ yêu, vẫn dễ dỗ.”
“Yêu ?” Loan Niệm : “Cậu sống gầm giường với họ ?”
Tạ Sùng nhà, thấy bàn bát mì canh và đĩa trái cây cắt.
Mâu Văn đón. Anh giày cửa ôm cô.
Anh như nũng như thở dài: “Vợ ơi, vợ ơi.”
“Vợ ơi, trẻ con đáng yêu lắm.”
“Đáng yêu lắm.”
Mâu Văn dỗ dẫn sofa: “Đáng yêu, đáng yêu.”
Đặt , cô chạy vắt khăn ướt lau mặt. Anh cụp mắt như ngủ, lông mi dài che mắt. Mâu Văn nhẹ lau, nhịn hôn môi.
Khoảnh khắc cô tới gần, mở mắt, trầm tĩnh .
Anh cứ như , lâu cô như . Ánh mắt sâu như lưỡi dao, rạch vỏ, xem trái tim.