Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 49: Vụn vặt
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:27:13
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mâu Văn, với em một chuyện.”
“Chuyện gì?” Mâu Văn theo bản năng . Tạ Sùng : “Đừng căng thẳng thế, lái xe cho .”
“Ồ.”
“Bận xong năm nay, phần lớn sẽ công tác nữa.” Tạ Sùng : “Anh tìm một quản lý chuyên nghiệp vận hành công ty. Còn sắp bước trạng thái nửa thất nghiệp.” Trông thất vọng, thậm chí hưng phấn kỳ lạ. Anh khi việc sẽ ở nhà nửa năm, nửa năm gì, chỉ ăn uống vui chơi.
“Tại ?” Mâu Văn nhịn hỏi: “Công ty thế, tự quản ? Quản lý chuyên nghiệp đáng tin ? Anh nỡ buông?”
“Anh còn cân nhắc. Em nhớ tên gian thương họ Trần từng mắng ? Là đặc biệt thuận mắt, thật đáng tin.”
“Em nhớ. Sau đó hai cùng nước ngoài khảo sát, còn ăn.”
“Hắn .”
“Vì ? Sao nữa?” Mâu Văn tưởng gặp kiếp gì, nếu với sự yêu công việc, thế?
“Anh công tác. Chúng luôn xa , cho hôn nhân.”
Mâu Văn hít sâu: “Vậy là vì em?”
“.”
Trong lòng cô chớp qua từng ngày đêm một ở nhà, lúc bệnh, cô độc, sợ đêm vắng. Khi đó cô mong bên cạnh bao, mong đúng những ngày .
“Tốt quá.” Mâu Văn khẽ : “Tốt quá, cuối cùng ngày nào em cũng thấy .”
“Chuyện con để đó.” Tạ Sùng : “Để đó, một hai năm nữa bàn. Anh chấp nhận lý do em .”
Cổ họng Mâu Văn như nghẹn, khàn : “Được.”
Mâu Văn sợ vì từ chối mà mất Tạ Sùng.
Ban ngày ngủ gật, cô thậm chí mơ kéo vali khỏi cửa, Tạ Sùng chỉ lạnh lùng lưng. Trong mơ giữ.
“Tạ Sùng, cảm ơn .” Mâu Văn : “Cảm ơn.”
Ngày hôm cô nhận điện thoại Lâm Vi Sâm.
Ông đổi, chuyện mặt khách sáo: “Tiến sĩ Chu em tới đo, quyết định hợp tác với em. Văn Văn, em hiểu lầm thầy? Nếu cướp khách thầy?”
Ông vẻ bối rối. Mâu Văn hiểu: ông tới vị trí hôm nay dựa diễn xuất vụng và đầu dùng ? Cô thậm chí coi là đối thủ, cảm thấy xứng.
“Thầy hiểu lầm em, thầy chuẩn phỉ báng em, khiến em bại danh liệt trong khu.” Cô bình tĩnh, cũng khách sáo: “Thầy ơi, chúng hai năm giao thiệp, giao thiệp vì chuyện ?”
“E là hiểu lầm. Khách đó chúng đo, chọn em, nữa. Em thể hỏi chuyện ? Có luật sư ép, nên c.ắ.n bừa?”
“Ông c.ắ.n thầy, thầy tìm ông . Hai thống nhất lời khai với em. Ai cũng bận, cần kéo đầu dây ở đây.” Nói xong cô cúp.
Tiểu Cố bên cạnh vỗ tay: “Sảng khoái quá, nhà thiết kế Mâu, miệng em lợi hại.”
“Em lý. Ông thấy khác c.ắ.n bừa thì tìm cắn? Chẳng em cướp khách thành công, ông đau.” Mâu Văn ôm tay, bộ cao ngạo: “Hừ!”
Tiểu Cố che miệng .
Mâu Văn chị, nhớ Chu Hàn Bách hôm qua, : “Tiến sĩ Chu hôm qua, đo chị cùng em nhé?”
“Được.”
Mâu Văn dò: “Môi giới độc .”
“Muốn giới thiệu bạn trai?” Tiểu Cố hỏi.
“Hì hì.” Mâu Văn giải thích: “Không , em chỉ thấy chị về nhà là hình, đăng hàng, bình sách, thời gian. Quen khác chẳng ? Trò chuyện gì đó.”
“Chị .” Tiểu Cố nghiêm túc: “Chị lãng phí thời gian, chỉ kiếm tiền. , ăn cơm chuyện với họ là lãng phí.”
Mâu Văn bên cạnh khen, , vẫn là Tiểu Cố của chúng .
Trò chuyện vài câu bắt đầu . Cô nhớ Tạ Sùng, lo cảm xúc , nhắn: “Chồng ơi, tối ăn gì? Em về sớm .”
Tạ Sùng gửi ảnh, ở công ty, bàn hộp cơm: “Tối về ăn, em ăn gì gọi.”
“Không cần.” Mâu Văn : “Em và Tiểu Cố ăn tùy.”
“Đừng tùy, mời.”
“Cảm ơn chồng.”
“ tối em giúp .” Tạ Sùng : “Trong két tài liệu đề nghị phân bổ cổ phần, lấy xem giúp, điều khoản gốc cần xác nhận.”
“Anh gì?” Mâu Văn hỏi: “Việc quản lý chuyên nghiệp?”
“. Anh đang giao tiếp với luật sư.” Tạ Sùng cúp, thấy vẻ Vương Tiên Hạc thôi.
“Nói .” Tạ Sùng : “Có gì hỏi cứ hỏi.”
“ mạo đoán.” Vương Tiên Hạc : “Anh kết hôn, vợ là Mâu Văn.”
Tạ Sùng bất ngờ cô đoán. Nếu giấu, gọi mặt.
“Rồi?” hỏi.
“Không . chỉ giả nữa, cho . Còn bên Mâu Văn, tự tìm lúc .” Vương Tiên Hạc lắc: “Tổng giám đốc Tạ thật tinh.”
“Ý gì?”
“Mắt độc, quá gì. Muốn kiếm tiền, nên sớm công ty; nhà, nên Mâu Văn. Bây giờ đòi hỏi từ gia đình nhiều hơn, quyết định lui lúc nước xiết.” Vương Tiên Hạc nhún vai: “ sai?”
“Không.” Tạ Sùng : “ liên quan cô.”
Vương Tiên Hạc hợp tác nhiều năm, , cũng đơn giản. Cô đoán hôn nhân, nhưng căn bản cảm thấy hai cuối cùng sẽ đối đầu, bởi hiện tại một thu hết mũi nhọn, một mới bắt đầu lộ mũi nhọn.
Cô cúi ăn cơm. Lúc Tạ Sùng hỏi: “Đã rõ, hỏi, Chử Ngọc Khê tâm tư khác với Mâu Văn ?”
Vương Tiên Hạc bất ngờ: “Tổng giám đốc Chử? Không.”
“Vậy vì Mâu Văn trợ lý hội đồng quản trị riêng?”
“Vì phù hợp.”
“Các quen tô đồ lên mặt bàn thành phù hợp? Mâu Văn thật phù hợp ? Chử Ngọc Khê tìm trợ lý phù hợp khó? Hắn là gì rõ?” Ánh mắt Tạ Sùng sắc : “Cô chính là quá im miệng. Khi đó nên .”
“Khi hai kết hôn.” Vương Tiên Hạc : “Và xác định can thiệp lựa chọn nghề nghiệp? Tổng giám đốc Tạ, khuyên, Mâu Văn thú cưng nuôi, cô gì thì . Cô tư tưởng, theo đuổi, đầu óc. Nếu việc gì cũng can thiệp, hôn nhân lâu.”
Vương Tiên Hạc cảnh họ ở cùng: Mâu Văn phần lớn như nha đầu cận dỗ, yêu, nghĩ việc, nên mới mái nhà mong nhớ.
Trên quá nhiều thói kiểu cách của giàu.
“Cuối cùng cô nhận vì . Cô cũng cô thông minh, theo đuổi, là công việc Chử Ngọc Khê cho là rác. Chử Ngọc Khê mới coi Mâu Văn là thú cưng, tưởng cho việc bề ngoài hậu đãi cô sẽ bám lấy, tưởng trèo thang lên xã hội thượng lưu.” Tạ Sùng mỉa: “ đúng , luật sư Vương?”
Tạ Sùng cho rằng Chử Ngọc Khê bề ngoài ngọc vàng. Trẻ đạt thành tựu hôm nay, nếu nhờ hôn nhân thúc, thể? Chỉ là kẻ trèo cành cao đá vợ cũ vô tình vô nghĩa.
Vương Tiên Hạc thành kiến.
Vì khi Chử Ngọc Khê lên sửa tiêu chuẩn hợp tác, khiến công ty cha Tạ Sùng thể hợp tác.
“Đó là thành kiến.” Vương Tiên Hạc : “Chử Ngọc Khê thành kiến với . Công ty vẫn mua quà hành chính từ .”
“Có vì nhà cung cấp của thật sự ?” Tạ Sùng : “Hắn còn mong cảm kích?”
Vương Tiên Hạc trợn mắt: “Trước mặt vẫn gọi tổng giám đốc Chử.”
“Cũng thể gọi. Khi đó khó là cô.” Tạ Sùng : “ nể cô.”
Thấy Vương Tiên Hạc định , : “Thôi, . Tiếp tục nội dung.”
Vương Tiên Hạc tức cầm cốc: “ lấy nước!”
Cô thật phục cái miệng tha , cũng hiểu vì liên quan Mâu Văn, dùng lời khó Chử Ngọc Khê. Dục chiếm hữu ?
Chiều tối Mâu Văn về hỏi mật khẩu két, gửi. Mở , cô phát hiện vài viên sữa. Sao bỏ sữa két? Người lạ. Cô thuận tay bóc một viên ngậm, tìm *Đề nghị phân bổ cổ phần*.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-49-vun-vat.html.]
Dù là két Tạ Sùng, đầu mở, cô run. Két giống cô, thấy sổ ngân hàng, vàng, kim cương trang sức.
Tiếp đó là hồ sơ.
Cô lượt mở tìm. Vì lâu, Tạ Sùng cũng nhớ file nào, bảo tự tìm.
File cùng là sổ nhà. Cô kết hôn lâu hỏi bao nhiêu bất động sản. Lúc riêng danh là bảy căn, phân ở các quận Bắc Kinh, lớn nhỏ. Của cha ở đây.
Dưới là chứng từ mua xe. Xe đắt, cô , xem kỹ.
Dưới nữa vài thứ nhỏ thời thơ ấu. Chúng đầy nét ngây thơ trẻ con, Mâu Văn thấy vui, mở. Có thiệp năm mới, giấy khen vẽ tay, lưu niệm kết nghiệp, nhưng chữ ký Tạ Sùng.
Là tên Tưởng Vu.
Tưởng Vu, cái tên .
Viên sữa sắp tan, hương nhạt như biến mất, cô vội chép miệng hai cái, đặt đồ về.
Cuối cùng tìm tài liệu.
Tạ Sùng fax, cô xuống studio fax.
Trên đời thật nhiều trùng hợp.
Cô gặp Ngô Kỳ Lạc.
Sau khi chuyển tới, họ gặp hai ba . Lần nào Mâu Văn để ý, hoặc đầu khi phát hiện, chạm mặt.
Hôm nay tránh.
Ngô Kỳ Lạc đang gọi ở cổng.
Cô : “Tưởng Vu về ? Về thì về, liên quan gì .”
Tưởng Vu.
Nghe tên, Mâu Văn chậm chân. Ngô Kỳ Lạc thấy cô, đưa điện thoại khỏi tai, mỉa: “Nhà thiết kế Mâu trộm sơn ? Bán ?”
Mâu Văn lười để ý, cầm tài liệu .
Tiểu Cố đang tăng ca, thấy cô: “Chị tưởng em về.”
“Em fax.” Mâu Văn .
Cô thao tác, Tiểu Cố gọi mấy tiếng , cuối cùng cạnh hét: “Nhà thiết kế Mâu!”
Mâu Văn tỉnh: “Sao?”
“Em nghĩ gì?”
“Hả… nghĩ, thất thần.”
Tiểu Cố thấy sắc mặt : “Gần đây mệt quá? Mệt thì mai nghỉ. Bản vẽ chị . Đừng hỏng sức khỏe, em lâu ngày nghỉ trọn.”
“Em .” Mâu Văn : “Em ăn gì cũng ngon, mệt chút nào, còn sửa năm căn.”
Tiểu Cố ôm vai: “Chị nhận tin chuyển khoản. Nửa năm đầu em chia thêm năm mươi nghìn.”
“Studio chỉ hai chúng nương , việc chị ít hơn.” Mâu Văn : “Cứ cầm, đừng nghĩ.”
Cô khởi nghiệp ở Bắc Kinh, gặp chân tình dễ. Hơn nữa Tiểu Cố định nước ngoài, cần tiền. Mâu Văn thể pha trò với bạn, nhưng lời khoa trương , đều trong chuyện cùng trải.
Tối về, nghĩ két.
Mâu Văn cảm thấy két ma lực, hút cô mở nữa, nhưng nghĩ nghĩ mở.
Tạ Sùng luôn về.
Cô nghĩ, mặc đồ chạy.
Cô chạy khỏi khu, lên xe buýt tới Đại học Nhân dân. Gió đêm thổi, đầu óc rõ hơn. Tiểu Cố đúng, cô lâu nghỉ, đến mức quên cuộc sống vốn thú vị.
Cuộc sống cô từng yêu nay đầy công việc và tính toán? Cô bối rối, với , gọi Sở Lăng.
Sở Lăng khỏi đơn vị: “Tớ tìm , vài ngày nữa tớ chuyển tới văn phòng Tri Xuân Lộ.”
Họ hẹn cổng Đại học Nhân dân. Sở Lăng mang túi canvas, quà tùy chỉnh cho dùng của hoạt động .
Trên túi in:
Chúng sai thế giới, thế giới lừa chúng .
Mâu Văn , đùa: “Hoạt động khá… phản nghịch.”
“Chủ đề là: nhận rõ chân tướng đời .” Sở Lăng : “Làm cuối mới phát hiện đời rối ren khó dò, chân tướng chỉ là chân tướng hiện tại.”
“Giờ triết lý ?”
Sở Lăng ho: “Có thể vì tớ là phó chủ biên chuyên mục *Những sống thế gian*.” Nói xong cố lưng chờ phản ứng.
“Gì?” Mâu Văn nhảy: “Sở Lăng gì? Cậu phó chủ biên!”
“ đúng!” Sở Lăng nắm tay cùng nhảy: “Mâu Văn, hôm nay mail bổ nhiệm tớ mới dám . Tớ là phó chủ biên, nhưng chủ biên là ông chủ nền tảng, nghĩa là…” Sở Lăng đột nhiên nghẹn: “Mâu Văn, tớ thành chủ biên chuyên mục văn hóa trẻ nhất ngành. Tớ thể nội dung , giấc mơ văn học bước một bước dài… tớ…”
Sở Lăng đột nhiên lớn.
Cô sân vận động Đại học Nhân dân, quản ánh mắt, : “Mâu Văn, tớ mệt quá, thậm chí nhớ trải bao đêm ngủ… tớ cứ gắng gượng qua đêm đến đêm khác… tớ mệt quá…”
Mâu Văn ôm Sở Lăng.
Vốn phiền não hôm nay, lúc thấy nhỏ và hư vô. Ngày của Sở Lăng mới đáng ghi nhớ.
Cô ôm, chúc phúc cô tất cả: “Sở Lăng, đó là xứng. Tớ thấy ai yêu chữ và nội dung hơn . Đó là xứng.”
Sở Lăng lau nước mắt, ngượng : “Cậu xem, . Tớ , gặp kiểm soát cảm xúc.”
Mâu Văn mặt: “Có vì tớ là bạn nhất?”
“Tớ bạn nào hơn .”
Hôm chia tay, cảm xúc cô vẫn dâng trào, như thành công là .
Về nhà thấy đèn sáng, Tạ Sùng đang vẽ cửa sổ. Anh lâu vẽ.
Cô rón rén tới, đột nhiên nhảy mặt, dọa .
“Anh vẽ gì?” Cô xổm .
“Anh vẽ trời .” Tạ Sùng .
“Ồ ồ.” Mâu Văn hỏi: “Vậy chúng ngủ ?”
Nói xong nháy mắt, nhắc “ngủ” đơn giản.
Tạ Sùng nhận tin, đặt bút, bế cô chạy phòng tắm: “Vậy ngủ thôi.”
Mâu Văn khúc khích.
Họ vui vẻ thoải mái như .
Ngày hôm Tạ Sùng công ty sớm. Mâu Văn Tiểu Cố, ngủ tới tự tỉnh. Cô ngủ no, mở mắt mặt trời cao.
Cô ngáp xuống giường, qua tủ đặt két, chậm bước.
Lần cô trách , cảm thấy thể xem.
nhập mật khẩu ba đều thất bại.
Cô mở két của Tạ Sùng nữa.