Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 50: Nếp gấp
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:27:14
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mâu Văn xem chiếc két nữa.
Trong lòng cô rõ một chuyện: nếu Tạ Sùng ngại cô xem, hoặc két thể mở với cô, thì ngay khi đổi mật khẩu .
.
Anh nhắc một chữ.
Mâu Văn Tạ Sùng để ý vàng bạc trang sức trong két, bởi cô thể trộm. Thứ duy nhất ngại cô thấy là những món liên quan Tưởng Vu.
Mâu Văn ngốc.
Cô từng nghĩ: vì Tạ Sùng nhắc quá khứ? Cô từng sâu sắc m.ổ x.ẻ , kể những ngày ngập trong biển đề, khiến cô bỏ lỡ rung động tuổi dậy thì. Khi đó tiếp lời để về bản .
Lúc Mâu Văn chìm trong tình yêu cuồng nhiệt, thấy gì sai. thời gian qua lâu, khi lớn thêm tuổi và trí tuệ, cuối cùng cô nhận vấn đề.
ảnh hưởng đại cục.
Tạ Sùng chỉ giấu quá khứ, tìm , cô thể coi xảy .
Cô cùng Tiểu Cố tới nhà Chu Hàn Bách.
Hai trông như nghề trong tay, cố trang điểm. Mâu Văn quần jean áo trắng, Tiểu Cố quần jean áo đen, giống “hắc bạch song sát”. Để việc tiện, váy gần như vô duyên với họ.
Trên đường Tiểu Cố còn nhắc cuối hè 2011, thỉnh thoảng Mâu Văn mặc váy hoa nhỏ, bên tóc kẹp hai kẹp. Hôm nay cô vẫn đeo kẹp, thích tóc chắn mắt khi , luôn kẹp để lộ cả mặt. Còn váy phủ bụi trong tủ.
Họ quá mộc mạc.
Chu Hàn Bách như thấy thành viên đội ngũ công ty , nên đặc biệt thiện.
Mâu Văn cho Chu Hàn Bách xem bản vẽ. Để sửa nhanh, cô mang cả bản tay, một xấp dày.
Chu Hàn Bách gần như ý sửa. Họ suy nghĩ chu tỉ mỉ, lĩnh vực hiểu luôn im. Anh cũng khó họ chạy thêm trong trời oi, lập tức yêu cầu ký.
Mâu Văn phát hiện Chu Hàn Bách giỏi: quyết đoán nhanh, hiệu suất cao. Cô cảm thấy sản phẩm công ty tầm thế giới mua là đáng.
Cô lén hỏi Tiểu Cố: “Thế nào? Đáng để chị ăn cơm ?”
Tiểu Cố lắc: “Trừ khi cho chị mười triệu.”
Mâu Văn lớn.
Cuộc sống siêu hiện thực bồi dưỡng chủ nghĩa siêu thực dụng của Tiểu Cố. Chị động lòng vì thứ giả.
Ký xong, họ xong việc lớn. Chu Hàn Bách giờ, tới bữa tối, đề nghị ăn nhẹ qua chi tiết.
Mâu Văn khách sáo. Tới nhà hàng, cô lấy cớ quầy đặt tiền, quầy : “Vị đặt.” Cô mất cơ hội mời.
Khởi nghiệp là rèn luyện. Bây giờ mời khách xã giao cô thuận tay.
Về bàn cô : “Tiến sĩ Chu cho cơ hội, tiếc quá, nhất định để mời.”
“Được.” Chu Hàn Bách : “Lần định ngày chính thức khởi công.”
“Anh nghi thức khởi công?” Mâu Văn hỏi.
“Treo băng, đục tường?” Chu Hàn Bách lắc: “Ngốc.”
Mâu Văn : “Cũng , ví dụ ôm hoa nhà chụp, phía ‘chào mừng chủ nhà phá nhà’.”
Chu Hàn Bách khen: “Thông minh quá.”
Trong xã giao, Tiểu Cố ít .
Chị xuất “kỹ thuật”, tiếp xúc nhiều khách như Mâu Văn, hướng nội, nên chỉ phụ họa. Chu Hàn Bách lo chị tự nhiên, thỉnh thoảng . Biết chị ngoài giờ blogger sách thiếu nhi, lập tức mở nền tảng xem.
Chu Hàn Bách thật lòng khen: “Thật sự .”
Anh thành khẩn khiêm tốn, cuồng như đa chủ biệt thự cô gặp. Nói chuyện dễ chịu, ba bất giác ăn muộn.
Tạ Sùng gọi cô thấy. Tiệc xong, cô và Tiểu Cố thêm lái về.
Vào nhà thấy Tạ Sùng sofa, hỏi: “Em ?”
“Em ăn.” Mâu Văn : “Hôm nay em với Tiểu Cố ký khách, tiện ăn.”
“ gọi, em nhận.”
Mâu Văn vội lấy điện thoại, quả nhiên cuộc gọi nhỡ: “Xin , việc em để im lặng. Anh ăn ? Em chút?”
“Anh ăn .” Tạ Sùng giang tay: “Không nữa, đây.”
Mâu Văn đặt túi lên tủ, vài bước nhảy tới, lên đùi, ôm cổ, ngửa đầu .
“Sao?” Tạ Sùng hỏi: “Không nhận ?”
Mâu Văn đùa: “Thật lạ. Xin hỏi vị họ tên gì?”
“Em vấn đề hỏi ?” Tạ Sùng hỏi.
“Ví dụ gì?” Mâu Văn nhíu mày nghĩ.
Tạ Sùng thấy thế vỗ đầu: “Anh đổi mật khẩu két.”
“Tại ? Cái cũ ?”
Tạ Sùng trả lời, trực tiếp báo mật khẩu mới.
Mâu Văn . Cô phát hiện Tạ Sùng thật thông minh. Trước mặt cô như trẻ con, nhưng dường như gì cũng hiểu. Gương mặt khác lẽ như năm ở cổng khu, lạnh lùng xa cách.
Dù cô vui mật khẩu mới. Ngày hôm thử, mở , nhưng đồ ký tên Tưởng Vu biến mất.
Mâu Văn hỏi.
Cô nghĩ thật sự cần một góc đặt những thứ , cô cũng cần hỏi đến cùng.
Bởi cô nhận một khi bỏ quá nhiều tâm trí cho tình cảm, công việc sẽ ảnh hưởng. Còn trong lòng cô mong như Sở Lăng và Tiểu Cố, thể phân tâm buông tay đ.á.n.h cược, lợi hại bao!
Mâu Văn vẫn nghiêm túc một việc, việc hai năm qua luôn và hứa cả đời , sinh nhật. Nghĩ tới tổ chức sinh nhật Tạ Sùng, cô đầy mong đợi.
Năm nay tặng gì?
Mâu Văn khổ.
Bây giờ cô Tạ Sùng nhiều tiền, nhiều trang sức, thứ cô tưởng tượng đều . Vậy tặng gì cũng quý.
Sở Lăng hỏi: “Sao thấy quý? Chiều sở thích quá khó. Cậu tặng thứ thích.”
“Tớ thích ăn.” Mâu Văn : “Tặng năm cân gạo!” Gửi xong kèm biểu tượng ôm bụng .
Sở Lăng : “Được. Anh nấu, năm cân gạo quý, đủ ăn cả đời.”
Mâu Văn quyết định để quà , bởi Chử Ngọc Khê mời ăn.
Cô ơn Chử Ngọc Khê.
Hai năm chỉ gặp hai , nhưng giới thiệu ba khách. Cô trả nhân tình sửa miễn phí, cũng vì cô là “đồng hương nhỏ”.
Anh mời ăn, cô thể qua loa. Trong lòng tôn trọng. Dù lời nhàn về , bây giờ cô rõ: con đa diện. Đừng đường hoàng gì, hãy thật lòng gì. Đừng quen trong miệng kẻ khác, tự quen.
Chỉ từ việc , Chử Ngọc Khê ơn với cô.
Hôm cô hiếm khi mặc váy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-50-nep-gap.html.]
Đây là váy cứu mạng mấy năm, dịp quan trọng đều mặc, để phát huy giá trị lớn. Lần công ty tổ chức tiệc cảm ơn, cũng váy .
May mắn: kích cỡ đổi.
Trước khi , cô gương thưởng thức, , hất tóc, mới vui hẹn.
Vương Tiên Hạc đương nhiên .
Chử Ngọc Khê chừng mực, từng gặp riêng. Sau cô tập đoàn kiểm tra phong cách lãnh đạo nghiêm, nên công việc mang thư ký, tư nhân mời Vương Tiên Hạc hoặc bạn khác.
Vương Tiên Hạc thấy cô mắt sáng.
Trong lòng tán thưởng nét riêng thanh nhã, thật như cây dương trắng thẳng tới. Tiếp đó tán thưởng mắt Tạ Sùng: hồ ly tinh sớm cưới về.
Lần gặp vì công việc.
Một bạn Chử Ngọc Khê xây homestay xa ngoại ô, hy vọng Mâu Văn phụ trách nội thất.
Mâu Văn vui: “Cảm ơn Chử. homestay, thể thử. Chỗ nào xin phê bình chỉ dẫn.”
Chử Ngọc Khê , hỏi: “Gần đây công việc thuận?”
Mâu Văn : “Nhờ Chử quan tâm, thuận. Dù kiếm tiền lớn, từng vụ cũng dành chút. cảm thấy nửa năm nữa thể mua một văn phòng thương mại kết hợp ở.”
“Giỏi quá, Mâu Văn.” Vương Tiên Hạc khen. Từ câu cô đoán Mâu Văn tiêu tiền lớn của Tạ Sùng. Cô gái thật ngốc. Vì tiêu tiền ? Vì tự dành mua văn phòng?
Chử Ngọc Khê hỏi uống .
Mâu Văn gật: “ uống chút.”
Cô cảm thấy Chử Ngọc Khê và Vương Tiên Hạc giống khách, giống bạn. Bạn ở Bắc Kinh ít, bận đến thời gian kết bạn.
Vương Tiên Hạc : “Uống , nhiều đưa về.”
Mâu Văn : “Cảm ơn chị Tiên Hạc.”
Mâu Văn thả uống chút.
Cô ít uống, thỉnh thoảng ở nhà nhấp. Từ khi năm đó tùy lấy chai đắt nhất trong tủ Tạ Sùng, rượu của cô uống nữa, xót.
Hôm nay vui, cô thật uống nhiều, cuối cùng nhẹ bẫng như bay.
Vương Tiên Hạc đưa tới cửa, .
Mâu Văn lảo đảo , thấy Tạ Sùng cầm cốc nước sofa.
Trước tiên thấy váy.
Anh lâu thấy cô mặc. Chiếc váy như chỉ tồn tại cho cô, hợp. Rồi thấy trang điểm nhạt.
Mà bây giờ nửa đêm mười hai.
Cô say về.
Cô thậm chí uống.
“Uống bao nhiêu?” Tạ Sùng tới đỡ, thấy khó, bế lên.
Mâu Văn ôm cổ, áp mặt hì hì: “Em chỉ uống… một chút thế …”
“Nói bậy.” Tạ Sùng đặt lên sofa, dùng tay vén tóc trán, hôn.
“Uống với ai?” hỏi.
“Với khách , bảo em trợ lý…”
Mặt Tạ Sùng lập tức kéo xuống, nhưng khác: “Em say, ngủ .”
Không Mâu Văn uống xong quậy, la uống nữa. Tạ Sùng ấn lên giường cho động. Sức cô lớn, đá đạp, trở hất xuống.
Tạ Sùng vốn uống với Chử Ngọc Khê giận, hất, tiến lên giữ hai tay, dọa: “Em còn quậy trói!”
Mâu Văn , bi từ tâm, lớn.
Tạ Sùng ngây, xin , dỗ từng tiếng. Cô đủ, đầu ngủ.
Ngày hôm mở mắt thấy mệt, hỏi: “Anh ? Trông mệt ? Công việc thuận?”
Tạ Sùng oán : “Em tối qua gì?”
“Hả?” Mâu Văn mù. Cô nhớ. Chỉ nhớ uống với Chử Ngọc Khê, về.
“Em bạo lực gia đình.” Tạ Sùng kéo quần cho cô xem, đùi một mảng bầm.
Mắt Mâu Văn tròn: “Sao ?”
“Em say đ.á.n.h .” Tạ Sùng : “Mâu Văn, em uống say đ.á.n.h , ?”
“Em . Em say.” Mâu Văn thấy định ăn vạ, tới xem, còn dùng ngón ấn, đau rụt chân.
“Đừng uống nữa.” Tạ Sùng : “Em trang điểm uống với đàn ông khác, hợp ?”
“Anh ngày nào mặc như trình diễn ngoài phô trương em cũng quản, em thưởng thức, thấy .”
“Chử Ngọc Khê hôm qua .” Tạ Sùng : “Trước đây quen.”
“Anh quen nhưng từng ? Chúng quen mấy năm, giờ ?” Mâu Văn cảm thấy rượu tỉnh, đầu đau: “Tạ Sùng, thấy đúng?”
“Anh , đừng tiếp xúc.”
“Tại ? Sao quản em tiếp xúc ai? Em là thú cưng nuôi? Anh nhốt lồng, cho gió thì buộc dây dắt ?” Mâu Văn nóng nảy , thích thế: “Em quản tiếp xúc ai! Ngày nào gặp ai ăn với ai em hỏi. Anh công tác lâu về, nửa đêm phụ nữ gửi tin liên tục, em cũng hỏi chứ?”
“Ý gì?” Tạ Sùng ngắt: “Bao giờ phụ nữ gửi liên tục?”
“Ngày công tác về, cần em nhắc? Anh lật điện thoại nhớ ?” Mâu Văn : “Có cần ?”
Máu Tạ Sùng dồn đầu: “Ý em gì? Em giả rộng lượng? Thấy phụ nữ gửi thì hỏi ! Em hỏi là ?”
Anh lấy điện thoại tìm, nhớ , xóa. Bây giờ giải thích rõ.
Mâu Văn , lâu : “Không , cần tìm. Em hỏi vì tin .”
Tạ Sùng , sofa.
Mâu Văn cũng bình tĩnh, cạnh nghiêm túc: “Em Chử Ngọc Khê . Chuyện em , nhưng bất lịch sự. Hôm qua giới thiệu khách.”
“Không , em trưởng thành, tự quyết. Anh quản nữa.” Tạ Sùng : “Đừng giải thích.”
Mâu Văn .
Cô cảm thấy trạng thái họ lạ, trông mật kẽ, thật cách thứ gì.
“Sinh nhật quà gì?” Mâu Văn hỏi: “Có thứ đặc biệt ?”
“Gì cũng . Em tặng thích.”
“Vậy em tặng vé về quá khứ.” Mâu Văn rửa.
Tạ Sùng thấy kỳ lạ, theo , cửa .
Mâu Văn đ.á.n.h răng trong gương, tưởng tượng từng khác bằng mắt . cô thể , bởi giấu sự thật.
Mâu Văn phát hiện thật hiểu .
Anh là trong gương.