Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 51: Nếp gấp

Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:22
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một ngày tháng Chín, Chu Hàn Bách giới thiệu cho Mâu Văn một khách hàng.

Anh bảo vị khách lợi hại, là trưởng ban quản trị khu chung cư của họ, bản cũng đang ăn lớn. Chu Hàn Bách tình cờ gặp khi tới ban quản lý thủ tục, hai bên trò chuyện hợp ý nên trao đổi thông tin liên lạc.

Khách hàng thực lực, ba căn nhà lớn cần sửa sang, Chu Hàn Bách cho rằng Mâu Văn đủ sức đảm nhận. Nếu thành công, đây sẽ là chuyện đôi bên cùng lợi.

Mâu Văn vui vì Chu Hàn Bách công nhận. Cô hỏi: “Khi gặp ông , cần chú ý điều gì ?”

Chu Hàn Bách đôi giày vải và quần jeans của Mâu Văn, suy nghĩ : “Xã hội đôi lúc thực tế. Cô mạnh thì sẽ coi trọng cô. Cô bày tư thế phục vụ, sẽ quen ‘sai bảo’ cô.” Anh uyển chuyển, nhưng Mâu Văn hiểu: Chu Hàn Bách khuyên cô nên ăn mặc chính thức hơn.

Mâu Văn thông minh đến mức nào, lập tức hào phóng đáp: “ hiểu , sẽ mất mặt tiến sĩ Chu .”

Tối về nhà, Tạ Sùng cũng mặt. Cô kéo tay , bảo xuống sofa, rằng chuyện cần bàn.

Tạ Sùng bất ngờ vẻ nghiêm túc của cô, bèn ngay ngắn hỏi: “Trời sập ?”

“Chưa sập, sập.” Mâu Văn vội . “Đừng sợ, sập .”

từng dùng những món đồ đắt tiền của Tạ Sùng. Có lúc cô sợ hấp tấp, thật sự hỏng đồ thì sẽ xót tiền. Cũng lúc cô thấy tự nhiên, luôn cảm giác cứ giản dị một chút là , những món đặt lên cô dường như gượng gạo.

“Vậy thì !” Tạ Sùng vỗ nhẹ lên đầu cô. “Em đừng sợ thế.”

“Em dùng xe của .” Mâu Văn . “Chiếc đắt nhất .” Thấy Tạ Sùng ngước mắt , cô lập tức sửa lời: “Chiếc đắt thứ hai cũng , chiếc đắt thứ ba… cũng đủ dọa .”

Tạ Sùng cô chọc .

“Cứ lấy mà lái, lái chiếc đắt nhất . Em định dọa ai?” Tạ Sùng hỏi.

Mâu Văn kể chuyện Chu Hàn Bách giới thiệu khách hàng cho cô. Cái tên Chu Hàn Bách, Tạ Sùng từng qua.

Trong thành phố nhiều câu lạc bộ: câu lạc bộ du thuyền, câu lạc bộ siêu xe, câu lạc bộ câu cá, câu lạc bộ bàn tròn triệu đô… Những “thành viên” mới nổi sẽ kéo các câu lạc bộ, hình thành thứ gọi là văn hóa tầng lớp. Mục tiêu của đều là biến quan hệ thành tiền, để tiền tiếp tục sinh tiền.

Tạ Sùng từng khác nhắc tới Chu Hàn Bách trong một buổi tụ họp tương tự, rằng một công ty mua sản phẩm của , khiến một bước trở thành nhân vật mới nổi. Khi Tạ Sùng tiện tay tìm kiếm thông tin, nghĩ rằng ăn sẽ gặp, coi như chuẩn bài .

“Đi .” Tạ Sùng . “Tân quý thành thị đang đầu sóng ngọn gió, chúc em thành công.”

Mâu Văn “ừm” một tiếng loay hoay phối đồ, Tạ Sùng theo thói quen theo cô. Cô cầm chiếc váy chiến bào ướm lên , tưởng tượng nó hợp với xe của Tạ Sùng .

Tạ Sùng : “Mặc sơ mi linen trắng với quần jeans sáng màu, thắt chiếc thắt lưng da nhỏ mua cho em đây, buộc tóc đuôi ngựa cao.”

“Xe như mà em mặc thế ?” Mâu Văn hiểu.

“Tin , cứ mặc như .” Tạ Sùng .

“Tại ?”

Tạ Sùng chỉ mặt : “Hôn một cái, sẽ .”

Mâu Văn “chụt” một cái lên má , chớp mắt chờ lời giải đáp.

“Xe long trọng, quần áo long trọng, khéo. Trông như em kiểm soát của cải một cách nhẹ nhàng. Xe long trọng, quần áo cũng long trọng, em sẽ giống gì ?”

“Giống gì?”

“Trợ lý giám đốc.” Tạ Sùng chớp mắt với cô. “Em nhớ những giàu từng gặp xem, đều như thế ?”

Mâu Văn bừng tỉnh, đúng thật!

Tạ Sùng trí tuệ riêng. Anh bảo cô thả lỏng và tự tin hơn chuyện , như đối phương sẽ cảm thấy cô thành thạo, thong dong. Dù đây cũng cuộc gặp thương mại chính thức, chỉ là quen mà thôi.

“Anh thêm cho em .” Mâu Văn với Tạ Sùng. “Sau kể thêm cho em tư duy của những siêu phú hào , cho em mở mang tầm mắt ? Nếu , mỗi giao tiếp với họ em đều tỏ vụng về.”

“Em giao tiếp với chẳng ?” Tạ Sùng .

“Trên đời mấy giống chứ?” Mâu Văn như đang thổ lộ tình cảm.

Tạ Sùng xuôi tai.

Hôm , cô lái xe của Tạ Sùng gặp khách hàng.

Lần đầu tiên cô cảm nhận thế nào là “xe chính là bộ mặt”. Trước cô luôn nghĩ: Chỉ cần năng lực, chẳng sợ gì cả, chuyện gì cũng . ngày hôm đó, cô chợt hiểu rằng “tài sản” là tấm vé cửa tự nhiên ở một trường hợp.

Ngay cả Chu Hàn Bách cũng bất ngờ khi thấy cô bước xuống từ chiếc xe . Anh cứ tưởng Mâu Văn thật sự chỉ đang khởi nghiệp gian khổ, bởi cô quá giản dị, quá chăm chỉ, mà thực lực thể xem thường.

Trước đó nhắc nhở cô chỉ vì cảm thấy nếu ăn mặc chính thức hơn thì hiệu quả sẽ hơn, nào ngờ cô chính thức tới mức . Cô trực tiếp mang theo một “tấm danh giai cấp” cho , quả thật khiến bằng con mắt khác.

Mâu Văn nhỏ giọng hỏi: “Thế nào?”

Tiểu Cố : “Còn hỏi ? Vừa xe mà chân còn run. Hôm nay chắc chắn thành công.”

Chu Hàn Bách mỉm gật đầu: “Bộ mặt và phô trương đều đủ lớn, cảm giác cùng tầng lớp gặp . cũng thấy sẽ thành.”

Người Chu Hàn Bách giới thiệu họ Thương, yêu cầu tất cả gọi là tiểu tổng giám đốc Thương. Mâu Văn đoán lẽ cha là đại tổng giám đốc Thương, truyền tới đời thì thành tiểu tổng giám đốc Thương.

Tiểu tổng giám đốc Thương thấy xe của Mâu Văn, thẳng thắn : “Xe của nhà thiết kế Mâu thật, cả Bắc Kinh cũng chẳng mấy chiếc. Nhà thiết kế Mâu còn trẻ mà công ty .” Ý ngoài lời là tò mò chiếc xe thuộc về ai, Mâu Văn .

Mâu Văn thẳng thắn : “ chỉ là bà chủ nhỏ của một studio bình thường, xe là của chồng .”

“Ồ, ồ, ồ, ồ.” Tiểu tổng giám đốc Thương là thực tế, vì thế coi trọng Mâu Văn hơn một bậc. Cuộc thương lượng hôm đó thuận lợi một cách kỳ lạ. Tiểu tổng giám đốc Thương việc sấm rền gió cuốn, trực tiếp kéo Mâu Văn nhóm cư dân, giới thiệu cô là cố vấn cải tạo do khu chung cư mời đến. Nhà ai vấn đề về sửa sang đều thể liên hệ Mâu Văn.

Còn ba căn nhà của chính tiểu tổng giám đốc Thương cũng đồng loạt ký hợp đồng, giao hết cho Mâu Văn.

Sau khi chia tay tiểu tổng giám đốc Thương, Tiểu Cố cuối cùng cũng thở phào một : “Vừa còn chẳng dám thở mạnh. cũng từng thấy trận thế , ai xe của chồng cô hữu dụng đến thế? Biết sớm thì lái từ lâu .”

Tiểu Cố nếm vị ngọt.

Ánh mắt thế tục đáng sợ quá. Trước họ tới bàn chuyện với khách hàng, luôn sai bảo, vẻ như đang ban cho họ một miếng cơm. Hôm nay thì khác, cảm giác của Tiểu Cố là: Người khách sáo ký hợp đồng, hề lấy một ánh mắt khiến họ khó chịu.

Cảm giác nâng lên thật cao khiến đầu óc choáng váng.

Mâu Văn giả vờ ôm đầu: “Ôi Tiểu Cố, huyết áp tăng . cao quá, cô kéo xuống , sợ độ cao.”

Chu Hàn Bách tiễn họ, hỏi Mâu Văn: “Cô thật sự kết hôn ?”

.” Mâu Văn thản nhiên chuyện . “ kết hôn thật . Ba năm . Vừa nghiệp kết hôn.”

Trước Mâu Văn luôn tránh nhắc tình trạng hôn nhân của . Giờ đây, một “ chồng” bí ẩn, bối cảnh mang tới cho cô lợi ích của hôn nhân, khiến cô chợt nhận sai . Mọi thứ đều sai.

Cô sai ở chỗ quá giữ ranh giới, đến mức quên tận hưởng sự tiện lợi mà Tạ Sùng mang .

Chu Hàn Bách : “Tốt thật, giống , nghiệp xong bắt đầu việc, quên mất đại sự đời .”

“Tiến sĩ Chu cũng trói buộc bởi đại sự đời ?” Mâu Văn hỏi.

“Đương nhiên. Đều là trần mắt thịt, cho dù thể lên trời xuống đất, về nhà vẫn ngoan ngoãn chịu cha giục cưới.” Chu Hàn Bách khổ.

Tiểu Cố bên cạnh : “Không tiến sĩ Chu, kết hôn cũng thể ly hôn. Đời mà, lúc nào cũng tràn ngập kích thích và bất ngờ.”

“Vậy xin cảm ơn lời an ủi của nhà thiết kế Cố.” Chu Hàn Bách . “Dù quả thật chẳng tác dụng an ủi gì.” Nói xong, tự .

Ba họ giống những bạn hợp chuyện hơn.

Chu Hàn Bách kể rằng vì sản phẩm mua nên khi công ty mới, đội ngũ tái cơ cấu. Tái cơ cấu đội ngũ nghĩa là điều một bộ phận sang phòng ban và vị trí khác, chuyển mới . Bầu khí trong đội lập tức đổi, khiến tất cả đều sợ .

Ngay cả những “đồng đội” cũ từng cùng thức đêm tăng ca ăn mì gói, gặp cũng vòng, sợ “đổi ngoài”.

Bạn học của hầu như đều xuất kỹ thuật, dường như hiểu nỗi phiền muộn do việc “một bước lên trời” mang . Vì trong thành phố , bỗng còn để chuyện. May mà sửa nhà giúp quen hai mặt, đều là , ba thậm chí còn lập một nhóm nhỏ.

Ban đầu trong nhóm chỉ chuyện liên quan đến sửa nhà. Một hôm Chu Hàn Bách gửi nhầm ảnh chụp màn hình cuộc họp nhóm, dẫn tới chủ đề chẳng liên quan của Mâu Văn và Tiểu Cố, dần dần nhiều chuyện để trò chuyện.

Mâu Văn đỗ xe của Tạ Sùng chỗ, xuống xe cúi lạy nó, chỉ thiếu nước thờ như tổ tiên.

“Nhất định sống lâu trăm tuổi nhé.” Mâu Văn . “Mày dọa giỏi quá.”

Tâm trạng cô cực kỳ .

Đã lâu cô tâm trạng đến thế. Cảm giác nhẹ bẫng như sắp bay lên khiến bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng. Cô nghĩ: Nhất định lợi dụng tấm danh Tạ Sùng thật nhiều, thể ngại ngùng. Sau Tạ Sùng chính là bùa hộ mệnh của cô, là danh xin gặp của cô. Cô thậm chí lạy Tạ Sùng một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-51-nep-gap.html.]

Về tới nhà, Tạ Sùng là Liêu Hiểu Hoa gọi điện cho Mâu Văn. Mâu Văn ngọt ngào gọi : “Mẹ, hôm nay rảnh gọi cho con thế?”

Kết hôn ba năm, Mâu Văn chỉ gặp Liêu Hiểu Hoa vội vàng vài . Theo lời Liêu Hiểu Hoa: “Người trẻ các con cứ sống cuộc sống của , chúng xen . Đương nhiên, các con cũng đừng xen cuộc sống của chúng .” Điểm Tạ Sùng thật sự giống , đều độc lập.

Liêu Hiểu Hoa đối xử với Mâu Văn, thường gửi quà từ khắp nơi thế giới cho cô: đồ ăn, đồ mặc, đồ dùng, món nào cũng đắt tiền. Bà cũng gửi cho cha Mâu Văn. Tuy hai bên từng gặp, nhưng qua lễ nghĩa nhiều .

Mâu Văn khá thích Liêu Hiểu Hoa.

“Hôm nay các con ăn món ngon gì? Mẹ gọi cho Tạ Sùng mấy cuộc mà nó .” Liêu Hiểu Hoa .

Mâu Văn đáp: “Chắc đang tăng ca, gần đây bận lắm.”

“Tăng ca? Sinh nhật còn tăng ca ?” Liêu Hiểu Hoa . “Hai đứa đều chú ý sức khỏe đấy.”

Ban đầu Mâu Văn hiểu, còn hỏi : “Hôm nay ạ?”

, ngày sinh căn cước của nó ghi sai.” Liêu Hiểu Hoa . “Mẹ gửi quà cho hai đứa , tối nay sẽ giao tới tận nhà.”

“Vâng, cảm ơn .”

Mâu Văn cúp điện thoại thế nào. Lòng bàn tay phủ một lớp mồ hôi lạnh mỏng, khó chịu. Cô dùng sức lau hai lên quần, nhưng cảm giác khó chịu vẫn biến mất.

Sinh nhật Tạ Sùng là hôm nay.

Mâu Văn nghĩ: Anh từng với . Chuyện lớn như , cũng cảm thấy đáng để với ?

Cô nhớ vẻ kinh ngạc của khi đầu cô tổ chức sinh nhật cho , nhớ qua loa thổi nến, còn cô từ đầu đến cuối chỉ mong một sinh nhật trọn vẹn. Cô còn ngốc nghếch nghĩ rằng sẽ khiến mỗi sinh nhật của Tạ Sùng đều vui vẻ, trong nhà họ phép mừng sinh nhật.

Sao cô giống một kẻ ngốc đến thế?

Anh thật sự là trong gương, mặt gương phủ một tầng nước mỏng, bây giờ cô còn chẳng rõ mặt .

Mâu Văn thật sự chịu nổi việc rõ Tạ Sùng. Cô hỏi cho lẽ, rốt cuộc là xứng đáng, vốn dĩ tồi tệ như thế!

Cô gọi cho Tạ Sùng. Đến cuộc thứ ba, Tạ Sùng cuối cùng mới .

Bên náo nhiệt, đang hát bài chúc mừng sinh nhật.

Bài hát , mỗi Mâu Văn đều hát bản tiếng Trung cho , chuyển sang bản tiếng Anh, nghiêm túc hát hết, thiếu một nốt cô cũng cảm thấy qua loa.

Hóa chẳng đáng kể đến .

hỏi gì nữa.

chuyện với Tạ Sùng nữa. Tại bất kể gặp chuyện gì, cô cũng vội vàng m.ổ x.ẻ lòng , luôn cho rõ ràng? Cô thể hiện như thể chỉ cần đủ thấu đáo thì sẽ nhận đủ nhiều tình yêu chân thật.

Mâu Văn nhốt trong phòng việc.

vẽ bản thiết kế cho tiểu tổng giám đốc Thương. Chỉ bản vẽ là an , là thuộc về cô, là theo ý của cô. Cô vẽ nghiêm túc thì bản vẽ sẽ . Không giống thứ tình yêu mơ hồ , cô càng moi t.i.m moi phổi, càng “mất cả vốn lẫn lãi”.

Bút chì sột soạt lướt giấy, âm thanh dễ , cô yêu nó bao, nhưng thứ cô vẽ . Cô dùng tẩy xóa , càng xóa càng rối, càng xóa càng bẩn, cuối cùng thể nhịn nổi, xé nát bản vẽ ném xuống đất.

vẽ, xóa, xé, ném.

Lặp lặp .

Cơn giận trong lòng cô tan từng chút trong quá trình , nhưng cô vẫn thật sự vui lên.

thể vui nổi.

thấy Tạ Sùng về. Anh đang ngân nga, dường như tâm trạng tệ. Anh tới cửa phòng việc, thử mở nhưng cửa khóa trái.

Anh ngoài hỏi: “Em đang việc ? Có ăn khuya ?”

Mâu Văn vốn định “ừ” một tiếng, nhưng ngay lúc mở miệng, giọng cô nghẹn . Cô .

Cô lấy điện thoại nhắn cho Tạ Sùng: “Em đang họp, ngủ .”

“Được, đừng thức quá khuya.” Tạ Sùng trả lời.

Mâu Văn thật sự dễ tính.

nổi giận.

Cô cảm thấy đổi đôi chút. Cô tự nhắc bản đừng vội vàng nâng trái tim như , đừng vội cho khác vui buồn giận ghét của , bởi nhận, cũng chẳng đồng cảm.

Cô ở trong phòng việc gần như cả đêm, giấy nháp vứt đầy đất. May mà cuối cùng cô còn khó chịu nữa.

tắm, đó trở về phòng , khóa cửa ngủ .

Sáng hôm , cô Tạ Sùng thử mở cửa phòng , giống như buổi sáng khi cô thức trắng, lúc rời nhà sẽ hôn lên má cô một cái. Mâu Văn tỉnh, nhưng mở cửa. Cô giả vờ ngủ say.

Sở Lăng hỏi cô: “Đã nghĩ năm nay tặng ngài Vạn Liễu món quà sinh nhật gì ?”

Mâu Văn : “Sau ngài Vạn Liễu mừng sinh nhật nữa.”

“Tại ?”

“Vì ngày lành của hưởng đủ .”

Sở Lăng nhận tâm trạng Mâu Văn , bèn mời cô tới công ty ăn cơm nhân viên. Mâu Văn tìm Sở Lăng, hai ăn bít tết, mỗi uống một ly Americano đá.

Sở Lăng gọi thêm món khác cho Mâu Văn, nhưng cô cho, ăn nổi. Sở Lăng kinh ngạc: “Mâu Văn, Văn Văn, nhà thiết kế Mâu, với sức ăn của , bây giờ ít nhất gọi thêm một phần mì Ý và salad nữa chứ!”

Mâu Văn : “ tớ thật sự ăn nổi. Có lẽ hôm qua tăng ca cả đêm, dày lười biếng .”

“Cậu chứ? Có thể với tớ mà.”

Mâu Văn kể cho Sở Lăng.

Bởi chiều nay Sở Lăng báo cáo công việc, cô gây thêm phiền phức cho bạn.

Dù khó chịu, nhưng chuyện chẳng vượt qua . Huống hồ xe Tạ Sùng lái thích, cô như khai thông hai mạch Nhâm Đốc, luân phiên lái xe của ngoài xây thêm từng viên gạch cho sự nghiệp. Có ngày cô thậm chí còn đeo đồng hồ của Tạ Sùng ngoài.

bốt vàng to, mặc quần công nhân, sơ mi denim, đeo đồng hồ nam, phong cách phóng khoáng gọn gàng vô cùng khác biệt. Ngay cả Tiểu Cố cũng ngây , bảo cô một bài hướng dẫn phối đồ.

Mâu Văn nghiêm túc : “ cảm thấy bí quyết thật sự là để ý và tùy tâm. Không quan tâm mặc thế nào, cứ thuận theo ý , mặc tùy ý là .”

Khi lái xe của Tạ Sùng đường, thỉnh thoảng xe cố ý đuổi theo ở làn bên cạnh, xem ghế lái là đàn ông phụ nữ. Cô ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c đó, hề né tránh.

Là phụ nữ. Đừng nữa. Là phụ nữ. Mâu Văn nghĩ.

Qua vài ngày, cô để ý bên làn đường khác nữa.

Đến ngày sinh nhật thật sự của Tạ Sùng, vốn dĩ cô việc, nhưng Chu Hàn Bách mời họ ăn ở một quán vỉa hè. Mâu Văn vui vẻ . Trong quán đông đúc, ca sĩ ôm guitar quanh mời khách chọn bài. Chu Hàn Bách bỏ tiền gọi vài bài, Mâu Văn vui vẻ lắng , đưa tay trong gió đêm, ngửa khuôn mặt tươi , đung đưa theo nhịp nhạc. Cô tìm sự tự tại thật sự.

Còn Tạ Sùng ngày hôm gạt hết công việc, tan sở sớm. Lúc rời công ty, cấp hỏi: “Hôm nay Tạ Sùng tan sớm thế? Chẳng còn cuộc họp ?”

“Không họp nữa, hôm nay việc.” Tạ Sùng tâm trạng vui vẻ, đổi vẻ lạnh lùng thường ngày, thậm chí còn mỉm hòa nhã với cấp .

“Vậy chắc chắn là chuyện .” Cấp . “Sếp Tạ, chúc một buổi tối vui vẻ.”

Tạ Sùng lái xe về nhà, trong xe phát nhạc nhẹ nhàng. Ngón tay thong thả gõ nhịp vô lăng, gặp vài câu đặc biệt , thậm chí còn hát theo. Ngay cả dòng xe tắc nghẽn cũng trở nên thuận mắt.

Khi về tới nhà, đẩy cửa , gọi một tiếng: “Mâu Văn, về .”

Không ai đáp .

Ánh hoàng hôn rơi phòng khách trống trải.

Trong nhà bếp lạnh nồi nguội bếp.

Mâu Văn nhà.

Lạnh lẽo đến .

 

 

Loading...