Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 52: Nếp gấp

Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:23
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Sùng sofa chờ một lúc, hoàng hôn biến mất những tòa nhà. Ánh sáng trong phòng dần tắt, tất cả chìm bóng tối.

Mâu Văn bao giờ vô cớ bỏ mặc . Anh lo cô xảy chuyện gì. Gọi điện ai . Anh tìm, nhưng chẳng tìm ở . Có lẽ cô đang ở chỗ khách hàng, lẽ đang đường, lẽ chuyện gì đó giữ chân, hoặc lẽ, lẽ cô đang ấp ủ một bất ngờ thật lớn.

Cô từng : Phải khiến sinh nhật mỗi năm của đều vui vẻ.

Anh chỉ thể chờ như , trong lòng đầy ắp đủ loại suy nghĩ.

Anh tin chắc Mâu Văn đang chuẩn cho một bất ngờ khổng lồ. Lúc trở nên ngây thơ và chắc chắn. Ngồi sofa một lúc, mãi ngủ , Mâu Văn xuất hiện trong giấc mơ của .

Trong mơ, hai bên một dòng sông. Mâu Văn chỉ mặt nước xanh biếc gợn sóng hỏi : “Em thể tay bắt cá, tin ?” Ngay cả trong mơ, Mâu Văn cũng giống nữ siêu nhân, dường như chuyện gì cũng .

“Tay bắt cá ?” Tạ Sùng trong mơ rõ ràng tin. Cô chim cốc , bắt cá kiểu gì?

“Vậy chờ đấy.” Nói xong, Mâu Văn lao thẳng xuống sông, b.ắ.n lên một đóa nước lớn.

Tạ Sùng kinh hô: “Mẹ kiếp!”

Nhìn kỹ, cô chìm xuống đáy nước. Anh cũng định nhảy xuống thì cô xuất hiện, ném lên bờ một con cá đang giãy đành đạch. Cả cô ướt sũng, trong nước hỏi : “Con cá đủ cho ăn ?”

“Đủ .”

“Được.” Mâu Văn bắt đầu bơi, cứ thế bơi . Cô biến mất trong dòng sông màu vàng trải đầy ánh hoàng hôn. Con cá chân vẫn ngừng quẫy về phía nước.

Giấc mơ đúng là điên khùng quá mức.

Tạ Sùng tỉnh dậy khi đêm sâu, bụng réo ùng ục. Khóa cửa vang tiếng động, vân tay nhận diện, “tít” một tiếng, cửa mở .

Mâu Văn về.

Anh thời gian, sang ngày hôm .

Tạ Sùng dậy, Mâu Văn ở cửa. Bước chân cô lâng lâng, trông vui, hai má đỏ hồng. Cô thậm chí còn mỉm với .

“Em ?” hỏi.

“Em ?” Mâu Văn . “Em ăn tối với bạn, tăng ca một lúc. Gần đây nhận một dự án lớn, ngày nào cũng bận.”

nhắc một chữ về sinh nhật , giống như quên chuyện từ lâu.

“Hôm nay là sinh nhật .” Tạ Sùng nhắc cô.

Mâu Văn “phì” một tiếng bật : “Tạ Sùng, đừng trêu em. Sinh nhật hôm nay. Sinh nhật là ngày một tháng . Đã qua .”

tới cạnh Tạ Sùng, thấy sắc mặt : “Lúc nhỏ em thích sinh nhật lắm, ai mừng sinh nhật em cũng góp vui, thành sinh nhật của . Một năm em mừng mấy . Hàng xóm nhà em bảo mỗi một năm chỉ mừng một sinh nhật, mừng nhiều sẽ giảm thọ.”

“Mẹ với em?” Tạ Sùng hỏi.

“Nếu thì còn ai?” Mâu Văn . “Em cũng chẳng quen nào khác.” Nói cô tới mặt , hỏi: “Anh ăn cơm ? Có đói ? Trong tủ lạnh đồ ăn, tự .”

“Anh .”

Ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng cô, Tạ Sùng đột nhiên sinh chút chán ghét.

Anh lùi một bước, hỏi: “Em uống rượu ?”

“Uống một ly nhỏ với bạn.” Mâu Văn giơ tay ước lượng. “Chỉ chừng thôi, uống nhiều.”

“Bạn nào?”

“Anh quen.” Mâu Văn . “Vậy em tiếp đây.”

Tạ Sùng nữa.

Chỉ là một cái sinh nhật vớ vẩn, xưa nay chẳng để ý mừng . ghét việc Mâu Văn uống rượu ở bên ngoài mới về. Anh gì, cầm áo khoác bỏ . Mâu Văn ở trong phòng việc, tiếng cửa đóng, bên ngoài im bặt.

đuổi theo Tạ Sùng, cũng hỏi . Đó là tự do của . Trước từng can thiệp, cũng sẽ . Cô đeo tai , tựa lưng ghế, vốn định nhắm mắt nhạc một lúc việc, nào ngờ cứ thế ngủ .

Suốt tháng qua cô ngủ ngon, thường tỉnh giấc giữa đêm. Trong lòng luôn một chuyện đè nặng, một luồng khí nghẹn . Có mấy Tạ Sùng đối diện ăn ngon lành, cô đều úp bát cơm lên mặt . Cô cảm thấy ấm ức. Cô thật sự chịu ấm ức.

cách nào hóa giải.

cãi ầm lên. Cô chỉ nghĩ: Nếu Tạ Sùng gặp chuyện như , sẽ gì? Tạ Sùng nhất định sẽ trả đũa. Anh sẽ để ý tới cô cho đến khi cô cúi đầu.

Tại thể như ? Tại chỉ Tạ Sùng mới ? Thật cô vẫn hiểu, sở dĩ rơi tình thế khó xử là vì trong lòng còn cam tâm. Cô vẫn yêu , vẫn kỳ vọng ở . Khi trái tim thật sự c.h.ế.t , sẽ chẳng để ý đến những chuyện buồn nữa.

Cuối cùng cũng đợi đến ngày , tặng Tạ Sùng một căn nhà lạnh nồi nguội bếp. Trút cơn giận , cô cảm thấy chuyện thật sự qua , nên giấc ngủ cũng trở . Cô tựa ghế, nhạc, vẽ bản thảo, xé giấy, cứ thế ngủ một giấc.

Sau khi khỏi nhà, Tạ Sùng cảm nhận gió đêm lạnh lẽo.

Lại tới mùa thu đáng ghét.

Gió đêm mùa thu ở Bắc Kinh thật sự ngang ngược, đôi lúc nổi lên một trận như hất ngã. Vạt áo gió của bay lên, từ xa giống như đang chiến đấu. chẳng ai để chiến đấu.

Khi thật sự tức giận, chuyện. Cho dù ông trời tới, cũng mím chặt môi, mặc kệ tất cả.

Anh lang thang một phố, nên tới .

Lúc Tiền Tụng gọi điện, rủ hát.

Trước Tạ Sùng thích hát với mấy , chê ồn. Những ngoài tiền thật sự khó tìm thêm ưu điểm nào. Tạ Sùng kiêu ngạo tự nhận cùng loại với họ. Anh luôn nghĩ: Nếu sống giống họ, thà c.h.ế.t cho xong.

Hôm chẳng uống nhầm t.h.u.ố.c gì, đồng ý tới.

Khi cửa, bên trong đều reo hò: Mau tới xem, sếp Tạ nể mặt tới chơi với chúng . Toàn lời mỉa mai châm chọc.

Tạ Sùng : “ nể mặt thì các cứ nhận lấy.”

Mọi đều miệng độc, mặt , ở chỗ thấy dùng khẩu hình c.h.ử.i là đồ ngu, ai chơi việc nấy.

Anh sa sầm mặt trong góc, vẻ mặt đáng sợ như ăn thịt . Tiền Tụng cạnh đưa ly rượu, hỏi: “Sao thế?”

“Không .”

“Cãi ?” Khứu giác của Tiền Tụng nhạy đến mức nào. Đã bao nhiêu năm Tạ Sùng hát với họ giữa đêm. Sau khi kết hôn càng gọi , hai gặp đều hẹn ban ngày, hiếm khi tối mới thấy Tạ Sùng. Anh lưu luyến căn nhà , cảm thấy khác đều là ngoài. Hôm nay bỗng xuất hiện, chẳng vì nhà còn giống nhà ?

Tạ Sùng , chỉ chằm chằm điện thoại.

Trước mỗi khi chuyện vui, Mâu Văn sẽ gọi cho . Cô luôn : “Tranh cãi giữa chúng để qua đêm. Có chuyện thì cho rõ ràng, như chúng mới sống !”

Điện thoại của im lìm.

Khói t.h.u.ố.c tràn ngập phòng karaoke, khác đang nâng chén qua . Cũng tới uống một ly với Tạ Sùng, uống. Người nọ cầm ly lên bảo uống là nể mặt. Tạ Sùng hỏi: “Mặt mũi của đáng mấy đồng?”

Đều là công t.ử nhà giàu, Tạ Sùng và Tiền Tụng ít nhất còn việc nghiêm túc, phá của. Những khác phá của mất phẩm chất. Hôm thấy Tạ Sùng nể mặt, cộng thêm nhịn lâu , nọ mắng: “Cho mày mặt mà mày cần, nhiều hơn vài đồng thì ghê gớm lắm , vẻ cái gì? Mày…”

Còn mắng xong, nắm đ.ấ.m của Tạ Sùng vung . Mọi đều sững sờ, nhất thời kịp phản ứng.

Hai lao đ.á.n.h .

Tạ Sùng lòng mấy , về phía chẳng nhiều. Những khác đều vây lên kéo thiên vị, dám công khai đánh, bèn mượn danh can ngăn để đá một cú. Tiền Tụng thấy Tạ Sùng sắp chịu thiệt, chộp chai rượu xông lên.

Đừng chơi nữa!

Sau con nó chẳng ai chơi nữa!

Tiền Tụng lớn tiếng mắng, cầm chai rượu đập từng .

Còn Tạ Sùng đang im lặng đ.á.n.h . Anh chỉ túm cổ áo nọ mà đánh, nắm đ.ấ.m của khác rơi xuống cũng né. Anh đ.á.n.h giống như ăn, mục tiêu rõ ràng, thứ khác đều quan trọng. Cũng giống như khi vun vén gia đình, hạt nhân của căn nhà là Mâu Văn.

Mâu Văn ngày càng xa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-52-nep-gap.html.]

Lúc mới quen , cô giống một chú chim non mới nở. Trong một cái tổ rách nát, vươn cổ há miệng chờ xã hội nuôi dưỡng. Cô mong một “tổ chim” thật sự che mưa chắn gió, vì thế tới nhà . Bây giờ lông cánh đầy đặn, vỗ cánh một cái thể bay cao, vỗ thêm cái nữa dường như sẽ bay mất.

Khi trời gần sáng, Vương Tiên Hạc tới đồn cảnh sát đưa họ .

Ba bên đường. Mặt Tiền Tụng thương, sống mũi Tạ Sùng cũng bầm tím. Hai trông hết sức chật vật.

Vương Tiên Hạc họ mà thấy buồn : “Nhìn hai thấy mới lạ thật. nghĩ dù hai cũng là tổng giám đốc Tiền, tổng giám đốc Tạ, lăn lộn cùng một đám công t.ử ăn ? Hay vốn dĩ hai cùng loại với họ?”

Thấy hai đó chịu nhận sai, Vương Tiên Hạc giễu: “Tuy xử lý loại chuyện cho các thì tiền, nhưng thật, tiền cũng thấy mất mặt. Lần còn chuyện như thì tìm luật sư khác.”

“Được , .” Tạ Sùng . “Không .”

Bình tĩnh , chính cũng thấy mất mặt.

“Hai ?” Vương Tiên Hạc hỏi. “ đưa Tiền Tụng đưa nhé?”

“Không cần chị đưa.” Nói xong, Tạ Sùng bỏ . Tiền Tụng đuổi theo, với : “Có cãi với Mâu Văn ? Hỏi cũng . Cậu thế , yên tâm để tự về.”

. cũng cãi với Mâu Văn.”

Anh gọi xe ngay, mà bộ bên đường một lúc. Anh về nhà. Sau khi đ.á.n.h , càng giận Mâu Văn, thậm chí thấy cô. Anh biến mất cả đêm mà cô gọi lấy một cuộc.

Tạ Sùng hiểu. Chỉ là một cái sinh nhật vớ vẩn, vốn dĩ mừng, mừng ngày nào chẳng ? Anh mừng hôm nào thì mừng hôm ! Cô cần gì giận?

Tính vốn thối cứng, chỉ là mặt Mâu Văn mới mềm mỏng dễ chịu. Lần lộ nguyên hình: Mâu Văn để ý , cũng để ý cô. Dựa chứ?

Anh mấy ngày chuyện với Mâu Văn.

Có lúc hai chạm mặt trong nhà, biểu cảm. Ban đầu Mâu Văn còn chào, thấy phản ứng, cô dứt khoát chào nữa.

Sau khi cưới họ cũng từng chuyện vui.

Khi mỗi giận , Mâu Văn sẽ nấu một bữa ngon. Tạ Sùng thèm ăn, ăn, sẽ cúi đầu cô, đó hai lành.

Lần Mâu Văn .

Mấy ngày cô cũng nấu nướng, buổi sáng chỉ hâm bánh bao đông lạnh hoặc sủi cảo trong tủ lạnh, trưa tối đều ăn đồ ăn nhanh bên ngoài. Trung tâm thương mại gần khu nhà quán ăn nhanh, cô đổi món liên tục, dù thế nào cũng quan tâm Tạ Sùng.

Sở Lăng hỏi tiếp diễn biến sinh nhật ngài Vạn Liễu, Mâu Văn : Ai sống phần nấy.

Mâu Văn quyết cúi đầu.

Ban đầu cô còn đợi Tạ Sùng giải thích, cảm thấy: Đừng gì, gì. Tạ Sùng thông minh như , trở thành kẻ khéo mồm khéo miệng dễ bao. Chỉ cần động não một chút là thể thuyết phục cô. chút đầu óc cũng dùng.

Anh kiêu ngạo đến thế.

Một buổi sáng, Mâu Văn đột nhiên cho nghỉ phép.

với Tiểu Cố: “Studio chúng tuy chỉ hai , nhưng cảm thấy cũng tổ chức team building.”

Ngày thường Tiểu Cố trông con, chỉ cần máy tính thì việc ở cũng . Nghe Mâu Văn , cô lập tức hào hứng: Đi thôi, hai chúng team building.

Đi đây?

Cuối cùng họ quyết định tới Thanh Đảo ăn hải sản, kéo vali nhỏ là lên đường.

Khi Mâu Văn về nhà lấy vali, Tạ Sùng kết thúc cuộc họp trực tuyến buổi sáng. Thấy cô vài lượt, cuối cùng kéo một chiếc vali cabin nhỏ ngoài.

Anh câu đầu tiên với cô mấy ngày: “Em ?”

“Đi team building.”

“Team building ở ?”

“Thanh Đảo.”

Họ kết hôn ba năm, đây là đầu tiên. Tạ Sùng ở nhà, còn Mâu Văn rời . Tạ Sùng cửa sổ xuống, Mâu Văn kéo vali nhỏ càng càng xa. Chú chim nhỏ đang vỗ cánh tìm những chú chim khác chơi.

Anh nhắn cho Mâu Văn: “Có tiền team building ?”

Nếu là đây, Mâu Văn chắc chắn sẽ vỗ ví nhỏ đầy kiêu hãnh: “Đương nhiên tiền, tiền sinh hoạt đưa em dùng mãi hết.”

Mâu Văn trả lời: “Không .”

Tạ Sùng chuyển cho cô một trăm nghìn tệ.

Nhận tiền, Mâu Văn nhắn : “Cảm ơn.”

“Ngày nào về?” Tạ Sùng hỏi.

“Ăn đủ thì về.”

Cảm giác trở về.

Thế giới mới lạ đến , đang chờ cô khám phá. Cô mang hành lý đó, trợn mắt há miệng tất cả.

Thế giới tuyệt quá!

Chính là cảm giác , trở về cơ thể cô. Cô nóng lòng rời Bắc Kinh, tới một thành phố khác thở một .

Trên chuyến tàu tới Thanh Đảo, cô và Tiểu Cố tựa vai cạnh . Trước mặt bày gà rán, khoai tây chiên và Coca-Cola. Tiểu Cố nhắm mắt : “Bảy năm .”

“Cái gì?” Mâu Văn hỏi.

“Đây là đầu tiên trong bảy năm du lịch một .” Tiểu Cố . “ nhốt quá lâu . Cảm giác tự do tuyệt thật, dù chỉ là tự do tương đối.”

Tiểu Cố dường như chìm thế giới .

Tiếng tàu lộc cộc lộc cộc thật dễ , phong cảnh lao vụt bên ngoài thật , ánh mặt trời chiếu lâu chân họ, ấm áp đến thế.

Tiểu Cố vô cùng xúc động.

“Cảm ơn cô, nhà thiết kế Mâu.” Cô . “Cảm ơn cô đưa team building.”

“Studio chúng tuy chỉ hai , nhưng cũng năng lực lớn mạnh.” Mâu Văn giơ tay minh họa, thể hiện quyết tâm.

Chu Hàn Bách hẹn hai ăn tối trong nhóm. Tiểu Cố trả lời: “Không ăn , chúng sắp tới Thanh Đảo ăn cua mùa!”

Chu Hàn Bách gửi một biểu tượng ghen tị.

Lúc Mâu Văn bàn với Tiểu Cố: “Chúng gửi cua bằng đường hàng cho nhé? Anh lắm, luôn nghĩ cách giới thiệu khách cho chúng .”

“Được.” Tiểu Cố . “Anh thật sự .”

Cô hỏi địa chỉ của Chu Hàn Bách, Chu Hàn Bách : “ tự tới ăn. Hai tới cuối tuần .”

cũng sắp tới cuối tuần.

Khi họ đến Thanh Đảo là nửa đêm. Lần Mâu Văn chịu chi, đặt một khách sạn biển. Từ khách sạn bộ tới bờ biển chỉ mất năm phút.

Nằm giường, lúc Mâu Văn tràn đầy lòng ơn đối với nhà tài trợ team building Tạ Sùng.

Sinh nhật mừng nữa, nhưng ngày tháng vẫn thể tiếp tục. Mâu Văn nghĩ.

Ngày tháng vẫn sống , chỉ là thể sống giống nữa.

Mình gỡ một ván, giành trái tim Tạ Sùng.

 

 

Loading...