Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 53: Nếp gấp

Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:24
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày Mâu Văn ở nhà, đồng hồ dường như hỏng. Tạ Sùng giờ một , việc khác một lúc, , mới chỉ qua năm phút.

Tạ Sùng tới công ty. Sáng dậy ăn gì đó, theo bản năng về phía bếp .

Đó là thời gian hạnh phúc nhất trong ngày của . Khi về phía bếp, sẽ tiếng lách cách từ bên trong, đôi lúc xen tiếng dầu chiên xèo xèo, đôi lúc là tiếng nước sôi ùng ục. Đứng ở cửa, sẽ thấy một gian bếp ấm áp, nóng bốc lên. Mâu Văn đó, ngân nga bận rộn.

điều quan trọng nhất trong ngày chính là bữa sáng. Tại bà Cát Vân Thanh bất kể mưa gió đều dậy lúc ba giờ rưỡi? Bởi dậy lúc ba giờ rưỡi, hơn năm giờ thể ăn miếng đầu tiên trong ngày.

Con chỉ tinh thần khi ăn cơm.

Con thể ăn.

Mỗi bữa đều ăn cho t.ử tế, nhất là bữa sáng.

Cô thường xuyên lẩm bẩm như , nên bàn ăn sáng của họ lúc nào cũng đầy “món ngon”.

Tạ Sùng luôn mong những ngày như thế thể dài hơn một chút, dài thêm một chút. Giống như trở buổi chiều mùa hè thuở nhỏ. Cảm giác đầy đủ từ từ sinh trưởng trong lòng, khiến con ở trong môi trường trở nên còn ý chí chiến đấu, cũng mất hứng thú với thế giới bên ngoài.

Bây giờ trong bếp ai, căn nhà lạnh lẽo. Anh nên ăn gì. Trong tủ lạnh còn sủi cảo, bánh bao và hoành thánh đông lạnh, đành tự nấu một ít. Đun nước thì , thả hoành thánh thì , nhưng pha nước dùng thế nào? Anh .

Anh gọi video cho Mâu Văn. Mâu Văn đang đắp mặt nạ giật , tưởng Tạ Sùng cãi . Cô quyết định vì “kinh phí team building” mà nhường , “suỵt” một tiếng với Tiểu Cố nhận cuộc gọi.

Tạ Sùng hỏi thẳng: “Nước dùng hoành thánh pha thế nào?”

Mâu Văn sững , đó hiểu. Ngài Tạ cao quý đang tự bữa sáng. Anh cau mày, rõ ràng gian bếp cho phát cáu.

“Trước tiên tìm một cái bát lớn.” Mâu Văn chỉ huy. “Tìm ngay bây giờ.”

Tạ Sùng trợn mắt: “Anh ăn hoành thánh chuẩn bát chắc?”

“Anh ? Xin .” Mâu Văn xem như kẻ mù tịt việc nhà. Việc nhiều nhất trong bếp là bóc tỏi rửa rau, thời gian còn chỉ bên cạnh . Nhìn lâu như mà chẳng học gì.

“Tiếp theo, tới ngăn mát trong tủ lạnh, tìm chiếc hộp vuông. Mở hộp sẽ thấy bên trong từng túi thực phẩm nhỏ, lấy một túi, đổ bát.” Mâu Văn tiếp tục chỉ huy.

Tạ Sùng cầm điện thoại tìm, khuôn mặt đắp mặt nạ của Mâu Văn : “Em nên dùng loại mặt nạ mua cho.”

“Tại ?”

“Vì loại che hết cả mặt em.”

Tiểu Cố nhịn , bật bên cạnh. Trước Mâu Văn từng ngài Tạ của cô tính tình , ngây thơ như trẻ con, đủ thứ tương tự. Tiểu Cố tin. Ấn tượng của cô về Tạ Sùng là dữ lạnh. Cô còn từng hỏi Mâu Văn: “Ít nhất miệng cũng độc chứ? Có mấy đàn ông Bắc Kinh miệng độc lắm.”

“Không độc, độc, chuyện dễ lắm.” Khi Mâu Văn về như . Hôm nay đúng là vả mặt, đến Tiểu Cố thật thà cũng chọc .

“… Tạ Sùng, bệnh ?” Mâu Văn . “Chẳng che ? Mặt em nhỏ thế , mặt nạ nào mà che hết?”

Tạ Sùng nhếch khóe môi, tìm thấy đồ, về phía bếp, theo lời Mâu Văn đổ bát hỏi: “Sau đó?”

“Hết .” Mâu Văn . “Cho nước dùng , khuấy đều. Việc chắc cần em dạy nữa chứ?”

Nếu Tạ Sùng cẩn thận hơn, còn phát hiện trong tủ lạnh ngoài gia vị nước dùng hoành thánh pha sẵn còn những bán thành phẩm khác, đều là Mâu Văn chuẩn để ứng phó với công việc bận rộn.

Cô cũng là đầu sống cuộc sống gia đình, ngày tháng sẽ thành hình . Cô chỉ dựa sở thích và tình yêu của , sống thành dáng vẻ mà cô tưởng tượng. Tủ lạnh đầy đồ ăn mang đến cảm giác an cho dày; nhà cửa sạch sẽ, ngăn nắp, xinh tâm trạng cô vui. Tuy tiền nhưng lãng phí, tiêu món nào cũng cân nhắc kỹ. Đây chính là cách cô sống, dường như vẫn vụng về, nắm bí quyết.

Tạ Sùng ăn hoành thánh, tâm trạng hơn một chút. Anh hỏi: “Bao giờ em về?”

“Em sẽ ở hết cuối tuần. Một bạn tới chơi cùng bọn em.” Mâu Văn đáp.

“Chu Hàn Bách?” Tạ Sùng hỏi.

“Sao ?” Mâu Văn bất ngờ vì đoán trúng ngay.

Tạ Sùng trả lời, chỉ : “Cứ chơi , chơi cho vui.”

Trước khi cúp máy, Mâu Văn phục, : “Chỉ mặt to! Mặt to nhất!” Coi như trả thù .

Tiểu Cố cạnh : “Anh thông minh thật.”

“Ai?”

“Tạ Sùng thông minh thật.” Tiểu Cố . “Cuối cùng cũng giàu . Cô nhiều khách hàng, bạn bè như , đoán một trúng Chu Hàn Bách. Anh quen Chu Hàn Bách, cô chỉ nhắc hai , mà vẫn đoán .”

“Anh đúng là thông minh.” Mâu Văn . “Con kỳ lạ. Có lúc cảm thấy hiểu lắm, tính cách, sở thích đều hiểu. Có lúc thấy chẳng hiểu chút nào. Cô ? Nếu chuyện gì cho cô , thì đừng mong . Anh sẽ mang chuyện đó xuống mồ.”

“Đáng sợ thật.” Tiểu Cố . “ khá sợ như . cảm thấy đầu óc đủ dùng. Người như chồng cũ của khiến ứng phó mệt, nếu là thâm sâu như Tạ Sùng thì càng .”

, thâm sâu. Từ dùng , chính là thâm sâu. Anh cực kỳ thâm sâu.” Mâu Văn rửa mặt soi gương. “Mặt cũng to, mặt cân đối bao!”

Tạ Sùng ăn hoành thánh xong, dạo trong nhà. Anh phát hiện đồng hồ trong nhà thật sự hỏng , thời gian trôi chậm ? Tiền Tụng gọi điện xương mày đau, hỏi chẳng lẽ mà đ.á.n.h , đ.á.n.h di chứng ?

“Nhà ? Không thì tới một lúc. Có thì ngoài với .” Tiền Tụng . “Không thì bồi thường cho ít tiền t.h.u.ố.c men .”

“Lắm lời!” Tạ Sùng . “Tới nhà , Mâu Văn team building .”

“Công ty tổng cộng hai thì đừng gọi là team building nữa ?” Tiền Tụng . “Đi chơi ngoại ô thôi.”

“Ba , còn khách hàng của cô .”

Tiền Tụng hỏi: “Đàn ông ?”

“Ừ.”

“Vậy đuổi theo xem ? Lần hai như đang cãi , đừng để thừa cơ chen .”

“Cậu tới ? Không tới thì ngoài.”

“Tới, tới, tới.”

Tạ Sùng cúp điện thoại. Thật chẳng lo Mâu Văn sẽ thích khác, xưa nay chỉ lo cô lừa. Những đàn ông xứng với Mâu Văn. Cô thông minh như , trong lòng hiểu rõ. Điểm Tạ Sùng chắc chắn.

sẽ vội vàng chạy tìm cô, cần thiết.

Tiền Tụng tới. Đã mấy năm đến nhà Tạ Sùng, yêu cầu tham quan. Nhà Tạ Sùng thật sự đổi nhiều, ngăn nắp, . Hoa cỏ đều rộn ràng theo cách riêng, thứ khéo.

Mở tủ lạnh, thấy những hộp lớn hộp nhỏ bên trong, Tiền Tụng như phát hiện kho báu, kinh hô: “Mẹ kiếp, nhiều đồ ăn thế. Đây đều là thức ăn sơ chế ? Hôm nay hai chúng xử hết !”

“Hóa sống ngày tháng như … Cuối cùng cũng chơi với . Nếu là , cũng ngoài. Sao tủ lạnh nhà nhiều đồ ăn đến thế?” Tiền Tụng . “Hai đang nuôi heo ?”

Khóe môi Tạ Sùng động đậy, coi như đáp , nửa sống nửa c.h.ế.t.

Tiền Tụng ngã vật lên sofa, sinh chút ghen tị với Tạ Sùng. Khi Tạ Sùng kết hôn, tức lắm, Tạ Sùng gặp kẻ đào mỏ. Sau nghĩ, đào mỏ cũng , đào mỏ dỗ , ít nhất em chịu ấm ức. Đương nhiên em cũng chẳng chịu ấm ức. Về thấy cuộc sống của Tạ Sùng định, mỗi ngoài đều vội về nhà, cảm thấy lẽ Tạ Sùng thật sự tìm căn nhà thích.

Bây giờ căn nhà trở nên cụ thể.

Tiền Tụng : “Sau cũng tìm một lo cho gia đình. Giống Mâu Văn. Vừa lo gia đình yêu , yêu quan trọng.”

“Cậu nhảm gì ? Không thích thì đừng kết hôn.” Tạ Sùng . “Không thích mà vẫn cưới, cái gì cũng thấy ngứa mắt. Đến lúc đó, đồ ăn trong tủ lạnh sẽ cho là thói quen nghèo hèn; trồng hoa sẽ thấy già nua; nhà sạch sẽ sẽ bảo là bệnh sạch sẽ, cản trở tự do của …”

“Chậc chậc chậc, chỉ cho phép kết hôn lúc yêu thôi ?” Tiền Tụng . “Sếp Tạ của chúng còn kiêu hãnh lên .”

“Cậu im miệng .” Tạ Sùng . “Đừng ngày nào cũng suy đoán . Còn nhảm nữa đuổi về.”

Tạ Sùng hừ một tiếng, giờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-53-nep-gap.html.]

Thời gian trôi chậm quá.

Thời gian của Mâu Văn thì bay nhanh.

Thanh Đảo cuối tháng Mười, ban ngày quá lạnh, gió lưu động trong thành phố thổi lên mặt dễ chịu. Cô và Tiểu Cố quyết định bộ. Hai đeo máy tính lưng, bắt đầu từ cầu tàu, qua bãi tắm biển thứ nhất, thứ hai, tới Bát Đại Quan.

Bát Đại Quan thật . Tiểu Cố giống một Hạ Môn thu nhỏ.

Hai đeo kính râm, dựa bức tường vàng xuống, giữa họ là chiếc bàn nhỏ, bàn đặt hai ly cà phê. Họ đó qua .

Mâu Văn cầm bút vẽ kiến trúc, Tiểu Cố lấy sách . Đi hơn mười cây với họ chỉ là chuyện nhỏ. Công việc của họ vốn như , ngày nào cũng ngừng.

Tiểu Cố hỏi Mâu Văn nhớ Tạ Sùng .

Ngòi bút Mâu Văn khựng . Nói nhớ là giả, tình yêu thể dễ dàng biến mất? Chẳng qua cô còn yêu mù quáng như .

với Tiểu Cố: “ sắp phát tài .”

“Sao ?”

nghĩ thông . vất vả kiếm tiền bên ngoài như , quên rằng ở nhà giàu. Dỗ vui chẳng mạnh hơn thứ ?” Mâu Văn . “Trước trong lòng phân định rõ, của là của , của là của . sợ lấy nhiều, sẽ coi thường . Bây giờ nghĩ thông , là của , tiền của cũng phần của .”

Cô thật sự nghĩ như thế.

trong những ngày tiếp theo, cô thể hiện sự nhiệt tình nào với Tạ Sùng. Mâu Văn nghĩ: Mình khiến đang giận, khiến cảm giác nguy cơ. Nếu , cứ ngang ngược, tùy hứng, ích kỷ như , cuộc sống của còn dễ chịu ?

Mình sống ngày tháng , trị cho Tạ Sùng hiểu chuyện. Chẳng lẽ còn khó đối phó hơn những khách hàng ? Chưa chắc. Mâu Văn nghĩ: Đương nhiên thể giải quyết Tạ Sùng.

Sau khi về Bắc Kinh, cô sắp công việc kín hơn.

Đồ ăn trong tủ lạnh từng Tiền Tụng càn quét một , chẳng còn bao nhiêu. Cô thấy cũng coi như , mỗi ngày sớm về muộn, chạm mặt Tạ Sùng.

Tạ Sùng hỏi cô bận gì.

nũng với : “Mệt quá, nhiều việc quá.” Mâu Văn phát hiện thiên phú diễn xuất. Bởi mang theo lòng thật nên diễn càng thuận tay.

cô cũng nấu cơm, quan tâm chiếc tủ lạnh trống trơn. Thậm chí mỗi ngày cô chỉ ở nhà vài tiếng.

Tạ Sùng nhiều ngày liền ăn cơm nhà, trong lòng nén cơn giận lớn, ở bên ngoài càng khó gần hơn . Vốn dĩ mặt lạnh, bây giờ như mang sát khí. Người khác thấy từ xa tránh, giao tiếp với vị tổ tông .

Một tối buồn chán lái xe lang thang ngoài phố.

Bắc Kinh tháng Mười Một tiêu điều, khắp nơi trơ trụi, chỉ những ngọn đèn tắt là . Anh lái tới cầu vượt Tô Châu, theo bản năng ngẩng đầu, thấy Mâu Văn cầu.

Hôm đó cô mặc áo khoác cashmere màu lạc đà, hẳn là chiếc mua cho ở nước ngoài, quàng khăn đen, đeo chéo túi đưa thư bằng da bò đen.

Tạ Sùng ngẩng đầu, xác nhận đúng là Mâu Văn.

Người qua cầu, cô đó xa, tai cắm tai , dây tai trắng gió thổi lay. Gió cũng thổi mái tóc dài xõa xuống của cô, cô cứ như thế.

Dòng xe bắt đầu chuyển động.

Xe phía bấm còi giục Tạ Sùng nhanh.

Ánh mắt Mâu Văn thu về từ phía xa, khéo rơi lên xe Tạ Sùng. Hai cách kính chắn gió ngắn ngủi một , xe liền chạy cầu, rời khỏi tầm mắt cô.

Mâu Văn xưa nay đều náo nhiệt, nhưng bây giờ tan về nhà, cầu vượt ban đêm ngắm sắc đêm Bắc Kinh. Trái tim Tạ Sùng siết .

Sắp mất kiểm soát . Cảm giác rõ ràng.

Anh chuyện với Mâu Văn.

Anh quyết định hôm nay ngủ, xem cô thể ngoài tới mấy giờ. Anh sofa chờ, thỉnh thoảng nâng cổ tay đồng hồ. Trên tay đeo chiếc đồng hồ Mâu Văn tặng.

Mâu Văn hỏi: “Sao đeo những chiếc đồng hồ đắt tiền? Trước chẳng ngày nào cũng đổi đồng hồ theo quần áo ?”

“Anh đeo tùy tiện chiếc nào cũng trông đắt.”

Điểm Tạ Sùng dối. Có Mâu Văn mua sắm, tiện tay mua cho một chiếc áo phông đen bình thường. Anh mặc nó bên trong áo len vặn thừng thô, trông như giá tăng gấp mấy .

Tạ Sùng Mâu Văn đeo đồng hồ của .

Anh phát hiện Mâu Văn cũng thiên phú thời trang. Cô tùy ý phối một bộ quần áo, chọn một chiếc đồng hồ trong ngăn kéo của , thật sự . Anh mua cho cô hai chiếc đồng hồ nữ, đều là mẫu kinh điển, mỗi chiếc hơn trăm nghìn hoặc hai trăm nghìn, cô đặt cạnh đồng hồ của , nhưng vẫn đeo của .

Anh hỏi tại , Mâu Văn : “Em thích mặt đồng hồ nam.”

“Chiếc em đang đeo đáng giá một căn hộ một phòng.” Tạ Sùng trêu cô. “Bây giờ sợ xước nữa?”

“Không , thể bảo hành.”

“Không xót ?”

“Xót vẫn xót. Hì hì.”

Tạ Sùng khá thích Mâu Văn như .

khách sáo, sẽ thấy gượng. Nếu , cứ như ngược đãi cô, cho cô ăn ngon, mặc , dùng đồ .

Anh sofa nghĩ những chuyện thường ngày , nhận cuộc sống phẳng lặng của họ thật sự xuất hiện nếp gấp. Hơn hai giờ sáng, Mâu Văn cuối cùng cũng về.

Cô đẩy cửa, thấy Tạ Sùng sofa, hề bất ngờ.

Cô đoán Tạ Sùng sẽ chờ , những chờ, lẽ còn gây chuyện một phen.

Tạ Sùng bình tĩnh vỗ sofa, : “Ngồi . Nói chuyện một lúc.”

Lần Mâu Văn tránh, cô cạnh , hỏi: “Sao còn ngủ? Muộn thế .”

“Trên cầu vượt gió lớn ?” Tạ Sùng hỏi. “Anh thấy gió thổi em méo cả .”

“Em chỉ từ chỗ khách hàng về, ngang qua đó, nhớ lâu cầu tắc đường nên dừng một lúc. Không ngờ thấy kẹt trong dòng xe.”

Tạ Sùng : “Mâu Văn, em như .”

“Vậy em thế nào?”

“Anh chúng giống đây. Nhà dáng vẻ của nhà.” Tạ Sùng chỉ tủ lạnh. “Bên trong trống hết . Chúng cũng lâu lắm ăn cùng .”

“Xin .” Mâu Văn nhận sai nhanh. “Là vấn đề của em. Gần đây em bận quá nên sơ suất. Ngày mai em sẽ nấu cho .”

Cô lấy điện thoại, như chuẩn ghi thực đơn: “Anh ăn gì cứ , ngày mai chúng ăn.”

Tạ Sùng : “Đồ ăn để sang một bên, tắm .”

“Tại ?” Mâu Văn rõ còn cố hỏi.

“Bởi hôm nay chúng nghĩa vụ vợ chồng.” Tạ Sùng nắm cổ chân cô. Lòng bàn tay nóng, khiến cô rụt chân .

“Đi tắm.” Anh lệnh.

 

 

Loading...