Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 54: Vị kỷ

Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:25
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mâu Văn lữa trong phòng tắm, vểnh tai động tĩnh bên ngoài. Cô đang ôm ý , cố tình , xem Tạ Sùng thể chịu bao lâu. Cô rón rén tới cửa, áp tai lên .

Bên ngoài im phăng phắc.

Có một khoảnh khắc, cô cảm giác như trở về những ngày mới cưới. Khi còn với Tạ Sùng, bởi tiếp theo sẽ xảy chuyện gì nên cô luôn động tĩnh bên ngoài như .

Tạ Sùng tám phần ngủ .

Mâu Văn nghĩ thì cũng ngủ, sáng mai sẽ sớm, tới văn phòng ngủ bù đến mười giờ. Cô đặt tay lên tay nắm, chậm rãi mở cửa. Vừa đưa một chân thấy Tạ Sùng khoanh tay mặt, thong thả cô.

Cô giật : “Anh là ma ?”

Tạ Sùng để ý, bước lên kéo cánh tay cô. Đợi cô phản ứng , vác cô lên vai.

“Tạ Sùng, thả em xuống!” Mâu Văn đập vai , cố giãy giụa.

Tạ Sùng “bốp” một cái m.ô.n.g cô: “Đừng động!”

Mâu Văn sững , đó cô tố cáo: “Anh bạo hành gia đình! Em ly hôn với !”

Vốn chỉ là câu đùa, cô hai chữ “ly hôn” chọc giận Tạ Sùng. Anh ném cô lên giường, đưa tay kéo áo choàng tắm. Vẻ im lặng của hết sức đáng sợ, cả khuôn mặt âm trầm. Giữa lúc giằng co, nhanh chóng ghim hai tay Mâu Văn bên đầu cô.

Mâu Văn dậy, lập tức ấn xuống.

vùng lên, ấn xuống.

Anh chằm chằm mắt cô: “Em tránh gì?”

“Em cứ tránh đấy.” Mâu Văn giơ chân đá , chân đè xuống.

Hai . Tạ Sùng bỗng cúi đầu, mạnh mẽ hôn lên môi cô. Lưỡi ngang ngược tách răng cô, tiến trong miệng. Cô vươn lưỡi đẩy . Anh giả vờ rút lui, bất ngờ tiến , chạm chiếc lưỡi vẫn ngoan cố chống cự của cô, khẽ mút một cái.

Hai đồng thời thở nặng một tiếng.

Anh nâng mặt cô, đó ép xuống.

Mâu Văn nhớ tới chuyện giấu sinh nhật, những bí mật trong két sắt dọn sạch, còn nhiều chuyện thậm chí cô nhớ hết. Tóm , lửa giận chợt bùng lên. Cô đẩy nhưng đẩy nổi.

Trong lúc giãy giụa, cô tát Tạ Sùng một cái.

Cái tát rơi lên má , vang “bốp” rõ ràng trong đêm. Tạ Sùng dừng hôn, ngẩng mặt cô. Anh thấy cảm xúc thể gọi tên trong mắt Mâu Văn, cơn giận cũng từ từ xuất hiện trong .

Ánh mắt họ đối đầu, xem ai sẽ thấp xuống . cả hai đều xương cốt cứng rắn, trong lòng đều là mạnh mẽ, lúc chẳng ai chịu thua. Mâu Văn tự xét đ.á.n.h , trái còn thấy sảng khoái, định tay, nắm cổ tay.

Anh thuận tay kéo dây lưng áo choàng tắm, bất chấp cô giãy giụa mà trói hai tay cô .

“Đồ biến thái! Tạ Sùng, là đồ biến thái!”

Tạ Sùng đáp, tìm thứ để trói chân Mâu Văn. ngay lúc xoay , cô đá một cú lưng, khiến ngã xuống giường. Anh kinh nghiệm gì , cái nút thắt tồi tệ chỉ vài động tác cô tháo . Cô lên Tạ Sùng, đ.á.n.h mắng: “Anh dám dùng vũ lực với em! Anh dám trói em!”

Cô đánh, đó động đậy, cũng đ.á.n.h trả.

Mâu Văn nhận khác thường, theo ánh mắt xuống : áo choàng tắm cởi từ lâu, bây giờ cô là một “trần trụi”.

Ánh mắt Tạ Sùng dần trở nên sâu thẳm. Mâu Văn đến còn chỗ trốn, đ.á.n.h : “Đồ biến thái!”

Cuồng phong mưa rào, sóng lớn ngập trời, thứ cuốn .

Cuối cùng cô đáng thương đó, đến ngón tay cũng động.

Tạ Sùng vẫn còn , cô rụt sang một bên: “Em , nữa, em mệt .”

“Anh mệt.” Tạ Sùng . “Em đây.”

Mâu Văn để ý , xoay ngủ. Đã hơn một tháng hai ngủ cùng , trong chăn nhiệt độ của khác, khéo trong tiết đầu đông . Ban đầu cô còn lưng về phía , một lúc trở lăn lòng .

Giấc ngủ sâu và sảng khoái.

Cuộc đấu sức tinh thần vốn hao tổn tâm trí, thần kinh căng quá lâu, trải qua một mật bản năng như , thể lực cũng tới giới hạn.

Cả hai đều ngủ ngon.

Sáng hôm mở mắt, hai giống , khôi phục nguồn thể lực vô tận. Mâu Văn dậy định xách túi cửa, Tạ Sùng chắn mặt.

Anh hỏi: “Hôm qua em hứa gì với ?”

“Gì cơ?”

“Hôm nay ở nhà nấu cơm.”

“Vậy em chẳng mua đồ ?”

Tạ Sùng bóp mặt cô: “Đừng tưởng em nghĩ gì, bôi dầu chân bỏ chạy.” Anh lấy chìa khóa xe : “Đi.”

“Làm gì? Đi ?”

“Đi siêu thị.” Tạ Sùng .

“Chẳng thích siêu thị ? Chẳng chê siêu thị hàng tiêu dùng chất lượng thấp để xả kho? Anh …”

Tạ Sùng bịt miệng cô: “Im. Đi.”

Mâu Văn bĩu môi theo .

Lúc cô nhận kế hoạch của với Tạ Sùng hiệu quả. Anh một đổi trong hành vi, thậm chí còn chịu siêu thị.

Cô nghiêng đầu nghiên cứu Tạ Sùng.

“Áo khoác mặc ?” Tạ Sùng bỗng hỏi cô. “Màu lạc đà hợp với em, nhưng màu đen hợp hơn khi em cầu vượt.”

“…” Mâu Văn trợn mắt. “Em màu đen.”

“Ngày mai sẽ .”

Mâu Văn thích chiếc áo . Bình thường cô tiếc dám mặc, nếu hôm qua gặp khách hàng lớn thì thật sự sẽ mặc. Áo khoác mấy chục nghìn tệ là món quần áo đắt nhất của cô.

“Thật ?” cô hỏi.

“Lừa em gì.” Tạ Sùng . “Anh với nhân viên bán hàng , hôm nay xuất kho. Nói thật, màu đen trang trọng hơn.”

Mâu Văn cảm thấy Tạ Sùng thông tin liên lạc của nhân viên bán hàng ở cửa hàng xa xỉ tại Bắc Kinh. Đôi lúc mua gì, cần khỏi nhà, một tiếng là giao tận nơi. Anh thật sự . Anh chỉ thích siêu thị mà cũng thích trung tâm thương mại. Anh cảm thấy những nơi trần nhà đều thích, ở một lúc sẽ chóng mặt.

Tới siêu thị, Mâu Văn , Tạ Sùng theo . Mâu Văn hỏi ăn gì, tùy.

“Không món nào tên là ‘tùy’ .” Mâu Văn cố ý chọc . “Tùy nghĩa là ăn nhé.”

Tạ Sùng vỗ đầu cô: “Em đang kiếm chuyện với đúng ?”

.” Nói xong Mâu Văn bật . Cô chọc nữa. Anh thích ăn gì cô đều , chẳng qua là cá, thịt, trứng, thêm chút rau xanh.

Hai giữa siêu thị, cô chọn đồ phía , đẩy xe theo . Mâu Văn mua sắm tiết chế, cơ bản chỉ lấy theo nhu cầu. Đợi cô đầu, xe đẩy đầy.

Đầu cô đầy dấu hỏi. Tạ Sùng : “Anh bỏ , ?”

“… Ăn hết sẽ lãng phí.”

“Anh mua thì đương nhiên sẽ ăn hết.” Tạ Sùng . “Em đừng quản , sắp xếp.”

“Sắp xếp của là hôm nay, ngày mai, ngày đều ăn ở nhà.” Mâu Văn vạch trần thẳng. Tạ Sùng nhún vai: “, ăn ở nhà.”

“Em là bà v.ú của ?” Mâu Văn cố ý trêu. “Ăn một ngày đủ, còn ngày nào cũng ăn.”

“Anh sẽ mua máy ảnh DSLR và ống kính cho dì Lý.” Tạ Sùng .

“Có ý gì?”

“Ảnh em chụp ở Thanh Đảo đều là thứ gì ? Dù em cũng là nhà thiết kế, ảnh đăng lên cứ rách nát.” Tạ Sùng đầy ghét bỏ. “Lúc chụp em chịu tìm góc một chút thì , ít nhất em… Thôi, thật sự thì đăng ký một lớp học . Dù thiết mua .”

“Anh thật sự mua cho em ?” Mâu Văn vui lắm. Cô xem máy ảnh và ống kính lâu, định dùng để chụp hồ sơ tác phẩm nhưng vẫn nỡ mua.

“Ừ.”

“Anh mua khi nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-54-vi-ky.html.]

“Hôm qua lúc chờ em về.” Tạ Sùng . “Anh cũng . Anh cứ tiêu tiền, tiêu đến khi bản vui.”

“Vậy mua gì cho ?”

“Mua một dịch vụ tư vấn hôn nhân.” Tạ Sùng nửa thật nửa giả .

Mâu Văn chọc .

Cô ôm một dãy sữa chua, đó gập cả .

Tạ Sùng liếc cô một cái, bỏ .

Mâu Văn lon ton theo , tâm trạng . Khúc mắc lúc nào cũng gây hết, nhưng cuộc sống vẫn tiếp tục. Tạ Sùng điểm đáng quý của . Tuy đôi lúc đáng ghét, nhưng đôi lúc cũng đáng yêu.

Chính là như , ghét vài ngày, thích vài ngày, tâm trạng căng một ngày, thả lỏng một ngày.

Hôm Mâu Văn nấu cho Tạ Sùng một bàn thức ăn.

Trong lúc ăn, cô với : “Trước đây thích dẫn khác về nhà, nhưng đưa bạn tới. Nhìn tủ lạnh em . em giận , vốn dĩ đây là nhà , nên nhiều đặc quyền hơn.”

“Em cũng thể đưa bạn về.” Tạ Sùng . “Sau gặp vấn đề gì, chúng sửa. Lần báo em mà cho Tiền Tụng tới, là của . Anh xin .”

“Em tha thứ cho .” Mâu Văn .

Ăn xong bữa coi như “ một cái xóa ân oán”, ngày tháng cứ thế tiếp tục trôi về phía . Mâu Văn mắc kẹt ở hiện tại, cô luôn thích về phía .

Trước mở miệng với Tạ Sùng.

Bây giờ cô cảm thấy ? Cô cứ mở miệng, cứ khiến bỏ . Cô đòi hỏi, mới phát hiện giá trị của . Mà giá trị lớn nhất của , khéo là thứ Mâu Văn cần nhất: cô cần quan hệ và tài sản của .

Cô thậm chí nghĩ: Sớm muộn một ngày, Tưởng Vu sẽ nhảy khỏi két sắt cuộc sống của cô. Sau đó cảm thấy thật sự lo xa, Tưởng Vu thật còn .

Trong lòng cô, Tưởng Vu là nhân vật bí ẩn, nhưng cô hứng thú lắm.

Một hôm cô chạy tới dự án mới của một chủ đầu tư. Cô hợp tác thiết kế theo nhóm với họ, họ cho một “vị trí quảng cáo”. Đối phương quá nhiệt tình, cô lạnh nhạt một phen.

Cô nảy một kế, hôm cho Tiểu Cố tới, mua cả một đơn nguyên. Đây cũng là chuyện Mâu Văn về mới : Có mua nhà tính theo cả đơn nguyên, mở miệng là: “Đơn nguyên lấy, trừ tầng một, tầng bốn, tầng cùng…” Đại khái như . Cô bảo Tiểu Cố giả loại , lừa điện thoại của giám đốc tiếp thị.

Về nhà cô kể chuyện với Tạ Sùng, : “Em tìm giám đốc tiếp thị tác dụng gì? Người quyết định là tổng giám đốc.”

“Em quen, chỉ thể cố hết sức nghĩ cách.” Mâu Văn thở dài. “Xã hội quan hệ đáng sợ quá, em còn cổng khu nhà họ giơ bảng. Trên bảng : , thực lực mạnh, giá cả , chọn hối hận cả đời!”

“Bây giờ em thực lực mạnh, giá thấp nữa?” Tạ Sùng hỏi.

“Đó là .” Mâu Văn . “Xưa khác nay khác, em cũng thể cứ đ.á.n.h chiến tranh giá mãi. Cuối cùng mệt c.h.ế.t là em, kiếm ít vẫn là em, khách chỉ mũi mắng vẫn là em…”

Nhắc tới những chuyện , cô nước mắt nước mũi. Cô gặp quá nhiều khách hàng đáng sợ, cứ như lột một lớp da của cô.

Lúc cô cảm thấy: Kệ cha nó ! Mình cũng tăng giá! Cứ thế đường đường chính chính điều chỉnh giá một , nhưng mức tăng nhiều. Với khách cũ và khách cũ giới thiệu, vẫn giữ giá đây.

“Anh quen.” Tạ Sùng .

“Gì cơ?”

“Tổng giám đốc dự án . Trước đây ông từng một dự án khác của tập đoàn, chắc mười năm .” Nói xong gọi thẳng, hỏi gần đây đối phương bận gì, một bạn thiết kế quen, vân vân.

“Được, vấn đề. bảo cô liên hệ . Cảm ơn, cứ theo quy trình bình thường của các .” Tạ Sùng xong cúp máy.

Mâu Văn thể tin nổi hỏi: “Xong ?”

“Xong .” Tạ Sùng . “Khi , lấy một bánh Phổ Nhĩ ngon trong tủ , uống cùng ông . Ông thích. Gọi ông là tư lệnh Phương.”

“Tại gọi là tư lệnh Phương? Sao ông thích Phổ Nhĩ?” Mâu Văn hỏi.

“Anh gọi tư lệnh Phương, lẽ trong mơ ông nghiện tư lệnh. Còn Phổ Nhĩ là lúc cùng, ông tiện miệng nhắc một câu.”

“Sau đó nhớ?”

“Nếu thì ? Em tưởng việc ăn tự rơi từ trời xuống ?” Tạ Sùng tuy kiêu ngạo nhưng ăn với lễ tiết, thể gọi là quân tử. Danh tiếng trong giới của giống khí chất con , lúc lúc . Có , bảo là đồ khốn. tất cả đều đầu óc.

Mâu Văn gật đầu, nghiêng đầu Tạ Sùng.

đến mức tự nhiên, hỏi: “Làm gì?”

“Đáng đời tiền.” Mâu Văn .

Cô thật sự mang một bánh tới tìm tư lệnh Phương.

Cô và Tiểu Cố cùng tư lệnh Phương uống Phổ Nhĩ lâu năm cả buổi chiều, cuối cùng uống đến mức Mâu Văn hoảng tim, run tay. Mâu Văn : “Tư lệnh Phương, uống nổi nữa. Uống tiếp thì cần đặt bảng quảng cáo, thẳng luôn.”

Vẻ đáng thương của cô tư lệnh Phương bật . Ông : “Cô gái, cô thú vị, cũng thật thà. Người sếp Tạ giới thiệu sai. Vậy , cứ đặt bảng quảng cáo.”

Mâu Văn vui vẻ bảng quảng cáo, đem đặt ở phòng bán hàng. Đặt xong mới phát hiện bên cạnh “” cả một hàng nhà thiết kế hợp tác. Mâu Văn nghĩ: Mẹ kiếp, tư lệnh Phương cáo già ! Cô cầm bảng về, hôm một tấm, : Có vấn đề về thiết kế và hậu mãi, liên hệ chuyên viên XXXX.

Tư lệnh Phương ngang thấy, ha hả, xong chỉ hỏi: “Ai ?”

“Cô Mâu Văn .”

“Khôn lỏi thật.” Tư lệnh Phương . “Không hổ là Tạ Sùng giới thiệu, khôn lỏi giống Tạ Sùng.”

Qua như , tư lệnh Phương ấn tượng với Mâu Văn. Chuyện khác tạm , cô gái quá thú vị. Lần tụ họp , ông bảo để giới thiệu cho chuyên viên liên hệ hậu mãi thiết kế, mời Mâu Văn tới. Ông chuyên viên cho dự án khác nữa !

Mâu Văn sợ gì?

Cô và Tiểu Cố lập chiến lược tác chiến . Tối Tiểu Cố còn bản vẽ, Mâu Văn : “Cô đừng lo chăm sóc . cũng giỏi xã giao với đám lão làng , ăn học thôi!”

Cứ thế họ .

Vừa cửa chạm một đôi mắt.

Sát tinh Tạ Sùng.

Tạ Sùng đang khoanh tay xem rốt cuộc ai là “chuyên viên hậu mãi thiết kế”, kết quả Mâu Văn và Tiểu Cố đẩy cửa bước .

Mẹ kiếp.

Tạ Sùng nghĩ: Sao nghĩ , chuyện ghê gớm thế chỉ Mâu Văn mới ?

Tư lệnh Phương chỉ Tạ Sùng, với Mâu Văn: “Nhà thiết kế Mâu, cô quen sếp Tạ, cạnh sếp Tạ .”

“Không , .” Mâu Văn . “ với sếp Tạ cũng lắm, chỉ là sếp Tạ thương ăn nhỏ nên giới thiệu việc.” Vừa câu , Tạ Sùng hiểu: Mâu Văn kiên quyết tự chiến đấu, trong trường hợp gắn danh “bà Tạ”.

: “Ngồi đây . Lát nữa cô cảm ơn .”

Mâu Văn cạnh Tạ Sùng, kéo ghế xa một chút, giữ cách xã giao lịch sự. Tạ Sùng liếc cô, cũng dịch ghế sang phía .

Hai trông giống bạn, ngược như thù sâu. Tư lệnh Phương thấy hỏi: “Rốt cuộc hai ? Sếp Tạ tùy tiện giới thiệu ăn.”

Hai gần như đồng thời : “Chỉ gặp mấy .”

Tiểu Cố cạnh véo đùi , sợ bật . Cô cảm thấy quá thú vị. Người khác rõ, cô rõ. Hai vợ chồng giống hai tinh ranh, xuống là kịch.

Hơn nữa càng diễn càng thật.

Bởi ăn một lúc, Mâu Văn nâng ly lên, nghiêm túc : “Cảm ơn sếp Tạ chiếu cố. Không sếp Tạ, hôm nay sẽ cơ hội cùng bàn với các ông chủ. Ly uống cạn, tùy ý.”

Con nó em đừng uống nữa. Tạ Sùng nghĩ: Uống xong đ.á.n.h . lạnh lùng cầm ly, nhấp một ngụm đặt xuống.

Lúc Mâu Văn nhịn : “ nhỏ t.h.u.ố.c mắt còn nhiều hơn ngụm uống.”

Mọi trong bàn đều lớn, bầu khí bữa rượu cứ thế khuấy lên. Tiểu Cố kinh ngạc phát hiện Mâu Văn thiên phú : cô thể ứng phó thong dong trong trường hợp như . Cô sợ sân khấu, thẳng thắn, đầu óc linh hoạt, tiếp lời nhanh, quả thực là nữ vương giao tiếp.

cảm thấy hôm nay hiểu thêm một chút về Mâu Văn.

Mâu Văn xuống giữa tiếng . Tuy cô và Tạ Sùng cách một , nhưng nóng do ly rượu mang chậm rãi thấm từ cơ thể, lan giữa hai .

Tạ Sùng vẫn khoanh tay như lúc cô bước , vẻ mặt “đừng ai chọc ông đây”. Mâu Văn cảm thấy lớp khăn bàn dày, một bàn chân đá nhẹ chân cô, đó men theo bắp chân mà cọ hai cái.

Trong lòng Mâu Văn dâng cảm giác tê dại. Cô , vẫn mang bộ dạng c.h.ế.t tiệt , nhưng khóe môi nhếch lên cực nhanh.

Xấu xa thật. Cô nghĩ. Cơ thể khẽ co .

 

 

Loading...