Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 55: Vị kỷ

Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:26
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Sùng cầm điện thoại nhắn cho Mâu Văn: “Đừng chỉ kính Tạ của em, tự nâng ly .” Gửi xong, đá chân cô bàn, bảo cô xem điện thoại.

Mâu Văn mở điện thoại, suýt bật : Tạ, cũng .

“Đâu em mời khách, em nâng ly thích hợp ?” Mâu Văn hỏi.

“Ai thích mời thì mời, bất kể ai mời cũng biến thành sân nhà của em.” Tạ Sùng . Anh phán đoán Mâu Văn năng lực , chỉ đủ gan .

Mâu Văn là kiểu chỉ cần cho phương hướng là lập tức b.ắ.n đạn. Cô trực tiếp dậy nâng ly. Tất cả đều cô, cô vỗ trán: “Ôi, căng thẳng quá, định gì nhỉ?”

Giỏi diễn thật. Tạ Sùng nhịn liếc cô. Anh thậm chí còn khâm phục Mâu Văn: cô trông non nớt chân thành, nâng ly như hề ý lấn át chủ nhà, ngược còn khiến dễ chịu.

“Cảm ơn tư lệnh Phương mời, cũng vui quen với các ông chủ. mới đến, còn nhiều điều hiểu, , mong chiếu cố. Ly uống cạn, các ông chủ tùy ý.” Mâu Văn nâng tay định uống hết, Tạ Sùng bên cạnh : “Lần đầu thấy kính rượu kiểu , còn đợi khác nâng ly.”

“Các ông chủ uống đều , uống thì uống nước cũng .” Hai má Mâu Văn đỏ hồng, trông ngốc nghếch.

Tạ Sùng lên, cầm ly : “Ông chủ nào còn tiếc cô một ngụm rượu? Người tiếc một ngụm đều ở bàn .” Một câu kéo tất cả , ai nấy vui vẻ uống một ly nhỏ, nể mặt Mâu Văn.

Tiểu Cố cảm thấy hai kẻ xướng họa thú vị. Người đầu óc sẽ bỏ qua bất kỳ cơ hội nào, chẳng hạn bây giờ Mâu Văn cầm ly kính từng , kết bạn từng .

Cô thật sự quá lợi hại, sợ bất kỳ ai, cũng hề hèn mọn. Cô giống khác, gặp nhân vật lớn liền rụt rè hỏi: “Xin chào, thể kết bạn với ?”

Mâu Văn mang giọng đùa cợt như lệnh: “Tổng giám đốc Lương, bây giờ mời lấy điện thoại , chúng kết bạn.”

Người bên cạnh , cô sẽ : “Đừng vội, tổng giám đốc Triệu, lập tức tới lượt .”

Người như Mâu Văn hoan nghênh bàn rượu. Đôi khi bữa tiệc ngược sợ gặp nơm nớp, mở lòng . Các ông chủ đùa, ai cũng từng thấy chút đời, cũng thể dựa cách ăn để đ.á.n.h giá tiềm năng.

Cách ăn của Mâu Văn đại diện cho tương lai của cô.

Tư lệnh Phương chỉ cô : “Chuyên viên hậu mãi thiết kế của chúng là một nhân vật lợi hại. Tuổi trẻ, đầu óc linh hoạt, gan lớn, tính , quan trọng là thực lực thể xem thường. Một cư dân ở dự án mới mua dịch vụ thiết kế theo nhóm của cô , đều tới chỗ chúng khen cô .”

Tư lệnh Phương cáo già, luôn cảm thấy Mâu Văn và Tạ Sùng hề xa lạ như họ . Chỉ gặp mấy ? Hừ, lừa trẻ con ! Theo con mắt của tư lệnh Phương, hai ít nhất cũng là bạn. Nhiều năm , khi Tạ Sùng còn là trai hơn hai mươi, dẫn một nhóm “ ấm” tới tìm ông mua nhà, ông một thấy đơn giản. Bao nhiêu năm qua , ánh mắt của ông chứng minh.

hôm nay thấy Mâu Văn lợi hại, nể mặt Tạ Sùng, ông công khai bảo chứng cho cô. Mâu Văn vội nâng ly kính ông nữa, thái độ chân thành như sắp : “Cảm ơn tư lệnh Phương, cảm ơn ông. Căn nhà tiếp theo, xin nhất định giao cho . chắc chắn sẽ sửa cho ông một căn nhà ý.”

Ba năm, da đổi thịt.

Ý nghĩ đột nhiên hiện lên trong đầu Tạ Sùng. Năm xưa cô non nớt đơn thuần, tuy đầu óc nhưng vẫn mang vẻ ngây thơ của thiếu nữ. Sự ngây thơ xã hội mài từng chút, năm năm, bảy năm, đến gần ba mươi tuổi mới bước giai đoạn tiếp theo. Mâu Văn chạy quá nhanh. Sao cô thể chạy nhanh đến ? Dường như từng dừng vì chuyện gì.

Tạ Sùng cảm thấy Mâu Văn mắt gần như sắp trở thành nhận .

Cô là bên gối , biến thành một gần như còn nhận .

Tạ Sùng đó cô biểu diễn.

Cô là việc chừng mực, nhiệt tình quá mức, cũng tạo cách, cứ khéo léo như lấy thứ bàn rượu. Trông cô như trải qua mấy chục xã giao như thế, nhưng thật đây mới là đầu tiên trong đời.

Thỉnh thoảng cô qua bàn rượu náo nhiệt. Anh kín đáo nhướng mày, bảo cô tiếp tục.

Tiếp tục thì tiếp tục.

Khi ánh mắt chạm , cô thấy sự chăm chú của . Cô đang nghĩ gì. Tâm trí như ngoài bữa rượu, từ cao xuống họ. ánh mắt gõ từng nhịp lên trái tim cô. Cô mong cứ , sợ mãi.

Cô dốc hết sức ứng phó với khác, đầu óc vận động ngừng: tiếp lời thế nào, nên biểu hiện . Cái đầu từng ngẩng lên từ biển đề thi giờ cũng vận dụng kiến thức linh hoạt.

Đương nhiên cũng uống rượu xong đắn, đặt tay lên vai Mâu Văn. Cô tiện tay gỡ xuống, đặt lên vai bên cạnh: “Hai bạn vai kề vai.”

Sự từ chối thẳng thắn cũng giúp cô giành tôn trọng. Tiểu Cố nghĩ: Đàn ông mà, chiếm tiện nghi thì bắt đầu coi trọng cô, bắt đầu chịu đấu trí với cô.

Buồn bao.

Chốn danh lợi khiến cả hai đều mệt mỏi, nhưng đều thể kiên trì. Giữa chừng Tiểu Cố cùng Mâu Văn tới nhà vệ sinh. Đêm khuya, nhà hàng đóng cửa, hành lang tối om, từ xa tiếng náo nhiệt trong phòng riêng.

Coi như họ trốn ngoài, dựa tường hít thở sâu. Mâu Văn cuối cùng cũng thể thở tự do.

“Sao dùng nhà vệ sinh trong phòng riêng?” Tiểu Cố hỏi.

Mâu Văn hạ giọng: “Bẩn lắm, nhân viên phục vụ dọn xuể. Hơn nữa bên trong phiền quá, hít khí trời.”

“Trời ơi.” Tiểu Cố . “Mâu Văn, cô ? cứ tưởng cô thích trường hợp , cô khó chịu.”

thật sự khó chịu.” Mâu Văn . “Phiền c.h.ế.t . Bao giờ mới thể bàn rượu, chẳng cần để ý ai? Ba năm, cho thêm ba năm ?”

Tiểu Cố hiểu ý cô: Ba năm, bước thêm một bậc, nhiều quyền lên tiếng hơn. Đến lúc cô ăn ăn, uống uống cũng chẳng ai so đo. Chỉ cần cô , là đúng.

Con chẳng từng bước tới như thế ? Ai thể lộn một vòng xa mười vạn tám ngàn dặm? Trên đời chỉ một Tôn Ngộ Không!

“Được chứ.” Tiểu Cố . “Nhìn tình hình , cần tới ba năm .”

Hai đang chuyện thì thấy cuối hành lang một bóng cao lớn về phía họ. Giày da của giẫm lên hành lang trống, phát từng tiếng rõ ràng. Thân hình thẳng tắp, bước chân mạnh mẽ dứt khoát.

Họ ngừng , bóng .

Anh ngược sáng, nhưng Mâu Văn chỉ cần một cái nhận : đây là ngài Tạ nổi bật của cô. Cả bàn giàu sang, chỉ Tạ Sùng là bắt mắt nhất.

Tạ Sùng tới gần thì dừng , tựa tường họ.

Một sáng một tối, chiếm hết ưu thế, rõ từng biểu cảm mặt Mâu Văn. Cô .

Mâu Văn thích kiểu bất bình đẳng , mặt .

Tạ Sùng bước tới. Khi sắp đến mặt, Tiểu Cố : “ sang bên , chắc chồng cô chuyện dặn.”

Tiểu Cố thật . Cô cách mấy mét, cũng trao đổi riêng giữa vợ chồng họ. Nếu thấy, chắc chắn cảm thấy thừa thãi.

Bước chân Tạ Sùng ép gần, trong lòng Mâu Văn hoảng sợ, liên tục lùi ba bước góc rẽ. Anh cũng theo ba bước, chặn cô ở đó.

“Uống giỏi nhỉ.” Tạ Sùng áp mu bàn tay lên mặt cô, làn da nóng hầm hập. Mâu Văn uống rượu dễ đỏ mặt, trớ trêu là khi đỏ mặt thêm mấy phần duyên dáng, trong bữa tiệc luôn liếc trộm cô.

Một cô gái trẻ sống động, thú vị, đáng yêu luôn thể đ.á.n.h động radar của những lão già c.h.ế.t khô, như thể thêm một cái là họ sẽ trẻ . Tạ Sùng chỉ hận thể móc mắt họ cho ch.ó ăn, cũng để bạn đời ở nhà của họ nhẹ nhõm hơn.

sẽ nhắc Mâu Văn đề phòng những đàn ông nữa.

Anh Mâu Văn thể phân biệt và xử lý. Với cô, rõ ràng chỉ là nền trong những trường hợp thế . Cô thậm chí cần chỗ dựa tinh thần.

Mâu Văn yên.

Đây là đầu tiên cô thật sự thấy một mặt khác của Tạ Sùng.

Một mặt quá xa lạ với cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-55-vi-ky.html.]

Anh ở ghế chính, nhưng nhiều, trông lịch sự xa cách, kiểm soát tất cả. Không giống cô nhẹ lời mỏng, ngừng động não điều động bầu khí. Anh chỉ cần đó, thỉnh thoảng xen một câu đủ sức nặng.

Mâu Văn cảm thấy vấn đề.

Cô cảm thấy Tạ Sùng như thế dường như hấp dẫn hơn ở nhà.

Tạ Sùng như thế bước gần thêm, cơ thể cô dán chặt tường. Đầu ngón tay như như đặt lên cổ cô, đó cả bàn tay nắm lấy, buộc cô ngẩng mặt.

. Khác với , cô mong dùng hết sức với . Cô thể rõ, giống như đang chờ xé nát .

Cô nhón chân hôn . Anh cố ý thò lưỡi trêu cô, cô đuổi theo ngậm lấy, né, chỉ để môi cô khẽ hé.

“Đẹp mặt em.” Tạ Sùng hôn khóe môi cô một cái buông . “Gần đủ thì rút , phần cũng chẳng ý nghĩa gì.”

“Ồ, .”

Mâu Văn thật sự tìm lý do rời .

Trên đường đưa Tiểu Cố về, hai ghế tổng kết chiến quả hôm nay. Thu hoạch phong phú, họ quyết định tiếp theo sẽ lượt tới thăm. Mâu Văn nếm vị ngọt của sửa nhà theo nhóm trong dự án, nhưng cảm thấy vẫn đủ ngọt, cô tiến thêm một bước.

nhanh tuyển .” Mâu Văn . “Nếu hai chúng sẽ mệt c.h.ế.t.”

.” Tiểu Cố . “Ai ngờ ngày cũng lăn lộn tới bữa tiệc thương mại. Mệt quá, nhưng thấy Tạ Sùng mệt. Suốt bữa tiệc, mắt cứ sáng lên như mắt kẻ trộm.”

Mâu Văn , như nhớ gì đó, với Tiểu Cố: “Kỳ lạ thật, bây giờ cảm thấy trong bữa tiệc hấp dẫn hơn ở nhà?”

Tiểu Cố thử suy nghĩ cùng cô: “Có ở nhà chỉ thỏa mãn nhu cầu một chỗ dựa của cô, còn bàn tiệc khiến cô thấy tương lai?”

Một câu của Tiểu Cố vạch thẳng thiên cơ.

, dường như là thế.

“Bởi cô cũng đang trưởng thành.” Tiểu Cố . “Ở mỗi giai đoạn, nhu cầu của con khác . Ví dụ khi kết hôn, chỗ đặt chân ở Bắc Kinh; sinh con xong mong thu nhập cao hơn; khi quá mệt mong lo cho gia đình… Đến khi nhận chẳng thỏa mãn điều gì, chỉ ly hôn.”

“Vậy với chúng , thứ lợi cho lúc chính là lựa chọn của ?” Mâu Văn hỏi. Cô suy nghĩ một lúc : “Phụ nữ như chúng ở thời xưa dìm lồng heo ?” Nói xong lập tức “phì” một tiếng: “Xã hội cũ vạn ác!”

Nói cô tự .

Suốt đường về cô luôn nghĩ tới dáng Tạ Sùng khoanh tay đó, dùng đôi mắt như chim ưng . Có khoảnh khắc nhớ đầu ngón tay đặt lên cổ, bàn chân bàn móc lấy bắp chân cô.

Mâu Văn nhớ .

xé nát , xé nát . Cô sinh một kiểu tình yêu khác với .

Khi Tạ Sùng cửa, Mâu Văn dậy khỏi sofa, về phía . Anh hỏi: “Sao em còn ngủ?”

Mâu Văn từng bước tới gần. Cô ngửi thấy lạnh rét buốt của đêm đông , hòa với mùi hương nam trầm tĩnh, khiến cô gần như choáng váng. Tới mặt, cô túm cổ áo kéo cúi xuống, hôn .

Nụ hôn của cô gấp gáp vô cùng, thô bạo c.ắ.n môi .

Đã lâu Tạ Sùng thấy cô như , môi né cô: “Để cởi áo khoác.”

Mâu Văn túm cổ áo khoác, kéo loạn xuống. Cô thật sự khó kiểm soát, đành xoay ép cô lên cửa, cúi xuống cởi áo khoác cashmere.

Cô quấn lấy , vội vàng tháo thắt lưng .

Tạ Sùng mặc cô , ánh mắt luôn cô. Anh thấy trong mắt cô nước xuân lưu chuyển, d.ụ.c vọng trong lòng thể lấp đầy. Anh bất ngờ hôn cô thật sâu.

“Tạ Sùng.” Mâu Văn ghé tai , hạ giọng. “Ngay ở đây. Em bây giờ, ngay ở đây.”

Cả hai đều điên .

Trước dù thế nào họ vẫn điều e dè, sợ đối phương thấy bản chân thật, cố ý che giấu hoặc cảm thấy gượng gạo. Rất nhiều chuyện luôn ngượng nghịu chịu , dám buông thả; nhiều lời cũng chịu , .

Đêm tất cả đều bất giác , .

Cô phát tiếng kêu dài nhất và lớn nhất kể từ khi kết hôn. Cảm xúc đầy tràn mà trống vắng mãi tan trong cơ thể. Chỉ ngừng đòi hỏi, ngừng bật tiếng, mới dần lấp đầy .

Về Tạ Sùng hỏi Mâu Văn vì hôm như .

Mâu Văn giải thích thế nào.

Cô cảm thấy thật sự bước thế giới của trưởng thành: chinh phục và chinh phục đều là bài học đầy mê hoặc. Tình yêu thuần khiết thế bằng tình yêu vị kỷ.

Tạ Sùng nhận đáp án, cũng truy tìm. Chỉ theo suy nghĩ của , đáp án thật sự mới nổi lên một ngày khác.

Anh chính thức giao công ty cho Trần Khoan Niên quản lý.

Tạ Sùng thật sự là cực kỳ quyết đoán. Chuyện quyết định bao giờ đầu, cũng mê luyến cảm giác thành tựu hư vô. Anh sống vô cùng tỉnh táo, gì.

Ngày bàn giao, tới công ty, đơn giản tuyên bố quyết định. Nhân viên đều kinh ngạc. Trong lòng họ, ông chủ là thương nhân cực kỳ yêu công việc, cực kỳ lợi hại, thiên phú kinh doanh xuất chúng, thậm chí giống một vị tướng, đ.á.n.h thắng đó thương trường.

bây giờ, còn trẻ như buông tay quản.

“Vậy tiếp theo ông chủ gì?” Có hỏi.

“Trở về với gia đình.” Tạ Sùng .

“Trở về với gia đình?” Người khác hỏi.

thêm.

Anh đơn giản thu dọn đồ. Trần Khoan Niên trong văn phòng vắt chân. Trần Khoan Niên bình thường cũng lười nhác, với Tạ Sùng: “Đừng mong ngày nào cũng tới. còn việc của .”

“Cậu thích thế nào thì .” Tạ Sùng . “Dù xử lý .”

“Được thôi.” Trần Khoan Niên . “Nếu tìm việc để chơi, chỗ Loan Niệm là lựa chọn tệ.”

Tạ Sùng trợn mắt.

Thu dọn xong, rời văn phòng, đầu.

Anh lái xe phố Bắc Kinh mùa đông. Ánh mặt trời xuyên cửa kính chiếu lên nửa khuôn mặt, cảm giác trộm nửa ngày nhàn. Xe chạy tới con đường trong khu nhà, thấy bên đường các cửa hàng tầng trệt, Mâu Văn đang quấn áo phao, thoải mái chuyện với một đàn ông.

Người đàn ông lái chiếc sedan hành chính kín đáo, gương mặt đoan chính, cũng là nhân vật tầm thường. Trước Tạ Sùng từng tìm kiếm thông tin về , lúc lập tức nhớ : đây chính là Chu Hàn Bách, quan hệ với Mâu Văn, từng tới Thanh Đảo chơi cùng họ.

Tạ Sùng thích Chu Hàn Bách, cũng thích Mâu Văn khi ở bên Chu Hàn Bách.

Bởi cô trông niềm vui vẻ.

 

 

Loading...