Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 56: Vị kỷ

Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:27
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mâu Văn thấy xe Tạ Sùng, vẫy tay với . Tạ Sùng như thấy, lái thẳng .

Chu Hàn Bách hỏi: “Là chồng cô ?”

.” Mâu Văn nghĩ: Kỳ lạ thật, rõ ràng thấy xe chậm , thấy chứ.

Lúc Tiểu Cố xách một chiếc thùng từ bên trong . Chu Hàn Bách bước tới nhận lấy, hai chào Mâu Văn lên xe.

Mâu Văn đuổi theo : “Tiểu Cố cố lên, cô mà. Nhớ gửi ảnh cho nhé!”

Tiểu Cố nắm tay, tư thế cổ vũ: “Chờ tin của .”

Công ty Chu Hàn Bách đang tìm hiểu phúc lợi nhân viên, quan tâm tới gia đình nhân viên cũng là một nội dung quan trọng. Đồng nghiệp ở bộ phận văn hóa doanh nghiệp đặc biệt hỏi ý kiến . Chu Hàn Bách : Nghe Ngày Gia đình tổ chức khá , kỳ thể đưa trẻ con tới công ty gửi trông một ngày. Trông trẻ thì nội dung ý nghĩa, đề nghị một “câu lạc bộ sách thiếu nhi”, kết hợp biểu diễn kịch để trẻ nhỏ giải phóng bản tính trong biển sách.

Người thích hợp nhất ai ngoài Tiểu Cố.

Chu Hàn Bách từng xem danh sách sách và bài nhận xét của Tiểu Cố, khách quan, cảm động. Nếu tràn đầy tình yêu với chuyện , cô thể đến mức .

Tiểu Cố kinh nghiệm diễn thuyết công chúng, lúc xe căng thẳng, cứ cầm bản thảo học thuộc. Chu Hàn Bách thấy hỏi: “Khi kể chuyện cho con , cô học thuộc ?”

“Đương nhiên cần học thuộc.” Tiểu Cố . “Câu chuyện đều ở trong đầu .”

“Vậy nên… đều là trẻ con, chẳng gì khác. Đừng học thuộc nữa, cô tùy tiện kể vài câu chuyện là bọn trẻ sẽ vui.”

“Thật ?”

“Thật.”

Tiểu Cố cảm thấy bản chất hướng nội, nhút nhát. Cô thích công việc đối diện với khác, vì sách khiến cô cảm giác an . Cô chìm trong sách, theo những ý tưởng kỳ diệu tới nhiều nơi từng tới. Sách đơn giản hơn con nhiều, sạch sẽ hơn nhiều.

Chu Hàn Bách tới công ty liền họp, còn Tiểu Cố chuyên trách đón tới trung tâm hoạt động. Bên trong nhiều trẻ ôm sách đó. Một phụ nữ với Tiểu Cố: “Cô giáo Cố, mua theo nhiều danh sách sách của cô, thật sự quá tuyệt. Nhất là danh sách tiếng Anh, giải thích phân cấp kỹ, giúp tránh nhiều hố.”

Tiểu Cố ngờ gặp “độc giả” ngoài đời, hoảng hốt xua tay: “ vẫn còn nhiều chỗ cần tiến bộ.”

“Cô đầu trong nước .” Người phụ nữ . “Hãy tin đ.á.n.h giá của , là một bà tính đại diện. Hôm nay mời cô, chúng đều vui.”

Tiểu Cố sự chân thành của bà.

Trong hộp thư của cô cũng thường những lá thư chân thành. Có một từ khi cô chỉ hơn mười theo dõi gửi phản hồi, mãi tới bây giờ cô chút thành tựu, vẫn còn đó.

Tiểu Cố những đứa trẻ, nhớ tới con . Chu Hàn Bách đúng, chẳng gì đáng sợ, đều là trẻ con. Cô hít sâu một , tới giữa sân hình tròn, chào bọn trẻ: “Chào các bạn nhỏ…”

Chu Hàn Bách họp xong chạy tới, buổi sách gần kết thúc. Tiểu Cố đang sân khấu diễn *Phù Thủy Xứ Oz* cùng bọn trẻ, tất cả đều chìm trong những tưởng tượng kỳ diệu. Chu Hàn Bách chụp một bức ảnh Tiểu Cố nghiêng ngả gửi nhóm ba , : “Hôm nay thành công.”

Mâu Văn nhanh chóng trả lời: “Cô giáo Cố giỏi quá.”

Trả lời xong, cô cất máy tính, về nhà.

Vừa thấy cửa đặt hai chiếc thùng, một đồ lẻ tẻ chất sàn. Tạ Sùng đang thu dọn từng món.

“Anh đang ?” Mâu Văn hỏi.

“Anh đang dọn đồ.” Tạ Sùng . “Đều là đồ trong văn phòng, mang về .”

“Anh bàn giao ?” Mâu Văn bất ngờ, Tạ Sùng bàn giao nhanh .

Tạ Sùng dừng tay, bất lực cô, đó thở dài: “Sáng nay khi cửa, hôm nay bàn giao, em còn đáp .”

Bây giờ nghĩ , Mâu Văn chỉ đang qua loa với .

“À… Xin , sáng nay lẽ em mất tập trung.” Mâu Văn xin .

“Không .” Tạ Sùng hỏi. “Người chuyện với em cửa studio là Chu Hàn Bách?”

Nhắc tới Chu Hàn Bách, Mâu Văn vui. Cô vỗ tay một cái, với Tạ Sùng: “Hôm nay Tiểu Cố chia sẻ trong câu lạc bộ sách, hoạt động do Chu Hàn Bách giới thiệu. Có năm nghìn tệ tiền công! Chu Hàn Bách chu đáo lắm, còn đặc biệt dành thời gian tới đón Tiểu Cố, bởi cô kéo theo cả thùng sách lớn, tặng cho bọn trẻ… Em thật sự vui Tiểu Cố.”

Nói xong cô hỏi Tạ Sùng: “Em vẫy tay với , thấy ?”

“Thấy.”

“Vậy đáp? Anh em trông như kẻ ngốc.”

“Anh tưởng em tiện.”

“Không tiện?” Mâu Văn sững , nhai câu , nhanh hiểu hàm ý. Cô giận: “Tạ Sùng, ý gì? Không tiện nghĩa là gì? Ý là em đang chuyện bẩn thỉu với khác, sợ quấy rầy chuyện của em?”

Tạ Sùng .

Mâu Văn gật đầu: “Anh thật cách nhục , cũng coi thường quá. Sau chỉ cần em thấy chuyện với phụ nữ, em sẽ cho rằng hai gian tình.”

Tạ Sùng vẫn im lặng.

Anh luôn như thế, cảm thấy tranh cãi vô nghĩa, giá trị, nên gặp chuyện liền một lời, thử dùng cách để Mâu Văn tự bình tĩnh.

Lạnh lùng đến , ngang ngược đến .

Mâu Văn sai ở . Cô chỉ đó với Chu Hàn Bách vài câu, Tạ Sùng tưởng tượng cô tồi tệ như thế.

“Anh xin em.” Mâu Văn , vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, nắm tay siết chặt. Cô từ chối sự sỉ nhục nhân cách .

“Xin chuyện gì?”

“Xin vu khống em!”

“Từ đầu tới cuối chỉ sợ em tiện, những lời khác đều do em . Tại xin ?” Tạ Sùng . “Anh xin .”

Mâu Văn chợt nhận sự thật đúng như : thật chẳng gì, tất cả đều do cô tự . Cô nhảy cái bẫy của , bắt đầu m.ổ x.ẻ bản . Còn từ đầu đến cuối vẫn nhẹ như mây gió.

Mâu Văn Tạ Sùng chọc tức đến bật , gật đầu: “Được lắm, Tạ Sùng, vẫn là lợi hại.” Vừa bếp, với nữa. Lúc Mâu Văn nghĩ: Sau nên nhiều với . Nếu nghi ngờ , cứ đúng, , thích em, em cũng thích . Mình chọc tức c.h.ế.t.

Tạ Sùng theo cô. Khi tới cửa bếp, Mâu Văn đóng cửa nhốt bên ngoài. Tạ Sùng gõ cửa, Mâu Văn mở , vui hỏi: “Sao?”

“Đừng nấu nữa. Ra ngoài ăn. Chúc mừng thất nghiệp.” Tạ Sùng .

“Anh gọi là thất nghiệp, gọi là rút lui đúng lúc.” Mâu Văn .

“Bất kể gọi là gì, thôi, chúc mừng một chút.” Tạ Sùng . “Ngoài , xin . Vừa thật sự nghĩ như . Anh cảm thấy Chu Hàn Bách thích em.”

“Anh đừng gây chuyện nữa.” Mâu Văn mở cửa . Cô cảm thấy Tạ Sùng buồn , suy nghĩ quá hẹp hòi. “Chu Hàn Bách thích em, cũng thích Tiểu Cố. Chúng em chỉ là bạn. Chu Hàn Bách thích một chị ở công ty họ.” Mâu Văn . “Anh chỉ cảm thấy em và Tiểu Cố là giống nên tiện tay giúp. Anh cũng giúp khác, cấp , bạn học, bạn bè, ai cũng giúp. Hiểu ?”

“Cao thượng thế?”

“Chỉ là một thôi.” Mâu Văn . “Có lẽ trong giới của các , như ít nên tin đời như thế. Cũng bình thường.”

Tạ Sùng mang vẻ cả, hỏi Mâu Văn: “Có ngoài ăn ?”

“Đi.” Mâu Văn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-56-vi-ky.html.]

Cô mặc áo phao, quấn khăn cổ, bọc như một quả trứng ngỗng tròn tròn. Tạ Sùng cũng mặc áo phao. Mâu Văn hiểu vì cùng là áo phao, chiếc của trông thời thượng đến .

Cũng là màu đen, nhưng chiếc của đen một vẻ khác.

Ở thang máy, Tạ Sùng cô vẫn giận, đưa tay véo má cô: “Lúc trong lòng thoải mái, bởi khi chuyện với em trông vui.”

“Ở bên em vui ? Em còn ngủ với , lên giường với , vui ?” Mâu Văn sa sầm mặt. “Em chuyện với bạn vui ? Tạ Sùng, nghĩ con quá bẩn.”

“Xin .” Tạ Sùng .

Mâu Văn xua tay: “Thôi, Tạ Sùng. Sau đừng suy đoán em như . Nói thật, em buồn.”

Hai khỏi cửa, thấy tuyết rơi trời.

“Ôi!” Mâu Văn bông tuyết, đột nhiên vui lên. “Tuyết rơi !” Cô đưa tay hứng tuyết, như thật sự thể hứng , ngốc nghếch.

Tạ Sùng cũng bất ngờ. Ban ngày dự báo hôm nay và ngày mai đều nắng, tối nay tuyết.

“Rơi lớn thêm, rơi lớn thêm.” Mâu Văn chắp tay cầu. “Xin hãy rơi lớn thêm.”

Cô đột nhiên nhớ tuyết ở Nha Khắc Thạch. Tuyết Nha Khắc Thạch lớn bao, bao. Bắc Kinh một năm chẳng mấy trận, khó khăn lắm mới rơi, chớp mắt tan, bẩn.

“Muốn ngắm tuyết?” Tạ Sùng hỏi.

“Muốn.” Mâu Văn .

“Chúng siêu thị.”

“Không ăn ?”

“Đi siêu thị, đó lên núi Diên Khánh. Ở đó tuyết lớn.”

Tạ Sùng , hứng thú của Mâu Văn lập tức dâng lên. Cô hỏi nhưng lên núi ăn uống thế nào. Tạ Sùng xe địa hình của đủ dụng cụ.

Mâu Văn từng thấy những thứ xe , nhưng đều đặt trong đủ loại hộp, cô bên trong là gì. nếu Tạ Sùng đề nghị, cô hỏi nữa, cứ theo . Trong lòng cô tin Tạ Sùng vô cùng. Bất kể với , cô đều sợ, đều sẵn lòng. Trước như , bây giờ cũng thế.

Họ tới siêu thị mua sắm một lượt, đó về phía Diên Khánh.

Tạ Sùng lừa cô. Càng sâu trong núi, tuyết càng lớn.

Xe men theo núi, chậm rãi lên. Trên con đường lên núi chỉ xe của họ, vắng lặng . Mâu Văn bánh xe ép vệt mặt tuyết, đèn pha c.ắ.n một lỗ đêm tuyết.

Mọi thứ đều trắng xóa.

Tạ Sùng hỏi Mâu Văn sợ .

Mâu Văn lắc đầu: “Em sợ. Có một mùa đông em giao hàng tới một gacha cùng bố, gặp bão tuyết cực lớn. Bão tuyết lớn mới đáng sợ, từng thấy ?”

“Chưa. Em kể .” Tạ Sùng .

“Loại tuyết khiến thấy đường. Tuyết như đổ từ trời xuống, chớp mắt tích thành một lớp dày. Mùa đông chỗ em tối sớm, mới sáu bảy giờ tối, xung quanh chẳng thấy gì. Chỉ tuyết.”

“Em và bố kẹt giữa đường, làng quán. Khi bố còn lái chiếc xe rách lọt gió, gió lớn lùa từ khe xe.” Mâu Văn . “Như em cũng sợ.”

“Tại ?”

“Bởi bố em ở đó. Giống như bây giờ, ở đây.”

“Nếu chỉ em thì sợ ?”

“Một em sẽ sợ sói.” Mâu Văn . “Mắt sói đáng sợ lắm.”

Họ trò chuyện tới một nơi. Tạ Sùng đỗ xe, hỏi Mâu Văn xuống giúp dựng đồ . Mâu Văn lập tức nhảy xuống, một chân giẫm tuyết, “kẽo kẹt” một tiếng, cô khỏi bật .

Tạ Sùng kéo mái hiên bên hông xe . Hai cùng đóng cọc, Mâu Văn cảm thấy thú vị, cầm búa gõ leng keng. Trong núi lạnh, thở của họ biến thành khói trắng tan . Tạ Sùng Mâu Văn qua làn khói, nhịn hôn má cô.

Mâu Văn xoay má bên cho , bảo hôn thêm một cái để giữ cân bằng.

Dựng trại vui, giống chơi đồ hàng.

Mâu Văn cảm thấy việc chẳng khác gì trong vùng chăn nuôi chuyển nhà lúc cô còn nhỏ. Khi họ cũng , chuyển tới đồng cỏ mới, dựng lều Mông Cổ, đó mang đủ loại vật dụng sinh hoạt . Trước cô là cao thủ dựng trại!

Cô chạy từng chuyến từ cốp xe và ghế xuống lấy đồ, sắp đồ, : “Hai chúng bệnh ? Cũng chẳng ngại mệt.”

“Vui mà.”

“Ở nhà gì, ngoài cái bảo vui.” Mâu Văn nhạo, đó bắt chước : Hoành thánh nấu thế nào?…

Tạ Sùng gõ đầu cô, nghiêm túc : “Sau sẽ thế nữa. Sau trở về với gia đình.”

“Anh nghiêm túc ?” Mâu Văn hỏi.

“Nghiêm túc.” Tạ Sùng . “Anh gánh nhiều hơn, em sẽ bớt vất vả.”

Mâu Văn nghiêm túc , điều gì. Tạ Sùng luôn việc là để trở về với gia đình, nhưng Mâu Văn mơ hồ cảm thấy còn sắp xếp khác. Cô , tóm kỳ lạ.

“Em thích trở về với gia đình.” Tạ Sùng chắc chắn . “Em thích dáng vẻ ở bên ngoài hô mưa gọi gió. Nói thật, lúc khom lưng nhún nhường cũng nên gọi em theo.”

Anh thông minh bao.

Sau bữa tiệc hôm , Mâu Văn sinh một cảm xúc khác thường với . Cảm xúc mang tính hủy diệt, Tạ Sùng cảm nhận . con phức tạp, nhiều mặt như , Mâu Văn chỉ yêu mặt sáng chói của .

Hai sang bên nhặt cành cây, nắm tay cô, mỗi bước chân đều lún sâu nông khác . Đổi thành khác kêu ôi mệt quá, chơi nữa, về thôi, nhưng hai họ thích thời tiết .

Mọi thứ trông gian nan, nhưng khi họ mái hiên bên xe, mặt là chiếc nồi nhỏ sôi ùng ục bốc , bên cạnh lửa trại, tất cả đều xứng đáng.

Trải nghiệm mới lạ.

Tuyết cứ rơi lả tả. Hai mỗi ôm một cốc nóng, tựa ghế cắm trại, thế giới mặt.

Tưởng Vu. Mâu Văn đột nhiên nhớ tới cái tên . Trong đêm tuyết tĩnh lặng, cô thật chụp cho Tạ Sùng một chiếc mũ “ chung thủy”, để hiểu cảm giác oan của cô.

Mâu Văn vẫn từ bi, cô những chuyện thể đùa.

“Tối nay chúng ngủ ?” Mâu Văn đột nhiên nhớ tới vấn đề .

“Ngủ trong xe, lát nữa trải giường.”

“Wow.” Mâu Văn . “Hôm nay thần kỳ quá?”

“Thế giới thần kỳ luôn ở mắt em.” Tạ Sùng . “Ngắm tuyết thêm một lúc ngủ.”

Nhân đêm tuyết dài, thế giới đến , cứ dừng một lát ở khoảnh khắc .

Ngày mai chẳng là thời tiết thế nào!

 

 

Loading...