Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 59: Bất ngờ

Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:30
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa đêm, Tạ Sùng đau.

Không hiểu vì , cứ đến ban đêm, cảm giác đau đớn trở nên rõ ràng hơn hẳn. Tạ Sùng nhịn rên khẽ một tiếng. Mâu Văn lập tức bật dậy khỏi giường, giờ, thấy thể uống liều t.h.u.ố.c giảm đau tiếp theo.

lấy nước, thấy ống hút Tạ Sùng c.ắ.n bẹp, tiện tay một chiếc khác. Ngày xuất viện, Tạ Sùng vứt những ống hút mua trong thời gian viện, Mâu Văn . Sau t.a.i n.ạ.n xe, bố cô từng khó uống nước, dùng ống hút lâu. Cô thứ hữu dụng.

Khi bố gặp tai nạn, Mâu Văn còn nhỏ, chăm sóc khác. Bây giờ cô nhớ từng chút những gì thấy năm đó, cuối cùng đều dùng để chăm sóc Tạ Sùng.

Cô bưng nước tới bên giường, xổm xuống, đưa ống hút tới miệng , để uống một ngụm nhỏ mới đưa t.h.u.ố.c . Cả quá trình cô đều khẽ, như đang dỗ một đứa trẻ.

Từ chiều tối, họ với câu nào.

Tạ Sùng khi tức giận thì , còn Mâu Văn cảm thấy những gì cần hết .

Sau t.a.i n.ạ.n của Tạ Sùng, cô thức qua hết đêm đến đêm khác. Khoảnh khắc chiếc xe đ.â.m luôn lóe lên trong đầu cô, từng điện quang hỏa thạch như thế kéo tim cô siết , rơi xuống, siết , rơi xuống.

sợ.

Cô cũng cảm thấy đáng thương. Cô yêu và chăm sóc Tạ Sùng đến , nhưng ngay cả chân tướng vụ t.a.i n.ạ.n cũng xứng đáng , cũng thể hỏi vì hôm ngoài mà với cô.

xuống giường, hỏi Tạ Sùng: “Đỡ hơn ?”

Tạ Sùng đáp.

Mâu Văn cảm thấy giống như một thừa. Cô sang phòng khác ngủ, nhưng lo nếu , ban đêm xảy chuyện gì sẽ cô ở bên. Cứ thế gắng gượng, gắng mãi cô khẽ nấc một tiếng.

Tạ Sùng thấy cô . Bàn tay chậm rãi về phía cô, cuối cùng đặt lên vai cô, vỗ nhẹ kéo về phía . Mâu Văn , thấy định nghiêng, vội nghẹn ngào : “Anh đừng cử động, vết thương đè lên.” Nước mắt cô theo khóe mắt chảy qua sống mũi, tràn mắt bên thấm xuống gối. Mũi cô nghẹt , hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Cô đặt tay chỗ thương, đẩy trở về tư thế an .

Cô dịch gần một chút. Anh : “Đừng gần, sắp thối .” Tạ Sùng thích bệnh, cũng thích thương. Ngày nào cũng giường khiến cảm thấy vô dụng, gì. Điều khiến khó chịu nhất chính là bẩn.

Dù mỗi ngày Mâu Văn đều lau cho ba sáng, trưa, tối, vẫn cảm thấy bẩn. Anh khẩn thiết cần tắm nước nóng, gội đầu thật sạch một .

Mâu Văn vẫn dịch gần hơn.

“Hôm đó em máy, em xin .” Mâu Văn . “Em sẽ gặp tai nạn. Em tưởng chỉ giống như , hỏi em vài chuyện đau ngứa, hoặc chọc ghẹo em, hoặc tự miệng một câu rằng nhớ em. Em tưởng vẫn chỉ là như , nên em .”

Tạ Sùng đầu cô, thấy nước mắt cô tuôn xuống như mưa.

“Em sợ.” Mâu Văn . “Tạ Sùng, em sợ. Em ngủ , trong đầu chỉ chuyện em suýt mất , giống như năm đó em suýt mất bố. Em cũng đau lòng vì , ngày nào cũng đau, em sợ chăm sóc . Cả đêm em đều ngủ .”

Cô càng dữ dội hơn: “ em ngờ một điện thoại thể xóa sạch mười nghìn yêu thương.”

Họ từng cãi như thế.

Tạ Sùng chịu đựng cơn đau dữ dội, gần như gào lên hỏi vì máy. Nhìn ôm ngực, cô lập tức hối hận: Tại chứ? Tại hỏi? Anh thành thế , hồ đồ một chút ? Không ?

Cô tự khuyên : Đừng hỏi nữa, cứ thế , để những ngày tháng trôi qua trong hồ đồ. Dù cũng chẳng ai hiểu , dù đều ở , cứ thế .

Tiếng thở dài của cô tiếng che lấp. Tạ Sùng cũng đau lòng. Trong bóng tối, nước mắt trào . Anh : “Anh xin , Mâu Văn. Anh nên quát em. Anh em cố ý. Anh chỉ quá sợ. Anh sợ nếu lúc thật sự c.h.ế.t, thậm chí thể tự với em một câu.”

“Hơn nữa nghĩ, lẽ nếu thấy giọng em, cái c.h.ế.t sẽ còn đáng sợ đến .”

Khi Tạ Sùng từng hỏi cảnh sát giao thông camera công vụ đang bật . Cảnh sát . Anh nếu c.h.ế.t, bộ tài sản hôn nhân của đều do Mâu Văn thừa kế. Đây là di chúc của .

Anh kể những lời cho Mâu Văn. Cô chìm sâu trong tự trách, nếu thêm những điều , e rằng cô sẽ sụp đổ. Tạ Sùng bắt đầu hối hận, tại nhất định ?

Tại nhất định hỏi cô bằng cách đó? Anh thể đợi khỏi hẳn, chọn một ngày thời tiết , tâm trạng với cô: “Sau sẽ gọi liên tiếp cho em nữa. nếu gọi hơn ba cuộc, em nhất định . Có thể lúc đó đang lời từ biệt.”

“Đừng nữa, Mâu Văn. Đừng nữa, ?” Tạ Sùng vẫn cố nghiêng sang. Cơn đau dữ dội truyền tới ngực, cố chịu để lau nước mắt cho cô.

“Anh .” Mâu Văn . “Anh .”

dịch tới gần hơn, nắm lấy tay . Mười ngón tay họ đan . Mâu Văn : “Em xin điện thoại của .”

“Không , Mâu Văn. Anh cũng xin em, nên lớn tiếng quát em.” Tạ Sùng .

vẫn trách em máy.” Mâu Văn .

Tạ Sùng trả lời, Mâu Văn cũng hỏi thêm nữa.

một trận, đầu óc choáng váng, nỗi sợ trong lòng dường như cũng vơi đôi chút. Cô nhắm mắt ngủ .

Hai ngày , một ngày mùa thu nắng .

Mâu Văn với Tạ Sùng rằng ngoài một chuyến, bảo dì giúp việc ở nhà lâu hơn một chút, chuyện gì cứ gọi dì.

Tạ Sùng từ lầu cô xuống , chớp mắt chạy biến mất. Anh cửa sổ, cứ thế theo bóng cô lầu. Đây cũng là một trong những điều ghét nhất khi bệnh, chỉ thể động chờ đợi.

Sau đó buồn ngủ, bèn trở về giường ngủ.

Đến trưa, bên ngoài tiếng động. Xuống giường xem, thấy Mâu Văn đẩy một chiếc xe lăn về.

“Em ? Anh tàn phế.” Tạ Sùng .

“Lát nữa ăn trưa xong, em đẩy ngoài phơi nắng. Anh mệt, đau thì tự một lát, mệt xe lăn, em đẩy .” Mâu Văn . “Hồi đó bố em phục hồi cũng như . Mẹ em mượn một chiếc xe lăn, ngày nào cũng đưa bố phơi nắng.”

“Sao em phơi nắng?” Tạ Sùng hỏi.

“Ngày nào cũng cửa sổ, sắp tự kỷ đến nơi .” Mâu Văn . “Trước tung tăng nhảy nhót, bây giờ hai bước xuýt xoa.”

bếp, Tạ Sùng theo .

Trước khi ngoài, cô nhờ dì giúp việc sơ chế thức ăn, tính toán thời gian chạy về thật gấp, bây giờ lúc thể bắt đầu nấu.

Vết thương của Tạ Sùng cần ăn thanh đạm.

cho các món Quảng Đông, như bồ câu , ngỗng , rau xanh xào, đổi đủ kiểu món. Tạ Sùng vốn tham ăn, bệnh kiêng khem nên tâm trạng lúc nào cũng . Mâu Văn giống như chăm trẻ con, ngày nào cũng nấu cho ăn, như mới cảm thấy những ngày đến nỗi quá khó chịu.

Anh ở cửa bếp, Mâu Văn bước bếp giống một bệnh nhân tìm liều t.h.u.ố.c của , quên dư âm tổn thương do trận cãi vã hôm , cả trở nên vui vẻ.

“Em sẽ nuôi thành bụng bia mất.” Tạ Sùng . “Anh thích bụng bia.”

“Vậy thể ăn.”

“Anh cũng thích đói.”

“Anh khó hầu hạ thật.” Mâu Văn . “Đợi bảy tám mươi tuổi, chắc chắn sẽ khó chiều, là kiểu ông già tính khí cực kỳ tệ.”

“Em bảy tám mươi tuổi chắc chắn là bà già tát ông già.” Tạ Sùng cố ý chọc cô. “Em nhất định sống đến một trăm hai mươi tuổi, vì cả đầy sức lực, dùng mãi hết.”

“Ngày nào cũng đ.á.n.h .” Mâu Văn giơ nắm đấm, hung dữ dọa .

Ăn xong, cô tìm một chiếc đệm mềm đặt lên xe lăn, động tác mời với Tạ Sùng: “Mời ngài Tạ tôn quý lên xe sang.”

Tạ Sùng khinh thường liếc chiếc xe lăn, , chậm rãi dịch về phía thang máy. Mâu Văn cũng , đẩy xe phía , xem thể kiên trì bao lâu.

Quả nhiên trụ lâu. Còn tới cổng khu mệt. Mâu Văn vội đẩy xe lên, để xuống đẩy đường Vạn Liễu Trung.

Sắc thu đậm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-59-bat-ngo.html.]

Mỗi trận gió qua, một lớp lá rơi.

Mâu Văn đẩy những bóng cây loang lổ. Ánh mặt trời dệt lên họ những hoa văn mới lạ, ngừng đổi.

Tạ Sùng tựa đầu lưng ghế, ngửa cằm Mâu Văn.

Anh thấy cằm cô, chiếc cổ nhẵn mịn và hai lỗ mũi khá xinh. Góc thú vị, bật .

Trước đây Mâu Văn nhất định sẽ lập tức theo, nhưng hôm nay cô nhận tín hiệu của Tạ Sùng.

Tạ Sùng thu tiếng , chỉ cô như .

Mâu Văn chậm rãi đẩy , mắt phía . Sau đó cô thấy hai chú ch.ó con đang cãi , cuối cùng cũng hồn, với Tạ Sùng: “Mau , giống hôm đó chúng cãi ?”

Hai chú ch.ó đều đó sủa ăng ẳng. Khi sủa thì nhảy về phía , khi đối phương sủa lùi về, cứ tiến tiến lùi lùi, chẳng sủa như thế ý nghĩa gì.

Tạ Sùng cũng thấy thú vị, hai dừng xem một lúc.

Một khi Tạ Sùng thật sự tức giận, sẽ dễ dàng tha thứ cho khác. Lúc lạnh lúc nóng, mang theo vẻ khó gần. Bây giờ là lúc dễ tiếp cận, Mâu Văn nhận điều .

Cô hỏi uống cà phê , .

Cô đẩy về phía quán cà phê. Có lúc tự xuống một đoạn, lúc cô đẩy một đoạn. Đi mãi, hai dần trở nên gần gũi hơn. Ban đầu móc ngón tay cô, đó nắm trọn bàn tay. Hai bàn tay chồng lên đặt tay vịn xe lăn, họ sóng vai về phía .

Gió dịu.

Là cơn gió hiếm hoi dịu dàng trong mùa thu Bắc Kinh.

Tạ Sùng nghiêng đầu hôn cô một cái. Cô vô thức tránh, nhớ đây là Tạ Sùng, là cô yêu sâu sắc. Cô thể chỉ vì một trận cãi vã mà quên mất yêu . Cô yên cảm nhận ấm môi , nhón chân hôn .

Bàn tay chuyển gáy cô, khẽ hôn lên môi cô.

Họ uống một ly cà phê, Mâu Văn đẩy Tạ Sùng về nhà.

Ngày qua ngày, cô đưa ngoài như một đôi vợ chồng già, dìu đỡ và chăm sóc lẫn . Bảy ngày , cô đưa Tạ Sùng tới bệnh viện tái khám. Bác sĩ phim chụp, kinh ngạc tốc độ hồi phục của , còn : “Chắc chắn nhà chăm sóc , nếu sẽ khỏi nhanh như .”

Mâu Văn kiêu ngạo bên cạnh: “Đương nhiên .”

Tạ Sùng bật .

Anh vẫn cần dưỡng thêm một tháng, nhưng cơ thể quả thật còn gì đáng ngại. Lúc Mâu Văn mới dám báo cho bố .

Liêu Hiểu Hoa tin, vội vàng chạy tới. Vừa thấy Tạ Sùng định đ.á.n.h . Bà tưởng vi phạm luật giao thông, lái xe cẩn thận. Mâu Văn ngăn , lớn tiếng : “Mẹ, , con , thật sự trách !”

Liêu Hiểu Hoa lúc mới bình tĩnh. Tạ Đông Phong xuất viện, dù bà giao hết việc cho khác, chỉ riêng việc ông cũng hao tổn tinh thần, gầy mấy cân. Huống chi Mâu Văn việc gì cũng tự tay , chăm sóc Tạ Sùng đến .

Bà lén hỏi Mâu Văn: “Có mệt ? Sao tìm giúp chăm?”

Mâu Văn len lén về phía Tạ Sùng: “Mẹ cũng tính mà. Người khác chăm , chỉ cần chút ý là mẩy.”

“Nó mẩy với con ?” Liêu Hiểu Hoa hỏi.

Mâu Văn lắc đầu: “Anh mẩy với con. Anh giống một đứa trẻ.”

Liêu Hiểu Hoa thở dài: “Vất vả cho con , Văn Văn.”

“Con vất vả. Đây là chuyện nên , chúng con là vợ chồng. Nếu một ngày con bệnh hoặc thương, con tin cũng sẽ chăm sóc con như thế. Đây mới là ý nghĩa của hôn nhân.”

Dưới sự chăm sóc của cô, Tạ Sùng ngày một khá lên.

Mâu Văn tận mắt những tia sáng từng chút trở về , biến thành đẽ” .

Một ngày nọ, Mâu Văn nhận điện thoại. Anh : “Đi ? .”

Anh đang tập cánh tay, điện thoại mở loa ngoài đặt bên cạnh.

Mâu Văn bưng cốc nước tới cho uống, đầu bên : “Vị trí thế nào nhỉ, yêu cầu quá cao, khác đều . Họ coi trọng chứng tỏ đủ giỏi.”

.” Tạ Sùng đáp. “ đang tự do tự tại, tới cái công ty rách đó chín giờ sáng năm giờ chiều ? bệnh ? Ngày lành sống quen ?”

“Cậu thể thế. Con mà, chẳng cái gì cũng nên trải nghiệm một ? Tiền sớm thứ theo đuổi nữa.”

theo đuổi tiền thì chuyển sang theo đuổi khổ cực ? Đừng đùa nữa.” Tạ Sùng mất kiên nhẫn cúp máy.

Mâu Văn bên , bẻ ngón tay đếm: “Lần thứ tư . Đây là thứ tư em cuộc gọi kiểu . Công ty nào mà kiên trì thế?”

“Lăng Mỹ.”

“Lăng Mỹ?” Mâu Văn . “Lăng Mỹ mà, em thường xuyên thấy quảng cáo của họ. Vấn đề duy nhất là tự do quen , chắc chắn chịu quản.”

Tạ Sùng nghĩ tới cái dáng c.h.ế.t tiệt của Loan Niệm, suýt trợn trắng mắt.

Mâu Văn bật . Cô : “Tạ Sùng, gần khỏi hẳn , em . Từ mùa thu sang đầu đông, em ngày nào. Tiểu Cố sắp mệt c.h.ế.t , em hứa cho cô nghỉ.”

Tạ Sùng hỏi: “Em định kiếm bao nhiêu tiền mới đủ?”

Mâu Văn nghĩ một lát : “Tạ Sùng, lúc mới nghiệp em ngây thơ. Em cho rằng sống là kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền. Mấy năm trôi qua, bây giờ em nghĩ việc vì tiền, cũng vì giá trị của bản . Em thể mất công việc. Công việc là xúc tu em vươn về phía xã hội, em cần thông qua nó để kết nối với xã hội, như em mới mãi mãi là vô hình trong góc tối.”

lên đùi Tạ Sùng, ôm cổ , nghiêm túc : “Em hứa, chỉ cần gọi điện liên tiếp, em nhất định sẽ .”

hỏi thêm hôm Tạ Sùng ngoài. Những lời , vĩnh viễn sẽ .

ngoài việc, Tạ Sùng cửa sổ theo.

Cô ngẩng cao đầu, sải bước về phía , trong mùa đông Bắc Kinh. Tạ Sùng luôn cảm thấy dường như còn rõ cô.

Mâu Văn tới studio, thấy Tiểu Cố. Tiểu Cố dường như hoảng, hỏi tới, chẳng ngày mai mới tới ?

Máy hủy giấy bên cạnh bật, Tiểu Cố đang định cho một tờ giấy . Tiểu Cố bao giờ như , Mâu Văn cảm thấy lạ, bước lên giật lấy tờ giấy.

Đó là một tờ giấy nhiều năm.

Là tài liệu công việc đây của Tiểu Cố. Khi cô phụ trách tiếp nhận tư vấn khách hàng giúp Lâm Vi Sâm, ghi nhu cầu sơ bộ của khách lên phiếu tư vấn. Hôm nay cô dọn tủ tài liệu, vô tình lục thấy trang , trong lòng giật thót, định hủy ngay, để Mâu Văn thấy.

Mâu Văn tờ giấy Tiểu Cố định tiêu hủy. Địa chỉ đó chính là căn nhà hiện tại của cô và Tạ Sùng.

Mục đích trang trí ghi: nhà cưới.

Trái tim Mâu Văn như siết chặt. Sau đó cô giả vờ thoải mái : “ mà. Cô căng thẳng gì?”

Thứ khác cần trở thành của cô.

Nghĩ , phận đối xử với cô tệ, tất cả đều để thành cho cô.

Tất cả đều để thành cho cô.

Cô nghĩ mỉm .

 

 

Loading...