Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 6: Lần gặp thứ tư
Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:25
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trận mưa thu kết thúc, Bắc Kinh đột ngột bước mùa đông.
Cuối cùng Mâu Văn cũng chịu đựng tới cuối tuần. Cô và Sở Lăng mỗi đeo một chiếc túi lớn, chen lên xe buýt tới chợ Động Vật.
Mâu Văn quyết định điều chỉnh phân bổ ngân sách. Chuyện mua máy tính tạm gác, tiên cô sắm quần áo.
“Tớ trở thành một mỹ nhân đô thị thật sự.” Tay cô nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn, để Sở Lăng ôm hai tay quanh cánh tay , mượn chút sức giúp cô vững xe buýt chật ních.
“Tại ?”
“Vì tớ quá ít quần áo.” Mâu Văn : “Phải vài bộ hồn, mặc để đ.á.n.h lừa .”
Trước đây Mâu Văn tiết kiệm, cảm thấy là nửa “dân công trường”, cần mua quần áo đặc biệt . Đồ của cô nhiều, nhưng cao, thẩm mỹ phong cách, phối thế một chút, phối thế một chút, chung đều . Mấy ngày nay cô nhận thật sự dựa quần áo. Rất nhiều cách ăn mặc để cấp “thẻ thông hành”.
Tít, cô mặc tệ, chắc cũng chút tiền, tôn trọng cô thêm vài phần.
Đại khái là .
Cô bước xã hội thực tế, vốn định dùng năng lực lên tiếng. Không ngờ tới lúc thể hiện thực lực, hiện thực vung cho cô một cú đấm.
“Cậu kích thích .” Sở Lăng : “Mâu Văn, thật sự khách hàng kích thích.”
“!” Mâu Văn khẳng định gật đầu: “Tớ kích thích! Kích thích cực lớn!” Cô bắt chước giọng khách hàng: “Thứ hỏng thì cô đền nổi …”
“Tóm , hôm nay tớ xông pha mở một vùng trời ở chợ Động Vật và Trung Quan Thôn!”
Cô xông, nhưng chợ bán buôn Động Vật cuối tuần cho phép cô bay quá cao. Bên trong chen , mũi chân cô đá gót khác, vất vả chen tới quầy ưng.
Mua quần áo vững, chuẩn, mạnh. Nhìn trúng là mặc thẳng lên , cùng Sở Lăng một cái. Gật đầu là , thể mua; lắc đầu là , cởi xuống. Đồ thể mua trả giá, thể trả một nửa, hét thẳng hai phần giá. Chủ xong lười để ý nghĩa là trả thấp quá, cần nâng thêm chút; vẻ khó xử bảo “ , , bán lỗ cho cô” tức là trả nhiều .
Giống như hết trận đấu trí đến trận đấu trí khác, cuối cùng tranh giành chẳng qua là trong ví bao nhiêu tiền. Mâu Văn “đấu” mơ về tương lai: một ngày nào đó thấy gì thích sẽ trả tiền , hoặc bao trọn cả nơi .
Những chiếc túi lớn của họ dần căng phồng, nhét thêm nữa, mà chỉ tốn hơn một nghìn. Hai chen xe buýt về, để đồ trong phòng đầu Trung Quan Thôn.
Trung tâm thương mại Trung Quan Thôn đồ công sở nữ. Mâu Văn mặc cởi, cởi mặc, mạnh tay tiêu hai nghìn mua áo khoác và sơ mi. Lúc trả tiền, cô cảm thấy tim tí tách, tí tách nhỏ máu, niềm vui đồ mới lập tức nhạt một nửa.
“Đợi tớ tiền~” Cô vung cánh tay, hạ giọng: “Mua hết những thứ !”
Sở Lăng bắt chước: “Cho tớ một phần giống hệt!”
Hai chạm mắt, đều nhịn nổi, bật .
Lúc ăn Pizza Hut là vui nhất.
Hai chỗ gần cửa sổ, nghiêm túc nghiên cứu ăn gì. Sở Lăng tiết kiệm tiền cho Mâu Văn, Mâu Văn vỗ ví: “Không tiết kiệm, ăn ngon!”
Bít tết gọi, pizza gọi, mì Ý, khoai tây chiên, cánh gà đều gọi!
Mâu Văn thích pizza kéo sợi. Cô c.ắ.n một góc, má phồng, ngửa đầu , phô mai kéo thành sợi dài. Hai cùng hàng, thi xem ai kéo dài hơn, mắt cong cong.
Bên ngoài ngớt. Thỉnh thoảng , thấy động tác buồn của hai cô gái sẽ vui vẻ mỉm . Họ đắm trong hạnh phúc bé nhỏ của riêng , để tâm ánh mắt khác.
Cứ thế trải qua một ngày cùng bạn, tối ăn một bữa ngon. Tuyệt vời nhất là hôm vẫn là Chủ nhật, còn hai mươi bốn giờ để phung phí. Cảm giác hạnh phúc bao.
Mâu Văn ném sự khó chịu Tạ Sùng mang đầu.
Thứ Hai cô mặc quần áo mới tới công ty.
Một chiếc áo len cổ lọ sợi to màu khói, quần bò trắng xử lý cũ, vạt áo len tùy ý nhét quần, thắt dây lưng đen, bên ngoài khoác áo đen. Trong sảnh thang máy cô lén soi gương, cảm thấy thật giống một “ lớn”.
Tiểu Cố thấy cô “oa” một tiếng: “Văn Văn hôm nay cô… quá!”
Mâu Văn chống nạnh, vẻ kiêu ngạo: “Gọi là mỹ nhân đô thị.”
“Vâng, mỹ nhân đô thị.”
“Sau mặc thế đo nhà.” Mâu Văn ngẩng cổ, từng bước vuông vức quanh văn phòng, bắt chước vẻ điềm tĩnh của “khách hàng”. Tiểu Cố bên hì hì.
Điện thoại vang lên, là Lâm Vi Sâm. Vợ ông trở sớm, thể tới công ty, bảo Mâu Văn công trường xem một lượt. Hôm nay nhà của Tạ Sùng khởi công. Đội trưởng thi công mặt, nhà thiết kế cũng tới.
“Hay thôi ạ.” Nghĩ tới Tạ Sùng, Mâu Văn ngại khó: “Lỡ Tạ thấy em giận thì ?”
“Hôm nay . Chìa khóa giao cho đội trưởng.”
“Vậy !” Mâu Văn việc dứt khoát, là .
Vì mặc đồ mới, qua nơi gương cô luôn cố ý liếc một cái, xong chân thành khen : Đẹp thật. Lúc đợi thang máy nhà Tạ Sùng, xung quanh ai, cô cũng tranh thủ thưởng thức .
Cửa thang máy mở, cô còn đang nghiêng đầu, ngờ Tạ Sùng bên trong. Cô lập tức thu động tác, đắn , giải thích: “Anh Tạ, chuyện là thế … thầy …”
“Vợ ông sinh con. , gọi cho .” Tạ Sùng . Ánh mắt lịch sự chạm mắt Mâu Văn một thẳng. Trong gương phản chiếu, cả hai đều mặc áo đen, chỉ là to hơn một chút, cô nhỏ hơn một chút. Cách phối của cô tùy ý tự nhiên nhưng thiếu thẩm mỹ, công lực.
Tạ Sùng xác nhận đôi giày “há miệng ” chỉ là sự cố.
Anh cảm thấy dường như Mâu Văn là thể giao tiếp bình thường.
Anh hiếm khi “dao động” với một như . Khi ý thức , nhịn cau mày.
Anh cau mày, Mâu Văn loáng thoáng thấy. Hỏng , chọc .
Cô dè dặt đó, mím chặt miệng, dám với Tạ Sùng.
Tạ Sùng nhận dường như dọa cô.
Vốn cô sai gì. Cuộc sống thực tế của cô chính là như thế: một cô gái chính thức nghiệp, công việc thực tập vất vả, gần như ngày nào cũng thức đêm, lo nổi vẻ ngoài hào nhoáng. Cô đang học bài học đầu tiên khi bước xã hội: sống, sống tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-6-lan-gap-thu-tu.html.]
Tạ Sùng từng trải qua những ngày . Cuộc sống của thuận buồm xuôi gió, cha tích lũy tài sản từ sớm, tới đời thể lấy sở thích và sở trường việc, đồng thời kiếm nhiều tiền.
Anh sớm họ ở cùng một thế giới, nhưng thái độ của đối với cô quá khắt khe.
Lúc cô đó, sợ đắc tội , sợ cuộc gặp tình cờ mang rắc rối cho thầy. Một vốn cởi mở tự nhiên giờ đang suy nghĩ ứng phó với thế nào.
Tạ Sùng đầu cô một cái.
Mâu Văn cũng , lịch sự mỉm .
Cửa thang máy mở. Mâu Văn cùng Tạ Sùng tới cửa.
Tạ Sùng mở cửa bước , Mâu Văn ngoài, nửa thò , gọi đội trưởng: “Anh Lưu, phiền đây một chút.”
Nghe Tạ Sùng đầu.
Anh thấy Mâu Văn lấy một xấp bản vẽ dày và bút trong túi tài liệu, ép giấy lên tường bắt đầu đ.á.n.h dấu.
“Vào trong đối chiếu bản vẽ .” Anh Lưu : “Xem các điểm vẽ đúng .”
“Thầy đối chiếu với , xác nhận thêm là .” Mâu Văn : “Ra đây Lưu, ở đây.”
Cô nhắc nửa lời chuyện ngày hôm . Vì tôn trọng cảm nhận của Tạ Sùng với tư cách khách hàng, cô bước qua cửa nhà .
“Vào trong .” Cuối cùng Tạ Sùng lên tiếng: “Bên ngoài tiện.”
“Có ?” Mâu Văn nghiêm túc hỏi.
“Được.” Tạ Sùng đáp.
“Vâng.”
Thật khởi công cần bao giày, vì thứ trong phòng sẽ phá bỏ, biến thành nơi đầy bụi và phế liệu xây dựng, bao giày đúng là thừa. Mâu Văn vẫn tìm bao giày mang .
Cô bảo đảm chi tiết của thể bắt bẻ, Tạ Sùng thêm thành kiến.
Cô mở bản vẽ, cuối đối chiếu chi tiết tháo dỡ với Lưu.
Thật cô cần bản vẽ.
Đây là căn nhà đầu tiên cô thiết kế, thứ về nó đều trong đầu. cô biểu hiện. Cô sợ Tạ Sùng hiểu lầm cô chiếm hữu căn nhà, càng coi thường cô. Tuy nghĩ cũng sai. Cô quả thật chỉ một mơ: Giá đây là nhà thì bao.
Cô giữ tư thế.
Cô cầm bản vẽ, xác nhận từng điểm với Lưu. Đặc biệt là điện. Ban đầu Tạ Sùng thể việc bất cứ lúc nào, cô suy diễn tất cả cảnh thể việc, quy hoạch ổ cắm tỉ mỉ.
Phương án đầu tiên của cô đến mức Tạ Sùng đưa sửa đổi lớn, căn nhà khởi công.
Nghĩ tới đây, Mâu Văn vui.
Cô hạ giọng hỏi Lưu: “Anh Lưu, trang trí nhiều nhà như , bố cục gian của phương án ? Nói thật với .”
“Nói thật, .”
“Bản thiết kế ?” Cô hỏi.
“Đặc biệt .”
Mâu Văn hưởng thụ, lông mày nhướng lên, đắc ý một chút. Cô cảm thấy thành công việc xuất sắc, Tạ Sùng cô thế nào còn quan trọng.
Tạ Sùng trong phòng khách, Mâu Văn dẫn Lưu qua trong căn nhà.
Chỉ mấy ngày gặp, dường như cô thành bước đầu “xã hội hóa”.
Sau đó ánh mắt rơi động tác của cô. Mỗi lúc cạnh tường, cô sẽ dùng tay giữ vạt áo khoác, cẩn thận bảo vệ đồ dính bụi.
Chỉ là một bộ quần áo.
Vậy mà cô cẩn thận đến thế.
Mâu Văn nhận ánh mắt Tạ Sùng, liền . Không tên xoa vẻ mặt c.h.ế.t tiệt nào phá hỏng tâm trạng, cô hỏi: “Anh Tạ, chỗ chúng vấn đề gì ?”
“Không.” Tạ Sùng đáp.
Không thì quá. Anh tuyệt đối đừng . Mâu Văn tăng tốc, mau rời . Cô như lên dây cót, đột nhiên nhanh hơn. Anh Lưu vốn còn đắm trong sự tỉ mỉ chu đáo của cô, chớp mắt theo kịp. Hai chân vội vàng chạy theo Mâu Văn, cả căn nhà một lượt.
“Không còn vấn đề!” Mâu Văn : “Anh Lưu vất vả . Hai ngày tới việc cứ gọi cho .” Nói xong nhớ hỏi ý chủ nhà, cô sang Tạ Sùng: “Gọi cho , Tạ?”
“Được.” Tạ Sùng đáp.
“Cảm ơn tin tưởng.” Mâu Văn chắp tay kiểu giang hồ với : “Vậy nhé, công ty còn nhiều việc.”
Cô tới cửa tháo bao giày, vững, nhảy hai cái tại chỗ để giữ thăng bằng. Một bàn tay túm áo vai giúp cô mượn lực. Ngẩng đầu lên, thế mà là Tạ Sùng.
“Lòng bàn chân cô lắp lò xo ?” Tạ Sùng trêu.
Theo tính Mâu Văn, chắc chắn đáp một câu lanh lợi. lúc cô ngẩn .
Cô cảm thấy Tạ Sùng bệnh.
Cô cứ thế , ánh mắt xem xét. Xin thứ cô thấy nhiều đời, hiểu Tạ Sùng thế nào chuyển đổi tự nhiên giữa thành kiến và đùa giỡn.
Anh dựa chứ?