Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 60: Mùa đông
Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:32
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mâu Văn gọi video cho Cát Vân Thanh. Qua màn hình, cô thấy con phố phía phủ trắng xóa, tuyết lớn đang rơi, còn chồng xửng cao ngất nghi ngút nóng.
Dạo gần đây Cát Vân Thanh thích nhắc với Mâu Văn chuyện ngày xưa. Hôm nay bà kể hồi bố cô còn lái xe đường dài, chuyến ngắn thì hai, ba ngày, chuyến dài khi nửa tháng, một tháng mới về. Hai vợ chồng cứ gặp là cãi, cãi đến long trời lở đất; nhưng ông , bà đến tối tăm mặt mũi. Cãi cọ ồn ào suốt cả đời, giờ nghĩ còn chẳng nhớ khi rốt cuộc vì mà cãi.
“Vậy rốt cuộc là vì ?” Mâu Văn hỏi.
“Đã bảo là nhớ mà.”
“Cãi suốt như thế, bố ly hôn?”
“Cãi mà tan mới là vợ chồng thật sự.” Cát Vân Thanh : “Mẹ là , ông cũng là . Người với ở bên , gì chuyện hiểu lầm, cũng chẳng thể từ đầu đến cuối. Lúc lúc , thôi.”
“Ồ.”
Mâu Văn tháo kính, dụi mắt. Cát Vân Thanh hỏi: “Tạ Sùng khá hơn ? Đi ?”
“Khỏe như vâm .” Mâu Văn : “Hôm tái khám, bác sĩ bảo hồi phục . vẫn tránh mệt nhọc, vất vả, dưỡng thêm một thời gian.”
“Thế trông con vui?” Cát Vân Thanh hỏi: “Đây chẳng chuyện ?”
“Con á?” Mâu Văn vội cầm gương soi, kéo khóe miệng một cái. Rạng rỡ thế , chỗ nào vui?
“Mẹ linh tinh.” Cô với Cát Vân Thanh: “Con về nhà đây, về cho lợn ăn.” Mâu Văn đùa: “Lúc Tạ Sùng thương chỉ ăn thanh đạm, thành bây giờ thèm ăn kinh khủng. Ngày nào cũng như con lợn thả khỏi chuồng, lao thẳng tới máng.”
Anh ăn gì, cô đều chiều. Món ăn trong nhà đổi hết kiểu sang kiểu khác, từ Hoài Dương, Quảng Đông chuyển sang Tứ Xuyên, Trùng Khánh, Hồ Nam, Giang Tây. Ngày nào trong bếp cũng khí thế ngất trời, lửa lớn dầu sôi, chiên xào nấu rán náo nhiệt vô cùng. Mỗi cô đảo chảo là tiêu hao năm trăm calo, đến bài tập aerobic cũng chẳng cần tập nữa.
Tiểu Cố tới nhà Mâu Văn ăn một bữa.
Hôm Tạ Sùng cũng ở nhà. Anh cư xử đàng hoàng, lịch sự tiếp đón Tiểu Cố, lúc cô về còn chuẩn một phần quà mang theo.
Tiểu Cố vẫn sợ Tạ Sùng. Cô lén với Mâu Văn: “Tạ Sùng gương mặt thì thật, nhưng vẫn dữ lắm. Chẳng hiểu nữa, lẽ vì lúc , đôi mắt giống như gắn đèn pha.”
“Tớ cũng sợ .” Mâu Văn .
“Cậu sợ lúc nào?” Tiểu Cố tò mò hỏi.
“Lúc cãi .” Mâu Văn : “Tớ vĩnh viễn cãi thắng . Lần nào tớ cũng cố giảng đạo lý, dẫn dắt , nhưng đến cuối cùng, vô lý luôn là tớ.”
Mâu Văn cãi với Tạ Sùng nữa.
Hai thật sự chỉ cãi đúng , nhưng Mâu Văn sợ. Cảm giác cả thể xác lẫn tinh thần đều tổn thương thể vét rỗng một con .
Cô từng chuyện với Sở Lăng. Sở Lăng bảo: “Không yêu thì sẽ hao tổn tinh thần nữa.”
Mâu Văn thở dài.
Về đến nhà, cô thấy Tạ Sùng . Từ cãi , Tạ Sùng gần như gọi điện cho cô nữa, cũng chẳng chủ động nhắn tin. Nếu ngoài, sẽ để một tờ giấy, cô về nhà là thấy.
Mâu Văn xách túi lớn túi nhỏ đầy thịt và rau củ về. Vừa cửa thấy tờ giấy với nét chữ rồng bay phượng múa: xã giao, về muộn. Mâu Văn cúi đống đồ chân, mua uổng công . Cô xếp từng thứ ngay ngắn tủ lạnh, cuối cùng lấy hai quả trứng, hấp một bát trứng bữa tối cho .
Sau t.a.i n.ạ.n xe của Tạ Sùng, sức ăn của cô đột nhiên giảm hẳn.
Có cô ăn với Sở Lăng, Sở Lăng gọi món theo sức ăn của cô, cô vội ngăn : “Thế sẽ thừa quá nửa.” Sở Lăng hỏi cô gặp chuyện gì . Cô tớ cũng chẳng , vẫn khỏe mạnh, nhưng tự nhiên ăn ít . Tớ hỏi , tớ cũng từng như .
Bữa tối của cô chỉ hai quả trứng hấp, nhưng cô thấy dinh dưỡng cân bằng, bèn thái thêm mấy lát dưa chuột, xúc một thìa cơm nhỏ. Thế là đủ tinh bột, protein và vitamin, một bữa ăn chỉnh.
Ăn một cũng chẳng cần giữ hình tượng. Cô gác một chân lên chiếc ghế bên cạnh, cảm thấy tư thế thật mạnh mẽ, vô cùng tự tại.
Ăn xong, dọn dẹp nghỉ một lát, cô ngoài chạy bộ. Ăn ít nhưng quãng đường chạy giảm, bảy tám cây nhẹ tênh. Về nhà tắm rửa, cô lấy một quyển sách, cuộn sofa .
Cô hỏi Tạ Sùng mấy giờ về. Anh trả lời: Không cần đợi .
Cô cũng hỏi nữa.
Cô hiểu Tạ Sùng. Lúc thật sự tức giận, hề rộng lượng. Dù ngoài miệng thôi bỏ , trong lòng cũng chẳng thật sự cho qua. Anh cứ từ xa, lặng lẽ chất vấn và phản đối cô, như thể cô phạm tội tày trời, nhất định nghiền xương thành tro mới .
Kiểu giận dỗi Mâu Văn học nổi. Cô vốn thù dai, cũng tự an ủi .
Mâu Văn nghĩ: Đời cùng lắm ba vạn ngày. Một cơn giận kéo dài ba ngày, ba mươi ngày, ba trăm ngày thì chẳng đáng chút nào. Vì cô dỗ dành , ở bên , chỉ mong lật qua trang .
Cô cuộn sofa đợi , mấy chục trang sách giờ, mười hai giờ đêm. Tạ Sùng vẫn về, cô nhắn: “Sức khỏe còn dưỡng hẳn, đừng uống nhiều rượu nhé.”
Cô cầm sách tiếp, bất giác ngủ quên sofa.
Lúc Tạ Sùng nhà, thấy cô co sofa, đắp chiếc chăn cũ thường dùng khi ốm ở đây. Đèn sách vẫn sáng bên cạnh. Để tránh ánh đèn, cô mặt về phía lưng sofa, cứ thế ngủ , giống một đứa trẻ chịu tủi .
Anh tới bên sofa, khẽ gọi: “Mâu Văn, dậy .”
Mâu Văn mơ màng mở mắt, thấy cao xuống. Anh trông xa lạ đến mức khiến cô giật .
Mâu Văn ôm n.g.ự.c bật dậy, dùng hai tay xoa mạnh mặt. Đợi thật sự tỉnh táo, cô mới : “Anh về muộn quá.”
Cô ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt , bèn hỏi: “Anh uống rượu ?”
“Ừ, lâu uống, uống với họ một chút.”
“Họ?”
“Ừ, mấy bạn. Em đều từng tên, Tiền Tụng, Trần Khoan Niên, Loan Niệm…” Tạ Sùng vốn thích giao thiệp, nhưng ghét mấy . Ngồi cùng thể trò chuyện đôi câu, g.i.ế.c bớt thời gian nhàm chán.
“Ồ. Vậy mau tắm ngủ , ba giờ .”
Ba giờ .
Lúc Mâu Văn mới phản ứng : ba giờ sáng. Cô đợi đến tận ba giờ, mà , ở cùng ai.
Cô ngờ giấc ngủ sofa dài đến thế, trong khi công việc vẫn xong. Cô phòng việc, mở máy tính, bày giấy bút , chuẩn thức qua đêm dài đằng đẵng .
Tạ Sùng gọi cô từ phòng tắm: “Mâu Văn? Mâu Văn?”
Mâu Văn tưởng ngã, lo cho những chiếc xương sườn lành, lập tức lao : “Sao ?”
Tạ Sùng hỏi: “Khăn tắm của ?”
Mâu Văn lúc mới nhớ ban ngày dì giúp việc đem giặt, vẫn thu .
Cô lấy khăn cho , hé cửa một khe nhỏ luồn khăn . cổ tay cô bàn tay ướt át của Tạ Sùng nắm lấy.
Theo bản năng, cô giằng , nhưng thắng nổi sức . Cửa mở , cô kéo phòng tắm.
Mặt bàn lavabo ẩm ướt và nóng, quần ngủ của cô chạm lên khó chịu. Cô đó, giãy giụa định xuống, nhưng hai tay giữ chặt eo cô, ấn cô tại chỗ.
Ánh mắt cô tránh . Anh liên tục đuổi theo, cuối cùng bóp cằm, ép cô mặt về phía .
“Em đang tránh ?” hỏi.
Mắt cô cụp xuống, chịu , chỉ dừng chiếc khăn quấn quanh .
Cô chống sự lạnh nhạt kéo dài của . Trong lòng cô cảm thấy đó một tình yêu lành mạnh, mà là một quá trình thuần hóa. Nếu thật sự yêu cô sâu sắc, nỡ giận cô lâu đến ? Cô dỗ nổi .
Hết đến khác, cô bỏ dở công việc chạy về nhà, nấu cơm cho , trò chuyện với , kể chuyện sinh động như thật, nhưng vẫn chẳng ấm lên, như thể cô phạm một tội thể tha thứ.
Tủi trong lòng Mâu Văn trào .
Mắt cô ươn ướt. Trong căn phòng tắm nóng ẩm , thứ gì còn khô ráo.
Tạ Sùng cứ thế cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-60-mua-dong.html.]
Anh nhận cô đang giận dỗi.
Như đang dỗ cô, khẽ hôn khóe môi cô. Thấy cô theo bản năng né , đưa tay giữ gáy cô.
Họ quá lâu gần gũi.
Anh thậm chí nhớ là khi nào.
Tai nạn xe dường như đ.â.m vỡ nhiều thứ. thật chẳng gì cả, đều chỉ là chuyện nhỏ. Chỉ vì bản tính vốn như , đủ khoan dung.
Không, tính tình vốn đáng ghét như thế. Tiền Tụng trong bữa rượu. Tiền Tụng bảo tính quá tệ, bạn với dỗ dành, nhường nhịn. vì sâu trong bản chất, là ơn, ngay thẳng và thiện lương, nên ông trời thương , cho đôi ba bạn.
Anh hôn. Cô nghiêng đầu, nụ hôn rơi lên má, lên tai, xuống cổ cô.
“Anh khỏi , Mâu Văn.” Tạ Sùng ghé sát tai cô : “Anh khỏi hẳn .”
Hơi thở ấm nóng men theo vành tai, luồn sâu tận trong cơ thể cô.
Mâu Văn thấy thật vô dụng.
Rõ ràng vẫn còn tủi , nhưng mới hôn cô vài , sự kháng cự chậm rãi tan .
Anh bế cô lên đặt xuống . Chiếc quần ngủ chỉ hờ hững mắc ở mắt cá chân. Cô sợ nó rơi xuống sàn ướt, vất vả co chân giữ lấy.
Sự chú ý của cô đều đặt chiếc quần ngủ, đó khẽ “ưm” một tiếng, hai tay bám chặt mép bàn.
Cuối cùng cô mắt .
Anh vẫn ở vị thế xuống, nhưng vì cúi nên rốt cuộc cũng gần cô hơn.
“Mâu Văn, em dối.” Tạ Sùng ghé sát môi cô, thẳng mắt cô: “Anh tưởng em , nhưng bây giờ em quấn chặt thế .”
“Em thành thật, phạt em.” Anh bế cô về phía phòng ngủ. Chiếc khăn tắm và quần ngủ mắc ở mắt cá chân lượt rơi xuống sàn, kéo thành một vệt dài, mặt đất loang lổ như một bức tranh trừu tượng.
Mâu Văn sợ rơi, ôm chặt lấy .
Anh giữ cô thật mạnh, hết đến khác.
Mâu Văn gần như bật . Cô giống một dòng sông cuồn cuộn ngừng, ngọn núi chẻ thành hai nhánh, lúc nghiêng sang trái, lúc tràn sang .
Còn tới giường ngủ, cô mất sức chống đỡ.
Hóa cô nhớ đến .
Nhớ những khoảnh khắc quấn quýt, mãnh liệt như thế .
“Đừng giận nữa ?” Cô nâng mặt : “Tạ Sùng, đừng lạnh lùng như thế nữa ?” Cô dịu giọng dỗ dành, mắt ngừng dỗ .
“Anh yêu em thêm một chút ?” Cô ngừng cựa quậy, nóng lòng ép những cảm xúc dồn nén ngoài. Anh cũng , nóng lòng xóa tan cách giữa hai , vì thế càng mãnh liệt, mang theo sức mạnh như quét sạch vật cản, để cả hai tái sinh một .
Họ đều ngây thơ.
Tưởng rằng như thể giải quyết vấn đề.
Dường như cũng giải quyết một chút.
Bên ngoài trời dần sáng. Ánh sáng mùa đông xuyên qua rèm cửa, mờ mờ lay động.
Cô gối lên cánh tay , đầu ngón tay vẽ từng vòng n.g.ự.c .
“Ngày mai công tác.” Tạ Sùng .
“Anh việc ?” Mâu Văn hỏi.
“Công ty một thương vụ. Trần Khoan Niên thoát , đàm phán.”
“Anh tái xuất giang hồ ?”
“Em thích việc?”
“Em đều thích.” Mâu Văn : “Thế nào em cũng thích.”
Tạ Sùng bật : “Đồ lừa đảo.” Thật ở nhà lâu, cũng thử , thuộc về căn nhà . Anh thể chồng ở nhà đợi vợ trở về, và vợ cũng yêu một chồng chỉ quanh quẩn trong nhà.
Vợ yêu giá trị của .
Mà giá trị của bao gồm chuyện ở nhà.
Anh hỏi Mâu Văn nghĩ như . Anh từng hỏi cô chỉ một , nào cô cũng thành thật đáp: “Anh vốn liếng để ở nhà, nhưng em sợ. Em sợ lúc ở nhà, cũng bắt em ở nhà. Anh dấu hiệu .”
Mâu Văn giải thích nữa.
Tạ Sùng hệ giá trị chỉnh của riêng . Anh chỉ tin phán đoán của bản , lời khác đều tính.
Ngày hôm họ ngủ đến trưa. Mâu Văn thức dậy liền hủy công việc, chuẩn bữa tiễn Tạ Sùng. Lúc cô bánh, Tạ Sùng hỏi: “Sao bánh?”
Mâu Văn : “Tiễn lên đường.”
“Anh chỉ năm ngày.”
“Sau mỗi xa , chúng đều lời tạm biệt cho t.ử tế.” Mâu Văn .
Mâu Văn nướng một cốt bánh ngon. Vì bây giờ Tạ Sùng thích ăn kem nên cô chỉ phết một lớp mỏng. Trên bánh cắm một tấm bảng nhỏ, hai chữ “mong về”.
Cô dùng cách để bày tỏ lời xin vì khoảnh khắc điện thoại của Tạ Sùng. Nếu vẫn thể cho qua, thì cứ qua nữa. Mâu Văn mệt , hết đến khác tự kiểm điểm .
Tạ Sùng ăn bánh, ăn một bữa cơm. Đến chạng vạng, kéo va-li rời . Mâu Văn tiễn sân bay, biến mất giữa dòng mới về nhà.
Khoảnh khắc đẩy cửa bước , cô thở phào một dài. Mâu Văn đột nhiên hiểu cảm giác mỗi mở cửa nhà trong thời gian qua: cô thấy Tạ Sùng, sợ gặp .
Vì nhớ , yêu , cô nóng lòng gặp; nhưng cô sợ đôi mắt nóng lạnh của . Điều đó khiến cô cảm thấy mỗi mở đều là cửa nhà khác, bước đều là căn phòng của khác.
Những ngày công tác, mỗi ngày cô vẫn chuyện với như bình thường, còn lời hồi đáp của lúc nào cũng hờ hững.
Một hôm, cô dạo trong khu chung cư, thấy Ngô Kỳ Lạc đang dắt ch.ó phía , bên cạnh còn một phụ nữ.
Cô Ngô Kỳ Lạc với phụ nữ : “Tưởng Vu, sai , xin cô.”
Nghe thấy cái tên , Mâu Văn rõ cô gái tên Tưởng Vu, nhưng cô chỉ thấy bóng lưng.
Đó là một bóng lưng mảnh mai mà bướng bỉnh. Bởi lưng cô thẳng tắp, đầu ngẩng cao.
Cô hỏi Sở Lăng: “Nếu một ngày phát hiện trong lòng A một khác. Có thể cũng , nhưng cứ giấu, chịu với , còn thể yêu chân thành như bây giờ ?”
Sở Lăng : “Tớ , Mâu Văn. Tớ từng gặp tình cảm phức tạp như . Một trong lòng yêu một , sống lâu dài với một khác, đau khổ ?”
“ . Anh đau khổ ?” Mâu Văn cũng rõ .
Tạ Sùng kéo dài chuyến công tác. Mấy ngày về nhà, thấy Mâu Văn nấu sẵn thức ăn, bàn hoa tươi, căn nhà gọn gàng ngăn nắp, trông vẫn ấm áp như cũ.
đột nhiên còn cảm nhận nữa.
Lần đầu tiên, nảy sinh ý nghĩ ly hôn.