Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 61: Mùa đông
Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:33
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Sùng vẫn luôn nhớ dáng vẻ của Mâu Văn thuở ban đầu.
Bên tóc mai cô cài một chiếc kẹp nhỏ hình hoa, mỗi tới tìm đều chạy, vạt áo tung bay, nụ rạng rỡ. Anh từng gặp cô gái nào giống cô, yêu cuộc sống đến thế và ngừng nỗ lực vì nó.
Thật khắp thành Bắc Kinh cũng những như , nhưng gặp đúng cô. Mỗi thấy cô, như thấy một bức tranh rực rỡ sắc màu cứ thế chen thẳng cuộc đời . Khi , chỉ cần nghĩ tới cô là thấy vui từ tận đáy lòng. Trước chỉ ngoài ngắm cuộc sống vui vẻ, khi quen cô, cũng trở thành một phần trong đó.
Tạ Sùng nghĩ: Khi cô vui bao. Sao biến thành thế ?
Trong chuyến công tác, một ở khách sạn nơi đất khách, đầu óc ngừng cuộn lên chuyện liên quan tới Mâu Văn. Tạ Sùng nghĩ lẽ yêu cầu của đối với hôn nhân quá cao, cũng lẽ tính cách lắm. Dù , Mâu Văn thuở ban đầu biến mất.
Giống như lúc , trong phòng khách, cô đang bày bát đũa. Cô nấu đầy một bàn thức ăn, thấy vẫn , giọng còn mang theo chút nũng nịu: “Anh về ?” nụ chạm tới đáy mắt, giống một nụ xã giao hơn.
Trong khoảnh khắc, Tạ Sùng ly hôn.
Anh một cuộc hôn nhân như thế . Anh cô vẫn là cô, vẫn là , cả hai vẫn là chính , chứ như hiện tại, ở ngay trong nhà của mà ai cũng dè dặt, ai cũng tự nhiên.
nghĩ tới ly hôn, trái tim lan một cơn đau nhỏ vụn, dày đặc.
Tạ Sùng im lặng cởi áo khoác, phòng vệ sinh rửa tay. Con dường như lúc nào cũng , một khi cảm thấy sự thật giống như nghĩ, sẽ thể tiếp tục nghiêm túc. Giống như với Mâu Văn, khi cảm thấy tình yêu cô dành cho chịu nổi sự cân nhắc, thể đối xử với cô như nữa. Cô càng dỗ, càng tự nhiên, càng tránh xa cô.
Thậm chí còn chuyện.
Anh là một kẻ biến thái. Tiền Tụng thế. Tiền Tụng còn : Loại như nên kết hôn, hợp kết hôn, hợp tu.
Hai cùng ăn cơm.
Mâu Văn cố tìm đề tài, hỏi : “Thời tiết bên đó ? Anh ăn món gì ngon ? Phong cảnh ?…”
Ban đầu còn đáp vài câu, cùng trả lời những câu hỏi nữa, bèn : “Mâu Văn.”
“Ừm?”
“Ăn cơm .” Anh .
Miếng cơm của Mâu Văn mắc trong cổ họng, khiến cô nghẹn . Cô uống một ngụm nước, cố nuốt xuống, thêm lời nào.
Ăn xong, cô : “Em đo nhà.” Sau đó đeo túi ngoài.
Đi con phố tiêu điều giữa mùa đông, đèn thành phố lên, đường vội vã, cô cũng chỉ là một trong đó. Không nên , cô hỏi Sở Lăng tối nay về nhà trông con .
Sở Lăng : “Tối nay bọn tớ duyệt chuyên đề. Cậu tới ? À, Văn Văn, còn nhớ mấy năm ? Tớ từng chụp ảnh trong căn nhà thuê của chúng , định dùng cho chuyên đề năm mới năm , nhưng cuối cùng câu chuyện của .”
“Tớ nhớ. Khi tiếc lắm, còn cãi với tổng biên tập. Cậu tổng biên tập của chọn đề tài, ông độ nhạy với nội dung…” Dĩ nhiên Mâu Văn nhớ. Khi Sở Lăng : “Chờ bà cô tự tổng biên tập ! Sớm muộn cũng ngày !”
Mâu Văn và Sở Lăng chuyện mãi hết, cô cảm nhận niềm vui của việc trò chuyện. Người ở đầu dây bên sẵn lòng cô , hiểu điều cô bày tỏ. Không hiểu cũng chẳng , dù gì câu nào cũng cần ý nghĩa.
“ , Văn Văn.” Sở Lăng : “Chuyên đề lỡ hẹn mấy năm , bây giờ tớ . ‘Những sống giữa thế gian’ một kỳ về , ?”
“Về tớ á? Đương nhiên . Chắc tớ cũng khá ăn ảnh đấy. Cậu thể tiện thể quảng cáo giúp tớ ? Tớ thể mượn gió đông từ chuyên đề của các để sự nghiệp bước lên một bậc nữa ?”
“Tất nhiên. Có còn bỏ tiền xin lên chứ.” Sở Lăng : “Kỳ bọn tớ về cặp vợ chồng giao đồ ăn đêm khuya, nổi đình nổi đám luôn.”
“Vậy mau tới nhà thiết kế trẻ triển vọng của Bắc Kinh .” Mâu Văn : “Tớ lên màn hình lớn.” Nói xong, hai cùng bật . Cười xong, Sở Lăng hỏi: “Hôm nay tám giờ tớ xong việc. Xong chúng bar nhé?”
“Được chứ! Tớ tới tìm .”
“Mau tới .”
Mâu Văn tới công ty của Sở Lăng.
Sở Lăng ở vị trí gần cửa sổ, họp xong, đang xem biên bản cuộc họp. Mâu Văn hỏi cô phòng việc riêng. Sở Lăng bảo chỉ tổng biên tập mới , tớ vẫn bỏ chữ ‘quyền’ .
Công ty của Sở Lăng lớn, giống một cỗ máy ăn khớp kín kẽ, trong văn phòng đều ngừng vận hành, ngừng sản xuất. Mâu Văn nghĩ nếu năm xưa viện thiết kế hoặc ở công ty cũ, mỗi ngày lẽ cũng là một trong đó. Cuộc sống như dường như cũng khá , ít nhất sẽ bớt thời gian lo nghĩ: Tại bạn đời của giống như biến thành một khác?
Chắc là ăn no rửng mỡ. Mâu Văn nghĩ.
Sở Lăng dẫn Mâu Văn tới quán bar.
Mâu Văn từng tới một quán bar thực thụ, trong thậm chí còn những loại rượu là gì. Sở Lăng bảo đừng quan tâm, chúng cứ gọi loại nào mắt.
Quán bar yên tĩnh, bên cửa sổ thể thấy Bắc Kinh rực rỡ. Ánh đèn mờ tối khiến thứ trở nên dịu dàng.
Lại tới hỏi họ cùng uống một ly , Sở Lăng thoải mái đáp: “Được thôi.” Cô ghé tai Mâu Văn nhỏ: “Trải nghiệm những cuộc sống khác cũng là một phần công việc của bọn tớ. Xa rời cuộc sống thì nội dung . Cậu cùng tớ nhé?”
“Được.” Mâu Văn .
Hai đàn ông khác bưng ly cạnh họ. Bốn cạnh bên quầy dài, ngoài cửa sổ.
Hai đàn ông nhiều, lẽ mang theo ý đồ khác, nhưng Mâu Văn và Sở Lăng đều để tâm. Chỉ là chung cho vui, uống rượu, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu. Đề tài cũng liên quan tới đời tư, chẳng qua là thời tiết, phim ảnh và âm nhạc.
Mâu Văn khá thích cảm giác .
Ngồi ở đây, cô sẽ nhớ Tạ Sùng đến thế. Có ở bên cạnh trò chuyện sẽ khiến cô quên rằng Tạ Sùng đang ngày càng xa .
Sở Lăng cô , với hai đàn ông rằng họ trò chuyện riêng một lát. Hai đáp , bưng ly rời .
Cô hỏi Mâu Văn: “Sao thế?”
Mâu Văn : “Tình cảm giữa tớ và Tạ Sùng vấn đề .”
“Ví dụ?”
“Lúc gặp t.a.i n.ạ.n xe, gọi cho tớ nhưng tớ máy. Khi tớ đang việc. Cậu đấy, đôi khi gọi cho tớ chỉ vì mấy chuyện quan trọng, hôm cũng …” Cuối cùng Mâu Văn cũng tìm để giãi bày. Cô thể tiếp tục tự tiêu hóa một , cô cần một . Nói mãi, cô càng lúc càng khó chịu, khóe môi kiểm soát mà trễ xuống, như sắp : “Làm đây, Sở Lăng? Giữa bọn tớ còn gì để nữa. Anh chuyện với tớ.”
Sở Lăng cô lau nước mắt.
Khi Mâu Văn kết hôn với “ Vạn Liễu”, trong lòng Sở Lăng mơ hồ bất an. Cô tuy đều hô hào rằng ai cũng bình đẳng, nhưng giai cấp vẫn tồn tại. Mâu Văn mang theo “một lòng yêu thương” gả cho “ Vạn Liễu”, Vạn Liễu cũng dựa “một lòng yêu thương” cưới cô, nhưng lớp hào nhoáng bên ngoài sẽ tan biến, khi những vấn đề thật sự sẽ lộ .
Lần đó vốn dĩ cô tới nhà Mâu Văn, nhưng Mâu Văn hẹn gặp ở ngoài, Sở Lăng lập tức hiểu hết. Trong cuộc hôn nhân của họ tồn tại sự bất bình đẳng vô hình. với tư cách bạn của Mâu Văn, vài lời cô thể .
Bây giờ Mâu Văn chủ động , hẳn nhịn lâu, lâu.
Sở Lăng ôm vai Mâu Văn. Cô ánh lệ lấp lánh trong mắt Mâu Văn nối liền với ánh đèn ngoài cửa sổ thành cả một thế giới.
“Sở Lăng, thể cho tớ một lời khuyên ?” Mâu Văn nghẹn ngào hỏi.
“Mâu Văn, ly hôn ?” Sở Lăng hỏi.
Mâu Văn lắc đầu: “Tớ . Tớ vẫn yêu , Sở Lăng. Tình yêu của tớ dành cho phức tạp, tớ…”
“Tớ , Văn Văn.” Sở Lăng . Cô yêu chính con , cũng yêu cuộc sống gắn liền với . Mâu Văn hư vinh, nhưng Tạ Sùng và cuộc sống mà đại diện quả thật sức hấp dẫn quá lớn.
“Tớ về nhà.” Mâu Văn .
“Có thể tới nhà tớ.” Sở Lăng : “Dù tớ cũng cần về. Bé con theo ông bà về quê , A thường trú ở Thâm Quyến. Tớ về nhà cũng chỉ một .”
“Tớ bỏ tiền ở khách sạn.” Mâu Văn : “Tớ tiền, Sở Lăng. Tớ tiền. Chúng ở khách sạn ngay trong tòa nhà , mai ngủ tới lúc tự tỉnh, ăn sáng. Dù mai cũng là cuối tuần.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-61-mua-dong.html.]
“Được. Cậu đo nhà ?”
“Ngày mai tớ việc.” Mâu Văn : “Tớ nghỉ một ngày.”
“Vậy thôi.”
Mâu Văn với Tạ Sùng rằng sẽ về, dù cũng chẳng trả lời tin nhắn. Cô cảm thấy như năm mười mấy tuổi, nhất quyết đối đầu với khác. Đáng tiếc thời kỳ phản nghịch của cô kết thúc nhanh, giống Tạ Sùng, phản nghịch mãi thôi.
Cô và Sở Lăng gọi đồ ăn lên phòng, hai tiếp tục uống rượu.
Đôi khi thấy điện thoại sáng lên, Mâu Văn vội cầm lên xem Tạ Sùng nhắn , tiếc rằng .
Trong lòng cô nghẹn đến khó chịu, cô phát điên mà cãi một trận với Tạ Sùng. Cô : “Ngày tháng sống thì sống, sống thì thôi ! Thôi !”
Cô ghét bên cạnh một lạnh như băng, lúc nào cũng thể đẩy cô hố băng.
Tạ Sùng như . Trước đây như .
Tạ Sùng vẫn sofa đợi cô. Một giờ sáng, gọi điện, Mâu Văn máy. Cô uống ít, mũi nghẹt, giọng ồm ồm: “A lô.”
“Em đang ở ?”
“Em ở khách sạn.” Mâu Văn : “Em ngủ khách sạn với bạn .”
“Tại về nhà?” Tạ Sùng hỏi.
“Em nhà.” Mâu Văn : “Em nhà !” Nói xong cô ngốc nghếch , bảo: “Anh , tùy thôi, em uống rượu đây.”
Mâu Văn cúp máy.
Sở Lăng cô: “Vừa còn điện thoại của , giờ nhanh hơn ai hết.”
Mâu Văn ôm gối giường, đáng thương : “Tớ sợ việc. Tớ sợ thật sự việc.”
Mâu Văn uống bao nhiêu, dĩ nhiên cũng Tạ Sùng đợi cô cả đêm. Trưa hôm cô mới về nhà, cửa thấy Tạ Sùng đang tập thể dục. Tâm trạng dường như tệ, cũng giận vì cô qua đêm bên ngoài.
Mâu Văn trở về phòng dành cho khách mà thường ngủ, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Ở khách sạn vui. Trước cô phát hiện đây là một cách tiêu khiển tuyệt đến thế? Cô định ở khách sạn vài ngày.
Lúc cô cảm thấy vẫn nên một căn nhà riêng. Trang trí căn nhà giống khách sạn thì thể thực hiện nguyện vọng ngày nào cũng ở khách sạn. Thậm chí cô còn tính toán tiền trong tay, thật, đủ trả một căn hộ thương mại kết hợp văn phòng.
Cô bắt đầu tính toán cuộc sống, thậm chí nhận trong cuộc sống mà đang hoạch định hề bóng dáng Tạ Sùng.
Cô kéo va-li , Tạ Sùng đang uống nước, thấy liền hỏi: “Đi ?”
“Đi công tác.” Mâu Văn .
“Đi , bao lâu?”
“Quảng Châu, một năm.” Mâu Văn thuận miệng bịa. Cô phát hiện rượu là thứ , uống xong gan lớn hơn, bắt đầu chẳng còn để tâm đến điều gì.
“Có ý gì?” Tạ Sùng hỏi.
Mâu Văn đột nhiên buông va-li. Chiếc va-li rơi xuống sàn đ.á.n.h “rầm”, cô vô thức xót đồ nữa. Cả lồng n.g.ự.c đầy cảm xúc cần trút : “Có ý gì? Anh hỏi em ý gì? Anh lúc nóng lúc lạnh là ý gì? Không trả lời tin nhắn là ý gì? Ngày nào cũng móc mỉa là ý gì?”
“Rốt cuộc em phạm gì mà ngày nào cũng xị mặt với em?”
“Em dỗ , chiều , đằng chân lân đằng đầu đúng ? Rốt cuộc thôi ? Đừng ngày nào cũng bày cái mặt c.h.ế.t tiệt cho em xem! Sống thì sống, sống thì đừng sống nữa, ?”
“Không sống thì đừng sống nữa, ?”
Cô cứ thế hét lời trong lòng. Cô nghĩ mặc xác , c.h.ế.t với cái bộ mặt cao ngạo . Dỗ thì em dỗ nữa!
Trong lòng cô sảng khoái đến thế. Cuối cùng, cô nghĩ, cuối cùng cũng . Hóa cảm giác gì sợ là thế . Hóa sợ mất mới thể đường đường chính chính như . Tuyệt quá, giống Tạ Sùng . Bây giờ chẳng sợ gì nữa.
Tạ Sùng chỉ cô như thế.
Anh thấy gương mặt cô tủi và giận dữ. Vẻ mặt thật quen thuộc, nghĩ kỹ mới nhận đó chính là cô của ngày .
Thì thứ thuộc về cô sẽ biến mất, chỉ ẩn mà thôi.
Tạ Sùng cúi kéo va-li, cô cũng kéo, nhưng buông. Mâu Văn nổi giận, đưa tay đẩy một cái. Bị đẩy bất ngờ, Tạ Sùng ngã ngửa .
Mâu Văn cũng vững, ngã chúi về phía . Hai cùng ngã xuống sàn.
Cả hai đều im lặng.
Câu “Chúng ly hôn ” quanh quẩn bên môi Tạ Sùng. Cuộc hôn nhân khiến cả hai còn là chính . Rõ ràng đều là thông minh, mà riêng bài học mang tên “yêu” nổi, chẳng vì lúc nào cũng tồn tại đủ kiểu chênh lệch.
thể hai chữ ly hôn.
Ý nghĩ chỉ thoáng qua, thể . Nghĩ tới những ngày tháng Mâu Văn, chắc chắn sẽ vô vị và dài đằng đẵng.
Anh thử thêm nữa.
Anh vẫn thể thử thêm nữa.
Còn Mâu Văn sàn, trần nhà. Cú ngã dường như khiến nhiều chuyện trở nên rõ ràng. Cô nhận sợi dây của cuộc hôn nhân luôn trong tay Tạ Sùng. Vì chủ động nên mới cuộc hôn nhân . Khi buông tay, hôn nhân tự nhiên sẽ kết thúc. Từ đầu tới cuối, cô luôn là động. Cô từng nghĩ tình yêu trọn vẹn của , thật . Anh chỉ lựa chọn những phần để yêu cô.
Hoặc tình yêu căn bản tính là yêu, chỉ là một trò săn bắt?
Họ đều lạc lối trong cuộc hôn nhân .
Niềm tin của Mâu Văn mất. Cô hết đến khác cúi đầu, cũng nào cũng phơi bày bản cho nữa. Dù cũng tin. Cứ .
Mâu Văn trở nên tiêu cực.
“Tạ Sùng, thật, đừng giày vò em như thế nữa.” Mâu Văn : “Anh ? Có những lúc thật sự tệ.”
“Thật đấy. Em sắp chịu nổi nữa .”
“Anh đừng tiếp tục ỷ việc em nỡ rời .”
“Em sẽ yêu một ngày nào cũng bào mòn em.”
“Tình yêu em dành cho sắp tiêu hao sạch .”
Lúc Tạ Sùng tự giễu , : “Vốn dĩ em cũng yêu . Chỉ là lời thôi.”
“, đúng. Em chỉ yêu tiền của , vì tiền của nên mới chịu đựng . Nếu , một như , dựa em nhất định ở bên? Anh chẳng qua chỉ là tương đối t.ử tế trong những kẻ tiền em từng gặp mà thôi.” Mâu Văn dậy, phủi tay, với : “Hài lòng chứ? Đây chẳng đáp án vẫn luôn ?”
“, em chỉ yêu tiền của .” Cô lặp nữa, lưng , đôi mắt đỏ.