Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 62: Mùa đông
Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:34
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng Mâu Văn thấy sảng khoái.
Cô phát hiện sống bất chấp như Tạ Sùng quả thật quá sảng khoái. Mặc kệ gì, cứ nghĩ thế, cứ thế; bất kỳ tình cảm nào cũng thể buông xuống bất cứ lúc nào. Một cuộc đời như thật sự quá sảng khoái.
Tạ Sùng im lặng.
Đôi mắt như thứ gì che phủ, thứ gì cũng thấy giả dối. Chân tình trở nên đáng một xu.
Mâu Văn mong sẽ giữ cô . Cái đầu cao quý đến thế, thể cúi xuống?
Cô kéo va-li rời . Cánh cửa khép bằng một tiếng “cạch”, ngăn họ ở hai thế giới.
Cô ở khách sạn một tuần.
Suốt một tuần , cô chuyện với Tạ Sùng. Tùy thôi, cô nghĩ. Cứ để .
Cô cảm thấy đầu treo một con dao, lúc nào cũng thể rơi xuống. Cô tưởng Tạ Sùng sẽ đề nghị ly hôn, nhưng .
Thậm chí cô bắt đầu tìm nhà, chuẩn dọn ngoài. Cô cũng bắt đầu xem nhà để mua một căn nhỏ. Vẫn một ngôi nhà của riêng , nếu gặp chuyện gì cũng chỉ thể ở khách sạn.
Trong lòng Mâu Văn đau.
Đêm nào cô cũng vẽ xé, mỗi ngày mở mắt những mảnh giấy vụn rải sàn, cô đều mừng vì vượt qua thêm một đêm khó khăn.
Cô nghĩ: Tạ Sùng chắc chắn đau khổ như . Mình thật ghen tị với , thể buông bỏ thứ bất cứ lúc nào.
Hôm gió lớn, cô bước khỏi một căn nhà. Căn nhà trang trí ấm cúng, là một căn studio nhỏ, cô sống một là đủ. Cô đang bàn với môi giới chuyện thuê thì nhận điện thoại của Tạ Sùng.
Anh : “Mâu Văn, em tiện tới chỗ một chuyến ?”
“Có chuyện gì?” Mâu Văn hỏi.
Giọng Tạ Sùng thấp, khàn, như đang cố nén tiếng : “Ung thư của bố di căn .”
“Chẳng vẫn kiểm soát ? Chẳng ?” Mâu Văn cầm đồ chạy ngoài. Cô vẫn luôn như , hễ quan tâm xảy chuyện là lập tức chạy , chậm một giây.
Tạ Đông Phong tuy gặp Mâu Văn nhiều, nhưng ông đối xử với cô . Trong lòng Mâu Văn vô cùng kính trọng ông.
Mâu Văn tới nơi ở hiện tại của cha Tạ Sùng. Trước hai thường ở Bắc Kinh, thích phiền nên cô từng tới.
Bước cửa, cô thấy Tạ Sùng sofa ngẩn . Nghe cô , ngẩng đầu cô rời, bất lực đến thế. Đây là đầu Mâu Văn thấy vẻ mặt như , tim cô chợt thắt .
Liêu Hiểu Hoa chỉ lên tầng, hiệu “suỵt” với cô. Họ vẫn chuyện với Tạ Đông Phong, cũng nghĩ nên thế nào.
Mâu Văn tới cạnh Tạ Sùng, bàn tay lên cánh tay , nắm lấy tay . Anh mở lòng bàn tay đón lấy tay cô siết chặt. Tay lạnh, Mâu Văn kéo , dùng hai tay bao lấy.
Cô chỉ như thế, nhẹ giọng : “Em tới .”
“Cảm ơn.” Tạ Sùng .
Liêu Hiểu Hoa đối diện họ. Bà trông khá tích cực, nhỏ giọng : “Thật , nước ngoài t.h.u.ố.c nhắm trúng đích thế hệ mới, hiệu quả . Mẹ gọi điện , mấy ngày nữa sẽ sắp xếp nước ngoài điều trị. Dù ở đó chúng cũng nhiều bạn bè.”
Không là để an ủi họ tự trấn an , bà : “Thuốc nhắm trúng đích dùng kiểm soát bệnh.”
Mâu Văn khẽ với Tạ Sùng: “Anh cũng , đừng để một .”
Nghe , Tạ Sùng ngẩng đầu cô, hỏi: “Anh thể ?”
Mâu Văn hiểu tại hỏi , nhưng cô đáp: “Anh thể. Nhất định .”
Cô lên tầng chuyện với Tạ Đông Phong. Ông đang bên giường lật album ảnh, thấy Mâu Văn liền vẫy tay gọi cô tới xem cùng.
Mâu Văn tới chiếc ghế mặt ông, ghé đầu xem những tấm ảnh cũ. Cô kinh ngạc phát hiện một cuốn album dày như chẳng mấy tấm của hai ông bà, bên trong gần như là Tạ Sùng.
Khi khoa học kỹ thuật phát triển, hai bôn ba khắp nơi, Tạ Sùng lớn lên bên bà nội và bà ngoại. Thỉnh thoảng họ sẽ rửa những tấm ảnh khác của Tạ Sùng gửi cho cha . Tất cả đều hai nâng niu cất giữ. Nhớ con thì lấy xem hết đến khác.
Bên trong là bộ tuổi thơ và thời niên thiếu quý giá của Tạ Sùng.
Hồi nhỏ đáng yêu đến thế, mắt to, mi dài, môi hồng phấn; ảnh cưỡi ngựa con, đeo s.ú.n.g đồ chơi, ôm hòn đá lớn bên Hậu Hải; ảnh toe toét, nước mắt nước mũi, tinh nghịch quái lạ… Trong một tấm ảnh, một đám trẻ đứa xổm, đứa một con ngựa; cô bé bên cạnh Tạ Sùng tết hai b.í.m tóc. Mâu Văn cảm thấy cô bé đáng yêu.
Dần dần tới thời niên thiếu của . Tạ Sùng thời hẳn phản nghịch. Anh thích chụp ảnh, vì hầu như chẳng bao giờ thẳng ống kính, trông lúc nào cũng bực bội. Chỉ một tấm đang , tựa lan can trường đua ngựa cùng một cô gái oai phong trong trang phục cưỡi ngựa.
Tạ Đông Phong định lật sang trang, Mâu Văn : “Chờ một chút bố, để con xem thêm. Đây là ai ?”
“Bạn học cưỡi ngựa của nó, Tưởng Vu.” Tạ Đông Phong : “Bố của Tưởng Vu là huấn luyện viên của Tạ Sùng, từng cứu mạng nó.”
“Ồ.” Mâu Văn hỏi thêm. Cuối cùng cô cũng rõ Tưởng Vu. Đó là một cô gái đặc biệt. Rõ ràng ảnh tĩnh, nhưng thần thái trong mắt cô sống động, như sắp bay khỏi tấm hình.
Mâu Văn cứ thế xem hết cả cuốn album.
Đó là một mặt khác trong cuộc đời Tạ Sùng.
Còn cô và Tạ Sùng ở bên mấy năm, lấy một tấm ảnh chung.
Tạ Đông Phong tiếc nuối : “Thật bố đều cảm thấy với Tạ Sùng. khi bọn bố còn trẻ, lúc nào cũng nghĩ kiếm thêm ít tiền. Tổ tiên nhà bố từng nền tảng, đến đời vì đủ nguyên nhân mà gia đạo sa sút, nghèo . Bọn bố nghĩ cố một phen. Cố mãi như bỏ lỡ nhiều cuộc đời của nó. May mà bây giờ nó con.”
Mâu Văn mỉm với ông. Cô phản bác, đương nhiên cũng mách tội Tạ Sùng. Cô cảm thấy dù giữa họ vấn đề, cuộc hôn nhân dường như sắp kết thúc, chuyện cũng nên để Tạ Sùng tự với cha .
Cô hỏi: “Bố, bố từng đ.á.n.h Tạ Sùng ?”
“Đánh nó?” Tạ Đông Phong kinh ngạc: “Tại đánh?”
“Kiểu như đặc biệt ngang ngược, đặc biệt chọc tức , khiến bố tát c.h.ế.t ?”
“… Chắc là . Hồi nhỏ nó đáng yêu lắm.”
Mâu Văn giật khóe môi coi như đáp .
Lúc Tạ Đông Phong : “Bố hôm nay con tới vì .”
“Vì ? Bố con xem.” Mâu Văn nghiêm túc hỏi, đầy hứng thú chờ ông .
“Vì các con đều nghĩ bố chịu nổi.” Tạ Đông Phong bĩu môi: “Coi thường bố quá đấy? Người nào nấy còn diễn kịch, giả vờ như chuyện gì. Các con càng thế, bố càng thấy lạ.”
“Hì hì.” Mâu Văn .
“Bố sẽ tiêu cực chống , cũng lạc quan quá mức. Chẳng qua là một cái mạng. Cả đời bố khắp nơi, thấy đủ chuyện, sống uổng. Những ngày chỉ là lặp những ngày , nhiều một ngày ít một ngày cũng quan trọng. Đừng lo cho bố.”
Tạ Sùng ngoài cửa Mâu Văn trò chuyện với Tạ Đông Phong.
Cô đang hỏi ông chuyện Nam Cực.
Mâu Văn bảo ông kể thêm về Nam Cực, còn cô với vẻ đầy mong chờ. Hai bàn chân phơi nắng, thỉnh thoảng thoải mái đung đưa. Như thể đang rong chơi giữa thế giới băng tuyết Nam Cực là chính cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-62-mua-dong.html.]
Tạ Sùng cảm kích vì Mâu Văn thể nhẹ nhàng trò chuyện với cha như . Vẻ mặt cô đầy mong đợi, đôi mắt sáng lấp lánh, thậm chí dang hai tay bắt chước chim cánh cụt hỏi: “Chim cánh cụt hoàng đế cao hơn con cao hơn? Bố, bố trả lời ngay, ai cao hơn?” Cô cố ý hỏi một câu ngốc nghếch, hỏi:
“Ai đáng yêu hơn? Bố , ai đáng yêu hơn?”
Tạ Đông Phong cô chọc ha hả, đầu thấy Tạ Sùng liền : “Văn Văn đúng là niềm vui của cả nhà .”
Tạ Sùng cũng : “Ăn cơm thôi, hôm nay dì nấu nồi hải sản.”
Cả nhà cùng ăn một bữa. Lúc sắp , Mâu Văn với Tạ Đông Phong: “Bố, hôm khác con cho bố một bữa đại tiệc Mãn Hán.”
“Con nấu ăn ngon lắm.” Tạ Đông Phong : “Đừng hôm khác nữa. Giao thừa năm nay đón cha con tới Bắc Kinh cùng ăn Tết. Bố mua đồ, con xuống bếp, chúng hợp tác nhé?”
“Được ạ.” Mâu Văn đồng ý.
Trên đường về, hai đều im lặng. Bên ngoài cuồng phong nổi lên, cuốn gãy cành khô. Cả hai đều nhớ một năm họ từng trải qua trận gió lớn như , cơn gió dường như nuốt chửng con .
“Đi khách sạn .” Mâu Văn : “Em lấy hành lý.”
Tạ Sùng cô sẽ nữa. Trái tim vốn hoảng loạn của cuối cùng cũng rơi xuống. Anh với Mâu Văn: “Cảm ơn.” Cũng đang cảm ơn điều gì. Anh bao giờ phơi bày đau khổ mặt khác.
Những ngày Mâu Văn ở nhà, thứ gì cũng nhớ tới cô. luôn nghĩ đến những lời Mâu Văn , và thật sự tin. Anh vẫn canh cánh trong lòng.
Mâu Văn theo Tạ Sùng về nhà. Khoảnh khắc cửa đóng , cô vung tay tát .
Cái tát hề báo , mạnh mẽ giáng lên mặt Tạ Sùng, khiến nghiêng đầu. Trên má lập tức nổi một vệt đỏ nhạt. Anh chậm rãi Mâu Văn, cô tát sang bên má .
Mâu Văn phát điên .
Cô đùa với Tạ Đông Phong. Những lúc Tạ Sùng trả lời tin nhắn, những lúc cư xử khốn nạn, những lúc nghi ngờ chân tình của cô lẫn giả ý, những lúc từ bỏ cuộc hôn nhân, cô đều như bây giờ, vung tay tát, đ.á.n.h c.h.ế.t .
Cô đ.á.n.h c.h.ế.t cái kẻ rỗng ruột !
Mâu Văn phát điên .
Cô định tát, nhưng Tạ Sùng chộp lấy cổ tay. Anh giơ tay như đ.á.n.h cô. Mâu Văn hề sợ đến nhắm mắt, ngược còn ngẩng mặt, đôi mắt giận dữ trừng .
Tạ Sùng thể đ.á.n.h cô?
Bàn tay giữ lấy cổ cô, đẩy cô lên cửa, hỏi: “Đánh đủ ?”
“Em hận thể g.i.ế.c .” Mâu Văn dùng sức đẩy : “Tạ Sùng, cứ đối xử với em như thế , cứ cao ngạo em ! Cứ coi em là một kẻ ham hư vinh ! , em là đấy. Em chỉ yêu tiền của , em lừa đến khuynh gia bại sản, đá lừa khác. Em lừa từng một, đến già thì lừa mấy ông lão…”
Tạ Sùng ôm lấy cô.
Cô dùng hết sức đá, đạp , còn ôm thật chặt. Trong lúc đau khổ cùng cực, ôm Mâu Văn.
Mâu Văn yên tĩnh , để mặc ôm. Cô sụt sịt bên cổ vai , một dòng nóng thấm qua quần áo.
“Không , bố sẽ .” Mâu Văn vỗ nhẹ lưng : “Sẽ .”
Đêm họ gì, chỉ ôm giường. Họ cũng mấy. Đêm đông dài và cô quạnh, một ấm áp bên cạnh là điều hiếm .
Mấy ngày , Tạ Sùng cùng cha nước ngoài.
Liêu Hiểu Hoa đăng ký cho Tạ Đông Phong tham gia thử nghiệm lâm sàng loại t.h.u.ố.c nhắm trúng đích ở nước ngoài. Tạ Sùng yên tâm, luôn cùng.
Anh thấy đủ triệu chứng do điều trị gây , cha già từng ngày. Có hôm, trong điện thoại với Mâu Văn, : “Nếu một ngày biến thành thế , sẽ điều trị.”
“Tại ?”
“So với kéo dài tàn, c.h.ế.t một cách đàng hoàng hơn.”
“Tạ Sùng, nghĩ bố kiên trì điều trị vì sợ c.h.ế.t ? Không . Theo em , bố sợ c.h.ế.t.” Mâu Văn : “Ông chỉ cùng thêm một đoạn. Chỉ khi lòng còn yêu gì, con mới sợ c.h.ế.t. Chỉ cần còn một chút lưu luyến với cây cỏ nhân gian, sẽ c.h.ế.t.”
“Những tình yêu thiếu trong tuổi thơ cũng là tiếc nuối của bố. Ông đang cố bù đắp.”
Tạ Sùng .
Mâu Văn : “Em ngủ đây. Ngủ ngon.”
Tạ Sùng : “Ngủ ngon, nhớ em.”
Anh nhớ em.
Mâu Văn lâu, lâu câu , đến mức cảm giác như cách cả một đời. Cô từng nghĩ cuộc hôn nhân của và Tạ Sùng tới cuối đường, một biến cố sống còn mắc cạn.
Và cô kinh ngạc nhận , câu “ nhớ em” từ miệng Tạ Sùng vẫn khiến tim rung động như .
“Em cũng nhớ .” Cô đáp: “Tạ Sùng, em cũng nhớ . Em chờ về ăn Tết.”
Đến Tết, Tạ Sùng vẫn thể về.
Việc điều trị của Tạ Đông Phong bước giai đoạn quan trọng. Tạ Sùng ngày ngày ở bên cha, trong quá trình dường như trở về tuổi thơ. Cha vẫn là cha , con vẫn là đứa trẻ .
Hai cha con ít lời, thường im cả một buổi chiều. Tạ Đông Phong với Tạ Sùng: “Tiền bạc vốn là vật ngoài . Có nhiều tiền , thêm nhiều lựa chọn. cũng quá .”
“Không ở ?” Tạ Sùng hỏi.
Tạ Đông Phong nghĩ : “Điểm là đời luôn cho rằng tiền mua thứ.”
“Không mua ?” Tạ Sùng hỏi ngược.
Tạ Đông Phong thở dài: “Đừng nghi ngờ chân tình. Chân tình thoáng qua là mất.”
Tạ Sùng nữa.
Mùa đông cứ thế trôi qua.
Mùa xuân năm 2016, Tạ Sùng trở về Bắc Kinh.
Khoảnh khắc bước khỏi sân bay, thấy Mâu Văn, cảm giác như trải qua một giấc mơ. Mâu Văn tới mặt, đưa hoa cho .
Cô học cách mang hoa tới đón. Cô định đưa tay nhận hành lý, giữ cổ tay kéo lòng.
Anh ôm cô.
Vốn tưởng những ngày tháng c.h.ế.t, nay sống .
Chân tình thoáng qua mất, nó vẫn kiên trì, dù liên tục quất roi.
Giả ý cũng đang ngang nhiên sinh sôi.