Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 64: Sụp đổ

Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:36
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hài lòng . Mâu Văn nghĩ.

Đáp án lặp lặp trong lòng cô bao . Bắt đầu từ những món quà cũ trong két sắt, từ việc tuyệt nhiên nhắc quá khứ, từ vụ t.a.i n.ạ.n xe… Tất cả giống như hạt giống, từng hạt một chôn tim cô. Cô tưởng quên, còn để ý, nhưng những hạt giống vẫn phá đất vươn lên, mọc thành một khu rừng rậm rạp.

Thì sự nghi ngờ vẫn luôn tồn tại.

Thì Tạ Sùng từng yêu . Tạ Sùng đúng là một kẻ từ đầu đến chân.

giữa họ còn đường xoay chuyển, kết cục thật ngay từ lúc ban đầu.

Cô yên lặng xổm chậu hoa ngoài ban công, hoa một lát, cũng chờ lên tiếng. gì. Cô đầu , thấy đôi môi mím chặt. Trước cô chỉ cảm thấy hiếm thấy, bây giờ mới nhận như thường là dễ bạc tình, tuyệt tình nhất.

Qua lâu, cô hỏi: “Em còn thể ở đây ?”

Tạ Sùng : “Có thể. Chúng vẫn ly hôn. Em ở đây, dọn ngoài cũng . Tài sản em tính thế nào cũng . Anh em hết. Những thứ vốn quan trọng.”

“Với , chỉ cần thể ly hôn là , đúng ?”

.”

Mâu Văn hỏi bên ngoài , nhưng cảm thấy câu hỏi thật nực . Anh rõ đến thế, còn khác gì ?

Khoảnh khắc dậy, Mâu Văn choáng, lảo đảo, vô thức đặt tay lên vai Tạ Sùng. Anh vẫn chiếc ghế nhỏ, đưa tay đỡ cô một cái lập tức rút , như chạm cô nữa.

Nước mắt Mâu Văn ngừng rơi. Chưa ai dạy cô ly hôn với vẫn còn yêu như thế nào, ai dạy cô trong cảnh để . Cô chút ghen tị với Tạ Sùng, vẫn thể đàng hoàng đến thế.

Cô dùng tay áo lau nước mắt, đặt tay lên mặt , : “Râu mới cạo một nửa, cạo xong .”

Cổ họng Tạ Sùng nghẹn , mắt nóng lên, vội nhắm mắt, : “Được.”

Một lòng bàn tay Mâu Văn áp lên cổ , tay còn nhẹ nhàng cạo râu. Chỉ còn một chút cuối, d.a.o cạo lướt da phát tiếng sột soạt. Mâu Văn vẫn , hiểu tại buông là thể buông.

Bao giờ mới thể giống Tạ Sùng? Cô nghĩ.

Cạo xong, cô dùng khăn ấm lau sạch cho , nâng mặt bằng hai tay, cúi xuống khẽ hôn lên môi.

Họ lâu một nụ hôn đàng hoàng.

Đôi khi hai vẫn tình, dường như giống nhưng giống. Mâu Văn , cô cảm thấy Tạ Sùng lạnh. Cô luôn tan , luôn hết đến khác gọi tên .

Tạ Sùng vẫn cứ như .

Cô nghĩ: Là vì điện thoại của ? Vì tát ? Vì…

Cô luôn tìm đáp án, nhưng tìm .

Đôi môi cô nhẹ nhàng đặt lên môi , cô mong chờ phản ứng của đến , giống như nụ hôn . Cô nụ hôn sâu hơn, đưa lưỡi , cố tìm một chỗ thuộc về giữa môi răng . liên tục né tránh, cuối cùng đẩy cô .

Mâu Văn nước mắt tuôn như suối, tiến lên hôn , nhưng môi cô thể chạm tới môi nữa.

Cô đột nhiên hiểu , những cưỡng hôn thể thành công là vì trong lòng từng thật sự từ chối. Anh cho cô cơ hội, nên cô mới cơ hội. Khi cho, cô thể tới gần nữa.

Mâu Văn suy sụp lùi xa.

Cô nhận tình cảm giữa họ thật sự kết thúc ngay khoảnh khắc , khoảnh khắc cô còn thể hôn .

Thật buồn , cô từng nghĩ họ sẽ một lòng đến c.h.ế.t.

Thật đáng thương, tình cảm cứ thế ngày tháng mài mòn đến sạch.

Những đôi vợ chồng nương tựa lẫn , bạc đầu bên , rốt cuộc qua một con đường dài và xa đến mức nào?

Mâu Văn cứ Tạ Sùng. Cô cảm nhận trong lòng sinh hận ý với , mạnh mẽ đến . Cô Tạ Sùng cũng một trận như cô bao! Cô lưng rời bao.

Mâu Văn chậm rãi trở phòng khách, xuống giường, quấn chặt chăn. Trong đầu cô là đủ loại suy nghĩ, lúc yêu , lúc hận , lúc mong bước phòng ôm lấy . Cô khao khát Tạ Sùng hôn cô, tiến cô, bao giờ khao khát đến thế.

tiếng Tạ Sùng bên ngoài, hết lượt đến lượt khác, đang gì. Trái tim cô cũng theo những tiếng động mà lúc nhanh, lúc chậm…

Một lát , cô tiếng cửa nhà đóng . Anh nhốt cô một phía trong.

Anh , căn nhà rộng lớn chỉ còn cô.

Đêm dài đến thế. Có lẽ đây là đêm dài nhất trong gần ba mươi năm cuộc đời cô. Có lẽ vì con d.a.o treo đầu quá lâu, cô sớm muộn cũng ngày nên nỗi đau đến quá dữ dội. Nó chỉ từng chút một thấm , cho đến khi nhấn chìm cả con cô.

Cô nhớ Tạ Sùng.

Nhớ đầu họ gặp , cầu vượt đợi cô, gió thổi vạt áo, cả thế giới hỗn độn, chỉ rõ ràng. Khiến cô lầm tưởng cuộc gặp là một câu chuyện cổ tích. Cô chạy về phía như chạy về phía ánh sáng.

Cô nhớ mùa đông xa xôi lạnh giá ở Nha Khắc Thạch, cô nhận quà gửi từ khắp thế giới, nhận thư hồi âm của . Bây giờ nghĩ , lá thư cũng là một tính toán tinh vi. Anh khiến trái tim cô lúc lỏng lúc căng, nắm chặt sợi dây của mối quan hệ trong tay.

ôm thêm nữa, nhưng điều đó thể. Mọi cam lòng của cô chỉ thể nuốt xuống trong đêm nay. Cô và Tạ Sùng mỗi bậc thang trời của riêng , từ đây sẽ bao giờ gặp .

Cô tưởng chủ động hết đến khác, nhưng thật liên tục thả mồi. Bây giờ nghĩ , ngọt ngào đều lẫn đắng chát, đều là tính toán.

Cô nhớ lời : cô là bảo mẫu miễn phí, là công cụ dùng để tạo cho một mái nhà ấm áp. Một khi phát hiện sự cho của cô như ý , hoặc cô sắp mất kiểm soát, sẽ lập tức cô.

Với , cô thể thế, duy nhất. Anh dán nhãn giá lên cô.

Trái tim cô cứ thế lưỡi d.a.o cạo, từng lớp, từng lớp, ngày càng mỏng. Cho tới cuối cùng, m.á.u và nước mắt đều chảy cạn. Hiện thực trần trụi, xí bày mặt, ép cô lựa chọn.

Mâu Văn chỉ còn tủi cam lòng.

Cô quá ngây thơ và non nớt, luôn Tạ Sùng cũng trải qua một đêm như thế, vì cô mà , vì cô mà sụp đổ. Như lòng cô mới dễ chịu hơn.

Lúc Mâu Văn nhận trong tình cảm, cũng con cừu mềm yếu. Cô là sói, là ác lang, cô cũng móc rỗng trái tim Tạ Sùng.

Mâu Văn ngủ lúc nào. Sáng hôm mở mắt, cô phát hiện đói. Khẩu vị vốn nhỏ , hôm nay càng đói. Cô thử ăn một miếng nhưng lập tức nôn .

Thế giới bỗng trở nên ngon nữa.

Sao thế? Vốn dĩ thế giới ngon mà.

cô vẫn còn một căn nhà.

Cô nhớ căn hộ thương mại kết hợp văn phòng của . Đó là một thế giới nhân gian thật sự thuộc về cô, là đường lui thật sự ở Bắc Kinh. Cô lập tức tới xem, thấy hy vọng mới, cô sẽ sống .

Cô soi gương, thấy sắc mặt thật sự tệ, chỉ đơn giản thoa một lớp kem nền ngoài.

Vẫn là con đường Vạn Liễu quen thuộc, nhưng Mâu Văn còn cảm giác quen. Cô con đường giống như đang tới hoặc rời bất kỳ căn nhà khách hàng nào, cảm giác an tâm biến mất.

mấy trăm mét mới nhớ nên lái xe, đành đầu trở . Cô cảm thấy như đ.á.n.h mất cả đầu óc.

Cuối cùng loay hoay tới “nhà” của , cô đẩy cửa thấy công nhân. Hôm nay đáng lẽ thi công.

Cô gọi điện cho kỹ sư Lưu nhưng ai . Không xảy chuyện gì, Mâu Văn gọi cho thợ điện đó. Người : “Cô ? Kỹ sư Lưu xuất huyết não ICU , nhà cuốn hết tiền bỏ chạy. Bọn lấy tiền công, đang tìm khắp nơi!”

“Có ý gì?” Mâu Văn hỏi.

“Có nghĩa là tất cả chúng đều gặp lừa đảo! Bọn việc trả tiền, nữa.”

Đầu Mâu Văn nổ “ầm”.

Đầu cô đột nhiên đau dữ dội, dựa tường, qua lâu mới dần sức.

Sáu công trường cô đồng thời thi công đều trả tiền cho kỹ sư Lưu, bây giờ tiền mất sạch. Công nhân đình công, tất cả công trường đều trống .

Mâu Văn cũng báo cảnh sát, Tiểu Cố cùng cô.

Ra khỏi đồn, Mâu Văn trong xe một lời. Tiểu Cố từng thấy cô như . Chỉ một ngày mà cô như già mấy tuổi.

Tiểu Cố : “Nhà thiết kế Mâu, chị đừng vội, chúng cùng nghĩ cách. Cùng lắm tiền chia lợi nhuận năm nay em lấy.”

“Không .” Mâu Văn : “Phải tìm nhà ông về.”

“Bao nhiêu còn tìm , công trường của chúng chờ nổi.” Tiểu Cố : “Chị em, em hai trăm nghìn, chúng dùng tạm.”

“Chị tiền.” Mâu Văn : “Chị tiền.”

“Chị mua nhà, lấy tiền?” Tiểu Cố : “Dùng của em.” Tiểu Cố nhắc Tạ Sùng. Cô việc với Mâu Văn nhiều năm, cũng tình cảm vợ chồng họ phức tạp vô cùng.

“Chị tiền.” Mâu Văn : “Chị sẽ nghĩ cách.”

thể dùng tiền của Tiểu Cố.

Tiểu Cố sắp nước ngoài. Đó là tiền cô khó khăn lắm mới tích cóp để định cuộc sống, nếu giờ cho cô dùng thì Tiểu Cố sẽ còn đường lui.

Các công trường đều chờ khởi công. Khách hàng lượt gọi hỏi tại ? Không thì thi công thế nào? Các cô lừa đảo chứ? sẽ báo cảnh sát!

Mâu Văn giải thích từng . Cô thành khẩn : “Xin , ngờ sẽ xảy chuyện . nhất định sẽ bảo đảm chất lượng và bàn giao trong thời hạn hợp đồng. Xin cho một chút thời gian.”

Có khách hàng mắng cô, mắng khó , nhưng trong lòng cô gợn sóng. Trái tim cô c.h.ế.t từ đêm . Cô chỉ ngừng xin , trấn an.

Mâu Văn từng gặp chuyện như . Xã hội cho cô một bài học, dạy cô lòng hiểm ác. Dù là bên gối bình thường đều đổi thất thường như thế.

Chân tình quả nhiên thoáng qua là mất.

Mâu Văn .

Chỉ trong một ngày, môi cô nổi một bọng nhiệt lớn. Bọng nước môi đỏ sưng, da nóng rát, đau nhức.

Vô tình trong gương, cô suýt nhận : xí đến thế, giống một cái xác .

Sở Lăng gọi điện hỏi hôm nay thể tiếp tục . Mâu Văn : Có thể, tới Sở Lăng.

Cô nghĩ: đều là sống đời, thể lúc nào cũng hào nhoáng, lúc nào cũng lên. Phải trải qua đau khổ, mở đầu, phát triển, chuyển biến và kết thúc. Đây là cuộc sống của cô, cô tô vẽ thái bình, cũng chậm công việc của Sở Lăng.

cô chính là như , chật vật t.h.ả.m hại, gặp bạo lực tình cảm chịu đòn nặng trong sự nghiệp.

Khoảnh khắc thấy cô, Sở Lăng sững , đóng cửa nhốt phim bên ngoài. Cô mặt Mâu Văn, nghiêm túc quan sát vẻ mặt cô.

“Văn Văn, ?” Sở Lăng hỏi: “Xảy chuyện gì?”

Mâu Văn : “Sở Lăng, trời sập , tớ đang cố chống. Chống thì tớ là phụ nữ đội trời đạp đất, chống nổi thì ép thành một bãi thịt.” Nói xong cô : “Chuyện nhỏ thôi. Năm xưa bố tớ gặp tai nạn, cả ép bẹp mà vẫn sống. Những chuyện của tớ tính là gì.”

Sở Lăng lắc đầu. Cô dùng ống kính và chữ nghĩa bắt nạt Mâu Văn. Chuyên đề và chuyên mục của cô vốn dịu dàng, ấm áp, huống hồ đây là bạn nhất.

Sở Lăng ôm Mâu Văn, khẽ : “Văn Văn, tớ thể . Tớ bảo họ về ngay, ? Bây giờ tớ bảo họ về.”

Mâu Văn : “Không, tớ .”

tìm chuyện khác cứu lấy bộ não sắp sụp đổ, cũng hôm nay, lúc nào cũng nhớ bài học và nỗi đau . Chẳng qua chỉ là một t.a.i n.ạ.n lớn trong đời.

nghiên cứu vay thế chấp, cũng tìm vay tiền.

trong phòng việc ở tầng thương mại, bắt đầu lướt danh bạ, lướt tập lời vay tiền. Lúc ở một học thuộc kỹ, nhưng khi điện thoại kết nối cô .

Cuộc gọi đầu tiên là cho Chu Hàn Bách.

Chu Hàn Bách là bạn của cô, bình thường . điện thoại kết nối, hỏi cô chuyện gì, cô , hôm khác ăn cơm nhé. Chu Hàn Bách cảm thấy cô , liên tục xác nhận việc gì . Cô vẫn . Cúp máy, cô dặn Tiểu Cố đừng cho Chu Hàn Bách. Không cảnh của .

gọi cho Chử Ngọc Khê.

Chử Ngọc Khê đang họp, lát nữa gọi . Mâu Văn bảo: “Không cần, cần , chỉ hỏi thăm một chút.”

“Vậy hôm khác cùng ăn cơm.” Chử Ngọc Khê : “Chúng lâu gặp.”

Cô gọi năm cuộc điện thoại, nhưng nhắc một chữ về vay tiền. Cô mở miệng . Sở Lăng luôn ở bên, giữa chừng một chuyến, khi trở về ba lô căng phồng.

Sở Lăng ở bên Mâu Văn đến tận khuya. Trước khi , cô đặt ba lô lên bàn việc, : “Mở miệng vay khác khó, nhưng tớ cần mở miệng. Cậu cứ dùng tiền , cần vội trả.”

Đó là hai trăm nghìn tiền mặt.

Mâu Văn đều là bình thường, khoản vay mua nhà, vay xe, học hành của con, sinh hoạt hằng ngày; mỗi ngày liều mạng chen ngành của “tinh xã hội”, nhận lương năm cả triệu, cuối cùng chẳng còn bao nhiêu. Thu nhập của A tuy cao nhưng đều mắc trong cổ phiếu. Hai trăm nghìn là chân tình Sở Lăng dành cho cô, là hồi đáp cho việc họ cùng vượt qua từng cửa ải của đời.

Mâu Văn nhận.

Lúc Tiểu Cố nhắn: “Em chuyển một trăm chín mươi nghìn tài khoản chị , giữ mười nghìn phòng .”

Mâu Văn lập tức .

từng nghĩ lúc nguy cấp nhất đời, bạn bè hai lời lao tới mặt. Ai lòng lạnh bạc? Ai ở thành phố như Bắc Kinh, chân tình là thứ hiếm nhất? Cô gặp chân tình. Cuộc sống của cô vẫn tệ đến thế.

Hôm nhiều . Cuộc sống vốn yên bỗng ào quá nhiều chuyện, chuyện nào cũng như lấy mạng cô.

“Cả ngày ăn gì.” Sở Lăng : “Chúng ngoài ăn chút .”

“Đi ?”

“Tới phố Tô Châu ? Đồng nghiệp tớ mấy hôm nửa đêm ngang thấy cầu vượt vài xe đẩy bán đồ ăn. Chúng tới thử vận may nhé?” Sở Lăng lau nước mắt cho Mâu Văn : “Tớ nhớ ngày tan là bọn chạy tới đó, ăn một bữa Pizza Hut tính là cải thiện. Những ngày dường như nữa.”

Sở Lăng hỏi chuyện “ Vạn Liễu” nữa. Cô tình cảm Mâu Văn sụp đổ, nhất định liên quan tới . Sở Lăng về nhiều, nhưng nền tảng kinh tế hơn, đối diện tình cảm cũng tự tin hơn. Nếu rút lui, chắc chắn sẽ dễ hơn.

“Đi thôi, ăn chút gì.” Sở Lăng kéo tay Mâu Văn ngoài, đưa cô lên xe, hai chạy tới phố Tô Châu.

Trên cây cầu vượt họ từng qua vẫn qua . Bắc Kinh dường như nơi nào thật sự yên tĩnh, chỗ nào cũng phồn hoa hai mươi bốn giờ. Lúc họ cũng là hai cầu. Khi dòng xe, Sở Lăng vô thức nắm tay Mâu Văn.

Mâu Văn đầu nghi ngờ cô.

Sở Lăng : “Trước đây bọn cũng từng nắm tay.”

“Cậu sợ tớ nhảy xuống ?” Mâu Văn : “Không . Tớ khó khăn chỉ là tạm thời, tớ vượt qua .”

“Mọi đau buồn cũng chỉ là tạm thời.” Sở Lăng : “Rồi sẽ qua hết.”

từng hỏi tớ.” Mâu Văn : “Sở Lăng, từng hỏi chuyện tình cảm của tớ, cũng từng cho lời khuyên.”

“Vì tớ tin . Tớ tin nhân cách độc lập, lựa chọn đều lý do vững. Bạn bè chẳng nên như ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-64-sup-do.html.]

“Cảm ơn , Sở Lăng.”

Dưới cầu thật sự mấy xe nhỏ bán bánh lạnh nướng, khoai nướng, cơm rang. Họ gọi một phần cơm rang, Mâu Văn chỉ ăn vài miếng. Sở Lăng cầm phần còn , : “Hôm nay tớ giảm cân nữa, tớ xử lý nó!”

Mâu Văn nở nụ đầu tiên trong ngày.

Cô và Sở Lăng bên đường, phố Tô Châu màn đêm. Đây là nơi giấc mơ của họ bắt đầu. Cô nhớ căn nhà thuê chật kín đàn ông tâm thần thích phô bày cơ thể; nhớ chuyến xe buýt sáng sớm và những xiên nhúng nóng hổi; nhớ cảnh xả hàng mỗi tối ở siêu thị kho và những gương mặt trẻ trung sân vận động Đại học Nhân dân… Họ từng là một phần trong đó, từng rời để sống cuộc đời riêng. Vậy mà khi thương, cô vẫn về đây.

Nơi mang cảm giác an cho Mâu Văn.

Cô nghĩ: Tệ đến cũng tệ hơn khi .

với Sở Lăng lâu, lang thang bên ngoài lâu, cuối cùng trở về nhà Tạ Sùng.

Tạ Sùng ở nhà, mà vẫn ngủ.

Cô chào trở về phòng. Lúc cô nhớ sắp ly hôn với Tạ Sùng. Anh bảo cô tùy ý đưa điều kiện, chỉ cần thể ly hôn là .

Anh vứt bỏ cô như giày rách.

Cô hoảng sợ khi rời , ngày ngày đêm đêm trăm phương nghìn kế lấy lòng, tất cả đều vô ích.

Mâu Văn chạm mặt Tạ Sùng. Cô sợ ép hỏi nghĩ xong điều kiện ly hôn . Bây giờ cô còn sức đối phó chuyện . Việc cấp bách là chuyện kỹ sư Lưu. Sở Lăng và Tiểu Cố cho cô vay tiền, cô cần tìm tiếp tục công việc .

giường, nhắm mắt nghĩ còn ai đáng tin, lúc nhớ tới Diêu Bội Phàm. Khi cô thiết kế cho Diêu Bội Phàm, cô trả ơn bạn nên giao thi công cho khác.

Mâu Văn tin phán đoán của về Diêu Bội Phàm, cô đáng tin, vì quyết định tìm cô .

Chuyện hướng giải quyết, cô tắm. Mở cửa bước , cô thấy Tạ Sùng.

Tạ Sùng đang sofa, máy tính đặt đầu gối, cau mày đang xem gì. Nghe động tĩnh, ngẩng đầu Mâu Văn.

Anh thấy môi cô lở, tóc rối, cả còn thần sắc. Hôm nay nhớ dáng vẻ năm xưa của cô. Mỗi nhớ là mỗi đau.

Lúc Mâu Văn, thấy cô xa lạ đến thế.

Mâu Văn đón ánh mắt tới, xuống đầu sofa. Cô ngón tay Tạ Sùng đặt bàn phím. Những ngón tay thon dài từng vuốt ve từng tấc da cô, từng xuyên qua, chiếm hữu cô. Cô cứ như đang một tác phẩm nghệ thuật trưng bày. Cảm giác mật biến mất.

“Anh đang việc ?” Cô hỏi.

Tạ Sùng khép máy tính, nghiêng sang một bên, cô.

“Em ?” Anh hỏi.

“Hôm nay em tệ.” Mâu Văn : “Anh còn nhớ kỹ sư Lưu ? Ông bệnh, nhà cuốn tiền chạy. Công trường của em trong một ngày đều trống rỗng, còn công nhân.”

Lúc cô , Tạ Sùng vẻ mặt cô. Cô bình tĩnh đến mức như đang kể chuyện của khác.

“Em cần giúp ?” Tạ Sùng hỏi: “Nếu cần, thể cho em tiền. Anh cũng thể giúp tìm .”

Mâu Văn nghĩ : “Em vay một ít tiền, nhưng đúng là cần giúp.”

“Em , chỉ cần .”

“Anh thể cho em thở một ?” Mâu Văn thở dài: “Tạ Sùng, thể đừng ép em lập tức thủ tục ly hôn ? Em giải quyết từng chuyện một. Em thật sự còn sức nữa. Em xin . Chờ em vượt qua cửa , chúng chuyện ly hôn ?”

“Được.” Tạ Sùng .

Mâu Văn thở phào.

Mắt cô xuống đất, suy nghĩ những chuyện phía .

Tạ Sùng cô một lúc đưa tay : “Em cần ôm ?” Anh hỏi.

“Không cần.” Mâu Văn lắc đầu: “Em cần.” Nói xong cô dậy rời , bàn tay Tạ Sùng chậm rãi hạ xuống.

Ngày hôm Mâu Văn hẹn Diêu Bội Phàm.

Diêu Bội Phàm công tác về, trực tiếp tới phòng việc. Vừa nhận trạng thái , hỏi thẳng: “Cô ?”

Mâu Văn giấu, kể chuyện kỹ sư Lưu. Nghe xong Diêu Bội Phàm cau mày: “Xui quá . tìm ? Cô ở trong nghề cũng ít năm.”

Mâu Văn : “Tuy đội thi công nhà cô khi trình độ quá cao, nhưng khi chỉnh sửa, phần việc bàn giao , cô ở cũng thoải mái.”

Diêu Bội Phàm : “Cô trả góp, để bảo lãnh.”

Diêu Bội Phàm thông minh đến mức Mâu Văn mở miệng cô . Với cô, bảo lãnh cho Mâu Văn chỉ là một câu, cũng cần lo cô bỏ chạy. Vấn đề là Mâu Văn dựa lưng Tạ Sùng, chút chuyện khó đến thế.

Diêu Bội Phàm hiểu.

thẳng: “Chỉ cần tiền, cả Bắc Kinh đội thi công đáng tin. cứ tưởng thứ cô thiếu nhất là tiền. Xem tiền của cô và chồng thật sự phân rõ.” Nói xong cô : “ bảo lãnh . hỏi cô một câu.”

“Cô cứ .”

“Tại tìm chồng cô?”

Mâu Văn kể chuyện riêng nên im lặng. Diêu Bội Phàm thẳng: “Tình cảm hai , đúng ?”

.” Mâu Văn đáp.

Diêu Bội Phàm : “Trong dự liệu.” Cô lập tức lấy điện thoại gọi bạn, ngay mặt Mâu Văn: “Tiền tiền gì, cứ coi như chợ lao động tìm công nhật. Vốn dĩ các cũng như thế. Chẳng qua lười tốn sức thôi.”

Diêu Bội Phàm giúp Mâu Văn.

Trước khi , cô : “ khá vui vì cô thể nợ một ân tình. Nói thật, bình thường dễ giúp khác, nhất là chuyện bảo lãnh. tin cô. Chuyện liên quan tới việc chồng cô thể bảo chứng . Thật khá ghét chồng cô.”

Mâu Văn : “ cũng khá ghét .”

Diêu Bội Phàm lớn.

Mâu Văn cảm thấy thời gian như mọc cánh, vỗ một cái bay xa. Có hôm cô tới bệnh viện thăm kỹ sư Lưu. Ông chuyển khỏi ICU, nhưng lẽ mất khả năng lao động, thần trí cũng rõ.

Cảnh sát tìm nhà và áp dụng biện pháp pháp luật, nhưng tiền thể thu hồi ngay.

Chuyện kỹ sư Lưu gây chấn động trong ngành. Lâm Vi Sâm cũng ảnh hưởng, bận đến sứt đầu mẻ trán hơn mười ngày. Trong thời gian gọi Mâu Văn một , dường như chút hả hê, hỏi công ty cô còn chống .

Mâu Văn xem thường, bèn : “Chuyện kỹ sư Lưu ảnh hưởng lớn, nhưng đúng là thêm chút phiền.”

Mâu Văn Lâm Vi Sâm hận cô.

Lần cuối họ giao thiệp là khi cô giành Chu Hàn Bách. Sau đó Lâm Vi Sâm tránh cô trong đủ dịp. Gặp ai cũng Mâu Văn giới hạn, bất chấp giá giành khách hàng, phá rối thị trường. Còn lương tâm, hiểu tình nghĩa, một tay dẫn dắt mà cô hề ơn.

Mâu Văn từng những lời nhưng giải thích.

Vì đổi đội thi công, cô và Tiểu Cố ngày nào cũng chạy giữa các công trường, kiểm soát nghiêm từng khâu. Dần dần thu về một ít tiền cuối kỳ, cuối cùng giải quyết việc mắt.

Khẩu vị Mâu Văn vẫn , đôi khi cảm thấy choáng. Lúc choáng thì ăn một viên kẹo chuyện khác.

Cô khôi phục việc nấu cơm cho Tạ Sùng.

Diêu Bội Phàm đúng: cô dựa cây lớn, cần gì khiến t.h.ả.m hại? Cô cần giải thích nhân cách với Tạ Sùng, cần đòi tin. Anh lựa chọn cô chẳng cũng mang mục đích ? Họ kết hôn một , cô nên thu hoạch. Trong tay Tạ Sùng nhiều thứ như , cô nhận bao nhiêu?

Chỉ cô gái nhỏ mới ôm giấc mộng hoàng t.ử công chúa cả đời. Người đầu óc tính lợi hại để rút lui.

Huống hồ cô Tạ Sùng cũng đau xé lòng một đến thế, lòng hiếu thắng cháy bùng.

Tình yêu của Mâu Văn c.h.ế.t, nhưng tinh thần sống .

Cô nấu cơm cho Tạ Sùng nhưng ăn cùng bàn. Lúc nào cũng nấu xong đặt đó việc khác.

Có hôm Tạ Sùng chặn cô, hỏi nghĩ xong điều kiện ly hôn . Mâu Văn : Anh cho em nghĩ thêm ? Đôi mắt cô , đáng thương và buồn bã đến thế.

Một buổi trưa, Mâu Văn hỏi ăn gì.

Anh gì cũng .

Mâu Văn bếp.

Anh theo .

Anh lâu theo cô. Cảm giác kỳ lạ, như trở những ngày cô cũng theo đến đó.

Anh thấy Mâu Văn ở đó, mỏng và nhỏ. Thậm chí cảm thấy một tay thể bẻ gãy cô.

Hôm cô tìm chủ đề chuyện, hỏi công việc thuận lợi , trong công ty dễ ở chung .

Tạ Sùng : “Không thuận lợi , chỉ là một công việc. Anh trông chờ nó nuôi sống. Trong công ty nhiều đồ ngu lắm, từ xuống chẳng mấy .”

Mâu Văn bất ngờ khi đ.á.n.h giá từ miệng Tạ Sùng. Anh vốn là nhiều chuyện thuận mắt.

Tạ Sùng : “Họ còn thích bắt nạt thật thà, dám chọc kẻ gai góc. Kẻ gai góc cũng thật sự gai góc, chẳng qua chỗ dựa, ngày nào cũng mặc xác chúng nó.”

“Giống ?” Mâu Văn : “Giống chỗ dựa, nên thể bảo thứ…”

Hai chữ “cút ” còn khỏi miệng, mắt cô đột nhiên tối sầm, mềm nhũn ngã xuống, ngã trong căn bếp cô yêu nhất.

Trái tim Tạ Sùng tức khắc thắt . Anh lao tới ôm Mâu Văn. Anh gần như nghẹt thở.

Mọi chuyện của buổi chiều mùa hè nhiều năm chồng lên cảnh tượng mắt thành cùng một hình ảnh. Anh ôm Mâu Văn : “Mâu Văn, Mâu Văn, xin em đừng rời .”

Tạ Sùng nhiều năm hoảng sợ như , đến mức ngày từ bệnh viện về, cứ ở bên giường Mâu Văn chịu .

“Chúng ly hôn nữa, Mâu Văn.” Tạ Sùng : “Cứ sống cùng như cho tới già, ?”

Sinh mệnh chịu nổi bất kỳ ai . Mỗi sẽ mang theo một phần của . Khoảnh khắc Mâu Văn ngã, cảm nhận nỗi sợ.

Tình cảm dành cho Mâu Văn phức tạp đến thế, pha lẫn tình yêu, tình , tình bạn. Họ từng cùng trải qua mấy năm như .

Nghe , Mâu Văn lưng , nhắm mắt.

Cô ngủ một giấc ngon. Mở mắt thấy thời tiết bên ngoài , cô bò dậy, bàn ăn bày cơm. Là Tạ Sùng học dì .

Mâu Văn ăn khá . Cô ăn Tạ Sùng. Thấy cũng , cô mỉm .

Cô dần khôi phục sức sống.

Mâu Văn trái tim đang từ từ lành .

Cô đối xử với Tạ Sùng còn hơn .

Có tối Tạ Sùng công tác về, đẩy cửa thấy Mâu Văn mặc váy ngủ bán trong suốt lóe phòng . Cô qua cửa : “Xin , em hôm nay về.”

Tạ Sùng ngoài cửa.

Anh cảm thấy cơ thể sống . Những thứ c.h.ế.t đang cháy bùng. Tay đặt lên cửa, : “Em giúp thu dọn hành lý.”

Mâu Văn đáp: “Được.”

Cô tùy tay khoác một chiếc áo ngủ dài tay , nhưng trong lòng đây chỉ là che đậy vụng về. Đôi chân thon dài vẫn lộ bên ngoài, áo ngủ bán trong suốt căn bản che nửa .

cô giả vờ , cứ thế phòng khách, hỏi: “Đồ trong va-li đều lấy ?”

.” Tạ Sùng .

Anh tắm. Vừa nhắm mắt là khoảnh khắc Mâu Văn xổm, váy ngủ viền ren nửa kín nửa hở.

Mâu Văn cố ý chậm rãi dọn. Lúc , cô lấy hết quần áo. Cô cảm nhận Tạ Sùng tới lưng nhưng vẫn giả vờ bận.

Cho tới khi cánh tay vươn từ phía , kéo cô lòng.

Đầu ngón tay khẽ vê đường ren váy ngủ, chóp mũi lướt qua làn da đỏ ửng bên tai cô.

Mâu Văn ngửa cổ tựa , đầu, đối diện đôi mắt. Cô thấy trong mắt là ngọn lửa dữ dội, bàn tay áp lên cằm, xoay mặt cô thêm một chút vội vã hôn.

Mâu Văn hé miệng đón nhận.

Cô nhắm mắt, tiếng hôn ướt át giữa họ. Anh gần như nuốt cô.

Mâu Văn hé mắt, thấy nhắm mắt, chìm trong nụ hôn. Ánh mắt cô tỉnh táo đến thế, nhưng môi vẫn hé phối hợp. Thậm chí cô còn mạnh dạn hơn , quấn lấy lưỡi , chậm rãi mút.

Lòng bàn tay cô áp lên mu tay , kéo tay qua những đỉnh núi và khe sâu, cuối cùng dừng ở dòng sông.

Mắt cô vẫn luôn .

Hàng mi dài của run lên vì động tình. Lúc giả văn minh, đeo kính độ che đôi mắt hung dữ. Bây giờ kính tháo, hai bên má còn vết gọng, giống một kẻ bại hoại đội lốt trí thức.

Mâu Văn luôn quan sát phản ứng. Cô nhận nhập tâm hơn , vì càng giả vờ quên .

Cho tới khi đẩy cô xuống sofa, ngón tay luồn tóc dài, ấn đầu lên lưng ghế.

Chiếc áo ngủ dài tay cởi. Trước mắt là tấm lưng gầy. Hai xương bả vai nhô lên, là chứng cứ những ngày đau khổ.

Anh hôn hai khối xương, hôn môi cô.

Khi buông môi, cô tiếng động mỉm , vùi đầu sofa.

Đêm dài qua, do chính Mâu Văn tự tay lật sang.

Chân tình thật sự thoáng qua là mất.

Từ đây cô và là hai độc lập.

Một đàn ông, một phụ nữ.

 

 

Loading...