Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 66: Đứt gãy

Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:38
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đường , khi ngang qua cầu vượt phố Tô Châu, Tạ Sùng cảm thấy như tỉnh khỏi một giấc mộng dài. Người cầu đều vội vã, từ bên đường sang bên , chẳng ai lấy một .

Anh chợt nhớ mấy năm , và Mâu Văn từng hẹn gặp cầu vượt, thể thấy cô chạy qua cầu. Những ngày xa lắm .

Trước khi khỏi nhà, Mâu Văn hỏi tối nay về ăn cơm .

Cô vẫn biểu hiện như ngày thường, trong mắt chỉ , bàn với tối nay ăn gì, rủ chạy bộ. Cô thậm chí còn sắp Tết , cô định gói sủi cảo đầy cả tủ lạnh cho .

Mâu Văn đang diễn cảnh yêu .

Trước tình yêu cũng thể diễn, giờ . Tình yêu Mâu Văn diễn gần như chê .

Tạ Sùng bình tĩnh cô đóng vai một phụ nữ si tình mặt , trong lòng thấy cô thật nực . gì. Vốn dĩ thú vui ác ý, thích từng lớp từng lớp lột bỏ ngụy trang, để lộ bộ mặt thật. Quá trình kịch tính bao.

Anh vạch trần cô, trái còn phối hợp với cô.

Ở bãi đỗ xe công ty, gặp Loan Niệm.

Loan Niệm liếc chiếc xe của , hỏi thể kín đáo một chút .

Tạ Sùng : “Tại kín đáo? đang tạo niềm tin cho nhân viên rằng chỉ cần việc chăm chỉ ở Lăng Mỹ thì sẽ lái xe sang.”

Loan Niệm tâm trạng , bèn chọc một câu: “Sao ngày nào trông cũng như cuộc sống như ý thế?”

“Ngày nào?”

“Hôm nay.” Loan Niệm xong bật , cùng Tạ Sùng bước thang máy.

Tạ Sùng thích thang máy của Lăng Mỹ.

Cứ đến giờ và tan sở là bên trong chật kín , đủ loại mùi nước hoa trộn , lên men trong khí. Buồn nhất là ai cũng cầm một cốc cà phê, như thể cầm cà phê thì xứng tới cái công việc c.h.ế.t tiệt .

Anh trong góc với vẻ mặt chán ghét và mất kiên nhẫn, chào hỏi bất kỳ ai. Những lời xã giao giả tạo buồn tẻ đến cực điểm. Thế mà gặp đúng một lắm lời thang máy, ngừng hỏi “Ăn ?”, “Đi công tác ?”, “Sắp nghỉ Tết , cuối cùng cũng sắp hết cái năm c.h.ế.t tiệt ”… Người lắm lời đầu thấy Tạ Sùng, cao giọng: “Ôi, Josh, hôm nay đổi xe ?” Người đó tên thật là Lư Mễ, một nhân vật gai góc tiếng trong công ty. Tạ Sùng chuyện với cô . Mỗi mở miệng, cô đều kéo hết ánh mắt của về phía , mà ghét nhất cảm giác khác chằm chằm.

Tên tiếng Anh của Tạ Sùng là Josh, dùng nhiều năm, nhưng qua miệng Lư Mễ như sắp kéo đ.á.n.h . Anh , nhếch khóe môi với cô xem như đáp . Đó là chút lịch sự cuối cùng của .

Lư Mễ : “Josh hướng nội, thích chuyện.”

“Có lẽ chỉ đơn thuần chuyện với cô.” Loan Niệm đột nhiên lên tiếng, đều bật .

Một nhân vật như Tạ Sùng xuất hiện ở Lăng Mỹ quả thật gây nên ít xôn xao. Không ai ông chủ đào một thần kỳ như . Ngày nào cũng ăn mặc như trình diễn thời trang, đeo đồng hồ đắt tiền, ánh mắt sắc bén ẩn cặp kính. Có từng tính, từ khi công ty đổi bốn chiếc đồng hồ, chỉ riêng tổng giá trị của chúng hơn hai triệu.

Ban đầu tưởng cận thị, vô tình phát hiện đó chỉ là kính trang trí, càng cảm thấy con kỳ quặc.

Năng lực việc của thể gọi là xuất chúng. Vừa nhậm chức chủ trì mấy dự án trị giá hàng trăm triệu, câu thường nhất với nhân viên là: “Đừng chỉ chằm chằm miếng thịt nhỏ .”

Dự án vài triệu trong mắt chỉ là miếng thịt nhỏ, đến hàng chục triệu mới nâng mí mắt. Mọi đều Josh trông như từng thấy tiền lớn.

Vấn đề duy nhất của Josh là EQ, nghĩ gì nấy, bao giờ giữ thể diện cho khác. Ngay cả Luke nóng tính cũng từng Josh vài câu, nhưng Luke chấp .

Đó là tất cả những gì nhạt nhẽo về Tạ Sùng ở Lăng Mỹ. Giống như công ty lớn khác, nơi đây đầy rẫy chuyện phiếm, suy đoán, nịnh bợ và cạnh tranh. Anh cần dốc hết sức cũng đủ ứng phó.

Tạ Sùng văn phòng, Lư Mễ tới tìm , bàn chuyện tập tiết mục nhảy cho tiệc cuối năm giờ . Tạ Sùng bảo cô cứ để khác tập, cần.

“Nhảy loạn .” Lư Mễ : “Nhảy loạn sẽ phá hỏng hiệu ứng sân khấu.”

“Mấy động tác vớ vẩn nhắm mắt cũng nhảy , cần tập ?”

Lư Mễ trợn mắt, bỏ . Một lát , cấp của cô là Will nhắn cho : “Tối tập một chút nhé. Chúng tập mà với Luke, cuối cùng để Luke mất mặt.”

Josh khá tôn trọng Will, bèn trả lời: “Được.”

Anh guồng công việc nhanh, giống một lão tăng nhập định, chỉ mất một giây là thể tập trung. Trước tiên xử lý việc khẩn cấp, đó xem thư , xen kẽ trao đổi với từng nhân viên. Anh cảm thấy phiền. Dưới tay gần như ai dùng , duy nhất cảm thấy đáng tin và việc thì vì thất bại trong cuộc cạnh tranh chức vụ nộp đơn xin nghỉ. Những năng lực khác đều quá “phô trương”. Tạ Sùng ghét nhất kiểu phô trương cả thế giới giỏi”, đối với thật sự chí mạng.

Điện thoại đặt ngay bên tay. Trước đây lúc Mâu Văn thường nhắn cho , khi là một tấm ảnh tiện tay chụp, khi chỉ một hai câu. Trước Tạ Sùng tưởng cô đang cố hàn gắn tình cảm giữa họ nên cũng nghiêm túc trả lời. Bây giờ , đó chỉ là diễn cho lệ. Cô giữ định, lấy từ nhiều hơn. Trong phần chú thích của bản thỏa thuận ly hôn : “Điều tra rõ xem chuyển dịch hoặc che giấu tài sản .”

Tạ Sùng từng , cũng bao giờ cố ý đề phòng cô, cho nên trong cả tài liệu, câu khiến lạnh lòng nhất.

Hôm nay Mâu Văn cũng nhắn tin cho , cô : “Em đang chuẩn chợ hoa chim mua cây cảnh đón Tết.”

Thật vẫn còn một thời gian nữa mới tới Tết, nhưng vì công trường tiếp tục nghỉ nên năm nào Mâu Văn cũng chuẩn sớm hơn khác. Từ đầu tới cuối, cô luôn dành cho chuyện đón Tết sự hứng thú nồng nhiệt và thái độ tích cực.

Cô đặc biệt tin câu “tiễn cũ đón mới”, năm nay càng như .

Mâu Văn thích mua hoa cỏ dịp Tết, thói quen bao năm đổi. Cô đầu năm mới thấy hoa trong nhà nở rộ sẽ cảm thấy năm nhất định vô cùng . Cô sẽ mua quần áo mới Tết, điều Tạ Sùng khó hiểu nhất là cô còn mua tất đỏ, bắt mặc đêm giao thừa.

Cô đang học cách ăn Tết của già, năm qua năm khác đưa “Tết” nhà .

Tạ Sùng trả lời tin nhắn , bởi bây giờ hiểu, cô nhắn cho vì cảm xúc tự nhiên, mà giống như đang thành nhiệm vụ. Nhiệm vụ của cô là trong phạm vi bản thể chịu đựng, cố gắng kéo dài cuộc hôn nhân với , như lợi ích cô thu sẽ càng nhiều.

Vì nhiệm vụ , cô đặt nhiều việc bắt buộc , chẳng hạn chủ động trò chuyện với , l..m t.ì.n.h với , nấu cơm cho , tặng vài món quà nhỏ… Một thời gian cô luôn như , giờ Tạ Sùng hiểu cả.

Tạ Sùng cũng nhớ tới việc cô đột nhiên nhiệt tình với các mối quan hệ xã hội của . Cô sẽ vô tình hoặc cố ý hỏi quen , nếu quen thì thể bắc cầu giúp cô . Cô thông minh đến thế, mục tiêu rõ ràng, hành động quyết đoán, thủ đoạn đa dạng. Tiền của , quan hệ và nguồn lực của cô cũng .

Khá .

Nếu cô chỉ là một kẻ ngốc vô dụng, cảm thấy chẳng còn thú vị.

Tạ Sùng họp. Đến trưa, thấy Mâu Văn gửi ảnh một chậu cây lá rộng, hỏi . Cô cố tìm chuyện để , tự vui một , quan tâm trả lời . Anh ném điện thoại sang một bên, xem như thấy.

Buổi trưa ăn nhẹ với Loan Niệm, Loan Niệm hỏi: “Người nhà nghĩ về chuyện thường xuyên công tác?”

Tạ Sùng : “Không nghĩ gì.” Mâu Văn thể nghĩ gì? Anh nhớ thời gian gần đây liên tục công tác, nào cô cũng tỏ vẻ nỡ, luôn hỏi khi nào về. Anh tưởng cô nhớ , mỗi đều cố rút ngắn lịch trình, xong việc là lập tức về nhà bất kể muộn tới . Chuyến bay đêm cũng sắp thủng ghế .

Bây giờ nghĩ , lẽ trong lòng cô chỉ đang vui vẻ tiễn , đồng thời rõ hành tung của . Khi nhà, hẳn cô vô cùng tự tại, , biến căn nhà thành sân khấu hành cung của .

“Tiệc cuối năm tới ?” Loan Niệm hỏi: “Có thể dẫn nhà.”

“Đã thể dẫn thì dẫn?” Tạ Sùng : “Cậu nhà ?”

.” Loan Niệm : “ khác . Cậu là cũng như , còn thật sự .” Nói câu , trong lòng dễ chịu hơn. Với Tạ Sùng thể cho quá nhiều thể diện, cho một bước là leo thẳng lên đầu.

“Thật sự mới còn?” Tạ Sùng hỏi. Anh từng dự bao nhiêu bữa tiệc thương mại, bàn nam nữ, càng cố che giấu thì quan hệ càng mờ ám. Chỉ một bữa cơm, chuyện tình cảm của Loan Niệm. Tạ Sùng cực kỳ thông minh và chừng mực, bao giờ vạch trần. Đôi lúc cũng vì thú vui xa, thích đùa vài câu vô thưởng vô phạt.

Hai ăn cạnh khóe , cuối cùng thể xem như tan trong vui.

Tạ Sùng trở về văn phòng định chợp mắt một lát, kết quả Mâu Văn gọi điện tới.

Anh tiện tay máy, giả vờ như chuyện gì: “Anh họp cả buổi sáng, em đang gì?”

Mâu Văn : “Em mua nhiều hoa, đang đường về nhà. Năm nay em về Nha Khắc Thạch ăn Tết, về ?”

“Anh về.” Tạ Sùng : “Em cứ về .”

“Vậy em cũng về nữa.” Mâu Văn : “Hai chúng tự đón Tết ở Bắc Kinh nhé? Chúng từng cùng ăn Tết ở Bắc Kinh.”

“Em gọi điện chỉ để việc ?” Tạ Sùng hỏi: “Về nhà ?”

“Em chỉ chuyện với thôi.” Mâu Văn .

“Nói xong , đó thì ?” Giọng Tạ Sùng đột nhiên trở nên tệ, Mâu Văn giận. Cô : “Không đó. Anh bận , em về nhà đây.”

Nói xong cô cúp máy.

động lòng với , cho nên cũng nổi giận vì .

Tạ Sùng tức giận nhưng chỗ phát tiết. Cả ngày trong lòng đều bức bối, cứ đập thứ gì đó hoặc bóp c.h.ế.t ai.

Tan tập lắc mông, mới cử động một cái, Lư Mễ la lên: “Ê ê ê, lắc giống Josh nhé, ngờ Josh còn sở trường .”

Trong lòng bực bội, mặt mày lạnh tanh, khó khăn lắm mới chịu đựng đến lúc kết thúc, đường xuống bãi xe gặp Lư Mễ. Cô khoanh tay đó chờ . Anh vòng qua định lên xe, Lư Mễ chắn phía .

Anh hỏi: “Cô việc?”

Lư Mễ hỏi: “Anh nhận hối lộ ?”

Tạ Sùng Lư Mễ luôn cố ý nhằm . Bạn của cô thất bại trong cuộc cạnh tranh vị trí, mà đó thuộc bộ phận của Tạ Sùng, nên cô cho rằng cố ý chèn ép.

“Vớ vẩn.” Tạ Sùng : “Cô thất bại ?”

“Vì ?”

“Vì các cô đều đầu óc.” Tạ Sùng : “Giống như bây giờ cô chặn hỏi, như một con ruồi đầu, cô cũng đầu óc.” Anh kéo cửa xe , khi lái còn với Lư Mễ: “Mấy đồng tiền còm mà cũng hối lộ ?”

“Anh đầu óc là ý gì?”

“Ý là loại như cô thu , hận thể để cả thế giới đòi công bằng cho khác. Cô càng , kẻ thù càng cảnh giác, cô lấy gì đấu với ?” Tạ Sùng chỉ đầu : “Động não .”

“Huống hồ cạnh tranh nơi công sở, ai bản lĩnh nấy dùng. Kỹ năng bằng thì khiêm tốn học hỏi !” Anh cố ý , chỉ để trả đũa việc Lư Mễ luôn hô to gọi nhỏ với mặt . Nói xong trong lòng thoải mái, với cô .

Đồ ngu. Lư Mễ thầm mắng: Sao lời ngu ngốc đến thế!

Tạ Sùng để ý vẻ mặt cô , đạp ga rời .

Tạ Sùng cảm thấy Lăng Mỹ nhiều kẻ , thật sự thông minh ít. Lúc nghĩ tới Mâu Văn. Nếu Mâu Văn tới Lăng Mỹ, cô thể đấu cho đám còn mảnh giáp. Mâu Văn lợi hại bao, nhẫn , giữ bình tĩnh, lắm mưu nhiều kế. Đám nên để một như Mâu Văn xử lý, coi như “lấy bạo chế bạo, vật khắc vật ”.

Anh về tới cửa nhà, Tiền Tụng gọi hỏi uống một ly . Anh hề do dự, đầu xe ngay. Mâu Văn nấu cơm, đợi mãi thấy về, bèn gọi hỏi đang ở .

bên ồn, giọng phụ nữ với : “Sếp Tạ, uống thêm một ngụm .”

Tạ Sùng với Mâu Văn: “Vốn tới cửa nhà , bây giờ ở quán bar.”

“Vậy còn về ăn cơm ?”

“Đương nhiên… về.” Nói xong Tạ Sùng cũng cúp máy, ném điện thoại sang một bên tiếp tục chuyện với khác.

Chỉ cần , sẽ là tâm điểm của những nơi như thế . Phụ nữ thích , luôn với vài câu. Tạ Sùng uống rượu xong, giọng trở nên dính dấp, như đang tán tỉnh. Mâu Văn một lúc cúp máy, tự ăn cơm. Cô Tạ Sùng cố ý chọc giận .

Tạ Sùng hôm nay khác với , Mâu Văn cảm nhận . gì. như Tạ Sùng từng , một khi Mâu Văn bắt đầu dùng tâm cơ thì tâm tư cực kỳ sâu.

Cô ăn xong, sách một lát, tập thể d.ụ.c nhịp điệu, squat. Ngày nào cô cũng duy trì lượng vận động kinh để bảo đảm thể lực thể gánh nổi công việc nặng nề.

Hai giờ sáng, Tạ Sùng gọi cho cô: “Mâu Văn, say , tới đón .”

“Anh ở ?” Mâu Văn : “Có lái xe ? Gửi định vị cho em.” Cô giận, vẫn giống như đây, điện thoại ngoài. Điều gần như trở thành bản năng.

Tạ Sùng báo một địa chỉ cúp máy.

Tiền Tụng bên , khi cúp máy liền hỏi: “Sao còn lệnh cho Mâu Văn thế? Muộn vẫn ngủ ?”

“Dù ngủ cũng sẽ máy.” Tạ Sùng hề say. Trong lòng hiểu rõ, Mâu Văn lợi thì dậy sớm. Dù bây giờ ở Thiên Tân Thừa Đức, cô cũng sẽ tới đón . Đó chính là chỗ lợi hại ai sánh của Mâu Văn.

Anh trong tình yêu cô biểu diễn còn pha trộn bao nhiêu phần thật lòng. Trong lòng thể tiêu hóa bản “thỏa thuận ly hôn” , vì luôn dò xét đến cùng.

Dĩ nhiên, vì bản thỏa thuận đó, cũng bắt đầu phóng túng. Anh nhận con đều thực tế, đều chạy theo lợi ích. Chỉ cần vẫn còn giá trị, Mâu Văn sẽ .

Tạ Sùng bảo Tiền Tụng về . Tiền Tụng yên tâm, . Anh đỗ xe ở chỗ Tạ Sùng thấy, tìm một nơi chờ.

Tiền Tụng vô cùng tò mò về Mâu Văn.

Anh từng tiếp xúc trực tiếp với cô. Những năm qua, theo thời gian trôi , hình tượng Mâu Văn trong lòng từ “cô gái đào mỏ” thành “bà nội trợ”, khởi nghiệp”, “túi trút giận”. Hình tượng luôn đổi nhưng bao giờ trở nên trọn vẹn. Tiền Tụng tò mò rốt cuộc phụ nữ thế nào mới thể dây dưa với Tạ Sùng nhiều năm như .

Anh cứ thế chờ.

Đêm đông rét buốt, Tạ Sùng khoanh tay ngoài xe. Anh ngẩng đầu thở , từng vòng khói trắng tan trong trời. Anh dùng cách để g.i.ế.c thời gian chờ Mâu Văn.

Mâu Văn tới.

taxi. Khi xuống xe còn lịch sự tạm biệt tài xế, đó bước nhanh về phía .

Cô mặc chiếc áo phao giống như chăn bông, tóc buộc tùy tiện, đeo kính gọng đen. Một cao gầy lọt thỏm trong áo phao, gương mặt trong trẻo sạch sẽ.

Lần Tiền Tụng cuối cùng cũng rõ. Hóa là một như thế.

tới mặt Tạ Sùng, thấy chớp, bèn đưa tay quơ mắt : “Này! Nghĩ gì thế?”

Tạ Sùng thu ánh mắt : “Em tới .”

“Em tới mà.” Mâu Văn thò tay túi tìm chìa khóa xe. Anh dang hai tay cho cô lục, cúi đầu cô.

Anh như đang đầu. Hai dường như quen , thứ gì đó vô hình đang đối kháng và cuộn trào.

Tiền Tụng hiểu họ đang gì. Chẳng lẽ kết hôn đều vẻ cao thâm khó đoán như ? Trông Tạ Sùng như Mâu Văn ngay ngoài trời. Tiền Tụng thường cưới vài năm, cảm giác mới mẻ phai , ngay cả hôn cũng ngày càng ít, tới chuyện l..m t.ì.n.h thật sự. Tạ Sùng và Mâu Văn giống. Hai rõ ràng chẳng gì, vẫn cảm thấy lúc họ trong sạch.

“Chìa khóa ?” Mâu Văn ngẩng đầu hỏi, ánh mắt đụng ánh mắt .

Tạ Sùng mở nắm tay đang siết chặt, chìa khóa rơi . Mâu Văn nhanh tay đón lấy: “Anh bệnh ? Em tìm mãi.”

Tạ Sùng , kéo cửa xe .

Mâu Văn ghế lái, nhận Tạ Sùng đặt tay lên đùi . Cô cúi đầu , sang . Anh nghiêng mặt hướng bàn tay , đầu ngón tay nhẹ nhàng miết chân cô, từng cái từng cái. Ánh mắt dần sâu hơn, cả bàn tay áp hẳn xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-66-dut-gay.html.]

Vẻ mặt đầy ý trêu ngươi, lòng bàn tay áp sát chân cô chậm rãi trượt trong.

“Tạ Sùng!” Mâu Văn đ.á.n.h tay : “Anh uống say .”

Tạ Sùng bình tĩnh : “Mâu Văn, bao giờ uống say. Trước say đều là lừa em.”

“Vậy nào cũng say?”

“Anh thích hành em. Nhìn em hết đến khác tới tìm , vui. Anh là đồ biến thái.”

Mâu Văn , lúc cô nhận Tạ Sùng hẳn thấy bản thỏa thuận ly hôn. Trong lòng cô mơ hồ dâng lên cảm giác khoái trá. Cô tự nhận đúng là một phụ nữ xa.

thẳng, ngoài cửa sổ, mặc cho Tạ Sùng loạn.

Tạ Sùng rút tay về, khoanh tay: “Đi thôi, về nhà.”

Mâu Văn nhúc nhích.

Cô mỉm Tạ Sùng: “Anh gặp em đến thế ? Hết đến khác.”

.” Tạ Sùng : “Uống rượu là gặp em.”

Anh trông mấy nghiêm túc, Mâu Văn cũng truy cứu. Dĩ nhiên cô nhớ nhiều đêm chạy khỏi nhà tìm , khi đều cam tâm tình nguyện. Bây giờ cô cũng cam tâm tình nguyện, chỉ là thứ cô khác.

“Về nhà thôi!” Cô .

Cô lái xe sắc đêm Bắc Kinh.

Mâu Văn lâu ngắm Bắc Kinh về khuya như . Thỉnh thoảng kéo va-li phố, là du khách thuê trọ. Đây mới là Bắc Kinh thật sự, nơi ngừng mới tràn , cũng ngừng cũ tháo chạy trong tan tác.

Cô từng là một trong đó, dĩ nhiên bây giờ vẫn . Cô lái chậm và vững, như thể về nhà.

Tạ Sùng nhắm mắt dựa ghế, lúc hỏi: “Em tìm sếp Tân ?”

“Em .”

“Ông ?”

“Ông vấn đề.” Mâu Văn đáp: “Sếp Tân hỏi em với . Em quen vì chuyện sửa nhà, vì em khá nên sẵn lòng giúp em.”

“Mâu Văn, em chuyện thông minh.” Tạ Sùng . Mâu Văn dối, cô chỉ cắt một đoạn sự thật để , vì thế câu nào cũng vững. Cô cũng cần lo vá lời dối, chỉ cần khi diễn đạt thêm bớt thông tin.

Tạ Sùng Mâu Văn học cách chuyện từ lúc nào. Thật sự lợi hại. Có lẽ là từ những như Chu Hàn Bách, Chử Ngọc Khê và Vương Tiên Hạc.

Mâu Văn khẽ: “Sau sếp Tân hỏi , cũng thể như .”

“Em thẳng em là vợ chẳng càng dễ việc hơn ? Chỉ cần buộc chặt với , nhiều sẽ bật đèn xanh cho em.” Tạ Sùng hiểu sâu quy tắc của xã hội quan hệ. Giới thiệu một , bảo đảm cho một chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là .

“Lỡ một tổn thất kéo theo thì ?” Mâu Văn đùa: “Em sợ , khiến mất mặt.”

Em sợ thể rút lui. Sợ ngày nhắc tới em sẽ gắn cái danh phu nhân Tạ. Sợ tương lai đủ tự do. Tạ Sùng hết, nhưng vạch trần. Trong cuộc giao tiếp giả tình giả ý , tìm thấy cảm giác khoái trá gặm nhấm tim gan, khiến cảm thấy đúng là kẻ thích ngược đãi.

Họ xuyên qua sắc đêm Bắc Kinh trở về nhà. Tạ Sùng ở cửa cởi áo khoác cho Mâu Văn.

“Hôm nay .” Mâu Văn : “Em tiện.”

“Ai bảo nhất định tiện?” Tạ Sùng vẫn cố chấp cởi áo khoác cô. Ánh mắt dừng vành tai cô, đó bàn tay cũng chạm tới.

Anh nhẹ nhàng bóp dái tai cô, cứ thế bước gần thêm một bước. Mùi nước hoa trầm lắng bao quanh và thấm cô. Mâu Văn thích mùi của Tạ Sùng. Cô từng hỏi dùng loại nước hoa nào, đó là mùi hương tự pha.

Những năm qua Mâu Văn tiếp xúc với nhiều đàn ông tiền, trong họ thiếu thích dùng nước hoa, chỉ mùi của Tạ Sùng là vặn nhất.

Trong mùi hương , cô ngẩng đầu đón lấy ánh mắt .

Ánh mắt mật mà mang theo sự thăm dò mờ ám. Sau đó kéo cô lòng, hôn vành tai cô từng chút tiến gần môi cô.

Hơi thở hai quấn lấy . Anh hé môi, khẽ c.ắ.n khóe môi cô.

Mâu Văn né , giữ lấy đầu.

Nụ hôn của vô cùng giày vò, chỉ từng chút mổ lên môi cô, mà áo khoác của cô cởi .

Tạ Sùng bế cô lên, về phía sofa.

Cả hai cùng chìm sofa. Tay luồn trong áo cô, chậm rãi vuốt ve, cứ thế ôm hôn cô.

Thỉnh thoảng chuyển động eo, nhắc cô về sự tồn tại của . Thấy cô phản ứng, nắm lấy tay cô.

“Bình thường em chẳng ?” Anh , chậm rãi kéo tay cô về phía . Lòng bàn tay cô lạnh buốt, giữa nóng và lạnh, cả hai cùng khẽ run.

Anh ôm cô chặt hơn, ánh mắt càng lúc càng sâu, ngừng hôn cô mắt cô.

Mâu Văn gương mặt . Khi phát hiện thể điều khiển biểu cảm của , cô xem đây như một trò chơi. Nặng nhẹ nhanh chậm đều tùy ý cô, còn cái ôm của Tạ Sùng càng lúc càng siết chặt, khiến cô gần như thở nổi.

Đêm dài, sofa, trán hai chạm . Tạ Sùng : “Vất vả . Trong túi áo khoác của một tấm thẻ, cho em.”

“Gì cơ?” Mâu Văn hỏi.

“Tiền, thứ tiền em thích.” Tạ Sùng : “Thích thì cứ cầm.”

Tạ Sùng mở mắt Mâu Văn. Anh quan sát biểu cảm của cô, xem cô vui vì khoản tiền ngoài dự liệu , cũng suy nghĩ nếu cứ tiếp tục cho cô tiền, bản “thỏa thuận ly hôn” đổi .

“Vậy em nhận.” Mâu Văn .

Mấy ngày , buổi tối Tạ Sùng trở về, Mâu Văn hỏi: “Biểu diễn thuận lợi ?”

“Cũng .”

“Em cũng xem!” Mâu Văn lấy điện thoại tìm nhạc: “Anh nhảy cho em xem , nhảy .”

Tạ Sùng lay chuyển cô, đành vài động tác. Anh miễn cưỡng, lúc nhảy ngẩng cổ, lắc m.ô.n.g đầy gợi cảm, một hương vị riêng. Mâu Văn như , thầm nghĩ e là khó gặp nhan sắc như Tạ Sùng. mỗi mỗi khác, kiểu như thì sẽ kiểu khác.

bắt đầu nghĩ tới .

Có hôm Cố Cẩm Thư hỏi khi ly hôn cô yêu nữa .

Trực giác của Mâu Văn là cô bài xích. Cô với Cố Cẩm Thư: “Cẩm Thư, trần tục, khá thích gần gũi âu yếm với đàn ông. Nếu đàn ông ngoại hình như Tạ Sùng thì càng , thấy ghét.”

Cố Cẩm Thư cô chọc lớn: “Cô đáng yêu thật. thì . Sau khi ly hôn một thời gian dài bài xích đàn ông, bây giờ dần cảm thấy thứ sinh vật đàn ông khá đáng yêu. Có lúc ghét họ, lúc ngủ với họ. Cảm giác của với đàn ông cứ đổi qua như .”

một điều.” Mâu Văn với Cố Cẩm Thư: “Bây giờ chỉ xem đàn ông là gia vị. Dù ly hôn với Tạ Sùng, học cách xem là gia vị. Chỉ là đôi khi vẫn thấy tiếc. Cái thời kẻ ngốc vì một mà bất chấp tất cả, tâm ý, một trở .”

Đó là ?

Mâu Văn .

Đôi khi cô tới Đại học Nhân dân dạo, thấy sinh viên nắm tay sân vận động. Họ trông thật trong trẻo, nỗi buồn còn cách xa. Mâu Văn luôn thích họ sảng khoái, bởi cô tiếng như sẽ biến mất khỏi gương mặt họ.

Họ vẫn sẽ , nhưng tiếng khác.

Mâu Văn chính là như .

Cô nhớ da diết những ngày thể thoải mái kiêng dè.

Có một hôm Tạ Sùng để quên tài liệu ở nhà, hỏi cô thể mang tới giúp . Mâu Văn đáp .

Cô tới tòa nhà công ty Tạ Sùng, thấy quán cà phê náo nhiệt. Mâu Văn tự mở studio nhỏ, lâu cảm nhận khí của một tòa nhà văn phòng đông đến .

gốc cây, bước quán cà phê. Cô tưởng tượng Tạ Sùng đẩy cửa , mang theo một luồng gió, chắc sẽ , dù cũng là một đàn ông nổi bật. Tạ Sùng .

Anh sai một xuống tìm cô.

Người đó tới hỏi: “Xin hỏi cô là cô Mâu ? Tạ Sùng bảo xuống lấy tài liệu.”

“Vâng.” Mâu Văn hỏi thêm, đưa tài liệu cho đó.

Tạ Sùng chiều theo mong hiện tại của cô, tiết lộ phận của cô với khác. Anh tối nay hẹn, về ăn cơm, bảo Mâu Văn đừng đợi.

Mâu Văn trả lời: “Được, về sớm nhé.”

Tạ Sùng đáp.

Nếu cô yêu , cũng nghĩa cô mất tình yêu của . Tạ Sùng đối xử với còn” yêu chính là dáng vẻ lạnh như băng , ai thể đổi.

Buổi tối gặp Vương Tiên Hạc.

Câu đầu tiên Vương Tiên Hạc khi gặp là: “Anh với cô rằng chúng quen .”

“Việc liên quan tới cô.” Tạ Sùng : “ hai đến mức cô thể chuẩn thỏa thuận ly hôn cho cô .”

“Dù cũng thu phí, thu của ai cũng như .” Vương Tiên Hạc .

“Cô bảo cô điều tra xem che giấu tài sản đúng ?” Tạ Sùng : “Không cần phủ nhận, sẽ . Rất khéo, , nhiều.”

Vương Tiên Hạc kinh ngạc lời , cảm thấy đang cố ý hơn thua với Mâu Văn. vô cùng chắc chắn .

Vương Tiên Hạc thật sự sẽ với cô .

“Nói .” Tạ Sùng đáp.

xem cô rốt cuộc tham lam tới mức nào. Anh nghĩ. Lúc xác định, khi xưa Mâu Văn kết hôn với là nửa thật lòng nửa giả ý, còn giờ phần thật lòng rút sạch, chỉ còn giả ý.

hỏi một câu.” Vương Tiên Hạc : “Hai cứ như đến cuối cùng định kết thúc bằng cách nào?”

“Cô kết thúc thế nào, sẽ kết thúc thế .” Tạ Sùng : “Cô hướng dẫn cô kết thúc thế nào, sẽ theo thế .”

“Liên quan gì tới ?”

dáng vẻ của cô mỗi đ.á.n.h kiện. Cô nhận ủy thác của cô , đương nhiên sẽ về phía cô . Thủ đoạn của luật sư Vương hiểu rõ.” Tạ Sùng dậy rời : “Tùy , binh tới tướng chặn, nước tới đất ngăn.”

“Anh từng nghĩ ? Cô ly hôn với như , thể vì yêu khác?” Vương Tiên Hạc cố ý chọc Tạ Sùng. Cùng câu hỏi cô từng hỏi Mâu Văn, còn Mâu Văn tin tưởng Tạ Sùng từ nhân cách, tuyệt đối ngoại tình.

Bây giờ tới lượt Tạ Sùng trả lời.

Tạ Sùng lạnh: “Mâu Văn chỉ tập trung sức lực để đối phó với hoặc chuyện đáng đối phó. Trước khi đạt mục đích, ngoại tình chỉ là gánh nặng của cô . Cô sẽ .”

Khi về tới nhà, thấy Mâu Văn tắm xong.

Sắp Tết , cô mua cho một đôi tất đỏ lông xù. Thấy Tạ Sùng liền lấy đôi mới , bắt cũng mặc.

Hai cùng mang tất đỏ sofa.

Tạ Sùng hỏi Mâu Văn: “Em cảm thấy tình yêu đơn phương thể kéo dài mấy năm?”

Mâu Văn bất ngờ câu hỏi, cảm thấy Tạ Sùng đang mượn nó ám chỉ . Cô nghĩ : “Năm năm.”

“Năm năm là giới hạn ?” Tạ Sùng hỏi.

“Chắc . Ai lãng phí thời gian cho một mối đơn phương chứ?” Mâu Văn : “Người cứ mãi hao mòn trong tình yêu một phía chỉ vì từng khác thôi.”

Lúc Tạ Sùng .

Anh nhớ bản thỏa thuận ly hôn của Mâu Văn, vẫn luôn chờ cô với , nhưng hôm nay cô nhắc. Bởi cô còn rõ rốt cuộc chuyển dịch tài sản .

“Mâu Văn, em thật sự đủ hào nhoáng.” Tạ Sùng đột nhiên .

“Ý gì?” Mâu Văn hỏi.

Tạ Sùng lắc đầu: “Em thật sự đủ hào nhoáng, đủ thể diện. Đôi khi nghi ngờ tại ban đầu để ý tới em. Rốt cuộc em khác khác ở ?”

“Có đáp án ?” Mâu Văn hỏi.

“Có .” Tạ Sùng : “Anh cảm thấy đáp án ban đầu của Tiền Tụng đúng. Anh phát điên.”

Mâu Văn nghiêm túc , bật .

“Em gì?” Tạ Sùng hỏi.

“Em vì em phát điên.” Mâu Văn : “Từ đầu tới cuối em luôn tỉnh táo, em tại gả cho .”

“Tại ?”

“Còn vì gì nữa? Vì tiền.” Nói xong Mâu Văn lớn, vỗ vỗ mặt Tạ Sùng: “Đừng như nữa, Tạ Sùng. Đừng những lời khó hiểu . Sắp Tết , chúng vui vẻ một chút !”

Nói xong cô hôn Tạ Sùng một cái. Tạ Sùng theo bản năng tránh , ánh mắt mang vẻ chán ghét.

Tạ Sùng ở cùng Mâu Văn thêm dù chỉ một giây.

Anh dậy rời khỏi nhà.

 

 

Loading...