Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 67: Đứt gãy

Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:39
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm Tạ Sùng , hệ thống nhân sự của công ty gửi thông báo cập nhật thông tin. Anh đổi tình trạng hôn nhân thành ly hôn, xóa Mâu Văn khỏi danh sách liên hệ khẩn cấp, bằng .

Thông báo đổi gửi tới Lương Tâm. Cô xem một cái tắt .

Cô đau đầu.

mong công ty thêm một quản lý cấp cao độc , hào nhoáng.

với Tạ Sùng: “Muốn đổi tình trạng hôn nhân thì cung cấp giấy tờ chứng minh. Ví dụ ly hôn thì nộp giấy chứng nhận. Thông tin của quản lý cấp cao trong công ty bắt buộc chính xác và còn hiệu lực, nếu sẽ vấn đề.”

Tạ Sùng : “Giấy chứng nhận ly hôn sắp .”

Lương Tâm phản bác: “Có nghĩa là hiện giờ vẫn , phiền đổi .” Nói xong cô tiện tay từ chối yêu cầu của Tạ Sùng.

Tạ Sùng thông báo từ chối, cảm thấy Mâu Văn cho buồn đến cực điểm. Trái tim cô kéo , từ lâu mất vẻ bình thản. Anh thích như .

Quan hệ giữa và Mâu Văn rơi xuống điểm đóng băng. Bất kể Mâu Văn gì, gì, đều đáp . Tạ Sùng nên đáp thế nào. Nghĩ tới cuối cùng Mâu Văn cũng sẽ rời , cảm thấy thứ đều vô vị.

Tóm , ngày tháng cứ bình lặng trôi qua như thế.

Mùa xuân năm 2017, thủ tục của Cố Cẩm Thư đều tất, những quyển sách trong nhà cô cũng vượt biển tới nước ngoài. Cô sắp chia tay Mâu Văn.

sớm mỗi đều chí hướng riêng, sớm muộn cũng đường ai nấy , trong lòng Mâu Văn vẫn khó chịu. Bắc Kinh quá lớn. Muốn một bạn tâm giao ở Bắc Kinh thật sự quá khó.

Trước khi , Cố Cẩm Thư hẹn Mâu Văn ăn một bữa.

Mâu Văn thấy Cố Cẩm Thư mặc một chiếc váy liền , xỏ lỗ tai, đeo đôi khuyên sáng lấp lánh. Cô từng thấy Cố Cẩm Thư như , vô cùng xứng với cái tên “Cẩm Thư”.

Mâu Văn chân thành khen: “Cẩm Thư, cô quá.”

Cố Cẩm Thư khoe lỗ tai với Mâu Văn: “ xỏ từ lâu , nhưng vẫn sợ đau. Hôm đó tới cửa hàng xỏ một cái mới phát hiện chỉ nhói một chút, chẳng đau mấy.”

“Đẹp thật. Cẩm Thư hợp đeo khuyên tai.” Mâu Văn nghịch chiếc khuyên, vô cùng thích thú.

Cố Cẩm Thư mời Mâu Văn ăn ở một nhà hàng đắt đến mức trời.

Mâu Văn cảm thấy phung phí, Cố Cẩm Thư : “Cứ phung phí một . Bình thường chúng lúc nào cũng tính toán tiền bạc, dám cái , dám cái , như thể tuổi thơ nghèo khó định sẵn cả đời dè dặt. Hôm nay chúng cứ lãng phí.”

Mâu Văn : “Được thôi, hôm nay cũng ăn cho thật hiên ngang.”

Mâu Văn nỡ xa Cố Cẩm Thư.

Ngày tháng trôi qua quá nhanh, bên cô ngày càng ít. Đôi khi cô cảm thấy cô độc. Cố Cẩm Thư an ủi: Không , sẽ còn những mới ngừng tràn , cuộc đời cô sẽ thật sự cô đơn . Bắc Kinh là thế mà, vĩnh viễn thiếu , vĩnh viễn chen chúc .

Năm cả hai đều sống khá đau khổ, may mà năm nay tìm khẩu vị.

Bữa ăn đẽ vô cùng chỉ đủ nhét kẽ răng. Ăn xong, bụng vẫn trống. Cuối cùng hai rẽ một quán Hồ Nam. Lúc họ nhớ tới năm xưa khi Mâu Văn còn là thực tập sinh, mời Cố Cẩm Thư ăn cơm, Cố Cẩm Thư nỡ ăn chỗ đắt nên chọn một quán Hồ Nam bình dân. Khi cả hai đều mơ hồ cảm thấy sẽ trở thành bạn trong thành phố , vì đặc biệt trân trọng.

Mâu Văn hỏi kế hoạch tiếp theo của Cố Cẩm Thư. Cô lấy một bảng tính điện t.ử cho Mâu Văn xem, trong đó ghi những cuốn sách trong năm, tư liệu cần , cùng các mảng kinh doanh mà hiệu sách trực tuyến sắp mở rộng. trọng tâm của cô vẫn là sách thiếu nhi.

còn thử một cuốn du ký.” Cố Cẩm Thư : “Sau khi tới đó, lúc rảnh sẽ đây đó.”

Mâu Văn yên lặng Cố Cẩm Thư kể, trong đầu đầy ắp cuộc sống cô miêu tả. Cố Cẩm Thư năm nay về quê ăn Tết, bà nội già nua bảo: Cố Cẩm Thư là xa nhất trong nhà.

“Tốt thật.” Mâu Văn : “Cô giáo Cẩm Thư của chúng càng càng xa .”

Cố Cẩm Thư xúc động.

Trong lúc đó, chồng cũ gọi tới, cô từ chối máy. Chồng cũ của Cố Cẩm Thư hiểu quyết định nước ngoài của cô, cho rằng cô bỏ rơi con. Cố Cẩm Thư từng bàn hai năm nữa sẽ đón con , con nhà dựa để cô mang .

Nhận thức của theo kịp bước chân Cố Cẩm Thư. Cô thể trao đổi, chỉ : “Nếu cảm thấy vi phạm pháp luật ở thì cứ kiện. Từ nay giữa chỉ trao đổi phương diện pháp lý, còn gì khác.”

lên án cô về mặt đạo đức.” Chồng cũ .

vi phạm trật tự công cộng và thuần phong mỹ tục. Thứ đạo đức chỉ là đạo đức của riêng , liên quan tới .”

Cố Cẩm Thư thêm một câu nào. Lúc với Mâu Văn: “Tạ Sùng thật lợi hại. Anh khác chồng cũ của . từng quan sát, bất kể năng lực, nhận thức phẩm chất , đều vượt xa chồng cũ . Đôi khi thấy tiếc cho hai . Cô như , cũng tệ, nhưng cứ thiếu một thứ gì đó.”

“Tạ Sùng khá , ít nhất hào phóng.” Mâu Văn : “Anh lúc nào cũng cho tiền. Bây giờ cũng thể yên tâm nhận.”

Cô và Cố Cẩm Thư trò chuyện lâu, tới tận trời sáng. Cô đưa Cố Cẩm Thư sân bay, nhưng Cố Cẩm Thư từ chối. Cô : “Nhà thiết kế Mâu, trong tất cả cảnh đời của con , ghét nhất tiễn biệt. Bởi tiễn, sẽ đầu. đầu nữa.”

Mâu Văn bèn tại chỗ theo cô.

Cô thấy Cố Cẩm Thư kéo chiếc va-li nhỏ qua đường, lên xe, rời khỏi “Brooklyn” của đời .

Buổi sáng mùa xuân , thứ đều mới mẻ. Ánh nắng ấm áp chiếu lên vạn vật, cơn gió dịu dàng cũng thổi qua vạn vật. Tâm trạng Mâu Văn vô cùng phơi phới.

Công trình văn phòng của cô sắp thành. Cô cũng đăng thông báo tuyển dụng lên mạng. Để thuận tiện việc, cô thuê một căn studio lớn bên cạnh, đủ cho một ở. Cô thích căn studio , dụng tâm bày biện. Cô mua hoa, mua giấy dán tường và thảm, thỏa sức sáng tạo theo ý , nên một mái nhà mới ấm áp.

Sau đó cô bắt đầu chuyển quần áo.

Mỗi từ nhà , cô tiện thể mang theo vài bộ. Những năm qua Tạ Sùng sắm sửa cho cô ít quần áo, cô cũng khách sáo, từ từ mang hết những thứ mua sang đó.

Tủ quần áo thuộc về cô trong nhà Tạ Sùng dần trống rỗng.

Lúc Mâu Văn nhớ tới một từ: nhà trống. Trước cô còn trẻ, hiểu ý nghĩa thật sự của từ . Bây giờ tự trải qua mới cảm nhận nỗi bi ai bên trong.

Ngày chuyển hết quần áo, cô khắp ngóc ngách trong nhà Tạ Sùng một . Đã sống lâu như , chỗ nào cô cũng quen thuộc. trong lòng cô hiểu nơi còn thuộc về .

Cô chuyển tới “nhà mới” của .

Tạ Sùng công tác về, ngoài cửa gọi mấy tiếng Mâu Văn nhưng ai đáp. Anh đặt va-li ở cửa, dép trong.

Trong nhà yên tĩnh đến kỳ lạ. Rõ ràng thứ vẫn như cũ, nhưng nơi nào đó giống. Trước tiên bếp, phát hiện Mâu Văn ở trong.

Sau đó phòng ngủ của Mâu Văn, bên trong cũng .

Anh chiếc giường Mâu Văn từng ngủ dọn ngay ngắn như từng ai . Lúc nhớ tới tủ quần áo. Mở , bên trong trống .

Mọi thứ liên quan tới Mâu Văn trong căn nhà đều biến mất, biến mất triệt để tới mức như thể cô từng xuất hiện.

Anh hoảng hốt.

Người nhà trống.

Tựa như một giấc mộng lớn.

Rất lâu mới gọi cho Mâu Văn. Cô nhanh chóng bắt máy.

Tạ Sùng hỏi: “Em đang ở ?”

Mâu Văn đáp: “Em ở nhà mới của em.”

“Em sống riêng với ?” Tạ Sùng hỏi.

“Không, em ly hôn với .” Mâu Văn : “Tạ Sùng, ngủ ngon một giấc . Ngày mai em tới nhà , chúng chuyện đàng hoàng.”

em tới nhà , em về nhà tìm .

Bàn tay Tạ Sùng siết chặt điện thoại. Anh nhận Mâu Văn thật sự chuẩn xong. Cô cố gắng lâu, cuối cùng chuẩn đủ thứ để rời khỏi . Cô lặng lẽ mang từng món thuộc về , hề cho . Cô lên kế hoạch trong thời gian dài, nhẫn nại, hành động, cuối cùng tới ngày hôm nay.

Tạ Sùng hoang mang.

Anh cảm thấy tội đến mức đó.

Sao tới bước ?

Cả đêm ngủ.

Tạ Sùng nhiều tâm sự, luôn việc già dặn, nhưng trong tình cảm khai mở quá muộn, lúc nào cũng như một đứa trẻ chẳng hiểu gì, tùy hứng, cố chấp, bướng bỉnh. Anh tưởng và Mâu Văn tới tận đây, dù cũng nên còn thứ gì đó, nhưng cuối cùng còn gì.

Trưa hôm , Mâu Văn tới.

Cô ghé siêu thị, mua nhiều thức ăn. Tạ Sùng thấy cô cửa chỉ khẽ nâng mí mắt, đó tiếp tục việc khác.

Mâu Văn đoán vẫn sẽ kiêu ngạo như , nên chấp.

Khởi đầu giữa cô và Tạ Sùng, nếu cô nhớ lầm, thật sự bắt đầu từ chiếc bàn ăn . Từ nhỏ Tạ Sùng đeo chiếc ba lô nhỏ của , luân phiên ở nhà bà nội và bà ngoại, quanh năm gặp bố , trong lòng thiếu cảm giác an . Anh thích bên bàn ăn trong nhà , yên tâm ăn một bữa, dù món ăn ngon cũng vui.

Khởi đầu thật sự giữa họ bắt đầu từ một bữa cơm. Anh ăn món nhà mà ngày đêm mong nhớ, từ đó cô thêm một .

Mâu Văn ngờ kỹ năng nấu nướng học trong lúc quanh quẩn bên quán bánh bao của đưa cô một bước lên chiếc thang dẫn tới của cải. Rốt cuộc là vui buồn, chính cô cũng rõ.

Cô vẫn nhớ mỗi khi nghĩ tới Tạ Sùng, nghĩ tới chuyện sắp gặp , trong lòng mang tâm trạng thế nào. Trái tim cô lên lên xuống xuống, chỉ hận thể lập tức chạy tới bên .

giữa cô và rốt cuộc vẫn thiếu một thứ gì đó, ngay từ đầu . Có lẽ vì cô yêu quá vụng về, cũng lẽ tình yêu của cô quá nhẹ.

Mâu Văn bếp nấu bữa cơm cuối cùng cho Tạ Sùng.

Mọi món thích, cô đều nhớ.

Trong lúc nấu ăn, Mâu Văn luôn nhớ chuyện của hai . Rất lạ, lúc những gì cô nhớ đều là điểm của Tạ Sùng. Những chiến tranh lạnh, phớt lờ, cách lúc gần lúc xa, cô đều quên. Cô nhớ sự ngây thơ và lãng mạn như trẻ con của , nhớ từng đặt cô trong lòng, nhớ từng món quà tặng.

Anh từng ngoài cửa đợi cô giữa đêm khuya, từng cầu vượt chờ cô. Đồ quá khó ăn, ăn tới nôn, nhưng đó vẫn tiếp tục tới ăn.

Anh đẩy cửa phòng cô sẽ thò đầu . Khi hôn cô, bàn tay luôn bóp lấy gáy cô.

Cô nhớ những ngày họ ở khu chăn thả, ngắm mưa, ngắm gió, ngắm hoàng hôn và bình minh. Khi họ còn tổ chức một đám cưới kinh thiên động địa, ngắm hết ngày đêm trong đời.

Mâu Văn chỉ nhớ những điều .

Mâu Văn cảm thấy mặt như ướt. Cô dùng tay áo lau, tay áo ướt một mảng. Cô chống tay lên mặt bàn, nghỉ một lúc mới tiếp tục nấu.

cho Tạ Sùng một “bữa tiệc Thao Thiết”.

Mọi thứ thích cô đều nấu, hai mươi món bày đầy bàn. Làm xong cô gọi Tạ Sùng: “Ăn cơm.”

Tạ Sùng gì, tới bên bàn.

Vừa tiếng động trong bếp, nhận thể sẽ còn nữa. Mấy ngang qua, đều xông hỏi Mâu Văn thể ly hôn . .

Lời ly hôn ban đầu là do . Cả hai đều hôn nhân trói chặt. Dường như họ lầm kinh thiên động địa nào, nhưng chuyện cứ chậm rãi sai .

Ly hôn cũng . Thả cho đối phương một con đường sống. Mâu Văn đúng một câu: Đi khác, lẽ sẽ gặp hơn.

Anh đối diện Mâu Văn, hỏi cô uống chút .

“Uống .” Mâu Văn : “Uống Mao Đài.” Trước cho Tạ Sùng uống Mao Đài trong bữa cơm thường, cảm thấy quá xa xỉ. Khi Tạ Sùng luôn : Anh uống nổi.

Hôm nay họ quyết định uống hết một chai.

Tửu lượng của Mâu Văn bây giờ khá . Cô và Tạ Sùng hẹn mỗi một nửa, uống hết là thôi. Chén rượu nhỏ như , ngửa đầu là một ngụm. Mâu Văn uống tới hai má đỏ bừng, Tạ Sùng, sắc mặt đổi.

Tạ Sùng từng say, đương nhiên là thật. Vậy những chuyện năm xưa danh nghĩa say rượu, bây giờ đều là tâm cơ. Ít nhất ngày với Mâu Văn “Chúng kết hôn ”, tỉnh táo.

Mâu Văn nghiêm túc Tạ Sùng, thấy mãi động đũa bèn dậy gắp thức ăn cho .

Tạ Sùng : “Mâu Văn, ăn nổi, ăn.”

Mâu Văn ăn một vài miếng, dường như cũng đói, bèn đặt bát đũa xuống.

“Nói chuyện nhé?” Cô hỏi.

“Nói chuyện.” Tạ Sùng đáp.

Thật Mâu Văn nên gì. Cô bất kỳ lời nào với Tạ Sùng, chỉ đưa thỏa thuận cho .

Tạ Sùng mở thỏa thuận của cô, dậy lấy một bản khác tới đặt mặt Mâu Văn.

Mỗi đều một bản thỏa thuận, đại diện cho lập trường riêng.

ai mở bản của đối phương.

Tạ Sùng : “Em xem bây giờ thì về xem cũng . Những lời khác đây, hôm nay cũng cần thêm.”

Từ đầu tới cuối đều cho rằng tình cảm thật Mâu Văn dành cho bộ, trong đó xen lẫn tính toán và cân nhắc thực tế. Còn Mâu Văn vẫn luôn cho rằng trong lòng Tạ Sùng một thể xóa , cô vĩnh viễn chỉ quanh quẩn ngoài cuộc sống của .

Thế nên những chủ đề còn cần thảo luận. Cả hai đều mệt. Ngay cả đối diện thế cũng khiến họ khó chịu. Những lời khó từ lâu, còn lời quá giả dối. Họ đối diện, im lặng trở thành cuộc trò chuyện cuối cùng.

Thế nhưng cả hai nhớ tới thuở ban đầu, nhớ những ngày đến với nhưng đôi khi vẫn chợt nghĩ về . Có lẽ những khoảnh khắc là phần nhất trong cuộc gặp gỡ dài đằng đẵng của họ.

Khi thứ định, nhưng dường như cũng định sẵn.

Cho tới lúc Mâu Văn từng nghĩ sẽ cả đời qua với Tạ Sùng. Cô tràn đầy ơn . Nếu Tạ Sùng, cô chịu nhiều khổ, nhiều đường vòng. Từ đầu tới cuối cô đều thừa nhận may mắn. Cô tỉnh táo trèo lên chiếc thang Tạ Sùng dựng cho , nhờ mới những khoảnh khắc quả quyết về .

ơn Tạ Sùng, nên lúc vài lời thật lòng.

“Tạ Sùng.” Cuối cùng Mâu Văn : “Bất kể tin , mỗi em tiến gần đều là thật lòng, là bản năng. Em thật sự thích .”

“Thích mà em thanh toán sòng phẳng với ?” Tạ Sùng khẩy: “Mâu Văn, em lúc nào cũng lời . Em tưởng ai cũng ăn bộ đó, lời của em là sẽ tin em.”

Mắt Mâu Văn mở lớn hơn một chút, nhưng đó cô nhún vai. Cô giải thích cho , cô sớm muộn Tạ Sùng cũng sẽ đáp án hối hận kịp. Như mục đích của cô đạt.

“Cho nên tin em, đúng ?” Mâu Văn hỏi.

“Tại tin em?” Tạ Sùng : “Em tin ngay từ đầu em ở bên hề cân nhắc bất kỳ yếu tố thực tế nào ? Vậy tại em tùy tiện kéo một ngoài phố kết hôn? Anh chẳng qua chỉ là ngây thơ nhất, dễ thao túng nhất trong những em gặp.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-67-dut-gay.html.]

“Hóa nghĩ như .” Mâu Văn bĩu môi: “Anh chỉ coi thường em, còn coi thường chính . Anh thật đáng thương.”

Một đàn ông như Tạ Sùng gần như tất cả, thế mà vì nghi ngờ tình yêu nên vĩnh viễn từ chối tình yêu. Anh cảm thấy ai tới gần cũng mục đích, ngoại trừ từ nhỏ tới lớn luôn từ chối , tình cảm thật của bất kỳ ai cũng là giả.

Đáng thương.

Hai chữ đáng thương đốt lên một ngọn lửa lớn trong lòng Tạ Sùng. Ngọn lửa cũng cháy mắt . Anh : “Anh coi thường . Ở bên em, từng trả giá gì. Em chỉ xuất hiện lúc một mái nhà.”

“Em từ lâu .” Mâu Văn siết nắm tay: “Vì Tưởng Vu cần nên yêu em. Vì cô kết hôn với , nên em mới dọn căn nhà cưới chuẩn cho cô . Có gì ? Vốn dĩ em cũng quan tâm.”

“Đừng nhắc Tưởng Vu.”

“Em , cảm thấy em xứng.” Mâu Văn : “ em cũng định so với Tưởng Vu. Em khá ơn cô . May mà cô cần , nếu em cũng chẳng sống mấy năm sung sướng ở đây.”

Lời tới mức , thêm vô ích.

Vốn dĩ Mâu Văn kết thúc trong thể diện, nhưng Tạ Sùng hùng hổ ép tới. Cả hai đều nữa.

Nếu cứ tới cuối, chẳng qua vẫn là một câu: từng yêu em.

Mâu Văn quanh căn nhà. Thật ngày mang món quần áo cuối cùng cô . Trong lòng dĩ nhiên nỡ. Ngoài ngôi nhà ở Nha Khắc Thạch, đây là nơi cô sống lâu nhất trong đời. Đây là căn nhà chính tay cô thiết kế, cây cỏ do chính cô bày biện, ban ngày cô luôn ở ban công, thư phòng nơi cô thức trắng đêm qua đêm khác, xé đầy bản vẽ xuống sàn.

trong bếp lâu nhất. Cô thật lòng thích căn bếp, thích nhốt trong đó tạo đủ loại âm thanh. Mỗi khi linh hồn nơi nào để , dày cô sẽ trú ngụ trong bếp. Cô nương tựa thế giới thơm ngon để sống ngày qua ngày.

Hôm nay cô thật sự .

Cô còn nhớ ngày dọn tới, trong lòng cảm thấy đây nhà , cũng dè dặt. Suốt một thời gian dài, nhiều phòng trong nhà cô bước , nhiều đồ cô chạm tới. Sau cuối cùng cô cảm thấy đây là nhà .

Cô cũng từng sống mấy năm ở đây, thể lưu luyến?

Cô dứt khoát dậy, cầm bản thỏa thuận ly hôn của Tạ Sùng, chậm rãi khắp căn nhà. Giống như đầu tới đây đo đạc, tỉ mỉ tới từng chỗ. Khi ngờ nơi sẽ trở thành nhà tương lai của , càng ngờ cuối cùng sẽ rời .

Tạ Sùng Mâu Văn chậm rãi một vòng trong nhà, cuối cùng bước ngoài, khẽ khàng đóng cửa, tạm biệt.

Không ai lập tức mở thỏa thuận của . Họ tò mò về nội dung, bởi dường như đoán từ .

Mâu Văn mở đêm khuya. Trước khi mở, cô xem danh sách ước tính thu nhập đây của Tạ Sùng do Vương Tiên Hạc gửi. Cô nghĩ: Tạ Sùng keo kiệt, sẽ tính toán chi li, cũng sẽ từ chối chia cho cô một nửa. Cô thậm chí tưởng tượng lúc soạn bản thỏa thuận , Tạ Sùng chắc chắn mang vẻ khinh thường. Anh sẽ : Mấy thứ rách nát, thèm, cô thì cho cô.

Anh khinh thường cô, cũng khinh thường tình cảm thật cô từng dành cho .

Mâu Văn mở . Thỏa thuận của ngắn, giống bản cuối của cô, ngắn gọn đến mức lạnh lùng. Ở phần phân chia tài sản, Tạ Sùng :

Trong thời kỳ hôn nhân, đồng hồ do bên nữ mua cho bên nam thuộc quyền sở hữu của bên nam.

Bên nam tự nguyện từ bỏ bộ thu nhập trong hôn nhân ngoài tài sản kể , tất cả phân chia cho bên nữ.

Danh mục tài sản cuối cùng do luật sư hai bên xác nhận.

Tạ Sùng thậm chí phản kháng, cứ thế đề nghị cho cô bộ tài sản của . Không một nửa, mà là tất cả, ngoại trừ chiếc đồng hồ . Chiếc đồng hồ ? Rõ ràng một chiếc giống hệt, rõ ràng còn nhiều đồng hồ đắt tiền hơn.

Mâu Văn ngây .

Tiền là thứ Tạ Sùng tranh với cô nhất. Nếu cô , sẽ cho hết.

Nhìn một lúc, Mâu Văn bật .

Còn Tạ Sùng mở thỏa thuận của cô.

Mâu Văn chia đôi tài sản, chia. Mấy thứ rách nát cần, thiếu. Anh dùng cách thương hại Mâu Văn cuối.

Anh gọi bạn tới nhà, bảo mẫu nhà đầy một bàn, tới ăn . Tiền Tụng thật sự tới, cùng còn khác.

Tiền Tụng cửa khắp trong ngoài, thấy bóng Mâu Văn, bèn lén hỏi Tạ Sùng: “Mâu Văn ?”

“Ly hôn .” Tạ Sùng .

“Đệt!” Tiền Tụng : “Cái thằng , kết hôn mấy năm, còn gặp mặt vợ nào, thế là ly hôn ?”

“Ly hôn .” Tạ Sùng : “Đừng nhảm, uống rượu .”

nếm một miếng, hỏi Tạ Sùng: “Cậu còn tay nghề ?”

“Chẳng ? Bảo mẫu .” Tạ Sùng đáp. Anh giống một đứa trẻ, bôi nhọ khác tổn thương chính .

Tiền Tụng , đặt tay lên ly rượu: “Đừng uống nữa. Hôm nay thích hợp uống rượu. Cậu uống thì hôm khác uống riêng với .”

“Sao thích hợp? sẽ uống c.h.ế.t ?” Tạ Sùng hỏi.

Tiền Tụng lay chuyển , đành trả ly cho .

Tạ Sùng trông bình tĩnh, nhưng uống cực kỳ dữ. Hôm nay kéo tất cả uống, hết ly tới ly khác, như ngàn chén say. Mọi đều cảm thấy sảng khoái, bởi Tạ Sùng lâu uống như . Suốt một thời gian dài, bảo uống rượu chẳng khác gì ép uống thuốc. Anh luôn : uống, cai rượu. Tạ Sùng cai nữa, bắt đầu uống thả cửa, thật sự hiếm thấy.

Tiền Tụng cho khác uống với Tạ Sùng. Trên bàn , chỉ là bạn thật sự của Tạ Sùng, vì cứ chắn rượu . Tạ Sùng luôn gạt .

Tạ Sùng nhớ uống bao nhiêu, chỉ máy móc uống. Lúc Vương Tiên Hạc gọi tới. Tạ Sùng tìm một nơi để .

Vương Tiên Hạc hỏi: “Anh vấn đề gì với thỏa thuận ly hôn của Mâu Văn ? Anh thấy chỗ nào cần sửa? nhận ủy thác của cô để thương lượng với .”

Tạ Sùng : “Mục tiêu của cô nhỏ quá. Sao chỉ cần một nửa? Những thứ cho hết. Cô từ nơi nhỏ tới, kiếm tiền dễ.”

Vương Tiên Hạc sững một chút : “Anh xem đúng ? Xem . Lúc tỉnh táo hãy trả lời .”

Tạ Sùng lảo đảo tìm thỏa thuận. Tiền Tụng cùng, hỏi tìm gì. Tạ Sùng : “Tìm một đống giấy rách.”

Bản thỏa thuận là giấy rách, giấy đăng ký kết hôn cũng là giấy rách, đều là thứ rách nát.

Cuối cùng tìm ở đầu giường phòng ngủ. Động tác vụng về mở , nhưng mắt tập trung. Anh cảm thấy thỏa thuận mỏng thế, chữ ít thế. Không đúng, chỉ riêng danh sách tài sản của do Vương Tiên Hạc sắp xếp cũng hơn mười trang.

Không . Không danh sách.

Tiền Tụng buột miệng chửi. Anh với Tạ Sùng: “Tạ Sùng, hiểu lầm Mâu Văn.” Rồi : “Mâu Văn, sai .” Tiền Tụng cảm thấy ba mươi năm đời coi như sống uổng. Đôi mắt quá thấp, quá . Anh hết tới khác lo Tạ Sùng lừa, cuối cùng sai .

Tạ Sùng giật lấy thỏa thuận.

Anh thấy đó : Bên nữ chỉ yêu cầu nhận phần thu nhập của trong thời kỳ hôn nhân. Chi phí căn hộ kinh doanh do Tạ Sùng hỗ trợ thể thương lượng thời hạn trả. Thu nhập của Tạ Sùng vẫn thuộc sở hữu cá nhân .

Mâu Văn cần gì cả.

Tạ Sùng tưởng nhầm. Anh : “Tiền Tụng, hình như say . Cậu giúp mấy dòng .”

Tiền Tụng cũng say, lắp bắp, đầu lưỡi rõ.

Từng chữ từng câu đục thẳng tim Tạ Sùng.

Anh nhớ từng vô hỏi cô: “Mâu Văn, nếu tiền, em còn yêu ?”

Mâu Văn ngẩng mặt : “Em yêu , em sẽ yêu .”

Mâu Văn, nếu tiền, em sẽ sống khổ.”

Tạ Sùng, vẫn là mà.”

Anh nhớ vô đêm Mâu Văn chạy về phía giữa sắc đêm lộng lẫy của Bắc Kinh. Cô từng : “Tạ Sùng, em nhớ quá”, “Tạ Sùng, em sẽ mãi đối xử với ”, “Tạ Sùng, đây là nhà của chúng , chúng sống thật nhé”, “Tạ Sùng, thích ăn gì em cho”… “Tạ Sùng, em yêu ”…

Anh nhớ tất cả, nhớ tới Mâu Văn.

Anh nhớ lời cha khi qua đời:

Đừng nghi ngờ tấm lòng thật, bởi nó chỉ tồn tại trong chớp mắt.

say . Tạ Sùng một câu như ngã vật xuống giường. Anh như rơi một giấc mộng lớn. Trong mộng, đủ kiểu Mâu Văn lượt xuất hiện. Cô , cô , cô chạy nhảy. Cô Tạ Sùng đừng điện thoại của em, đừng chiến tranh lạnh với em. Cô Tạ Sùng hãy mở lòng với em, để chúng yêu trọn vẹn.

Giấc mộng chân thật đến , đau khổ thật, vui vẻ thật. Chỉ trong mộng, bất kể gì cũng diễn đạt điều .

Khi mở mắt hai tiếng . Bạn bè đều hết, nhà cửa bừa bộn. Anh xuyên qua phòng khách trống rỗng, bước khỏi nhà.

Gió đêm tháng tư thổi lên . Anh mãi, mãi, cuối cùng tới cầu vượt phố Tô Châu.

Anh đó Bắc Kinh.

Bắc Kinh xa xôi.

Bên cạnh còn Mâu Văn.

Đêm cứ thế trôi qua. Có lẽ đời còn nhiều đêm như , thể tỉnh ngộ, vui buồn cực độ, nhưng tất cả đều vô dụng.

Mâu Văn là kẻ ngốc, thật cũng ngốc. Cô luôn tỉnh táo, thứ gì thể lấy, thứ gì thể lấy. Cô cần những thứ dư thừa, bởi dư thừa là gánh nặng. Thỏa thuận cuối cùng của họ do Vương Tiên Hạc giữa thương lượng. Cuối cùng Mâu Văn nhận một phần thu nhập trong hôn nhân của Tạ Sùng, nhiều. Cô tiếp tục dây dưa, với Vương Tiên Hạc: “Cô chuyển lời cho Tạ Sùng, cứ quy đổi theo mức lương bảo mẫu đắt nhất thị trường là .”

Tạ Sùng sẽ phản ứng thế nào. Cô còn quan tâm.

Tháng năm, chuyên đề “Những sống giữa thế gian, kỳ Mâu Văn” đăng trang web. Ảnh bìa là năm Mâu Văn ghế cứng từ Nha Khắc Thạch về Bắc Kinh, ở trong phòng khách nhỏ cởi tất. Chân cô phù lên, nhưng mặt là nụ tràn đầy sức trẻ.

Năm vất vả, thật những năm cũng . Chữ nghĩa thể khái quát, bởi với Mâu Văn, vất vả tính từ mà là động từ. Là từng đêm cô thức trắng, từng công trường cô chạy tới chạy lui, là lúc ôm tiền bỏ trốn, gần như đường cùng…

Câu chuyện của Mâu Văn những năm qua dường như chỉ cần xem nội dung là đủ. Trong bộ nội dung hề nhắc tới Tạ Sùng.

Mâu Văn nghiêm túc xem mấy .

Ngay cả cô cũng sắp quên dáng vẻ của . Hình ảnh thật sự là thứ . Trong đó cô thấy cầu vượt quen thuộc và siêu thị Thành Hương, thấy vội vã phố Bắc Kinh, thấy miệng đầy vết loét bên đường giữa đêm, thấy lớn òa, cũng thấy vùng đèn đuốc lộng lẫy, thấy từng bậc thềm lên, mãi tới nơi sáng rực.

Cuối video là Mâu Văn cầu vượt. Cô , đưa tay chỉ xuống : Khi hẹn bạn gặp ở đây, bạn luôn đó chờ . cứ thế chạy từ bên tới đây, liếc một cái là thấy bạn ! thích nơi . Lúc nghiệp đại học sống ở đây. may mắn vì sống ở đây, nó khiến cảm thấy tuổi thanh xuân của kéo dài vô tận.

À đúng , Mâu Văn vỗ tay một cái, căn nhà mới mua sửa xong , hoan nghênh tới công ty chơi!

Mâu Văn xem video, xem nào . Cô cũng gì. Video đến thế. Đó là Bắc Kinh chân thật nhất của thập niên 2010, là Bắc Kinh lên, là cô phát triển rực rỡ. trong lòng vẫn tiếc nuối? Mâu Văn rõ.

Cũng .

Thật sự .

Vừa xem, cô chào Mâu Văn hai mươi hai tuổi, hai mươi lăm tuổi và hai mươi tám tuổi. Cuộc sống mới sắp tới .

Tháng sáu, cô và Tạ Sùng thủ tục ly hôn.

Họ mấy tháng gặp.

Tạ Sùng vẫn kiêu ngạo ngẩng cao đầu, nhưng với Mâu Văn lời dư thừa nào. Anh dường như gầy một chút, gương mặt càng lạnh lùng.

Mâu Văn hỏi: “Gần đây ?”

Anh : “Khá .”

“Em cũng khá .” Mâu Văn .

“Chúc mừng em.” Tạ Sùng đột nhiên một câu.

“Cảm ơn.”

Nhân viên hỏi họ cần hòa giải . Tạ Sùng : “Không cần, phiền xử lý nhanh giúp.”

Nhân viên hỏi: “Hai nghĩ kỹ ?”

Mâu Văn : “Nghĩ kỹ . Chưa bao giờ rõ ràng đến thế.”

Con dấu lớn đóng xuống phát âm thanh gì, nhưng trong lòng họ đồng thời vang một tiếng ầm, đó như đổ xuống một trận mưa xối xả.

Khi họ bước ngoài, trời nắng rực.

Mâu Văn vội rời .

đó hoa cỏ một lúc. Vốn chờ Tạ Sùng , nhưng cũng .

Nói chính xác, vài bước .

Anh đó Mâu Văn thật lâu, nhớ tới năm xưa cô cài chiếc kẹp tóc mất một bông hoa.

“Sao thế?” Mâu Văn hỏi.

“Hôm nay thể là cuối chúng gặp .” Tạ Sùng : “Mâu Văn, tạm biệt.”

Mâu Văn còn yêu Tạ Sùng, dường như cũng còn hận. những năm tháng thật sự tồn tại thể xóa khỏi ký ức. Cô Tạ Sùng đúng. Bắc Kinh lớn như , nhiều sống cùng một khu cũng chẳng gặp, huống hồ là họ.

“Tạm biệt, Tạ Sùng.”

Lần Mâu Văn là về phía xe . Lên xe, cô thấy xe Tạ Sùng đỗ đối diện, còn đang trong xe cô.

Họ cứ thế . Cuối cùng Mâu Văn bấm còi một cái lái .

Một phía , một phía .

Ra tới đường lớn, một đông, một tây.

Cứ thế quên giữa dòng xe tấp nập của Bắc Kinh.

PHẦN MỚI

 

 

Loading...