Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 68: Tương phùng
Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:40
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Sùng công tác dài ngày. Khi trở về, Bắc Kinh cuối thu.
Gió lớn nổi lên, lá vàng bay đầy trời.
Vừa cửa đói, theo thói quen mở tủ lạnh, thấy tầng mát bày ngay ngắn hoa quả và đồ uống mới mua. Mở ngăn đông là sủi cảo, bánh bao và hoành thánh nhỏ do dì giúp việc mới gói cho .
Tạ Sùng luộc một phần, hương vị cũng , ngon hơn dì . Anh bèn gọi cho công ty giúp việc: “Chọn dì . Mỗi ngày tới dọn vệ sinh, cuối tuần nấu hai bữa.”
Chuyện tìm dì giúp việc từ lâu trở thành cuộc đấu dai dẳng của . Anh với công ty thuê một nấu ăn, đổi mấy mà cơm nấu đều ngon. Vì yêu cầu của quá kỳ lạ, công ty giúp việc thậm chí còn nghĩ tới việc tìm một đầu bếp bán thời gian cho .
Tiền Tụng gọi hỏi ngoài ăn cùng . Tạ Sùng ăn sủi cảo , cũng thể tới ăn.
Tiền Tụng từ chối: “Cơm nhà ngon.” Sau đó : “Ra uống một ly .”
“ uống rượu.”
“Bây giờ hòa đồng đấy.” Tiền Tụng : “Mau tới , hôm nay cuộc vui lắm.”
Tạ Sùng . Tiền Tụng gọi hết cuộc tới cuộc khác, để ở nhà một . Tạ Sùng tắt điện thoại, quyết định ngoài chạy bộ.
Mùa thu đường Vạn Liễu Trung .
Anh chạy dọc bên đường, bất tri bất giác tới phố Tô Châu. Bên đường chính là nhà hàng Tiền Tụng rủ tới. Bao nhiêu năm trôi qua, phong cách vẫn đổi, cung nữ thái giám hai hàng bên ngoài, đèn lồng đỏ thấp thoáng. May mà Tạ Sùng ở bên đường, nếu những nhân viên lớn tuổi chắc chắn sẽ gọi uống chén .
Anh định chạy nhanh qua, nhưng bước chân dần chậm .
Mâu Văn ở bên đường.
Cô mặc bộ vest rộng màu trắng, tóc búi thấp, đeo khuyên tai kim cương nhỏ, giày cao gót, cả lấp lánh trong màn đêm.
Cô đang trò chuyện xã giao với bên cạnh.
Rất trùng hợp, trong đó một Tạ Sùng quen, là bạn cũ lâu gặp, Tư lệnh Phương.
Mâu Văn đang với Tư lệnh Phương: “Tư lệnh Phương, dự án mới bán chạy. Hôm nay còn nhờ chú giải thích kỹ cho cháu về bố cục kinh doanh của chúng , để cháu học hỏi.”
Tư lệnh Phương : “Mâu Văn , cháu còn học gì nữa? Cháu là cỏ dại ngoài đồng, cho một cơn gió là bay khắp bốn phương.” Ông đang bất mãn với Mâu Văn. Trước ông tưởng cô kính trọng nhất, với nhất, ngờ mấy hôm trong một cuộc tiệc khác nhắc tới Mâu Văn của công ty thiết kế , mở miệng : “ với Mâu Văn lắm, hợp tác gì thể giúp giới thiệu.”
Tư lệnh Phương đang chuyện đó.
Ông coi trọng địa vị trong giới. Mâu Văn với khác hơn khiến trong lòng ông vui.
Mâu Văn vội : “Tư lệnh Phương, hôm nay cháu tự phạt một ly , đó giải thích với chú.” Thấy ông hừ một tiếng, cô bèn chọc: “Chú cháu ngụy biện !”
Cô , đều , cô cũng . Trong lúc trò chuyện, ánh mắt lướt qua thấy Tạ Sùng ở bên đường.
Sau khi ly hôn, Mâu Văn từng gặp Tạ Sùng. Đôi khi trong những cuộc xã giao nhắc tới , cô cũng xen lời, chỉ yên lặng . Cô Tạ Sùng ở Lăng Mỹ, công ty riêng của cũng phát triển ngừng, mua một chiếc xe mới, bên cạnh một phụ nữ xinh .
Khi nhắc tới phụ nữ xinh , sẽ hỏi Mâu Văn: “Sếp Mâu cũng là . Sếp Tạ giới thiệu việc cho cô, quan hệ hai đúng ?”
Mâu Văn vẫn dùng lời giải thích cũ: sửa nhà cho sếp Tạ, nên tin tưởng . Sếp Tạ cũng các vị ông chủ gặp chỗ ăn đáng tin, cho nên giới thiệu , một đáng tin, cho . Nếu thật sự quan hệ, sếp Tạ ơn và nâng đỡ . kính sếp Tạ một ly.
Nói xong cô sẽ giơ ly lên trời uống. Có đùa: “Sao như sếp Tạ c.h.ế.t thế?”
“Không thể . Sếp Tạ mãi ở trong lòng .” Mâu Văn phản ứng nhanh, tiếp những câu như thế vô cùng dễ dàng, cả cuộc tiệc để lộ sơ hở. Dĩ nhiên cô khác sẽ thầm bàn tán và phỏng đoán quan hệ giữa cô với Tạ Sùng.
Giao tiếp xã hội vốn là thế. Tên của một phụ nữ hào nhoáng đặt cạnh tên một đàn ông giàu , luôn khiến liên tưởng. Những liên tưởng lúc nào cũng là câu chuyện tình yêu đắm đuối, phần lớn là ai dựa ai để leo lên, ai lấy gì từ .
Chốn giao tiếp, chốn danh lợi, chỉ .
Mâu Văn nhiều tin về Tạ Sùng từ miệng khác, thật thật giả giả, đều cụ thể. Lúc Tạ Sùng cụ thể đang bên đường cô.
Gió thu nổi lên, mái tóc lay động.
Anh mặc bộ đồ thể thao mắt, chỉ khẽ liếc cô một cái chạy xa.
Ánh mắt lạnh nhạt, hờ hững, đúng tính cách Tạ Sùng.
Trợ lý Vương Chí Cường tới bên Mâu Văn, nhỏ giọng hỏi: “Chị Văn, hôm nay chiến thuật thế nào?”
Mâu Văn : “Chiến thuật hôm nay là chị tự chuốc say.”
“Tại ?”
“Vì hôm nay Tư lệnh Phương vui. Chị uống nhiều, chú sẽ túm chị khó.”
“Rõ .” Vương Chí Cường nhận lệnh. Cậu chị Văn thật sự uống say, chị Văn sẽ giả say. Hai một một , nhường xuống.
Có từ phòng riêng bên cạnh qua hành lang, đẩy cửa bước . Mâu Văn từng gặp đó, chính là Tiền Tụng. Tiền Tụng quen Tư lệnh Phương nhiều năm, tối nay ông cũng tiệc ở đây nên sang kính rượu.
Khoảnh khắc thấy Mâu Văn, Tiền Tụng sững . Chút phản ứng thoát khỏi mắt Tư lệnh Phương. Ông hỏi: “Cậu cũng quen nhà thiết kế Mâu?”
Tiền Tụng vội : “Lúc Tạ Sùng sửa nhà từng gặp hai , chuyện.”
“Chưa thì uống một ly là coi như .” Mâu Văn bưng ly tới mặt Tiền Tụng, mời bàn: “Hôm nay coi như chính thức quen với sếp Tiền. Bàn chúng đều là bạn của Tư lệnh Phương. Để chú Phương giới thiệu với sếp Tiền nhé?”
Muốn giới thiệu quanh bàn rượu thì cầm ly một vòng. Ý Mâu Văn quá rõ, bảo Tiền Tụng uống theo vòng. Tiền Tụng hiểu : Mâu Văn là nhớ thù, lẽ đang trả món nợ năm xưa từng lời khó về cô mặt Tạ Sùng. Ghê thật.
Anh thể sa sầm mặt bỏ , đành thật sự theo Mâu Văn một vòng quanh bàn. Sếp Vương, sếp Lý, sếp Triệu… mỗi uống một ly, cuối cùng tới bên Tư lệnh Phương. Tiền Tụng từng chịu thiệt câm như , nhưng nể mặt Tạ Sùng nên nhịn, trò chuyện vài câu với Tư lệnh Phương mới rời .
Ra khỏi phòng, lập tức nhắn cho Tạ Sùng: “Vợ cũ của đúng là bụng hẹp hòi, gặp cơ hội liền trả thù .”
“Hai cùng một bàn?”
“Không. sang chào Tư lệnh Phương, cô kéo uống một vòng. Bình thường chẳng thèm cho cô mặt mũi. Hôm nay nể chuyện cô lấy tiền của , mới uống.” Tiền Tụng cảm thấy ấm ức. Tạ Sùng ly hôn, gặp nạn là ? Mâu Văn còn chủ động tuyên chiến!
Tạ Sùng : “Đáng đời.”
“Cậu ly hôn cũng đáng đời.” Nói xong Tiền Tụng uy hiếp: “Cậu tới thì lát nữa dẫn sang chuốc cô . Cô cũng đừng mong yên!”
Tạ Sùng hừ lạnh, cúp máy.
Dĩ nhiên sẽ .
Anh gặp Mâu Văn. Mâu Văn quy tắc sinh tồn của riêng , chút trò của Tiền Tụng dọa cô, cô tự cách ứng phó.
Tạ Sùng thỉnh thoảng cũng khác nhắc tới Mâu Văn.
Người Mâu Văn thật lợi hại, công ty mới ăn phát đạt. Năm lừa tiền, năm nay gượng dậy. Họ Mâu Văn liên tiếp nhận mấy dự án lớn, tuyển hai nhà thiết kế đều nghiệp, còn mạnh mẽ hơn cô.
Tư lệnh Phương luôn khen Mâu Văn: “Mâu Văn lễ phép, giáo dưỡng. Dịp lễ Tết đều mang cũ tới thăm , trò chuyện. sắp nghỉ hưu mà cô cũng lạnh nhạt, còn quan tâm hơn , là bạn vong niên của cô .” Thường khi xong, Tư lệnh Phương sẽ hỏi Tạ Sùng: “Cô cũng thường tới thăm chứ?”
Tạ Sùng : “Công việc cháu bận, thời gian tiếp.”
Cũng hỏi và Mâu Văn quan hệ , : “Nói thật, thể gọi là , bởi vốn dĩ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-68-tuong-phung.html.]
Đối phương sẽ gật đầu: “Cũng . Một cô gái từ nơi nhỏ tới, thuận tay giúp một chút. Muốn thật sự chen quan hệ thiết, e là tư cách đủ.”
Tạ Sùng cố ý đùa: “Ông còn cùng bàn với , tư cách của cô gì đủ?”
Miệng độc, ai đấu khẩu với cũng thất bại, lâu ngày còn ai tranh cãi.
Tạ Sùng chạy một vòng xa. Khi về tới nhà gần mười giờ.
Anh khá thích thời gian như , sớm muộn. Tắm xong còn thể uống một chút. Loan Niệm tặng vài chai rượu để lúc rảnh tự pha thử. Anh chơi mấy thấy cũng . Những lúc thế tự pha hai ly, xem phim, chậm rãi nhấp rượu, thú vị hơn nhiều so với những cuộc tiệc buồn chán.
Vừa pha xong, Tiền Tụng gọi: “Tới đón .”
“?”
“ mặc kệ, Mâu Văn bắt nạt , tới đón !”
Hóa Tiền Tụng phục. Sau khi trở về càng nghĩ càng tức, bèn dẫn tới phòng Mâu Văn kính rượu. Mâu Văn thấy tới, còn đợi mở miệng dậy : “Sếp Tiền nể mặt Tư lệnh Phương, dẫn tới kính rượu chú Phương.” Cô lập tức chuyển bộ ánh sang Tư lệnh Phương.
Lúc Tiền Tụng mới phát hiện: Mâu Văn gian xảo, phản ứng nhanh, sắc mặt. Quả thật khinh địch.
Mấy xoay chuyển tình thế, Mâu Văn đều từng tầng lời lẽ chờ sẵn. Cuối cùng hai bàn uống thành bạn, bắt đầu thi rượu, Mâu Văn nhân lúc hỗn loạn ngoài trốn cho yên tĩnh.
Tiền Tụng uống say, gọi cho Tạ Sùng gây rối, nhất định bắt tới đón, bởi tất cả đều tại Tạ Sùng.
Tạ Sùng hỏi: “Tan hẳn ?”
“Tan .”
“Được thôi.”
Tạ Sùng lữa lâu mới cửa. Tới nơi, thấy Tiền Tụng đang xổm bên đường nôn. Tạ Sùng qua đá một cái: “Có tiền đồ thật!”
Tiền Tụng rõ: “Không ai sống sót.”
Tạ Sùng quanh, quả thật . Bên đường nghiêng ngả, uống thứ rượu dở gì mà thành thế. Chỉ một còn tỉnh, đang cạnh xe tiễn Tư lệnh Phương, đó là Mâu Văn.
Cô đó, hình dáng như gió nắn , vạt áo tung bay.
Mâu Văn qua cửa kính: “Tư lệnh Phương, cảm ơn chú hôm nay giúp cháu gom cuộc tiệc . Mọi đều nể mặt chú mới tới, cháu cảm ơn chú. Hôm khác cháu tìm chú uống .”
Tư lệnh Phương : “Được, Tiểu Mâu. Hẹn gặp . Ủa? Kia là Tạ Sùng ?”
Tư lệnh Phương thò đầu khỏi cửa kính, vẫy Tạ Sùng: “Tiểu Tạ!”
Trước gọi sếp Tạ, uống say gọi Tiểu Tạ. Mâu Văn , thấy Tạ Sùng hai tay đút túi quần, đang châm chọc Tiền Tụng.
Tạ Sùng về phía Tư lệnh Phương. Tới mặt, gật đầu với Mâu Văn. Cô cũng gật đầu: “Chào sếp Tạ.” Sau đó lùi một bước.
“Tư lệnh Phương uống nhiều ?” Anh hỏi: “Có uống thêm ly nữa ? Giống năm uống tới xuất huyết dày.”
Tạ Sùng chuyện năm Tư lệnh Phương xã giao, uống tới xuất huyết dày, ngoan ngoãn cai rượu một thời gian.
Mâu Văn hiểu. Lời cho cô . Tiệc do cô tổ chức, nếu Tư lệnh Phương xảy chuyện thì cô chịu trách nhiệm chính. Cô kinh ngạc hỏi: “Tư lệnh Phương, chuyện khi nào ?”
Tư lệnh Phương xua tay: “Ôi, đáng nhắc, khỏi .”
“Sau cũng thể uống nữa. Từ giờ cháu chỉ uống với chú.” Mâu Văn : “Sếp Tạ nhắc, cháu nghĩ mà sợ. Cháu sai .”
Mâu Văn ngoan ngoãn nhận với Tư lệnh Phương.
Tư lệnh Phương hỏi Tạ Sùng: “Bây giờ cháu thường xuyên công tác ? Lâu lắm gặp, cũng chẳng tới thăm chú Phương.”
“Cháu sẽ tới. Tuần cháu sang thăm chú.” Tạ Sùng nâng cổ tay xem giờ: “Muộn , chú Phương mau về ngủ. Tuần cháu tới.”
Anh đeo một chiếc đồng hồ mới.
Anh vẫn say mê chơi đồng hồ.
Tư lệnh Phương , Tiền Tụng vẫn ở phía nôn ầm ĩ. Tạ Sùng , với Mâu Văn: “Cô tay với Tiền Tụng nặng.”
“Anh tới chuốc , thuận nước đẩy thuyền để uống .” Ý ngoài lời là ai bảo chọc . Bình thường Mâu Văn ít uống trong các cuộc xã giao. Hôm nay khó khăn lắm mới gom một bàn lớn, vốn cô định cùng trợ lý Vương Chí Cường đ.á.n.h hai , ai ngờ Tiền Tụng tự đưa tới cửa. Mâu Văn vui vẻ uống, uống thì cô thỏa mãn.
Tạ Sùng liếc cô.
Họ lâu gặp, vốn tưởng đời sẽ còn gặp nữa. Tạ Sùng quên một điều: Bắc Kinh lớn, nhiều cả đời gặp; Bắc Kinh cũng nhỏ, chỉ một cuộc tiệc là thể nối với cũ.
Hôm nay Mâu Văn ăn mặc . Cô cao, khoác chiếc vest rộng trông tùy ý phóng khoáng. Bên trong là áo ôm màu đen, đôi giày cao gót mảnh. Rất hợp cô, trạng thái hiện tại .
Tiền Tụng nôn một trận. Tạ Sùng chỉ : “ đưa Tiền Tụng . Cô về thế nào?”
“ gọi tài xế lái hộ.”
Tạ Sùng gật đầu, . Tới bên Tiền Tụng, kéo dậy, nhét cả hình “to lớn” xe về ghế lái. Lúc mở cửa, Mâu Văn. Cô trong gió thu điện thoại, một tay thoải mái đút trong túi quần âu.
Anh từng tưởng tượng dáng vẻ tương lai của Mâu Văn. Cô hẳn ngàn mặt, đây chỉ là một mặt trong đó.
Tài xế lái hộ của Mâu Văn tìm thấy đường. Trợ lý Vương Chí Cường xử lý xong công việc trong nhà hàng, chạy nhỏ ngoài. Mâu Văn bảo bắt xe về .
“Em gọi xe dễ, ở chờ cùng chị Văn một lát.” Đứa trẻ nghiệp, trợ lý cho mấy nhà thiết kế trong công ty. Mỗi một phong cách, Vương Chí Cường đều ứng phó . Cậu việc chắc chắn, luôn : “Em hậu cần cho các chị.”
Xe Tạ Sùng chạy ngang mặt Mâu Văn. Vương Chí Cường thốt lên: “Đệt.”
“Sao thế?” Mâu Văn hỏi.
“Chiếc xe quá.” Vương Chí Cường che giấu sự yêu thích đối với xe Tạ Sùng: “Phải nghề gì mới mua nổi chiếc ?”
Mâu Văn : “Có khả năng là truyền từ tổ tiên ?”
“Phải mệnh gì mới tổ tiên truyền cho thứ ?”
Mâu Văn thầm nghĩ: Cũng chẳng đặc biệt. Có đủ thứ, nhưng duyên với mỏng.
Tạ Sùng đưa Tiền Tụng về nhà. Tiền Tụng phòng khách quần áo. Bây giờ thường xuyên ở lỳ nhà Tạ Sùng, dù say như bùn cũng một phòng khách quanh năm khóa cửa.
Anh lảo đảo lẩm bẩm rõ với Tạ Sùng: “Sao Mâu Văn lợi hại thế?”
“Cô … truyền nghề ?”
Nói xong ngã xuống giường ngủ.
Tạ Sùng trở về phòng , lấy điện thoại, mở danh của Mâu Văn. Sau khi ly hôn, cô xóa tất cả phương thức liên lạc với . Anh phát hiện một đêm uống rượu, gửi cho cô một tin nhưng gửi .
Lòng Mâu Văn thật tàn nhẫn.