Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 7: Lần gặp thứ tư

Cập nhật lúc: 2026-08-25 11:26:26
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nỗi ấm ức của Mâu Văn cứ từng chút trào .

Cô nhớ từng sai gì, Tạ Sùng lạnh nhạt. Lâm Vi Sâm từng hỏi riêng cô đắc tội Tạ Sùng , hành động đúng lúc với . Mâu Văn với thầy là vì dáng vẻ “chật vật” của .

Ai xuất hiện khác trong bộ dạng ? Cô cảm thấy chịu một nỗi ấm ức thể giãi bày, căn bản thể bàn với ai.

Mâu Văn thu ánh mắt, cúi xuống tháo chiếc bao giày còn .

Khi thật sự ấm ức cô . Cô , Tạ Sùng cũng hiểu.

Cô nghĩ vài hôm nữa thầy sẽ , Lưu là đội trưởng hợp tác lâu nhất với công ty, chỗ Tạ Sùng hẳn cần cô tới nữa. Sau lẽ họ cũng gặp .

vì lịch sự, cô vẫn chào Tạ Sùng: “Vừa trao đổi xong với Lưu. Mấy ngày tới là công việc tháo dỡ, chắc vấn đề lớn. Thầy sẽ sớm , Tạ cần lo.”

“Chúc việc trang trí của Tạ thuận lợi, sớm ngày dọn nhà mới.”

Thái độ cô xa cách, trong tay nắm hai chiếc bao giày, vai đeo túi tài liệu. Quần áo mới cuối cùng vẫn dính chút bụi, cô dùng tay phủi, đó vẫy Tạ Sùng: “Hẹn gặp !”

Cô xoay bấm thang máy.

Cô cảm thấy sống lưng nóng ran, nhưng đầu xác nhận Tạ Sùng đang .

Cái thang máy c.h.ế.t tiệt hôm nay chậm thế!

Mâu Văn liên tục giục “mau lên”, “mau lên” trong lòng. Cuối cùng thang máy cũng tới, cô nhấc chân bước . Nhận phía động tĩnh, đầu , Tạ Sùng cũng .

cũng .” Tạ Sùng .

“Ồ.”

Mấy lời đẽ sớm quá. Mâu Văn nghĩ, lẽ nên giữ trong thang máy. Phiền lòng thật.

“Cô bấm tầng.” Tạ Sùng nhắc.

“Anh gần bảng điều khiển.” Mâu Văn .

Tạ Sùng đầu cô, bấm tầng một giúp.

“Anh bấm B1.” Mâu Văn .

xuống B1.” Tạ Sùng đáp: “ đưa cô xuống.”

Mâu Văn ngẩng đầu . Anh dường như đang nhịn .

Cuối cùng Mâu Văn chịu nổi: “Tứ chi đầy đủ, cần đưa. Thời gian của quý giá, mau lên .”

“Xin . Hôm đó ở công ty các cô, với nhà thiết kế Lâm việc để ông liên lạc. Xin .” Cửa thang máy mở, Tạ Sùng giơ tay giữ nút mở, để Mâu Văn .

Lời xin của Tạ Sùng tới quá bất ngờ, khiến nỗi ấm ức Mâu Văn ép xuống bắt đầu mọc lên.

Cô máy móc , Tạ Sùng theo .

Lúc giao mùa thu đông, một cơn gió nổi lên, lá rụng tranh rơi. Chớp mắt vai mỗi một chiếc, đầu Mâu Văn cũng rơi một chiếc.

nghĩ lẽ hiểu lầm.” Tạ Sùng vốn là thẳng thắn. Hôm nay sự thận trọng dè dặt của Mâu Văn khiến hổ thẹn. Anh một nữa nhận vô thức dùng tâm thái gọi là “cao hơn ” để nghiền ép một cô gái mới đời. Thật sự nên.

“Hiểu lầm gì?” Mâu Văn mà mù mờ. Cô nghĩ ngoài cái gọi là “chênh lệch giàu nghèo”, giữa họ còn hiểu lầm gì.

hiểu lầm cô cảm tình với .” Tạ Sùng thành thật : “Mâu Văn, sợ phiền phức.”

“Hả?” Mắt Mâu Văn mở lớn. Cô thích căn nhà, chiếc xe, thích sự tu dưỡng của , nhưng thích vẻ ngạo mạn tự cho là đúng lúc .

Cô cũng hiểu lắm lời Tạ Sùng.

Lùi mười nghìn bước mà , khác thích thì phiền phức gì?

Mắt cô đảo qua đảo , cuối cùng dừng Tạ Sùng, chợt hiểu: “Anh sợ lừa tiền!” Sau đó cô che miệng: “Trời ơi, nghĩ thế! thể lừa tiền ? Nếu kẻ lừa đảo, sẽ đ.á.n.h gãy chân ! còn vì cha …”

Nói tới đây Mâu Văn dừng , nhận bộc lộ quá nhiều. Cô hào sảng vung tay: “Anh yên tâm, kẻ lừa đảo.”

“Phiền phức chuyện .” Tạ Sùng : “Cô thông minh, nhưng cũng tới mức lừa .”

“Vậy là gì?”

Tạ Sùng nhún vai: “Không , quan trọng nữa. Tóm xin .”

Mâu Văn quá quan tâm rốt cuộc là phiền phức gì. Cô thở phào: “Vậy giữa chúng còn hiểu lầm ? Anh sẽ nhắm nữa chứ?”

Tạ Sùng lắc đầu: “Không còn. Cũng .” Anh vươn tay lấy chiếc lá đầu cô, động tác lịch sự, ngay cả sợi tóc cũng chạm: “Thật qua mấy gặp, thấy cô là khá đáng yêu. Dĩ nhiên sẽ nhắm cô nữa.”

Mâu Văn chìa tay về phía .

“Gì ?”

“Hay đặt chút tiền cọc ! thấy tính định lắm. Bây giờ nhắm , đầu khiếu nại, thể để công sức đổ sông đổ biển !” Bàn tay cô bướng bỉnh chìa : “Nộp ! Mau lên!”

Tạ Sùng thật sự lấy ví trong túi. Mâu Văn thấy bên trong một xấp tiền dày và một tấm ảnh. Cô trong ảnh, vì ánh mắt tiền hút lấy: nhiều tiền quá. Thật sự mang nhiều tiền mặt bên . Mỗi cô chỉ rút năm trăm từ máy ATM.

Tạ Sùng rút một ít đưa cô. Cô thật sự nhận, nghiêm túc đếm năm tờ, phần còn trả .

“Chỉ cần khó , khi thanh toán bộ tiền trang trí, sẽ trả năm trăm.”

“Chỉ đáng năm trăm?” Tạ Sùng hỏi.

.” Mâu Văn khẳng định gật đầu: “Chỉ đáng năm trăm.”

Tạ Sùng .

Bình thường soi mói, tính khí thối cứng, nhưng ít chuyện bắt nạt kẻ yếu, cảm thấy hạ cấp. Nói rõ với Mâu Văn xong, nhẹ nhõm hơn nhiều.

Anh .

Mâu Văn cũng nheo mắt học theo, một cái.

Trong nụ qua , cô cảm thấy Tạ Sùng dành cho sự tôn trọng, tâm trạng thật sự lên. Niềm vui lan khắp gương mặt cô.

Cô vẫy tay chào Tạ Sùng, câu : “Anh Tạ, thật sự là !”

“Mấy ngày là gì?”

“Khốn nạn chứ gì. Còn thể là gì.” Mâu Văn xong bĩu môi, co chân chạy mất.

Tạ Sùng khỏi khu chung cư mới về.

Tối nay hẹn với Tưởng Vu.

Nơi gặp là một nhà hàng xoay. Tưởng Vu thích nơi , vì thể ngắm hết cảnh đêm Bắc Kinh.

Hôm cô tới sớm hơn Tạ Sùng, thấy liền vẫy tay.

Tạ Sùng đối diện, phát hiện hôm nay Tưởng Vu trang điểm. Gặp từng trang điểm, theo cách của cô: Bản vốn thế nào, gặp Tạ Sùng sẽ thế .

“Sao hôm nay trang điểm?” Tạ Sùng hỏi.

“Hôm nay xem triển lãm.” Tưởng Vu vui vẻ miêu tả triển lãm tiên phong . Tạ Sùng , rác. Bản kinh doanh tác phẩm nghệ thuật, khinh thường loại triển lãm gây chú ý bằng trò lố. .

Nếu , Tưởng Vu bảo ngạo mạn.

Tưởng Vu kể xong hỏi: “Hôm nay tâm trạng vẻ tệ.”

“Cũng .” Tạ Sùng : “Nhà khởi công .”

“Vậy .” Tưởng Vu : “Bao lâu thành?”

“Nửa năm.”

“Thế nhanh mà.” Tưởng Vu tiện tay búi tóc, để lộ chiếc cổ . Thấy Tạ Sùng , cô xòe tay chắn ánh mắt : “Đã mà? Làm bạn t.ử tế.”

“Thế thì ? tự móc mắt? Nói chuyện với nhắm mắt ?”

“Tạ Sùng!” Tưởng Vu dậy đ.á.n.h : “Cậu thế nữa!”

Tưởng Vu thích Tạ Sùng.

Tạ Sùng luôn như , miệng chịu tha , lúc nào cũng chịu thua. Tưởng Vu thường gia cảnh khiến ngạo mạn như thế. Tạ Sùng sẽ hỏi ngược: “Gia cảnh? Ở Bắc Kinh là cái thá gì? Cậu mà, Bắc Kinh thiếu gì tiền.”

Tạ Sùng ngậm miệng nữa.

Vốn chuẩn quà sinh nhật cho Tưởng Vu, nhưng lúc cô kể thích món quà một bạn tặng: một vật trang trí tự tay điêu khắc, tốn lâu. Cô cảm thấy bỏ nhiều tâm ý, ý nghĩa.

Tạ Sùng nhắc chuyện quà. Anh lấy , Tưởng Vu : Tớ thích những thứ hào nhoáng thực tế. Giống như hiểu vì Tưởng Vu thích triển lãm rách .

Tưởng Vu thật sự thích, nhưng những thứ cô thích, Tạ Sùng cũng thật sự .

Ăn với Tưởng Vu xong, đưa cô về.

Hai trong đêm. Tạ Sùng vô thức tiến gần Tưởng Vu một chút, cô liền chìa tay ước lượng: “Khoảng cách một nắm đấm, quên ?”

Con đường Tạ Sùng nữa. Anh : “Hay một đường ray , với thì bước trong ray?”

“Được.” Tưởng Vu : “Vậy đợi tớ xây xong.”

Tạ Sùng cảm thấy tâm trạng của gần như Tưởng Vu phá sạch.

Mỗi khi gặp cô đều vui, gặp xong ôm một bụng tức về nhà. Hết tới khác bướng. Tưởng Vu càng như , càng cố chấp.

Tâm trạng hôm nay chẳng còn bao nhiêu.

Trên xe Tạ Sùng câu nào.

Tưởng Vu thấy tấm lót chân ghế phụ bùn, thuận miệng hỏi: “Xe chở ?”

“Ừ, của công ty trang trí.” Tạ Sùng : “Mấy ngày nay thời gian rửa xe.”

“Cậu bận gì mà thời gian rửa xe cũng ?”

bận kiếm tiền.”

“Được thôi.” Tưởng Vu tránh chân khỏi vết bùn, nữa. Lúc xuống xe, cô : “Tớ buộc . Cậu thể hẹn hò với khác. Chúng vốn chỉ là bạn, đúng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-7-lan-gap-thu-tu.html.]

“Ý gì?” Tạ Sùng hỏi.

“Ý là tính cách chúng thật sự hợp.” Tưởng Vu : “Mỗi gặp tớ đều vui, tớ cũng . Không vui là hợp.”

“Được, hẹn khác.” Tạ Sùng dỗi, lái xe .

Anh lái vô định trong thành phố. Đường vành đai ba lúc khuya nhiều xe. Anh hạ kính, cảm nhận tự do, tới hai giây nâng lên.

“Đệt, lạnh thật.” Anh mắng: “Mình đúng là ngu.”

Mùa đông Bắc Kinh thật sự đến trong cái lạnh như .

Tạ Sùng thích mùa đông Bắc Kinh chút nào, trụi lủi, xám xịt. Anh cũng thích tới căn nhà, bên trong tan hoang, phiền lòng.

gọi cho Mâu Văn.

Mâu Văn đang tăng ca. Một khách hàng cải tạo căn hộ cũ nhỏ, hiệu suất sử dụng gian quá thấp, bảo cô nghĩ cách “gấp và cất” thứ.

Mâu Văn ngừng đặt đồ lên bản vẽ, tính kích thước, nhưng khó quá. Phòng tắm nhỏ, nếu lắp cửa kính, cửa mở ngoài sẽ đụng bồn rửa; ban công lắp giàn phơi thì cửa tủ bên cạnh mở ; sách trẻ em cần chỗ để nhưng phòng con vị trí đặt tủ sách.

Chuyện khó Mâu Văn.

Cô gần như manh mối, điện thoại Tạ Sùng cắt đứt dòng suy nghĩ.

Cô căn bản ai gọi, trực tiếp tắt.

Tạ Sùng ở đầu tưởng gọi nhầm, gọi nữa.

Mâu Văn bực bội “ôi” một tiếng, đành lấy điện thoại. Thấy là Tạ Sùng, cô “ủa” một tiếng: Dạ xoa. Anh gọi gì?

“Xin chào Tạ.” Không đợi Tạ Sùng đáp, cô hỏi thẳng: “Có việc gì?”

“…Vừa cô tắt máy của .”

“Không …” Mâu Văn c.h.ế.t nhận: “Sao ?”

“Tiến độ trang trí thế nào?” Tạ Sùng hỏi.

“Đang đục gạch nền.” Mâu Văn : “Anh Tạ thể tự xem. Hôm nay Lưu còn nhắc, bảo từ lúc khởi công tới.”

Tạ Sùng : “ , bên trong bẩn quá.”

“Ồ.” Mâu Văn lơ đãng: “Sau chúng công trường xong sẽ báo cáo với .”

“Được. Cảm ơn.”

“Không gì.” Mâu Văn sốt ruột vẽ, trực tiếp : “Vậy chào nhé!” Không do dự cúp máy.

Tạ Sùng tiếng máy bận nghĩ: Có đối xử với cô quá ? Dám cúp điện thoại khách hàng như ?

Hai ngày , chạng vạng tới căn nhà.

Vừa khỏi thang máy thấy cửa mở, bên trong chuyện. Là Mâu Văn.

Tạ Sùng , thấy Mâu Văn đeo khẩu trang xổm sàn xem đục phẳng , gần như dán mặt xuống đất.

Thấy Tạ Sùng tới, cô nhảy lên. Khẩu trang trắng dính bụi, trông lấm lem. Cô , lấy một chiếc mới trong túi đưa : “Anh Tạ mau đeo , bụi nhiều lắm.”

Tạ Sùng nhận khẩu trang, quanh.

Họ việc quả nhiên . Mấy ngày trôi qua, tường cần phá phá, nền cần đục cũng đục, phế liệu xây dựng chuyển . Cả căn nhà trống rỗng, trông càng rộng hơn.

“Hài lòng !” Đôi mắt lộ ngoài khẩu trang của Mâu Văn chờ Tạ Sùng khen.

“Cũng tạm.”

“Tạm?” Mâu Văn vui: “Công việc thế chỉ tạm?”

“Cô đổi khẩu trang .” Tạ Sùng : “Cái bẩn , khó chịu.”

Mâu Văn tháo xuống xem, đeo: “Bên trong bẩn.” Sau đó giới thiệu bước tiếp theo: “Sau khi xử lý xong gian sẽ dây. Sau thật sự xem dây Lưu , như nghệ thuật!”

Anh Lưu bên hì hì.

Lúc rời Tạ Sùng hỏi Mâu Văn: “Cô thích công việc đến thế ? Lần nào gặp cũng như tiêm m.á.u gà.”

“Dĩ nhiên! Công việc vui bao!” Trên mặt Mâu Văn còn vết khẩu trang, xoa : “Sao thích ? Xây nhà, trang trí, đều là những thứ vui mà.”

Tạ Sùng đột nhiên hỏi: “Lúc cô tới chỗ là nhà thiết kế Lâm bảo?”

“Không. Mấy ngày nay thầy quá bận, thời gian. ở gần, tan thì qua xem.” Mâu Văn vỗ ngực: “Giao cho chúng cứ yên tâm! Công việc đều thực tế, căn bản cần giám sát!”

Cô thật tự bán tự khen.

Tạ Sùng , giơ cổ tay giờ. Gần bảy rưỡi, trời tối hẳn.

“Tối cô ăn gì?” Anh hỏi. Anh cảm ơn Mâu Văn, ngờ cô để tâm căn nhà của như , khiến cảm động.

“Lát nữa phía phòng trọ ăn.” Mâu Văn : “Trong đó nhiều món ngon.” Cô nhận Tạ Sùng mời cơm, cứ tự : “Hôm nay ăn nhiều, ban ngày bận quá, thời gian ăn.”

“Ý thể mời cô ăn tối.” Tạ Sùng thở dài: “Cô hiểu ?”

“Hả?” Lúc Mâu Văn mới phản ứng, mừng ngỡ ngàng xua tay: “Không cần, cần. Đây là việc nên .”

Thấy Tạ Sùng sắp mất kiên nhẫn, cô lập tức : “Nếu nhất định thì cùng hẻm ăn đại một bữa?” Cô công nhận lộc, dám thật sự ăn bữa Tạ Sùng mời. Ăn còn nghĩ trả , chút tiền của cô trả nổi ân tình của .

Cô cứ một câu “con hẻm”, Tạ Sùng căn bản nơi . Anh tò mò, : “Được, .”

Mâu Văn nhất quyết xe buýt, thế tiết kiệm thời gian tìm chỗ đỗ, thể bớt đói. Hẳn cô thật sự đói, xe gần như chen mỏng. Tạ Sùng bao nhiêu năm xe buýt, giờ một cao lớn chình ình, lúc thì khuỷu tay khác đụng eo, lúc thì giẫm chân.

Mâu Văn thấy đắc ý: Anh cũng ngày hôm nay!

rốt cuộc cô là , kéo tới vị trí của , còn cô mặt Tạ Sùng, một tay vịn lưng ghế , một tay nắm cột dọc, cứng rắn ngăn một tương đối yên cho .

“Cảm ơn.”

“Khách sáo gì.” Mâu Văn : “Chỉ mấy trạm.”

Tạ Sùng từng khác bảo vệ như . Anh cảm thấy lúc nhất định “đáng thương”, “bất lực”. Ý nghĩ khiến chui xuống khe đất.

May mà nhanh xuống xe.

Đi theo Mâu Văn, xuyên qua cánh cửa nhỏ, rẽ mấy liền thấy một thế giới khác. Con hẻm phía là chợ đêm nhỏ, bên trong thứ gì cũng , chen .

Từ nhỏ Tạ Sùng thích chen chúc. Vào môi trường vô thức bực bội. Giống như ăn cơm, nếu nhà hàng bắt xếp hàng, đầu ngay.

Mâu Văn dẫn Tạ Sùng thẳng tới ăn xiên nhúng.

Bà chủ Tứ Xuyên thấy bên cạnh Mâu Văn một đàn ông khí chất bất phàm, hỏi: “Dẫn bạn tới ăn ?”

, khách hàng của cháu!” Mâu Văn nhiệt tình giới thiệu, kéo ghế, chỉ huy Tạ Sùng chen cùng.

Cánh tay Tạ Sùng dán cánh tay Mâu Văn, đầu gối chạm đầu gối cô. Anh cảm thấy lịch sự, dịch sang bên, , chạm lạ. Thế là dịch về. Sợ lạ coi là lưu manh.

Nồi nóng bốc , mắt Mâu Văn phát ánh sáng “tham lam”. Cô thành thạo gọi xiên, đầu hỏi Tạ Sùng ăn gì. Anh : “Gì cũng .”

“Vậy tự vớt trong nồi.”

“Được.”

Ở đây căn bản riêng tư. Người bên cạnh gì Tạ Sùng rõ. Anh cũng lo nước bọt khác b.ắ.n đĩa chấm, nên một tay luôn che, giống gà mái bảo vệ trứng.

Mâu Văn ăn liếc trộm . Không hiểu thấy Tạ Sùng như , trong lòng cô sắp nở hoa. Cô còn giả vờ quan tâm: “Sao ? Không ngon ?”

Tạ Sùng để ý, chọn vài xiên trong nồi ăn.

Thứ cũng ngon. Anh hiểu Mâu Văn ăn thơm thế. Hơi nóng hun khiến bực, chỉ mau .

May mà Mâu Văn ăn ngấu nghiến nhanh. Anh nhanh chóng thanh toán ngoài .

Bà chủ Tứ Xuyên hạ giọng với Mâu Văn: “Anh ăn ít thật.” Hoàn nghi là thấy đồ của ngon”.

Mâu Văn gật đầu: “, ăn ít thật!”

Ra ngoài cô hỏi Tạ Sùng ngon , còn đây xem phim thần tượng, giàu đều thích nơi gần gũi thế . Tạ Sùng hỏi: “Cô thật ?”

“Muốn.”

cảm thấy chỉ đủ lấp bụng.” Tạ Sùng nhớ tiếng ợ vang của bên cạnh, buồn nôn.

Anh hối hận vì đề nghị mời Mâu Văn ăn.

Mâu Văn là , nhưng họ thật sự ăn chung một mâm .

đưa cô tới nhà.”

“Không cần, cần.” Mâu Văn xua tay: “Anh đừng đưa nữa, chào nhé!”

Tạ Sùng , cắm đầu về phía nhà Mâu Văn. Tới lầu : “Lên . Hôm nay vất vả .”

“Tạm biệt.”

Mâu Văn vẫy tay.

Cô nhanh chóng chạy lên lầu, tới ban công nhỏ, từ cao xuống.

Cô vất vả tìm Tạ Sùng cầu vượt đông . Dường như đang gọi xe, nhưng xe tới khác giành .

Đây là lúc hiếm hoi vụng về. Mâu Văn phì .

“Cậu gì?” Sở Lăng hỏi.

, gì? Vì vội chạy lên để ?

Mâu Văn bắt đầu khó hiểu.

 

 

Loading...