Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 70: Tương phùng

Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:42
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mâu Văn lái chiếc xe tải nhỏ rách nát về công ty. Trông nó như bất cứ lúc nào cũng thể bung , nhưng thật tiện dụng. Mâu Văn còn khá thích. Tạ Sùng đúng là mắt ch.ó coi thường khác, dám chiếc xe công cụ đa năng cô lựa chọn kỹ, dĩ nhiên cô phản bác.

Vương Chí Cường chở nhà thiết kế về, đang trong văn phòng ăn đồ giao tận nơi. Mâu Văn ném điện thoại công việc cho , bảo máy tư vấn.

Mâu Văn bỏ chút tiền chạy quảng cáo. Đã chạy quảng cáo đương nhiên nhận tư vấn. Công ty nhỏ của cô tổng cộng chỉ mấy , ai rảnh thì cầm chiếc điện thoại chuyên dùng cho chăm sóc khách hàng, ai bắt đầu mối thì tính cho đó.

Mâu Văn quản lý công ty đặt quy chế khắt khe. Bây giờ chính cô cũng phần “lười biếng”, còn mê tăng ca như mấy năm . Nhân viên mấy giờ tới, mấy giờ về đều tùy ý, chỉ cần chậm việc. Họ quanh năm chạy khắp Bắc Kinh, thật sự cũng thời gian văn phòng. Mỗi tuần họp hai buổi ở công ty coi như gặp . Gặp thì ngoài ăn một bữa nhỏ, xem như dẫn “đám trẻ” cải thiện bữa ăn.

Vương Chí Cường là trợ lý nhỏ của Mâu Văn, ngày nào cũng nghĩ tới chuyện học hỏi tiến bộ, chỉ hận thể ngủ luôn ở công ty. Mâu Văn cũng phát hiện bỏ tiền thuê nhà, bèn đặc cách cho ngủ trong công ty, nhưng bảo đảm sạch sẽ gọn gàng. Vương Chí Cường trân trọng, tối nào cũng mở giường xếp, sáng sớm thu , tới mức Mâu Văn mỗi ngày tới công ty ngủ ở đây.

Cô ném điện thoại cho Vương Chí Cường về nhà. Nhà cô ngay bên cạnh, bộ bốn mươi lăm giây, cửa công ty là cửa nhà.

Vừa nhà thấy một căn nhà “thanh thoát”.

Mâu Văn tự tìm đóng vài món nội thất gỗ nguyên bản đơn giản, phối với t.h.ả.m dịu dàng sạch sẽ, đặt thêm cây xanh cao thấp và kiểu dáng khác , là thành một mái nhà.

Cô phát hiện ngưỡng thích nghi của với môi trường sống cao. Căn nhà lớn như của Tạ Sùng, cô từng mơ ước, từng sống, thích, lúc rời trăm mối ngổn ngang. Căn studio nhỏ do chính tay cô cải tạo, cũng thoải mái và tự tại. Nếu cảm thấy trong nhà xoay trở , cô ngoài phơi nắng, chạy bộ, uống cà phê.

Căn bếp nhỏ càng hương vị. Một chiếc tủ phụ nhỏ xếp ngay ngắn máy pha cà phê và máy xay, bảng lỗ treo cốc cùng các dụng cụ nhỏ. Bộ đồ Tạ Sùng tặng năm xưa cô nỡ bỏ. Hôn nhân kết thúc, nhưng quà tặng vẫn . Cô bày ở đó, mỗi dùng đều cẩn thận. Cô vẫn trân trọng những thứ đời.

Về nhà, cô bộ đồ mặc nhà hoa nhí, dùng kẹp nhỏ ghim tóc tai, đeo kính gọng bếp chút đồ ăn. Hôm nay tiên cô cho một bữa “ no”: chiếc sandwich mắt, đặt lên bộ đồ ăn giá trời Tạ Sùng tặng, chụp một tấm ảnh, ba miếng là ăn hết. Chưa no, cô nấu bún gạo.

Bún gạo là Sở Lăng công tác Vân Nam gửi cho cô. Cô chần qua bằng nước hầm xương tự nấu, thêm rau non, xúc xích và tôm, ngon.

ăn xem tài liệu. Lúc Vương Chí Cường gọi tới, giọng giấu phấn khích: “Chị! Chị Văn!”

“Cường! Chí Cường!” Mâu Văn bắt chước giọng lớn: “Nói cho đàng hoàng, thế?”

“Khách hàng lớn.” Vương Chí Cường kích động đến giọng run: “Năm nay công ty dựa em !” Cả phấn chấn, nóng lòng tranh công với Mâu Văn: “Chị, khách hàng sửa ba căn nhà, trong đó một căn biệt thự!”

“Ít nhất tháng công ty dựa em.” Mâu Văn trêu .

“Không, chị Văn, em thật.”

“Thật ? Quảng cáo tác dụng?”

“Có tác dụng, chị Văn.” Vương Chí Cường : “Khách hẹn cuối tuần gặp.”

“Vậy em cứ trò chuyện .” Mâu Văn : “Đầu mối em nhận, hoa hồng bán hàng tính cho em.”

“Rõ.”

Vương Chí Cường cúp máy, ngân nga. Cậu cảm thấy thật sự gặp vận may. Mười phút nhận một cuộc gọi. Vừa bắt máy, đối phương sững một chút: “Cậu là ai?”

Vương Chí Cường : “Chào , là Tiểu Vương của công ty thiết kế. Anh tìm ai?”

Đầu dây bên im lặng khá lâu. Vương Chí Cường tưởng tín hiệu , bèn : “A lô? A lô? Có tín hiệu của ? Thế nhé, điện thoại của chính là gọi tới đúng ? lập tức…”

Vương Chí Cường xong, đối phương cúp máy.

Cậu thường cầm điện thoại công việc, nhận ít cuộc gọi khó hiểu như , cũng để tâm. Kết quả một phút đối phương gọi: “Công ty các thiết kế gì?”

“Thiết kế nội thất.” Vương Chí Cường tiện tay bắt thỏ trong lúc cắt cỏ, dù cũng rảnh, nghĩ chuyện t.ử tế, lỡ là khách tiềm năng thì .

“Vừa nhà cần sửa.” Đối phương .

Vương Chí Cường lập tức tỉnh táo: “Thế thì trùng hợp quá, . Nhà rộng bao nhiêu? Hôm khác đưa nhà thiết kế tới xem?”

Đối phương : “ ba căn, trong đó một căn biệt thự. Gần đây đều định sửa. tìm công ty nhỏ. Công ty nhỏ nhà thiết kế nghiệp dư, chỉ dùng mẫu sẵn, năng lực thật. thấy công ty các cũng lớn, thì thôi.”

“Anh thể . Sếp chúng lợi hại, từ công ty lớn , từng nhiều khách hàng lớn. Hay kết bạn WeChat với , gửi hồ sơ công ty?” Từ đầu tới cuối Vương Chí Cường đều nghĩ thành cũng , tiện thể kết bạn.

Chị Văn dạy “đừng khinh thiếu niên nghèo”, cũng đừng “mắt ch.ó coi thường ”. Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chừng nghèo túng nào đó một ngày bật dậy, phát đạt giàu sang. Tích lũy thêm quan hệ bao giờ sai. Khó nhất chỉ là phân biệt , thật giả, đừng tùy tiện chơi với bất kỳ ai, gặp kẻ lừa đảo lớn thì mất nhiều hơn .

Vương Chí Cường lọt tai, với mỗi gặp đều giữ phép lịch sự cơ bản, nhờ kết nhiều bạn.

Không ngờ đối phương đồng ý kết bạn. Vừa thêm xong, Vương Chí Cường sửng sốt. Vòng bạn bè ít ỏi của vị “ đồ , cao cấp như vòng bạn bè trong một vụ lừa tình g.i.ế.c heo. Ban đầu Vương Chí Cường cảnh giác, nghĩ thông: Anh lừa cái gì? Mình keo đến mức chín đồng chín cũng chuyển. Lừa công ty một phương án ? Mình từng thấy chị Văn để khác tay bắt sói trắng.

Tóm Vương Chí Cường cảm thấy đầu mối khách hàng chắc trong tay, nghiêm túc trò chuyện một lúc, còn nhiệt tình chúc ngủ ngon.

Tạ Sùng thấy câu “ngủ ngon” gần như lập tức ném điện thoại . Đây là đào tạo khi nhận việc gì ? Nhiệt tình như đang lừa tình g.i.ế.c heo!

Anh ngờ Mâu Văn dùng chăm sóc khách hàng của công ty gọi cho . Vốn việc khác tìm cô: Tư lệnh Phương tổ chức một cuộc tiệc, mời Tạ Sùng. Vì lịch sự, Tạ Sùng với Mâu Văn một tiếng, nếu cô cảm thấy ngại thể tìm cớ từ chối, dù lâu gặp Tư lệnh Phương nên nhất định . Không ngờ Mâu Văn dùng công ty gọi, rõ ràng sợ dây dưa.

Tạ Sùng từng coi thường như , lập tức nổi giận. Anh càng “dây dưa” thử xem!

Bên , Mâu Văn bảo Vương Chí Cường sơ qua tình hình khách hàng.

Vương Chí Cường : “Khách họ Tùng, là hộ giải tỏa, nhà tự xây. Bây giờ định sửa ba căn cho công ty truyền thông mới thuê. Anh nhiều công ty truyền thông mới thuê nhà để video.”

“Còn gì nữa? Ví dụ quen thế nào?”

“Gọi công ty .”

“Xem tiền quảng cáo phí.” Mâu Văn : “Không tệ.”

chị Văn, kinh nghiệm. Em thấy nhà thiết kế Triệu và nhà thiết kế Tống khó qua mặt.”

“Vậy chị .” Mâu Văn : “Em cứ chuyện . Đáng tin thì chị .”

Mâu Văn cảm thấy khách tới quá dễ nên kỳ lạ, nhưng đôi khi vận may đến, phận đẩy cũng thể. Cô coi như công ty sắp phát đạt, tiên cứ tin đón nhận!

Vương Chí Cường thật sự hẹn khách .

Khách hẹn ở vùng ven Hải Điến, nơi vài khu biệt thự xây từ những năm 2000. Vì xây sớm, nhà tự ý cơi nới, chỉ riêng tháo dỡ xây tốn ít tiền.

Lúc Mâu Văn cảm thấy đây là khách hàng đáng tin.

Trước khi , cô với Vương Chí Cường: “Hôm nay dù trời sập cũng lột tiền từ khách .”

“Lột thế nào?” Vương Chí Cường tò mò.

“Nếu tình hình khách là thật, bất kể công trình giá bao nhiêu, dù ba, năm nghìn một, hai vạn chúng đều nhận.” Mâu Văn : “Nhận tính.”

Vương Chí Cường tin chiến thuật tiến dần của chị Văn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-70-tuong-phung.html.]

Cậu với chị Văn hai ba tháng, học nhiều hơn một hai năm ở công ty khác. Chị Văn giấu ba “đứa trẻ”, nghiêm túc dạy, hào phóng trả tiền, sợ dạy trò xong thầy c.h.ế.t đói.

Mâu Văn với họ: Người thầy sợ học trò cướp việc khiến c.h.ế.t đói đều thầy thật, ít nhất bản lĩnh thật.

Mâu Văn lái xe đưa Vương Chí Cường gặp khách. Tới cửa, bấm chuông.

Cửa mở, một đàn ông lịch lãm bất cần xuất hiện mặt Vương Chí Cường. Tiểu Vương cả đời từng thấy đàn ông như ngoài đời, nhất thời ngây , nhịn khẽ “oa” một tiếng.

Ngây cùng Vương Chí Cường còn Mâu Văn.

Mâu Văn cảm thấy ngày tháng sống quá thuận lợi, đến mức quên Tạ Sùng là trả thù nặng. Anh thuộc kiểu ai ép xe hai cao tốc, thể đuổi mấy chục cây chỉ để mắng một câu ngu. Người như thể cho phép cô liên tiếp chặn hai phương thức liên lạc của ? Chắc mắng cô ngu.

Cô định gọi Vương Chí Cường rời , nhưng Tạ Sùng động tác mời, theo . Tạ Sùng liếc cô, dường như đang bày tỏ sự đắc ý. Còn mặt trai trẻ trải đời Vương Chí Cường là sự sùng bái Tạ Sùng giấu .

Mâu Văn cảm thấy tình cảnh quen thuộc. Cô từng là vẻ hào nhoáng và thể diện của Tạ Sùng thu hút, từng ngưỡng mộ cuộc sống .

Lúc Mâu Văn nỡ dội nước lạnh Vương Chí Cường. Cậu vẫn là đứa trẻ, tưởng dựa năng lực nhận khách hàng lớn, đang xoa tay háo hức.

Mâu Văn nghĩ: Đây quả thật là khách hàng lớn, cũng thật sự kiếm tiền. Tạ Sùng coi trọng thể diện. Đã lừa họ tới, cô sẽ thuận cột trèo lên, đừng để Vương Chí Cường chạy uổng.

Mâu Văn thu ánh mắt, thấy Tạ Sùng đang dùng “mắt đèn pha” .

Cô ung dung bước lên: “Rất vui gặp Tùng.”

Lúc Tạ Sùng : “Xin , để bảo vệ riêng tư nên dối. họ Tùng, họ Tạ.”

Vương Chí Cường : “Có thể hiểu, thể hiểu.”

Tạ Sùng hỏi : “Cậu xem nhà ?”

“Được. Phiền Tạ dẫn xem?”

“Cậu tự xem, .”

Vương Chí Cường vui vẻ . Chàng trai vì gặp Tạ Sùng mà bước chân nhẹ bẫng, như thể ôm một cái đùi vàng.

Cậu , Mâu Văn hạ giọng: “Tạ Sùng, đê tiện đấy.”

đê tiện chỗ nào?”

“Anh lừa tình cảm một đứa trẻ nghiệp, khiến tưởng giành khách hàng lớn. Không đê tiện thì là gì?” Mâu Văn cố ý . Theo hiểu của cô về Tạ Sùng, nổi khác hạ thấp nhân phẩm .

Quả nhiên Tạ Sùng khẩy: “Dựa cô cảm thấy đang lừa ? Dựa chút hiểu ít đến đáng thương của cô về ?”

Mâu Văn , ánh mắt mang ý như : Cứ bịa tiếp , xem còn bịa gì.

Tạ Sùng cũng với cô nữa, giới thiệu nhà cho Vương Chí Cường. căn , : “ căn hai phòng sửa. Hẹn ở đây vì hôm nay việc gần đây.”

Vương Chí Cường nhớ chị Văn việc ba, năm nghìn, một, hai vạn cũng nhận. Huống hồ dự cảm, ôm chặt đùi Tạ đồng nghĩa ôm một cây tiền. Cậu nhất định phục vụ Tạ thật .

Rời khỏi nhà Tạ Sùng, Mâu Văn với Vương Chí Cường: “Điện thoại công ty em cứ giữ. Đừng cho bất kỳ ai riêng của chị. Khách của em thì em tự phục vụ thật .”

Vương Chí Cường hỏi: “Chị Văn, chị thấy Tạ thực lực ?”

“Chị thấy thực lực, em cứ theo sát ! Đào thêm đầu mối từ . Chẳng là hộ giải tỏa , lúc rảnh hỏi xem nhà cũ cần sửa , ví dụ quanh Vạn Liễu căn nào.” Mâu Văn : “Bản thiết kế em tự . Vừa chị quan sát thẩm mỹ cũng chỉ thế thôi. Chị trọng điểm, em thiết kế chơi.”

Mâu Văn quan tâm Tạ Sùng tới vì . Cô xem như khách hàng bình thường, để Vương Chí Cường ứng phó.

Vương Chí Cường lập tức nhắn Tạ Sùng: “Anh, yên tâm giao căn đó cho em. Những căn khác cũng thể giao em. Nhà đại khái ở vị trí nào?”

Tạ Sùng trả lời: “Gần Vạn Liễu.”

Vương Chí Cường “ôi” một tiếng, với Mâu Văn: “Chị Văn, em chị còn xem bói?”

Mâu Văn kéo khóe môi với xem như đáp.

Lúc Tư lệnh Phương gọi, tổ chức một cuộc tiệc mời bạn ăn cơm. Nguyên lời ông là: “Nhà thiết kế Mâu , đều là bạn của chú Phương, tới cùng nhé.”

“Tư lệnh Phương uống rượu.” Mâu Văn nhớ lời Tạ Sùng, chân thành : “Sau cũng đừng uống nữa, đổi thành cuộc tiệc lành mạnh .”

“Chú uống, các cháu uống.” Tư lệnh Phương .

Mâu Văn định hỏi những ai, nhưng ông cúp máy.

Mâu Văn thử giao tiếp như một thật sự vận hành công ty. Đã xã giao, tham gia tiệc là điều thể thiếu. Cô nhớ năm xưa Tạ Sùng : “Người ngây thơ tưởng dựa năng lực chuyên môn là thể giành khách. Cô thắng một nghĩa sẽ thắng hai. Ở nơi như Bắc Kinh, thứ thiếu nhất là chuyên môn. Cô tưởng lợi hại, lợi hại tới trần nhà. Kết quả chọc thủng trần mới thấy phía còn trần khác.

Cuối cùng cô sẽ thua vì quan hệ.”

Khi Mâu Văn cảm thấy Tạ Sùng quá phiến diện. Theo thời gian tự công ty, cô dần cảm thấy lời chút đạo lý. Kinh nghiệm của Mâu Văn là: Trên nền tảng chuyên môn, thêm một chút tình , việc sẽ dễ thành.

Cô chuẩn cho cuộc tiệc của Tư lệnh Phương, cuối cùng mặc áo khoác đen, bên trong sơ mi lanh trắng, là quần vest ống rộng nhỏ. Thoải mái tinh nghịch.

Đẩy cửa phòng riêng, cô thấy Tư lệnh Phương và Tạ Sùng bên cạnh.

Tạ Sùng thoải mái đó. Nhìn hôm nay trong cuộc cháu nội, cháu nội là cô.

Mâu Văn quá bất ngờ.

sớm chuẩn gặp Tạ Sùng trong những nơi xã giao, dù nhiều khách của cô là bạn .

Mâu Văn tìm chỗ phía , cởi áo khoác: “Tư lệnh Phương, là tiệc lành mạnh nhé.” Sau đó lịch sự với Tạ Sùng: “Sếp Tạ, lâu gặp. Cảm ơn giới thiệu Tư lệnh Phương và mấy bạn ở đây cho .”

“Vậy cô kính sếp Tạ một ly .” Có đề nghị.

Mâu Văn thoải mái cầm chén nhỏ về phía Tạ Sùng. Ánh mắt cô thẳng thắn và đầy cảm kích. Mọi đều ung dung xem: Thật họ cũng nhiều đoán Tạ Sùng và cô Mâu Văn lẽ điều thể , nếu liên tục giới thiệu khách cho cô?

Mâu Văn cầm ly tới, cạnh Tạ Sùng, cung kính : “Sếp Tạ, cảm ơn .”

Mọi đều Tạ Sùng, chờ phản ứng.

Quả thật thú vị vô cùng.

 

 

Loading...