Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 71: Theo đuổi lợi ích
Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:43
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ uống rượu với cô.” Tạ Sùng : “Tư lệnh Phương cai rượu, hôm nay ai uống là nể mặt chú Phương.” Anh nâng chén : “Rượu uống , uống một ngụm . Lâu gặp.”
Lâu gặp. Một câu kín đáo bao. Chỉ hai họ hiểu nó thật sự nghĩa gì.
Mọi đều Tạ Sùng tính khí kỳ quặc. Bây giờ thấy tính cũng tác dụng lên Mâu Văn, họ cảm thấy giữa hai lẽ thật sự gì. Nếu giữa đàn ông và phụ nữ chuyện, e rằng đều sẽ che chở .
Lúc Mâu Văn tủi : “Cảm ơn sếp Tạ nhắc nhở. chỉ nghĩ hôm nay uống vui với , quên mất Tư lệnh Phương thể uống. ly rượu bưng tới đây, mang về nữa. Đã là của , tự phạt một ly, đó hôm nay uống nữa!” Mâu Văn ngửa đầu uống cạn, trở về chỗ, úp chén rượu xuống bàn, biểu thị niêm phong ly.
Một câu của Tạ Sùng khiến còn kịch để xem. Tư lệnh Phương ở bên lấp liếm: “Chú uống, các cháu vẫn thể uống. Hôm nay uống ít thôi.”
“Vậy cháu uống ít xong .” Mâu Văn đùa: “Tới lượt các vị ông chủ bắt đầu uống ít.”
Câu đùa khiến bật . Dù cô xong, triệt để uống nữa.
Tạ Sùng đối diện cô. Anh hiểu cô, khả năng thuận nước đẩy thuyền. Hôm nay chứng kiến, cảm thấy kỹ năng càng thành thục.
Tạ Sùng nhận chiếc sơ mi Mâu Văn mặc.
Anh nhớ năm xưa lúc mua chiếc áo , cô đắn đo đến thế nào, luôn tìm một món thế rẻ hơn. Tạ Sùng : “Có những thứ bản thế.” Khi câu , liên hệ nhân viên quầy, chiều hôm đó giao thẳng tới nhà.
Ngoài chiếc sơ mi Mâu Văn thích, còn quần âu, quần jean, áo len vặn thừng kinh điển và hơn mười món từ trong ngoài. Mâu Văn thấy thì trợn tròn mắt: “Chỗ mặc mấy năm mất!”
Quả nhiên cô mặc mấy năm. Người quần áo bằng mới, bằng cũ, tới chỗ cô đảo ngược. Quần áo cũ mặc như mới, cũ cô vứt như giày rách.
Mâu Văn nhận ánh mắt Tạ Sùng, nhưng ánh lướt qua , dừng Tư lệnh Phương: “Tư lệnh Phương, chú nâng ly? Uống cũng nâng ly chứ. Chú nâng, chúng cháu uống gió Tây Bắc ?” Câu hai nghĩa, . Có : “Mâu Văn đúng là tinh ranh, ngay cả Tư lệnh Phương cũng dám trêu.”
“Cháu sai . Vừa cháu, cháu sếp Tạ nhập.”
Hình tượng Tạ Sùng bất cần đời ăn sâu trong lòng . Mâu Văn thế ai thấy đột ngột, thậm chí còn cảm thấy hả . Thấy Tạ Sùng sắp nổi nóng, cô vội : “ đùa thôi.”
Mâu Văn trút cơn tức, yên lặng , bắt đầu ăn. Cô thích tiệc rượu, nhưng bàn đồ ngon khiến nó bớt đáng ghét. Bình thường cô sẽ tự ăn những món , cơ hội mà ăn thỏa thích thì đúng là phí của trời.
Việc cô ham ăn bí mật. Có món ngon, đều sẵn lòng xoay bàn giúp, nhắc cô ăn. Tạ Sùng phát hiện sự tự ti cũng kiêu ngạo của Mâu Văn hữu dụng trong những dịp như . Trước mặt cô, những vụ lợi đều giấu bớt sự ngạo mạn. Cũng vẫn lên mặt, nhưng Mâu Văn để ý, uy phong chỗ thi triển.
“Bốn lạng đẩy ngàn cân.” Tư lệnh Phương nhỏ với Tạ Sùng: “Cháu . Một nhân vật lợi hại thế cháu phát hiện, chú thấy lạ.”
“Chú quá khen.” Tạ Sùng : “Dù cháu cũng ngờ cô lợi hại đến .”
“Cháu !” Tư lệnh Phương lắc đầu: “Sớm muộn cũng chịu thiệt vì cứng miệng! Muốn khen thì khen sớm.”
“Ồ.” Tạ Sùng khẽ đáp.
Trong bữa nhiều, nhưng câu nào cũng trọng lượng. Bây giờ ở Lăng Mỹ, hòa thượng ngày nào gõ chuông ngày . Trước tiên với về nghiệp vụ mua sắm tập trung của , xong bảo: “Quảng cáo vẫn , nhưng thể bừa. Tìm công ty tệ thì thà tiêu tiền. Tiền dùng đúng chỗ, chẳng hạn dùng ở Lăng Mỹ.”
“Lăng Mỹ đắt quá.” Mọi đều : “Sao Lăng Mỹ đắt thế?”
“Hermès đắt ? Mọi chẳng vẫn mua chớp mắt? Đổ tiền Lăng Mỹ thể giúp kiếm thêm nhiều Hermès. Lăng Mỹ đắt lý do của nó. Dĩ nhiên, dự án một hai triệu thì đừng tìm , gọi thẳng tư vấn là . , nhà thiết kế Mâu?”
Mâu Văn đang cúi đầu ăn miếng cá nóc, Tạ Sùng hỏi mới ngẩng lên. Trước bao ánh mắt, cô cố giữ thể diện nuốt đồ xuống mới : “Gì cơ?”
“Hóa nhà thiết kế Mâu giảng.” Có .
“Hì hì.” Mâu Văn : “ đùa thôi. Sếp Tạ đúng. Công ty lớn tìm Lăng Mỹ, bỏ tiền nhiều, lợi ích càng lớn. Công ty nhỏ như chúng tìm công ty nhỏ, bỏ tiền ít nhưng lợi ích cũng nhỏ. Nghề nào chuyên nghề . Ví dụ mấy hôm chúng nhận một khách tư vấn, sửa liền ba căn nhà. Tỷ lệ đầu tư quảng cáo cũng .”
Mâu Văn đá quả bóng về cho Tạ Sùng. Trong bàn chỉ cô và rõ chuyện ba căn nhà. Cô những nhắc, còn nhắc đường đường chính chính, chẳng khác nào thúc giục Tạ Sùng. Nếu thực hiện, ăn cơm cô thể “chửi ầm lên”, dù chẳng ai cô đang ai.
Phong cách ăn của Mâu Văn bắt đầu trở nên mạnh mẽ. Điều nhờ cô tiếp xúc nhiều phụ nữ. Phong cách Vương Tiên Hạc rõ ràng bao, còn phu nhân Lận nổi tiếng… Tiếp xúc nhiều tự nhiên cảm nhận, dần hình thành phong cách riêng.
Cười mắng tùy tâm, thông thạo đối nhân xử thế.
Tạ Sùng cô kín đáo điểm một cái, vội giận, trái : “Chiều dữ liệu của và nhà thiết kế Mâu thể khác . Dữ liệu là doanh thực tế khi khách hợp tác với Lăng Mỹ, dữ liệu nhà thiết kế Mâu là tư vấn. Khi nào khách của cô thật sự sửa ba căn hẵng . Dù bây giờ khách khó , quá sớm .”
Ý ngoài lời là tùy tâm trạng , cô thể “cầu” .
Lúc Mâu Văn tiếp lời, xin điện thoại: “Anh yêu, đợi em một lát nhé, em ngoài .”
“Anh yêu.” Tư lệnh Phương bắt chước giọng cô: “Trên tình trường cũng ung dung tự tại. Người phụ nữ lợi hại.”
Tạ Sùng , cúi đầu ăn. Trong lòng vô cùng khinh thường câu “ yêu” của Mâu Văn.
Mâu Văn ăn no, cuộc xã giao cũng gần kết thúc. Tiệc uống rượu, dây dưa, cứ thế giải tán.
Khi , Vương Chí Cường chờ ở đó. Làm xong việc, tới lái xe hộ Mâu Văn. Nhìn những lượt bước khỏi nhà hàng, mắt lập tức sáng: “Chị Văn, chị Văn.”
“Sao thế?”
“Kia chẳng sếp Tạ ?”
Mâu Văn đầu : “, hôm nay ăn cùng. Sao?”
“Trời ơi, chị Văn ăn cơm với sếp Tạ, ba căn nhà chẳng hy vọng ?” Vương Chí Cường khó giấu vui mừng: “Chị Văn, chị lợi hại quá. Nếu xã hội khoa học, em thật sự nghi chị là đại tiên. Ở quê em, vận may và thực lực như chị thật sự thể cân nhắc mắt thầy đồng…”
“Chí Cường.” Mâu Văn ngắt lời.
“Sao thế, chị?” Vương Chí Cường lập tức im miệng cô.
“Hay em ít vài câu?” Mâu Văn : “Chị mà thật sự mắt, việc đầu tiên là khâu miệng em .”
Vương Chí Cường lớn, đó : “Chị Văn, phiền chị chờ chút, em chào sếp Tạ.”
“Đi .”
Nói xong Mâu Văn tựa xe Vương Chí Cường.
Cậu chạy nhỏ về phía Tạ Sùng, từ xa giơ tay chào: “Sếp Tạ, Tạ ơi!”
Cảnh tượng nhiệt tình đến buồn . Mâu Văn nghĩ: Tạ Sùng rốt cuộc thế nào, ai thấy cũng chạy, như chậm một chút là sẽ c.h.ế.t.
Dáng cô tựa chiếc xe rách hương vị riêng. Người phụ nữ ung dung tự ti kiêu ngạo bàn tiệc, lúc thoải mái trong gió đêm.
Tạ Sùng chuyện với Vương Chí Cường, ánh mắt rơi gương mặt Mâu Văn.
Cô khác gió đêm, lạnh nhạt, bình tĩnh.
Mâu Văn thấy và Mâu Văn khác thấy khác. Trong mắt khác, Mâu Văn là phụ nữ công sở cởi mở, tự tin, hoạt bát, chính trực, thông minh, nét đáng yêu vặn. Trong mắt Tạ Sùng, Mâu Văn là một diễn viên tận tụy, lúc nào cũng biểu diễn sự gần gũi với khác, còn nội tâm vô cùng xa cách.
Vương Chí Cường hỏi Tạ Sùng: “Sếp Tạ, khi nào đo nhà?”
Tạ Sùng : “Xem thời gian của sếp Mâu các . Nói thẳng phương án .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-71-theo-duoi-loi-ich.html.]
“Được, chúc sếp Tạ ngủ ngon.”
Vương Chí Cường chạy về phía Mâu Văn, lén giơ dấu OK. Mâu Văn nhướng mày, biểu thị hiểu.
Cô theo Vương Chí Cường lên chiếc xe rách, đống đồ lộn xộn phía hỏi: “Chuyện gì đây?”
“Khách cãi với nhà vì đống , hỏi em thể tạm để ở chỗ . Em cũng hiểu giữ mấy thứ đồng nát sắt vụn gì. Nếu em là vợ em cũng cãi… dù hợp đồng ký!”
Hai đang , chiếc xe rách c.h.ế.t máy.
Mâu Văn trợn mắt: “Vương Chí Cường… chị thể đ.á.n.h em ?” Nói xong cô vỗ nhẹ đầu , xuống xe, theo thói quen đá lốp quen tay chỉ huy Vương Chí Cường đẩy xe lề.
Tạ Sùng lái xe ngang, thấy bà chủ Tỳ Hưu của “công ty túi da” và nhân viên ngốc đang ghép xe lề. Xe chạy, nhân viên xuống cùng Mâu Văn đẩy.
Vốn Tạ Sùng qua, nhưng đột nhiên bật lớn, đầu ở ngã tư phía . Sợ xem rõ, dừng thẳng phía xe họ, bật đèn khẩn cấp xuống.
Vương Chí Cường thấy vội : “Để sếp Tạ chê . Anh thể giúp đẩy xe ? lên đ.á.n.h lái.”
Tạ Sùng tới cạnh Mâu Văn, đặt tay lên xe. Lúc nhạo chiếc xe rách của công ty cô, bởi cần nữa. Xe thật sự rách, chắc Mâu Văn cũng hiểu.
Vương Chí Cường xoay vô-lăng, với họ: “Bắt đầu đẩy.”
Hai cùng dùng sức, chiếc xe rách dễ dàng tiến lên. Tạ Sùng : “Sức lực giảm năm xưa.”
Mâu Văn đáp: “Anh cũng .”
Đỗ xe xong, gọi cứu hộ, ba phố trong gió thu lạnh. Vương Chí Cường áy náy: “Sếp Tạ, … ?”
Tạ Sùng mặt đường, cũng .
Vương Chí Cường với Mâu Văn: “Chị Văn, chị về . Chẳng chị còn vẽ ? Em tự chờ xe cứu hộ là .”
Mâu Văn : “Được, vất vả cho em.” Cô thật sự bản vẽ trao đổi với khách sáng hôm , bèn lấy điện thoại gọi xe. Xe hỏng đúng nơi đúng lúc, gặp giờ cao điểm ban đêm của đủ loại , hàng chờ gọi xe dài hơn hai tiếng.
Tạ Sùng nghiêng thấy giao diện gọi xe của cô, khẽ ho: “ tiện đường thể đưa cô. Không vội thì cứ gọi xe, vội thì xe .” Nói xong Tạ Sùng lên xe . Anh Mâu Văn chắc chắn sẽ lên, vì cô “coi tiền như mạng”, tuyệt đối cho phép sáng hôm giao bản vẽ.
Quả nhiên lên, Mâu Văn mở cửa .
“Địa chỉ?” Tạ Sùng hỏi.
“Anh địa chỉ, căn nhà còn do bỏ tiền mua.” Không ngoài, Mâu Văn tháo ngụy trang, xong cửa sổ.
“Cô ở công ty?” Tạ Sùng hỏi.
“.” Mâu Văn đáp.
“Công ty các cô bếp?” Anh hỏi.
“ ngày nào cũng ăn ngoài.” Mâu Văn thuận miệng bịa. Tạ Sùng hỏi thêm, khởi động xe.
Mâu Văn luôn sắc đêm ngoài cửa sổ. Hai nữa. Tạ Sùng mở nhạc, giai điệu buồn chảy trong khoang xe, như rửa sạch niềm vui của con .
Mâu Văn tiện tay tắt nhạc. Tạ Sùng liếc cô.
“Nhìn gì?” Mâu Văn hỏi.
“Không gì.” Tạ Sùng yên lặng một lúc, đột nhiên hỏi: “Cô Chử Ngọc Khê đang điều tra ?”
“Gì cơ?” Mâu Văn kinh ngạc. Tháng cô tới thăm Chử Ngọc Khê, trạng thái ông , còn tập đoàn đang tiến hành một vụ sáp nhập từng , bận đến sứt đầu mẻ trán.
Tạ Sùng nghiêm túc : “Ông đang điều tra, liên quan vấn đề kinh tế nghiêm trọng, hiện giờ vẫn giữ bí mật với bên ngoài.”
“Sao ?”
“Có hôm tới khu nhà ông ở thăm bạn, thấy trong sân, nghi đang kiểm kê tài sản.” Tạ Sùng .
“Vậy chỉ là suy đoán?”
Tạ Sùng kéo khóe môi, giải thích, chỉ : “Cứ chờ xem. Năm xưa cô quyết định trợ lý chủ tịch cho ông là đúng.”
Mâu Văn đột nhiên nhớ tới Vương Tiên Hạc, hỏi: “Vậy Vương Tiên Hạc?”
“Luật sư Vương sẽ vấn đề.” Tạ Sùng : “Theo hiểu của , cô chỉ cố vấn pháp lý riêng cho Chử Ngọc Khê. Cô thông minh như , ranh giới, tự bảo vệ, sẽ chuyện phạm pháp. Dĩ nhiên, nhất cô . Cô chuyện, đổi luật sư.”
“Anh trông chẳng hề kinh ngạc tiếc nuối.” Mâu Văn thì khác. Nếu là thật, trong lòng cô sẽ tiếc. Chử Ngọc Khê là đồng hương. Dù cô miễn phí sửa cho ông một căn nhà, đó qua giới thiệu khách và nghiệp vụ, ông trả gần gấp đôi. Chử Ngọc Khê đối với cô tệ.
“ tiếc, bởi con ngàn mặt. Cô thấy mặt nên tiếc và khó chịu. thấy mặt khác nên cảm thấy đây là điều đương nhiên.” Tạ Sùng dừng một chút : “Huống hồ cô chen tầng lớp . Không lâu nữa cô sẽ phát hiện, của cải vĩnh hằng, những đài cao cũng sẽ rơi xuống. Khi dự tiệc, nếu thấy một thường xuất hiện đột nhiên tới, ai nhắc, xác suất lớn là xảy chuyện.”
“Mọi quen với chuyện .” Mâu Văn tổng kết.
“.”
“Có ngày cũng gặp vấn đề, bắt ?” Mâu Văn hỏi, mắt lóe sáng.
“Cô trông khá mong đợi?” Tạ Sùng oán trách cô. Mâu Văn thích ánh mắt như , nó khiến cô cảm thấy họ vượt qua ranh giới hiện tại, trở nên mật.
“Lái xe cho .” Cô .
“Người đàn ông hôm đó .” Tạ Sùng : “Thấy là bỏ chạy. Cô tưởng rước phiền, giữ . Theo , gã đó gia đình.”
“Anh đang gì ?” Mâu Văn : “Sao đặt điều?”
“Mâu Văn, cô ăn lợi hại nhưng hiểu đàn ông nhiều.” Tạ Sùng . Anh phán đoán bừa. Người đàn ông sợ , mà là chột . Một chột hoặc gia đình, hoặc chuyện. Nếu , đường đường chính chính cạnh Mâu Văn thì ? Lén lút, rác rưởi.
Mâu Văn nữa.
Họ cứ thế chịu đựng thời gian. Bóng cây khô lướt ngoài cửa sổ, năm qua năm khác. Rất kỳ diệu, cơ hội bên cạnh. Chuyện quy về khát vọng kiếm tiền của Mâu Văn: Làm việc của ai cũng là , tại thể của Tạ Sùng? Cô đường đường chính chính theo đuổi lợi ích, sợ vì để nắm lời.
Tới nơi, Mâu Văn cảm ơn Tạ Sùng.
Quay đầu điện thoại: “Em tới, cứ chờ lầu.” Đối phương là đàn ông.
Mâu Văn chạy nhỏ trong. Tạ Sùng đạp ga rời . Không vì , vô cớ tức giận, đầu trở về.
Anh văn phòng rách ở , cứ thế hùng hổ chạy lên lầu.