Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 72: Theo đuổi lợi ích
Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:44
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Sùng như một cơn gió chạy lên lầu, cửa văn phòng Mâu Văn, nghĩ ngợi gõ cửa.
Cốc cốc cốc.
Không ai đáp.
Trong đầu Tạ Sùng lóe qua nhiều hình ảnh: chẳng hạn Mâu Văn đang hoảng hốt chỉnh quần áo, chẳng hạn cô đang hiệu cho đàn ông giữ im lặng… Nghĩ tới đây, đầu bỏ .
Công ty công nghệ bên cạnh vẫn tăng ca. Nghe tiếng gõ cửa, xem, hỏi: “Anh tìm ai?”
“Mâu Văn.”
“Có việc gì?”
Tạ Sùng nuốt hai chữ “đòi nợ” về, : “Ký hợp đồng.”
“Ồ ồ ồ, bình thường giờ sếp Mâu về nhà .” Người đó : “Mâu Văn thường xuyên ở công ty.”
Rõ ràng cô lên lầu, gõ cửa cũng đáp. Ngay cả lúc ở ngoài chuyện với khác, cô cũng mở cửa. Tạ Sùng gật đầu cảm ơn , đó cánh cửa. Lúc mới nhận : Vì lên đây?
Nghĩ , Tạ Sùng xuống lầu.
Sở Lăng ghé mắt qua khe cửa nhà Mâu Văn ngoài. Khi Tạ Sùng về phía thang máy, cô thấy một đàn ông vô cùng nổi bật, phấn khích : “Văn Văn, Văn Văn, Vạn Liễu trai thật!”
Mâu Văn ở phía trợn mắt: “Cậu thấy mặt chính diện ?”
“Bóng lưng cũng trai.” Sở Lăng .
Sở Lăng và Mâu Văn gọi Tạ Sùng là “ Vạn Liễu” suốt mấy năm. Khi Mâu Văn ly hôn, phản ứng đầu tiên của Sở Lăng là: Đáng tiếc thật, mấy năm trôi qua mà vẫn Vạn Liễu trông thế nào. Đáng tiếc hơn, họ thậm chí một tấm ảnh chung.
Hôm đó Mâu Văn , nhưng chính cô nhớ.
Cô bảo Sở Lăng uống rượu cùng. Sở Lăng : “Bây giờ tớ uống rượu xong đầu óc sẽ phản kháng, ngày hôm gì, mà công việc của tớ ngày nào cũng với chữ nghĩa. Xin , tớ yêu nhưng thể say cùng . Tớ thể trò chuyện.”
Thế là Mâu Văn tự uống, Sở Lăng yên lặng bên. Mâu Văn bắt đầu khó chịu từ khoảnh khắc lục điện thoại mà tìm một tấm ảnh chung.
“Trống rỗng.” Ban đầu cô chỉ thở dài: “Tất cả hóa trống rỗng, Sở Lăng.”
Sở Lăng với cô: “Tớ thấy thể xem là trống rỗng. Cậu thu cả một trải nghiệm: chẳng hạn yêu và yêu, chẳng hạn góc về thế giới, chẳng hạn sự nghiệp tăng tốc… Những thứ đều giá trị hơn tiền.”
Mâu Văn nghĩ: Tiền cũng . Vốn dĩ cô thể chia nhiều tiền hơn, nhưng như Vạn Liễu sẽ coi thường cô cả đời. Mà cô trở thành một cái gai trong lòng , để khi nửa đêm tỉnh mộng, bỗng hiểu , nhớ tới cô hối hận kịp.
So với tiền, Mâu Văn quan tâm kiểu “trả thù” hơn. Cô cảm thấy đó là một cái gai trong tim, rút nó thì trái tim mới chỉnh.
Hôm uống tới cuối, Mâu Văn say. Tửu lượng cô vốn , uống mãi nước mắt chảy xuống, miệng lẩm bẩm: Trống rỗng, tất cả trống rỗng.
Hiện giờ, Mâu Văn đang tiếp đón bạn trong căn nhà nhỏ của : Sở Lăng và yêu của cô , A Lương Phù Quang.
Lương Phù Quang hứng thú với Tạ Sùng. Anh với Mâu Văn: “ một bạn nghiên cứu. Gia đình khá giả, tính tình khiêm nhường, là một sách sạch sẽ trong sáng. Còn hơn Chu Hàn Bách vài phần.”
Công ty của Lương Phù Quang và Sở Lăng năm xưa mua phần mềm của Chu Hàn Bách. Sau hai thường xuyên giao tiếp công việc, vì Mâu Văn, qua trở thành tri kỷ. Chu Hàn Bách vượt qua mấy năm , sự nghiệp bay cao, nhưng ở đỉnh cao dũng cảm rút lui, năm ngoái rời công ty. Nguyên nhân nghỉ việc là yêu một phụ nữ lớn hơn vài tuổi trong công ty, gây chấn động. Chu Hàn Bách bản tính quyết đoán tự do, để một câu “hứng tới thì ” rời khỏi.
Vì Lương Phù Quang càng đ.á.n.h giá cao Chu Hàn Bách: Anh mang mùi tiền, là thật sự dám yêu dám hận. Riêng tư với Sở Lăng: Mâu Văn chọn yêu khuyết điểm, nhưng mắt chọn bạn bè thì tuyệt đỉnh.
Đối tượng Lương Phù Quang giới thiệu cho Mâu Văn, trong lòng còn hơn Chu Hàn Bách.
Mâu Văn chỉ mũi : “Giới thiệu cho ?”
“.” Sở Lăng : “Bọn tớ bàn lâu, đều cảm thấy hợp.”
“Được thôi.” Mâu Văn từ chối, nhưng cũng lo: “Lỡ hợp mắt thì hai khó xử ?”
“Bọn khó xử .” Lương Phù Quang hừ một tiếng: “ giới thiệu hai bạn nữ cho , đều .”
Mâu Văn bật : Một cực kỳ kén chọn.
Cô đang chuẩn đồ ăn khuya cho Sở Lăng và Lương Phù Quang.
Thật khi tới họ dự tiệc. Vì địa điểm ngay gần nhà Mâu Văn nên hẹn ghé một lát. Lương Phù Quang dùng điện thoại Sở Lăng gọi. Mâu Văn gọi “ yêu”, khiến Lương Phù Quang suýt ném điện thoại, mắng Mâu Văn và Sở Lăng sến súa.
Mâu Văn trái cây tươi cho bạn. Họ uống rượu trong tiệc, uống chút trái cây sẽ dễ chịu, thêm hai món bánh nhỏ cô rảnh rỗi nướng, là đủ.
Mâu Văn xếp bằng bàn , Sở Lăng và Lương Phù Quang tùy ý. Ba bắt đầu “trò chuyện đêm khuya”.
Bên , Tạ Sùng xuống lầu, gặp Vương Chí Cường cùng xe cứu hộ trở về.
Cậu thấy Tạ Sùng vui: “Sếp Tạ, hôm nay thật sự phiền . Vừa còn nghĩ thiếu lịch sự , nhưng từ nhỏ đầu óc, đừng chấp.”
Tạ Sùng Vương Chí Cường, mơ hồ thấy bóng dáng Mâu Văn năm xưa. Anh ghét , thậm chí thấy trai đáng yêu. Giống Tiền Tụng, trông “ngốc nghếch ngu ngơ”.
Anh với Vương Chí Cường: “ tới công ty các , chi bằng ký hợp đồng luôn.”
“Ký hợp đồng? Bây giờ?” Vương Chí Cường suýt lộn nhào. Chuyện gì , trời thật sự rơi bánh ? Vậy há miệng thật lớn đón. Chân chạy nhanh hơn não, dẫn Tạ Sùng lên lầu.
Tới công ty, mở cửa mời Tạ Sùng . Tạ Sùng quét mắt: Công ty một bóng . Mâu Văn tu luyện thuật độn thổ ?
Vương Chí Cường mời gọi điện: “Chị Văn, chị Văn, ký hợp đồng! Anh Tạ ký hợp đồng.”
Cúp máy, Tạ Sùng hỏi: “Phải chờ bao lâu cô mới tới?”
Vương Chí Cường : “Anh đừng vội, chị Văn tới là…”
Chưa xong, Mâu Văn . Cô mặc bộ đồ ở nhà hoa nhí, kéo dép lông, cứ thế tới.
Tạ Sùng nhíu mày.
Cảnh tượng khiến chấn động, ngay đó mới hiểu: Mâu Văn sống ngay bên cạnh. Thế thì thú vị .
Sau lưng Mâu Văn còn hai , một nam một nữ. Người phụ nữ đang tò mò đ.á.n.h giá Tạ Sùng, đàn ông lịch sự đó. Ba đều dép. May mà đôi nam nữ khí chất tệ, nếu Tạ Sùng tò mò Mâu Văn kết bạn với những kỳ lạ gì.
“Chị Sở Lăng.” Vương Chí Cường chào: “Chị tới !” Cậu từng giao đồ nội thành khẩn cho Sở Lăng. Mỗi kỳ “Những sống giữa thế gian” đều xem. Nghe Sở Lăng là tổng biên tập, gần như “yêu” cô.
Cậu , Tạ Sùng ngay: Đây là Sở Lăng và A.
Dù thật sự gặp, mấy năm qua Mâu Văn nhắc vài trăm vài nghìn . Cô tổng cộng chỉ mấy bạn: Sở Lăng, Cố Cẩm Thư, Chu Hàn Bách và vài bạn học. Tạ Sùng đều nhớ.
Chuyện tới mức , Mâu Văn cũng thể giới thiệu. Cô sơ: Đây là Tạ Sùng, đây là Sở Lăng, đây là Lương Phù Quang. Chỉ giới thiệu tên, giới thiệu phận.
“Anh Tạ ký hợp đồng?” Mâu Văn : “Phương án còn , sẽ mạo hiểm.”
“Vậy ? Thế cân nhắc thêm.” Tạ Sùng dậy chuẩn cáo từ: “Hôm nay phiền. Ra phương án ký.”
Chiếc bánh tới miệng Vương Chí Cường nhai nửa giờ nhả . cảm thấy chị Văn nhắc đúng, lỡ phương án vấn đề. Anh Tạ cũng thật sự hiền.
Cậu tiễn Tạ Sùng Mâu Văn.
Không hiểu , cảm thấy tâm trạng Tạ hơn khi lên lầu, ít nhất mặt lạnh, mày mắt cũng giãn.
Bên Sở Lăng mù mờ hỏi Mâu Văn: “Chuyện gì ?”
Mâu Văn hiểu Tạ Sùng vì . Anh tưởng cô hẹn đàn ông, cảm thấy hôm nay oan uổng, tức chịu . Gõ cửa công ty ai đáp, cảm thấy cô trêu , càng tức. Dưới lầu gặp Vương Chí Cường, tìm cớ lên.
Nếu hôm nay cô thật sự hẹn đàn ông, sẽ lập tức ký hợp đồng. Tính hiếu thắng của bình thường. thấy Sở Lăng và A, cơn giận tiêu một nửa, .
Mâu Văn chỉ .
Cô với Vương Chí Cường: “Hợp đồng của Tạ nhất định sẽ ký. Dù chính sửa, cũng sẽ để khác ký với em. Em chỉ cần phục vụ . Em tin chị ?”
“Chị Văn, em tin.”
“Tin là .” Mâu Văn : “Khách hàng thiên hình vạn trạng, mục đích khác . Em quan sát nhiều, chậm rãi sẽ kinh nghiệm. Bây giờ vẫn là thanh niên ngốc nghếch.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-72-theo-duoi-loi-ich.html.]
Vương Chí Cường sờ đầu, ngượng ngùng hì hì.
Ba ngày , trong một ngày nắng , Mâu Văn gặp bạn của Lương Phù Quang là Hề Doãn Trình. Cộng thêm Sở Lăng, bốn ăn một bữa.
Hôm Mâu Văn xã giao, mặc áo khoác chần bông phong cách bạn trai, áo len cổ cao đen nhét trong quần jean ống rộng, đeo túi bưu tá chéo. Vì đêm thức khuya, cô đeo kính gọng đen, tóc búi viên tùy ý, vài sợi tóc vụn rơi xuống. Cả trông lười biếng, ấm áp.
Hề Doãn Trình ít nhưng khiêm nhường. Khi Mâu Văn còn tới gần, lịch sự dậy đón. Anh đeo kính, da trắng, cả sạch sẽ.
Lương Phù Quang Hề Doãn Trình là “mọt sách”, nhưng cứng nhắc. Anh chỉ túi với Mâu Văn: “Cô xem.”
Anh đeo cùng mẫu túi bưu tá nhưng khác màu.
Mâu Văn đeo vì tiện cho máy tính nhỏ và dụng cụ. Hề Doãn Trình đeo vì chứa sách, sổ, bút cùng vài thứ lộn xộn.
Hai mặt Sở Lăng và Lương Phù Quang lượt xem đồ trong túi , đó bật .
Hề Doãn Trình thời trang, ăn mặc giản dị: sơ mi, quần jean, áo khoác chần bông, kính gọng đen. Anh nghiên cứu ở trường, cuộc sống đơn giản.
Trong bữa ăn, Hề Doãn Trình quá ân cần, nhưng chú ý nhu cầu khác. Chẳng hạn Sở Lăng giơ tay lấy giấy, dậy đưa. Mâu Văn ngoài điện thoại, bên trái nhà hàng sân thượng, nơi đó ồn, cũng ai hút thuốc.
Mâu Văn hỏi hút t.h.u.ố.c , : “Cộng cả năm hút nửa bao.” Rất thành thật.
Nói xong ngại: “Chỉ lúc áp lực lớn, đề tài tiến triển, hút một điếu.”
“Hút ít , chắc đề tài ngày nào cũng tiến triển?” Mâu Văn đùa.
Hề Doãn Trình bật .
Khi , mắt nheo, má trái lúm đồng tiền nông, đáng yêu.
Mâu Văn thích chuyện với . Cô cảm thấy Hề Doãn Trình giống cừu con thảo nguyên Nha Khắc Thạch: trắng trẻo, sạch sẽ, đáng yêu, kêu be be. Nói cách khác, cô thấy quá nhiều dấu vết xã hội hóa. Mâu Văn còn ngưỡng mộ.
Sở Lăng hỏi Mâu Văn cảm giác với Hề Doãn Trình thế nào.
Mâu Văn : Như gió mát chậm rãi tới, vội nóng.
Sở Lăng hỏi Hề Doãn Trình: “Cảm giác với Mâu Văn ?”
Hề Doãn Trình ngượng: “ cảm thấy cô giống kiểu thể trở thành. hướng tới.”
Đối với Hề Doãn Trình, lời tương đương thích cô .
Bên Vương Chí Cường đang ở một căn nhà nhỏ của Tạ Sùng.
Căn nhà chính là căn năm xưa Tạ Sùng với Mâu Văn “cô thể tới ở”. Vị trí , khu cũ nhưng trường học , môi trường ngăn nắp.
Tạ Sùng hỏi: “Sếp các ?”
Vương Chí Cường nhớ lời dạy của Mâu Văn, cố gắng chân thành với khách, đừng dối, nếu một lời dối dùng mười lời vá. Vì : “Hôm nay sếp xem mắt.”
“Xem cái gì?”
“Nghe là sách.” Vương Chí Cường chân thành : “Chị Văn thế, ai cưới chị Văn là phúc.”
Nói xong phát hiện Tạ Sùng im lặng, bèn đầu nghiên cứu căn nhà. Khi nghiên cứu xong, Tạ Sùng : “Phương án , ký hợp đồng . Phương án để sếp các rảnh thì trao đổi với .”
Vương Chí Cường hỏi: “Thật ?”
“Thật.”
“Chị Văn lợi hại quá.” Vương Chí Cường : “Trước khi ngoài hôm nay, chị bảo sếp Tạ là thoáng, lãng phí tâm trí việc nhỏ. Đã vì căn tìm hai ba , nhất định sẽ chọn hợp tác. Chị còn phong cách việc của sếp Tạ nhanh như sấm, hôm nay sẽ ký.”
“Cô ?” Tạ Sùng hỏi.
“Nguyên văn. Nói dối em là chó. Em thấy chị Văn dù chỉ gặp sếp Tạ vài nhưng hình như hiểu sếp Tạ lắm.”
Mâu Văn hiểu Tạ Sùng.
Đương nhiên. Hiểu đến . Biết là thế nào tùy mà món.
Tạ Sùng ký hợp đồng xong, tới công ty lấy tài liệu. Tiếp theo Malaysia và Singapore công tác, mang nhiều đồ. Trong thang máy gặp Will họp xong, : “Lumi rêu rao khắp nơi sửa nhà cũ, công tác sắp khác . Cô ý kiến với ?”
Will : “Cô cũng công tác với Luke.”
“Luke chọc cô ?” Tạ Sùng hỏi.
Will khó xử: “ cũng tiện Luke, nhưng đôi khi Luke khá phiền.” Nói xong chớp mắt với Tạ Sùng: “ đùa.”
“Vậy Lumi thật sự sửa nhà cũ?” Tạ Sùng hỏi.
Lúc Will mới phát hiện trọng tâm cuộc chuyện ở việc Lumi ghét ai, mà là Lumi sửa nhà.
Will bừng tỉnh: “, đúng, sửa. Nhà cô nhiều.”
“Nhà nhiều cũng dám mắng Luke ngu.”
“Anh thấy?” Will : “Lời thể bừa, chứng cứ.”
Tạ Sùng : “ thấy. Hôm đó ở bãi xe ngầm, cô gọi điện mắng, giọng lớn. Camera hành trình của chắc , tìm cho nhé.” Tạ Sùng cố ý . Anh khá thích biểu cảm Will đau đầu vì Lumi.
Họ nhỏ giọng chuyện về văn phòng, gặp Lumi khí thế mạnh mẽ.
Lần đầu tiên Tạ Sùng chủ động với Lumi, khiến Lumi sợ đến khựng .
“Nghe cô sửa nhà?” Tạ Sùng hỏi.
“.”
“Tìm nhà thiết kế ?”
“ tìm nhà thiết kế gì? sẵn nhà thiết kế.” Lư Mễ .
“Tìm nhà thiết kế vẫn .” Will ở bên , hiệu với Lumi.
“Ồ, cũng đúng, tìm. Josh quen ?” Lumi hỏi.
“ quen một .” Tạ Sùng : “Dùng cực . giới thiệu cho cô.”
Nói xong .
Sáng hôm Tạ Sùng bay chuyến sớm. Anh cảm thấy công ty nhất định sắp phá sản, ngày nào cũng mua chuyến đêm và chuyến sớm cho quản lý cấp cao. Về nhà thu xếp hành lý, nghĩ đeo đồng hồ phối vest, mở ngăn kéo thấy đồng hồ xếp ngay ngắn, nghĩ một lúc lấy chiếc Mâu Văn tặng năm xưa.
Cứ như , từng đợt từng khoảnh khắc, Mâu Văn luôn lóe qua trong đầu một cái.
Điện thoại vang. Là điện thoại công việc của công ty Mâu Văn. Vương Chí Cường thỉnh thoảng dùng máy gọi .
Anh : “Sao thế, Vương Chí Cường?”
“Là , Mâu Văn.” Mâu Văn .
Tạ Sùng : “Sao thế, Mâu Văn?”
“Hợp đồng ký, khó tránh qua .” Mâu Văn .
“Rồi ?”
“Vừa thêm bạn .”
“Ồ.” Tạ Sùng : “Vậy cô định khi nào xóa ?”