Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 73: Theo đuổi lợi ích

Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:45
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Xong việc thì xóa.” Mâu Văn nửa thật nửa giả . Nghe Tạ Sùng lạnh một tiếng, cô hỏi: “Anh gì?”

“Không gì.” Tạ Sùng .

“OK. Vậy mắt thế nhé.” Mâu Văn xong cúp máy. Theo lệ, cô gửi cho Tạ Sùng một biểu cảm chào hỏi, nhưng từ chối nhận. Tạ Sùng chấp nhận lời mời kết bạn.

Có bệnh. Mâu Văn nghĩ: Tạ Sùng, bệnh ?

Tạ Sùng trả một mối thù, trong lòng vô cùng sảng khoái. Ngày hôm hạ cánh ở nước ngoài, tới khách sạn, mới xin kết bạn với Mâu Văn. Cô chấp nhận, gửi một dấu “?”.

Tạ Sùng trả lời: Chào cô.

Mâu Văn gửi biểu cảm trợn mắt nữa. Tạ Sùng cũng đáp.

Hôm nay Tạ Sùng khảo sát một loạt địa điểm quảng cáo. Năm nay Lăng Mỹ tranh giải quốc tế, đây là sự công nhận cao đối với Tạ Sùng. Anh vô cùng hiếu thắng, dù luôn chỉ hòa thượng ngày nào gõ chuông ngày , thật lưng là học sinh lén học thuộc bài.

Tính hiếu thắng khiến thể lười biếng.

Will cùng chuyến . Thấy khảo sát mà vẫn ăn mặc hào nhoáng như , Will khen: “Ai cũng Josh là bộ mặt công ty, sang Singapore bộ mặt vẫn sụp.”

Tạ Sùng đáp: “Quá khen, nền tảng .”

Will bật . Will khá thích Tạ Sùng. Anh thẳng thắn, nếu chọc thì tuyệt đối dùng mưu với khác. Công ty từng tuyển vài kỳ tài quảng cáo, việc chung mới phát hiện danh tiếng tương xứng thực lực. Trước khi Tạ Sùng , ban quản lý tranh luận dữ dội, gần như ai cũng cảm thấy kinh nghiệm trực tiếp liên quan, tuyển là chuyện mạo hiểm. Luke kiên quyết dùng .

Nguyên lời Luke là: Quản lý cấp cao cũng thời gian thử việc, thì đuổi.

Josh cho cơ hội đuổi. Tháng đầu tới vị trí thắng một đề xuất khung năm mươi triệu, đó như thần trợ, một đường tiến mạnh. Khi khác còn kinh ngạc, đầu Luke ngẩng cao hơn: Chọn đúng , ông nở mày nở mặt.

Xem xong địa điểm, Tạ Sùng dạo. Will cũng việc, bèn cùng. “Đi dạo” của Tạ Sùng là tới chợ. Anh thích cảnh “rau treo cổ” ở chợ Singapore, từng hàng treo cao giá, cao thuận tay hái xuống, thấp nhảy lấy, buồn .

Will hỏi vì tới đây, Tạ Sùng : “Chợ là cuộc sống.”

Tới cũng thích ghé chợ, là thói quen bảy tám năm. Hồi nhỏ thích , giữa chừng vài năm , ghét đông , vô vị. Không hiểu lúc một lúc cũng buồn.

Sau khi kết hôn với Mâu Văn, chợ ở nơi khác trở thành địa điểm thích. Đi dạo thấy thứ gì , ngon, sẽ mua dùng giá cao vận chuyển bằng đường hàng về nhà. Mâu Văn phản đối: Bắc Kinh đủ, cần tốn tiền thế. Tạ Sùng nghĩ , nguyên liệu mua ngay nơi nó sinh trưởng mới ngon nhất.

“Rau treo cổ là triết học.” Tạ Sùng : “Chúng nghĩ cao nên thể tươi lâu hơn ?”

Will phản ứng một lúc chấp nhận cách miêu tả đầu đuôi . Anh với Lư Mễ: Josh giống trẻ con.

“Yêu đồng già thì !” Lư Mễ trả lời.

“Thành kiến.”

Josh chợ xong xách một con cá, cảnh tượng khá buồn . Will hỏi định ăn thế nào, tìm chế biến. Nói xách tới một nhà hàng nhỏ. Ông chủ đón: “Lâu gặp. Hôm nay vẫn một nửa, một nửa gửi về bằng máy bay ?”

“Làm hết.”

“Người ở nhà ăn nữa?” Ông chủ hỏi.

“Nhà còn đó.” Tạ Sùng đáp. Ông chủ lập tức tỏ vẻ tiếc. Tạ Sùng : Không , ông chủ lấy bốn bà vợ, bà cụ bên cạnh năm ông chồng, đều cô độc tới già.

Will bên .

Anh thật sự thích cách Tạ Sùng trò chuyện với khác, nhưng trong lòng cũng cảm thấy tiếc. Có bữa liên hoan, Lương Tâm nhắn Will: Hôm nay chúng hạ gục Josh. Will hỏi vì . Lương Tâm hạ gục mới vui.

Lương Tâm nhân sự quá lâu, đặc biệt thích “phá băng” với khác, là thú vui nghề nghiệp. Cô gần như bí mật của tất cả , nhưng đều giả vờ . Cô mời Will cùng hạ Tạ Sùng, chắc chắn chuyện.

Will từng Tạ Sùng ngàn chén say, dường như chỉ Luke và Loan Niệm thể so. Hôm đó chiến đấu dữ dội, cuối cùng Tạ Sùng thật sự say.

Tới khi say, họ mới ly hôn, vợ cũ là nhà thiết kế tài hoa. Cuối cùng bảo Mâu Văn tới đón. Dĩ nhiên Mâu Văn tới, vì cô chặn .

Cũng vì say , Will vẻ cao thể với, coi thường tất cả của Tạ Sùng thường ngày, cũng thất ý thể .

Will thấy tiếc, tiếc .

Trong bữa ăn, Will với Tạ Sùng: “ đoán chắc chắn chuyện và Lư Mễ. Nếu sẽ luôn lấy cô chọc .”

“Vì thích Lư Mễ?” Tạ Sùng hỏi: “Hai cùng đường. Lư Mễ lộn xộn bao.”

“Anh đ.á.n.h giá cao ?” Will hỏi.

“Vì ?”

“Vì là phiên bản nam của Lư Mễ.”

“Im miệng.” Tạ Sùng , vô cùng khinh thường phép so sánh.

Will là thông minh, sự khó chịu của Tạ Sùng trong tình cảm, điểm giống Lư Mễ. Trong lòng : Yêu một nên mang sự soi xét cao ngạo, tình yêu bình đẳng.

Anh chủ động kể chuyện và Lư Mễ, đặc biệt kể họ phá thành kiến cuối cùng bên . Tạ Sùng hỏi: “Cảm giác cúi đầu ?”

cảm thấy cúi đầu.”

“Ồ.”

Không hiểu , Will kể, Tạ Sùng ngừng nhớ Mâu Văn. Nhất là thuở mới gặp, cô hết tới khác chạy về phía . Khi trái tim luôn rung động, nhưng cảm thấy đó là hấp dẫn lẫn , từng nghĩ đó là sự chạy tới đơn phương của Mâu Văn.

hết tới khác tìm Lư Mễ.” Will : “Đồ trong nhà cô đều do sửa. Cô thích gì, . Cô sắp sụp đổ… Nếu đối xử với cô như , cô sẽ cảm thấy giống những bạn trai .”

Những chuyện dường như Tạ Sùng từng .

Anh nghĩ tới những năm ở bên Mâu Văn. Trông đối xử với cô, nhưng sự dường như giống Will với Lư Mễ, thấm góc cuộc sống.

Lúc Will tổng kết: “ và Lư Mễ hôm nay là do tự tranh, tự giành. Anh lưng cô bao nhiêu sói đói . Nếu , dựa ở bên ?”

Nói xong Will Tạ Sùng, thấy cụp mày suy nghĩ, bèn nâng ly: “Những thứ thật sự thế giới đều cần đuổi theo. Núi vàng trong ánh mặt trời ở Namcha Barwa, nếu ngàn dặm, sẽ cơ hội tận mắt thấy.”

“Anh thể mấy nghìn cây , đợi bao ngày đêm chỉ để núi vàng một . Tại thể vì yêu mà chạy thêm một đoạn đường?” Will thấy Tạ Sùng động, cụng ly một cái.

“Vậy hôm đó các chuốc say, gì?” Tạ Sùng hỏi.

“Nói hết.” Will : “Quá trình và đáp án đều sai. Josh, thông minh như , thi một .”

Tạ Sùng từng nghĩ sẽ kết bạn ở công ty.

Anh tới Lăng Mỹ cũng do nhiều cơ duyên. Ban đầu vì Loan Niệm, đó là thú vị hiếm . Không ngờ gặp Will Đồ Minh, đây là thật sự trí tuệ.

Đồ Minh những lời với thể xem là mở lòng. Vậy Tạ Sùng thể tưởng tượng hôm say nhếch nhác đến thế nào.

Ba họ đều , giả vờ , nhịn chắc cũng vất vả.

Tạ Sùng cảm ơn Đồ Minh.

Đồ Minh với những lời khiến khá bất ngờ. Bên cạnh chuyện . Anh chỉ Tiền Tụng là bạn , nhưng Tiền Tụng trong tình cảm cực kỳ vụng, ngay cả đáp án đạt yêu cầu cũng . Không ngờ cuối cùng là Đồ Minh chỉ sự bối rối của .

Tạ Sùng gần như thức cả đêm.

Dĩ nhiên, Mâu Văn cũng ngủ. Cô thức khuya bản vẽ, còn Hề Doãn Trình khỏi phòng thí nghiệm, hỏi cô ăn khuya .

“Ăn khuya …” Mâu Văn : “Ăn ?”

dẫn cô .” Hề Doãn Trình .

Mâu Văn nghĩ : “Được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-73-theo-duoi-loi-ich.html.]

hỏi ăn gì, chỉ ngoài hóng gió. Hề Doãn Trình lái một chiếc xe nhỏ tới đón, thấy cô giải thích: “Đồ ăn đặc biệt ngon, nhưng thích, mỗi thứ đều thể ăn một chút.”

Anh đưa Mâu Văn tới một con phố nhỏ.

Con phố giống hệt con phố năm xưa ở Tô Châu, bán đủ thứ. Trên đường đầu đông bay nóng và mùi thơm.

Mâu Văn mặc áo khoác lông xù, đầu đeo bờm tai thỏ, ăn mì xào. Hề Doãn Trình mặc bình thường hơn, nhưng chân dép bông vì tiện tháo. Hai ăn ngon. Mâu Văn hỏi hôm nay hút t.h.u.ố.c .

Hề Doãn Trình : Không, vì như cô , ngày nào cũng tiến triển.

Mâu Văn .

Mâu Văn ăn mấy món. Hề Doãn Trình ngưỡng mộ cô ăn ngon. Chính hễ trời tối là “cửa dày” tự đóng, ăn giống đưa đồ qua khe cửa, khó.

“Vậy còn tìm ăn khuya?” Mâu Văn : “Khó chịu , ăn nổi còn ăn.”

“Nhìn cô ăn cũng vui.” Hề Doãn Trình : “Cô ăn bằng ăn.”

“Vậy ăn thêm một xiên kẹo hồ lô!” Mâu Văn khách sáo, chọn một xiên nhân đậu đỏ ở quầy bên. Một quả sơn tra cắt đôi, kẹp đậu đỏ ở giữa, giống “miệng ”.

Mâu Văn c.ắ.n cả quả, lớp đường giòn phát âm thanh . Cô hài lòng , Hề Doãn Trình cũng .

“Trong trường một quầy kẹo hồ lô ngon. Cô thích thì mang.” Anh .

“Được.” Mâu Văn .

Sau ly hôn cô gặp ít đàn ông, hiếm khiến cô thật sự thấy thoải mái khi ở chung. Cô ghét xem xét, tra hỏi. Hề Doãn Trình khác, khiến Mâu Văn dễ chịu.

Ăn xong đưa Mâu Văn về, luôn tới khi cô lên lầu.

Sở Lăng Hề Doãn Trình từng yêu. Mâu Văn thật sự là thiên phú dị bẩm. Ban đầu chỉ đùa, bây giờ cô thật sự nghĩ .

Ngày hôm Vương Chí Cường báo cáo: “Anh Tạ phương án qua , bảo em sắp xếp phá tường.”

“Không đề ý kiến gì?” Mâu Văn kinh ngạc.

“Không.” Vương Chí Cường : “Anh Tạ cảm thấy chúng chuyên nghiệp, dụng tâm, chắc chắn sửa hỏng. Sau sửa xong để cho học sinh và phụ thuê, chỉ cần đáp ứng ở hằng ngày và bảo đảm môi trường học.”

“Hết ?” Mâu Văn hỏi.

“Hết .”

“Có xác nhận bằng chữ ?”

“Có.” Vương Chí Cường lấy giấy ủy quyền Tạ Sùng tay giấy khách sạn, còn ấn vân tay đỏ.

Anh , Mâu Văn lo, bảo Vương Chí Cường đưa phương án xem . Cô xem vấn đề, nhưng ngày khởi công vẫn tới.

Căn nhà thật chút duyên với Mâu Văn: Năm xưa cô suýt dọn để vượt khó. Sau vì kết hôn với Tạ Sùng nên .

Những căn khác của Tạ Sùng ở , căn quả thật quen.

Cô đối chiếu bản vẽ xem tình hình, cuối cùng với đội trưởng: “Phá .”

Ầm một tiếng, bức tường trang trí xuất hiện vết nứt. Vương Chí Cường bên kích động, khói bụi bay lên : “Chị Văn, em ngờ nhanh thế khai trương.”

“Sau khai trương nhiều hơn. Cố lên.”

Ra khỏi nhà, cô thấy Tạ Sùng nhắn: “Khởi công ?”

“Rồi.”

“Thuận lợi ?”

“Thuận lợi.” Mâu Văn đáp.

“Phiền cô để tâm.”

“Sếp Tạ cho cơ hội, chúng nhất định như việc của .”

“Được, coi là một việc mà .”

Hai chuyện công thức, khiến Mâu Văn yên tâm.

Bên Vương Chí Cường gọi thoại báo cáo tình hình thi công, báo mãi lệch chủ đề, kể chuyện công ty chị Văn thế nào.

Vương Chí Cường thích xem truyền hình.

Khi ở ký túc xá chán, vô tình xem “Những sống giữa thế gian” kỳ Mâu Văn. Cuối chương trình, Mâu Văn văn phòng sửa xong, hoan nghênh tới xem.

Không hiểu , chương trình khớp tưởng tượng trong lòng Vương Chí Cường về trôi dạt Bắc Kinh. Cậu xem tới nhiệt huyết sôi trào, như thấy vượt qua vô khó khăn, cuối cùng vững ở Bắc Kinh.

nhắn tổ chương trình, tới công ty cô Mâu Văn phỏng vấn. Kể tới đây Vương Chí Cường đắc ý: “Anh Tạ, kỳ phản ứng lớn thế nào, bao nhiêu phỏng vấn chị Văn. Em là chị Văn chọn một trong vạn .”

Tạ Sùng yên lặng một lúc, cuối cùng : “Cậu giỏi lắm, việc .” cúp máy.

Tạ Sùng tìm chương trình xem.

Trước thích loại nội dung , cảm thấy nhiều thứ kịch bản, cố ý diễn , đều vì nâng chủ đề. Càng như càng mất biểu đạt thật, nên xem.

Anh tìm kỳ Mâu Văn.

Đó là hết ngày thật tới ngày thật khác cô sống ở Bắc Kinh. Anh thấy vết loét môi Mâu Văn, nhớ hôm đó nhà kỹ sư Lưu ôm tiền bỏ trốn, cô dồn đường cùng. Anh hỏi cần tiền , cô dùng tiền . Hôm đó cũng là ngày đề nghị ly hôn, càng như lột gân rút xương Mâu Văn.

Dĩ nhiên cũng thấy cầu vượt.

Mâu Văn bạn ở vị trí đó đợi, chạy từ lên cầu, chạy mãi tới mặt bạn. Mỗi gặp trong đời đều là vui.

Ký ức về cầu vượt cứ thế tràn đầu trong chớp mắt.

Anh là bạn . Anh hết tới khác đó chờ, cô hết tới khác chạy về phía . Anh cũng là một phần cuộc sống Bắc Kinh của cô. Dù trong phần tên , thật sự tồn tại.

Mâu Văn .

Mâu Văn .

Giống say mặt Loan Niệm và , Tạ Sùng gọi tên cô ba : Mâu Văn .

Một sự phụ bạc sâu sắc như thế, cô chỉ kể phần vui vẻ. Cầu vượt luôn tới , như Bắc Kinh luôn đón và tiễn. Giữa dòng đông đúc, cầu chờ cô.

Đồ Minh đúng: Anh chẳng gì. Anh chỉ gọi điện chờ. Gần như tốn sức, tình yêu chân thành như thiếu niên của cô. Sau đó tùy tiện khẽ nghịch, l..m t.ì.n.h cảm tiêu hao hết.

Cầu vượt còn đó, chỉ là một bạn trong ký ức cô.

Trong lòng Tạ Sùng khó chịu.

Anh nghĩ: Sao phụ Mâu Văn? Có lời gì thể đàng hoàng? Có bí mật gì thể thành thật? Cánh cửa nào trong cuộc sống nhất định đóng với cô? Vì kiêu ngạo đến thế?

Đồ Minh đúng: Quá trình sai, đáp án cũng sai.

Những ngày Mâu Văn thật lòng yêu cứ thế trở .

Anh đuổi theo thêm một .

 

 

Loading...