Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 74: Theo đuổi lợi ích

Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:46
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Tạ Sùng đáp xuống Bắc Kinh là chạng vạng, tuyết rơi lác đác từng bông. Anh gọi cho Mâu Văn, định mời cô ăn tối, nhưng cô máy.

Trái , Vương Chí Cường vẫn luôn mong ngóng về để khoe thành quả trang trí. Tạ Sùng nghĩ một lát : “ xuống máy bay, mời ăn gì .”

Vương Chí Cường vui vẻ hỏi: “Anh Tạ ăn gì?”

“Ăn tạm gần công ty các .” Tạ Sùng đáp.

Thật tới Mâu Văn một chút.

Khi công tác, nhớ những đây họ cãi . Anh điện thoại của cô, chờ nguôi giận mới . Khi Mâu Văn từng với : Tạ Sùng, đừng như , như thế em sẽ buồn. Anh cũng nhớ mỗi bất kể muộn đến , Mâu Văn vẫn ở nhà chờ , sẽ chút đồ ăn để “đón gió tẩy trần”, vì thích cơm bên ngoài… Tất nhiên, còn nhớ nhiều chuyện khác.

Sau khi ly hôn, Tạ Sùng cố tình tránh né thứ liên quan tới Mâu Văn.

Tiền Tụng hỏi nhớ Mâu Văn , luôn hỏi : Mâu Văn là ai?

Không hiểu gặp , chuyện về Mâu Văn cứ thế nhảy , thể trốn tránh. Dường như nếu gặp cô một , những ký ức sẽ thể nào lắng xuống.

Vương Chí Cường mời ăn cá nướng.

Tạ Sùng thích lắm những món ăn bên ngoài khiến cả ám mùi, nhưng Vương Chí Cường mấy hôm chị Văn từng mời khách ở đây, ngon vô cùng. Vấn đề là như Mâu Văn ăn khỏe, ăn gì cũng thấy ngon.

Tạ Sùng vẫn .

Đó là một quán cá nướng Vạn Châu cũ kỹ, khuất trong một làng đô thị. Lúc Tạ Sùng mặc nguyên bộ đồ xuống xe, nhiều đầu , tưởng đoàn phim nào tới . Nói cách khác, thật sự ăn nhập gì với nơi .

Anh bình thản, nhưng Vương Chí Cường xót quần áo của : “Lát nữa ăn cá nướng, dầu b.ắ.n lên thì cá chẳng đáng bao nhiêu, quần áo mới đáng tiền.” Cậu bảo Tạ Sùng chờ một lát, cưỡi xe điện tới cửa hàng đồ bảo hộ lao động ở đầu làng, mua cho một chiếc áo khoác xanh quân đội.

Tạ Sùng bất ngờ, chịu nhận. Vương Chí Cường kiên trì: “Anh Tạ cứ giữ , áo hơn ba mươi tệ thôi, dùng tiện lắm.”

Tạ Sùng bất đắc dĩ áo.

Vương Chí Cường : “Anh Tạ đúng là tướng phú quý, mặc bộ mà trông cứ như đồ ba, năm nghìn tệ.”

“Ăn .” Tạ Sùng .

Vương Chí Cường báo cáo tiến độ trang trí, ít căn nhà sửa đơn giản để cho thuê kiên trì dùng vật liệu như Tạ Sùng. Làm tới lui, nghĩ đến việc đem cho thuê, chính cũng bắt đầu xót.

Cậu còn chị Văn cũng tới công trường mấy , nào cũng kiểm tra chi tiết nghiêm túc. Đặc biệt khi nền, chỉ riêng chuyện cân bằng mặt sàn, chị Văn kiểm tra trong ngoài nửa tiếng.

“Vất vả cho các .” Tạ Sùng .

“Không vất vả.” Vương Chí Cường hỏi: “Cá nướng ngon ?”

“Ngon.”

Quả thật ngon.

Bây giờ Tạ Sùng hiếm khi ăn những món đậm vị như thế, nhưng cá nướng ở quán đúng là đáng ăn. Thấy thích, Vương Chí Cường : “Cái làng sắp thành nhà ăn nhỏ của công ty bọn , cách chừng ba, năm cây , đúng là kho báu.”

“Phát hiện thế nào?” Tạ Sùng hỏi.

“Bạn của chị Văn phát hiện.” Vương Chí Cường thần bí : “Hình như đang theo đuổi chị , tối nào cũng mời chị ăn đủ món ngon.”

Vương Chí Cường chính thức gặp Hề Doãn Trình, chỉ một như . Có hôm từ ngoài về, bắt gặp Hề Doãn Trình và Mâu Văn đang lầu. Người theo đuổi Mâu Văn nhiều, nhưng phần lớn ăn một hai bữa thôi, còn Hề Doãn Trình hẳn ăn cùng năm sáu bảy tám .

“Tối nào cũng ?” Tạ Sùng hỏi.

.” Vương Chí Cường giờ: “Lúc chắc cũng tới giờ ăn .”

Họ bên cửa sổ. Nghe , Tạ Sùng ngoài một cái, như thể thể thấy Mâu Văn. Anh nhiều , tới lúc bữa ăn gần xong, thật sự trông thấy cô.

Mâu Văn mặc áo khoác lông xù, đội mũ lông xù, bên cạnh là một đàn ông cao lớn mặc áo lông vũ bình thường. Cô hẳn vui, đang gì với , khoa tay. Người đàn ông thỉnh thoảng chậm bước chuyện, trong mắt mang ý .

Đó là một đàn ông gương mặt sạch sẽ, cử chỉ cũng toát lên sự giáo dưỡng. Mỗi khi xe điện chạy ngang, luôn đưa cánh tay “che” Mâu Văn về phía an . Anh chạm cô, nhưng hai trông tự nhiên đến thế.

Khác với vẻ lạc lõng của Tạ Sùng ở đây, họ thoải mái, như thể vốn thuộc về nơi .

Vương Chí Cường theo ánh mắt Tạ Sùng ngoài cửa sổ, vui vẻ : “Kia chẳng chị Văn ?”

Nói xong chạy chào cô: “Chị Văn! Chị Văn!”

Mâu Văn tiếng liền dừng , Vương Chí Cường bên đường.

“Cậu gì ở đây?” Cô hỏi. Đường trong làng đô thị hẹp, họ chỉ cách ba, năm mét, chuyện thậm chí chẳng cần lớn tiếng, bên vẫn .

mời Tạ ăn cơm.” Vương Chí Cường chỉ cửa sổ.

Mâu Văn theo tay . Qua ô kính đầy dầu mỡ lộ gương mặt Tạ Sùng. Anh đang cô.

Trên trời bay lác đác một hai bông tuyết, rơi lên chớp mắt tan . Mâu Văn giơ tay chào Tạ Sùng. Lúc Vương Chí Cường hỏi: “Chị Văn chào Tạ một tiếng ?”

Mâu Văn xử sự chu , Vương Chí Cường cũng luôn bắt chước cô. Lúc học sự đàng hoàng khi tiếp đãi vật, gặp thì dẫn chào một tiếng. Mâu Văn từ chối. Cô với Hề Doãn Trình bên cạnh: “Thầy Hề chờ một lát, chào khách hàng.”

Mùa đông Bắc Kinh sâu.

Cô xuyên qua con phố đổ nát và mùa đông lạnh giá, bước quán cá nướng Vạn Châu cũ kỹ .

Tạ Sùng thu ánh mắt khỏi Hề Doãn Trình, sang Mâu Văn dậy.

“Sếp Tạ công tác về ?” Mâu Văn : “Bảo sáng sớm Vương Chí Cường ngân nga hát!” Câu hề phóng đại. Vương Chí Cường ngày nào cũng đếm ngày Tạ Sùng trở về, nóng lòng khoe thành quả, thể hiện thật để giành luôn việc sửa những căn nhà khác của .

“Về .” Tạ Sùng : “Vừa xuống máy bay.”

“Hôm nay mời.” Mâu Văn sang với Vương Chí Cường: “Cậu cũng mời sếp Tạ ăn món ngon hơn ? Lần dẫn sếp Tạ ăn ngon, cứ tính cho .”

Vương Chí Cường : “Được , cảm ơn chị Văn.”

Mâu Văn cảm thấy ánh mắt Tạ Sùng hôm nay gì đó khác.

Sự sắc bén còn quá thịnh, cũng lạnh nhạt như mấy gặp .

Cô gật đầu với Tạ Sùng chuẩn : “ hẹn bạn ăn cơm, sếp Tạ cứ dùng từ từ.”

Tạ Sùng “ừ” một tiếng, trở .

Anh thấy đàn ông vẫn kiên nhẫn chờ ở đó. Khi Mâu Văn chuyện với , thậm chí điện thoại lấy một , chờ cô chính là chờ cô.

Mâu Văn về phía . Người đàn ông lịch sự thiện gật đầu chào Tạ Sùng, đó cùng cô về phía .

Tạ Sùng vẫn theo họ cho đến khi xa. Vương Chí Cường Tạ Sùng, đầu Mâu Văn càng lúc càng xa, cuối cùng nhận điều đúng. Anh Tạ đối với chị Văn hình như chút khác biệt?

Cậu cẩn thận suy đoán mạnh dạn xác minh: “Anh Tạ, để mắt tới chị Văn nhà đấy chứ?”

Nghe , Tạ Sùng , đó nửa đùa nửa thật : “Rõ ràng đến thế ?”

“Hả?” Lần Vương Chí Cường thật sự sửng sốt.

“Chẳng ? Chị Văn nhà cầm đèn lồng cũng khó tìm, ai tìm thì thắp hương cảm tạ.”

.” Vương Chí Cường đáp: “ tưởng Tạ thích kiểu như chị Văn…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-74-theo-duoi-loi-ich.html.]

“Cậu nghĩ nên thích kiểu nào?”

“Kiểu giống mẫu lớn? Đặc biệt thời thượng, đặc biệt xinh , quý phái…”

Tạ Sùng bật .

Anh nữa.

Ăn xong, Vương Chí Cường hẹn ngày mai tới công trường xem. Tạ Sùng đồng ý. Lúc lên xe rời , ngoảnh làng đô thị . Mâu Văn, , chính xác mà bạn mới của Mâu Văn, nhắm trúng điểm yếu cô yêu thích khói lửa nhân gian. Nơi , giống con hẻm phố Tô Châu mà Mâu Văn thích thuở , thứ gì cũng .

Làng đô thị cơn tuyết nhỏ trông lụp xụp mà đầy chất chuyện xưa. Xe của Tạ Sùng xa, vẫn cúi đầu . Anh cảm thấy gặp Mâu Văn dư âm, còn thấy gì, cơm vẫn ăn, chuyện vẫn như thường, đến lúc nảy sinh cảm giác khác.

Khi ly hôn, từng nghĩ một khi thứ dọn sạch, từ đó hai sẽ là qua đường. Dù tình cờ gặp , cũng sẽ tỏ thái độ chuyện cũ đều xóa bỏ. Cho dù bên cạnh đối phương khác, cũng liên quan tới .

Người đàn ông gặp ở trung tâm thương mại hôm nọ, Tạ Sùng cảm thấy là đồ bỏ . Anh Mâu Văn cũng sẽ để mắt tới, nên trong lòng cảm giác gì. Người đàn ông cạnh cô hôm nay, ngay cả Tạ Sùng cũng tìm “khuyết điểm” rõ rệt nào qua sự soi xét như đèn pha.

Người đàn ông , Mâu Văn cũng , cảm giác họ cạnh cũng .

Như thể họ vốn nên thuộc về nơi , như thể sớm muộn gì cũng ở bên .

Trong lòng Tạ Sùng khó chịu.

Còn Mâu Văn đang cảm nhận niềm vui.

Mỗi ngày cô đều mang tâm trạng nhẹ nhõm gặp Hề Doãn Trình, cùng bộ, trò chuyện, ăn vài món vặt. Cô cảm thấy chút áp lực nào, chỉ đơn thuần thấy nhẹ nhàng và thoải mái khi ở bên .

Hôm vì trời tuyết, Mâu Văn kể về tiệm bánh bao của Cát Vân Thanh, tỏa nóng trong tuyết lớn ở Nha Khắc Thạch, trông như một câu chuyện cổ tích đẽ. Hề Doãn Trình liền hỏi: “Ở phố cũ Nha Khắc Thạch ? Tiệm bánh bao mở nhiều năm ?”

.”

“Trời ơi.” Hề Doãn Trình kinh ngạc: “ từng ăn ! thật sự từng ăn!”

Khoảng mười năm , Hề Doãn Trình cùng bạn học du lịch. Vì xe thuê hết xăng, họ buộc rẽ khỏi đường chính tới Nha Khắc Thạch đổ xăng. Khi đường ở Nha Khắc Thạch sửa xong, “đường mát-xa” xóc tới mức họ choáng váng buồn nôn, bình xăng cạn sạch, xe c.h.ế.t máy bên đường. Có một đàn ông ngang, lấy một can xăng, dùng cách thô sơ rót một ít bình, để họ lái tới trạm xăng. Đồng thời ông còn bảo nếu đói thì ăn bánh bao hãy .

Hề Doãn Trình và các bạn tới tiệm bánh bao, ăn bánh bao, uống cháo kê, còn đăng một bài lên gian mạng. Anh lục cho Mâu Văn xem, tay thậm chí run, tin phận sự trùng hợp như thế.

Mâu Văn thật sự thấy tiệm bánh bao nhà , còn dòng chữ của Hề Doãn Trình: Nha Khắc Thạch cổ kính như thế, những con chất phác lương thiện nhất và những chiếc bánh bao đầy đặn ngon lành nhất.

Nhìn bức ảnh, Mâu Văn nhảy dựng lên: “Trời ơi, trời ơi!” Cô gần như sắp : “Đây chính là nhà !”

Hề Doãn Trình cũng nhảy theo cô một cái: “Mâu Văn, bây giờ tin câu : Bất kể lúc nào, bất kể bao nhiêu tuổi, cũng cần vội vàng. Số phận sẽ đẩy duyên đến mặt .”

Số phận sẽ đẩy duyên đến mặt !

Mâu Văn quá thích câu . Bây giờ cô cảm thấy Hề Doãn Trình còn giống . Anh một đàn ông bình thường do khác giới thiệu, mà là khiến cô cảm thấy an yên và hạnh phúc nhỏ bé.

Trời vẫn đang tuyết. Lúc lên lầu, Mâu Văn ngân nga hát.

Lúc là đêm khuya, nhưng trái tim cô vẫn ở khoảnh khắc bình minh ló. Về đến nhà, mở điện thoại, cô thấy Tạ Sùng từng gọi. Khi cô đang họp nên . Sau đó gặp ngoài quán cá nướng, việc gì, cũng chẳng cần gọi .

cuộc gọi nhỡ của Tạ Sùng vẫn khiến Mâu Văn một tâm trạng khó . Cô đương nhiên nhớ năm , vì một cuộc gọi liên quan đến sống c.h.ế.t mà quan hệ của họ gần như tới bờ sụp đổ.

Cảm giác trái tim luôn Tạ Sùng kéo căng, đau đớn và bất an, cuối cùng rời xa cô.

Hôm đó khi gặp Tạ Sùng, Sở Lăng với cô: “Văn Văn, tớ hiểu tại năm cưới Tạ Sùng . Anh quá tính đ.á.n.h lừa, cách khác, quá chói mắt.”

Tạ Sùng trong mắt Sở Lăng mang theo sự hoang dã xã hội thuần hóa, nhưng sự hoang dã đều bao bọc bởi lớp áo ngoài tinh tế và văn minh. Tướng mạo, cử chỉ, lời ăn tiếng , cùng ánh mắt khác, đều sức hấp dẫn chí mạng với những cô gái trẻ, , với phụ nữ.

nhiều sẵn lòng chinh phục kiểu như , bởi đó sẽ là chuyện cảm giác thành tựu.

Mâu Văn trẻ tuổi yêu Tạ Sùng như là điều thể lý giải.

Văn Văn, yêu một như thế sẽ mệt, đúng ? Tớ cũng hiểu tại buông bỏ tất cả để ly hôn.” Sở Lăng cách riêng. Cô cho rằng bản chất việc Mâu Văn ly hôn là tình yêu c.h.ế.t, mà là một cuộc tự cứu sâu sắc, quyết liệt như tráng sĩ chặt tay.

Mâu Văn bản ngày biến mất, nên chạy khỏi tình yêu . Cô đang tiến hành một cuộc tìm và tái thiết chính . Cô giỏi, cô thành công.

“Nếu là , sẽ chọn Tạ Sùng Lương Phù Quang?” Mâu Văn hỏi.

“Tớ vẫn sẽ chọn Lương Phù Quang.” Sở Lăng đáp: “Văn Văn, chúng đều con khác nhiều. Có thích cảm giác trời long đất lở, nó adrenaline tăng vọt, niềm vui cũng nhân đôi; thích uống sách, bình lặng như nước, cảm giác khiến an . Giống như chọn bạn đời . Kiểu sẽ chút do dự chọn như Tạ Sùng, liên tục trải nghiệm tình cảm và đam mê như tàu lượn siêu tốc; còn kiểu sẽ chọn Lương Phù Quang.”

Sở Lăng luôn phân tích con và sự việc từ nhiều góc độ, điều liên quan đến nghề nghiệp của cô. Cô chuyên đề, liên tục đổi góc giữa biểu đạt và tiếp nhận, ngừng suy nghĩ phản ứng của dẫn dắt dư luận và đông im lặng. Cô cần chân thật, cần đồng cảm. Đó là thói quen nghề nghiệp.

Mâu Văn thích cách Sở Lăng phân tích như , như thể nó cũng cho cô một chút đáp án.

Mâu Văn rời xa kiểu tình yêu “tàu lượn siêu tốc” . Khi đó cô luôn ảo giác, rõ ràng hôm nay hai , nhưng ngày mai sẽ cãi . Rõ ràng một giây cô còn cho rằng hiểu , giây trở nên xa lạ. Khi cô luôn nghĩ phần lớn tình cảm đều như : vài ngày, vài ngày, nhưng chung vẫn là xu thế d.a.o động lên. Đến khi tự trải qua, cô mới tình cảm giữa cô và Tạ Sùng luôn chôn một cây nến đỏ giảm sâu. Dù đôi lúc tăng, xu thế vẫn luôn xuống, cho tới khi hủy niêm yết.

Hề Doãn Trình nhắn cho cô: “Không tại , sự trùng hợp hôm nay khiến đặc biệt xúc động. gọi điện chuyện với cô một lát, ?”

Hề Doãn Trình tôn trọng Mâu Văn.

Trong lòng niềm kích động thể kìm nén, nóng lòng chuyện với cô, nhưng vẫn hỏi ý kiến cô .

Mâu Văn gọi cho Hề Doãn Trình.

bên cửa sổ, tuyết rơi giữa những tòa nhà cao tầng, lớn hơn lúc nãy, bay đầy trời.

Họ trò chuyện một lúc, cảm thấy thể dừng .

Mâu Văn kể vì năm chuyên môn và thành tích của đều nhưng từ bỏ thi cao học, thật trong lòng cô cũng tiếc nuối. Khi đó cô nóng lòng kiếm tiền. Tuy bây giờ dường như kiếm chút tiền, cô vẫn luôn ý định tiếp tục học tập nâng cao. Cô đợi sang năm bớt mệt hơn sẽ nhặt sách vở lên . Vì trong lòng cô ngưỡng mộ Hề Doãn Trình, áp lực, yêu học tập, thể liên tục đào sâu trong lĩnh vực yêu thích.

từng chuyện với Tạ Sùng.

Khi mặt Tạ Sùng, cô luôn cố ý tránh những chủ đề như , sợ , nghĩ nhiều.

Cô và Hề Doãn Trình trò chuyện tới hơn hai giờ mới cúp máy ngủ.

Tạ Sùng gần như thức trắng cả đêm.

Anh là nặng tâm sự, nhắm mắt là cảnh Mâu Văn bên đàn ông . Trong lòng rơi một cuộc giằng co: mong cô vui hơn, khác bên cạnh cô.

Anh mở mắt trong sự giằng co cho tới sáng.

Ngày hôm tới công ty họp tổng kết cuối năm, sắc mặt vẫn . Will thấy hỏi , bảo hôm qua ăn cá nướng nên mặt phù.

Lương Tâm : “Chỉ là ăn phù mặt thôi, ăn c.h.ế.t . Lát nữa đừng dọa .” Nói xong dặn Luke: “Một năm qua đều vất vả, trọng tâm hôm nay là tổng kết chứ phê bình. Hai đừng họp nã đại bác, khiến ai nấy nơm nớp.”

“Cô Luke là , kéo gì?” Tạ Sùng : “ bao giờ nã đại bác, chỉ đúng sự thật.”

Lương Tâm ôm ngực: “ xin hai đấy, cho trải qua một buổi tổng kết cuối năm yên ?”

“Được.” Luke .

Lần họp , hiếm khi Tạ Sùng phát biểu. Thật ghét kiểu cuộc họp , mỗi bộ phận cầm một bản PPT ca công tụng đức, tới mức sắp ngủ gật.

Lúc Vương Chí Cường nhắn: “Anh Tạ, tới công ty chơi ?”

Tạ Sùng trả lời: “?”

“Anh cứ yên tâm tới ! tặng một bất ngờ lớn!”

 

 

Loading...