Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 75: Quên lãng

Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:48
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Công ty của Mâu Văn đang tổ chức hoạt động đập trứng vàng.

Đã là thời đại nào ngày việc cuối cùng trong năm của công ty, Mâu Văn tổ chức đập trứng vàng.

Buồn nhất là nhiều khách hàng thật sự tới.

Văn phòng nhỏ chen hơn hai mươi khách, trò chuyện. Phía đặt một dãy bàn dài, bàn xếp ngay ngắn bốn mươi quả trứng vàng.

Một đôi vợ chồng trẻ cùng cầm búa, búa hạ xuống, quả trứng vỡ tung, nhiều giấy màu bay . Mọi reo hò, bầu khí lập tức sôi động. Đôi vợ chồng đập một chai nước hoa cao cấp.

Hình thức đập trứng vàng quê mùa, nhưng quà bên trong hề tầm thường, Mâu Văn chịu chi. Chủ các công ty khác dịp Tết về quê mang cả đống đặc sản trở , lượt đem biếu khách. Mâu Văn thấy phiền: ai mà thiếu đặc sản, đập trứng vàng vẫn thiết thực hơn. Giải thưởng đập ở đây, nếu hiện vật thể đổi thẳng thành tiền mặt, tiền cũng con lấy may: 666, 888, 1666, 1888.

Mâu Văn biến công ty thành một “sân khấu làng quê”.

Đây chính là bất ngờ lớn Vương Chí Cường tặng . Tạ Sùng định bỏ khi ai phát hiện, nhưng Vương Chí Cường thấy, giữa căn phòng đầy gọi lớn: “Sếp Tạ, sếp Tạ xin dừng bước!”

Tất cả đều sang Tạ Sùng, bước chân càng nhanh hơn.

Mâu Văn từ nhà vệ sinh , khom xuống, hình như đau bụng.

Cô gặp Tạ Sùng đang định ngay cửa công ty, bất ngờ vì hề mời . Cô Tạ Sùng ghét những thứ quê mùa như thế . Một khi tham gia, sẽ cảm thấy thế giới sắp tận thế, trong đầu con rác rưởi.

Mâu Văn chỉ vui chơi cùng khách một chút, tối còn định mời ăn một bữa thịt nướng náo nhiệt. Cô là công ty nhỏ, cuối năm tri ân tới mức giỏi. Cô ép bản quá nhiều.

Tạ Sùng thấy Mâu Văn liền hỏi: “Đau bụng?”

Mâu Văn gật đầu: “Bình thường thôi.”

“Tối còn uống rượu?”

“Uống một chút, một năm một .”

thấy cô bệnh.” Nói xong Tạ Sùng đầu về phía Vương Chí Cường, hỏi: “Đập tùy ý ?”

“Mỗi một .”

“Được.”

Tạ Sùng cầm búa đập xuống, trứng vàng vỡ tan. Anh lấy tờ giấy bên trong , đó : “Cảm ơn tham gia.”

“Hết ?” Tạ Sùng hỏi Vương Chí Cường: “Không trăm phần trăm trúng thưởng ?”

Vương Chí Cường : “Anh Tạ, đây là giải lớn.”

“Giải gì?”

“Bà chủ bọn mời uống chiều.”

Hóa Mâu Văn cố ý đùa với khách, ghi giải chiều ở Ritz-Carlton thành như . Có thể để cô mời, cũng thể khách tự ăn, đương nhiên càng khuyến khích đổi sang tiền mặt.

Vương Chí Cường xong với Tạ Sùng mới thấy tin Mâu Văn gửi điện thoại. Cô : Nói với sếp Tạ năm nay tiếc quá trúng thưởng, xin cho một bộ đồ ăn.

chị Văn, là chị mời chiều .”

“Miệng nhanh thật.” Mâu Văn : “ , ăn với .”

“Được!”

Mâu Văn tưởng Tạ Sùng sẽ so đo, ngờ đồng ý để Tết Vương Chí Cường ăn chiều cùng . Cô trong góc chuyện với khách, thỉnh thoảng một cái.

Anh đó để ý ai, một tay khoanh ngực, tay cầm điện thoại, xem gì chăm chú. Anh chuyện với khác, cũng , chỉ đó thôi khiến thấy tự nhiên. Anh giống một kẻ lạc loài.

Mâu Văn hỏi Vương Chí Cường: “Sếp Tạ bận ? Đập trứng vàng mà cũng tới, đập xong còn ?”

“Anh Tạ tối chỗ ăn, sẽ ăn thịt nướng với chúng .”

Mâu Văn đau đầu hỏi: “Tại với hôm nay công ty đập trứng vàng? Sao còn mời tới?”

“Chị Văn, Tạ tình cờ gặp thôi. Ban đầu tới công ty lấy đồ.” Vương Chí Cường trông tủi . Bình thường thật thà, Mâu Văn đành tin.

Vương Chí Cường giúp Tạ Sùng chỉ vì đơn hàng, mà còn do sở thích cá nhân. Trong lòng thật sự mong Tạ và chị Văn ở bên . Cậu cũng tại , chỉ bằng trực giác chậm chạp ngốc nghếch mà cảm thấy họ xứng đôi.

Mâu Văn đặt một quán thịt nướng vỉ sắt kiểu cũ.

Những khác lượt tới. Tạ Sùng vì đột nhiên điện thoại nên tới muộn, lái chiếc xe nhỏ ầm ầm bãi đỗ. Khách ngoài hút t.h.u.ố.c thấy xe , lập tức ý thức công ty của Mâu Văn thật sự xưởng nhỏ. Sở dĩ giá trang trí ở đây hợp lý là vì công ty vẫn ở giai đoạn phát triển định, cần tích lũy nền tảng khách hàng.

Mâu Văn rõ công ty đang ở giai đoạn nào và trong giai đoạn những hành động gì.

Sự xuất hiện của Tạ Sùng quả thật lợi, ít nhất cũng dát một lớp vàng cho công ty cô. Tuy phần lớn họ nhận công trình vài chục nghìn, hơn trăm nghìn, nhưng cũng năng lực dự án mấy trăm nghìn cả triệu. Đại khái là cảm giác như .

Mâu Văn ánh mắt , nhận lúc phận Tạ Sùng phát huy tác dụng. Để tiện ăn uống, cô nhờ nhà hàng xếp bàn ghế thành hai dãy dài, ăn uống náo nhiệt, chẳng ảnh hưởng gì. lúc xuống, chỗ cạnh Mâu Văn để trống.

Vương Chí Cường : “Anh Tạ tới muộn, còn chỗ, chỉ thể cạnh chị Văn bọn .”

Tạ Sùng cũng từ chối, cứ thế bên cạnh cô.

Anh lâu cạnh Mâu Văn.

Anh luôn nhớ mùi ấm áp cô, cùng cảm giác những sợi tóc buông xuống thỉnh thoảng quét qua má .

Mâu Văn nghiêng sang, hạ giọng: “Giúp một việc.”

“?” Tạ Sùng mặt cô.

Mâu Văn giật khóe môi: “Trông vui vẻ một chút.” Cô : “Tiệc tri ân của công ty , tuy quy mô nhỏ nhưng cũng quan trọng.”

Mâu Văn suýt : Không ăn t.ử tế thì cút ! Cô Tạ Sùng mặt lạnh phá hỏng bữa tiệc.

Suy nghĩ của cô còn dứt, Tạ Sùng nâng ly.

Lúc cao, sức hiệu triệu. Chẳng hạn lúc , cầm đũa gõ ly thủy tinh.

Thân ly phát tiếng vang trong trẻo, đều . Mâu Văn cũng .

gương mặt nghiêng quen thuộc và nụ rạng rỡ mặt , Tạ Sùng sắp bắt đầu biểu diễn. Anh thể diễn một kẽ hở.

Anh : “Cảm ơn sếp Mâu sắp xếp hoạt động, để hôm nay tất cả chúng đều thu hoạch. Ly , chúng cùng kính sếp Mâu và công ty của cô .”

Nói xong lên . Một cao như suýt đụng bóng đèn kiểu cũ thả từ trần xuống. Mọi rào rào theo, ngửa đầu uống cạn, cũng nâng ly nhấp một ngụm.

Mâu Văn mong Tạ Sùng phối hợp như , nhưng nhiệt tình của vượt quá tưởng tượng. Anh dẫn Vương Chí Cường kính rượu từng . Giữa chừng nhắn cho cô: “Không khỏe thì ngoài , cần cô.”

Không lấy nhiệt tình, lây sang khác, cũng lây sang Mâu Văn. Cảnh khiến cô nhớ năm dẫn về Nha Khắc Thạch, rể Bắc Kinh trai, chuốc rượu. Anh một địch trăm , để giai thoại uống rượu ở Nha Khắc Thạch.

Câu chuyện truyền nhiều năm.

Cho đến mấy hôm Cát Vân Thanh gọi điện vẫn còn nhắc, bây giờ Tạ Sùng còn uống rượu , từng say nữa .

Có Tạ Sùng chủ lực, Vương Chí Cường phụ họa, bầu khí hề nguội. Mâu Văn tranh thủ ngoài hít thở, qua cửa kính cảnh náo nhiệt bên trong. Cô chỉ cần Tạ Sùng , thể kết bạn với bất kỳ ai. Dù nhiệt tình là giả vờ, cũng thể giả vờ đúng lúc.

ngoài chạy bước nhỏ tiêu thực, chạy trong. Có thấy, cô liền giơ tay chào. Tạ Sùng cũng thấy cô, cô cũng chào , khác gì với khác. Vương Chí Cường uống ba vòng, lén với Tạ Sùng: “Anh cố lên. cảm giác chị Văn uống thêm hai ly nữa khi sẽ quên cả tên . Anh với chị .”

Tạ Sùng hỏi: “Cậu chỉ bám riết tha ?”

Vương Chí Cường : “ cũng yêu đương bao giờ.”

“Vậy mà chỉ huy linh tinh?”

“Hì hì.”

Vương Chí Cường cứ bám sát Tạ Sùng, theo đó. Trước đây thích theo Mâu Văn xã giao, cô đó. Cậu cảm thấy theo họ thể học nhiều thứ.

Mâu Văn ngoài hai như “hoa song sinh”, nhận quan hệ giữa Vương Chí Cường và Tạ Sùng vượt quá mức tiếp xúc thông thường với khách hàng. Lúc Vương Chí Cường chạy tìm cô: “Anh Tạ bảo chị lập nhóm.”

“Tại ?”

“Anh phát lì xì.”

“Có bệnh.”

“Anh Tạ hôm nay chống đỡ bầu khí đến cùng.”

“Cậu bảo để dành tiền trang trí !” Mâu Văn : “Khách ở đây cơ bản trong thời gian ngắn khả năng chuyển đổi hai, đều mua nhà để ở. Tiền dùng đúng chỗ, đừng để vung tiền như thần tài.”

“Được, .” Vương Chí Cường truyền nguyên lời Mâu Văn cho Tạ Sùng. Đây là tác phong nhất quán của cô, bất ngờ. Thật cũng phát, chỉ thấy ngoài trời lạnh, .

Cuối cùng Tạ Sùng tự ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-75-quen-lang.html.]

Anh tới mặt Mâu Văn, cô để lộ dấu vết lùi nhanh hai bước.

“Cô nữa?” Tạ Sùng cố ý tiến một bước, Mâu Văn lùi hai bước.

thấy hai uống với khách vui, tạm thời cần .” Mâu Văn .

cũng là khách.” Tạ Sùng đáp: “Bây giờ vui.”

“Vì cho phát lì xì?”

“Vì nhà vệ sinh quán quá bẩn.” Tạ Sùng : “Ít nhất cô xem nhà vệ sinh thế nào hãy đặt quán.”

“Anh vui là vì quá lắm chuyện.” Thấy Tạ Sùng nổi nóng, Mâu Văn nhích lùi hai bước, trông như đang : Có bản lĩnh thì đ.á.n.h ?

Tạ Sùng để ý cô, trong.

Mâu Văn theo . Cô nghỉ đủ , tới lượt . Cô nâng ly: “Cảm ơn sẵn lòng hợp tác với công ty chúng . Mong tình bạn của chúng trường tồn, cạn ly!”

Uống xong ly là nên giải tán.

Công việc năm nay của Mâu Văn cơ bản khép . Cô buồn bã, nhắn cho Cố Cẩm Thư: “Cẩm Thư, một năm trôi qua. Công ty sống thêm một năm.”

Cố Cẩm Thư trả lời ngay: “Nhà thiết kế Mâu, hiện giờ đang ở Thung lũng Tách giãn Đông Phi. Sắp Tết , cô nhất định nghỉ ngơi cho . Còn nữa, quyển sách thiếu nhi kể , nhà xuất bản liên lạc xuất bản! Văn Văn, cô đúng là ngôi may mắn của !”

nhớ cô , Cố Cẩm Thư. Khi nào cô về ăn cơm với ?”

“Mùa xuân về.”

Tiệc tri ân kết thúc. Mâu Văn và ba “đứa trẻ” của lượt tiễn khách, đó cửa quán chuyện một lúc. Từ ngày mai, các “đứa trẻ” cũng bắt buộc nữa, thể mang máy tính về quê, những công việc kết thúc còn do Mâu Văn xử lý. Cô bao lì xì cho từng , chúc họ năm mới vui vẻ.

Cuối cùng thật sự giải tán.

Vương Chí Cường gọi tài xế lái đưa xe dụng cụ của công ty tới xưởng sửa chữa. Trước khi , vì say rượu lảo đảo, với Tạ Sùng: “Anh, cố lên đấy.”

Tạ Sùng : “Đi .”

Tan cuộc, Tạ Sùng ngàn chén say tựa xe. Mâu Văn tới mặt , tự miệng cảm ơn. Hôm nay cô khỏe, cũng hỏi nhiều, nhưng giúp chống đỡ bữa tiệc tới lúc kết thúc. Tạ Sùng lên tiếng : “Hôm nay chỉ đơn thuần uống chút rượu.”

“Ồ.” Mâu Văn “ồ” một tiếng: “Dù vẫn cảm ơn.”

Tạ Sùng ngờ đời còn cơ hội Mâu Văn chân thành cảm ơn như thế. Anh nghiền ngẫm câu cảm ơn xa cách , bĩu môi.

Trời lạnh. Mâu Văn chăm sóc bản , mặc chiếc áo khoác cashmere đen mua mấy năm, nhưng bên trong thêm lớp lót áo phao siêu mỏng. Phối như thế cũng , bây giờ cô thật sự thành thạo .

Mâu Văn hỏi về thế nào. Anh tìm tài xế lái . Còn cô?

Mâu Văn chỉ chiếc xe đỗ ven đường: “Bạn tới đón.”

Tạ Sùng một cái, gật đầu: “Đi . Tạm biệt.”

Người từng vô tới đón những cuộc xã giao, cùng khác. Tạ Sùng Mâu Văn về phía chiếc xe. Người đàn ông lập tức xuống xe, nhét cho cô thứ gì đó như túi sưởi tay, tới ghế phụ mở cửa, đưa tay che đầu sợ cô va .

Tạ Sùng vẫn .

Người đàn ông sang , lịch sự gật đầu, đó mới lên xe.

Tạ Sùng tất cả diễn , chiếc xe chạy .

Trong lòng khó chịu. Men rượu dâng lên khiến đầu óc choáng váng. Anh gọi cho Tiền Tụng: “Cậu tới đón .”

Anh cũng còn ai khác thể tới đón.

Hề Doãn Trình lái xe vững. Anh thấy Mâu Văn như tháo bỏ bộ ngụy trang, cả co ghế phụ, mệt mỏi vô cùng.

Anh : “Mỗi thắng lợi theo giai đoạn, đều cảm thấy rút sạch.”

Mâu Văn chính là cảm giác , còn mang theo nỗi buồn bã khi khúc hết tan.

“Người là chồng cũ của .” Mâu Văn .

đoán .” Hề Doãn Trình : “Lương Phù Quang bảo cô một chồng cũ phong độ, quang minh lạc.”

“Sao dùng từ đó để miêu tả?”

Hề Doãn Trình : “Lương Phù Quang còn đó là một nhân vật hiếm thấy. Gia tài bạc triệu nhưng là thế hệ hai nuôi lệch.”

“Điều đúng. Không lệch.” Mâu Văn vô thức đầu , nhưng Tạ Sùng biến mất khỏi tầm mắt.

Hề Doãn Trình đưa Mâu Văn về nhà.

Anh từng bước nhà cô. Hôm nay : “ mang đồ tới, nấu cho cô chút canh nhé?”

Mâu Văn : “Được.”

sofa Hề Doãn Trình bận rộn trong căn bếp nhỏ.

Anh việc nghiêm cẩn như nghiên cứu khoa học. Để ngấm vị, thái táo đỏ thành sợi thật mảnh, cuối cùng nấu cho cô một bát “nước ngũ hồng”.

Mâu Văn bất ngờ. Cô gì với Hề Doãn Trình, nhưng lúc tới mang túi sưởi, bây giờ nấu nước ngũ hồng.

Hề Doãn Trình : “Chỉ là trùng hợp. Túi sưởi vì hôm nay trời lạnh. Nước ngũ hồng là do thấy Sở Lăng đăng lên vòng bạn bè, Lương Phù Quang nấu cho cô , cho cơ thể.”

Mâu Văn bật .

Nước ngũ hồng Hề Doãn Trình nấu ngon. Mâu Văn ôm bát nhỏ chậm rãi uống, uống đó phần câu nệ.

nên .” Hề Doãn Trình .

“Được. Cảm ơn .” Mâu Văn : “ lời với ?”

“Để hôm khác . Hôm nay muộn quá .” Hề Doãn Trình tới cửa, đầu cô: “Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.”

Mâu Văn rúc sofa, đắp chăn dày, đầu gối co lên đặt một quyển sách đóng chỉ. Đọc một lúc cô buồn ngủ cứ thế ngủ .

Còn Tiền Tụng đón Tạ Sùng.

Tiền Tụng thấy bạn như ai hút mất hồn, trong xe, hỏi gì cũng . Anh chỉ bảo: “ uống nhiều , đau đầu.”

Tiền Tụng : “Tiệc gì mà uống thành thế ? Bây giờ chẳng uống rượu nữa ? Lần rủ, còn bảo kỳ sinh lý khỏe.”

Tạ Sùng trả lời. Một lát : “Tiền Tụng, trong lòng khó chịu.”

“Cậu bệnh tim ?” Tiền Tụng vội .

Vừa , giật . Đôi mắt Tạ Sùng đỏ ngầu, như sắp . Anh cứ thế Tiền Tụng: “Tiền Tụng, trong lòng khó chịu.”

Tiền Tụng dám đùa nữa, nghiêm túc hỏi: “Cậu khó chịu thế nào?”

Tạ Sùng dùng nắm đ.ấ.m đập n.g.ự.c , nghẹn ngào : “Chính là ở đây, nó nghẹn , thở nổi, đau, khó chịu.”

“Cậu ?” Tiền Tụng sốt ruột: “Mẹ kiếp, đừng đập nữa, rốt cuộc ?”

Tạ Sùng : “Tiền Tụng, sai hết . hết .” Anh áp trán cửa kính xe, khi say cuối cùng tỉnh ngộ: sai hết .

hết .

hết .

Quá trình sai, kết quả cũng sai.

Mâu Văn sắp cùng khác.

Tiền Tụng đầu thấy Tạ Sùng như .

Tạ Sùng luôn để lộ cảm xúc, bất kể chuyện gì với dường như đều đáng nhắc. Có thù trả tại chỗ, lời ngay, gần như chuyện gì để dư âm kéo dài như thế trong đời .

Tại chậm chạp phản ứng, tại tự hành hạ thành thế ?

Tiền Tụng : “Cậu đừng như , bây giờ đưa tìm cô . xin đấy, chẳng chuyện gì lớn cả. Nói cách khác, cho dù cô thật sự yêu khác, chẳng vẫn ngày chia tay ? Nói cách khác, lỡ gặp thích hơn… đúng… lỡ như quá hiểu …”

“Bây giờ đưa tìm cô !” Tiền Tụng xong đạp mạnh chân ga.

 

 

Loading...