Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 76: Quên lãng
Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:49
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiền Tụng lái xe hai cây mới nhớ Mâu Văn sống ở .
“À… địa chỉ của Mâu Văn cho ?” Cậu hỏi Tạ Sùng.
“Về nhà.” Tạ Sùng . Anh thứ ngoài cửa sổ. Thế giới một dáng vẻ khác, mà đến bây giờ mới phát hiện.
“ đưa tìm cô .” Tiền Tụng : “Hai gì thì cho rõ, đừng giày vò như nữa. Cậu cứ hỏi thẳng, nếu đối xử với cô , hai còn cơ hội .”
“Về nhà.” Tạ Sùng lặp . Anh sẽ tìm Mâu Văn. Gặp cô gì? Nói bây giờ vấn đề ở , sai . Sau đó thì ? Không ý nghĩa. Lời của Tiền Tụng càng thành lập.
“Cậu chứ?” Tiền Tụng hỏi: “Vừa dọa đấy.”
“Không , chỉ uống nhiều thôi.” Tạ Sùng . Men rượu tỉnh, cảm xúc cũng lùi xuống.
Tiền Tụng một cái. Anh tựa lưng ghế, nhắm mắt, trông mệt mỏi. Tiền Tụng nhịn thở dài. Là bạn bè, đau lòng cho Tạ Sùng. Người khác luôn bảo xu hướng tự ngược nên mới kết bạn với Tạ Sùng. Những hiểu, Tạ Sùng là ngoài lạnh trong nóng.
Hồi nhỏ Tiền Tụng là nhóc chảy mũi, lang thang trong ngõ thường những đứa trẻ khác chế giễu bắt nạt. Cậu phục, liền đ.á.n.h .
Khi Tạ Sùng ngày ngày xách túi nhỏ luân phiên ở nhà bà ngoại và bà nội. Một hôm bắt gặp Tiền Tụng đang vây đánh, hai lời xông lên. Họ còn quen , Tạ Sùng bốc đồng giúp đỡ. Vì trận đ.á.n.h phạt , nhưng gặp vẫn sẽ giúp.
Đó chỉ là lúc mới quen.
Có năm hai Cửu Trại Câu, gặp mưa lớn bất ngờ, cùng nhiều du khách mắc kẹt núi. Đồ tiếp tế trong balô đủ, Tạ Sùng ăn một miếng nào, nhường hết cho Tiền Tụng.
Đó là tình bạn sinh tử.
Người khác luôn Tiền Tụng đầu óc, bạn với Tạ Sùng thì lợi gì? Động chút là giở mặt, tính kỳ quặc, miệng độc; cần thì tươi , cần thì tất cả cút cho ông. Tiền Tụng luôn đáp: Các thấy Tạ Sùng , lưng mắng , nhưng vẫn chen ăn cùng, tại ? Chẳng vì . Các ngốc, cũng ai đáng tin.
Dù trong lòng Tiền Tụng, cho dù cả thế giới bảo Tạ Sùng là đồ ngu, cũng sẽ chỉ khác mà : Cút , Tạ Sùng giỏi lắm!
Tình bạn của họ duy trì như . Nhìn ngoài tưởng Tiền Tụng luôn chủ động chạy theo Tạ Sùng, thật tới thời khắc quan trọng, Tạ Sùng luôn đặt Tiền Tụng trong lòng. Tiền Tụng cảm thấy tình yêu của lẽ cũng như .
Ban đầu Tiền Tụng thích Mâu Văn.
Mâu Văn là cô gái từ thị trấn nhỏ , cần gấp một chỗ ở Bắc Kinh, quen Tạ Sùng cưới . Khi đó Tiền Tụng dự cảm: Tạ Sùng sẽ chịu khổ trong tình cảm . Người khác phủi m.ô.n.g là thể lập tức bắt đầu , kiểu như Tạ Sùng nhất định chịu giày vò.
Quả nhiên.
Tạ Sùng buông .
Tiền Tụng cũng để trái tim Tạ Sùng Mâu Văn thấy. Cậu thật chạy tới mặt cô : Xin cô đấy, hai gì hãy t.ử tế, từ ban đầu. Hai hiểu lầm! Tạ Sùng tuyệt đối yêu cô!
Cậu đưa Tạ Sùng về nhà, đương nhiên lì ở . Tạ Sùng như cái xác hồn, tắm rửa, đồ, ngủ. Tiền Tụng cuộn trong phòng khách.
Nhà Tạ Sùng một phòng ngủ cho bất kỳ ai . Tiền Tụng đó là căn phòng Mâu Văn từng ở. Cậu từng lén mở cửa một , bên trong ngay ngắn sạch sẽ, cũng giống từng sống. Có thể thấy lúc Mâu Văn dọn sạch đến mức nào.
Sau Tiền Tụng Mâu Văn là lợi hại. Cô ly hôn dứt khoát, lấy gì, gọn ghẽ. Mở công ty, sự nghiệp, ăn lên như diều gặp gió. Tạ Sùng bỏ tại chỗ.
Tạ Sùng ngủ tới trưa hôm , dậy thì thấy Tiền Tụng ngoài mua đồ ăn sáng. Hai ăn mấy chiếc bánh bao lớn, Tiền Tụng hỏi: “Tết mời chơi nhé? Dù cũng ở Bắc Kinh.”
“Đi ?” Tạ Sùng hỏi.
“ . Cậu nơi ?” Tiền Tụng hỏi .
Tạ Sùng cũng .
Anh tới quá nhiều nơi, bây giờ nghĩ tới cũng thấy mất hứng.
Lúc Vương Chí Cường nhắn: “Anh Tạ, hôm nay về quê. Công trường cũng dừng thi công. Anh thể tới xem, vấn đề cứ tìm .”
“Được, cảm ơn.”
Tiền Tụng , Tạ Sùng nhàn rỗi, bèn nghĩ tới căn nhà xem. Nó xa chỗ ở. Anh khoác áo dài, thong thả bộ tới, tai đeo tai , những bản nhạc đủ phong cách.
Anh con phố vắng vẻ, cây bên đường bắt đầu treo đèn. Buổi tối sáng lên chắc chắn .
Anh nhớ năm cùng Mâu Văn ngoài chạy bộ, thấy cả phố đèn hoa. Cô nhất quyết chụp ảnh, bảo để một hình ảnh hạnh phúc cho năm . Năm đó quả thật hạnh phúc, nhưng xa. Cũng thể hạnh phúc do họ bịa , thật Mâu Văn hạnh phúc, tự do.
Dọc đường, trong đầu như chiếu phim, đoạn đoạn , đều là ký ức ngả vàng. Đi tới cửa, bên trong tiếng động, kéo cửa thì thấy Mâu Văn đang trong phòng khách.
Nếu thời gian thể ngược, lúc nên là năm 2011. Cô trong phòng khách khổng lồ, ánh nắng rơi lên . Đó là căn nhà thô trang trí, vẫn còn gian sáng tạo. Tiếc rằng nữa.
Mâu Văn tiếng đầu, thấy Tạ Sùng.
Cô thấy vì say rượu mà tiều tụy, còn thấy cô trang điểm nhẹ, giống như sắp dự một cuộc hẹn quan trọng.
“Anh tới gì?” Cô hỏi.
“Tới xem tiến độ.” Tạ Sùng . Lần tùy tiện đến gần, chỉ cạnh tường.
“Sao cô tới?” Anh hỏi.
“Vài hôm nữa về nhà. Hai ngày kiểm tra bộ công trường.” Mâu Văn : “ sợ qua một cái Tết sẽ phát sinh vấn đề, nên xem hết, ghi chép, chụp ảnh, trao đổi rõ với khách.”
“Vậy cô định trao đổi gì với ?” Tạ Sùng : “ thấy căn nhà tệ, Vương Chí Cường để tâm.”
“ xem, vấn đề gì. Điện nước cũng kiểm tra hết, thứ cần đóng đều đóng, cầu d.a.o cần ngắt cũng ngắt . Chờ đội trưởng công trình trở việc Tết thì thông báo cho .” Mâu Văn ngoài. Ban đầu cô còn trong ánh sáng, hai bước, ánh sáng biến mất.
“Chúc mừng năm mới.” Mâu Văn : “Cảm ơn lựa chọn hợp tác với công ty chúng .”
Lúc ngang Tạ Sùng, cô đột nhiên cảm thấy cổ tay nắm lấy. Mâu Văn kinh ngạc cúi đầu tay , nhất thời quên rút cánh tay . Tạ Sùng tuyệt đối cho phép nắm cổ tay khác. Anh khí khái riêng, loại hành vi đều gọi chung là “hèn hạ”.
Tạ Sùng đó động. Anh cứ nắm cổ tay cô, gương mặt nghiêng.
Mâu Văn cuối cùng phản ứng, dùng sức rút về, nhưng Tạ Sùng buông. Anh im lặng kéo cô về phía , cô im lặng chống cự.
Tạ Sùng ôm Mâu Văn một .
Anh cưỡng ép như đồng nghĩa đẩy cô xa hơn, nhưng vẫn ôm.
“Anh khác gì loại hạ lưu!” Mâu Văn nghiêm giọng.
Cô nhận thể thoát, trong lúc cuống liền giơ tay tát một cái. Cô nhớ từng đ.á.n.h . Năm cô như thú nhốt giãy giụa, trong lòng trăm mối, nơi phát tiết, đ.á.n.h . Sau đó chính cô âm thầm khó chịu lâu, luôn cảm thấy còn giống .
Cái tát cô dùng hết sức, “chát” một tiếng. Tạ Sùng giống năm đó, yên chịu. Cô đ.á.n.h thì để cô đánh. vẫn buông, cũng tiến thêm. Hai cứ giằng co như .
“Anh gì ?” Mâu Văn khẽ hỏi: “Chuyện qua cứ để nó qua . tưởng ít nhất là phóng khoáng, ngờ dây dưa.”
“Khi ký hợp đồng với , cô sẽ dây dưa ?” Tạ Sùng hạ giọng hỏi.
“Lúc hợp tác với Vương Chí Cường là vì dây dưa ?” Mâu Văn hỏi: “Chẳng vì ép thế ? tưởng giữa chúng là hai trưởng thành đấu trí, ngờ đang lật một sổ nợ tình cảm mục nát.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-76-quen-lang.html.]
Trong mắt Mâu Văn lộ vẻ thất vọng.
Cô nên diễn tả tâm trạng hiện tại thế nào.
Trong lòng cô mong Tạ Sùng xem là đối thủ, là đối tác. Cô mong như một kình địch, cô tưởng khả năng trở thành một cá thể độc lập và trưởng thành.
“Cô yêu khác , Mâu Văn?” Tạ Sùng : “Cô thật sự thể dễ dàng yêu khác?”
“ yêu bất kỳ ai cũng dễ.” Mâu Văn : “ nghĩa sẽ yêu khác. thể yêu bất kỳ ai.”
“Trả lời , cô yêu khác ? Người đàn ông cùng cô tới làng đô thị ăn cơm, cô yêu ?” Tạ Sùng hỏi.
Cách Tạ Sùng biểu đạt tình cảm ngây thơ đến , truy hỏi để xác nhận đáp án của Mâu Văn. Tình cảm của cô vượt núi băng sông tới một nơi mới. Lúc ngoảnh mới phát hiện kiểu như Tạ Sùng dễ điều khiển. Mâu Văn hiện tại chỉ cần ngoắc tay là thể xử lý .
Mâu Văn thở dài.
“Nếu thật lòng thì đúng, yêu khác . đang đầy lòng chờ đợi lời tỏ tình của , cũng tưởng tượng chuyện yêu . Chúng đều về phía , đúng ?”
Sức lực Tạ Sùng từ từ giảm. Cuối cùng buông cổ tay cô. Mâu Văn giấu tay lưng, lùi một bước tới cửa. Cô : “Tạ Sùng, chỉ cần , nhất định nhiều phụ nữ thích . Anh cũng về phía , ?”
Tạ Sùng .
Nếu lúc hỏi cảm giác vạn tiễn xuyên tim , nhất định sẽ : .
“ thật, nếu còn sửa nhà, thể chọn công ty . Anh hiểu , sẽ , cũng lừa tiền .” Mâu Văn : “ còn nhớ từng bảo, để ăn trở về đúng nghĩa ăn. Trên thương trường kẻ thù vĩnh viễn. Anh và Trần Khoan Niên chẳng cũng thành bạn như ?”
Tạ Sùng vẫn .
Mâu Văn sẽ nữa.
Theo hiểu của cô về Tạ Sùng, cuộc trò chuyện là tư thế thấp nhất đời . bây giờ hạ tới liên quan tới cô. Mâu Văn .
Lúc cô khép cửa nhẹ.
Khi cửa đóng, cô hoảng hốt. Cảnh quá quen thuộc, như thể thời gian xoay vòng đưa cô về quá khứ. Cô chạy nhanh xuống lầu, chạy khỏi tòa nhà, khỏi khu dân cư, tới phố mới dừng thở.
Ban đầu cô định tới nhà Sở Lăng ăn cơm, hiểu nửa đường bắt đầu đau họng. Mâu Văn sợ lỡ bệnh truyền cho đứa trẻ nhà Sở Lăng, liền ghé mua nhiệt kế. Đo thử, sốt .
Cô cuối năm quá vất vả, cả thả lỏng, cơ thể liền phản đối. Vì cô tạm hủy hẹn với Sở Lăng, trở về nhà.
Hề Doãn Trình tới nhà Sở Lăng, đang cùng Lương Phù Quang chuẩn lẩu. Nghe Mâu Văn bệnh, lập tức mất tập trung.
Sở Lăng : “Cậu . Hồn bay mất .”
Hề Doãn Trình hai lời, chạy ngoài. Tới nhà Mâu Văn, còn thở dốc vì chạy suốt đường.
Mâu Văn cuộn sofa, trán dán miếng hạ sốt. Hề Doãn Trình nấu nước lê, gọt táo cho cô.
Mâu Văn gương mặt nghiêng của , hỏi: “Hôm qua vốn gì với ?”
Mặt Hề Doãn Trình lập tức đỏ lên. Anh hắng giọng, Mâu Văn, quả táo trong tay.
“Mâu Văn, nghĩ cô cảm nhận . thích cô.” Hề Doãn Trình . Anh mong nhận câu trả lời ngay, cảm thấy hiện tại , cùng cô trò chuyện, ở bên một lát.
“ .” Mâu Văn .
Cô chìa tay về phía Hề Doãn Trình: “Đưa táo cho .” Anh đưa, cô c.ắ.n một miếng. Hề Doãn Trình mua đồ, táo mọng nước. Mâu Văn khen: “Hề Doãn Trình, ? tới Bắc Kinh gần mười năm, từng ai gọt cho một quả táo chỉnh.”
Trước đây cô cố chấp chuyện khác chăm sóc, luôn cảm thấy lợi hại, thể giải quyết khó khăn, sắp xếp cuộc sống . Cô cho rằng vô tận tinh lực và sức lực, cần những thứ mềm mại .
khi một thứ thật sự “mềm mại” tới mặt, cô mới dù chỉ tựa một chút cũng cảm giác nghỉ chân.
Uống t.h.u.ố.c xong cô yên tâm ngủ. Tỉnh dậy, Hề Doãn Trình . Bếp nhà cô ấm áp, sạch sẽ. Cháo còn nóng, đủ ăn. Mâu Văn cạnh bếp uống một bát, lúc thấy kỳ lạ: Tại khi ở bên Tạ Sùng cô ít bệnh? Có lẽ ý chí sinh tồn của cô đủ kiên định, nếu bệnh sẽ sự chăm sóc chu đáo. Là ?
Mâu Văn thu dọn hành lý, chuẩn về Nha Khắc Thạch ăn Tết.
Cô thẳng chuyện ly hôn với cha , nhưng từng bóng gió rằng hai ba năm nay tình cảm với Tạ Sùng , hôn nhân chỉ còn danh nghĩa.
Thật Cát Vân Thanh , vì Tạ Sùng là Liêu Hiểu Hoa từng gọi. Khi họ ly hôn, Liêu Hiểu Hoa ngạc nhiên, hỏi Mâu Văn rốt cuộc khúc mắc gì giải đến mức ly hôn.
Mâu Văn : “Thật Tạ Sùng sai, chỉ là tính cách chúng cháu hợp.”
“Tạ Sùng tính .” Liêu Hiểu Hoa : “Cô , để nó chịu chút khổ cũng .”
Người lớn luôn cho rằng hai đứa là duyên. Từng thấy những ngày khi họ ở bên , liền cảm thấy duyên phận sẽ hết như . Liêu Hiểu Hoa gọi Cát Vân Thanh cũng vì ý : Nếu thể, hãy giúp khuyên một chút, Tạ Sùng .
Mâu Văn lên kế hoạch cho tương lai. Lần về cô chuẩn chuyện t.ử tế với cha . Đôi khi cách họ , cô cảm giác họ ly hôn. mỗi thăm dò, họ bảo: Chẳng con chỉ còn hôn nhân danh nghĩa ?
Thật chỉ còn danh nghĩa, mà đường ai nấy . Mâu Văn chỉ thiếu một câu thẳng với cha .
Cô thu dọn đồ, nghĩ mang ít trang sức về, dịp Tết thăm họ hàng đeo lên sẽ vui mắt. Mở két nhỏ, lấy hộp trang sức, mở, một chiếc nhẫn lăn .
Mâu Văn quên chiếc nhẫn , lúc nó lăn .
Năm sân vận động Đại học Nhân dân, lấy chiếc nhẫn , đeo tay cô. Cảm giác của cô khác lạ, thích, nỡ đeo. Bây giờ nghĩ , dường như còn cảm giác khác: thể là tự do, thể sợ nhẫn tháo xuống nhưng dấu nhẫn vẫn lưu lâu.
Trong lòng Mâu Văn trăm mối ngổn ngang.
Cô chậm rãi đeo nhẫn lên ngón áp út, đưa về phía đèn .
Chiếc nhẫn sáng quá, chói đến mức cô mở nổi mắt.
Cô đeo lâu, đợi nhẫn ấm theo nhiệt độ cơ thể mới tháo xuống. Cô khi cũng sai. Tạ Sùng từng hỏi vài vì cô đeo nhẫn, cô bảo nỡ. Trong mắt , ý nghĩa là: Em yêu .
Con đều phạm sai lầm khi còn trẻ.
Không, con suốt đời vẫn liên tục phạm sai lầm.
Theo tuổi tác, sẽ thêm trí tuệ, nhưng tuyệt đối ai đúng chuyện. Vì ở điểm , dù Mâu Văn thấy hối tiếc, cũng còn hà khắc với .
Chiều hôm , Tạ Sùng nhận một bưu kiện.
Mở , thấy chiếc nhẫn vô cùng.
Nó và chiếc đang giữ vốn là một đôi.
Anh siết chiếc nhẫn trong lòng bàn tay. Vòng kim loại cứng cấn da, đau buốt.
Đau buốt.