Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 77: Quên lãng
Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:50
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mâu Văn trở về Nha Khắc Thạch.
Khi con phố cũ , hiểu cô nhớ tới cảnh chiếc xe của Tạ Sùng chạy Nha Khắc Thạch mùa hè năm đó. Rất nhiều chờ , nhiều đứa trẻ , Tạ Sùng gần như mang quà cho từng . Ai quà, đó phát t.h.u.ố.c lá. Hôm phố cũ vô cùng náo nhiệt, đều vây xem từ xa tới.
Mâu Văn hoảng hốt.
Mấy năm nay mỗi trở về, tâm trạng cô đều khác, khi , khi . Lúc , Nha Khắc Thạch sẽ khiến cô cảm thấy càng hơn; lúc , nó khiến cô khá hơn một chút. Vali dựng bên cạnh, tiệm bánh bao còn nóng nghi ngút, thứ đều vắng vẻ.
Tết năm nay, vì thắt lưng và cổ đều khỏe, bác sĩ bảo Cát Vân Thanh nghỉ ngơi, tiệm bánh bao đóng cửa từ sớm. Mâu Đức Xương khi ngoài buổi sáng nấu sẵn cơm . như cán bộ thôn từng , thời đại phát triển, ông cần chở hàng Tết tới các gacha nữa. Bây giờ chủ yếu dẫn khách trải nghiệm Tết dân gian.
Hai lớn bao giờ vì Mâu Văn chút thành tựu ở Bắc Kinh mà lười biếng. Đôi khi họ còn cho cô tiền, bảo mua thứ thích.
Về đến nhà, cô thấy Cát Vân Thanh đang chiếu đèn vật lý trị liệu, liền chờ bên cạnh, cũng định hơ một lát.
Cát Vân Thanh hỏi: “Ở nhà bao lâu?”
“Đến mùng mười tháng Giêng.”
“Sao ở thêm vài ngày?”
“Qua rằm tháng Giêng, nhiều công trường sẽ lượt khởi công. Con sợ vấn đề, về sớm vài hôm chuẩn .” Mâu Văn chỉ đèn trị liệu: “Thứ dùng ? Chữa đau bụng kinh của con ?”
“Có tác dụng.” Cát Vân Thanh : “Ấm lắm.”
Bên ngoài đổ tuyết lớn.
Mâu Văn áp lên cửa sổ . Chớp mắt đường phố trắng xóa. Cô thích Nha Khắc Thạch khi tuyết, như thể nơi đây thể chứa nhiều giấc mộng .
Hề Doãn Trình về nhà, hiếm khi gửi cho Mâu Văn một tấm ảnh. Anh mặc bộ đồ ngủ bông dày, ban công nhà phơi nắng.
“Bộ đồ buồn quá.” Mâu Văn trả lời.
“Chỗ chúng mỗi trung bình hai bộ.” Hề Doãn Trình . Sau đó gọi video, Mâu Văn nhận, cho xem tuyết bên ngoài.
Cát Vân Thanh ngang mấy , Mâu Văn nhỏ nhẹ, đôi khi còn . Cô còn “nhảy dựng” như . Cát Vân Thanh nhớ hồi xưa con gái về nhà gọi điện cho Tạ Sùng, một lúc giọng liền lớn, hét “Tạ Sùng!”, lát a a a kêu lên, ầm ĩ vô cùng.
Bây giờ thì , giống như chuyện thì thầm, sợ ngoài thấy. Cát Vân Thanh duỗi cổ đến mỏi cũng rõ hai gì.
Mâu Văn cúp video, đầu thấy Cát Vân Thanh đang .
Cô định giải thích cuộc gọi, Cát Vân Thanh cố ý chọc: “Chưa ly hôn mà con chuyện với khác thế , ?”
“Con…”
“Mẹ , ly .” Cát Vân Thanh trông bình tĩnh: “Ly thì ly thôi. Con dọn đường lâu như , chúng sớm chấp nhận . Mẹ thăm dò nhiều , con vẫn chịu thẳng. Nếu nhất định bất mãn chỗ nào thì bất mãn điểm .”
Cát Vân Thanh hỏi tiếp.
Là , bà tin con gái. Con gái cảm thấy Tạ Sùng thì là ; cảm thấy ngày tháng thể tiếp tục thì là thể tiếp tục. trong lòng Cát Vân Thanh cũng tiếc, hai ông bà đều thích Tạ Sùng.
Mấy hôm Tạ Sùng còn gửi đồ tới, là thực phẩm chức năng mua khi công tác Hồng Kông, cùng một máy trị liệu.
Bà định với Mâu Văn, nhưng cô phát hiện. Cô cầm máy trị liệu lên xem: “Trời ơi, bố tiêu tiền ! Cái siêu thoải mái, con từng dùng thử.”
Cát Vân Thanh : “Không chúng mua, chồng cũ của con mua.” Bà cố ý dùng chữ “chồng cũ” để xem phản ứng của cô.
“…” Mâu Văn bất ngờ: “Anh mua? Khi nào?”
“Tháng .” Cát Vân Thanh bẻ ngón tay nhớ cho Mâu Văn: Tháng mua máy trị liệu, tháng nữa mua thực phẩm chức năng, xa hơn nữa mua…
“ chúng con ly hôn .” Mâu Văn : “Sao thể nhận đồ của ?”
“Nó bảo con nhờ mua.”
Mâu Văn “ồ” một tiếng.
Cát Vân Thanh thấy cô thất thần, thở dài mất. Bà hỏi đàn ông gọi điện là ai. Mâu Văn thì tự nhiên sẽ .
Bên ngoài tuyết rơi lớn.
Mâu Đức Xương vẫn về. Mâu Văn gọi mấy cuộc, ông đều .
Cát Vân Thanh : “Chắc tín hiệu . Đôi lúc du khách trải nghiệm Tết dân gian sâu tận cùng vùng chăn thả.”
“Mùa đông chẳng đều thành làng ?”
“Để kiếm tiền, chuyên ở lều Mông Cổ chờ khách. Về thành phố cũng chẳng gì , chỉ ngủ đông. Tết dân gian bên đó thú vị lắm, hát múa uống rượu, giống con và Tạ Sùng về.” Cát Vân Thanh cố ý. Mấy năm nay bà quen miệng nhắc Tạ Sùng, nhất thời khó sửa.
“Ồ.” Mâu Văn hỏi: “Tuyết lớn thế, xảy chuyện chứ?”
“Không .”
Mâu Văn áp bên cửa sổ chờ.
Ở Bắc Kinh cô thấy tuyết như , về Nha Khắc Thạch liền cảm thấy mãi đủ. Cô yên lặng ngắm tuyết, Cát Vân Thanh ngang cô, cảm thấy con gái vẫn giống hồi nhỏ.
Thời gian trôi nhanh bao. Cô bé nhỏ như thế bây giờ lớn lên, kết hôn ly hôn, sắp kết hôn hai. Cát Vân Thanh là lạc quan, khác phần lớn bạn cùng tuổi: khác cho rằng con cái đổ vỡ hôn nhân là trời sập, bà thấy con ly hôn chỉ là phá vỡ thông lệ.
Bà chuẩn tối gói bánh bao lớn mà Mâu Văn thích.
Trời tối, tuyết bên ngoài vẫn ngừng, gió cũng lớn hơn. Mâu Văn lo, quấn kín ngoài xem mấy . Lần cuối gần mười giờ tối. Cả Nha Khắc Thạch ngủ trong bão tuyết, nhưng bố vẫn về, điện thoại vẫn bắt máy.
Cát Vân Thanh cũng bắt đầu sốt ruột. Mâu Văn : “Mẹ đừng cuống, con xem.”
Mâu Văn khỏi nhà, đón gió tuyết về phía ngoài thành. Gặp chiếc xe nào về thành cô cũng chặn hỏi thấy bố cao tốc quốc lộ . Mọi đều bảo thấy.
Lần Mâu Văn thật sự cuống.
Cô nhớ vụ t.a.i n.ạ.n của bố hồi nhỏ, cùng Tạ Sùng xảy chuyện. Cả trái tim nỗi sợ chộp lấy, khó thở, nước mắt tự động chảy. Mùa đông Nha Khắc Thạch như một chiếc tủ đông khổng lồ, đông cứng và niêm phong ký ức của con .
Cát Vân Thanh gọi bảo cô về. Cô con chỉ tới đầu phố, hỏi sẽ về ngay. Đèn đường trong thị trấn tuyết phủ, từng ngọn một phát ánh sáng mờ. Cô gian nan giữa gió tuyết. Gần tới đầu phố, cô thấy một chiếc xe chậm rãi tiến về phía .
Chậm tới mức nào? Còn nhanh bằng cô bộ!
Mâu Văn nhận ngay đó là chiếc xe năm xưa cô mua cho bố, bây giờ trông vẻ “dãi dầu năm tháng”.
Cô hét một tiếng “Bố”, lảo đảo chạy tới. Trên con đường tuyết bằng phẳng sạch sẽ xuất hiện một chuỗi dấu chân dài ngoằn ngoèo. Xe dừng, Mâu Đức Xương xuống xe vẫy tay: “Văn Văn, bố ở đây!”
Mâu Văn chạy tới ôm ông: “Nếu bố dùng điện thoại nữa thì vứt ! Tại máy?”
Mâu Đức Xương : “Bố , bố . May Tạ Sùng.”
Tạ Sùng?
Mâu Văn lau nước mắt, phía .
Tạ Sùng từ xe thẳng , chậm rãi . Tuyết đắp hình dày hơn, giũ một cái, tuyết đầy rào rào rơi xuống.
Cảnh như một giấc mơ.
“Chuyện gì ?” Mâu Văn hỏi Mâu Đức Xương: “Sao hai ở cùng ?”
“Về nhà .” Mâu Đức Xương : “Con cầm lái, bố đẩy xe cùng Tạ Sùng.”
“Để con đẩy.” Mâu Văn . Cô quên hôm còn sốt, tới bên Tạ Sùng, hai cùng cúi .
Thật kỳ lạ, mùa đông dường như luôn đẩy xe. Những thứ cũ kỹ, dễ hỏng con đẩy mà .
Tay Mâu Văn chớp mắt đông cứng, cảm giác đau nhói bắt đầu chui cơ thể. Cô thở Tạ Sùng nặng, như mệt lả.
“Anh tới gì?” Mâu Văn đẩy xe đầu Tạ Sùng: “Sao tới Nha Khắc Thạch?”
Cả mặt Tạ Sùng đỏ bừng, lông mày, tóc đều bám sương dày, đông cóng. Lúc răng va , trả lời câu hỏi, nhưng mở miệng chỉ run lập cập.
“Anh đẩy bao lâu ?” Mâu Văn hỏi: “Anh chứ?”
Tạ Sùng lắc đầu, nghiến răng dùng hết sức cùng cô đẩy xe về . Mỗi bước như lấy mạng, cảm thấy sắp ngạt thở. Cuối cùng họ đẩy xe tiệm sửa.
Anh giũ tuyết , nhưng tuyết lớn rơi lên , lên đầu, trông như rừng. Mâu Đức Xương xuống xe, : “Đi, về nhà.”
Tạ Sùng kiệt sức, lảo đảo. Mâu Văn vội đỡ. Cả gương mặt đỏ do lạnh. Mùa đông Nha Khắc Thạch chuyện đùa, gió quất mặt như d.a.o cắt, gương mặt tới thổi và đông cả ngày cũng mất mấy hôm mới hồi .
“Rốt cuộc chuyện gì?” Mâu Văn hỏi Mâu Đức Xương: “Bố, hai đẩy xe về?”
Mâu Đức Xương : “Xe hỏng, còn cách nào.”
Mâu Văn cảm thấy bố gì đó đúng, nhưng hỏi thêm. Cả Tạ Sùng dựa cô, vài bước cô toát mồ hôi. Cô : “Tạ Sùng, đừng giả vờ. Anh yếu ớt như .” Dù thế, tay giữ chặt.
Khó khăn lắm mới dìu về nhà, cho sofa, bảo: “ ngủ một lát.” Trông như sắp c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-77-quen-lang.html.]
“Cởi áo !” Cát Vân Thanh tiến lên lột áo khoác của Tạ Sùng. Luồng khí lạnh nhốt bên trong tức khắc tràn . Bà đau lòng: “Trời ơi, đứa trẻ thật sự sắp đông hỏng .” Nhìn sắc mặt , giả vờ, sốt !
“Băng sương” mặt tan hết, cả như ngâm trong nước, đáng thương vô cùng.
Cát Vân Thanh dìu Tạ Sùng phòng Mâu Văn, bảo cô và Mâu Đức Xương mau mời bác sĩ tới nhà. Bà tức giận, chỉ Mâu Đức Xương mắng: “Đứa trẻ thật sự xảy chuyện, xem ông ăn thế nào với lão Liêu!”
Mâu Văn cùng Mâu Đức Xương bước gió tuyết.
Cô thật sự nhịn , giận hỏi: “Rốt cuộc chuyện gì?”
“Ban đầu bố chỉ trêu nó.” Mâu Đức Xương ngượng: “Hai đứa tình cảm , bố giận nó. Bố liền…”
“Kể từ đầu!” Mâu Văn : “Sao ở xe bố?”
“Nó gọi tới Nha Khắc Thạch, xem Tết dân gian. Sáng bố đón vùng chăn thả. Gặp bão tuyết lớn nên đầu về.” Mâu Đức Xương sắc mặt con gái, sợ cô giận, liền dỗ: “Đưa tay đ.á.n.h , hơn nữa nó cho cũng ít.”
“Sau đó?”
“Trên đường về, xe tắt máy. Bố trêu bảo xuống đẩy một chút là . Nó đội tuyết xuống đẩy, xe thật sự nổ máy. Chúng lái về, gần thành thì xe tắt…”
“Vậy con gọi bố ?”
“Bố mất điện thoại.”
“Vậy để gọi cho ?”
“Điện thoại nó cũng mất.”
Mâu Văn cảm thấy quá kỳ quặc, nhưng lười hỏi. Tuyết quá lớn, họ bước sâu bước cạn gần nửa giờ, cuối cùng mời bác sĩ già khỏi nhà.
Tạ Sùng quả thật bệnh, sốt cao. May mà phổi vấn đề. Bác sĩ già kê viên t.h.u.ố.c cho uống, đầu thấy Mâu Văn liền : “Cô cũng sốt ?”
“Sao bác cháu bệnh?” Mâu Văn : “Hình như cháu cũng sốt lên .”
“Hai triệu chứng giống , thể cô lây cho .”
“…”
Mâu Văn cảm thấy ngày hôm nay quá kỳ lạ, rõ chỗ nào đúng sai. Cả sốt tới mơ màng. Cát Vân Thanh cho Tạ Sùng uống t.h.u.ố.c sang chăm cô.
Trong lúc bà Tạ Sùng hỏi: “Mâu Văn hạ sốt ?”
Cát Vân Thanh : “Lo cho ! Tết nhất chạy tới Nha Khắc Thạch gì? Nó bảo đẩy xe thì đẩy? Không chút kiến thức thường thức nào !”
“Đẩy xe tác dụng.” Tạ Sùng .
Cát Vân Thanh bảo im. Một lát hỏi: “Cậu đang dùng khổ nhục kế chứ?”
Tạ Sùng trở : “Mẹ, con khát.”
“Đừng gọi nữa, hai đứa ly hôn .” Cát Vân Thanh : “Ly hôn còn gọi gì? Gọi cô.”
“Mẹ nuôi, con khát.” Tạ Sùng .
Cát Vân Thanh chọc . Người đang sốt, đầu óc vẫn nhanh như thế, hiểu sống đến tan đàn xẻ nghé. Bà lệnh Tạ Sùng ngủ, trở về phòng , cạnh Mâu Văn.
Mâu Văn trở , khẽ hỏi: “Anh còn sốt ?”
“Sốt. Bốn mươi lăm độ, sắp sôi .” Cát Vân Thanh .
Nghe , Mâu Văn Tạ Sùng nghiêm trọng, yên tâm.
“Ngày mai là Tết .” Cát Vân Thanh : “Nó mà hạ sốt, con cũng thể đuổi .”
“Điện thoại hai mất ở ?” Mâu Văn hỏi: “Bố nhớ ?”
“Đang nhớ!” Cát Vân Thanh : “Ngày hôm nay như phim. Toàn chuyện gì . Bố con chỉ xót con, trong lòng giận Tạ Sùng. Sáng khi cửa còn bảo sẽ giày vò nó một chút ở vùng chăn thả, bảo đừng bậy, ông chừng mực. Giờ thì , hỏng xe , giày vò thành bệnh…”
Mâu Văn lẩm bẩm, lòng yên , nhắm mắt nhanh chóng ngủ, trong mũi phát tiếng “xì xì”. Cát Vân Thanh véo mặt cô, thở dài trở ngủ.
Nửa đêm Mâu Văn tỉnh, khát nóng.
Cô bếp đun nước uống, phòng tiếng động, liền rón rén tới xem. Đèn đầu giường sáng nhưng giường trống. Tạ Sùng ? Không nhảy lầu chứ? Cuống lên cô đẩy cửa, thấy quấn chăn xếp bằng bàn học, trán áp kính, tuyết ngoài cửa sổ.
Nghe tiếng, đầu.
“Cô đây, như thể hạ sốt vật lý.” Anh với Mâu Văn. Vì cổ họng khàn, mấy âm nuốt mất. Anh hắng giọng, gọi: “Lại đây, hạ sốt vật lý!”
Anh giống như bệnh.
Mâu Văn ở cửa chịu , hỏi: “Anh hạ sốt ?”
“ . Bây giờ cảm thấy nóng nhưng mồ hôi. Mở chăn một lúc lạnh. Đầu choáng váng, đau, ngủ …”
“Tạ Sùng.” Mâu Văn : “Anh sốt hỏng đầu ? Sao nhiều thế?”
Tạ Sùng nữa. Anh áp trán lên kính, giống mỗi đây Mâu Văn mưa, tuyết, gió, ánh nắng, cứ áp trán kính mà .
“Đẹp.”
“Gì?” Mâu Văn hỏi.
“Cô đây.” Tạ Sùng : “Tới xem.”
Mâu Văn nửa tin nửa ngờ qua, cạnh bàn, nghiêng xuống. Mấy con ch.ó nhỏ ngoài, cũng sợ lạnh.
“Không bảo cô chó.” Tạ Sùng : “Nhìn bên đó.”
Mâu Văn theo ngón tay . Có hai như học sinh đang tản bộ trong tuyết lớn. Họ phố tuyết, giữa hai cách một nhỏ, chuyện thì cùng nghiêng đầu . Ngoài trời lạnh như , Mâu Văn dám chắc lúc âm ba mươi độ, nhưng họ vẫn thong thả bước.
Cảnh như thế , Tạ Sùng dối. Mâu Văn đến ngẩn .
“Sao họ về nhà? Thành niên ?” Mâu Văn hỏi. Không đợi câu trả lời, cô mặt .
Trán trái Tạ Sùng áp lên kính, đang rũ mắt cô. Anh thấy mặt Mâu Văn vẻ như trẻ con. Về Nha Khắc Thạch, cô biến thành trẻ nhỏ. Điều hiếm bao.
Anh đương nhiên cũng nhớ mùa hè năm , họ cùng ở vùng chăn thả, đồng cỏ, trời đầy , và chạy.
Với Tạ Sùng, Nha Khắc Thạch quá xa xôi, chỉ chiếm vài ngày trong cuộc đời dài của , nhưng thứ về nơi đây rõ ràng đến thế. Đó là thời khắc hạnh phúc nhất trong đời sống hôn nhân.
Mâu Văn thẳng , ánh mắt thản nhiên, che giấu, ngược khiến Tạ Sùng vẻ bộ.
“Anh tới Nha Khắc Thạch gì?” Cô hỏi: “Còn lén liên lạc bố , rốt cuộc gì?”
Mâu Văn : “Có cam lòng? Trong tưởng tượng của , một phụ nữ rời một đàn ông thì đau đớn c.h.ế.t mới đúng?”
“Hay cảm thấy trong hai chúng , thứ do chủ đạo, sự cho phép của , bắt đầu cuộc sống mới?”
“ hiểu, thật sự hiểu. Khi ly hôn chúng còn tình cảm, bây giờ tại như thế?”
“Anh thấy phản ứng của đột ngột ?”
Mâu Văn thật sự hiểu.
Cô hiểu Tạ Sùng , hiểu đuổi tới Nha Khắc Thạch, cũng hiểu rõ ràng bố cô đang trêu chọc mà giả vờ …
“Mâu Văn.” Tạ Sùng : “Cô cần nghĩ nữa. Đáp án chính là điều sâu trong lòng cô nghĩ: Người đàn ông đúng là hèn, cần nữa, sốt sắng sán tới.”
“Gì?” Mâu Văn sửng sốt.
“Cô nghĩ đúng , Mâu Văn. Chính sốt sắng sán tới.” Tạ Sùng : “Chuyện là như .”
Mâu Văn thể tưởng tượng lời xuất phát từ miệng Tạ Sùng kiêu ngạo. Cô cảm thấy cả thế giới đều điên .
“ thích. Xin , thật sự sẽ thất vọng.” Mâu Văn .
“ .” Tạ Sùng : “ liên quan gì? thích cô, liên quan gì tới việc cô thích ?”
“Anh thể thích , nhưng đừng bám như cao dán da ch.ó ?” Mâu Văn nghiêm túc . Cô thật sự thích như . Cô còn ở tuổi tâm trí mở, cho rằng một đàn ông quấn lấy đồng nghĩa yêu sâu sắc. Cô cũng tuyệt đối vì sự quấn quýt của đàn ông mà yêu .
Cô phân biệt yêu và yêu.
Cô gì.
“Được.” Tạ Sùng : “Xin . Chờ hạ sốt sẽ .”