Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 80: Hoàn toàn mới
Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:53
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Sùng hề Mâu Văn chọc tức.
Tiền Tụng cảm thấy lẽ Tạ Sùng đang nhịn để tung một đòn lớn. Nếu , Mâu Văn chuyện với như , tại vẫn còn ?
Tạ Sùng : “Theo hiểu của về Mâu Văn, những lời cô thể thẳng thừng phần lớn đều chẳng chuyện lớn. Có lúc vì sĩ diện, lúc vì hơn thua, cũng lúc chỉ vì ngứa miệng. Khi cô im lặng gì mới đáng sợ.”
“Hiểu cô như mà vẫn để cô đá ?”
“Sau khi đá mới hiểu những chuyện .” Tạ Sùng .
“Lạc quan mù quáng.” Tiền Tụng thở dài. Mâu Văn thậm chí chẳng buồn thẳng Tạ Sùng, như thể chỉ là khí. Mỗi nghĩ tới đây, đều khó chịu, cảm thấy duyên phận giữa Tạ Sùng và Mâu Văn tận.
Tạ Sùng : “ từng chuyện với Will. Will bảo nếu cô đối xử với giống hệt thì tình hình mới thật sự lạc quan. Cô đối xử với khác khác, dù xa cách và lạnh nhạt đến cũng chứng minh vị trí đặc biệt trong lòng cô .”
“Will nhà bán hàng đa cấp ? Đen thành trắng, sống thành c.h.ế.t, ghét thành đặc biệt…” Tiền Tụng khịt mũi coi thường lý luận của Will. “ thấy chỉ đang dùng một cách khác để an ủi thôi.”
“Thế ? Vậy đúng là an ủi .”
Tạ Sùng thèm để ý gáo nước lạnh Tiền Tụng dội xuống nữa. Anh gọi điện kiểm tra công việc của “cấp ” Mâu Đức Xương. Cuộc gọi hai nhiệm vụ: Thứ nhất là hoạt động khách hàng của Lăng Mỹ, với tư cách đội trưởng đội tài xế, Mâu Đức Xương cần những gì; thứ hai là mùa đông, một hãng xe sẽ tổ chức lái thử và đ.á.n.h giá xe tại Hô Luân Bối Nhĩ. Khi sẽ tay đua chuyên nghiệp lái chiếc xe của Tạ Sùng, nhưng để bảo đảm hoạt động diễn thuận lợi hơn, họ còn cần thuê một trưởng đoàn chuyên nghiệp tại địa phương. Tạ Sùng đề cử ngôi Nha Khắc Thạch, Mâu Đức Xương.
“Thế là cửa đúng ?” Mâu Đức Xương . “Chắc chắn là cửa . Lỡ , chẳng sẽ khiến vị lãnh đạo như mất mặt ?”
“Cháu cửa .” Tạ Sùng . “Kinh nghiệm việc của bố phù hợp. Bố hiểu rõ tình hình địa phương nhất, quan hệ với ở khắp nơi, kinh nghiệm phong phú trong việc phục vụ khách hàng và khả năng giao tiếp cực kỳ . Quan trọng nhất là hình tượng cũng đạt tiêu chuẩn.”
“Hì hì, hình tượng đạt tiêu chuẩn thì đúng thật.”
Lúc câu , Mâu Đức Xương đang vuốt tóc gương đội mũ lên. Ông già trông thật tinh thần.
“Vì bố cả hai công việc .”
“Cậu tới ?” Mâu Đức Xương hỏi. “Họ bảo cũng tới.”
“Đương nhiên cháu sẽ tới. Một nhân vật quan trọng như cháu thể vắng mặt trong hoạt động quan trọng thế ?” Tạ Sùng cố ý vẻ kiêu ngạo. “Bố cứ đợi cháu! Đến lúc đó hai bố con một chén.”
“Được, một chén.” Trước khi cúp máy, Mâu Đức Xương lệnh cho Tạ Sùng: “Nhớ thả tim, bình luận và chia sẻ cho đấy!”
“Vâng.”
Tạ Sùng mở video ngắn của Mâu Đức Xương xem ha hả. Mở đầu video là một tấm ảnh selfie mặt to, phía là rừng bạch dương. Ông còn “di chuyển ống kính”, tự xoay cánh tay, cũng xoay theo, cảnh vật phía cũng đổi.
Buồn c.h.ế.t .
Tạ Sùng bỏ tiền đẩy lượt xem cho Mâu Đức Xương. Quả nhiên, một tiếng Mâu Đức Xương nhắn cho : “ sắp nổi tiếng . Sau các tổ chức hoạt động còn mời thì tăng giá đấy nhé.”
Tạ Sùng phần bình luận của Mâu Đức Xương, đến đau bụng. Bình luận nào ông cũng trả lời nghiêm túc: “Cảm ơn cả nhà.” Có hỏi tiền lương hưu của ông bao nhiêu, ông trả lời: “Sao, vay tiền ?”
Cười , Tạ Sùng nhớ tới cha .
Nếu ông còn sống, lẽ sẽ một video “Một ngày của ông lão giàu ”.
Ngày hôm , Mâu Văn mở tài khoản của Mâu Đức Xương, thấy video lượt xem cao, trong lòng nghĩ: Trời ơi, chẳng lẽ thêm hai năm nữa thể ăn bám bố ? Mình sẽ về Nha Khắc Thạch công chúa Nội Mông, ngày nào cũng ăn “cơm Internet” của bố, đời còn ai hạnh phúc hơn nữa?
Lúc Mâu Đức Xương gửi cho cô ảnh chụp một thông báo, hỏi: Dou+ là gì?
Mâu Văn mở xem, hóa dùng bỏ tiền đẩy lượt xem cho video của bố. Cô hướng dẫn Mâu Đức Xương mở ảnh đại diện của dùng , kết quả chẳng thông tin gì. Mâu Văn đại khái hiểu , : “Là vì chất lượng video của bố nên giúp bố quảng bá.”
Sau đó cô nhắn cho Tạ Sùng: “Đừng lãng phí tiền đẩy lượt xem nữa.”
“Ừ.” Tạ Sùng trả lời.
“Cảm ơn.” Mâu Văn . “Bố vui lắm.”
Tạ Sùng đắc ý vì một câu “cảm ơn”, : “Cô chặn !”
Có bệnh. Mâu Văn cảm thấy Tạ Sùng bệnh. Đã bao nhiêu năm mà lòng hẹp hòi của vẫn đổi.
Đệ t.ử trung thành của Tạ Sùng là Vương Chí Cường hôm nay từ bên ngoài trở về, hậm hực phịch xuống ghế. Mâu Văn ngẩng đầu khỏi máy tính, hỏi .
Cậu : “Em gặp sư phụ chị.”
“Lâm Vi Sâm ? Ông ?”
“Ông riêng .” Vương Chí Cường . “Cùng tham gia một triển lãm, tờ quảng cáo của ông ghi là ‘ thầy nổi tiếng trong ngành’. Người hỏi ông từng dạy những ai, ông bảo học trò của trải khắp thiên hạ. Người hỏi thế còn Mâu Văn thì , ông đó là học trò đáng kể nhất của .” Vương Chí Cường chỉ thiếu điều nhảy dựng lên. “Phì! Ông là cái thá gì mà ngày nào cũng kiểu đó?”
Nghe , Mâu Văn ha hả, xong mới hỏi: “Thành tích của ông ở triển lãm thế nào?”
“Đương nhiên là . Đạp lên chị Văn mà lên, thể ?” Vương Chí Cường .
“Ghế tai đây.” Mâu Văn . “Chị dạy một chiêu.”
Vương Chí Cường ghé sát tới Mâu Văn chỉ dẫn. Người việc binh ngại dối trá, nhưng chiêu Mâu Văn dạy Vương Chí Cường cũng quá gian xảo, khác gì năm đó cô tới khu nhà mới, tự xưng là quản lý hậu mãi thiết kế của khác.
Cô bảo Vương Chí Cường để mắt xem rốt cuộc những ai thêm phương thức liên lạc của Lâm Vi Sâm, bất kể doanh nghiệp cá nhân đều theo sát. Sau khi rời , tìm một theo, rằng phương thức liên lạc của Lâm Vi Sâm quá bận nên gọi , để đề phòng bất trắc thì hãy thêm điện thoại của trợ lý.
“Sau đó thì ?” Vương Chí Cường hiểu.
“Trước tiên khuấy đục nước.” Mâu Văn . “Sau đó vô tình tiết lộ cách cho ở gian hàng của các công ty khác.”
“À? Làm thế ?”
“Tại ? Thủ đoạn bình thường thôi. Mỗi khách hàng tới triển lãm đều sẽ thêm nhiều , chẳng cũng tới trung tâm nội thất thêm liên lạc ? Để mua sắm còn so giá. Cùng một đạo lý.” Mâu Văn . “Trước tiên khuấy đục nước, đó chúng mò cá trong nước đục. Đợi chị phó tổng thư ký hiệp hội , chị sẽ từ từ xử lý ông .”
“Dễ ?” Vương Chí Cường hỏi. “Em thấy sư phụ chị cũng bận chuyện lâu .”
“Chưa đủ thâm niên.” Mâu Văn thở dài. “Chị giành giải lớn trong cuộc thi ngành mới . Đây là yêu cầu cứng của họ, đạt thì khỏi bàn.”
“Vậy giành ?”
“Không .” Mâu Văn . “Trước đây chị định dùng thiết kế nhà của một khách cũ tác phẩm dự thi. Đáng tiếc vị khách dính tới một vấn đề kinh tế… tác phẩm lẽ dùng nữa. Chị chọn .”
“Chị Văn nhất định .” Lúc Vương Chí Cường chợt nhớ gì đó, tìm tờ quảng cáo của Lâm Vi Sâm đưa cho Mâu Văn xem. Cậu : “Chị Văn, chị bảo trùng hợp ? Trước đây em tới nhà Tạ lấy đồ, một lúc. Em ấn tượng với nhà Tạ…”
Trên tờ quảng cáo của Lâm Vi Sâm, Mâu Văn thấy căn nhà do thiết kế cho Tạ Sùng.
“Nhà Tạ do sư phụ chị thiết kế. Ông còn mang thi lấy giải!”
“Lấy giải?” Trước đây Mâu Văn từng chuyện . Cô cũng chỉ mới bắt đầu quan tâm tới việc dự thi trong một năm gần đây vì hiệp hội. Lúc cô thấy tờ quảng cáo rằng Lâm Vi Sâm dùng thiết kế giành giải ba của một cuộc thi thiết kế.
Giải ba cũng dễ lấy, huống hồ đó là căn nhà đầu tiên trong đời Mâu Văn tự tay thực hiện. Vì khi ký hợp đồng, nhà thiết kế chính là Lâm Vi Sâm, còn cô chỉ là một thực tập sinh quyền ông, nên thành quả của cô cứ thế ngang nhiên chiếm đoạt.
Mâu Văn cảm thấy thoải mái.
Vương Chí Cường thấy sắc mặt cô đúng, liền hỏi: “Chị Văn, chẳng lẽ đây là thiết kế của chị? Vậy ông cũng quá hổ ! Em…”
“Bỏ .” Mâu Văn . “Chuyện mắt đôi co với ông . Đã là chuyện quá khứ . Giữa chị và sư phụ chị là nợ cũ dây dưa dứt. Chúng cứ để mắt tới triển lãm .”
Vương Chí Cường nhận lệnh, lập tức vui lên. Cậu giống như một con gà chọi, chịu uất ức thì co ro nhu nhược, nhưng chỉ cần Mâu Văn “xông lên cho chị”, lập tức nghênh ngang ngoài đ.á.n.h .
Hề Doãn Trình xong việc thì gửi cho Mâu Văn một biểu tượng “thở phào”. Mâu Văn trả lời: “Mặt trời xuống núi , hẹn khách ăn tối, tiện thể báo cáo tiến độ.”
“Ừm ừm.” Hề Doãn Trình trả lời. “Nhớ bảo vệ nhé.”
“Ý gì?” Mâu Văn hỏi. “Chỉ ăn cơm thôi, chuyện nguy hiểm.”
“Lòng hiểm ác, đừng uống rượu với khách, nếu uống thì uống ít thôi. Sau đổi sang uống ?”
Mâu Văn cảm thấy câu kỳ lạ, nhưng nghĩ sâu, chỉ trả lời: “Được , uống .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-80-hoan-toan-moi.html.]
Trả lời xong, cô đeo túi vải ngoài.
Trong túi vẫn như khi, sổ, bút, bản vẽ và một vài dụng cụ nhỏ. Cô hẹn khách tại một nhà hàng đồ ăn lành mạnh, mỗi một phần bít tết, thêm vài món phụ, ăn trò chuyện.
Giữa chừng, Hề Doãn Trình hỏi: “Không uống rượu chứ? Nếu uống thì báo , tới đón nhé.”
Mâu Văn chụp ảnh bàn ăn gửi cho , đáp một biểu tượng vui vẻ.
Mâu Văn chậm cảm. Cô cảm nhận sự khác biệt vi diệu giữa và Hề Doãn Trình.
Hôm Sở Lăng hỏi cô: “Cô và thầy Hề thế nào ?”
Mâu Văn : “Rất . Khi rảnh thầy Hề sẽ đưa ăn ngon, lúc tới cũng đặt đồ ăn cho . Bình thường thiếu gì, nhanh sẽ mua. Quan trọng nhất là thật sự đáng tin, gặp nhiều vấn đề đều thể tìm , giải quyết !”
“?” Sở Lăng gửi tới một dấu hỏi.
“Làm ?” Mâu Văn trả lời.
“Lần hỏi cô và thầy Hề thế nào, cô ‘ thích thầy Hề lắm’.” Sở Lăng . “Cách diễn đạt của cô đổi .”
“Ồ.” Lúc Mâu Văn : “Thầy Hề thích xã giao. Anh lo ngoài xã giao bỏ thuốc, hoặc hành động thích hợp với khác.”
Sở Lăng trả lời: “Để hỏi thầy Hề xem?”
“Đừng.” Mâu Văn . “ sẽ tìm thời gian tự chuyện với thầy Hề. Anh quá bận, lúc đang ăn cơm cũng gọi . Đợi tìm một thời điểm thể chuyện sâu.”
“Chẳng hai định nghỉ phép Maldives ?”
“Anh .” Mâu Văn . “ cũng đang mong chờ, thể chuyện thật kỹ.”
Điều Mâu Văn cần chỉ là “ chuyện thật kỹ”. Cô thích hiểu lầm. Có một hiểu lầm sẽ kéo theo hiểu lầm tiếp theo, những hiểu lầm ngừng xuất hiện cuối cùng sẽ phá hủy một mối quan hệ. Cô sự thẳng thắn, thích sự thẳng thắn.
“Chủ ý” cô đưa cho Vương Chí Cường quán triệt thực hiện. Ngày hôm , trong nhóm điều phối triển lãm, cấp của Lâm Vi Sâm công khai mắng Vương Chí Cường.
Vương Chí Cường châm chọc đáp : “Nhà thiết kế Lâm là sư phụ của sếp , là trợ lý của nhà thiết kế Lâm, gì sai ?”
Đối phương nhất thời trả lời thế nào, Vương Chí Cường : “Anh em, thịt cùng ăn, canh cùng uống chứ.” Cậu học một hai phần công phu “mặt dày” của Mâu Văn.
Mâu Văn xem , nghĩ bụng tuyển Vương Chí Cường quả nhiên uổng, đúng là một kẻ ác liệt.
Lâm Vi Sâm vẫn im lặng lưng. Mâu Văn thấy ông án binh bất động, cô cũng gì, mặc Vương Chí Cường cãi với cấp của ông. Qua vài , Mâu Văn phát chán, trực tiếp rời nhóm.
Quản lý phát triển khu vực Bắc Kinh của triển lãm gọi điện cho Mâu Văn, chuyện cô cũng chỗ đúng. Mâu Văn : Ông công khai bảo là học trò đáng kể nhất của ông thì đúng ? Vấn đề là cũng học trò của ông .
“Cãi như cách.”
“Vậy bảo ông xin .” Mâu Văn . “Ai sai đó xin .” Nói xong cô tiếp: “Gian hàng cũng bỏ tiền thuê, cùng một tiền mà ông rộng hơn hai mét vuông, vị trí cũng hơn. Khách hàng nhặt chỗ hở, những chuyện đó đều bỏ qua. Ông còn giẫm một chân. còn định hỏi đây. Ban đầu , bảo cạnh gian hàng của là màn hình điện tử…”
Một tràng lời lý cứ của Mâu Văn khiến quản lý phát triển á khẩu. Anh : “Ôi, đều là nhà cả, đừng giận nữa. hỏi thử. Chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa .”
“Xin , mới hóa chuyện.” Mâu Văn cứng rắn cúp máy. Nhân viên bên cạnh giơ ngón cái với cô: “Hả giận, thật hả giận.”
Mâu Văn ngẩng cằm: Hừ!
Lúc Mâu Đức Xương gửi cho cô một tấm ảnh: ông mặc một bộ vest vặn, càng tôn vẻ tinh thần.
Mâu Văn trả lời: “ là nên đặt may một bộ. Sau bố con cũng là phận .”
“Hì hì.” Mâu Đức Xương trả lời. “Hoạt động của công ty Tạ Sùng yêu cầu hình tượng, họ may quần áo cho tất cả tài xế.”
“Ai cũng ?”
“. bộ của bố khác, bố là đội trưởng đội tài xế, hơn của khác một chút.”
Vài ngày , Mâu Đức Xương mặc bộ vest , xe dẫn đầu, “oai phong lẫm liệt” đón những vị khách quý từ phương xa tới.
Với tư cách nhóm quản lý cấp cao đầu tiên của Lăng Mỹ, Tạ Sùng đương nhiên xe của Mâu Đức Xương. Đây là đầu Mâu Đức Xương thấy Tạ Sùng như thế : Anh mặc một bộ quần áo đắt, đeo chiếc đồng hồ quý giá, xách cặp da màu đen, chuyện với cấp thì nghiêm túc, hề đùa.
Ông thấy nữ cấp trợn mắt, suýt nữa nhịn . Ông cũng trợn mắt. ông cảm thấy Tạ Sùng như thật , giống một công việc đàng hoàng. Sau đầu tới Nha Khắc Thạch, từng đùa với Mâu Đức Xương: Con rể ông uống rượu giỏi như , gương mặt , nghề “tiếp rượu” đấy chứ?
Bây giờ , Tạ Sùng xuất hiện với dáng vẻ thế .
Trong đội tài xế ít bạn cũ ở Nha Khắc Thạch, từng uống rượu với Tạ Sùng, cũng từng hút t.h.u.ố.c mời… Lúc thấy Tạ Sùng “khác hẳn thường”, ai nấy đều nghĩ: Chàng rể Bắc Kinh thật sự là “nhân vật lớn” .
Lớn tới mức nào chứ? Nhìn vẻ mặt của họ, Tạ Sùng nghĩ: Một con kiến nhỏ ở Bắc Kinh tới Nha Khắc Thạch giả đại ca. Anh giỏi tự giễu, mang tâm trạng lên xe của Mâu Đức Xương với gương mặt nghiêm nghị.
Cửa xe đóng , vẫn chịu thả lỏng nét mặt, còn diễn tiếp.
Mâu Đức Xương qua gương chiếu hậu, : “Mời ngài vững, điểm đến đầu tiên hôm nay là khách sạn để cất hành lý.”
“Cháu tới khách sạn.” Tạ Sùng . “Đợi họ xuống hết, bố chở cháu .”
“Cậu ?”
“Cháu ăn bánh bao.” Nói xong câu , Tạ Sùng đột nhiên thả lỏng, : “Lão Mâu, cháu ăn bánh bao to của nuôi! Vì miếng mà cả ngày cháu ăn gì !”
Anh diễn nữa, Mâu Đức Xương cũng diễn nữa, : “Vậy đợi đoàn xe của xong. là xe dẫn đầu, giữ đội hình cho .” Sự nghiêm túc của Mâu Văn chắc học từ cha. Mâu Đức Xương xong phận sự của mới đưa Tạ Sùng ăn bánh bao mà nhớ mãi quên.
Đương nhiên Tạ Sùng thấy vấn đề gì. Anh thậm chí còn với Mâu Đức Xương: “Chỉ dựa sự nghiêm túc của bố, hoạt động vẫn để bố đội trưởng đội tài xế.” Cứ như đội trưởng tài xế là chức quan lớn nào đó.
Từ khi rời đêm giao thừa, từng gặp hai lớn.
Anh từng hứa với họ sẽ chăm sóc cho Mâu Văn, và cố hết sức. Anh chỉ lặng lẽ ở bên cạnh Mâu Văn từ xa, ngoài đôi lúc ngứa miệng, từng chuyện vượt giới hạn.
Dù , khi bước tiệm bánh bao, trong lòng vẫn căng thẳng. Sự căng thẳng thể hiện tay chân, dè dặt tìm ghế cho , mới thích hợp.
Cát Vân Thanh thấy , túm bộ vest may đo cao cấp của kéo tới bàn bột, : “Đừng ăn chực. Làm việc !”
Tạ Sùng lập tức vui lên, : “Mẹ nuôi đợi con gói một cái bánh bao mười tám nếp nhé!”
Cát Vân Thanh vụng về giày vò cục bột , mười tám nếp thì đừng mơ, liền vỗ một cái, đuổi : “Chưa thấy ai vụng về như .”
Tạ Sùng , bên cạnh giúp những việc về cơ bản chẳng tác dụng gì.
“Ở thêm vài ngày ?” Cát Vân Thanh hỏi. “Khó khăn lắm mới tới một .”
“Được, con ở thêm vài ngày.”
“Để lão Mâu đưa chơi, lái chiếc xe của .”
“Được.”
Cát Vân Thanh ngước mắt , : “Lần đừng tiêu tiền. Chúng chiêu đãi .”
“Vâng.” Tạ Sùng . “Sắp xếp cho nhé, con lắm chuyện lắm.”
Trong tiệc tối, Mâu Đức Xương dẫn đội tài xế ăn ở nhà hàng nhỏ bên cạnh. Nghe hội trường náo nhiệt, họ liền chạy sang ghé mắt qua khe cửa lớn xem vui.
Lúc Tạ Sùng đang sân khấu phát biểu.
Anh phong độ phóng khoáng, cử chỉ tự nhiên, lời bất phàm. Mâu Đức Xương nhịn chụp một tấm gửi cho Mâu Văn. Ông thể khiến con gái vui, nhưng thật sự nhịn nổi.
Khi Tạ Sùng phát biểu xong, Mâu Đức Xương dẫn đầu vỗ tay bên ngoài. Ông giơ ngón cái chỉ lưng, : “Thấy ? Con trai !”