Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 81: Hoàn toàn mới

Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:54
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi hoạt động kết thúc, Tạ Sùng ở Nha Khắc Thạch thêm hai ngày.

Một trong hai ngày , theo Mâu Đức Xương tới vùng chăn thả.

Trong lòng thích vùng chăn thả. Ở đó, Mâu Đức Xương gọi video cho Mâu Văn. Cô rời chỗ khách hàng, đang phố.

Mâu Văn thấy Mâu Đức Xương kéo Tạ Sùng , bảo chào cô. Tạ Sùng chỉ tượng trưng giơ tay, : “Chào cô, Mâu Văn.”

“Chào , Tạ Sùng.” Mâu Văn bắt chước tư thế và giọng điệu của , coi như chào hỏi.

“Bố, lát nữa con còn việc. Hai cứ chơi nhé.” Nói xong, Mâu Văn cúp máy. Liêu Hiểu Hoa hẹn cô ăn cơm, giọng trong điện thoại mệt mỏi. Mâu Văn lo bà chuyện nên vội vàng tới.

lâu gặp Liêu Hiểu Hoa. Lần bà về Bắc Kinh giải quyết công việc, ở vài ngày. Liêu Hiểu Hoa cảm, ăn gì cũng thấy ngon. Mâu Văn liền hỏi: “Mẹ ăn gà xào cay ?” Cô nhớ đây Liêu Hiểu Hoa từng , mỗi khi ăn gì cũng nhạt miệng bà thích ăn gà xào cay. Bình thường bà ăn thanh đạm, chỉ những lúc thế mới dựa món cay để đ.á.n.h thức vị giác.

“Muốn ăn.” Liêu Hiểu Hoa .

“Vậy con cho .” Mâu Văn đặt mua nguyên liệu điện thoại cạnh Liêu Hiểu Hoa. Phát hiện bà cứ , cô liền hì hì với bà.

“Ngốc nghếch.” Liêu Hiểu Hoa xoa đầu cô, Mâu Văn bèn sát . Liêu Hiểu Hoa đối xử với cô, cô hiểu rõ trong lòng. Tuy hai gặp nhiều, Mâu Văn vẫn thiết với bà.

“Sau ly hôn sống thế nào?” Liêu Hiểu Hoa hỏi.

“Rất .” Mâu Văn . “Ngày nào con cũng nghiêm túc việc, sự nghiệp đang tiến lên vững vàng. Con tham gia cuộc thi, đang nghiên cứu tác phẩm dự thi.”

“Nghiên cứu xong ?” Liêu Hiểu Hoa hỏi. “Ngành của các con tài tụ hội, từ bậc thầy kiến trúc cho tới gương mặt trẻ mới nổi đều chen chung một chỗ. cũng , ngành nào chẳng ?”

“Có manh mối .” Mâu Văn . “Con hai bạn đang chuẩn sửa nhà mới. Một căn thiên về sinh hoạt, một căn thiên về hưởng thụ. Ngày nào con cũng nghiên cứu gian của hai căn nhà . con còn một phương án dự phòng…” Nói tới đây Mâu Văn dừng , đó kiên định : “Con định thuê một căn nhà ở ngoại ô tự cải tạo. Cải tạo thành một gian kiểu mới kết hợp ở, kinh doanh và nghỉ ngơi.”

Nghe , mắt Liêu Hiểu Hoa sáng lên: “Con cần ý kiến của ?”

“Cần.”

“Mẹ thích phương án dự phòng của con.” Liêu Hiểu Hoa . “Ít nhất thú vị, trói buộc.”

“Vậy con chọn phương án dự phòng!” Được Liêu Hiểu Hoa khẳng định, Mâu Văn lập tức vui lên. Cô với bà: “Thật con lén xem ! Con thích những căn nhiều gian để cải tạo, cũng từng tới xem các làng nghệ thuật xây , , nhưng con cảm thấy sẽ phương án hơn. Vì bây giờ con quyết định , con sẽ thuê!”

“Con đến ?”

“Con lời khuyên. Mẹ mắt , kiến thức. Mẹ bảo khả thi thì chắc chắn sẽ khả thi.”

Liêu Hiểu Hoa : “Mẹ hiểu con. Nếu thật sự quyết định, con sẽ . Con , nhắc tới phương án dự phòng là cả con hưng phấn.”

“Hì hì.” Mâu Văn . “Mẹ chỉ ở Bắc Kinh mấy ngày, còn gặp bạn bè gì đó ? Tạ Sùng ở Bắc Kinh, tới Nha Khắc Thạch dự hoạt động . Nếu cần gì, chẳng hạn cần một tài xế tạm thời, con đều thể tới.”

Liêu Hiểu Hoa : “Vậy hôm nay con trò chuyện với .”

“Con thể trò chuyện với tới sáng.” Mâu Văn . “Nếu cần.”

“Tới sáng thì cần, thức nổi. Nói chuyện thêm một lúc là .”

“Được.”

Điện thoại vang lên, cô thấy tin nhắn của Hề Doãn Trình. Anh : “Hôm nay đột nhiên nghỉ, xem phim ?”

“Xin .” Mâu Văn . “Hôm nay ở cùng một bạn, tới chỗ bạn .”

“Bạn nào?” Hề Doãn Trình hỏi.

“Mẹ của Tạ Sùng.” Lần Mâu Văn né tránh, trực tiếp trả lời.

Hề Doãn Trình hỏi cô: “Đã ly hôn , tại vẫn còn liên lạc với ?”

“Bỏ qua quan hệ hôn nhân, chúng cũng coi là bạn.” Mâu Văn trả lời.

Hề Doãn Trình chuyện với cô nữa.

Cô cũng trả lời thêm tin nhắn của Hề Doãn Trình.

Cô thích ở bên Liêu Hiểu Hoa. Tuy hai qua nhiều, Liêu Hiểu Hoa trí tuệ, quyết đoán. Mỗi trò chuyện với bà, Mâu Văn đều học điều gì đó. Cô tiếp tục giải thích các mối quan hệ xã hội của với Hề Doãn Trình.

Cô ở cùng Liêu Hiểu Hoa tới muộn. Khi về nhà, cô thấy Hề Doãn Trình lầu. Muộn thế vẫn đợi cô, nhưng báo .

“Anh tới một tiếng?” Mâu Văn hỏi.

Hề Doãn Trình gì, chỉ đưa đồ trong tay cho cô. Đó là một loại t.h.u.ố.c bôi của bệnh viện mà đây Mâu Văn , nhờ kê giúp.

“Oa, cảm ơn.” Mâu Văn . “Đi dạo ?”

“Đi một lát.”

Hai tản bộ đường phố ban đêm. Hề Doãn Trình mấy thôi.

Mâu Văn là thẳng thắn. Cô thích tình cảnh giấu giấu giếm giếm thế , nó khiến cô mệt mỏi.

“Có ?” Mâu Văn hỏi. “Đừng lo, cứ thẳng là .”

Hề Doãn Trình nghĩ một lát : “ nên , nhưng trong lòng vui.”

“Cứ .” Mâu Văn . “Chúng trò chuyện cho rõ.”

thích cô xã giao.” Hề Doãn Trình . “Cô luôn xã giao, lúc còn uống chút rượu. Người cô giao tiếp đủ hạng đủ loại, dạng nào cũng . Trong mắt , gần như chẳng ai .”

Mày Mâu Văn bất giác nhíu .

nhớ gần nhất nhíu mày như là khi nào.

Cô cảm thấy con đúng là một sinh vật phức tạp. Ban đầu cô thấy Hề Doãn Trình thật , chu đáo, ấm áp, tỉ mỉ, thể mang cho cô cảm giác gia đình. Sau khi ly hôn, cô tham luyến cảm giác một mái nhà, như thể cái hố khuyết thiếu suốt mấy năm hôn nhân đang cần lấp gấp.

Hề Doãn Trình là một , nhưng một khi bước quan hệ mật, sẽ biến thành một khác. Anh quản thúc, chiếm hữu, quan tâm khác sống thế nào, chỉ mong nội tâm yên .

Hiện giờ mới chỉ lộ một mầm nhỏ khiến Mâu Văn rùng .

Lúc cô nghĩ tới một phép so sánh buồn : Cô biến thành Tạ Sùng năm , còn Hề Doãn Trình biến thành cô năm . Tạ Sùng thích cảm giác gia đình cô mang , mà cô cũng từng nghĩ về Hề Doãn Trình như thế.

“Sao cô ?” Hề Doãn Trình hỏi.

Mâu Văn hỏi : “Anh cảm thấy trở ngại tâm lý của thể giải quyết ?”

“Ý cô là gì?” Hề Doãn Trình hiểu.

“Ý thể kiểm soát ? Có thể xóa bỏ thành kiến và trở ngại ? Công việc của vốn là như .”

“Cô thể giống những nhà thiết kế khác, yên tâm thiết kế.”

nhà thiết kế khác.” Mâu Văn . “ bối cảnh ở Bắc Kinh, cũng nhiều tiền. cần ngừng tiếp xúc với mới thể giành khách hàng. cho rằng hiểu đạo lý .”

hiểu.” Hề Doãn Trình . “ nghĩ cô thể đổi cách khác. Chẳng hạn giao hết những việc đó cho cấp , bây giờ cô chỉ cần yên tâm thiết kế. Rời xa con , rời xa thị phi.”

“Trạng thái chính là trạng thái việc lý tưởng của . Anh tưởng ?” Mâu Văn cảm thấy Hề Doãn Trình mắt giống như một quen. “Khi mới quen , cho rằng hiểu công việc của . Việc chúng qua cũng xây dựng tiền đề nghĩ hiểu.”

“Còn nữa, ‘rời xa con , rời xa thị phi’ nghĩa là gì?” Mâu Văn hỏi tiếp.

Đây là một vấn đề phức tạp.

Sau khi qua với Mâu Văn, Hề Doãn Trình cũng từng cố ý dò hỏi về cô. Đánh giá dành cho Mâu Văn phức tạp. Người đều dã tâm, từ thủ đoạn, còn vài lời khó .

“Có nhiều lời đồn về cô.” Hề Doãn Trình . “Đương nhiên như , tin cô. những lời đồn thật sự cho cô.”

“Chẳng lẽ quản lời đồn? quản miệng khác.”

Nói xong, Mâu Văn cứ thế Hề Doãn Trình.

Cô vẫn thấy một con giản dị, sạch sẽ, nhưng trở nên xa lạ với cô.

Bỏ . Trong lòng cô nghĩ như .

Chỉ trong một khoảnh khắc, nhiệt tình nguội xuống. Thật kỳ lạ.

Cô một lòng lao về phía , cần gì hao tổn tâm trí vì những chuyện tình cảm vụn vặt ? Cần gì giải thích bản với một để đổi lấy sự thấu hiểu của họ? Cô . Làm sẽ khiến cô nhớ tới cảnh tương tự giữa cô và Tạ Sùng, khi liều mạng chứng minh với Tạ Sùng rằng yêu .

“Về thôi.” Mâu Văn . “Muộn .”

Đây là đầu cô chuyện với Hề Doãn Trình bằng giọng như .

Trước đây cô luôn với Hề Doãn Trình nhẹ nhàng, vì Hề Doãn Trình vốn là như thế. Cô thích kiểu giao tiếp chậm rãi như nước chảy , khiến cô cảm thấy ngày thàng cứng từ từ, thong thả.

bên cảm giác từ từ, thong thả đó cũng ẩn giấu những vấn đề gần như thể thấy.

đợi Hề Doãn Trình trả lời, đầu bỏ .

Mâu Văn khác . Khi Tạ Sùng nhắc chuyện ly hôn, cô cảm thấy như rút gân lột xương, ăn cơm cũng chẳng sức lực, như thể chỉ đang phí hoài ngày tháng. Cô dũng khí đầu bỏ như , mà cố ý rèn luyện mới .

Bây giờ cô .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-81-hoan-toan-moi.html.]

đầu bỏ .

Còn về tới nhà, gió nổi lên. Điện thoại cô vang, mở thấy là Mâu Đức Xương. Sau lưng bố là một căn lều Mông Cổ lớn, bên trong đầy tiếng .

Bố uống chút rượu nhưng say. Ông chỉ phía , với Mâu Văn: “Lần Tạ Sùng xong . Nó chuốc say.”

“Hai chuốc gì?”

“Là nó bảo uống gục tất cả .” Mâu Đức Xương .

Tạ Sùng loạng choạng từ trong , tới mặt Mâu Đức Xương, khoác tay lên vai ông cúi điện thoại. Vẻ mặt đầy men say. Lúc thấy Mâu Văn, líu lưỡi hỏi: “Cô ? Không vui ?”

.” Mâu Văn .

, Tạ Sùng tin. Anh lập tức cao giọng: “Cô ly hôn với , chẳng nên vui hơn ? Sao thoát biển khổ nó nhảy biển khổ nữa?”

“Cô thích chịu khổ ?” Nói xong Tạ Sùng ha hả, chỉ Mâu Văn với Mâu Đức Xương: “Mâu Văn thích chịu khổ. Người cô tìm, …”

“Tạ Sùng!” Mâu Văn đột nhiên hét lớn giữa đường. “Anh bệnh ? Ai thích chịu khổ? Khổ thì cần nữa, hiểu ? Không cần nữa!”

Mâu Văn cúp video.

Cô sẽ phiền não vì Hề Doãn Trình. Cô với Hề Doãn Trình, nhưng cô chỉ cần cảm thấy uất ức thì chính là cô đang với bản .

Có một câu Tạ Sùng đúng: Cô ly hôn với để bơi khỏi biển khổ nhảy một biển khổ khác. Cô ly hôn là để cuộc sống hơn và một bản chỉnh hơn.

Cô nhắn cho Hề Doãn Trình: “Bỏ , thầy Hề. May mà chỉ bắt đầu, ràng buộc sâu. Công việc của vốn như , mãi mãi yêu công việc của . sẽ đổi chỉ vì thích. Chúng dừng ở đây .”

Gửi tin nhắn xong, cả cô nhẹ nhõm.

Đời dài như , cô sẽ thích ai, thích ai đều thể . Theo lời Sở Lăng: Con sẽ hết tới khác bước những mối tình khác , kết thúc vì những nguyên nhân khác . Đánh mất đồ, nhặt đồ, chậm rãi đổi hành lý của . Cuối cùng thứ còn mới là hữu dụng nhất.

Mâu Văn luôn cần những thứ hữu dụng, cần hành lý thể giúp xa hơn.

Còn bên , Tạ Sùng tiếng hét của Mâu Văn tỉnh rượu hơn nửa. Anh dám tin, hỏi Mâu Đức Xương: “Vừa gì?”

“Vừa chịu khổ thì sẽ cần nữa.” Mâu Đức Xương . “Nó bảo cần nữa ?”

“Không …” Tạ Sùng dùng sức xoa mặt, đó . “Cô là… cô chia tay . Cô chia tay , lão Mâu!”

Tạ Sùng bật trong cơn gió dữ thảo nguyên. Trong lều Mông Cổ vang lên tiếng nhạc, bắt đầu nhảy múa. Tạ Sùng họ kéo , cùng hòa trong niềm vui.

Sáng hôm , Mâu Văn thức dậy lái xe tới vùng ngoại ô xa.

Liêu Hiểu Hoa đúng. Mâu Văn suy nghĩ kỹ, quyết định cải tạo một căn nhà kiểu mới, khám phá cách sử dụng gian mới. Nếu dự thi, cô nên dùng nhà của khác, mà dùng của , dù chỉ là nhà thuê.

Cô nhanh chóng thuê một căn nhà cũ sáu gian, kèm theo một sân lớn. Hiện giờ vài con mèo hoang đang chạy tới chạy lui trong sân. Mâu Văn hỏi Cố Cẩm Thư: “Cẩm Thư, nơi thế nào?”

Cố Cẩm Thư trả lời: “ ủng hộ cô, nhà thiết kế Mâu. Cứ thuê chỗ , cô thế nào thì .”

“Đợi giành giải lớn, hướng kinh doanh của công ty chúng sẽ đổi.” Mâu Văn . “ nhắm một hướng mới. Chúng những vụ nhỏ nữa.”

đoán .” Cố Cẩm Thư . “Nhà thiết kế Mâu của chúng sắp lao tới giai đoạn tiếp theo!”

“Hì hì.” Mâu Văn . “Cẩm Thư, nhiều cảm ngộ mới về cuộc sống và tình cảm, chuyện với cô, tâm sự với cô. nhớ cô.”

“Vậy cô còn về?” Cẩm Thư . “ ở công ty hai mươi phút …”

“Cẩm Thư? Cô về ?”

Mâu Văn nhét lộn xộn thước, sổ và bút túi vải, với chủ nhà cũ: “ đo nữa, lấy căn . chuyển tiền đặt cọc qua mạng.”

Nói xong, cô co chân chạy mất.

Mâu Văn nhớ Cố Cẩm Thư quá.

Đợi tới công ty, cô đẩy cửa hô: “Cẩm Thư!”

Cố Cẩm Thư dậy bước tới đón cô. Tạ Sùng vốn đối diện Cố Cẩm Thư bắt chéo chân, Mâu Văn.

“Chẳng đang ở Nha Khắc Thạch ?” Mâu Văn ngạc nhiên, ôm Cố Cẩm Thư với Tạ Sùng. “Chẳng chuốc say ? Anh mọc cánh ?”

“Chút rượu thôi.” Tạ Sùng khịt mũi coi thường. “ giả vờ một chút mà cô thật sự tưởng say.”

“Anh say thật. Thừa nhận say gì mất mặt?” Mâu Văn nhướng mày, vạch trần Tạ Sùng.

Cố Cẩm Thư thấy một vẻ mặt khác gương mặt Mâu Văn.

Cô dường như bắt đầu “ quan tâm”, giống một con mới.

Tạ Sùng với Cố Cẩm Thư: “Đi thôi, ăn.”

Mâu Văn nghi hoặc, Cố Cẩm Thư lập tức giải thích: “Nhà thiết kế Mâu, trùng hợp lắm. Công ty Tạ Sùng đang phục vụ một công ty và bé, còn một loạt câu chuyện cho sản phẩm của công ty . Hiện giờ bên Tạ Sùng chắt lọc một nội dung trong những câu chuyện đó để dùng quảng cáo.”

Sợ Mâu Văn nghĩ nhiều, Cố Cẩm Thư giải thích: “Năm ngoái tự gửi bài liên hệ. Tuần Lăng Mỹ mới giành hợp tác .”

Thế giới thật nhỏ.

Đương nhiên Mâu Văn sẽ cản Cố Cẩm Thư bàn công việc. Lúc Tạ Sùng phấn chấn lên, khiêu khích hỏi cô: “Đi ? Không thiếu phần cô.”

…” Chữ “” của Mâu Văn còn , Tạ Sùng túm cổ áo nhấc cô dậy.

“Tạ Sùng, đừng động tay động chân với .” Mâu Văn chỉnh quần áo.

Cố Cẩm Thư bên cạnh .

Cô đột nhiên nhớ tới mấy năm , trong văn phòng nhỏ khu nhà của Tạ Sùng, thỉnh thoảng sẽ tới tìm Mâu Văn. Còn Cố Cẩm Thư với tư cách nhân viên duy nhất của văn phòng cũng từng thấy họ như thế.

Khi hai chuyện, Tạ Sùng thỉnh thoảng vỗ đầu hoặc véo má cô, bật . Hoặc giận . Giận nhanh hòa.

Cố Cẩm Thư đột nhiên cảm thấy buồn.

: “Nhanh thật. Khi vẫn là Tiểu Cố, cô là nhà thiết kế Mâu, là sếp Tạ.”

“Bây giờ cô là Cẩm Thư, là nhà thiết kế Mâu, vẫn là sếp Tạ.” Mâu Văn . “Cẩm Thư, chỉ cô tiến bộ.”

Tạ Sùng châm chọc: “ tiến lĩnh vực mới, còn công ty nhỏ của cô đến một giải cũng . Chỉ tiến bộ.”

Mâu Văn thèm để ý .

Càng nhiều cảm thấy cô thể giành giải, cô càng giành . Cô âm thầm chuyện lớn.

Trong bữa ăn, Tạ Sùng thật sự nghiêm túc bàn công việc với Cố Cẩm Thư. Anh hỏi nguồn cảm hứng sáng tác của những câu chuyện , cùng giá trị cốt lõi và khoảnh khắc nổi bật trong mắt cô là gì.

Khi chuyện công việc nghiêm túc, hiếm khi lời khiêu khích Mâu Văn đang yên lặng ăn bên cạnh. Thỉnh thoảng cô một cái, xem chia tay gì khác với khi ly hôn với .

chẳng điều gì. Mâu Văn bình tĩnh đến , như thể từng yêu, càng đừng tới chia tay.

Tạ Sùng hiểu.

Tốc độ tiến hóa của một phụ nữ nhanh đến thế ?

Ăn xong ngoài nhà hàng, Cố Cẩm Thư tới bên cạnh điện thoại, để Tạ Sùng và Mâu Văn.

Mâu Văn trả lời xong tin nhắn công việc ném điện thoại túi vải, ngẩng lên phát hiện Tạ Sùng đang .

“Làm ?” Cô hỏi. “Mặt dát viền vàng ?”

Tạ Sùng hỏi như hiểu rõ: “Chia tay ?”

Mâu Văn : “Không. Tháng kết hôn . Chuẩn tiền mừng .”

Nói xong cô tìm Cố Cẩm Thư, hai cùng rời .

Cố Cẩm Thư đầu , ghé tai Mâu Văn : “Anh cứ cô.”

Mâu Văn đầu một , chạm ánh mắt Tạ Sùng. Cô cố tình né tránh, chỉ thản nhiên đầu . Cô Tạ Sùng vẫn thật lâu, từ xuống .

“Cô khác , nhà thiết kế Mâu.” Cố Cẩm Thư .

“Hả?” Trước mặt Cố Cẩm Thư, Mâu Văn biến về .

Cố Cẩm Thư : “Nhà thiết kế Mâu, cô tự tại hơn, cũng thành thạo hơn.”

chia tay .” Mâu Văn . “Người kể với cô . Nguyên nhân là khiến cảm thấy tự tại.”

“Vậy chúc cô chia tay vui vẻ.”

Mâu Văn bảo Cố Cẩm Thư ở nhà nhỏ của , hai trò chuyện lâu. Sau khi Cố Cẩm Thư ngủ, Mâu Văn điện thoại, thấy Tạ Sùng nhắn: “Gã lòng hẹp hòi, chia tay là . Nghe , tìm hơn.”

“Cút.” Mâu Văn trả lời.

 

 

Loading...