Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 82: Tranh giành

Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:55
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mâu Văn tuyên bố quyết định của với nhân viên công ty.

Cô sẽ mở một văn phòng ở ngoại ô, nhà thuê xong, bước tiếp theo là sửa sang. Đồng thời cô sẽ dùng tác phẩm để dự thi. với , chuyện sẽ kéo theo đổi về nơi sinh hoạt và việc. Dù vẫn còn sớm, ai cũng thể chuẩn . Bất kể quyết định thế nào, công ty đều sẽ hỗ trợ.

“Sau đó thì ? Chị Văn, nếu chuyển tới đó thì công việc của chúng đổi ?” Vương Chí Cường hỏi. “Chạy qua chạy tiện .”

“Sau khi chuyển qua, dịch vụ của chúng sẽ từng bước nâng cấp. Sau công ty chỉ phục vụ khách hàng cao cấp, diện tích và loại hình nhà ở cũng sẽ khác hiện tại. Có còn xem vận may và mức độ cố gắng của chúng . Chị chỉ thể chị sẽ nỗ lực.”

Họp xong, Mâu Văn tới căn nhà cấp bốn.

Vương Chí Cường vác đủ loại dụng cụ cùng cô. Trên đường, hỏi: “Nghe căn sân khó thuê lắm, giúp mới .”

Mâu Văn “ừ” một tiếng.

“Chị Văn, chị sắp Maldives ?”

“Ừ.” Mâu Văn ừ một tiếng.

“Người mời chúng ăn cơm…”

“Ừ.” Mâu Văn ừ.

Vương Chí Cường choáng. Rốt cuộc bây giờ chị Văn mấy bạn trai? Phải với Tạ thế nào đây? Anh Tạ bảo thăm dò những đàn ông bên cạnh chị Văn, thể với Tạ rằng chị Văn ít nhất hai bạn trai chứ?

Vương Chí Cường ôm hộp dụng cụ, đó suy nghĩ.

Mâu Văn một cái, quyết định gõ đầu cảnh cáo: “Vương Chí Cường, chị với Tạ của , nhưng chị nhắc : Người trả lương cho là chị, chị mới là bà chủ thật sự của . Anh Tạ hỏi chuyện liên quan tới chị, đừng cái gì cũng .”

Mâu Văn nghiêm túc lên đáng sợ, Vương Chí Cường dám nữa.

“Cậu mà chuyện gì cũng với thì sang cho luôn .” Mâu Văn Vương Chí Cường. Thấy sợ, cô mặt , nhịn trộm một cái, ho khẽ, tiếp tục nghiêm mặt hỏi: “Nhớ ?”

Vương Chí Cường lập tức : “Nhớ . Vậy Tạ hỏi thì em thế nào?”

Mâu Văn chỉ điểm: “Phải chọn lọc mà .”

“Ồ.”

Mâu Văn luôn từ từ tích lũy quan hệ của . Theo lời cô: “Tính , cái cũng , cái cũng .” Những năm qua hơn hai nghìn khách hàng từng qua tay cô. Bất kể hợp tác thành công , cô đều cố gắng duy trì quan hệ .

Người khác thành tích chỗ dựa, từ sớm dốc lòng chạy theo giải thưởng. Cô , thì tích lũy lâu dài bùng nổ. Giành giải là mục tiêu cốt lõi hiện tại của cô. Ngoài tập trung thiết kế của , cô còn nghiên cứu các tác phẩm từng đoạt giải qua các năm, đồng thời tìm cơ hội học hỏi từ những bậc thầy khác .

Học vài , cô phát hiện nhiều “bậc thầy” chỉ là hàng rởm, hiểu về thẩm mỹ thậm chí bằng Tạ Sùng. Những lúc thế , ưu điểm của Tạ Sùng hiện . Thỉnh thoảng Mâu Văn sẽ trao đổi với vài câu về thẩm mỹ, cũng lúc phê bình một quảng cáo của công ty khá tầm thường.

Quan hệ giữa cô và Tạ Sùng dần trở tự nhiên, ít nhất còn cố tình vặn vẹo như .

Một đêm khuya nọ, Tạ Sùng gọi điện cho cô.

Khi nhận điện thoại, Mâu Văn đang xếp bằng sofa, lục két sắt. Bên trong đều là đồ quý của cô.

Cô kiểm kê “tài sản riêng”: vài cuốn sổ tiết kiệm, mỗi cuốn một khoản tiền; còn một ít vàng mua mỗi dịp Tết; cùng một món kỳ quặc giữ suốt những năm qua. Muốn một tác phẩm thật , chắc chắn tốn nhiều tiền.

Cô đặt cuốn sổ nhỏ lên đầu gối tính toán, tính một hồi phát hiện tiền đủ, càng tính càng bực, “ôi chao” một tiếng ném sổ sang bên. Giận .

Tạ Sùng gọi tới đúng lúc .

Cô bắt máy, đầu bên rè rè, chập chờn. Cô : “A lô, sếp Tạ, ngài chuyện chứ!” Hôm nay gọi là sếp Tạ vì mấy hôm giới thiệu một khách hàng cho Vương Chí Cường, cô tượng trưng khách sáo. Cô cũng chỉ cảm ơn bằng miệng, mà nhờ lão Mâu gửi cho Tạ Sùng một con cừu Hải Lạp Nhĩ chia phần sẵn.

“Mâu! Văn!” Cuối cùng giọng Tạ Sùng cũng truyền tới trọn vẹn, là hét lên.

“Làm! Gì!” Mâu Văn bắt chước . Cô cảm giác Tạ Sùng đang tìm chỗ sóng , vì thỉnh thoảng trong điện thoại vang lên tiếng chân , như đang chạy.

Một lúc , Tạ Sùng hỏi: “Nghe rõ ?”

“Rõ .” Mâu Văn . “Anh đang ở rừng sâu núi thẳm ?”

.” Tạ Sùng . “Xung quanh ma.”

“Làm ?” Mâu Văn hỏi. “Có chuyện gì?”

“Có.” Tạ Sùng . “Cô tới nhà , mang con cừu chia phần cô tặng . Biết rõ nấu mà cô gửi nguyên con tới, định chọc tức c.h.ế.t ?”

“Chẳng thuê dì giúp việc nấu ăn ? Thịt cừu đó kiểu nào cũng ngon.”

“Dì nghỉ , về nhà trông cháu.”

“Ồ.”

“Nhớ tới lấy, thì hỏng hết!”

“Ồ.”

Anh còn thêm gì đó, nhưng Mâu Văn rõ. Cô cũng hỏi, trực tiếp cúp máy.

Buổi tối, Mâu Văn lái xe tới nhà Tạ Sùng lấy cừu. Khi qua phố Tô Châu, đường tắc nghiêm trọng, cô kẹt ngay cầu vượt.

Chính là cây cầu vượt , nơi cô từng qua vô . Cô kẹt đó. Cô nhớ năm xưa thường cầu, con đường tắc kín, đèn xe kéo dài tới tận cuối chân trời. Khi đùa: “Xe tắc thì lòng hết tắc.”

Bây giờ cầu là một khác.

Một cô gái đó nhạc, tai trắng chụp lấy đôi tai, ánh mắt mơ màng dòng xe mặt.

Mâu Văn ngẩng đầu , cảm thấy cô gái thật .

Xe cô từng mét từng mét nhích lên, mỗi mét đều chẳng dễ dàng. Khó khăn lắm mới thoát khỏi đoạn ùn tắc, khoảnh khắc đường thông thật sự cảm giác rộng mở sáng sủa.

Tâm trạng cô khá , lái khe khẽ hát.

Đỗ xe xong, lúc khu nhà cô gặp một khách hàng cũ từng khá quen. Người chủ động chào: “Lâu quá gặp, lâu thấy cả hai vợ chồng cô.”

“À…” Mâu Văn nhất thời nghẹn lời. Cô nhớ Tạ Sùng thích để ngoài đời tư, nên chuyện hai ly hôn đương nhiên sẽ với những “hàng xóm” quan hệ xa như thế .

“Gần đây ăn ? Văn phòng của cô hai vụ cũng đóng cửa.”

“Thật ?” Mâu Văn tự hào. “Vậy vẫn là giỏi. Khi nhờ giúp đỡ mới ăn .”

“Thịt bò khô cô gửi dịp Trung thu ngon lắm.” Người hàng xóm . “Cảm ơn nhé.”

“Không gì, gửi!”

Mâu Văn vẫy tay chào đối phương bước nhanh .

Lúc cô mới nhớ hỏi mật mã nhà Tạ Sùng, bèn nhắn: “Mật mã khóa cửa.”

Tạ Sùng trả lời: “Không đổi.”

“Quên .” Mâu Văn xong vẫn thành thạo nhập mật mã.

“Đừng giả vờ. Cô ly hôn chứ thiểu năng .” Tạ Sùng trả lời như , nhưng cô ném điện thoại túi, thấy.

Mâu Văn mở cửa.

Trong nhà tối tăm, trống trải, chỉ nơi ánh trăng soi tới mới chút ánh sáng. Mâu Văn tiện tay bật đèn hành lang, thấy phòng khách khác . Ngoại trừ ban công.

Ban công còn hoa, vì hương hoa thoang thoảng cũng biến mất. Không hoa, căn nhà cũng mất dấu vết sinh hoạt. Nhà Tạ Sùng dường như trở về thời điểm họ mới quen, sạch sẽ bất thường, ấm, lạnh lẽo đến thế.

Mâu Văn thẳng tới tủ lạnh, mở cửa, thấy đủ loại nước xếp ngay ngắn bên trong. Điều trong dự đoán của cô.

Cô mở ngăn đông lấy cừu chia phần. Gần hai mươi cân thịt cừu non, từng bộ phận đều cất cẩn thận. Một món trong góc ngăn đông thu hút sự chú ý của cô: Một túi hoành thánh nhỏ đông lạnh, bên trong một gói gia vị. Mâu Văn nhận , đó là hoành thánh cô từng gói năm xưa.

Tủ lạnh của Tạ Sùng đúng là đồ cổ, thứ từ tám trăm năm cũng thể đào .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-82-tranh-gianh.html.]

Ban đầu Mâu Văn định mang hết thịt , nhưng khi đóng thùng đổi ý. Cô lượt đặt cuộn thịt và xương sống cừu trở . Sau đó ngoài tới siêu thị.

Không hiểu , cô cảm thấy Tạ Sùng khá đáng thương.

Bên vẻ ngoài hào nhoáng của là một cuộc sống lạnh lẽo đến .

Cô mua nhiều nguyên liệu và gia vị trong siêu thị, nhanh chóng chất đầy xe đẩy. Khi thanh toán, cô nhớ thẻ thành viên, điện thoại, ngờ trong tài khoản còn tiền.

Mâu Văn chất đồ xe, lái trở về.

Cuộn thịt thể cắt lát ăn lẩu, cách đơn giản nhất. Thả hành, gừng và hoa hồi là thành nước lẩu thanh, nên cô cắt sẵn, đặt hộp bảo quản; xương sống cừu thể hầm, thì nấu một nồi nước dùng xương cừu…

Cô bận rộn trong căn bếp quen thuộc tới tận đêm khuya. Trước khi , cô dán một tờ giấy lên tủ lạnh Tạ Sùng, đó : Dùng theo nhu cầu.

Mở điện thoại thấy câu “thiểu năng” của Tạ Sùng, cô đáp: “Anh thiểu năng, tàn tật đôi tay.”

Tạ Sùng hỏi: “Lấy ?”

“Lấy .” Cô trả lời.

Cô cứ thế rời , thậm chí ghé xem những phòng khác.

Sau khi công tác về, Tạ Sùng chữ tủ lạnh, mở cửa xem lập tức bật . Anh thể tưởng tượng dáng vẻ Mâu Văn chuẩn những thứ , bận rộn trong căn bếp cô thích.

Khung cảnh thật sự cách quá xa.

Với Mâu Văn, gần như Tạ Sùng cầu tất ứng, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ chọc cô.

Chẳng hạn hôm nay, Vương Chí Cường nhắn tin cho Tạ Sùng, trả lời. Gọi điện cũng bắt máy. Vương Chí Cường với Mâu Văn: “Lạ thật, đây sếp Tạ thế .”

“Liên lạc muộn hơn là .” Mâu Văn .

Liên lạc muộn hơn, Tạ Sùng vẫn bắt máy.

Tới chiều tối, Tạ Sùng mới với Vương Chí Cường: “Xin , đo nhà với một bạn.”

Vương Chí Cường cuống lên: “Đo nhà? Đo nhà gì?”

Quay đầu liền báo cho Mâu Văn.

Mâu Văn cảm thấy lẽ Tạ Sùng đang trêu cô, nhưng cô cũng dám cược tính khí . Vì cô gửi cho liên kết một nhà hàng, : “Bảy giờ tối, công ty chúng mời sếp Tạ ăn cơm.”

Tạ Sùng thong thả tới, nhưng đến là Vương Chí Cường. Anh cũng ăn, chỉ chuyện phiếm với .

“Người theo đuổi chị Văn của nhiều lắm.” Vương Chí Cường ăn xiên . “Có thích xem triển lãm, chơi xe, nghệ thuật…”

“Sau đó thì ? Triển lãm xem ? Xe chơi ? Nghệ thuật ?”

“Nói là sẽ trải nghiệm…” Vương Chí Cường . “Chị Văn hứng thú lắm, nhưng những đó bảo quan hệ rộng, chị Văn thì xem rộng tới .”

Tạ Sùng lạnh.

Vương Chí Cường vội : “Đương nhiên rộng bằng sếp Tạ.”

“Không gọi Tạ nữa?”

“Chị Văn bảo xác định rõ vị trí. Nói xét cho cùng vẫn là của công ty, cho quá với Tạ.”

“Chị Văn của gõ đầu cảnh cáo .” Tạ Sùng . Mâu Văn quá nhiều mưu mẹo, cô càng nhiều mưu mẹo, càng thấy thú vị.

Một lát , cầm điện thoại : “ thấy nhà thiết kế hôm nay khá , thể ký hợp đồng với .”

Vương Chí Cường liền nhắn cho Mâu Văn: “Hỏng chị Văn, sếp Tạ thật.”

“?”

“Anh giao khách cho khác.”

“Đợi chị.”

Mâu Văn lao tới như một cơn gió, phịch xuống đối diện Tạ Sùng. Cô thấy khoanh tay nghiêm túc . Tạ Sùng ít khi vẻ mặt , bình thường như nghĩa là “tâm trạng , khó chiều”. Mâu Văn uống ngụm nước sang Vương Chí Cường.

Lúc mới điều. Tuy xem hết trò vui, vẫn lưu luyến dậy tìm cớ rời . Lúc còn ba bước đầu một , cảm thấy sắp bỏ lỡ một màn diễn đặc sắc.

“Sao ăn?” Mâu Văn chiếc bát mặt Tạ Sùng sạch hơn cả mặt , đúng là ăn một miếng.

Tạ Sùng cứ khoanh tay cô.

Lúc Mâu Văn một lòng dỗ , liền : “ đột nhiên tới công trường, nên bảo Vương Chí Cường tới ăn cùng .”

Tạ Sùng đạt mục đích, bắt đầu lên mặt. Anh cầm đũa : “Lần mời ăn cơm thì rõ ai tới. Cô còn lừa như , thật sự nổi nóng đấy.”

“Được, bảo đảm với sếp Tạ sẽ đến muộn.” Kiên quyết thừa nhận cô vốn cho leo cây.

Tạ Sùng khẽ hừ qua mũi, ăn một miếng thịt bắt đầu bắt bẻ: “Nguội .”

Mâu Văn vội : “ bảo họ hâm .”

Cô thật ân cần.

Tạ Sùng màn “ân cần” cô đang diễn, hỏi: “Gặp chuyện gì ? Hôm nay tư thế thấp thế.”

“Không gì. trân trọng khách hàng.” Mâu Văn . “Thời buổi giành một khách dễ.”

“Cô đang bận gì?” Tạ Sùng hỏi. “Ngày nào cũng như một cơn gió. Hôm nọ tới công ty cô, thấy cô đang nghiên cứu gỗ. Cô định gì?”

học.” Mâu Văn . “Bây giờ chẳng thịnh hành sân vườn kiểu Trung ? Rất nhiều khách , nên nghiên cứu.”

“Trong miệng cô chẳng câu nào thật.”

“Hì hì.” Mâu Văn toe với Tạ Sùng. “Ăn ăn , thật sự đói .”

Hai lâu ăn riêng với .

Lúc quen thuộc đối diện, vẫn là dáng vẻ thèm thuồng đồ ăn, mỗi miếng ăn như một sự cứu rỗi.

Họ yên lặng ăn một lúc. Gần ăn xong, Tạ Sùng đột nhiên hỏi Mâu Văn: “Cô thấy câu trong điện thoại hôm ?”

“Câu gì? Hôm nào?”

“Hôm bảo cô tới lấy cừu chia phần.”

“Ồ, rõ. Anh gì?” Mâu Văn hỏi.

: Cô cần quan hệ thì cứ tìm . Một hữu dụng nhất thì cô lúc nóng lúc lạnh, đầu giả lả với những kẻ vô dụng, chẳng đang đường vòng ?” Tạ Sùng thẳng , quan sát phản ứng của Mâu Văn.

Mâu Văn đang gật đầu, đó cố ý chọc : “Vấn đề là cũng quen cả thế giới.”

“…” Tạ Sùng cô chọc tức tới mức gật đầu. “Được , cô đúng. Sau việc đừng tìm , ?”

Mâu Văn áp tay lên tai, giả điếc: “Gì cơ? , , , thấy!”

Tạ Sùng bộ đánh, cô rụt cổ : “Được, sẽ tiếp tục phiền sếp Tạ. Cảm ơn sếp Tạ ủng hộ.”

Ăn xong ngoài, Mâu Văn tới bên xe . Trước khi lên xe, cô lịch sự hỏi Tạ Sùng: “Xe đỗ ? Vậy tạm biệt nhé?”

lái xe.” Nói , Tạ Sùng kéo cửa xe của Mâu Văn, phịch ghế phụ.

Thấy Mâu Văn im động đậy, : “Đi chứ! Đứng ngây gì?”

 

 

Loading...