Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 83: Tranh giành
Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:56
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh xuống xe.” Mâu Văn .
“ xuống.”
“Anh xuống thì .” Mâu Văn đóng sầm cửa xe, bên ngoài, từ chối lên xe. Tạ Sùng chỉnh ghế lùi , nhường trống phía , đôi chân dài duỗi , càng thêm thoải mái.
Mâu Văn nhận đúng ý Tạ Sùng, đang mong cô !
Mâu Văn : “Anh là ch.ó mặt dày ?”
“ sủa cho cô một tiếng nhé?”
“…”
“Lên xe , chúng chuyện một lúc.” Tạ Sùng .
“Nói gì?” Mâu Văn hỏi.
“Nói chuyện của hai chúng .” Tạ Sùng . “Đã lâu trò chuyện với .”
Nghe , Mâu Văn suy nghĩ lên xe.
Tạ Sùng bảo chuyện, nhưng cô lên xe im lặng. Anh , Mâu Văn cũng . Cô ngoài cửa sổ, Tạ Sùng cô. Cảm giác ngột ngạt bao phủ Mâu Văn, cô hạ kính xe. Gió tràn , thổi tung tóc cô.
“Mâu Văn.” Cuối cùng Tạ Sùng mở miệng.
“Nói.” Mâu Văn đáp.
“Kế hoạch năm năm tới của cô là gì?”
“Kết hôn, sinh con, mua nhà khu trường điểm.” Mâu Văn thuận miệng bừa.
Tạ Sùng : “ nghiêm túc trò chuyện, cô nhảm với . Cô kiểu kết hôn sinh con mua nhà khu trường điểm.”
“Vậy là kiểu nào?” Mâu Văn hỏi.
“Cô căn bản quan tâm kết hôn sinh con. Cô là kiểu một lòng trèo lên cao.” Tạ Sùng . “Vậy năm năm tới cô đạt thành tựu gì?”
Mâu Văn đầu Tạ Sùng. Ban đầu ánh mắt cô bình tĩnh, đó dần bùng lên tham vọng rực lửa: “ giành giải lớn, nâng cấp và chuyển đổi công ty, trở thành chuẩn mực trong ngành, một vị trí của riêng ở Bắc Kinh.”
Đây là đầu cô phơi bày tham vọng Tạ Sùng.
Trước đây cô cảm thấy để lộ tham vọng khác là một chuyện đáng hổ. Người hỏi tương lai cô kế hoạch gì, cô : Sống ở Bắc Kinh là lắm . Người hỏi công ty ăn thế nào, khó , cô : Chỉ thể coi là sống lay lắt.
Cô cảm thấy tham vọng mà thực hiện là chuyện đáng thương, chỉ khi mới đáng để khoe.
Vì cô giấu sự sắc bén của , trông giống một bình thường. Dù đôi lúc cũng khoảnh khắc mũi nhọn lộ , nhưng nhanh công việc nặng nề nhấn chìm. Người khác tưởng cô chỉ vì tiền, chỉ cô rõ: Thứ cô vẫn ngày ngày sinh trưởng mạnh mẽ trong lòng, từng biến mất vì bất cứ chuyện gì xảy .
Khoảnh khắc , cô thở phào một dài. Cảm giác cần che giấu thật , giống như giữa mùa hè cởi bỏ một chiếc áo vướng víu, lập tức nhẹ nhõm vô cùng.
Cô cũng né ánh mắt Tạ Sùng, mà thẳng thắn . Cô thấy ban đầu ngạc nhiên, đó trong mắt thêm chút thưởng thức.
“Được ?” Cô hỏi. “ thể kế hoạch như ? xứng đáng kế hoạch và viễn cảnh như chứ?”
“Tại ?” Tạ Sùng hỏi ngược. “Người khác đều thể, cô cần gì giấu?”
“ suy nghĩ của với , chẳng lẽ càng cảm thấy cuộc hôn nhân giữa và giống một trò ? Vốn cho rằng đó là một cuộc lợi dụng, chỉ là tìm bằng chứng thực tế nên luôn nghi ngờ. Bây giờ , chứng cứ xác thực, thể tuyên án cho .” Mâu Văn dựa lưng ghế. “Nào, tuyên án .”
Tạ Sùng như trút gánh nặng mà bật .
“Anh gì?” Mâu Văn đến ngơ ngác.
“ vì cô tham vọng lớn như thật . Thế thì đàn ông bình thường sẽ lọt mắt cô.”
“Vậy chịu chuyện yêu đương, chỉ là mong yêu một đàn ông giỏi hơn , để trông quá kém cỏi. ?” Mâu Văn cố ý chọc Tạ Sùng. Thấy trừng mắt, cô nhún vai.
Cô tưởng Tạ Sùng sẽ trả lời kiểu câu hỏi , nhưng : “Cô đừng yêu đương với bất kỳ ai, Mâu Văn. cô yêu đương.”
“Tại ? Anh thì ?”
“Những đàn ông đó gì ?”
“Đàn ông đương nhiên mỗi một cái .” Mâu Văn . “Người thích xem triển lãm, thích chơi xe, thích trượt tuyết, thích mô-tô… khá thú vị, giống như xem triển lãm đàn ông.”
“Cô thể nhận gì từ họ?” Tạ Sùng hiểu. “Không mệt đầu ?”
“Thứ nhận từ họ cũng giống thứ nhận từ . Tạ Sùng, chúng đều là trưởng thành, tin chính cũng hiểu: chỉ nhận quan hệ từ , mà còn từ những khác, Tư lệnh Phương, Vương Tiên Hạc, Chu Hàn Bách, Sở Lăng… còn nhiều . Anh chỉ là một trong đó.”
“Điểm khác biệt duy nhất là là chồng cũ của . Khi ở bên , tốn nhiều tâm trí hơn. Có lúc lo ít, sẽ chơi với nữa; lúc lo nhiều, hiểu lầm yêu trở … khá mệt. Vì luôn để Vương Chí Cường tìm .”
Trái tim Tạ Sùng như kim đ.â.m dày đặc, từng mũi từng mũi. Có lẽ vì đường kim quá sít, nhanh tê dại. Anh khá thích sự thẳng thắn hiện giờ của Mâu Văn.
“ bảo đảm với , trong thời gian ngắn sẽ yêu đương.” Mâu Văn giơ tay thề. “ thích bất kỳ đàn ông nào đang quen, họ đều đủ sức hấp dẫn.”
“Bây giờ cô cần một đàn ông xứng với tham vọng của cô. Nếu một đàn ông chẳng tác dụng gì với cô, chỉ dùng củi gạo dầu muối trói buộc cô, đương nhiên cô sẽ .” Tạ Sùng tổng kết.
“Người khác câu mắng .” Mâu Văn bất đắc dĩ. “Họ sợ quá cao, che mất hào quang của họ, hiểu tại một trông chẳng gì như thể tới hôm nay. Họ thấy thức ngày thức đêm, thấy thiên phú của , chỉ chụp lên đầu một cái mũ thật lớn, bịa cho mấy đàn ông, mười mấy đàn ông.”
“Những lời đó cũng từng .” Tạ Sùng “hừ” một tiếng. “Không cần để ý, là ch.ó sủa loạn.”
Mâu Văn thử tưởng tượng, quả thật đúng , khắp nơi đều là tiếng ch.ó sủa inh tai. Lúc cô đầu Tạ Sùng.
Cô bất ngờ vì hôm nay với nhiều như thế. Có lẽ vì lâu cùng ăn một bữa, bữa cơm hôm nay khiến cô nhớ tới quá khứ. Ít nhất trong ngày hôm nay, Tạ Sùng tồn tại độc lập với tất cả , là một đặc biệt.
“Anh bảo chuyện với , nhưng chẳng gì.” Mâu Văn . “Làm ? Miệng khâu ? Anh gì?”
“Hôm gọi cho cô núi, tín hiệu , sốt ruột.” Tạ Sùng đáng thương . “Trước khi cúp máy, đột nhiên nhớ tới mùa đông năm chúng mới quen. Cô về Nha Khắc Thạch ăn Tết, gọi cho cô, tín hiệu của cô cũng .”
“ nhớ.”
“Hôm gọi cho cô vì căn nhà ch.ó má nào.” Tạ Sùng Mâu Văn. Suốt lúc , luôn cô. Mắt Mâu Văn lúc mở to, ngạc nhiên vì nhắc tới chuyện đó. Cô tưởng Tạ Sùng định một chuyện lớn lao nào đó, dùng lời lẽ nào đó để kiềm chế cô, đè cô xuống, khiến cô khuất phục.
Từ lâu, cô luôn cho rằng quan hệ giữa và Tạ Sùng là như : Anh ngừng dùng quyền uy và địa vị dụ cô bước về phía , mà cần cúi đầu vẫn thể giành sự ưu ái hoặc ngước của cô.
“Vậy là vì ?” Cô hỏi.
“Hôm thấy một bát hủ tiếu nước, đột nhiên nhớ tới cô.”
“Hả?” Mâu Văn hiểu. “Chuyện đó liên quan gì tới ?”
Tạ Sùng trả lời câu hỏi .
Phải thế nào đây?
Khi luôn nhớ tới cô.
Rõ ràng cô chỉ là một cô gái nghiệp, hoang mang bất an, mới lộ mũi nhọn. Một cô gái như thế vốn nên bước tầm mắt , càng nên chiếm lấy tâm trí . khi cứ vô thức nhớ tới cô.
Nỗi nhớ đó mãnh liệt, thể khống chế. Sau thậm chí ít khi nhớ tới cô, mà cô báo xuất hiện, xuất hiện giữa mùa hè Bắc Kinh đầy mưa.
Anh tin phận.
cảm thấy lẽ đó chính là phận.
“Vậy cô hôm bảo cô tới lấy cừu chia phần, cuối cùng gì ?” Tạ Sùng hỏi.
“Gì?”
“ đột nhiên nhớ cô.”
Mâu Văn im lặng.
Cô cảm thấy áp lực.
Cô cảm thấy lẽ đây là một thủ đoạn mới của con xảo quyệt Tạ Sùng.
“Sao cô câu ?” Tạ Sùng hỏi.
“Câu nào?”
“Anh nhớ thì liên quan gì tới ? Cô nên .” Tạ Sùng nhắc. “Miệng lưỡi sắc bén như cô mà nhịn câu , chắc vất vả lắm.”
“ dám.” Mâu Văn lập tức giơ tay đầu hàng. “Bây giờ tôn trọng .”
Tôn trọng.
Từ thật tổn thương.
Bây giờ cô thật sự dùng d.a.o cùn cắt thịt .
“Đi thôi.” Tạ Sùng thắt dây an .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-83-tranh-gianh.html.]
“? Nói xong ?” Mâu Văn hỏi.
“Xong . Đi.”
“Anh thật sự lái xe?”
“Không.” Tạ Sùng .
Mâu Văn ngoảnh đầu chiếc xe đỗ cách đó xa, chính là chiếc lái khi gặp cô tháng . Anh giỏi thật. Mâu Văn vạch trần, cũng thắt dây an hỏi: “Đi ?”
“Về nhà. Cảm ơn. Ngày mai trả ơn cô.”
“Được.”
Xe Mâu Văn chạy thẳng ngoài mà về phía xe Tạ Sùng. Khi tới xe , cô cố ý ngạc nhiên : “Chiếc giống xe thật đấy!”
Cô đầu Tạ Sùng. Anh đổi sắc, khoanh tay : “Chủ xe cũng gu.”
Thấy quyết tâm diễn tới cùng, Mâu Văn tiếp tục đuổi xuống xe nữa. Đều là thượng đế, đưa một thượng đế như về nhà chẳng hơn đưa một thượng đế hôi rình ?
Cô lái về phía Vạn Liễu.
Tạ Sùng ghế phụ, nhiều, thỉnh thoảng mới lên tiếng: “Cô lái xe vẫn chậm thế. Chuyển làn một cái thì ?”
“Không thì xuống.” Mâu Văn .
Tạ Sùng lập tức ngậm chặt miệng.
Tới đoạn đường quen thuộc, ngang cây cầu vượt , Tạ Sùng : “Trước đây khi tắc xe cầu, từng thấy cô.”
“ ?” Mâu Văn nhớ tới cô gái xinh cầu mà từng thấy, bèn hỏi .
“Khá cô độc.” Tạ Sùng . “Có lẽ nơi cao thì lạnh.”
Mâu Văn Tạ Sùng là thông minh. Một câu đ.á.n.h trúng tâm trạng của cô. Dường như mỗi cầu vượt dòng xe ngừng chảy, Mâu Văn đều cảm thấy một sự cô độc mơ hồ.
Cô đưa Tạ Sùng tới cửa nhà. Anh tháo dây an : “Mâu Văn, nghiêm túc. Cô bảo cô yêu đương, chấp nhận. sẽ nghiêm túc hòa thuận với cô, cô gặp chuyện gì đều xông lên. nếu cô thật sự yêu một gã nào đó, chắc chắn sẽ phá hai .”
“Anh là biến thái ?” Mâu Văn tức giận. Vừa còn dáng quân tử, bây giờ câu ch.ó má . Anh giống kẻ đa nhân cách, lúc thế lúc thế khác.
“, là biến thái.”
“Anh cảm thấy như đáng sợ ?” Mâu Văn . “ thật xui xẻo mới dây dưa với .”
“Cô cũng thể dây dưa.” Tạ Sùng . “Khi cô tự cho rằng gặp một đàn ông giỏi hơn , đương nhiên cô sẽ còn dây dưa với . đợi ngày đó.”
Nói xong Tạ Sùng xuống xe. Mâu Văn hạ kính ghế phụ, hỏi : “Anh nghiêm túc ? Câu là thật lòng ?”
Cô mang dáng vẻ chiến đấu tới cùng. Tạ Sùng mà : “Trêu cô thôi.”
Xe Mâu Văn chớp mắt chạy . Trong xe cô mắng lớn một câu: Đồ khốn!
Cửa kính đóng, đương nhiên Tạ Sùng thấy. Anh cố ý dữ dằn đuổi theo xe một bước, Mâu Văn lập tức lái nhanh hơn.
Về tới nhà, cô thấy Diêu Bội Phàm nhắn: “ thấy cô ở cổng khu nhà, muộn thế cô ?”
“À…” Mâu Văn trả lời. “ ngoài một chuyến.”
“Ngày mai uống chiều ?” Diêu Bội Phàm mời.
“Uống!”
Mâu Văn khá thích Diêu Bội Phàm, hai cũng thường ăn cơm. Diêu Bội Phàm là một phụ nữ thành công. Theo hiểu của Mâu Văn, cô rời công việc đây, trở thành một nhà đầu tư cá nhân độc lập.
Khi gặp mặt, Diêu Bội Phàm với Mâu Văn: “ từng gặp Tạ Sùng mấy . lá thư tình đó cho .”
Chuyện qua lâu, đột nhiên lật , Mâu Văn nhịn hỏi: “Rốt cuộc chuyện đó là ? Khi khiến Tạ Sùng tức c.h.ế.t .”
“Bạn của Tạ Sùng, Tiền Tụng.”
“Hả? Tiền Tụng?” Lần Mâu Văn thật sự kinh ngạc. “Tính Tiền Tụng mà chuyện lén thư tình ?”
“Là Tiền Tụng.” Diêu Bội Phàm . “Chính miệng thừa nhận.”
“Vậy…”
“Đừng hiểu lầm, và Tiền Tụng gì. Chỉ tình cờ gặp trong một dịp, cuối cùng tháo gỡ hiểu lầm.” Diêu Bội Phàm tinh nghịch chớp mắt với Mâu Văn. “ cuộc đời của riêng .”
“Ồ ồ ồ.”
Mâu Văn trò chuyện với Diêu Bội Phàm, nhắc tới chuyện giành một giải thưởng giá trị, chuyển đổi công ty. Diêu Bội Phàm hỏi cô gặp khó khăn gì . Mâu Văn : “Khó khăn là… tới lúc cần tiền mới hận tiền quá ít.”
“Để đầu tư cho cô thế nào?” Diêu Bội Phàm . “Cô chuyển công ty thành nơi phục vụ khách hàng tài sản ròng cao, mà bất tài, khéo quen những đó. Trước đây từng nghĩ tới, nhưng khi thấy cô kế hoạch mở rộng công ty nên nhắc.”
“Oa.” Mâu Văn . “Vậy suy nghĩ thật kỹ.”
“Được. Không vội.” Diêu Bội Phàm . “Chúng từ từ.”
Trước khi chia tay, Diêu Bội Phàm : “Nhà thiết kế Mâu, từng xem chương trình .”
“Chương trình gì?”
“Tập về cô trong ‘Những đang sống thế gian’.”
Mâu Văn ngượng ngùng: “Đã là chuyện lâu .”
“Trong chương trình cô hề nhắc tới Tạ Sùng.” Diêu Bội Phàm . “ còn tưởng một quý ông trai như thế ít nhất cũng lộ mặt.”
“Hì hì.” Mâu Văn chỉ , gì khác. Cô lừa Diêu Bội Phàm, nhưng cũng kể sự thật. Khi tình cảm giữa cô và Tạ Sùng rạn vỡ danh nghĩa.
“Không cần nguyên nhân với . chỉ : Như . Điều đó chứng minh cô là một theo chủ nghĩa lý tưởng lý trí. Rất nhiều nhà đầu tư sẽ chọn như cô, vì cô để tình cảm che mờ đầu óc.” Diêu Bội Phàm vỗ đầu Mâu Văn như một chị. “Nhà thiết kế Mâu, quen cô mấy năm, thật sự mỗi năm cô đều khác. thích dáng vẻ âm thầm chuyện lớn của cô.”
“Cảm ơn.” Mâu Văn . “Cô Diêu, gọi cô là chị Bội Phàm nhé? ngờ giữa chúng còn duyên phận như thế.”
“Vậy nên mắt , giống Tạ Sùng. Bất kể thế nào, lẽ là nhà đầu tư đầu tiên trong sự nghiệp của cô.”
“ ơn .” Mâu Văn .
Lần gặp Diêu Bội Phàm khiến Mâu Văn nhận : Cuộc đời nhiều cuộc gặp kỳ diệu, từ nhiều năm chôn xuống một điềm báo sâu xa. Cô may vì năm nghiêm túc đối đãi căn nhà của Diêu Bội Phàm, cũng may vì trong mỗi qua đều dành sự chân thành, nên tương lai mới thêm một khả năng.
Lúc “nhà đầu tư đầu tiên” của đời cô nhắn hỏi uống . Vì lòng ơn dâng lên dành cho vẫn còn, Mâu Văn từ chối khá khách sáo: “Xin Tạ, hôm nay còn việc khác, thể uống với ngài.”
Tạ Sùng gửi một dấu hỏi, Mâu Văn gửi biểu tượng cúi chào.
Buổi tối cô hẹn một ăn cơm. Người do Tư lệnh Phương giới thiệu, từng ba giám khảo cuộc thi ngành. Ban đầu Tư lệnh Phương định giới thiệu công việc cho cô, nhưng khi lên mạng tra phận khách, cô bất ngờ phát hiện điều .
Để tạo ấn tượng , Mâu Văn thật sự ăn mặc nghiêm túc. Khi tới nơi, từ xa cô thấy đàn ông đó, còn nổi bật hơn vài phần so với ảnh công việc mạng.
Mâu Văn đường hoàng bước tới tự giới thiệu, bắt đầu một bữa ăn vui vẻ.
Cô quan tâm tới một chuyện hậu trường của cuộc thi, đàn ông cũng sẵn lòng kể. Toàn bộ cuộc đối thoại đều là nội dung cô hứng thú, vì mắt cô sáng long lanh.
Cô chú ý lưng một đôi mắt hung dữ đang chằm chằm. Cô thần thanh khí sảng, vì cách với giám khảo chiếc cúp gần như , dường như chiếc cúp cô ôm trong tay, dường như cuộc đời nên một chương mới.
Vì trong một ngày liên tiếp gặp hai chuyện , cả Mâu Văn nhẹ bẫng.
Sau khi chia tay “nam giám khảo”, cô ngân nga về phía chiếc xe nhỏ, bước chân nhẹ nhàng. Đi tới cửa xe, tay đặt lên tay nắm, mu bàn tay một bàn tay phủ lên. Cô định hét thì một lực kéo .
Cô thấy Tạ Sùng ngay mặt, bàn tay siết chặt cổ tay cô.
Vẻ mặt Tạ Sùng như phát điên. Mâu Văn dùng sức rút tay, nhưng kéo tay cô lưng.
“Chẳng cô yêu đương !” Tạ Sùng . “Lại là rể nào nữa?”
“Anh điên ?” Mâu Văn gằn giọng. “Anh …”
Tạ Sùng đột nhiên cúi đầu. Mâu Văn tưởng hôn , lập tức mím chặt môi. Tay cô giãy một khe, sắp thoát thì tóm lấy.
Hơi thở hòa , thở Tạ Sùng nóng rực.
“ với cô , cô sưu tầm thì cứ sưu tầm, nhưng yêu đương thì ? Đám đàn ông ngu xuẩn, cô hiểu ?”
Mâu Văn liều mạng ngửa mặt . Khó khăn lắm mới trống để thở, cánh tay đang ôm vai kéo trở .
Lần Mâu Văn thật sự cuống.
Cô nhấc chân đá một cái. Tạ Sùng đau tới mức buông tay. Cô mở cửa lên xe, ném một câu “ cứ yêu đấy!” cùng một làn khói biến mất trong đêm.