Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 84: Tranh giành
Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:57
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mâu Văn cảm thấy Tạ Sùng điên .
ngay đó cô hiểu : Tạ Sùng giờ vẫn thế, gì thì , từng phát điên. Người như luôn tùy tâm sở dục, như thể đời bất cứ thứ gì đáng để thu .
Mâu Văn thích Tạ Sùng như , cô cài chế độ phiền.
Tạ Sùng trơ mắt xe Mâu Văn chạy , vẫn tại chỗ giận dữ. Tiền Tụng trốn ở xa lúc dám xuất hiện mặt , vì sắc mặt Tạ Sùng thật sự quá khó coi. cũng cảm thấy đáng đời. Đã lâu như mà còn hiểu Mâu Văn là thế nào, chuyện ngu xuẩn thế , cứ tưởng đang đóng phim tình sâu nghĩa nặng nào đó.
Hôm nay Tạ Sùng hẹn một “bậc thầy” chuyên thiết kế nhà riêng cao cấp. Người lợi hại, từng thiết kế biệt thự cho nhiều ngôi và chính khách. Tạ Sùng cảm thấy ngành nhiều hàng rởm, nhưng vị thật sự tài. Nếu Mâu Văn thể trò chuyện với “bậc thầy”, lẽ sẽ cảm ngộ mới.
“Bậc thầy” định cư ở Tokyo, hiện trong trạng thái nghỉ hưu, hẹn ông uống dễ. Mâu Văn bận. Việc của Mâu Văn chính là ăn với một đàn ông, mắt sáng như .
Chuyện thể trách Tạ Sùng tức giận. Tiền Tụng lúc về phía bạn , nhắn cho Mâu Văn: “Cô hôm nay bỏ lỡ gì ? Là ‘Thái Sơn Bắc Đẩu’ trong ngành của cô đấy.”
“Thái Sơn Bắc Đẩu ngành c.h.ế.t hết .” Mâu Văn trả lời.
“… thật.”
“Thật ?” Mâu Văn hỏi. “Tạ Sùng lúc nào cũng lừa , thật giả khó phân.”
Tiền Tụng tiếc nuối : “Tạ Sùng hẹn lâu.”
“Ồ.” Mâu Văn đáp.
Tiền Tụng bất đắc dĩ thở dài, nhịn nhịn, cuối cùng vẫn nhịn nổi, nhắn cho cô: “Sếp Mâu, thế , Tạ Sùng mong cô thành công trong sự nghiệp.”
“Vậy cảm ơn . Vừa dáng vẻ mong thành công, rõ ràng sang năm hôm nay viếng mộ .” Mâu Văn trả lời.
Trong lòng Mâu Văn mười phần phản nghịch. Phản ứng của Tạ Sùng khiến cô khó chịu. Trong thời gian ngắn cô tiếp xúc với nữa.
Tiền Tụng câu trả lời của Mâu Văn, đầu khuyên Tạ Sùng: “ ông , đổi chiến thuật ?” Thấy Tạ Sùng , tiếp: “Anh từng thấy cô gái nào thích đàn ông nổi nóng với ? Chẳng bệnh ? Anh ghen thì cứ nhịn .” Nói xong, Tiền Tụng dùng tay đẩy khóe miệng lên. “Phải thế , cho dù trong lòng tức c.h.ế.t cũng tươi.”
“ . giả.”
“Vấn đề là yêu đương , yêu ai, thật sự chẳng liên quan tới .” Tiền Tụng . “Anh bảo đúng ? Ngày nào cũng như một tên biến thái…”
Thấy Tạ Sùng trừng , lập tức ngậm miệng, chỉ về phía : “Anh , Mâu Văn đ.â.m vỉa hè ?”
Tạ Sùng lao vọt như tên bắn, chạy vài bước mới nhận Mâu Văn từ lâu. Anh định đá Tiền Tụng một cái, nhưng chạy xa mười mét.
Tiền Tụng ngứa đòn : “Sau sẽ cái dáng quỷ của , ngày nào cũng nhạo. Quen bao nhiêu năm, cuối cùng cũng nắm điểm yếu!”
Tạ Sùng về nhà, cảm thấy lạnh lẽo. Bây giờ thích về nhà nữa, thể tăng ca ở công ty thì tăng ca, bất giác trở thành quản lý văn phòng lâu nhất. Ngay cả Luke cũng từng hỏi thật sự yêu công việc . Anh đáp: “, cống hiến cả đời cho Lăng Mỹ.” Quay liền bác bỏ một phương án.
Tạ Sùng quản đội nghiêm.
Cấp còn nghiêm hơn thời Luke. Năng lực mỗi ở đều rõ. Người giỏi nhiều dự án lớn, kiếm nhiều tiền; yếu thì dự án nhỏ, kiếm ít tiền; nghỉ việc cũng . Người khác cũng chẳng gì để khống chế : tiền, ; lý lịch, ; năng lực, ai cũng thấy. Dần dần càng ngày càng sợ , nhưng trong lòng cũng lời.
Nếu cấp thấy dáng vẻ , chắc chắn sẽ cảm thấy sếp là một tên đại biến thái.
Trần Khoan Niên gửi báo cáo tài chính công ty, bảo ký tên đóng dấu cá nhân. Tạ Sùng mở két lấy con dấu, thấy những tấm thiệp Tưởng Vu tặng hồi thiếu niên. Khi họ ở trường đua ngựa, lúc rảnh ai việc nấy để g.i.ế.c thời gian. Tiền Tụng đ.â.m cây, bảo ông nội thích đ.â.m cây, cho sức khỏe; Tạ Sùng trồng cây chuối, thế giới lộn ngược giống bình thường; Tưởng Vu thích vẽ linh tinh, vẽ xong chia mỗi một tấm. Người khác xem tiện tay vứt, Tạ Sùng giữ . Anh trân trọng những thứ như .
Anh cẩn thận xem từng tấm, chuyện thời niên thiếu nhẹ nhàng lướt qua trong đầu, đó cũng là chút màu ấm hiếm hoi trong tuổi trẻ .
Anh gọi cho Tưởng Vu. Cô bất ngờ vì gọi, hai lâu liên lạc.
“Tạ Sùng, gọi cho ?” Tưởng Vu vui vẻ hỏi.
“Vừa mở két, thấy những tấm thiệp cô vẽ ngày . Có một tấm cô vẽ huấn luyện viên Tưởng và sư mẫu, cô xem ?” Tạ Sùng cầm tấm thiệp nhỏ. Huấn luyện viên Tưởng và vợ Tưởng Vu vẽ thành hai đầu ngựa, thú vị.
“Vậy gửi xem.”
Tạ Sùng chụp ảnh gửi qua. Tưởng Vu thấy, im lặng nửa ngày bật : “Hồi nhỏ cảm thấy bố đều là ngựa lớn.”
“ nhớ.” Tạ Sùng . “Những tấm khác cô còn xem ?”
“Muốn. Anh gửi hết cho .” Tưởng Vu . Cô hiểu mục đích cuộc gọi. Anh gửi ký ức của cô trở về, nếu cô cần, lẽ sẽ hủy .
Tưởng Vu nội tâm Tạ Sùng thật dịu dàng và lương thiện.
“Được, gửi cho cô.” Tạ Sùng .
“Bây giờ vẫn cho rằng yêu ?” Tưởng Vu hỏi. “Trước đây lầm tưởng yêu . đó tình yêu, nhưng chịu tin.”
Tạ Sùng : “Tại đột nhiên chuyện ?”
“Vì chuyện đó bối rối nhiều năm.” Tưởng Vu thở dài. “ cũng .”
“Bây giờ tình yêu thật sự là gì.” Lúc câu , Tạ Sùng nhớ tới chiếc kẹp tóc hoa hỏng và đôi giày vải há miệng của Mâu Văn. Tình yêu thật sự lẽ chính là vô thấy dáng vẻ chật vật của cô, sẽ đau lòng, ngày đêm nhớ cô, về phía cô.
“Vậy là , Tạ Sùng, là .” Tưởng Vu thở phào một dài. “Tuyệt quá. Có thời gian thì đưa cô tới trường đua ngựa, dạy cô cưỡi.”
“Cô cưỡi.” Tạ Sùng . “Cô cưỡi ngựa Mông Cổ, kiểu hoang dã. Tư thế xoay lên ngựa đáng sợ, như chuẩn trận.”
Nghe , Tưởng Vu ngừng: “Dũng mãnh ?”
“, cực kỳ dũng mãnh.” Tạ Sùng cũng . “Cô là phụ nữ khỏe nhất từng gặp, giống một con bê con.”
“…Anh vẫn khen kiểu đó ?” Tưởng Vu . “Trời ơi, cô chịu cái miệng của thế nào? Tại thẳng cô sức sống ngoan cường, khỏe mạnh?”
“Cùng một ý.” Tạ Sùng . “ đang khen cô .”
Tưởng Vu im lặng. Trong lòng cô vui mừng, cũng chút cảm động. Cô từ nay tình bạn giữa và Tạ Sùng sẽ lâu dài. Cuối cùng họ thể như những bạn bình thường, trò chuyện đủ thứ đời. Khung cảnh bao. Cảm giác gần giống nhà giữa họ cuối cùng cũng cả hai thẳng.
“Cảm ơn cô, Tưởng Vu.” Tạ Sùng chân thành cảm ơn. “Cảm ơn huấn luyện viên Tưởng năm cứu , cảm ơn sư mẫu chăm sóc , cảm ơn cô và Tiền Tụng ở bên .”
“Không gì.” Tưởng Vu . “ đợi hai ở trường đua.”
“Được. Nếu còn cơ hội đưa cô cùng.”
Tạ Sùng đặt những tấm thiệp một chiếc hộp nhỏ, thắt nơ gửi cho Tưởng Vu. Két sắt trống một chút, ngoài đồ quý giá chẳng còn gì. Không đúng, nhớ vẫn còn.
Anh mở tất cả tài liệu xem, cuối cùng thấy một viên kẹo sữa kẹp trong thỏa thuận cổ phần giữa và Trần Khoan Niên. Anh thở phào, kẹo vẫn còn.
Lúc nghĩ: Thứ hết hạn ? Ăn sẽ ngộ độc c.h.ế.t chứ?
Anh nhắn cho Mâu Văn, hỏi về viên kẹo sữa, nhưng cô trả lời.
Không chỉ hôm đó, những ngày Mâu Văn cũng trả lời. Cô như biến mất khỏi nhân gian.
Anh tới công ty cô một chuyến, cửa khóa, đều ngoài việc. Anh gọi Vương Chí Cường. Gần đây ngày nào Mâu Văn cũng gõ đầu cảnh cáo , nên dám nhiều, chỉ đ.á.n.h trống lảng: “Anh Tạ, gần đây công ty bận, ngày nào chúng em cũng chạy trung tâm vật liệu.”
Tạ Sùng giới thiệu một bạn sửa nhà ở chỗ Mâu Văn, lúc cùng tới trung tâm vật liệu từng đụng cô hai . Một cô ngọt ngào điện thoại với ai đó, bảo spa tinh dầu, còn gọi là cưng. Vương Chí Cường cô yêu đương . Nhìn thấy , cô co chân chạy, cũng đuổi theo, tới mặt một hai câu, cô tìm cơ hội bỏ . Lần khác gặp cô đang xổm nghiên cứu sàn, như thể gáy mắt, còn bước tới cô chạy.
Mâu Văn coi như nước lũ thú dữ, cuộc sống đóng cửa với .
Trong lòng Tạ Sùng khó chịu.
Một hôm Tiền Tụng bên cạnh Mâu Văn thật sự thiếu đàn ông, Tạ Sùng xong đau nhói trong tim. Thấy nhíu mày, Tiền Tụng hỏi: “Anh ?”
Tạ Sùng : “Hình như bệnh tim.”
Anh Mâu Văn đang cải tạo căn nhà ngoại ô để tác phẩm dự thi. Như chắc chắn tốn nhiều tiền, nên bây giờ cô liều mạng tìm khách. Tạ Sùng mở két, những giấy chứng nhận nhà đất bên trong, quyết định sửa bộ.
Anh chụp ảnh giấy tờ nhà gửi cho Mâu Văn: “ định sửa hết những căn .”
Chưa tới mười giây, Mâu Văn trả lời: “Trời ơi, thật ?”
Tạ Sùng : “ tìm một công ty khá , đang ký hợp đồng.”
“Ký ở ?” Mâu Văn hỏi. “Anh đừng ký, để xem đối phương đáng tin . Tiền của cũng gió thổi tới.”
“Tiền của đúng là gió thổi tới. ký ngay đây.”
Mâu Văn gọi tới, cô cuống: “Tạ Sùng, ký!”
“Tại ?” Tạ Sùng hỏi. “Ban đầu hợp tác với công ty cô, nhưng cô để ý .”
“ tới tìm ngay.” Mâu Văn hỏi. “Anh ở ?”
“Nhà.”
Cúp máy, Mâu Văn lập tức cửa. Cô mặc kệ, chỉ cần cơ hội ăn thì thể bỏ lỡ. Công ty kiên trì tới hôm nay, sắp bước giai đoạn tiếp theo, mỗi khách hàng đều là tổ tông, là thượng đế của cô. Bao gồm cả Tạ Sùng.
Cô vội vàng tới nhà Tạ Sùng, trực tiếp nhập mật mã .
khi bước , bên trong ai khác, chỉ Tạ Sùng.
Khốn thật. Mâu Văn hiểu ngay, Tạ Sùng chọc cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-84-tranh-gianh.html.]
Cô ở cửa do dự nên .
Vào, cô lo Tạ Sùng phát điên như , ở nhà chắc cô đ.á.n.h thắng; , cô thật sự bỏ lỡ hợp đồng thế .
Tạ Sùng uống nước cô. Sự giằng co trong mắt cô, thấy hết, nhưng lên tiếng, chỉ đó.
“Người ?” Mâu Văn hỏi. “Chẳng ký hợp đồng ?”
Tạ Sùng lật tới trang cuối, từ xa đưa cho Mâu Văn xem: Chỉ còn trống chữ ký của . Lúc cầm một cây bút bàn, chuẩn ký.
Mâu Văn kịp cởi giày lao , Tạ Sùng đột nhiên giơ hợp đồng thật cao. Cô kiễng chân giành, nhưng cao tay dài, lấy ? Cô nhảy một cái, cũng kiễng chân. Cô kéo cánh tay : “Anh ký!”
Trong lúc giằng co, cô kẹp giữa và bàn. Cô đột nhiên bất động, ngẩng đầu Tạ Sùng.
Ánh mắt cô lướt qua cằm, môi , cuối cùng mắt. Lúc cô nhớ tới vô nụ hôn giữa họ, luôn dùng lưỡi ngừng quấn lấy cô, khiến trong cô chớp mắt sóng ngầm cuộn trào.
Cô tưởng Tạ Sùng là cô hiến , đương nhiên cô chịu. Mặc xác ! Tạ Sùng lúc nào cũng dùng thủ đoạn nắm cô trong tay. Cô cần nữa, thiếu tiền thì vay. Dù Sở Lăng và Chu Hàn Bách đều từng , thiếu thì tìm họ vay. Chỉ là cô mở miệng thôi.
Cô đẩy Tạ Sùng một cái, nhưng yên như núi, cô giống như đang đẩy một ngọn núi. Mắt Tạ Sùng luôn cô. Thấy cô cuống, trong mắt đột nhiên dâng lên ý .
Anh mở hợp đồng cho Mâu Văn xem, cô thấy con dấu công ty . Cô sững .
Vương Chí Cường lén cô tới đây.
“Điều kiện gì?” Cô theo bản năng hỏi.
“Không điều kiện.” Tạ Sùng .
“Thật?” Cô ngẩng đầu. Tạ Sùng vẫn gần, chỉ cần cúi xuống là thể hôn môi cô. Đôi môi mềm mại, dịu dàng, luôn run rẩy lúc khoái cảm lên cao. Tạ Sùng thật ăn tươi nuốt sống cô.
“Giả.” Ánh mắt Tạ Sùng rời môi cô, mắt. “Nếu điều kiện, chẳng để mặc cô bạo lực lạnh với ? Thế . ném tiền xuống đất còn tiếng.”
“Anh .”
“Điều kiện của là: Khi gặp cô thì gặp cô.”
“Hết ?”
“Hết.”
“Gặp gì?” Mâu Văn hỏi.
“Không gì. Cứ .” Tạ Sùng . “Ngồi , chuyện.”
“Nói bao lâu?” Mâu Văn hỏi.
Tạ Sùng khẽ : “Cô thật xảo quyệt.” Mắt rơi lên môi Mâu Văn, d.ụ.c vọng cuộn trào trong đầu và cơ thể.
“Không xảo quyệt thì nhai chẳng còn cặn.”
“Hai tiếng.” Tạ Sùng .
“Thành giao.” Mâu Văn đưa tay , mò bàn tìm bút, đưa cho . “Ký , ký ngay.”
“ ký. ghi điều kiện phụ lục hợp đồng.”
“Được.” Mâu Văn nghiến răng. Cô thật c.ắ.n c.h.ế.t tên khốn Tạ Sùng. “ ngay. Dùng máy tính nhà ?”
Tạ Sùng giơ tay, hiệu cô tùy ý.
Mâu Văn bước phòng việc quen thuộc, nơi cô từng thức trắng hết đêm tới đêm khác vẽ bản thiết kế. Mọi thứ vẫn đổi, nhiều thêm, cũng ít . À , thêm một món. Trên bàn một chiếc cốc .
Mâu Văn chiếc cốc đặc biệt, lẽ Tạ Sùng dựa mắt thẩm mỹ của tìm ở đó.
Cô mở máy tính, chuẩn gõ chữ.
Tạ Sùng vẫn ở cửa cô, đột nhiên : “Thật cần phức tạp thế, cô tay một câu là .”
“Sao sớm?”
“Bây giờ cũng muộn.” Tạ Sùng hỏi tiếp. “Chiếc cốc ?”
“Khá .” Mâu Văn thành thật trả lời.
Trong lòng cô luôn thấp thỏm Tạ Sùng sẽ bày trò gì. Mãi đến khi bỏ kiểu chữ rồng bay phượng múa thường ngày, từng nét từng nét ký tên , cô mới thật sự yên tâm.
“Cảm ơn , Tạ Sùng.” Mâu Văn . “ rõ mà giả vờ hồ đồ. Thật hiểu hết.”
“Cô hiểu gì?” Tạ Sùng hỏi.
Mâu Văn đầy ẩn ý, cầm hợp đồng rời . Tạ Sùng theo , cô : “Không cần tiễn.”
“Chưa đủ hai tiếng.” Tạ Sùng . “Lần cũng thể tính là một .”
“…”
Hai cùng ngoài. Anh hỏi: “Căn nhà ngoại ô của cô tiềm năng cải tạo lớn. Nếu thật sự dự thi, chắc .”
“Sao dự thi?” Mâu Văn hỏi.
“Chuyện là bí mật ?” Tạ Sùng . “Lâm Vi Sâm cũng dự thi. Một hôm gặp ông ở hoạt động, chính ông . Ông còn học trò từng dẫn dắt lẽ cũng sẽ tham gia. nghĩ học trò đó là cô.”
“Ồ. Ông đúng là luôn để ý . Ông định dùng gì dự thi? Công trình đang thi công hiện giờ hình như là một homestay.” Mâu Văn . “ cũng chắc, ông thể còn thứ khác. Ông xảo quyệt lắm.”
“Không cần quan tâm. Ông chẳng là gì.” Tạ Sùng .
“Vậy năm xưa còn ký với ông để sửa căn nhà ?”
“ ký vì ông .”
“Vậy vì ?”
“Cô trông đáng tin.” Tạ Sùng . “Đáng tin hơn khác. Đó mới là nguyên nhân thật sự chọn Lâm Vi Sâm. Cô ?”
“ .”
“Bây giờ cô .”
Lúc Mâu Văn khiêm tốn nữa: “Đương nhiên. đáng tin, chuyên nghiệp, tài. Mấy căn nhà giao cho cứ yên tâm!”
Tạ Sùng đưa cô tới bên xe. Mâu Văn : “Vậy đừng…”
Tạ Sùng mở cửa : “Chưa hết giờ.”
“Anh nghiêm khắc thế?”
“Thiếu một giây cũng .”
“Vậy xuống, chúng bên đường .”
“Sức khỏe , thể hứng gió Tây Bắc.”
Mâu Văn gì, Tạ Sùng cũng lời chờ sẵn. Anh giống một tên vô khó dây dưa.
“Đi, đưa về nhà.” Tạ Sùng giục. “Nhanh.”
Mâu Văn thắng , đành lái . Hơn mười phút , cô dừng xe bên đường.
“Hết giờ , dịch vụ kết thúc. Mời ngài xuống xe.” Mâu Văn lịch sự , đó tinh nghịch lắc , như đang bảo: Anh đ.á.n.h !
Cô dáng vẻ khi mới quen, thỉnh thoảng lộ chút trẻ con.
Tạ Sùng nhíu mày lắc đầu .
Xuống xe, đặt hai tay lên cửa kính hạ, với Mâu Văn: “Mâu Văn, thật, mong cô thắng. Nếu nhất định giành giải, tại đó thể là cô? thật sự nghĩ .”
Ánh mắt Mâu Văn sáng rực: “ sẽ thắng. Anh cứ đợi xem.”
Tạ Sùng : “Chiếc cốc bàn là thiết kế cho cô. Ý nghĩa là: Mượn gió lành, đưa lên mây xanh.”
Mâu Văn sững hiểu , khẽ .
Cô hiểu, Tạ Sùng buông : Liễu tơ mượn gió đông bay thẳng lên cao, còn chẳng qua chỉ là một cơn gió. Không cơn gió sẽ cơn gió tiếp theo.
Sớm muộn cô cũng sẽ bay lên.