Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 85: Vinh quang
Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:58
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Sùng công tác về Bắc Kinh, nhắn cho Mâu Văn: “Thực hiện cam kết.”
Mâu Văn gửi cho một vị trí việc. Lúc cô buộc khăn vuông đầu, mặc quần yếm ống rộng, bên trong là áo phông dài tay, đeo khẩu trang, phủ bụi. Đây là bộ đồ lao động của cô.
Bố cục sân nhỏ thành, cô đang đo . Tạ Sùng tới nơi, Mâu Văn vẫy tay: “Anh qua đây phụ một tay.” lúc đang thiếu , cô coi Tạ Sùng như công nhân.
Buổi sáng Tạ Sùng còn dự một cuộc họp quan trọng ở Quảng Châu, kết thúc vội về Bắc Kinh, kịp quần áo. Lúc cúi bộ đồ , xót.
“Nhanh lên.” Mâu Văn .
Tạ Sùng cởi áo vest, nới lỏng cà vạt xuống một chút, tháo hai cúc sơ mi xắn tay áo.
Mâu Văn cuống lên: “ hai, chỉ bảo chút việc…”
Tạ Sùng bước tới mặt cô: “Làm gì?”
Mâu Văn từ xuống , nảy ý , : “Xách thùng tro ngoài giúp .”
Tạ Sùng tới thùng sắt, xách thùng phế liệu ngoài. Sợ thùng bẩn quần, duỗi cánh tay thật xa, tư thế cực kỳ buồn . Mâu Văn bật .
Cô trèo lên thang nghiên cứu kết cấu mái nhà, bàn chân trượt, ngã từ xuống. Cô một tiếng “rắc” giòn, còn định xem chỗ nào gãy thì cơn đau thấu tim cuốn tới.
Mâu Văn đột nhiên bật lớn.
Tạ Sùng đang dọn đống phế liệu ở góc ngoài, tiếng liền lao . Mâu Văn đầy bụi đất, đau đớn ôm chân, dám động đậy, thành tiếng.
“Đừng động.” Tạ Sùng hét một tiếng, chạy tới mặt cô, quỳ một gối xuống, cẩn thận nâng chân cô. Trán phủ một lớp mồ hôi mịn mà chính cũng nhận .
Anh khẽ động chân cô, Mâu Văn thét: “Đau quá. Tạ Sùng, đau quá.”
Anh dùng giọng dịu dàng hiếm thấy, khẽ hỏi: “Một chút cũng động ?”
Mâu Văn gật đầu: “Không động .”
“ .” Tạ Sùng chân cô. “Cô gãy xương. đưa cô tới bệnh viện.”
Anh kéo tay Mâu Văn vòng qua cổ, một tay ôm lưng, một tay luồn đầu gối bế cô lên. Khoảnh khắc rời đất, chân Mâu Văn đau thấu tim, hai tay cô ôm chặt Tạ Sùng, nức nở: “Đau quá.”
“ , .” Tạ Sùng . “ cái chỗ rách nát gọi cấp cứu đợi lâu, nhà bên cạnh cũng bỏ trống, chỉ thể , cáng.” Anh chạy chậm ngoài, chính cũng phát hiện giọng run. Khi đặt Mâu Văn lên ghế phụ, cô cảm giác một giọt nước hoặc mồ hôi rơi xuống mặt.
Cơn đau dữ dội qua , tiếp theo là đau nhức liên tục.
Tạ Sùng lái xe an ủi: “Không , què cũng ảnh hưởng chạy bộ. Cô , nhiều què chạy nhanh lắm.”
Mâu Văn mắng: “Anh bệnh .” Một lúc cô càng lớn: “ thật sự què chứ… còn giày cao gót lên sân khấu nhận giải. nghĩ xong hết , sẽ mặc vest và giày cao gót, cả bài phát biểu nhận giải cũng nghĩ xong…”
Tạ Sùng cố ý dọa: “Không què thì từ hôm nay lời .”
“ què…”
“ sẽ chăm sóc cô.” Tạ Sùng .
Tới bệnh viện, đúng như Tạ Sùng phán đoán: Mắt cá chân Mâu Văn gãy nhẹ.
“ tiếng rắc.” Tiêm t.h.u.ố.c giảm đau xong, Mâu Văn cuối cùng đỡ hơn. Cả gương mặt sưng, mắt như hai quả óc chó. “Chỉ gãy nhẹ thôi ?”
“Cô chê bệnh nhẹ ?” Tạ Sùng bên . “Im miệng.”
Bác sĩ bật : “ là gãy nhẹ. Sau đó bó bột, theo chỉ định, dưỡng cho . Có chuyện gì cứ để chồng cô .”
“Anh …” Mâu Văn định chồng , Tạ Sùng tiếp lời: “Vâng, cảm ơn bác sĩ.”
Mâu Văn đầu trừng , , bế cô lên xe lăn đẩy ngoài. Ra khỏi cửa mới : “Đôi mắt óc ch.ó đừng trừng nữa, buồn lắm.”
Mâu Văn trừng .
Cô mệt, tựa đầu xe lăn ngủ. Tạ Sùng lấy t.h.u.ố.c chở cô về nhà. Mâu Văn vẫn ngủ, cô từng mệt mỏi thế .
Trong mơ cô lẩm bẩm một câu “cảm ơn cuộc thi…”. Khi một khát khao thứ gì, trong mơ cũng là nó.
Từ ngày đầu gặp Mâu Văn, cô là như , thứ gì sẽ dốc lực giành lấy.
Tạ Sùng trao đổi với Luke. Luke hỏi: “Chuyện lớn gì mà xin mười lăm ngày việc?”
“Làm việc từ xa, xin nghỉ.” Tạ Sùng . “Lúc cuối tuần công tác giúp , cũng hỏi cuối tuần chuyện lớn gì mà .”
“ duyệt.”
“Không duyệt nghỉ việc.” Tạ Sùng trả lời. “ dọa , bây giờ nộp đơn ngay.”
Luke mất một giây trả lời: “Đùa thôi. Anh ? Hay Mâu Văn ?”
“Mâu Văn gãy xương.”
“Chậc…” Luke trả lời. “Chắc đau lắm. Đi ch.ó l.i.ế.m của .”
“Thời tiết Cáp Nhĩ Tân ?”
“Không liên quan tới .”
Tới cửa nhà Mâu Văn, Tạ Sùng gõ đầu gọi cô dậy. Mâu Văn mở đôi mắt ngái ngủ, nhập mật mã : “Cảm ơn đưa về, tạm biệt.”
“Tạm biệt cái quỷ.” Tạ Sùng . “Cô chống nạng lên sân khấu nhận giải ?”
Anh đẩy Mâu Văn nhà.
Khoảnh khắc bật đèn, hoảng hốt. Đây là căn nhà nhỏ của Mâu Văn. Chỉ một cô vẫn yêu cuộc sống như . Những cách bày trí ấm áp, những đóa hoa nhỏ đang nở, còn thấy bộ bát đĩa tặng năm xưa đặt trong tủ bên bàn ăn.
Anh đẩy Mâu Văn tới bên giường, hỏi: “Đói ?”
“Hơi đói.” Mâu Văn . “Anh thật sự cần lo, lát nữa tự gọi đồ ăn.”
Tạ Sùng để ý, quanh bốn phía.
“Không còn sớm, về .” Mâu Văn . “Anh ở đây cũng tiện.”
Tạ Sùng thấy chiếc sofa , thật sự quá ngắn, ngủ chắc chân sẽ lơ lửng bên ngoài.
“Có chăn thừa ? Ở ?” Tạ Sùng hỏi.
“Anh ngay.”
Tạ Sùng tìm chăn.
Mâu Văn cuống lên, hét: “Tạ Sùng!”
“Cô hét gì?” Tạ Sùng cũng đột nhiên lớn tiếng. “ gì cô? Gãy xương tới mức xuống đất , định tiểu lên giường ? Không lấy nước, khát c.h.ế.t? Không nhận đồ ăn, đói c.h.ế.t? Cô còn bằng gọi bố tới Bắc Kinh nhặt xác!”
“ cần lo. thể gọi Sở Lăng.”
“Đừng tưởng Sở Lăng đang ở một khe núi tận Vân Nam.”
“Sao ?” Mâu Văn hỏi.
Tạ Sùng nhất thời nghẹn lời. Sao ? Chuyên mục của Sở Lăng kỳ nào cũng xem, tập về Mâu Văn cách vài ngày xem một . Sao thể ?
“Tóm đừng những lời nhảm nhí nữa. Nếu cô lo gì cô thì cần. Bây giờ chẳng chút hứng thú nào với cô.” Giọng Tạ Sùng thấp xuống, lẩm bẩm: “Lúc chân còn nhấc nổi, động một cái chẳng kêu như lợn chọc tiết.”
“Anh gì? Lợn gì?” Mâu Văn hỏi.
Tạ Sùng ho một tiếng: “Cô ăn gì?”
“ ăn bún gạo.”
“ đặt cho cô.”
“Tự .” Mâu Văn . “Đồ bên ngoài thích.”
Cô chỉ huy Tạ Sùng mở tủ lạnh, tìm đồ, điều khiển đun nước, bỏ nguyên liệu. Tạ Sùng vụng về, bộ quần áo mất hình dạng. Mâu Văn giường lúc “ối” một tiếng vì nước sôi bắn, lúc “ kiếp” vì gói gia vị đổ… Bữa cơm giống đ.á.n.h trận, ầm trời động đất mới xong.
Bày đồ ăn lên bàn, giặt khăn, tới lau mặt cho Mâu Văn. Cô bên giường, ngoan ngoãn ngẩng mặt. Chiếc khăn ấm ẩm phủ lên mặt, khẽ lau. Mắt cô , tập trung, cuối cùng dùng sức ấn mặt cô một cái, lệnh: “Đưa tay.”
Anh lau tay cho cô, đó mới bế cô tới cạnh bàn.
Lúc Mâu Văn : “ chỉ gãy mắt cá chân, đứt tay chân. Anh thể mang nước tới, tự lau rửa.”
“Có bản lĩnh thì tự lấy nước.” Tạ Sùng .
Mâu Văn đói lắm, thèm để ý, cúi đầu ăn. May mà nguyên liệu là cô chuẩn sẵn, nếu chẳng Tạ Sùng sẽ thành thứ quỷ gì.
Tạ Sùng lúc bắt đầu lướt điện thoại tra tài liệu:
Người gãy xương thể uống canh gì?
Làm thuyết phục gãy xương giường thêm vài ngày?
Người gãy xương tâm trạng thì xử lý thế nào?
…
Tra nửa ngày, cảm thấy đều chẳng hữu ích, bèn hỏi Will: “Lư Mễ từng gãy xương ? Anh chăm Lư Mễ thế nào?”
Will trả lời một dấu hỏi, đó : “ chỉ một lời khuyên: Đừng chọc bệnh nhân tức giận.”
“Ồ.”
Mâu Văn hỏi: “Anh đang gì?”
Tạ Sùng : “Xử lý công việc.”
Ăn xong, tới khoảnh khắc hổ nhất. Mâu Văn rửa mặt, vệ sinh. Đi vệ sinh tương đối dễ, chỉ cần đặt cô lên bồn cầu ngoài đợi. Cô xong, bế .
tắm rửa dễ.
Chân Mâu Văn thể dính nước, cô cần lau .
Tạ Sùng nghĩ một lát, hỏi: “Hay lau giúp?”
“Anh cút.”
Tạ Sùng bật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-85-vinh-quang.html.]
Anh mở vòi sen cho Mâu Văn, để cô ghế nhỏ tự xoay xở. Khi đón cô, thấy cả cô ướt sũng. Ánh mắt Tạ Sùng lập tức sâu xuống.
Mâu Văn theo bản năng nắm cổ áo, quát: “Anh gì!”
Tạ Sùng mặt: “Ai thèm .”
Anh nhích lên vài bước, đưa tay về phía Mâu Văn bế cô lên.
Người Mâu Văn đầy nóng, một lọn tóc ướt rơi xuống vai , ẩm áo sơ mi. Cô nhận cả căng cứng. Cô từng vô hạn gần gũi với , đương nhiên hiểu điều đó nghĩa gì.
Cô mím chặt môi dám . Tới giường, cô lệnh cho Tạ Sùng tắt đèn: Cô đồ ngủ.
Tạ Sùng sofa, tiếng sột soạt trong bóng tối, nín thở. Cơ thể nóng lên, khó chịu.
Mâu Văn tiếng cửa mở, gọi: “Tạ Sùng?”
Tạ Sùng ngoài.
Rất lâu , khi Mâu Văn sắp ngủ, mới bước , mặc nguyên quần áo sofa. Sofa khó chịu, cả co . Lúc Mâu Văn sắp ngủ, Tạ Sùng hỏi: “Mâu Văn, lên giường ngủ ?”
“Không.” Mâu Văn đáp.
“Ồ.” Một lúc hỏi. “Mâu Văn, nhà cô nút bịt tai ?”
“Làm ?”
“Cô ngáy.”
“…Anh nhảm, còn ngủ.”
“Cô ngủ .” Tạ Sùng . “Bỏ , ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Sofa thoải mái, nhưng Tạ Sùng ngủ ngon. Trong căn phòng nhỏ , hoa tỏa hương từng đợt giữa đêm. Khi dậy vệ sinh, Mâu Văn rên trong mơ, chắc cô đau. Tạ Sùng đau lòng nhưng cách nào. Theo lời Will: Chỉ thể ở bên cô.
Anh lục vali lấy đồ ngủ ngủ.
Sáng hôm , họ tiếng gõ cửa đ.á.n.h thức.
Mâu Văn bật dậy, vì đau nên “ôi” một tiếng ngã trở .
Tạ Sùng thản nhiên mở cửa, thấy Vương Chí Cường ngoài với vẻ mặt ngơ ngác.
“Anh… Tạ?” Trước đây Mâu Văn từng tiết lộ với Vương Chí Cường rằng Tạ Sùng là chồng cũ. chị Văn ghét Tạ, Vương Chí Cường rõ. Từ đó dám quá nhiều với . Vậy mà lúc Tạ mặc đồ ngủ trong phòng chị Văn.
Vương Chí Cường nên phản ứng thế nào.
Cậu hỏi: “Cái đó… chị Văn… ?”
Mâu Văn : “Vào đây.”
“Có tiện ?” Vương Chí Cường hỏi.
“Có gì tiện?” Mâu Văn . “Lắm lời. Vào .”
Vương Chí Cường do dự bước , sợ Tạ Sùng tức giận, còn gật đầu với .
Chị Văn chật vật, chân bó bột. Vương Chí Cường sốt ruột tới mức suýt : “Làm chị Văn? Có chuyện gì?”
“Gãy xương.” Mâu Văn . “Những việc chạy bên ngoài giao cho .”
Vương Chí Cường gật đầu: “Chị yên tâm. Chị đau ?”
“Cũng .” Mâu Văn cố tỏ mạnh mẽ. “Chuyện nhỏ. Lát nữa chị tới công ty.”
“Được, em xử lý công việc .” Vương Chí Cường xong , tới mặt Tạ Sùng đột nhiên : “Anh Tạ, nhờ .”
“Giao cho , yên tâm.”
Vương Chí Cường , Tạ Sùng hỏi Mâu Văn: “Có tới nhà ở ?”
“ . Ở đây tiện.”
“Ồ.” Tạ Sùng . “Vậy lát nữa ăn sáng xong cô tới công ty, việc khác.”
“Việc gì?”
“Đừng quản.”
Tạ Sùng đẩy Mâu Văn tới văn phòng. Trùng hợp hôm nay nhân viên công ty cô đều mặt, thấy Tạ Sùng ai cũng kinh ngạc. Đương nhiên họ đều , cũng từng lén bàn luận: Trong những theo đuổi sếp Mâu, vị nhất, thể diện nhất, nhưng sếp Mâu cảm giác. Bây giờ , chính đẩy sếp Mâu tới việc.
Trong mắt đều cháy những đốm lửa. Mâu Văn giờ lười giải thích chuyện , lúc cố ý nghiêm mặt: “Họp!”
Cuộc họp tuần nhanh chóng kết thúc. Công việc nhiều, khách hàng nhiều. Mâu Văn nhờ để mắt hơn mười công trường đang cùng lúc, vì cô thật sự thể tới. Những việc bàn giấy khác giao cho cô.
Mọi nhận nhiệm vụ . Trước khi cửa, Vương Chí Cường : “Chị Văn, việc gì cứ gọi em. Bây giờ tuy em dọn khỏi văn phòng thuê nhà, nhưng ở gần. Bất kể lúc nào chị gọi, em sẽ tới ngay.”
“Không cần lo cho chị.” Mâu Văn . “Cậu thấy nhà chị chiếm ? Đương nhiên quản.”
“Hì hì.” Vương Chí Cường . “Lần đầu em thấy Tạ chật vật thế, nhưng khá vui.”
Một tiếng rưỡi Tạ Sùng trở về, trong tay xách một túi du lịch bằng da. Mâu Văn hỏi mang gì, quần áo .
“? Anh mang quần áo gì?”
“Ở lâu dài trong nhà cô.” Tạ Sùng . “Bác sĩ bảo cô cần chăm sóc, giường. Cô thì gọi cho cô, cô tự giải thích với họ.”
“ cũng thể thuê hộ lý.”
“ chính là hộ lý.” Tạ Sùng . “Cô bỏ bao nhiêu tiền cũng thuê hộ lý như .”
Mâu Văn nhất thời trả lời thế nào.
Cô hiếm khi yếu ớt như , vài câu mệt, chân thỉnh thoảng đau nhói. Quan trọng nhất là cô mất khả năng , chuyện khiến cô đau khổ nhất.
“Đói ?” Tạ Sùng hỏi.
“Đói.”
“Đi, cho cô ăn.”
“ ăn.” Mâu Văn . “Anh dở.”
“Cô bắt buộc ăn.” Tạ Sùng đẩy cô về nhà. Mâu Văn hỏi , xin nghỉ .
Mâu Văn giường, Tạ Sùng bước tới kê cao cả cẳng chân. Động tác cực kỳ cẩn thận, sợ cô đau, nhưng thể tránh . Mắt Mâu Văn rưng rưng. Lúc cô chỉ kiên cường, còn “hành hạ” khác. Cô bảo Tạ Sùng mạnh tay, đang ngược đãi cô.
Tạ Sùng dọa: “Cô tin đ.ấ.m một cú chân què ?” Dù , động tác càng nhẹ.
“Bây giờ cô còn trong giai đoạn cấp tính, dù Ngọc Hoàng tới cũng xuống giường. Cần chườm lạnh thì chườm, cần kê cao thì kê. Đừng nghĩ nam nữ khác biệt. Bây giờ chúng khác biệt, chăm cô như chăm một con mèo nhỏ, lòng chút d.a.o động.” Tạ Sùng ấn chỗ khác, xem xu hướng giảm sưng .
“Đau thì .” Tạ Sùng . “Không cần giả vờ.”
Anh dứt lời, Mâu Văn “oa” một tiếng : “ đau quá Tạ Sùng, càng lo tác phẩm. ngã thế , xong thì ?”
“Cô sợ gì xong? Ai quy định tự ? Chẳng cô bản vẽ ?”
“ yên tâm. chằm chằm…” Mâu Văn càng đau lòng. “Sao thế , tại đùa kiểu đó? nhất định giành giải…”
Tạ Sùng luống cuống bên giường. Thấy cô sắp nước mũi, rút giấy lau cho cô.
“Bây giờ chân đau, trong lòng cũng lo…” Mâu Văn nức nở. “Sao trượt khỏi thang? Trượt cũng , tại chân mắc ?”
“Đừng nghĩ nữa.” Tạ Sùng khẽ . “Đừng nghĩ.” Thấy cô vẫn , cúi , nhẹ nhàng vòng tay ôm vai cô.
“Đừng lo, lát nữa lái xe tới xem tiến độ hôm nay, gọi video cho cô. Chỗ nào cô cứ . Cô giống một Ba Đồ Lỗ như , còn chuyện nhỏ khó ?”
Mâu Văn lau nước mắt tiện tay quệt lên quần áo Tạ Sùng, đó : “Tạ Sùng, thì đừng … Anh mới giống Ba Đồ Lỗ.”
Tạ Sùng , xoa đầu cô.
Mâu Văn : “Sao đổi tính ? Chẳng giống nữa. Có ung thư, chuẩn khi c.h.ế.t…”
“Đừng nữa, Mâu Văn. Nói tiếp thật sự đ.ấ.m chân cô.” Mâu Văn sụt sịt, im lặng.
Một lúc cô hỏi: “Tạ Sùng, lớn lên ?”
?
Tạ Sùng nhấc chân nhà vệ sinh.
Mâu Văn lớn lưng.
Tạ Sùng chăm , mấy ngày đầu vụng về. Anh gọi cho một bạn từng bác sĩ, ngày mười mấy cuộc, cuối cùng khiến đối phương phát bực: “Bây giờ bám thế? Trước đây chẳng thích ?”
Tạ Sùng : “Tạm thời thích vài ngày.”
khó chịu nhất vẫn là ban đêm. Chiếc sofa rách ngủ đau , luôn tìm cơ hội lên giường. Mâu Văn gãy một chân, nhưng chân hình như càng khỏe, một cú đạp xuống giường.
Tạ Sùng uất ức: “ ngủ .”
“Ồ.” Mâu Văn ồ một tiếng ngủ.
Nửa đêm Mâu Văn đau tỉnh, Tạ Sùng trở sofa.
“Anh ngủ?” Cô hỏi.
“Ngủ .” Tạ Sùng cố ý ngáy một tiếng.
Mâu Văn : “Bây giờ đau lắm, chuyện với một lúc.”
“Nói gì?”
“Không .” Mâu Văn . “Anh chuyện gì với ?”
Tạ Sùng suy nghĩ lâu : “ một bạn , tên Tưởng Vu.”