Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 86: Vinh quang

Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:07:59
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tưởng Vu.

Cái tên đào lên từ lớp đất ký ức của Mâu Văn: “Tưởng Vu” từng khóa trong két sắt của Tạ Sùng, Tưởng Vu qua đời, khi dự tang lễ trở về, Tạ Sùng gặp t.a.i n.ạ.n xe, suýt mất mạng.

Mâu Văn “ừ” một tiếng: “Kể , để xem đó là bạn thế nào.”

“Tưởng Vu là con gái huấn luyện viên cưỡi ngựa đây của và Tiền Tụng. Cô lớn lên ở trường đua ngựa, chúng tới đó học thì cô luôn chơi cùng. Hồi nhỏ tính kỳ quặc…”

Mâu Văn ngắt lời: “Bây giờ tính hơn bao nhiêu?”

Tạ Sùng dừng một chút sửa lời: “Tính từ nhỏ kỳ quặc, ngoài Tiền Tụng thì bạn. Tiền Tụng cô , hai chúng lớn lên cùng trong ngõ. thấy ai cũng ghét, gì họ hiểu, họ thích . Tới trường đua ngựa, phát hiện một còn kỳ quặc hơn , là Tưởng Vu.”

“Tưởng Vu từ nhỏ sống bên ngựa, tính nết cũng giống ngựa. Thích ai thì hiền, thích thì tung vó đá. Cô thích vẽ mấy thứ kỳ lạ, năng cũng trôi chảy.”

.” Mâu Văn : “ thích vẽ mấy thứ kỳ lạ, từng thấy. Anh kể tiếp .”

“Nói chung, chúng thành bạn . từng bạn khác giới, đôi lúc trêu thích Tưởng Vu . Lâu dần chính cũng phân biệt rõ nữa.”

“Không phân biệt rõ chẳng qua là tự lừa thôi.” Mâu Văn : “Anh từng cảm tình nam nữ tuổi mới lớn với cô , lẽ tiến tới tình yêu, nhưng tuyệt đối phân biệt . Đầu óc tệ đến thế , Tạ Sùng.” Cô trở , chân đang kê cao bỗng đau nhói. Cô rên một tiếng : “Tạ Sùng, khó chịu quá. Anh rót giúp chút nước ?”

Tạ Sùng vội bật dậy khỏi sofa. Trong phòng tối, động tác quá mạnh nên lăn xuống đất, chân va trúng cạnh giường, đau đến hoa mắt, bật một tiếng rên khẽ.

“Anh ?” Mâu Văn hỏi.

“Không .” Tạ Sùng bật đèn, nhảy lò cò lấy nước cho cô, nhảy tới cạnh giường vặn nắp chai. Thấy đôi mắt Mâu Văn đỏ ngầu vì cơn đau đặc biệt dữ dội về đêm, : “Ban ngày lúc đau thì bảo cô nghỉ ngơi, cô cứ nhất quyết việc.”

việc. Công việc cho cảm giác an .” Mâu Văn uống một ngụm xuống. “Bất kể lúc nào, chỉ cần nghĩ vẫn khả năng sinh tồn, vẫn đang công việc yêu thích, sẽ thấy yên tâm, cảm thấy trời sập cũng chẳng sợ.”

Tạ Sùng kiểm tra chân cô, lấy những lưu ý bạn bác sĩ gửi đối chiếu. Xác định chân cô vấn đề, mới cất điện thoại, tắt đèn sofa.

Trong bóng tối, Mâu Văn : “Kể tiếp chuyện Tưởng Vu .”

“Được.” Tạ Sùng : “Mâu Văn, bây giờ thể khẳng định phân biệt tình yêu. từng ham và sự chiếm hữu với Tưởng Vu giống như với cô, từng .”

“Anh ham với ?” Mâu Văn cố ý trêu.

“Có cần chứng minh cho cô xem ?” Tạ Sùng : “Bây giờ chỉ chuyện với cô thôi khó chịu. …”

Mặt Mâu Văn nóng bừng: “Dừng. Nói chuyện Tưởng Vu.”

và Tưởng Vu từng ở bên . Bố cô từng cứu mạng , khi nấu cơm luôn dư thêm một phần cho . Thật về học cưỡi ngựa nữa, nhưng vẫn thường tới sân của trường đua ngựa, ở đó g.i.ế.c thời gian. Người khác luôn tới vì Tưởng Vu, nhưng . Dù cô ở đó vẫn tới. thích nơi , nó giống một mái nhà trọn vẹn. Mâu Văn, cô tin ? Những gì đều là thật.”

Mâu Văn nhớ tới sự cố chấp của Tạ Sùng đối với một mái nhà.

Khi cô cũng từng nghĩ, nếu sự cố chấp , liệu thấy cô, kết hôn với cô ? Anh cưới cô là vì cô cho cảm giác một mái nhà ?

từng căn nhà ở Vạn Liễu là nhà cưới của và Tưởng Vu.” Mâu Văn .

“Cái gì?”

“Chính phiếu nhu cầu: nhà cưới.” Mâu Văn : “Anh đừng phủ nhận từng nghĩ đến chuyện cưới Tưởng Vu, chỉ là cô lấy thôi. Nếu cô đồng ý, còn thấy ? Còn cưới ? Sẽ . là lựa chọn cùng khi điều .”

Nói xong, Mâu Văn khẽ thở dài.

Khi Tạ Sùng đầu đề nghị ly hôn, sự tủi , cam lòng và đau khổ trong cô dường như phai dần theo thời gian. thỉnh thoảng cô vẫn nhớ tới, tình yêu của cô dành cho Tạ Sùng thật sự c.h.ế.t ngày hôm .

Khi đó cô thức trắng đêm qua đêm khác trong căn phòng việc, xé hết bản thảo đến bản thảo khác. Cô ăn nổi, ngay cả những món vốn yêu thích cũng trở nên nhạt nhẽo. Về cô thậm chí chẳng nhớ nổi tại sống như thế, dường như nỗi đau do tình yêu c.h.ế.t biến thành một thói quen.

Trời ạ, đau khổ trở thành thói quen, quen với đau khổ, đó là chuyện tàn nhẫn đến mức nào đối với một con ? Mâu Văn ngày qua ngày vươn lên từ vũng bùn đau đớn. Mãi đến một ngày cô phát hiện thể đón ánh nắng, mưa móc và gió nhẹ, thậm chí thể nở hoa, cô mới xác nhận sống .

Bây giờ Tạ Sùng dựa mà đổi trắng đen? Dựa mà coi nhẹ tình cảm của dành cho Tưởng Vu? Đó là chuyện khiến cô khổ sở lâu, giờ dễ dàng lật qua chỉ bằng vài lời khéo léo ? Mâu Văn cho phép. Dù tương lai cô còn bất kỳ liên quan gì tới , cô cũng cho phép lúc dùng lời hoa mỹ để lấp liếm.

“Phiếu nhu cầu nào?” Tạ Sùng nhớ rõ chuyện cô .

“Lúc liên hệ Lâm Vi Sâm sửa nhà, phiếu nhu cầu ghi mục đích cải tạo là nhà cưới.”

“Chuyện đó …” Tạ Sùng : “ bảo căn nhà cần sửa, nhất quyết bắt sửa, kết hôn thể dùng… nên …”

“?” Mâu Văn tin Tạ Sùng sẽ dối trong chuyện . Cô chỉ cảm thấy hết sức hoang đường, từng đau khổ vì một nét bút tùy tiện như .

Cô im lặng.

Tạ Sùng tưởng cô ngủ , bèn khẽ hỏi: “Mâu Văn, cô ngủ ?”

“Chưa.”

“Vậy chúng chuyện thêm một lát ? cảm thấy giữa chúng còn nhiều điều rõ. Nhân lúc tối nay cô trò chuyện, chúng hết ?” Tạ Sùng đương nhiên kẻ ngốc. Về từng vô nghĩ xem cuộc hôn nhân của họ bắt đầu xảy vấn đề từ . Anh vì chênh lệch giàu nghèo mà nghi ngờ mục đích Mâu Văn kết hôn với , vì cô từ chối sinh con mà nghi ngờ tình yêu của cô… Còn Mâu Văn thì ? Có hết đến khác từ chối giao tiếp và bày tỏ, vì sự tự cho là đúng lúc nào ngừng, cuối cùng khiến cô cho rằng giữa họ còn khả năng yêu nữa?

Ngày Mâu Văn rời khỏi Vạn Liễu, cô nhẹ nhàng khép cánh cửa . Chính trong khoảnh khắc đó, trái tim Tạ Sùng ầm ầm sụp đổ. Anh căn nhà trống trải, Mâu Văn mang thứ thuộc về , như thể cô từng tới. Như thể những ngày đầy ắp tiếng chỉ là một giấc hoàng lương.

Tạ Sùng mất lâu để thích nghi. Không, Tạ Sùng từng thật sự thích nghi.

Anh thích trở về căn nhà . Chỉ cần bước , sẽ nghĩ tất cả thứ ở đây đều do Mâu Văn tạo nên. Đây là căn nhà đầu tiên cô tự tay thiết kế trong đời, cô dụng tâm đến thế, khiến mỗi ngày sống ở đó đều vô cùng thoải mái.

sự thoải mái vì căn nhà, mà vì cô.

Anh thích bao cảm giác mở cửa thấy cô tươi chạy tới, thích cô bận rộn trong bếp, thích cảnh họ sofa xem phim, nhấp chút rượu chậm rãi g.i.ế.c thời gian… Anh yêu căn nhà là vì những điều đó.

Khi Mâu Văn còn ở đó, tình yêu dành cho căn nhà cũng biến mất.

Anh về nhà, thích về nhà. Có về cũng chỉ vội vàng ở một đêm, đổi vali lên đường. Anh sống qua ngày trong khách sạn khắp thế giới, dùng những chuyến công tác xâu chuỗi cuộc đời .

Anh giả vờ để tâm. Không để tâm chuyện chia tay Mâu Văn, để tâm tới cô, nhưng diễn xuất của vụng về đến thế. Tai luôn tự động thu thập tin tức về Mâu Văn: công ty cô tuyển thêm , cô một khách hàng, cô du lịch, bên cạnh cô xuất hiện một đàn ông…

Anh quan tâm Mâu Văn bao.

Tiền Tụng khuyên bao nhiêu : “Buông tay . Kết thúc là kết thúc . Người bắt đầu cuộc sống mới, cũng bắt đầu . xin đừng sống như thế nữa, chẳng tiêu sái chút nào.”

vốn dĩ tiêu sái.” Tạ Sùng . Anh giờ vẫn , cố chấp, bướng bỉnh. Nội tâm lạnh lẽo, khó thật sự thiết với ai, nhưng một khi thiết thì buông . Anh vốn là như thế.

Mâu Văn lúc : “Anh , Tạ Sùng. còn một lúc, vì chân giống như ăn kẹo nổ, giật từng cơn, từng cơn đau.”

Tạ Sùng định dậy kiểm tra, Mâu Văn ngăn: “Ôi, đừng giày vò nữa, chỉ là đau bình thường thôi.”

“Ồ.”

Tạ Sùng xuống.

“Mâu Văn, cô từng nghi ngờ cưới cô vì yêu, mà vì cô thích hợp để kết hôn?”

“Chuyện đó còn cần nghi ngờ ?” Mâu Văn cố ý , đơn thuần chỉ chọc tức . Cô coi trọng cảm nhận trong lòng . Về nghĩ thông, thể vì ly hôn với Tạ Sùng mà phủ định cảm xúc thuở ban đầu. Sự rung động mỗi khi gặp , niềm vui lúc họ kết hôn, cô ở những ngày đầu hôn nhân, họ từng yêu .

Dù ai hỏi, cô cũng thể kiên định : Họ từng yêu !

Tạ Sùng cuống lên vì câu : “Cô đừng như . cưới cô tuyệt đối vì phù hợp. mặc kệ khác gì, nghĩ gì, cũng mặc kệ cô nghĩ thế nào, cưới cô chính là vì yêu cô.”

“Mâu Văn, khi luôn nhớ cô. Mỗi gặp cô, đều ghét thời gian trôi quá nhanh. Dường như còn mấy câu, ăn bao nhiêu, vài bước thì buổi tối hết, chỉ thể đưa cô về. thậm chí mong cô cũng đưa về, đưa cô về, chúng đưa qua đưa đến sáng. ý nghĩ trẻ con, nhưng thật sự từng nghĩ như .”

cũng hiểu tại những gặp của chúng luôn ở ban đêm, luôn cùng hết đêm Bắc Kinh tới đêm Bắc Kinh khác. Chẳng lẽ chúng thể cùng bình minh và ban ngày ?”

Tạ Sùng từng nghĩ như . Anh ở bên Mâu Văn mãi đủ, đối diện với cảm giác .

Mâu Văn khẽ hai tiếng. Cô cũng nhớ mỗi chia tay khi , trong lòng đều trách thời gian trôi quá nhanh.

“Ngoài nhớ cô, còn… mơ thấy cô.” Lúc Tạ Sùng bỗng ngượng ngùng: “Trong mơ, gương mặt cô cực kỳ rõ ràng. Khi từng trải qua chuyện đó, mà trong mơ thành thạo. Cứ lật qua lật với cô, đó cảm giác ẩm ướt dính nhớp trong chăn tỉnh…”

“Anh im miệng.” Mâu Văn ngắt lời: “Chúng đến mức thể những chuyện ?”

“Hôm đó cô còn hỏi tại lớn lên, tưởng thể .” Tạ Sùng trả đũa: “Hay là chỉ cô , ?”

“Chỉ .” Mâu Văn ngang ngược hừ một tiếng, lệnh: “Anh kể tiếp .”

“Ồ.” Tạ Sùng tiếp tục: “ còn đau lòng vì cô. Không nhớ Tết năm đặc biệt cho cô một khoản thưởng .”

nhớ. Lâm Vi Sâm cố ý cho .”

, giục phát tiền cho cô. Cô vất vả như , sợ cho nhiều quá sẽ khiến cô bàn tán, cho ít quá thì đủ tiền về quê ăn Tết…”

Lòng Mâu Văn mềm đôi chút.

Khoản thưởng dư quan trọng bao với cô khi đó. Ví tiền cô “căng phồng”, lúc bước nhà ngẩng cổ thật cao, chỉ thiếu dùng lỗ mũi : Nhìn xem giỏi thế nào, mới thực tập kiếm nhiều tiền như .

luôn đau lòng vì cô, cũng luôn nhớ cô. nhớ cô là thật. công tác, ở Cảnh Đức Trấn thấy hình vẽ chiếc bát liền nhớ tới cô, thấy những thứ xinh cũng nhớ tới cô… Bất kể , thấy thứ gì mà nghĩ tới cô, đều mua gửi cho cô… Cho nên Mâu Văn, những món đồ mua tùy tiện. Mỗi món đều đại diện cho một nhớ cô, một , hai , ba …”

Tạ Sùng càng càng cảm thấy trái tim đầy lên. Will đúng, cần thành thật với , cần dốc hết lòng , đem cả những điều thể thể hết. Chỉ như họ mới thể đến gần, thấu hiểu và tin tưởng . Anh mở lòng , chuyện chẳng gì mất mặt.

Mâu Văn nhớ tới những món đồ xinh , kỳ lạ, hiếm đến từ khắp thế giới. Cô nhớ một năm Tạ Sùng ôm một chiếc bình hoa kỳ quặc về nhà. Cô hỏi đây là gì, tặng em.

Hóa đó là lúc nhớ tới cô…

Bây giờ cô mới muộn màng cảm nhận vị ngọt của ngày .

“Nói chung, Mâu Văn, cưới cô vì cô thích hợp kết hôn, mà vì yêu cô.” Tạ Sùng lặp : “Lần đầu tiên trong đời thật sự yêu một , kết hôn với cô .”

Mũi Mâu Văn cay: “ vẫn đổi mật mã két sắt.”

xin cô. Khi đó nghĩ xong xử lý những thứ bên trong thế nào, khép với cô.”

“Bây giờ xử lý xong ?” Mâu Văn hỏi.

gửi những thứ cho Tưởng Vu .” Tạ Sùng : “Cô còn hỏi gì nữa ? đều thể cho cô .”

xem đoạn video t.a.i n.ạ.n xe của .” Mâu Văn : “Anh thất thần.”

thể giải thích, thật đấy. chỉ thể bảo đảm với cô rằng vì Tưởng Vu của cô . Hôm thật sự chỉ thất thần nên mới xảy tai nạn.”

“Bây giờ thế nào cũng .”

trăm miệng cũng biện minh nổi.” Tạ Sùng : “Xin , Mâu Văn. xin vì tất cả những tủi cô từng chịu ở chỗ . thế nào mới nhận sự tha thứ của cô. Có lẽ cả đời cô sẽ tha thứ, cũng lẽ cô vốn chẳng còn quan tâm những chuyện đó. Bất kể thế nào, xin .”

Có lẽ cuộc sống chính là như . Không vấn đề đều một đáp án chuẩn mực và hảo.

Trong lòng Tạ Sùng khó chịu.

Mâu Văn cũng .

: “Xin , Tạ Sùng. Khi điện thoại của . Xin .”

“Không , còn để tâm từ lâu .” Tạ Sùng .

“Anh dối.”

“Được , để tâm. so với mất cô, chuyện đó chẳng đáng nhắc tới.”

Hai im lặng.

Chân Mâu Văn còn đau dữ dội, cơn buồn ngủ kéo tới, cô nhanh chóng .

Tạ Sùng tiếng thở đều của cô, lòng cũng dần yên . Đây là đầu tiên trong đời một cuộc trò chuyện như thế. Anh từng thành thật mở lòng với bất kỳ ai đến . Trái tim trở nên nhẹ tênh.

Sáng hôm Mâu Văn mở mắt, phát hiện Tạ Sùng mặt.

hoảng, gọi lớn: “Tạ Sùng? Tạ Sùng?”

Không ai đáp.

Mâu Văn gọi cho Tạ Sùng, phía ồn. Cô hỏi: “Anh đang ở ?”

“Đợi một lát. tưởng cô sẽ ngủ đến mười giờ.”

“Ồ.”

Hơn mười phút Tạ Sùng trở về, mua nhiều đồ, còn mang theo một bó hoa. Vào cửa, lấy bình cắm đại .

“Anh siêu thị ?” Mâu Văn ngạc nhiên: “Anh mà cũng siêu thị?”

“Làm ? Siêu thị nhà cô mở, ?”

“Anh mua những gì?” Mâu Văn hỏi.

“Đủ thứ.” Tạ Sùng hỏi: “Tạp dề của cô ở ?”

“Trong tủ bếp.”

Tạ Sùng mở tủ, lấy chiếc tạp dề hoa nhí , nhíu mày buộc lên . Lúc ngang gương , gần như nhảy qua, dám dáng vẻ xí của trong chiếc tạp dề hoa.

Mâu Văn chọc , cố ý trêu: “Anh hợp tạp dề hoa thật đấy, trông còn khá yêu kiều.”

Tạ Sùng trừng cô.

“Anh đang bận gì ?” Mâu Văn hỏi.

“Nấu canh gà cho cô.” Tạ Sùng .

“? Anh? Nấu canh gà?” Mâu Văn hết sức hoài nghi: “Dù mọc thêm một cánh tay cũng chắc nấu canh ngon.” Theo hiểu của cô về Tạ Sùng, xào chín trứng là bước tiến khổng lồ trong kỹ năng nấu nướng. Cô nào dám mong nấu một nồi canh gà ngon?

Tạ Sùng để ý cô, bắt đầu bận rộn trong bếp.

Lần dường như khá hơn . Ít nhất c.h.ử.i thề bớt một hai , cũng còn nhảy tới nhảy lui vì sợ dầu nóng b.ắ.n lên hỏng gương mặt . À , cần đun dầu nóng.

Mâu Văn dù cũng rảnh, bèn Tạ Sùng nấu ăn.

Cô nhớ nhân viên công ty từng đ.á.n.h giá Tạ Sùng: Dáng khỏe.

Khỏe là thật. Anh giống một con gia súc, bế cô lên chỉ như tiện tay. Thế mà khỏe như lúc đang mặc một chiếc “váy hoa”.

Mâu Văn nhịn bật .

Tạ Sùng tiếng đầu . Cô lập tức nín , đôi mắt to đảo trái đảo tránh ánh của .

“Cô gì?” hỏi.

“Cười mặc váy hoa mà trông vẫn khỏe.”

Mâu Văn thật sự nhịn nổi, đập giường . Tạ Sùng tức giận, tới mặt bóp má cô. Cô lùi, đuổi theo, cứ thế đè cô xuống giường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-86-vinh-quang.html.]

Hai tay chống hai bên cô, . Ý mặt cô còn tan, khóe môi cong lên, giống một chú cừu nhỏ vui vẻ. Tạ Sùng kìm cúi xuống hôn khóe môi cô. Cô nghiêng đầu tránh, vì chân đau nên rên khẽ.

Tiếng rên giống thường ngày, hụt .

Tạ Sùng tìm môi cô, cô : “Đau.”

Tạ Sùng dám cử động lung tung, nhưng bàn tay nắm cổ tay cô kéo xuống. Cô nghiến răng chống sức , rút tay về, mặt đỏ bừng mà vẫn vô ích, ấn lên chỗ đang căng cứng quần.

“Tạ Sùng!” Mâu Văn cuống lên: “Anh đang !”

Hơi thở Tạ Sùng rối loạn, giọng khàn : “Hôm nay dù mặc váy hoa, vẫn khỏe như thường. Vẫn thể c.h.ế.t cô.”

Anh buông tay cô, xoay bên giường, tấm lưng phập phồng dữ dội.

Mâu Văn dùng tay đẩy . Anh : “Đừng trêu nữa. Trêu tiếp thì đừng trách khách sáo.”

Mâu Văn rụt rè : “Nồi trào .”

Tạ Sùng quên vặn nhỏ lửa, nước canh nóng tranh trào , đẩy cả nắp nồi lên. Giống cơ thể lời của , gần như đội rách quần.

Tư thế Tạ Sùng xử lý nồi canh đặc biệt. Anh thể ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, nếu sẽ trông như biến thái. Mâu Văn dáng , dám nữa. lúc cô cũng bình tĩnh, bắt đầu bứt rứt.

Cô bứt rứt thì sang hành hạ Tạ Sùng.

Chỉ một lát uống nước năm , cuối cùng buộc để Tạ Sùng đỡ nhà vệ sinh. Khi đặt cô xuống, thấy quần ngủ của cô ướt một mảng nhỏ, bèn nhạo: “Cô tè quần ?”

Canh gà Tạ Sùng nấu khó uống.

Mâu Văn uống vui, nghiêm túc khen .

Buổi chiều Tạ Sùng tới sân nhỏ của Mâu Văn, gọi video, từng góc cho cô xem để kiểm tra tiến độ từ xa. Mâu Văn xem từng chút, mất nửa giờ mới kiểm tra xong đưa chỉ thị cho bước tiếp theo.

Cô yên tâm hơn, cảm thấy chiếc cúp đang vẫy gọi .

Cô tự giễu “tự tin mù quáng”, Tạ Sùng : “Lâm Vi Sâm còn đoạt giải , cô kém gì?”

“Cũng đúng.” Mâu Văn : “Anh lấy thiết kế thời thực tập của dự thi còn giành giải, đủ thấy thực lực của thể xem thường!”

Tạ Sùng cứ thế chăm sóc Mâu Văn.

Đây là đầu tiên từ khi quen , họ ở bên mỗi ngày. Điều bất ngờ là cả hai cảm thấy chán.

Thật họ quá nhiều chuyện để .

Họ về những điều từng khiến cả hai khổ sở, hết đến khác, chán, cho đến khi trong lòng bắt đầu thấu hiểu và chấp nhận.

Họ về phong cảnh, phim ảnh, chương trình truyền hình thích. Có lúc quan điểm trái ngược, hai sẽ cãi , nhưng vì Mâu Văn là “bệnh nhân”, Tạ Sùng luôn nhường cô.

Họ về kỳ vọng đối với tương lai. Mâu Văn những kế hoạch lớn lao. Giống bất kỳ lý tưởng nào, cô cam chịu một cuộc đời tầm thường. Cô hỏi Tạ Sùng mong đợi điều gì. Anh : Nếu thể, cùng cô tới tương lai. Hoặc chờ cô ở tương lai cũng .

Mâu Văn cảm thấy câu . Lần phản bác.

Cô suy nghĩ về quan hệ giữa và Tạ Sùng, hết đến khác tự hỏi họ còn khả năng bắt đầu . Đáp án ngừng đổi, từ ban đầu tuyệt đối thể, đến đó tùy thôi, về thành phản đối… Cô cảm thấy chẳng ai quy định con đầu, huống hồ đầu cô.

rõ suy nghĩ của .

Bây giờ cô trở nên ”, thích trêu chọc Tạ Sùng và tìm niềm vui trong đó. Mỗi hỏi thể ở bên , cô đều : “Để xem thêm .”

Một ngày nắng , Tạ Sùng đẩy cô ngoài hóng gió.

Lần xe lăn, đầu tựa lưng ghế, ngửa cằm lên là thể cằm sạch sẽ, xanh nhạt của Tạ Sùng từ một góc độ kỳ lạ. Cô vẫn luôn thừa nhận, trong tất cả những từng gặp, Tạ Sùng là nhất.

Tạ Sùng cảm nhận ánh , cúi đầu cô.

Góc của , thấy cổ áo rộng mở của cô và cảnh xuân phía . Anh vui vẻ huýt sáo một tiếng. Mâu Văn lúc mới nhận , cuống quýt thẳng , mắng: “Còn móc mắt !”

Có lẽ giường quá lâu khiến cô trở nên “thô bạo”.

Vương Chí Cường kể dạo khách hàng gặp đều khó chiều, cô trả lời: “G.i.ế.c hết .”

Vương Chí Cường run rẩy, lén hỏi Tạ Sùng: “Chị em ? Có bắt nạt chị ?”

bắt nạt cô .” Tạ Sùng : “Cô tự thấy phiền.”

“…”

Tạ Sùng đẩy Mâu Văn uống cà phê.

Hai gọi ba cốc. Nhân viên pha chế tưởng ba , qua cửa sổ, thấy đôi nam nữ nổi bật uống cà phê hề khách sáo, ngửa đầu một ngụm lớn. Người pha chế nghĩ, uống kiểu thì nửa giờ thể uống mười cốc. Uống như trâu.

Mâu Văn : “Sao tới Lăng Mỹ mà vẫn học cách uống cà phê thời thượng?”

thích uống thế nào thì uống. Thứ uống kiểu gì cũng đắng ngắt.”

Mâu Văn dậy, cẩn thận hai bước đất. Hơn mười ngày nữa cô thể tháo bột.

Tạ Sùng thấy, trong lòng chợt bứt rứt.

Anh mong Mâu Văn nhanh khỏe, như thể mặc vest và giày cao gót ngoài. Mâu Văn khỏe sẽ đuổi .

Thấy Tạ Sùng im lặng, Mâu Văn hỏi: “Sao , sếp Tạ?”

Tạ Sùng : “ dường như thấy gương mặt vô lương tâm nào đó.”

Buổi tối tắt đèn, họ vài câu Mâu Văn chuẩn ngủ.

Lúc sofa vang lên tiếng động, đó giường cô lún xuống, giường thêm một .

“Anh xuống .” Mâu Văn : “Ai cho lên?”

xuống.” Tạ Sùng .

Mâu Văn giơ chân đá, chuẩn , dùng một chân đè lên chân cô.

Anh cảnh cáo: “Bây giờ chỉ ngủ sofa, mượn cô nửa cái giường. bảo đảm gì, chỉ thôi. nếu cô đá đ.á.n.h hoặc cứng rắn đuổi xuống, bảo đảm . Nghe rõ ?”

Mâu Văn tin, đưa tay đẩy .

Tạ Sùng đột nhiên trở , ghì hai tay cô bên đầu, hạ xuống, đè chặt cô.

Mâu Văn vật cứng nóng bỏng chạm , dám động cũng dám thở.

Trong bóng tối, Tạ Sùng tìm mắt cô, thẳng.

đoán cô ướt .” Anh , chậm rãi đưa tay trong chăn. Ban đầu chỉ trêu, định gì. khi đầu ngón tay chạm tới vạt áo cô, nhịn luồn sâu hơn.

Kỳ lạ là Mâu Văn hề cử động.

Tạ Sùng cô đang nghĩ gì. Anh cũng sợ một nữa khiến cô tức giận nên dừng tay. Anh cứ Mâu Văn. Đã lâu gần cô như thế. Sau ly hôn, mỗi đến gần đều khó khăn, khoảnh khắc càng đáng quý.

Vì trân trọng Mâu Văn, tùy ý theo ý như . Cuối cùng định rút tay , nhưng tay Mâu Văn đặt lên mu bàn tay .

Cô ngẩng đầu hôn .

Tạ Sùng sững sờ.

Sự chủ động của Mâu Văn ngoài dự đoán. Anh thậm chí kịp hỏi cô hôn với phận gì thì môi cô chiếm lấy.

Mâu Văn hôn gấp gáp, giống đầu cô chủ động hôn nhiều năm .

Đầu lưỡi cô mạnh mẽ quấn lấy , bàn tay đang đè tay dẫn xuống .

Cô vẫn luôn thích những ngón tay của .

Sạch sẽ, thon dài, từng khiến cô khó chịu. Mâu Văn khép mắt, cảm nhận ngón tay len qua khe hẹp và dòng nước.

Hơi thở Tạ Sùng nặng dần.

Đôi môi vốn đờ đẫn cũng lập tức trở nên linh hoạt.

Thân mật với quen thuộc một điểm như thế, cần hỏi han dò xét. Chỉ dựa bản năng còn lưu trong ký ức, thể chạm tới nơi cô cần.

Môi họ dính chặt. Mâu Văn nghẹn ngào, chân khó chịu, nhưng kích thích lớn hơn phủ trùm và bao lấy cả cô.

Môi Tạ Sùng rời khỏi cô, mắt cô. Trong bóng tối, đôi mắt mờ sương, ướt át. Cô cũng , hai tay ôm mặt , chóp mũi chạm mũi , môi chạm môi .

Cô nhíu mày, cảm nhận những ngón tay .

“Chân đau ?” hỏi.

Cô gật lắc.

Anh định rút tay, cô cuống lên kêu: “Đừng, đừng lấy .” Sau đó giọng nhỏ dần, đứt quãng: “… sắp… tới .”

Hai tay ôm mặt càng dùng sức, bóp gương mặt biến dạng. Cô tự tung lên cao rơi mạnh xuống, lâu, lâu tiếng động.

Tạ Sùng vẫn luôn cô.

Môi cô run rẩy chậm rãi yên .

Cơ thể Tạ Sùng đau đớn, cũng tìm một lối thoát, nhưng Mâu Văn : “ còn .”

“Muốn gì?” hỏi.

“Tạ Sùng, giúp nữa.” Mâu Văn cầu xin: “Xin .”

Tạ Sùng vùi bên cổ cô, bật , biến mất chăn.

Sáng hôm Mâu Văn mở mắt, gương mặt hồng hào như hoa đào. Cô nghiêng, hai tay chồng lên má, Tạ Sùng đang ngủ say.

Chắc mệt, nửa đêm còn ngoài chạy bộ, lâu mới trở về.

Tạ Sùng tức giận, cảm thấy cô giải quyết xong cho thì mặc kệ sống c.h.ế.t. Cô tủi : “ đang bệnh, sức, yếu lắm.”

“Cô yếu, cô chỉ đang trả thù .” Tạ Sùng : “Thôi, chấp cô.”

“Vậy chuyện giữa chúng tính là gì?” Tạ Sùng chuẩn đòi Mâu Văn một lời giải thích. Đôi mắt cô chớp chớp, khó xử : “À… nam nữ trưởng thành… hai bên tự nguyện… tính là bạn ?”

Cô giả vờ thương lượng, thấy sắp nổi nóng vội : “Hay bạn ?”

Tạ Sùng dùng sức bóp má cô, nghiến răng: “Được, Mâu Văn, cô giỏi. Đời cô đừng rơi tay .”

“Rơi tay thì ?” Mâu Văn chớp mắt, Tạ Sùng nên càng ngang ngược.

Tạ Sùng dùng ánh mắt u ám, hung dữ cô mà .

Anh giống một con sói đang chờ cơ hội. Một khi bắt Mâu Văn, sẽ xé cô .

Mâu Văn đến sợ, xoay ngủ tiếp.

Thật công việc của Tạ Sùng bận.

Hôm nay tới công ty, nhưng thể để Mâu Văn ở nhà một . Nhân viên của cô đều ngoài, ai tới giúp. Tạ Sùng nghĩ một lát, bắt cô quần áo đẩy cửa.

“Đi ?” Mâu Văn hỏi.

“Tới công ty .” Tạ Sùng trả lời: “ dự một cuộc họp quan trọng, cô quán cà phê đợi .”

.” Mâu Văn : “ ở nhà một . Bây giờ thể nhảy, thể nhẹ vài bước, cũng c.h.ế.t đói, còn tự nhà vệ sinh . Dù .”

Tạ Sùng coi phản đối của cô như gió thoảng bên tai, kiên quyết đưa cô tới công ty.

Anh đẩy Mâu Văn quán cà phê, dọc đường bao nhiêu ngoái . Trong tòa nhà , Tạ Sùng sớm nổi tiếng, gần như ai . Giữa đám đông, thật sự quá đặc biệt, luôn dò hỏi đàn ông ở Lăng Mỹ rốt cuộc lai lịch gì.

Hôm nay đẩy một phụ nữ quán cà phê của công ty.

Người phụ nữ mặc sơ mi dáng rộng xinh , bên trong là áo hai dây hở eo, quần bò ôm sát, tóc tùy ý búi gáy. Không trang điểm, nhưng gương mặt hồng hào như hoa đào.

Khi Tạ Sùng đỡ cô xuống sofa, chiều cao và đôi chân dài của cô càng nổi bật. Người phụ nữ gầy yếu, trông khỏe mạnh, đôi mắt sáng vô cùng. Thấy khác , cô thiện , tự nhiên hào phóng, chút rụt rè.

“Cô đây. họp.” Tạ Sùng : “Vốn định để cô đợi trong phòng việc, nhưng hôm nay văn phòng bàn, lộn xộn quá.”

“Anh cứ .” Mâu Văn .

Tạ Sùng về phía công ty, bước ba bước ngoái đầu một . Nhìn mãi, chợt nhớ đầu gặp Mâu Văn. Trên còn nét non nớt khi . Người đang đó là một phụ nữ từng trải, gặp chuyện kinh. Cô chịu bất kỳ ánh và lời bàn tán nào, hề tránh né.

Anh lên lầu, thấy ánh mắt Loan Niệm đáng nghiền ngẫm.

“Làm gì?” Tạ Sùng : “Cậu trúng tà ?”

Loan Niệm lấy điện thoại cho xem.

Anh dùng tài khoản phụ trộn trong nhóm công ty, thấy đăng bức ảnh Tạ Sùng đỡ Mâu Văn xuống sofa.

Tạ Sùng chẳng để tâm, “xì” một tiếng: “Thế nghiệp vụ ? Ai chụp? Đuổi việc .” Anh luôn nghiêm trang lời đùa cợt như , Loan Niệm quen.

xuống chào cô .” Loan Niệm : “Khó khăn lắm mới tới một , dù cũng nên chuyện t.ử tế vài câu.”

cũng .” Lương Tâm chạy từ phía tới, với Tạ Sùng: “Hôm nay vốn xin nghỉ ốm. ngay trong lúc bệnh sẽ thu hoạch.” Cô lau mũi: “Lần yên tâm . Một là cần lo hại nhân viên, hai là cần lo với Luke yêu .”

“? Lương Tâm, cô chứ?” Tạ Sùng bắt đầu đau đầu: “Mỗi ngày các cô chịu nghiên cứu nghiệp vụ cho t.ử tế, cứ nghĩ linh tinh gì ? là loại rác rưởi thế ? Làm hại nhân viên, cô nghĩ cũng .”

như cũng là ‘một rắn cắn, mười năm sợ dây thừng’.”

Họ phòng họp.

Tạ Sùng sợ Mâu Văn buồn chán, giữa cuộc họp nhắn hỏi cô đang gì.

Mâu Văn trả lời: “Phát triển khách hàng!”

Dù ở cũng là chiến trường của cô!

 

 

Loading...