Sắc Đêm Thềm Trời - Chương 87: Vinh quang
Cập nhật lúc: 2026-08-26 14:08:00
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mâu Văn thích đồng nghiệp của Tạ Sùng.
Ban đầu cô một trong quán cà phê, đó Lư Mễ tới thăm. Mâu Văn từng gặp Lư Mễ, cô sửa sang nhà cho cô .
Lư Mễ tới như mang theo một luồng sóng nhiệt cuồn cuộn, lập tức bao lấy cô.
“Nhóm công ty nổ tung , Josh đưa phụ nữ tới quán cà phê. , đây chẳng nhà thiết kế của ?” Lư Mễ hất mái tóc dài , nghiêng ngoắc tay, hiệu Mâu Văn ghé tai .
Dáng vẻ thần thần bí bí của Lư Mễ thú vị quá, Mâu Văn ghé tới, cô : “Anh từng dẫn khác tới. chứng.”
“…” Mâu Văn hỏi: “Gần đây chọc giận cô ?”
Lư Mễ bĩu môi: “ lười chấp. Với tính , ngoài đường liếc một cái, cũng đánh.”
Mâu Văn vui vẻ bật .
Cô luôn Lư Mễ chọc . Lư Mễ quá thú vị, dường như vĩnh viễn phiền não, trời phục đất phục. Cô kể với Mâu Văn rằng thường tưởng tượng kéo cánh tay Tạ Sùng, quật xuống đất vỡ thành tám mảnh.
“Cô đừng xót. Có cô đ.á.n.h xong còn cảm ơn vì cô giúp giãn gân cốt. Tạ Sùng chính là loại đó.”
Lúc tới mua cà phê, Lư Mễ gọi: “Này, Tiểu Đinh, tới đây trò chuyện!” Tiểu Đinh mua nhà, sửa sang, Lư Mễ đang giới thiệu khách hàng cho Mâu Văn.
Mâu Văn lập tức tỉnh táo, mời Tiểu Đinh uống cà phê, trò chuyện lâu xác nhận ý định hợp tác. Lư Mễ cạnh quan sát, thỉnh thoảng phụ họa: Người giới thiệu mà còn yên tâm ? tiễn bao nhiêu nhà thiết kế . Vị gì chọn nữa!
Mâu Văn mời Lư Mễ ăn cơm, cô : “Cái chân què bé nhỏ của chị mà ngã trong lúc ăn thì tội đáng muôn c.h.ế.t. Chờ chị khỏe tính. đây, gặp !”
Nói lời tạm biệt xong, Lư Mễ biến mất như một cơn gió, chỉ để mùi hương quanh quẩn bên Mâu Văn.
Tạ Sùng họp xong tới đón Mâu Văn. Thấy tâm trạng cô , hỏi: “Sao cô vui ?”
Mâu Văn : “ ngay, nơi thể ở lâu chắc chắn những .”
“Trừ Lumi.” Tạ Sùng : “Miệng quá đáng ghét.”
“Lư Mễ nhất.” Mâu Văn phản bác: “Cô đáng yêu lắm. Anh thì đừng trách miệng độc.”
“Cô sẽ vui.” Giọng Will vang lên lưng: “Lumi là , miệng cô chỉ thẳng thắn, độc.”
Tạ Sùng nhún vai, ý là: Nhìn , bênh vợ tới .
Anh đầu, thấy cả nhóm Luke cũng xuống. Đội hình từng xuất hiện ở Lăng Mỹ. Theo lời Tạ Sùng, một loạt quản lý cấp cao của Lăng Mỹ đồng loạt xuống lầu để xem một què nhỏ bé.
Luke dẫn Lương Tâm và Will tới nghiêm túc bắt tay Mâu Văn. Cô khó khăn lên đáp lễ.
Tạ Sùng : “Cô , đều là .”
Lương Tâm bước lên ôm Mâu Văn một cái: “Mâu Văn, chúng cô từ lâu , hôm nay cuối cùng cũng gặp.”
Hả? Mâu Văn ngạc nhiên.
Lương Tâm ghé tai cô nhỏ vài câu. Biểu cảm Mâu Văn lập tức vô cùng đặc sắc, đại ý là: Không thể nào.
Lương Tâm chắc chắn : “Cô tin . Ở đây chỉ lời và Will là đáng tin.”
“Mỗi ngày cô đều giả , lời đều cô hết.” Tạ Sùng với Mâu Văn: “Người nhân sự là đại lừa đảo, lời họ càng thể tin.”
“Được, .” Lương Tâm bắt đầu lấy điện thoại: “Hôm nay khiến mất sạch danh tiếng.”
“ sai .” Tạ Sùng : “Điện thoại của nhân sự cũng thể xem, bên trong thứ lung tung.”
Mâu Văn bên họ đấu khẩu, cảm thấy thú vị.
“Vốn hôm nay nên mời Mâu Văn ăn một bữa.” Luke : “Đáng tiếc trùng cuộc họp cầu quan trọng. Bữa nợ .”
“Cảm ơn Luke, là mời mới đúng.” Mâu Văn : “Nghe Luke kế hoạch mua nhà mới, tới lúc mong Luke cho cơ hội, nhất định sẽ dốc lực.”
Luke khá thích kiểu công khai chuyện ăn của Mâu Văn. Hào phóng, thẳng thắn, thông minh. Luke thích thông minh.
Trước đây Luke luôn lấy Mâu Văn trêu Tạ Sùng. Hôm nay gặp , cuối cùng hiểu vì Tạ Sùng một lòng với cô. Cô thật sự là đặc biệt. Dù đang què chân, nhưng khi lên, Luke vẫn cảm thấy cô thể dùng tay lật chiếc bàn cà phê nặng nề. Trong xương cô toát sự ngoan cường, ánh mắt sắc sảo, giống một vị tướng.
“Nhà , Lăng Mỹ nhiều. nước màu mỡ chảy ruộng ngoài.” Luke cố ý trêu Mâu Văn, cũng giúp tên ngốc Tạ Sùng một tay: “Người nhà thì đương nhiên giúp.”
Lúc Mâu Văn giơ tay như trả lời câu hỏi của giáo viên: “! là nhà!”
Tạ Sùng cô, cả lập tức phấn chấn, cảm giác cuối cùng cũng nở mày nở mặt.
“Cô là nhà của ai?” Luke hỏi.
“ là em gái của Lư Mễ.” Mâu Văn đáp.
Mọi đều . Ngay cả Tạ Sùng cũng cô chọc tức đến bật . Trên đường về, tắt tiếng cuộc họp qua điện thoại, những bài phát biểu tiếng Anh trực tuyến, lời sáo rỗng vô dụng. Anh nhíu mày, chỉ thiếu “phì” một tiếng.
Thời gian Mâu Văn trong doanh nghiệp nhiều. Cô tự mở studio, tự lập công ty, giờ đều phát triển theo kiểu hoang dã, nên ngược khá hứng thú với cuộc họp chính thức dài dòng . Cô “họp” còn nghiêm túc hơn Tạ Sùng.
Thấy cô liên tục dùng điện thoại tra thuật ngữ chuyên ngành, Tạ Sùng trêu: “Cô nghiêm túc gì? Chuẩn tới Lăng Mỹ việc ?”
“Vậy cấp của Luke!” Mâu Văn vui lên: “Luke là quyết liệt. Làm cấp của chắc học nhiều thứ. Quan trọng nhất là chắc chắn kiếm nhiều tiền.”
Mâu Văn chuẩn.
Năm , thu nhập của trong đội Luke quả thật cao nhất công ty. Anh dẫn bộ phận nào thì thu nhập bộ phận cao.
Nghe , Tạ Sùng sa sầm mặt: “Không cấp của Luke.”
“Tại ?”
“Làm cấp của Luke, cuối cùng sẽ mà nghỉ việc.” Tạ Sùng đùa, đó kể cho Mâu Văn chuyện Luke và Flora. Anh nhiều, nhưng công ty lắm nhiều chuyện, kể một câu góp một câu, giúp ghép thành bộ câu chuyện. Tuy giọng kể bình thản, Mâu Văn cảm giác bi tráng.
Cô hỏi: “Vậy lúc Flora xin nghỉ, thật sự với Luke?”
“Quy trình công ty tới chỗ , dựa với ?”
“ tại ? Nếu , Luke thể cơ hội giữ Flora .”
“Cả đời Luke thuận buồm xuôi gió, dù cũng chịu chút khổ.” Tạ Sùng : “Huống hồ Flora quyết . Khi phỏng vấn nghỉ việc với cô , cô Bắc Kinh còn gì lưu luyến, giữ chính là thành . hỏi còn cần gì, cô hãy để cô trong thể diện.”
“Cô thật sự là cầm lên , buông xuống .” Mâu Văn .
“, giống cô.” Tạ Sùng ý riêng, đầu Mâu Văn. Cô phản đối , nhưng cho rằng bất kỳ ai thể cầm lên và buông xuống đều từng trải qua nỗi đau thấu tim.
Nghe câu chuyện Luke và Flora, cô thất thần trong chốc lát. Mâu Văn đương nhiên ở thành phố Bắc Kinh, những chuyện như xảy mỗi ngày. cô vẫn buồn vì nó.
“Cho nên Mâu Văn, chúng đừng trở thành Luke và Flora.” Tạ Sùng khẽ .
“Cái gì?” Mâu Văn hỏi.
“Ý là, kết cục câu chuyện của chúng nên giống Luke và Flora, quên giữa biển . Chúng nên ở bên .” Tạ Sùng .
Nghe , Mâu Văn nghiêm túc . Dường như quên rằng họ trở thành Luke và Flora. Ngoài xe, đêm đang rực rỡ. Trong cuộc họp từ xa bật loa ngoài, tiếng Anh tiếng Pháp lượt vang lên, phiên dịch liên tục , ngoài đường là tiếng xe cộ. Bao nhiêu âm thanh đan xen, tạo thành đêm Bắc Kinh.
Trong mấy năm kết hôn với Tạ Sùng, Mâu Văn luôn bận công việc, ở mặt bạn bè hoặc đồng nghiệp là thế nào. Hôm nay gặp đồng nghiệp của , những cái tên từng thỉnh thoảng nhắc tới lượt gương mặt. Hóa họ thú vị như . Tạ Sùng cũng nhờ đó trở nên cụ thể hơn.
Lúc họ mới hiểu, sự độc lập tuyệt đối mà theo đuổi là một mệnh đề giả tuyệt đối trong đời sống hiện thực. Tình yêu thật sự giống những dòng suối, hòa mới tụ thành sông, mới cạn kiệt, mới thể cuồn cuộn chảy về phía .
khi họ hiểu nhiều đạo lý, nhiều chuyện cũng vĩnh viễn đáp án chuẩn. Đến gần xa cách đều chỉ trong một ý niệm.
Mâu Văn vĩnh viễn đồng ý với câu trả lời của Tạ Sùng về vụ tai nạn, còn Tạ Sùng vĩnh viễn cho rằng dối, thẹn với lòng. dường như chuyện cũng còn quá quan trọng. So với việc mắc kẹt trong một khoảnh khắc, Mâu Văn trời đất rộng lớn hơn.
Mâu Văn : “Anh đưa tới ngoại ô thì . lâu , xem tác phẩm của .”
“Vậy .”
Mâu Văn xe lăn tới xem tác phẩm. Cô chống nạng, nhảy một chân sân nhỏ. So với ngày cô thương, nơi đổi long trời lở đất. Mấy công nhân đang bận rộn.
Mâu Văn giống những dự thi hậu thuẫn, động một chút công trình khổng lồ. Cô nhiều tiền để đốt. Có tranh giải chính là nạp tiền, Mâu Văn nhất quyết . Cô cho phép phung phí như , mong từng đồng đều dùng đúng chỗ, cần những thứ màu mè.
Mâu Văn tìm hiểu khả năng kết hợp nơi ở và nơi việc thành một thể, phá vỡ sự ngăn cách giữa nhà và văn phòng. Để gian thích nghi với những giai đoạn khác của cuộc đời, thật sự “chuyển động”. Nếu cả đời một chỉ mua nổi một căn nhà, thì năm năm, mười năm, hai mươi năm , căn nhà vẫn khiến họ cảm thấy thời.
Giống như lúc đầu khảo sát khách hàng, hỏi họ kế hoạch cho mười năm tới : Chuẩn kết hôn ? Có kế hoạch sinh con ? Còn dự định mua bất động sản khác ? Những câu hỏi như chuyện phiếm hoặc dùng để xác nhận phong cách, nhưng cuối cùng đại diện cho một cuộc đời đầy biến đổi.
Mâu Văn giải thích với Tạ Sùng: “Thiết kế lấy một cặp tình nhân trẻ nghề tự do bối cảnh khởi điểm, vì công việc thiết kế của cũng bắt đầu từ đó.” Cô tới căn nhà của Tạ Sùng. Mục đích ban đầu quả thật là nhà cưới.
“Có biến ?” Tạ Sùng hỏi.
“Có.” Mâu Văn chống nạng chậm rãi tới một gian: “Đây chính là biến , biến con . Không con thì gian là thế , nhưng phía vẫn giữ phần co giãn, đơn thuần chỉ thêm một chiếc giường trẻ em.”
“Khu vực việc ở đây giữ sự giao tiếp với thiên nhiên. thật sự thích những ngày nhốt trong văn phòng, lên đầu gần chạm trần, áp lực từ đỉnh đầu tới ngón chân, xuyên khắp . để tăng độ tập trung, cũng thực hiện một điều chỉnh.”
“Vấn đề là tại cô lấy nghề tự do tiền đề?” Tạ Sùng hỏi.
“Anh từng tiếp xúc với trẻ bây giờ ? Tuy mới tới mười năm, nhưng một bộ phận trong họ giống chúng khi , còn cần một công việc định, thể diện. Họ bắt đầu quan tâm bản , cần tự do. Cùng với sự phát triển của thời đại, chắc chắn càng ngày càng nhiều chọn việc từ xa.” Mâu Văn từng thiết kế nhà nhỏ cho vài trẻ như và trò chuyện sâu với họ.
Nói xong, cô phát hiện Tạ Sùng đang , lúc mới phản ứng rằng giả giám khảo. Cô cầm nạng đ.á.n.h , nhưng vững, Tạ Sùng vươn tay đỡ .
Tạ Sùng : “Khá . Điểm xuất phát nhỏ, nhưng rõ ràng khác những thứ cao sang mà khó áp dụng.” Tác phẩm xuất sắc của cuộc thi mỗi năm phù hợp để khách sạn cao cấp hoặc homestay, nhưng đáp ứng nhu cầu của thực dụng.
Tạ Sùng trong sân nhỏ của Mâu Văn.
Dựa bối cảnh khởi đầu của cô, thứ trở nên rõ ràng. Yêu đương, kết hôn, sinh con hoặc sinh, việc, vận động… Đó là một căn nhà bình thường, cũng là mười hoặc hai mươi năm của một con .
Trong tác phẩm của Mâu Văn, tưởng tượng một thứ tình cảm: Một xa quê phấn đấu mua căn nhà ở Bắc Kinh và sống cả đời tại đó.
Tạ Sùng bắt đầu mong đợi tác phẩm của Mâu Văn.
“ kết quả cuối cùng sẽ thế nào. Bây giờ ngày nào cũng trường phái mới. Vị giám khảo quen mỗi năm đều xuất hiện khái niệm mới, hoa mỹ. Các loại thiết kế mới lạ cũng tầng tầng lớp lớp, náo nhiệt.” Mâu Văn : “ cũng từng hoang mang, nhưng mấy ngày nay nghĩ thông. Bản là thực dụng, nhu cầu cơ bản nhất của căn nhà cũng nên là tính thực dụng.”
“Cũng chắc. Có giám khảo chỉ thích tác động thị giác, vì tính thực dụng yêu cầu của họ đối với nhà ở. Nhà của nhiều dùng để phô trương. Còn xem cô gặp giám khảo thế nào.” Tạ Sùng : “Dù xuất phát từ điều cô thật sự thì thấy vấn đề lớn.”
“Được.”
“Vị giám khảo cô quen năm nay giám khảo nữa đúng ?” Tạ Sùng hỏi.
“Năm nay . tránh hiềm nghi.”
“Trình độ đó khá cao.” Tạ Sùng : “Sau từng chuyện với Luke. Luke gặp trong một sự kiện, ấn tượng tệ.”
“Anh thích Luke mà tin phán đoán của . Hai thật lạ.”
“ khá thích Luke.” Tạ Sùng : “ thích kiểu thần kinh như .”
Hai trong sân một lúc.
Nơi Mâu Văn chọn ô nhiễm ánh sáng nghiêm trọng, ngẩng đầu thể thấy .
“Sau cô thật sự định dọn tới đây?” Tạ Sùng hỏi: “Sống ở đây tiện việc ?”
“Tương lai công việc của cũng sẽ đổi. Trước đây để sinh tồn, liên tục tìm khách hàng mới. Anh ngành chúng khó chuyển đổi khách cũ hai, phần lớn cả đời chỉ mua một căn nhà. ngừng mở rộng thì mới bảo đảm công ty vận hành bình thường. mấy năm tích lũy, đ.á.n.h giá công ty hiện đủ khả năng chỉ dựa khách cũ giới thiệu mà vẫn bảo đảm lượng khách. Đó là thứ nhất.”
“Thứ hai, thiết kế và sửa nhà nội thất phổ thông xu hướng theo công thức. Mọi gần như chỉ cần áp một mẫu điều chỉnh đôi chút là thành thiết kế sơ bộ cho một căn nhà, vì phí thiết kế cũng giảm theo từng năm. Dù nguồn khách định, thu nhập công ty vẫn sẽ gặp thách thức.”
“Vậy thế nào? Cách nhất là tăng đơn giá khách hàng. Làm phương án tùy chỉnh, thứ khác . Chỉ như chúng mới tiếp tục . Đó cũng là lý do đoạt giải. Có giải tức là ngành công nhận.”
Mỗi bước Mâu Văn đều trải qua suy nghĩ cẩn thận. Nhìn nhiều năm qua, những đổi trong công việc của cô đều diễn như . Chậm rãi, từng bước về hướng hơn. Cuộc sống dù cũng đổi như thế.
Tạ Sùng nhớ lời Luke nhắn buổi chiều khen Mâu Văn: Một chân đạp đất, lòng ôm giấc mơ. Người như đáng tôn trọng.
“Mâu Văn, cố lên. Điều kiện tiên quyết là chân cô khỏi hẳn.”
Tạ Sùng một lòng một chăm sóc Mâu Văn.
Thân phận giữa và cô dường như đổi ngược. Mâu Văn trở thành năm xưa, còn trở thành Mâu Văn năm xưa.
Sau quá trình phục hồi hệ thống, chân cô dần khỏe .
Ngày vứt nạng, cô mời Tạ Sùng dọn khỏi nhà .
“ cô lương tâm.” Tạ Sùng chỉ ngoài miệng, trong lòng giận. Anh nghiêm túc thu dọn hành lý nhưng vẫn cố ý bỏ vài món. Mâu Văn thấy mà vạch trần. Cô dù để quên , Tạ Sùng vẫn tìm cơ hội và lý do tới liên tục.
Cô tiễn Tạ Sùng xuống lầu, ý đuổi: “Đi nhanh , còn nhiều việc.”
Tạ Sùng bỗng : “ thích chuyên mục của Sở Lăng. Có thời gian thể mời Sở Lăng ăn một bữa ?”
“Đương nhiên.” Mâu Văn : “Bây giờ nhiều nội dung cũng hiện thực trói buộc, tiền thì chuyên mục. Vì Sở Lăng thích ăn cơm với ‘ tiền’.”
“ cảm ơn cô vẫn nhớ chút tiền. còn tưởng cô xem như cấp .”
Tạ Sùng mở cửa xe, đầu Mâu Văn: “ đây.”
“Đi .” Mâu Văn vẫy tay.
Xe Tạ Sùng cứ thế rời .
Tiền Tụng kinh ngạc: “Chuyện gì ? Chăm lâu thế mà vẫn khiến hồi tâm chuyển ý?”
Tạ Sùng : “Cô bảo dọn là đúng. Quá khứ và hiện tại, nhiều chuyện quấn với thành một sổ nợ rối. Chỉ bắt đầu từ mới giải quyết tất cả.”
“Có ý gì?” Tiền Tụng tò mò: “Lại bắt đầu từ ? Cô xóa ?”
“Cậu đừng nữa.” Tạ Sùng : “Mạch não của khiến đau đầu.”
Tạ Sùng trở về nhà .
Anh thử dùng góc của Mâu Văn khi thiết kế tác phẩm dự thi để bước căn nhà, quan sát thứ và tưởng tượng từng giai đoạn của cuộc sống.
Bây giờ ghét căn nhà nữa. Anh thể tất cả từ đầu, đổi sang một vị trí mới: tưởng tượng là Mâu Văn năm , đẩy cửa bước .
Đây là căn nhà đầu tiên trong đời cô thiết kế, trở thành nhà của cô. Cô cẩn thận trân trọng và yêu nó, sợ nó sẽ biến mất. Cô trồng nhiều hoa, ngày ngày trò chuyện với hoa. Cô bận rộn trong bếp, dùng thức ăn để biểu đạt hạnh phúc.
chủ nhân còn của căn nhà là tính tình thất thường. Khi tức giận, điện thoại, từ chối giao tiếp. Anh “bí mật”, dường như cô quyền dò hỏi. Cô dốc hết tâm tư tổ chức sinh nhật cho , ngày sinh thật sự ban đầu là ngày nào.
Cô đau lòng đến tuyệt vọng.
Khi trong căn nhà với phận Mâu Văn, Tạ Sùng mới nhận sinh nhật của , chuyện cô luôn im lặng nhắc tới, hóa khiến cô đau như .
Cô tưởng sống trong căn nhà vốn thuộc về khác, tưởng nơi còn tồn tại một vô hình. Người đó giữa cô và . Cô vĩnh viễn thể sống thản nhiên ở đây, cảm giác giống chim tu hú chiếm tổ.
Cô dọn căn nhà do chính thiết kế, nhưng đó nhà của cô. Kế hoạch năm năm, mười năm, hai mươi năm trong cuộc đời cô thể tìm thấy chỗ đặt chân ở đây, vì cô luôn chuẩn rời .
Trải nghiệm đời cô tạo nên triết lý thiết kế của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sac-dem-them-troi/chuong-87-vinh-quang.html.]
Tạ Sùng qua từng góc trong nhà , tưởng tượng tâm trạng Mâu Văn khi lúc chạm thứ. Cô kiên trì lâu đến , còn đề nghị ly hôn.
Khi ly hôn vì còn là , cô cũng còn là . Vì sợ mất , cô giấu con thật. Anh cảm nhận nỗi đau của cô.
Tạ Sùng nghĩ, Mâu Văn bảo dọn là đúng. Quá khứ thể dễ dàng xóa nhòa.
Chỉ bắt đầu .
Chỉ khi họ đều là những con mới, gặp từ đầu, mới câu chuyện mới.
Ngày hôm Tạ Sùng lập tức xem nhà.
Thật quá coi trọng nhà cửa. Gia đình nhiều bất động sản, nơi thậm chí từng tới. nhận tầm quan trọng của một căn nhà.
Giống triết lý thiết kế của Mâu Văn, một căn nhà gần như gánh cả đời . Anh từng tự chọn nhà, vì dường như cũng thật sự nghĩ sống một cuộc đời thế nào.
Anh mua một căn biệt thự riêng.
Chỉ khi nảy ý định mua nhà, mới phát hiện mua nhà khó đến . Phải dựa nhu cầu để chọn vị trí, chọn xong vị trí xem bố cục, môi trường khu dân cư, tiện ích… xem nhiều thứ. Trong quá trình phức tạp , Tạ Sùng cũng hiểu điều đây thể tưởng tượng: An cư ở Bắc Kinh khó đến mức nào, và triết lý dự thi của Mâu Văn ấm áp đến mức nào.
Trong lúc chọn nhà, Mâu Văn gần như dọn hẳn “tác phẩm”. Cô đặt một chiếc giường dã chiến trong phòng, mỗi ngày mở mắt là việc. Cô cùng công nhân. Công nhân phụ trách phần thô, cô phụ trách chi tiết.
Mỗi ngày cô mặt mũi lấm lem nhưng để ý. Lúc việc cô hát, như thể gặp chuyện vui lớn. Công nhân đều thích cùng cô, ngày nào cũng vui vẻ, cuộc sống đầy mong đợi.
Đương nhiên cô cũng đau khổ.
Khi khó đưa triết lý của thành hiện thực, cô một trong sân đêm khuya, đau đớn mài giũa tư tưởng, đôi khi thậm chí đổi một bộ não khác.
Vì chuyện cô thức trắng hết đêm đến đêm khác, cho tới khi nghĩ một phương án . Một ngày Tạ Sùng tới thăm, thấy cô gầy một vòng.
Tạ Sùng khuyên cô đừng ép bản . Anh kéo cô khỏi sân nhỏ, đưa tới biển. Họ gì bên biển, chỉ dạo, uống cà phê, sóng. Ban đêm bãi cát uống chút rượu. Tạ Sùng nhắc một chữ về công việc của Mâu Văn, chỉ cô nghỉ. Anh tác dụng , nhưng vài ngày Mâu Văn vô cớ nhắn cho hai chữ: Cảm ơn.
Một ngày Mâu Văn tới công ty, gặp khách hàng. Cô giấu “bàn tay xám” lưng : “ thể bắt tay ngài, tay bây giờ thô.”
Khách : “Nghe cô đang chuẩn dự thi. Không xem tác phẩm thì dù cũng xem đôi tay tạo tác phẩm chứ?”
Mâu Văn hào phóng đưa tay .
Đôi tay vốn của cô vết xước mu bàn tay, lòng bàn tay mọc một lớp chai. Cô dối, quả thật thô.
Cô gái trong công ty cay mũi: “Chị Văn…”
“Đừng.” Mâu Văn phất tay: “Đừng như , chuyện nhỏ thôi.” Cô với cô gái: “Mời tổng giám đốc Lý ăn cơm nhé. Tổng giám đốc Lý, hôm nay thể tiếp ngài. lấy đồ xong còn tới xưởng nội thất. Lần xin nhận !”
Cô giống một cơn gió, lấy đồ chạy.
Một ngày chỉ hai mươi bốn giờ, cô hai mươi lăm giờ công việc, ngừng . Vì cô quen chạy.
Mỗi Vương Chí Cường chạy theo đều thở hồng hộc: “Chị Văn, chị nhanh quá.”
“Ở Bắc Kinh thấy ai chậm? Chạy lên, trẻ tuổi mà. Bình thường thời gian tập thể d.ụ.c thì nhân cơ hội rèn luyện.”
“Em vì chị Văn ăn nhiều . Một ngày riêng vận động aerobic của chị tiêu hao một nghìn calo.”
Cô cứ thế ngày qua ngày “chạy”, cảm thấy sắp chạy tới tương lai.
Một ngày cô đang thiết kế ray trượt cho căn phòng thì nhận điện thoại Tạ Sùng.
“Có chuyện gì , Tạ Sùng?” Mâu Văn hỏi: “Vừa chẳng họp ?”
Vì công việc của cả hai đều bận, họ chỉ thỉnh thoảng gặp . Mỗi gặp, Tạ Sùng đều mang một bó hoa, đó hai tản bộ trong đêm. ngày nào họ cũng trò chuyện. Tạ Sùng luôn chia sẻ cuộc sống của , Mâu Văn cũng đáp . Họ giống lúc mới quen, thứ tự nhiên, nhưng còn nghi ngờ.
“Cô thể cho nửa ngày ?” Tạ Sùng hỏi.
Mâu Văn lấy sổ lịch trình trong túi đáp: “Được.”
“ tới đón cô.”
Tạ Sùng dẫn Mâu Văn xem nhà.
Anh : “Cô tham khảo giúp ? mua một căn.”
“Tự ở là?”
“Tự ở.”
“Ở một ?” Mâu Văn hỏi.
“Ở một . Tương lai thể nhà cưới, thể con, cũng thể .” Tạ Sùng đáp.
“Đều chắc chắn.” Mâu Văn : “Có nhiều khả năng.”
“Cũng chuyện chắc chắn.” Tạ Sùng : “ mong căn nhà do cô tạo nên.”
“Ngân sách?”
“Đều .” Tạ Sùng : “Việc cấp bách là chọn nhà .”
Mâu Văn cùng Tạ Sùng chọn nhà. Lúc cô phát hiện bất kỳ ý kiến nào, thứ đều dựa cô. Nhân viên bán hàng hỏi gì, cũng : “Hỏi vợ .”
Mâu Văn : “Ai là vợ ?”
“Nếu hỏi thư ký , kỳ quặc ? dẫn thư ký tới mua nhà… Cô tự nghĩ xem?” Tạ Sùng bảo cô cảm nhận.
“Anh thể tự xem.” Mâu Văn .
“ cứ cô cùng.” Tạ Sùng : “Cô chọn, cô thiết kế, định ông chủ phủi tay.”
“Gần đây khu dân cư khá . Tuy xây sớm một chút nhưng chất lượng , đặc biệt là biệt thự riêng.”
“ .” Tạ Sùng : “ ở cùng khu với Luke, ngày nào cũng thấy .”
“Anh cứ xem .” Mâu Văn : “Xem hẵng quyết định.”
Tạ Sùng cãi cô, bèn xem. Không thể thừa nhận Luke chút bản lĩnh, khu biệt thự chọn quả thật thuận mắt. Mâu Văn : “Nếu là , sẽ mua ở đây.”
“Vậy mua ở đây.” Tạ Sùng .
Trên đường về, Mâu Văn mấy thôi. Cô hiểu tại Tạ Sùng đột nhiên cố chấp mua biệt thự. Anh rõ nguyên nhân thật sự, chỉ bảo: “Chúng tới Đại học Nhân dân dạo nhé.”
Khi là mùa thu.
Họ từ cổng đông Đại học Nhân dân. Một cơn gió chợt nổi, từng lớp lá từ trời bay xuống, rơi bên chân phủ lên mu bàn chân. Cả hai đều dừng sắc thu nhân gian.
Mâu Văn cúi nhặt một chiếc lá, dùng cuống thô gõ lên mu bàn tay Tạ Sùng: “Nào, thi !”
Tạ Sùng lời nhặt một chiếc lá. Cuống lá hai đan thành hình chữ thập, mỗi kéo về phía . Kiểu đấu chắc chắn sẽ một cuống lập tức đứt. Lần ai đặc biệt thắng, cả hai đều nhường, nên chỉ diễn một màn như trẻ con trả lá về đất.
Một cơn gió nữa nổi lên, lá nhẹ nhàng bay xa.
Tóc Mâu Văn tung trong gió thu, dừng thành một bức tranh sơn dầu .
Tạ Sùng : “Mâu Văn, từ hôm nay hãy coi là một mới ? Đặt giữa tất cả những cô quen, tùy ý sàng lọc và so sánh. nhất định sẽ thắng.”
“ cũng là một mới.” Mâu Văn : “Nếu thật sự buông thành kiến, chính là một mới.”
Họ đều trở thành những con mới, đều chuẩn bước tới chặng đời tiếp theo.
Tháng Bảy năm 2020, cuộc thi thiết kế Mâu Văn tham gia tổ chức lễ trao giải. Trước đó cô lọt vòng trong và nhận giải Thiết kế Xuất sắc. Lần là cuộc tranh tài cho vinh dự cao nhất, Thiết kế của Năm.
Để hoạt động diễn thuận lợi, ban tổ chức sắp xếp phòng cho những nhận giải Thiết kế Xuất sắc.
Lúc thủ tục nhận phòng ở quầy lễ tân khách sạn, cô gặp Lâm Vi Sâm. “Thầy trò” lâu gặp, chạm mặt đông , khó tránh khách sáo.
Lâm Vi Sâm với Mâu Văn: “Nhà thiết kế Mâu tuổi trẻ tài cao. Không ngờ đầu dự thi lọt vòng trong, còn nhận giải Thiết kế Xuất sắc. Chúc mừng.”
Mâu Văn : “Nhà thiết kế Lâm quá khen. Nếu nhớ nhầm, năm 2012 đoạt giải , chỉ là nhà thiết kế Lâm thông báo cho .” Ý cô là chuyện ông lấy thiết kế của cô dự thi, cô từ lâu.
Lâm Vi Sâm : “Vậy ? Thế thì cô thật sự giỏi.”
Mâu Văn với ông.
Họ đó.
Mâu Văn chợt nhớ năm gặp khách hàng cứng Lâm Vi Sâm. Ông , cô . Lâm Vi Sâm trông hòa nhã, gần như từng công khai phê bình cô. Khi cô tưởng may mắn, gặp một thầy như .
Thời gian mà trôi qua lâu.
Tới phòng, Mâu Văn tắm một bộ vest và đôi giày cao gót.
Giày cao gót do Tạ Sùng tặng, lấp lánh ánh sáng, mỗi bước đều ánh lưu chuyển. Cô trang điểm thật trang trọng. Đèn sân khấu sáng, cô sáng hơn đèn.
Cố Cẩm Thư và Sở Lăng nhắn: “Cố lên, ngôi vương nhất định thuộc về .”
“Nếu tớ vua thì ai ?” Mâu Văn trả lời: “Tối nay nhất định là tớ.”
Dù , lúc tô son tay cô vẫn run một chút.
Mâu Văn đặt son xuống, gương lâu.
Cô chính trong gương, : “Xin chào Mâu Văn của năm 2010.”
Thành Bắc Kinh đến mỗi ngày đều sinh những câu chuyện huyền thoại. Một cô gái danh tiền từ thành phố Nha Khắc Thạch xa xôi ở Nội Mông, cuối cùng bước giữa câu chuyện. Đó là một con đường dài. Dường như cũng dài đến thế, ít nhất khi Mâu Văn đầu, cô vẫn thấy.
Cô đôi giày cao gót xinh , bước về nơi sáng nhất sân khấu. Dưới khán đài vài quen, cô lượt gật đầu. Tới Lâm Vi Sâm, cô thấy biểu cảm mặt ông phức tạp như .
Năm lầu căn nhà Vạn Liễu của Tạ Sùng, cô dang hai tay minh họa với Lâm Vi Sâm: Thầy, đây là điểm khởi đầu của em ở Bắc Kinh, một chiếc giường tầng rộng bằng hai viên gạch. Lâm Vi Sâm ông khá hơn cô một chút, ở tầng hầm mười mét vuông. Về thành phố cải cách, nhà cho thuê chia nhỏ rút khỏi lịch sử. Trong vành đai ba Bắc Kinh, vĩnh viễn thể tìm chiếc giường tầng như thế.
Tới Tư lệnh Phương, ông lão dậy vỗ tay cho Mâu Văn. Ông mặc bộ Trung Sơn, vẫn mang khí chất ngang tàng. Ông giơ tay thật cao, hiệu bên cạnh cùng vỗ. Ông với : Chính là cô , khi tự giới thiệu là trợ lý hậu mãi thiết kế. Chính là cô , tự mở cho một con đường thông thẳng lên trời!
Mâu Văn thấy Sở Lăng.
Bên cạnh cô một phim. Đây là phần tiếp theo câu chuyện của Mâu Văn trong *Những Người Sống Trên Thế Gian*. Năm cô cầu vượt công ty của sửa xong, hoan nghênh tới chơi. Hôm nay cô đang bước về chính giữa sân khấu.
Mâu Văn thấy mặt Sở Lăng đầy nước mắt, đang đưa tay lau. Thấy Mâu Văn , Sở Lăng giang tay, ôm cô từ xa.
Bạn của tớ, hãy tiếp tục , tới chính giữa sân khấu. Câu chuyện thuộc về đang tớ ghi , tớ đang ghi vinh quang thuộc về .
Mũi Mâu Văn cay lên nhưng cô để . Cô nghĩ, lớp trang điểm thể lem, eo thể sụp. Đây là khoảnh khắc của đời . Đã đoạt giải quốc gia, cô còn tranh giải thế giới. Cô trở thành truyền thuyết, nhất định sẽ trở thành truyền thuyết.
Đôi giày cao gót chân cô thật sự rực sáng. Tạ Sùng lừa cô. Anh từng : Em sẽ sáng hơn ánh đèn. Em sẽ thấy đôi mắt khán đài đều lóe sự thưởng thức và ngưỡng mộ, kể cả Lâm Vi Sâm. Khoảnh khắc , giây phút , là thời gian Bắc Kinh thuộc về em.
thời gian Bắc Kinh thuộc về cô cũng tan cuộc.
Câu chuyện Bắc Kinh tầng tầng lớp lớp. Sau khi tan cuộc, tất cả trở về yên tĩnh, ngày mai câu chuyện mới.
Mâu Văn rời hội trường, chiếc cúp đặt ghế phụ.
Cô lái xe tới nơi câu chuyện bắt đầu. Lúc thành phố ngủ, phố Tô Châu cũng yên tĩnh.
Khi cầm cúp về phía cầu vượt, cô thấy Tạ Sùng. Anh ở đó, nơi đây họ luôn gặp . Anh đang đợi cô, đợi bao lâu.
“Tạ Sùng?” Mâu Văn ngạc nhiên: “Sao ở đây?”
“Không tại , chỉ cảm thấy hôm nay sẽ gặp cô ở đây.” Tạ Sùng nâng túi trong tay, chỉ đôi giày cao gót của Mâu Văn: “Có ?”
“Hả?”
“ hỏi cô mệt ?” Tạ Sùng hỏi. Không hỏi giày cao gót mệt , hỏi chặng đường cô mệt .
Mâu Văn hít mũi, : “ mệt lắm, Tạ Sùng.”
Tạ Sùng bước tới, quỳ một gối mặt cô. Anh lấy một đôi giày mới mềm mại và một đôi tất trong túi, nhẹ nhàng nâng một chân Mâu Văn, tháo giày cao gót tất và giày mới cho cô.
Mâu Văn luôn cúi Tạ Sùng.
Cô thấy ngẩng đầu, : “Xong .”
“Cảm ơn.” Mâu Văn .
Cô từng bước lên cây cầu vượt quen thuộc.
Một bước, một bước.
Những ngày cô chạy qua cầu tới siêu thị đối diện mua sữa chua và bánh mì, những ngày cô hết đến khác chạy xuống cầu gặp Tạ Sùng, những ngày cô đau khổ cầu ánh đèn vạn nhà đều trong ký ức.
“Tại em tới đây?” Tạ Sùng hỏi Mâu Văn. Thật trong lòng đáp án.
“Vì câu chuyện của em bắt đầu từ đây. Còn ? Tại tới đây đợi em?”
“Vì câu chuyện của chúng bắt đầu từ đây.”
Lần họ chạy.
Họ cứ từng bước, từng bước lên cầu vượt.
Đêm Bắc Kinh ba giờ sáng, đèn vẫn sáng rực. Mâu Văn nắm chiếc cúp trong tay, phương xa.
Cô cứ như .
Ánh mắt cô bắt đầu một hành trình xa xôi, từ Bắc Kinh thẳng về phía bắc, qua Thừa Đức, Xích Phong, Thông Liêu… mãi trở về Nha Khắc Thạch. Một nghìn tám trăm cây , ba nghìn ngày đêm, là giấc mộng buồn vui đan xen, mênh m.ô.n.g vô tận.
Tạ Sùng bên cô, cùng về phương xa.
Mâu Văn nấc một tiếng.
Tạ Sùng cô, khẽ : “Muốn thì cứ thành tiếng.”
Mâu Văn thật sự “oa” một tiếng lớn.
Vốn cô định , cô tưởng hôm nay sẽ .
Tạ Sùng chỉ đó, yên lặng ở bên cô.
Cô đủ, lau nước mắt, nhưng ngọn đèn do nước mắt thắp lên trong đôi mắt lâu tắt. Bậc thềm lộng lẫy trong đêm ở ngay trong mắt cô.
Em , trời sáng .
(Hết chính văn)