Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-28 11:47:25
Lượt xem: 126
“Tư ngục Linh Lung nhất Cửu Châu bại ! Bại một cách kinh thiên động địa! Đến cả bản mệnh kiếm của cũng cầm nổi nữa!"
Mưa bụi giữa xuân lất phất nương theo cơn gió vỗ nhẹ lên vành nón, tiếng chuông mưa nơi góc hiên vang lên lanh canh.
Thiếu nữ đang dọn dẹp t.h.i t.h.ể nơi cuối hẻm bỗng dừng tay. Nàng khẽ nâng vành nón, đôi đồng t.ử đen láy phản chiếu khung cảnh ồn ào từ tầng hai của quán vọng xuống.
Không Linh Lung, là Lung . Linh .
"Ai cơ! Linh Lung của Vu Sơn Thập Nhị Điện hả!"
"Đương nhiên là nàng . Trong chư t.ử bách gia khắp cõi Cửu Châu , lẽ nào còn vị Tư ngục Sắc Mệnh Quỷ Ngục thứ hai !"
Người giơ tay hiệu cho tụ tập gần, giọng điệu nghiêm túc: “Ngay ba tháng , bên ngoài Vọng Tiên Điện của Vu Sơn... Mọi cũng đấy, hôm đó tình cờ là kỳ Đại hội Trạch Vu năm năm một . Bỗng một nữ linh tu tên là Sư Nguyệt Khanh xuất thế. Ả chỉ đoạt vị trí đầu bảng của đại hội, mà ngay bàn dân thiên hạ, ả còn tươi roi rói buông lời thách đấu với Tư ngục Linh Lung!"
"Lúc đó, tất cả những mặt đều tưởng ả chỉ là ngưỡng mộ uy danh của kiếm Thiên Lục. Ai ngờ tay, ả dễ dàng phá vỡ cả ba thức 'Kình Chú', 'Sinh Lục' và 'Kiêu Trảm'. Thậm chí đến thanh kiếm Thiên Lục lẫy lừng cũng Sư Nguyệt Khanh tước mất."
"Trận chiến đó bại vô cùng thê thảm. Tư ngục Linh Lung ngay lập tức tuyên bố bế quan quy ẩn. Nàng nhường cả kiếm Thiên Lục lẫn chiếc ghế Tư ngục Sắc Mệnh Quỷ Ngục cho Sư Nguyệt Khanh, còn đích thề rằng: Trong vòng trăm năm tới, tuyệt đối tái xuất giang hồ!"
Cả quán kinh ngạc sững sờ.
Cũng đập bàn nghi ngờ: “Tuyệt đối chuyện đó! Đó là kiếm Thiên Lục cơ mà! Thanh kiếm từng trấn áp tà túy Cửu Châu, quét sạch quỷ mị võng lượng! Năm xưa Tư ngục Linh Lung đối đầu với Mai Trì Xuân, chính là dùng thanh kiếm để kết liễu đại ma đầu, rạng danh khắp Cửu Châu, trở thành nhất kiếm đạo bách gia công nhận. Cái nàng Sư Nguyệt Khanh gì đó... chỉ là một kẻ vô danh tiểu mới chân ướt chân ráo bước giang hồ, bản lĩnh tước kiếm Thiên Lục!"
" đấy, ngươi tính !"
"Ta thấy tám phần là sự thật. Các vị đừng quên, khoan hãy bàn đến những linh tu mộ danh kiếm Thiên Lục mà đến, đài cao của Vu Sơn Thập Nhị Điện hôm đó còn vị Thiếu chủ họ Lận cùng nàng nhập núi năm xưa nữa kìa!"
Nhắc đến vị Lận thị Thiếu chủ , bỗng chốc vỡ lẽ.
"Nói lý. Nhớ thuở , nội bộ Vu Sơn Thập Nhị Điện c.h.é.m g.i.ế.c lẫn khốc liệt vô cùng. Lận Thanh Diệu mang trong bí thuật của gia tộc họ Lận, nếu nhờ Tư ngục Linh Lung dốc lòng hộ giá, e là sớm biến thành cá thớt ! Hắn thể vững chiếc ghế Điện chủ Vu Sơn, là dựa dẫm uy danh của nàng. Nếu Sư Nguyệt Khanh thực tài, Lận Thanh Diệu thể trơ mắt ả cướp vị trí Tư ngục của Linh Lung!"
Những lời vô cùng lý lẽ. Nhất thời, những âm thanh bất bình cho Tư ngục Linh Lung đều im bặt.
"Nghĩ cũng thật khiến thở dài xót xa..."
Giữa màn mưa rả rích, từ quán vọng những tiếng cảm thán đầy thương cảm: “Kỳ đại hội đó, ít nhất cũng phân nửa kéo đến vì ngưỡng mộ uy danh của vị nhất kiếm đạo . Dù chen nổi qua sơn môn Vu Sơn, họ cũng từ chân núi bái vọng chốn dừng chân của nhất cường giả Cửu Châu. Chẳng ai ngờ tới, họ vinh dự tận mắt chứng kiến một màn vẫn lạc chấn động đến ."
"Nhớ năm xưa, chủ nhân kiếm Thiên Lục mười sáu tuổi thành danh, đối đầu gay gắt với Mai Trì Xuân ròng rã cả trăm năm. Cuối cùng, nàng đích c.h.é.m đầu ma đầu, bước lên đỉnh cao đầu linh tu Cửu Châu... Đó là những tháng năm rực rỡ phong quang nhường nào... Vậy mà nay, cát bụi trở về với cát bụi, tất cả đều hóa thành đá kê chân cho kẻ khác thành danh."
Lung Linh xách một thùng nước hắt mạnh xuống đất.
Rào...
Tiếng chổi tre xẹt qua vũng m.á.u đỏ thẫm. Dòng m.á.u cáu bẩn men theo khe hở phiến đá chảy tuột xuống rãnh nước bên hẻm. Trong khí, mùi gỉ sắt tanh nồng cũng dần phai .
Mỗi khác kể về quá khứ của chính , Lung Linh đều cảm giác như đang câu chuyện của một xa lạ.
Nàng từng thấy bản quãng thời gian nào gọi là rực rỡ phong quang cả. Thế nhân truyền miệng đến cái tên thật của nàng còn sai bét, nếu như cũng gọi là rực rỡ thì tiêu chuẩn của sự rực rỡ e là thấp .
Từ đầu hẻm bỗng truyền đến tiếng bước chân lẹp xẹp của trẻ con.
"Tỷ định theo sự sắp xếp của đại bá thật hả! Định cả đời ở trong thành công việc nhặt xác cho ! Tỷ thấy bẩn !"
Cô bé chừng tám, chín tuổi, khoác bộ váy màu bích lục sờn cũ, treo lủng lẳng năm sáu chiếc túi thơm. Cặp mắt hạnh đảo nhẹ một vòng, tưởng chừng như cả rổ mưu ma chước quỷ sôi sùng sục trào , mang theo vẻ láu cá nhưng cũng hết sức lanh lợi, cơ trí.
Lung Linh phủi phủi bùn đất dính tay, đưa mắt quanh một lượt, đôi mày thanh tú khẽ nhíu : “Bẩn chỗ nào! Ta nghề từ năm mười tuổi , dọn dẹp sạch sẽ lắm chứ bộ."
Kể từ đầu g.i.ế.c năm mười tuổi, Lung Linh vô cùng thành thạo với quy trình dọn dẹp hiện trường khi g.i.ế.c chóc.
Từ tầng hai bất chợt vang lên một giọng điệu trêu chọc: “ là sạch sẽ thật. Chứng tỏ vị cô nương trời sinh hợp ăn bát cơm quét rác ."
Tú Tú lườm tên khách qua đường một cái. Nghĩ đến những lời đàm tiếu rảnh rỗi lầu ban nãy, cô bé lạnh lùng hừ một tiếng trong bụng.
Lũ ngu xuẩn.
Nếu các mà phận thật sự của tỷ , tỷ chính là kỳ tài ngút trời đang khiến các xót xa đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân nãy giờ thì thử xem các còn dám mở miệng mỉa mai âm dương quái khí như thế nữa .
" đúng." Lung Linh như tiếp thêm động lực, nở nụ rạng rỡ với gã khách qua đường: "Ta cũng thấy hợp với nghề !"
"Hắn đang khen tỷ !"
Lung Linh chớp chớp mắt Tú Tú đang tức điên lên.
...
Lung Linh và cô bé tên thật là Mai Uẩn Tú quen tại thành Thọ Xuân ba tháng .
Khi vương thất nhà Chu vẫn còn tồn tại, đồn Thọ Xuân là một vùng đất tuyệt với cảnh sắc thanh bình, ấm áp.
Thế nhưng, kể từ khi vùng đất Cửu Châu liên tiếp sản sinh thứ vật phẩm xui xẻo mang tên "Thái tuế" thì trong thiên hạ , chỉ những nơi long mạch địa khí che chở mới xứng đáng gọi là đất lành.
Còn về phần tòa thành Thọ Xuân rộng lớn , chín mạch chính cùng mười hai mạch phụ của thiên hạ, Thọ Xuân chẳng mảy may dính dáng đến một cái nào.
Ở những tòa thành như , khả năng bỏ trốn thì sớm cao chạy xa bay đến những vùng long mạch chư t.ử bách gia trấn thủ. Kẻ đường lui thì đành ở trong thành, mỗi ngày nơm nớp lo sợ, chắp tay cầu nguyện Thái tuế đừng ghé thăm.
Một khi Thái tuế đùn lên từ lòng đất, trong bán kính mười dặm, sinh vật sống đều sẽ dị hóa thành ba loại tà túy: "Tâm ma”, “Vật yêu" và "Thi quỷ".
Và khi tà túy tụ tập thành từng làn sóng, chúng sẽ tạo nên một t.h.ả.m họa hủy diệt mà ngay cả linh tu cũng khó lòng chống đỡ nổi. Thế nhân gọi hiện tượng đó là: "Hắc Triều".
Ba tháng , thành Thọ Xuân chính là gánh chịu t.h.ả.m họa như .
Ngày hôm , Tú Tú.vốn là t.ử của Mặc gia. lạc khỏi đoàn trong lúc hỗn loạn. Cô bé vốn định yên chờ đồng môn ứng cứu, chẳng ngờ thứ đợi là Lung Linh, phụng mệnh Vu Sơn đến để càn quét thành Thọ Xuân.
Tú Tú còn kịp rõ diện mạo của đối phương thì Lung Linh thấu miếng ngọc bội hoa mai đeo cổ cô bé.
“Mai Trì Xuân là gì của !”
“Mai Trì Xuân ư! Huynh ... là ca ca của ! Tỷ tỷ, tỷ quen ca ca ! Tỷ tỷ cứu với!”
Chính nhờ câu , Tú Tú mới nhặt cái mạng.
...
Thu hồi dòng suy nghĩ miên man, giữa tiếng cằn nhằn càu nhàu của cô bé, Lung Linh đưa tay nhét miếng ngọc bội hoa mai cổ Tú Tú trong vạt áo.
"Mặc dù và ca ca chẳng giống tẹo nào, nhưng bên ngoài ít kẻ nhận miếng ngọc bội . Ca ca nhiều kẻ thù lắm, giấu cho kỹ ."
Vẻ mặt Tú Tú chợt cứng đờ.
Sờ sờ miếng ngọc bội cổ áo, nhớ chuyện gì, ánh mắt Tú Tú bắt đầu lảng nơi khác. Cô bé ậm ừ qua quýt vài tiếng: “Muội , ... Lung Linh tỷ, thương tích của tỷ dưỡng đến ! Có thiếu t.h.u.ố.c thang gì ! Nếu cần gì tỷ cứ cho , lúc 'Tổ Huyền' chúng xuất thành, sẽ tìm cách lùng sục cho tỷ."
"Sao tìm thuốc!"
Lung Linh xách thùng gỗ, cầm chổi tre ném lên xe kéo đáp lời.
"Ta với mà! Ta thương, cần bận tâm ."
"Thế tỷ." Tú Tú len lén liếc lên tầng , ghé sát tai Lung Linh thì thầm đầy ẩn ý: “Thế tỷ mất hết linh khí! Chuyện tỷ cố chấp , vẫn đang chờ tỷ khôi phục thời kỳ đỉnh cao, dẫn đ.á.n.h thẳng lên Vu Sơn Thập Nhị Điện để mở mang tầm mắt đấy nhé!"
Chuyện thương, kể từ hai tháng .
Lúc đó, tròn mười ngày kể từ khi Tú Tú may mắn thoát c.h.ế.t.
Trở về thành Thanh Đồng, Tú Tú vốn tưởng chẳng bao giờ còn cơ hội gặp Lung Linh, trong lòng còn vương vấn chút tiếc nuối.
Ai ngờ một đêm mưa gió, thiếu nữ nọ lấm lem bùn đất chen lẫn m.á.u tươi, gõ cửa nhà họ Mai. Nàng đội cơn mưa xối xả, khuôn mặt nhợt nhạt trắng bệch cất tiếng hỏi, liệu thể cho nàng tá túc một đêm .
Đến tận lúc , Tú Tú mới vị Tư ngục Linh Lung khét tiếng thiên hạ mà mất sạch linh khí, thậm chí rời khỏi Vu Sơn, chịu cảnh màn trời chiếu đất nơi nương tựa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-1.html.]
Sau ngẫm , cô bé đoán rằng việc thể liên quan mật thiết đến chuyện Lung Linh vươn tay cứu vớt ở thành Thọ Xuân.
Thế nhưng, mỗi Tú Tú dò hỏi chuyện , Lung Linh lảng sang chuyện khác. Nàng bao giờ hé răng nửa lời về lý do khiến mất sạch linh khí, cũng như vì dễ dàng chuốc lấy thất bại kẻ mang tên Sư Nguyệt Khanh tại Đại hội Trạch Vu.
Đưa tay kéo tấm vải trắng phủ lên mấy cỗ t.h.i t.h.ể xe kéo, Lung Linh thèm ngẩng đầu lên: “Khôi phục thời kỳ đỉnh cao á! Ý là khôi phục linh khí ! Ta thế nào mà."
Đôi mắt ủ dột của cô bé lập tức sáng bừng lên.
"Tỷ á! Phục hồi bằng cách nào! Cần dùng linh d.ư.ợ.c gì! Hay tìm tiên y nào chữa trị!"
Lung Linh ngoảnh đầu , đồng t.ử đen nhánh phản chiếu trọn vẹn khuôn mặt đầy kỳ vọng của Tú Tú. Nàng mỉm nhàn nhạt: “Chẳng cần gì cả. Chỉ cần g.i.ế.c một là xong."
G.i.ế.c !
Muốn khôi phục linh khí, cớ g.i.ế.c !
Bỏ mặc vẻ mặt thảng thốt ngây dại của Tú Tú, tiếng bánh xe lộc cộc lăn đều. Thiếu nữ xắn cao tay áo, đạp qua vũng bùn lầy, thủng thẳng bước khỏi con hẻm.
Miệng ngâm nga một điệu hát chẳng , Lung Linh băng qua dòng đông đúc, hướng thẳng về phía bãi tha ma ngoài rìa ngoại thành.
Nghi thức tang lễ ở Cửu Châu nơi rườm rà, chỗ giản tiện, mỗi nơi mỗi lệ. một quy tắc mà chư t.ử bách gia đều nhất nhất tuân theo.
Để ngăn chặn t.h.i t.h.ể Thái tuế dị hóa thành thi quỷ, tất thảy những c.h.ế.t khi hạ huyệt đều chặt đứt đầu và tứ chi.
Muốn điều mà hủy hoại dung mạo của quá cố, thực chất là một việc đòi hỏi kỹ thuật vô cùng cao siêu.
Lúc , Lung Linh một tay nắm chặt đoản đao, một tay xách bổng thi thể. Lưỡi đao vung lên hạ xuống, chiếc xe kéo chẳng khác nào sạp bổ dưa hấu. Mỗi một mặt cắt t.h.i t.h.ể đều phẳng lì nhẵn thín như gương soi. Đừng là hủy hoại dung nhan, chỉ cần chắp vá các chi đứt lìa với thì đến một tì vết nhỏ cũng chẳng thể nào nhận .
Đây chính là thức thứ ba "Kiêu Trảm" trong bộ kiếm pháp Thiên Lục lừng danh thiện hạ.
Chỉ cần là kiếm tu ở đất Cửu Châu , chẳng ai là đến bộ kiếm kỹ .
Kẻ nào chút thiên phú, họa chăng học vài ba phần da lông.
Kẻ khả năng khai tông lập phái, cũng chẳng thể bỏ qua việc kế thừa và diễn hóa từ nền tảng của bộ kiếm kỹ .
Tuy nhiên, thanh Thiên Lục Kiếm nay Vu Sơn. Vị chủ nhân danh chấn Cửu Châu ngày nào, giờ đây trong tay chỉ còn độc một thanh đoản đao gỉ sét. Tuyệt kỹ từng khuynh đảo giang hồ năm xưa, nay chỉ dùng để thu gom xác c.h.ế.t, nhặt nhạnh xương khô.
Tú Tú vẫn từ bỏ ý định, lẽo đẽo bám riết lấy Lung Linh gặng hỏi: “Không đúng! Khôi phục linh khí g.i.ế.c ! Đây là đầu tiên thấy loại vu thuật độc ác đến thế đấy. Cơ mà... chỉ cần g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ đó, là phong ấn linh khí của tỷ thực sự sẽ cởi bỏ ! Thế thì tỷ còn do dự gì nữa!"
"Ta ." Nàng đáp gọn lỏn.
"Kiếm thuật của tỷ tinh diệu đến thế, chẳng lẽ tỷ nhẫn tâm nó vùi lấp trong bụi trần ! Còn con ả Sư Nguyệt Khanh cướp vị trí của tỷ nữa, ả chỉ lợi dụng lúc tỷ gặp rắc rối, thắng vinh quang chút nào! Lẽ nào tỷ trở thời kỳ thịnh, đ.á.n.h cho ả hoa rơi nước chảy ! Tỷ thử tự sờ lên lương tâm mà xem!"
Lung Linh đưa tay sờ ngực: "Không ."
"Á á á Lung Linh tỷ! Kẻ việc lớn thì tâm tàn nhẫn! Thà phụ trong thiên hạ, chứ tuyệt đối thể để thiên hạ phụ chứ!"
Bỗng nhiên, đôi con ngươi đen kịt dời gần hơn một chút, chằm chằm gương mặt Tú Tú đang tức đến đỏ bừng: “Vậy nếu chính là cái mà cần g.i.ế.c thì !"
"..."
"Vậy cũng hả! Thà phụ trong thiên hạ chứ quyết phụ !"
Cô bé vốn đang bừng bừng khí thế lập tức im bặt mất vài giây, đoạn cãi cùn: “Thế thì coi như gì hết!"
"Tú Tú!"
Lung Linh hồn, hướng mắt về phía cổng thành.
Một đám t.ử mặc đồng phục màu chàm của Mặc gia đang xếp hàng tề chỉnh. Người đầu là một nam thanh niên vóc dáng cao. Thấy Lung Linh và Tú Tú sang, liền híp mắt , vẫy vẫy tay hiệu.
"Đang tìm khắp nơi đây! Chuẩn tập hợp xuất phát ! Hôm nay chúng gấp rút đến Lạc Ấp đấy!"
"À đúng ! Muội tới ngay đây!"
Tú Tú vội vàng sang dặn dò Lung Linh: “Muội sẽ cẩn thận. Lúc tỷ về nhớ với đại bá nương một tiếng giúp nhé. Muội theo sư tỷ đến Lạc Ấp để sửa chữa trụ đá Linh Tấn, nếu suôn sẻ thì ngày mốt sẽ về tới nơi!"
Lung Linh gật đầu: "Đi đường cẩn thận."
Chẳng rõ nghĩ ngợi điều gì, nàng đưa mắt rặng mai trắng nở lưa thưa gầy guộc ngoài cổng thành.
Bên trong thành Thanh Đồng chật chội tù túng, đến một nhành hoa dại cỏ dại cũng chẳng chỗ mọc. Phải tới ngoài thành mới thấy dăm ba lùm cây cỏ lác đác.
Tháng ba giữa xuân, hoa mai trắng thoang thoảng mùi hương lạnh lẽo.
Lung Linh vung đao c.h.é.m rụng một nhành mai trắng, đưa cho Tú Tú.
Tú Tú chẳng hiểu mô tê gì: "Tỷ đưa cái gì!"
"Ca ca c.h.ế.t ở Lạc Ấp, sắp đến ngày giỗ của , mang theo nhành hoa đến viếng ."
Tú Tú há hốc miệng.
... Ở cái đạo lý hung thủ g.i.ế.c sai của nạn nhân mang hoa viếng !
Cái con , đúng là mù tịt nhân tình thế cố đến mức khó tin.
Tú Tú mang tâm trạng vô cùng phức tạp, đưa tay đón lấy nhành mai.
Hạt mưa gõ lộp bộp vành nón. Bóng dáng đám t.ử Mặc gia nhòa dần khuất lấp trong màn mưa. Dòng suy nghĩ của Lung Linh một nữa trôi dạt phương xa.
Trong tâm trí nàng thoáng hiện đêm mưa khi Lận Thanh Diệu tức tốc về Vu Sơn.
Tiên cơ của ngươi hề sứt mẻ, kỳ kinh bát mạch vận chuyển hề cản trở. Ngươi mất sạch linh khí do ngoại thương, mà là do ngươi trái 'cấm chế' mà mẫu gieo cơ thể ngươi!
Ngươi là thanh kiếm mà gia tộc họ Lận đúc vì ! Dù vỡ vụn, cũng vì mà vỡ! Cớ ngươi vì một kẻ c.h.ế.t mười năm mà sinh tâm ma! Hắn tính là cái thá gì! Trước đây chẳng ngươi ghét lắm ! C.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t , em gái thì liên quan quái gì đến ngươi!
Lung Linh cũng tài nào lý giải nổi. Bởi thực sự, nàng ghét Mai Trì Xuân.
Nàng chán ghét việc đêm nào cũng hiện về trong giấc mơ của nàng.
Chán ghét cái vẻ rõ ràng là bại tướng tay nàng, mà mỗi thua trận, vẫn luôn nàng với ánh mắt cong cong đầy ý .
Và chán ghét nhất chính là việc c.h.ế.t , mà vẫn âm hồn bất tán, bám riết lấy cuộc đời nàng, biến thứ nàng vốn thể nhẫn nhịn , nay trở nên thể nào chịu đựng thêm nữa.
Lận Thanh Diệu nàng rút thanh Thiên Lục Kiếm, trở tay xoay chuôi kiếm gác ngang ngay mắt nàng.
Hoặc là, ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t đứa em gái của kẻ thù năm xưa, ngươi vẫn sẽ là thanh kiếm sắc bén nhất của Lận gia . Hoặc là, ngươi bước mặt thiên hạ, chấp nhận bại tay Nguyệt Khanh, ngoan ngoãn chắp tay nhường cái ghế Tư ngục Sắc Mệnh Quỷ Ngục của Vu Sơn, cam chịu một kẻ phế nhân mất sạch linh khí. Ngươi tự chọn .
Trảm đứt tâm ma, cấm chế ắt tự phá vỡ.
Nàng vốn dĩ thể nhịn.
Nhịn chịu những lời c.h.ử.i mắng nh.ụ.c m.ạ ngay lúc , nhịn chịu những chuỗi ngày c.h.é.m g.i.ế.c hồi kết, nhịn chịu phần đời dài dằng dặc cả trăm năm .
Ta chọn cách thứ hai.
Thiếu nữ vốn dĩ từng cãi lệnh Lận Thanh Diệu bao giờ, nay từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt nàng điềm nhiên nghênh đón đôi con ngươi tràn ngập lệ khí hung tàn .
Ta xuống núi. Thiếu chủ, nhường đường .
Đêm đó, tít tận nơi kinh đô Lạc Ấp hoang tàn đổ nát.
Nương theo một âm thanh rạn nứt bí ẩn, linh hồn tưởng chừng như tiêu tán mười năm, một nữa từ từ mở mắt.