Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-13 14:53:13
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên trong Hồng Tụ Quán đang là một mớ hỗn chiến, tiếng đao kiếm va chạm vang lên ngớt. Thế nhưng, thế giới của Mai Trì Xuân bỗng nhiên tĩnh lặng trong chốc lát.

Đám khách khứa bỏ chạy tán loạn, cuống cuồng màng phương hướng. Có kẻ chạy ngang qua cửa sổ vô tình huých thiếu niên đang ngây giữa lối , cú va chạm mới kéo Mai Trì Xuân đang trống rỗng đầu óc bừng tỉnh trở .

Tận sâu đáy lòng, một thứ cảm xúc tưởng chừng như nguội lạnh từ lâu bỗng gợn lên từng đợt sóng lăn tăn, nhưng cũng chỉ là vài gợn sóng mà thôi.

Hắn vẫn quên mất bản là ai.

Hắn còn là tên Binh gia quỷ tướng Mai Trì Xuân từng một thời mưa gió, ngông cuồng tự tại. Càng là gã t.ử Nho gia thuở thiếu thời vô lo vô nghĩ Ngọc Hoàng Đỉnh.

Hắn hiện tại, chỉ là một kẻ vô danh từng c.h.ế.t tay đem lòng ái mộ. Hắn đ.á.n.h mất xác nguyên bản, mất sạch tu vi, thậm chí đến chút hồn phách tàn tạ , một năm cũng sẽ tan biến thành mây khói. Hắn, chỉ là một tên bại tướng.

"... Ngươi định nuôi ?"

" thế, đúng thế."

Giữa hai hàng lông mày của thiếu nữ đối diện ánh lên một vẻ rạng rỡ, ngập tràn mong đợi.

"Ừm ừm, nhưng mà bây giờ đủ tiền mua nhà lớn . Không cả, chúng thể tạm thời ở chen chúc nhà Tú Tú. Ta đóng tiền trọ hàng tháng cho đại bá nương , ở nhà bà còn ăn ké cơm bà nấu nữa..."

Mai Trì Xuân chằm chằm nàng. Một lúc lâu , mới hiểu vấn đề.

Hắn chợt nhớ dáng vẻ nàng ân cần chăm sóc cho con nhóc hàng giả , nhớ chuyện nàng vẫn cẩn thận ghi nhớ ngày giỗ của .

Cho đến tận lúc , tính hai quen mới dăm ba ngày, mà nàng bỗng dưng đòi dẫn , còn bảo sẽ nuôi . Mai Trì Xuân nghĩ tới nghĩ lui, ngoài việc nàng để mắt tới cái khuôn mặt giống "Mai Trì Xuân" đến năm phần , chẳng thể tìm nổi một lý do thứ hai.

Hoang đường đến mức Mai Trì Xuân chẳng bày cái vẻ mặt gì cho .

Thế ý gì đây?

Nếu nàng chỉ đơn thuần đối xử với đứa tự xưng là , còn thể nhắm mắt tự nhủ rằng do nàng áy náy lương tâm nên bù đắp đôi chút. đằng , hành động của nàng vượt xa mức đó.

Nàng dùng đôi mắt sáng lấp lánh , mở lời mời gọi , tràn trề hy vọng chờ đợi câu trả lời từ .

Cứ như thể, nàng thực sự thích .

giả sử, kẻ đang mang lớp vỏ bọc ngày hôm nay , mà là một kẻ ất ơ vô danh nào đó chỉ tình cờ dung mạo hao hao "Mai Trì Xuân", liệu nàng thốt những lời tương tự với kẻ đó ?

là... ngoại trừ bản tôn của .

Bất kỳ ai mang bóng dáng đều thể nhận sự yêu thích của nàng?

Lung Linh sâu đôi mắt u ám thăm thẳm , trái tim chợt run lên một nhịp.

Biểu cảm của hình như giống với những gì nàng dự đoán. Nhìn cứ như thể những lời nàng đ.â.m cho tổn thương .

"Ngươi... cùng ?"

Lung Linh rướn tới gần thêm một chút, cố đuổi theo ánh mắt đang lảng tránh của .

"Ngươi đang buồn ? Lời ngươi vui ? Tại thế? Ngươi ghét ?"

"..."

Làm gì mà tại tại tại hỏi lắm thế .

Mai Trì Xuân đang bực bội c.h.ế.t. Hắn định mở miệng bảo ngoài tính thì bỗng nhiên cảm nhận điều gì đó, sắc mặt lập tức đanh .

"Có kẻ đang trộm chúng ."

Cả hai ăn ý cần lời nào, đồng loạt xoay rẽ đám đông lầu hai, phóng thẳng về hướng Bắc.

Hướng đó trùng hợp đúng là vị trí mà tên mặc áo đen ẩn nấp quan sát họ ban nãy. Thế nhưng khi Lung Linh và Mai Trì Xuân chạy tới nơi, chỗ đó trống trơn chẳng còn một bóng . Trên mặt bàn chỉ còn vương một chút chất dịch nhầy màu đỏ tía, lập tức thu hút sự chú ý của Lung Linh.

Nàng dùng đầu ngón tay quệt lấy thứ dịch nhầy , đưa lên mũi ngửi thử. Một mùi hương liệu kỳ dị xộc thẳng mũi.

"Đây là cổ trùng dùng để truyền tin của Vu Sơn, tên là Nhất Tuyến Khiên."

Nhất Tuyến Khiên, đúng như tên gọi của nó. Vu giả chỉ cần dùng linh khí chạm đuôi cổ trùng, con mẫu cổ ở cách xa ngàn dặm cũng sẽ tạo những nhịp rung lắc y hệt. Dựa tần suất rung của đuôi trùng, nội bộ Vu Sơn thể giải mã thông điệp tương ứng.

Loại thủ đoạn truyền tin chắc chắn thể nào tiện lợi nhanh chóng bằng Huyền Quy Lệnh của Mặc gia, thậm chí còn trực tiếp rõ ràng bằng Thẻ tre Hiển Văn của Nho gia.

Tuy nhiên, do cổ trùng bắt cặp một chọi một, truyền tin tức thời, thông qua một bước giải mã ở giữa, nên nó nắm giữ lợi thế là tính bảo mật cực kỳ cao. Vô cùng thích hợp cho những hành động ám để ngoài phát giác.

Lung Linh đưa mắt quanh bốn phía, nét mặt hiếm khi lộ vẻ nặng nề.

"Vừa kẻ dùng cổ trùng truyền tin về Vu Sơn... Xem đêm nay, cho dù chúng nhúng tay , Cơ Linh Uyên cũng sẽ dễ dàng đám mưu đồ bất chính mua ."

Liệu do Lận Thanh Diệu phái tới ?

Mai Trì Xuân cũng nghĩ ngay đến khả năng .

Hắn cho rằng của Lận Thanh Diệu đến đây chỉ vì một Cơ Linh Uyên. Có lẽ đó cũng là một phần lý do, nhưng mục đích lớn nhất, e rằng vẫn nhắm Lung Linh.

Mà nhắc mới nhớ, cái tên thiếu gia bột cai sữa đó chịu thả Lung Linh rời khỏi Vu Sơn nhỉ?

"Lung Linh cô nương vẻ am hiểu về cổ trùng của Vu Sơn quá nhỉ?"

Mai Trì Xuân vốn dĩ rõ còn cố hỏi, nhưng thấy nàng dồn tâm trí điều tra, quên sạch bách cái phận bình thường mà đang đóng vai thì cũng đành chịu. Hắn tiếc điếc, thể vờ như thấy gì.

Lung Linh bấy giờ mới sực tỉnh. Nàng mím môi, cố giả bộ bình tĩnh giải thích: “... Ừm, khi đến thành Thanh Đồng, công việc quét rác ở sơn môn Vu Sơn nên chút đỉnh."

"Hóa ." Hắn nhẹ bẫng thu hồi ánh mắt.

là đồ dối.

Đến khi cả hai thoát khỏi Hồng Tụ Quán thì trời điểm nửa đêm. Giờ ngày thường chính là thời khắc Bắc Liêu nhộn nhịp nhất, mà hôm nay, phố chỉ còn trơ trọi những dãy đèn lồng và ô lụa treo lơ lửng giữa trung. Thi thoảng mới thấy vài bóng vội vã chạy vụt qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-11.html.]

Lung Linh và Mai Trì Xuân đặt chân xuống mặt đường, thấy cột trụ đá bằng đồng xanh sừng sững giữa Bắc Liêu tỏa từng đợt linh quang rực rỡ.

Một giọng nữ dịu dàng, ôn hòa nương theo ánh linh quang vang vọng khắp bộ Bắc Liêu: “Cư dân Bắc Liêu thành Thanh Đồng xin chú ý. Từ thời khắc , Bắc Liêu chính thức bước tình trạng giới nghiêm. Yêu cầu bộ cư dân đóng chặt cửa nẻo, ở yên trong nhà, kích hoạt 'Dạ Du Thần', đề phòng kẻ gian đột nhập. Nếu phát hiện bất kỳ động tĩnh đáng ngờ nào, xin hãy dùng Huyền Quy Lệnh liên lạc ngay với 'Chỉ Qua Vệ' để ứng cứu. Mặc gia vô cùng cảm tạ sự hợp tác của chư vị."

Lạch cạch lạch cạch .

Tiếng đóng cửa sổ liên tiếp vang lên sầm sập dọc theo con phố dài. Động tác dứt khoát nhanh gọn, tựa như quá quen thuộc và huấn luyện bài bản.

Cùng lúc đó, từ hai đầu con phố, những tiếng bước chân rầm rập rậm rạp ập tới áp sát.

Lung Linh bất giác lùi , nhích sát cạnh Mai Trì Xuân.

Hắn rũ mắt bàn tay Lung Linh đang đưa che chắn phía bảo vệ . Những dòng suy nghĩ rối rắm đan chéo như tơ nhện trong lòng tự dưng chùng hẳn xuống.

... Ra gió cản tên cái quái gì ?

Mặc dù hiện tại giới hạn bởi xác nên chỉ phát huy thực lực của linh tu Đệ nhất cảnh. linh khí của nàng hiện giờ cũng khá khẩm hơn là bao ? Kẻ tám lạng nửa cân, thế mà nàng cứ như vẫn là vị chủ nhân kiếm Thiên Lục nhất Cửu Châu năm xưa ?

Ngước mắt lên , phía cuối con phố sáng rực ánh đèn, một nữ t.ử vận y phục trắng như sương tuyết đang xách đèn lồng thong thả bước tới.

Khuôn mặt nàng vương nụ nhạt, dáng vẻ đoan trang hiền thục. Thế nhưng theo lưng nàng là một đội quân t.ử Mặc gia đông nghìn nghịt. Nam nữ , trang đầy đủ máy móc cơ quan hạng nặng, đằng đằng sát khí tiền hô hậu ủng tiến về phía họ.

"Hai vị cần đề phòng gắt gao như ."

Nàng cất lời. Giọng chính là âm thanh phát từ trụ đá Linh Tấn ban nãy.

"Ta tên Đằng Giáng Tuyết, giữ chức Cung chính của Mặc gia, đồng thời kiêm nhiệm Thống lĩnh của 'Chỉ Qua Vệ'. Về những chuyện xảy đêm nay, e là phiền hai vị theo một chuyến ."

Làm Tư ngục Sắc Mệnh Quỷ Ngục ròng rã cả trăm năm, nay là Lung Linh lùng sục bắt , đây là đầu tiên trong đời nàng bủa vây tóm gọn thế .

Lung Linh đưa mắt lướt qua đám t.ử Mặc gia đang chặn cả hai đầu đường.

Trong đó Cấp Ẩn, cũng chẳng thấy bóng dáng Tú Tú .

Lung Linh thấy khó hiểu.

Cái mớ rắc rối bọn họ gây tối nay lớn đến thế ? Cho dù Mặc gia coi Nho gia như cái gai trong mắt thì cũng đến mức chỉ vì một câu tuyên truyền đạo lý mà huy động lực lượng rầm rộ cỡ ?

"Nếu theo các ngươi thì ?"

Nghe thấy câu trả lời của Lung Linh, nụ môi Đằng Giáng Tuyết, vị nữ t.ử ôn hòa nọ, càng sâu hơn. Nàng chậm rãi giơ tay lên. Đội "Chỉ Qua Vệ" với quy mô đồ sộ hơn hẳn "Tổ Huyền" đây lập tức chĩa đồng loạt đao kiếm, cơ quan về phía hai .

Nàng nhẹ nhàng thốt: "Vậy thì lưng cô nương, e là bỏ mạng tại đây ."

Lời dứt, chỉ trong chớp mắt.

Bóng dáng thiếu nữ với đôi con ngươi đen đặc như mực khẽ động. Nàng gần như bốc ngay tại chỗ hàng chục cặp mắt đang trừng trừng theo dõi. Chưa tới nửa nhịp thở, Đằng Giáng Tuyết chợt ngửi thấy một luồng hương hoa nhài thoang thoảng. Bóng thoắt ẩn thoắt hiện như quỷ mị áp sát, lưỡi đao cùn trong tay kề sát yết hầu nàng .

Đôi liễu diệp mi của Đằng Giáng Tuyết khẽ nhướng lên.

Tốc độ nhanh thật.

Đám t.ử Mặc gia xung quanh kinh hãi quát mắng: "Mau buông Cung chính !"

"Thực lực của Mặc gia Cung chính chỉ đến mức thôi ?"

Đôi mày Lung Linh tĩnh lặng như mặt nước hồ thu. Dù là yên mặc cho "Chỉ Qua Vệ" b.ắ.n thành con nhím, là cứa đứt cổ Mặc gia Cung chính, đối với nàng mà , dường như đều là những quyết định thể ngay tắp lự mà chẳng cần chớp mắt.

"Thả , hoặc là ngươi và cùng c.h.ế.t chung. Ngươi chọn cái nào?"

Giọng điệu của nàng hề cố tình tỏ hung dữ. Một thanh kiếm thực sự sắc bén thì chẳng cần dùng tiếng ngân vang để dọa nạt kẻ thù.

Trái tim Đằng Giáng Tuyết giật thót, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm điềm nhiên: “Cô nương đủ tư cách để bắt chọn ."

Bàn tay lật úp, chiếc đèn lồng tay Đằng Giáng Tuyết rơi phịch xuống đất. Thế nhưng thanh gậy dùng để treo đèn bất ngờ phát tiếng khớp nối cơ quan chuyển động răng rắc lanh lảnh. Từng lớp lá sắt mỏng manh đan cài bung , theo chuyển động xoay tròn của ngón tay nàng , nở rộ thành một đóa hoa thép rực rỡ.

Đó dĩ nhiên là một chiếc ô cơ quan chế tác cực kỳ tinh xảo và sắc bén.

Lung Linh quá gần, theo bản năng lùi né tránh những tán ô mỏng như d.a.o cạo. Nào ngờ, mục tiêu của Đằng Giáng Tuyết là Lung Linh! Chiếc ô cơ quan vút vòng , từ chóp ô bất thần phóng một đạo linh lưu nhắm thẳng về phía Mai Trì Xuân đang giữa đường!

"Sư tỷ!"

Từ tòa lầu nhỏ vọng xuống tiếng hét lớn của Cấp Ẩn.

Mai Trì Xuân trơ đó nhúc nhích. Trơ mắt đạo linh lưu xé gió lao vút đến mặt , khóe môi lạnh lùng nhếch lên...

Đùng!

Một chùm pháo hoa ngũ sắc nhỏ xíu nổ tung kêu cái đùng. Lúc , thứ mà Mai Trì Xuân thấy là bóng thiếu nữ đột ngột xông chắn ngay mặt .

Đồng t.ử co rút dữ dội.

Bờ vai nàng vồ lấy ấn mạnh, Lung Linh kiễng chân lên, hốt hoảng soi xét: “Ngươi chứ!"

Khuôn mặt cháy xém đấy!

"Người là tình lang tình nữ còn hốt hoảng, sư đây sốt sắng còn hơn cả họ là ?"

Chiếc ô cơ quan nháy mắt thu gọn hình dáng ban đầu. Đằng Giáng Tuyết kết thúc đòn thử nghiệm, đưa tay sờ nhẹ lên vết xước rướm m.á.u cổ, khẽ chẳng mấy bận tâm: “Yên tâm , Lung Linh cô nương. Cho dù cô nương chịu cùng chúng thì chúng cũng sẽ khó hai . Chẳng qua là ban nãy Tú Tú chạy nội thành báo tin, hiện giờ cả gia đình họ Mai đều đang ở nội thành. Cô nương chắc chắn đến đón họ ?"

"Còn cả vị bên nữa."

Ánh mắt Đằng Giáng Tuyết liếc về phía góc khuất tăm tối của con hẻm bên cạnh.

"Tuy rằng những lời ca ca của ngươi hôm nay phạm đại kỵ của thành Thanh Đồng Mặc gia chúng , nhưng xét thấy sự việc nguyên cớ ẩn khuất bên trong, Mặc gia sẽ truy cứu. Đợi chúng tra hỏi xong xuôi, ngươi cũng thể đưa ca ca rời ."

Cơ Chiếu Dung nấp trong bóng tối chậm rãi bước , trong ánh mắt tràn ngập niềm vui sướng đến khó tin.

 

Loading...