Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-13 14:53:16
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hành tẩu giang hồ thì chuyện lấy cái tên giả che mắt thiên hạ cũng là lẽ thường tình. Hơn nữa, hiện tại thái độ của Mặc gia đối với Mai Trì Xuân thế nào vẫn còn là ẩn , cẩn tắc vô ưu là thượng sách.

Giang Tải Tuyết mấy dòng tin nhắn của , vẫn đ.á.n.h thấy mùi cảm xúc vi diệu khó tả, chẳng diễn đạt thế nào cho đúng.

[Văn dĩ tải đạo]: Hiện tại đang ở ?

[A Thập]: Nội thành Mặc gia.

Bên Huyền Quy Lệnh, Giang Tải Tuyết khẽ nhướng mày.

[Văn dĩ tải đạo]: Nắm chắc ?

[A Thập]: Ngày mai thử xem .

[Văn dĩ tải đạo]: Ả một đứa Mặc gia theo đúng ? Cẩn thận con nhóc đó phá bĩnh.

Đầu dây bên im lặng một hồi lâu.

[A Thập]: Không . Nàng bây giờ hề phòng , nấy, răm rắp tuân lệnh.

Sự kinh ngạc trong mắt Giang Tải Tuyết càng đậm thêm.

Nói gì nấy? Răm rắp tuân lệnh?

Hoặc là Mai Trì Xuân đang mơ giữa ban ngày, hoặc là khi chọc cho một đao c.h.ế.t ngắc, tâm sinh lý méo mó biến thái, lén hạ độc cổ thuật gì đó với Tư ngục Linh Lung .

"Đệ ngay mà! Mấy cái trò lẩn trốn thâm nhập cái thành Thanh Đồng phòng thủ kiên cố như vách sắt tường đồng , đối với Mai sư cũng chỉ dễ như trở bàn tay thôi!"

Thằng nhóc sư trạc mười lăm mười sáu tuổi phấn khích mặt. Mặc dù từng giáp mặt Mai Trì Xuân bao giờ, nhưng mang danh phận bạch ngọc t.ử của Ngọc Hoàng Đỉnh, nó tư cách nắm một vài bí mật động trời trong nội bộ Nho môn .

Tỷ như chuyện tên Binh gia quỷ tướng Mai Trì Xuân khét tiếng thiên hạ , thực chất là môn đồ trướng Nho gia Ngoại vương Mạnh Đàn Uyên.

"Trận huyết chiến nhuộm đỏ Lạc Ấp năm xưa, chắc chắn là do Mai sư tung bộ thực lực, nếu thì đời nào bại tay Tư ngục Linh Lung! Đợi đoạt nhục , Mai sư sẽ đường đường chính chính quyết chiến một trận sống mái với Tư ngục Linh Lung. Lúc đó nhất định sẽ rũ sạch ô nhục thất bại, chấn hưng uy danh lẫm liệt!"

Giang Tải Tuyết khẽ chau mày: “Bớt bớt mồm . Thầy chỉ lệnh cho chúng âm thầm hỗ trợ thôi. Đệ mà dám bô bô ca ngợi cái gã sư phản nghịch ngông cuồng mặt thầy, cẩn thận thầy vung một kiếm quất văng khỏi Ngọc Hoàng Đỉnh đấy."

Thằng nhóc sư gãi gãi đầu, xị mặt "ồ" lên một tiếng đầy oan uổng.

"Thực ... thấy thầy vẫn còn quan tâm đến sư lắm. Nếu , trực tiếp mở lời đàm phán với Mặc gia Cự Tử? Thầy và Mặc gia Cự T.ử đều là t.ử chung môn hạ Quỷ Cốc, cùng xưng danh trong Quỷ Cốc Lục Kiệt, chẳng cũng coi như là cố nhân quen ?"

"Cố nhân quen cũ?"

Giang Tải Tuyết dõi mắt xuống mây mù cuồn cuộn cuộn trào chân Ngọc Hoàng Đỉnh. Đêm đen đang dần lùi bước, nhường chỗ cho ráng cam rực rỡ hửng lên nơi chân trời góc bể.

"Mai Trì Xuân và Tư ngục Linh Lung còn là 'quen cũ' nữa là. Cái gọi là tình nghĩa 'cố nhân', nó huyễn hoặc vô thực lắm . Vợ chồng tàn sát lẫn , bạn tri giao trở mặt thành thù, quân thần đảo lộn ngôi thứ, mấy chuyện đó thấy còn ít ? Giữa cái thời buổi nhiễu nhương , lập trường lợi ích mới là thứ tình nghĩa vĩnh cửu bất diệt nhất."

Giờ Tỵ, Lung Linh lọ mọ thức dậy. Nàng là mở mắt đầu tiên trong đám nhà họ Mai.

Đẩy cửa bước , nàng hắt chút nước giếng rửa mặt qua loa. Lúc bước ngoài phố, nội thành vẫn vắng hoe vắng ngắt. Trải qua một đêm, đám t.ử Mặc gia phái càn quét vẻ như vẫn đang túc trực nhiệm vụ ở ngoại thành. Dọc đường hiếm hoi lắm mới bắt gặp vài ba t.ử Mặc gia lác đác.

Lung Linh tiện tay tóm lấy một tên t.ử đang vội vã tới, lên tiếng: “Cho hỏi một chút..."

"Đến giờ Ngọ mới gỡ bỏ lệnh giới nghiêm. Phục Ân khai tuốt tuồn tuột đồng bọn Vu Sơn ở thành Thanh Đồng . Đang lùng sục bắt , cứ từ từ đừng giục."

Lung Linh ngẩng đầu về phía đại lộ đằng xa. Từng đoàn xe tù nối đuôi lộc cộc lăn bánh.

"Không , hỏi là bên các ngươi bao ăn ?"

Đệ t.ử Mặc gia: ?

Tên t.ử thấy nàng chớp chớp đôi mắt trong veo thanh khiết, bộ dạng quả thực giống y như một kẻ sắp c.h.ế.t đói đến nơi.

"... Thực xá ở đằng kìa." Hắn chỉ tay về một hướng.

Lung Linh buông tiếng cảm ơn.

"À đúng .” Lung Linh chợt sực nhớ : “Vị Tiêu Thống lĩnh của 'Tổ Huyền' vẫn về ?"

"Tiêu Thống lĩnh vẫn đang bận rộn sắp xếp chỗ ăn chốn ở cho bá tánh thành Mục Dã ở thành Nguyệt Xuyên. Quan hệ giữa thành Nguyệt Xuyên và Mặc gia cũng chỉ ở mức bình thường, e là mất công thương lượng vòng vèo một phen."

Lung Linh gật gù, tên t.ử chắp tay thi lễ vội vã bỏ .

Nếu do từ hôm qua tới giờ nàng mới tọng đúng một củ khoai lang nướng với hai đĩa bánh hoa quế bé tí teo thì chắc Lung Linh hứng thú thưởng ngoạn những cỗ máy cơ quan tinh xảo bố trí dọc nội thành Mặc gia .

Thế nhưng giờ đây, ba cái tâm trí thưởng thức đó vứt xó khỏi đầu. Chiếm thế thượng phong chỉ một chữ: Đói.

Lung Linh thực sự lâu nếm trải cảm giác bụng réo sôi sùng sục. Con lạ lắm. Ngày xưa ăn đói mặc rách thì chẳng thèm bận tâm, nhưng tự dưng một ngày cơm bưng nước rót ngày ba bữa đầy đủ tươm tất thì bảo cái chuỗi ngày nhịn đói chịu khát lúc quả thực là điều tưởng.

"Cô nương là ai?"

Bên ngoài cửa cái nơi gọi là Thực xá, một gã thanh niên đang xắn ống quần lúi húi nhổ rau ngoài vườn tò mò đ.á.n.h giá Lung Linh.

Thấy nàng dung mạo thanh tú, dáng vẻ mảnh mai gầy gò, giọng điệu cũng mềm mỏng vài phần, nhưng cũng chỉ là vài phần mà thôi.

"Còn nửa canh giờ nữa mới đến giờ cơm. Đây là khu vực Thực xá trọng địa, ngoài t.ử Mặc gia cấm tự ý xâm nhập."

Lung Linh thấy thế thấy cực kỳ mới mẻ.

Nàng từng Tàng thư trọng địa, từng Nội ngục trọng địa, chứ cái "Thực xá trọng địa" thì đúng là đầu tiên thấy. Cái chỗ chỉ để chui rúc nấu cơm ăn uống, cái giá trị to tát gì mà phong hẳn là "trọng địa"?

"Thế trong đó, ngươi kiếm cho chút đồ ăn lót ."

Gã thanh niên tay lấm lem bùn đất ngơ ngác. Con bé hiểu tiếng ?

là bọn vẫn đang chuẩn bữa trưa, nửa canh giờ nữa mới xong xuôi. Hay là cô nương cứ loanh quanh đó dạo chơi ..."

"Đồ ăn sờ sờ tay ngươi kìa?" Ánh mắt Lung Linh găm chặt củ cải trắng mới nhổ lên: “Ta ăn cái cũng . Không cần thịt cá nem công chả phượng , khách sáo quá."

"... Bây giờ hình như cô nương mới là thèm khách sáo thì . Cô nương định gì? Đừng gần đây, gần nữa là la lên đấy nhé."

Thiếu nữ ban đầu trông vẻ xinh xắn liễu yếu đào tơ, thế mà khi nhào tới như mãnh hổ vồ mồi thì bỗng chốc trở nên kinh dị rùng rợn.

Gã thanh niên cảm thấy thật nực , theo bản năng định giơ tay lên cản cú vồ của nàng. Nào ngờ đối phương dường như thấu hành động của . Nàng lộn nửa vòng xoay lưng né tránh cực kỳ điêu luyện, luồn tọt qua nách .

"Đau đau đau! Đưa cho nàng ! Cầm lấy ! Đòi gặm củ cải thì mà gặm củ cải, nàng c.ắ.n tay cái trò gì!!"

Lung Linh bắt gọn củ cải ném xuống. Nàng tiện tay lấy vạt áo chùi chùi cho sạch bùn đất, ngoạm luôn một miếng to tướng.

Rộp rộp rộp.

Gã thanh niên liên tục lùi bước khỏi luống rau, mặt tái mét như tàu lá chuối, cứ như thể thứ Lung Linh đang nhai rau ráu trong miệng củ cải mà là tay .

"Tống sư , để cô nương ."

Lung Linh chớp mắt xử gọn củ cải, ngẩng đầu về phía cửa Thực xá. Là Đằng Giáng Tuyết nàng gặp đêm qua. Lúc nàng đang dùng dây buộc xắn cao hai ống tay áo rộng thùng thình, tay bưng một chiếc rổ mây. Thế nhưng, khí chất thoát tục tựa tiên giáng trần xen lẫn sự uy nghiêm vẫn hề suy giảm.

Đằng Giáng Tuyết : "Trong bếp vẫn còn dư vài cái bánh bao thịt từ sáng. Nếu Lung Linh cô nương chê thì ... Ờ, xem là cô nương chê ."

Nàng kịp hết câu, Lung Linh chớp mắt chực sẵn ngay bên cạnh. Trong miệng vẫn còn ngậm miếng củ cải nhai dở, trong mắt chẳng vương chút phòng cảnh giác nào như đêm qua, mà tất thảy chỉ còn khao khát cháy bỏng với đồ ăn.

Tên thanh niên nhổ rau bên ngoài cuống quýt can ngăn: "Sư tỷ, bên trong các tỷ đang..."

Đằng Giáng Tuyết giơ ngón tay trỏ lên môi hiệu im lặng, vén rèm cửa mời Lung Linh .

Lung Linh vốn dĩ chỉ một lòng nhắm thẳng tới mấy cái bánh bao thịt, thế nhưng khi tấm rèm vén lên, cảnh tượng bên trong đập tan trí tưởng tượng của nàng.

... Đông quá mất.

Vòng ngoài cùng là một đám nam thanh niên lực lưỡng cao to lực lưỡng. Chỉ cần liếc qua ánh mắt và khí thế của họ, cũng dư sức nhận đây tuyệt đối hạng t.ử quèn.

Chỉ điều... hình vạm vỡ co ro mấy cái ghế gỗ nhỏ xíu trông rõ t.h.ả.m thương. Dưới chân là hàng loạt rổ mây xếp lớp. Trên tay cầm, trong rổ đựng, bộ đều là rau dưa củ quả. Cái cảnh mấy gã lực điền rúm ró lúi húi nhặt rau, trông nó cứ dị hợm y hệt mấy ông đồ tể đang thêu hoa dệt gấm .

Đưa mắt sâu bên trong, các nữ t.ử xắn tay áo cũng đang miệt mài băm tỏi thái hành. động tác tay chân chỉ là phụ, bởi vì họ đang tập trung cao độ lắng vị nữ t.ử vận y phục màu lá phong đỏ rực ở vị trí trung tâm phân phó công việc.

"... Vậy ? Đã đến nước , đành phiền nâng cao cảnh giác trong thời gian tới. Nếu phái cả Quý Diễn mặt, Lận Thanh Diệu ắt hẳn hạ quyết tâm bằng giá giúp Sư Nguyệt Khanh lập công đầu kể từ ngày bước chân Vu Sơn. Mưu sự thành, bọn chúng tuyệt đối sẽ để yên ..."

Đang dở, vị nữ t.ử rốt cuộc cũng nhận sự hiện diện của Lung Linh đang lù lù ở cuối hàng.

"Cô nương chính là tay c.h.é.m cụt cánh tay của Sư Nguyên Long ở Lạc Ấp, đêm qua dọa cho tên Phục Ân lóc bù lu bù loa đó ?"

Nữ t.ử trạc tuổi hăm tám hăm chín. Dung mạo nàng toát lên vẻ đoan trang rạng rỡ, mở miệng nở nụ tươi tắn. Giữa hai hàng mày tuy vương khí chất cao quý nghiêm nghị, nhưng hề tạo cảm giác bức áp bách. Trông nàng hệt như một vị đại tỷ đáng kính trong một đại gia tộc, đủ sức chống đỡ gánh vác trọng trách, gần gũi bao bọc khiến các tiểu bối chẳng hề thấy gò bó rụt rè.

Nàng thong dong xoay xoay con d.a.o gọt khoai tây tay. Chỉ một liếc mắt, Lung Linh thu hút bởi động tác .

Ngày xưa Mai Trì Xuân cũng cái thói quen y hệt như thế.

Dù mang danh là mệnh tướng Binh gia, nhưng chán ghét cái thứ đao to búa lớn cồng kềnh. Vũ khí bất ly của chỉ là một con d.a.o nhỏ khắc hoa mai chuyên dùng để rọc giấy. Lấy để rọc giấy cũng , mà dùng để áp sát rạch cổ kẻ thù cũng bén lẹm kém.

"Hôm qua A Tuyết kể chuyện của hai cho . chẳng nhớ rõ tên cô nương lắm... Rốt cuộc cô nương tên là Linh Lung, là Lung Linh nhỉ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-14.html.]

Nàng mỉm tủm tỉm, chờ đợi câu trả lời từ Lung Linh.

Nếu là bình thường, lọt thỏm giữa cuộc họp nội bộ mật thiết của Mặc gia như thế , chất vấn bằng một câu hỏi đong đầy hàm ý sâu xa thì chắc chắn đ.á.n.h thấy mùi nguy hiểm cận kề.

Trớ trêu , Lung Linh sinh thiếu mất sợi dây thần kinh mang tên sợ hãi.

"Ta là Lung Linh.” Nàng chớp chớp mắt, dáo dác quanh bốn phía: “Cho hỏi bánh bao thịt nhận ở chỗ nào ?"

Đằng Giáng Tuyết nghiêng đầu liếc nàng, mấy vị Thống lĩnh Mặc gia xung quanh cũng thi bụm miệng trộm.

Vụ ầm ĩ bên ngoài lúc nãy bọn họ đều rõ mồn một.

Đói đến mức c.ắ.n luôn cơ mà. So với cái phỏng đoán Tư ngục Sắc Mệnh Quỷ Ngục đao to búa lớn gì đó của Đằng Cung chính thì cái bộ dạng quỷ đói đầu t.h.a.i chừng còn hợp lý hơn.

Vị nữ t.ử áo đỏ cũng nhịn nổi bật , vẫy vẫy tay gọi nàng: “Ở chỗ ... Mọi nhấc chân lên chút cho qua nào."

Đám Thống lĩnh Mặc gia rào rào dạt sang hai bên nhường đường. Lung Linh cũng chẳng thèm khách sáo, lững thững thẳng tới đón lấy mấy cái bánh bao vẫn còn vương ấm.

"Ăn ngon ?"

Lung Linh ngấu nghiến xong một cái, đáp lời. Lại tọng tiếp cái thứ hai, vẫn im ỉm. Đến lúc nàng ngoạm tới cái thứ năm, mới bắt đầu lờ mờ nhận gì đó sai sai, vội vàng la lên "Mau rót cho nàng chén nước".

Uống ực một cạn sạch bát nước bự chảng, Lung Linh lúc mới thở hắt , hướng về phía nữ t.ử áo đỏ cất tiếng: “Tiên nhân bánh bao!"

Nữ t.ử áo đỏ thoáng ngẩn tò te, khi tiêu hóa xong câu , nàng đến ứa cả nước mắt.

"Ta Tiên nhân bánh bao . Ta là Khương Huyền Hi, chữ Khương trong Khương thị Tề quốc, chữ Hi trong Đông Hi ký giá (mặt trời mọc ở đằng Đông). Hiện tại đang mạn phép giữ cái chức Cự T.ử Mặc gia đời thứ tư. Lung Linh cô nương, ngưỡng mộ đại danh lâu, hôm nay rốt cuộc cũng diện kiến chân nhân ."

Khương thị Tề quốc, Cự T.ử Mặc gia.

Lần đến lượt Lung Linh ngớ ngây ngẩn.

Nói thật thì, Lung Linh vốn dĩ chẳng đoái hoài quan tâm gì đến mấy cái nhân vật phong vân mưa gió ở Cửu Châu. Thường ngày là c.h.é.m nát bét mới vỡ lẽ mới tiễn một cao thủ lừng danh thiên hạ xuống suối vàng.

vị thì khác.

Từ cái thời xa lắc xa lơ khi Thái tuế giáng thế, Cửu Châu chia cắt, nàng nổi danh như cồn khắp thiên hạ, chễm chệ trong hàng ngũ Lục Kiệt của môn hạ Quỷ Cốc.

Những đồng môn của nàng , kẻ thì là Ngoại vương Nho gia Mạnh Đàn Uyên uy chấn tứ phương, thì là Đông Quân uy quyền tối thượng của Vu Sơn Thập Nhị Điện, và còn cả... Người Mẹ của vạn binh khí bỏ mạng trăm năm , Lận Thương Ngọc.

Nàng , chính là sư tỷ đồng môn từng bái sư học đạo với Lận Thương Ngọc.

Lung Linh bấy giờ mới lôi cái sự cảnh giác muộn màng xài.

"Ta và Cự Tử... đây từng gặp ?"

"Chưa từng." Khương Huyền Hi chống tay lên cằm, tươi như hoa.

Mặc dù nàng , nhưng Lung Linh vẫn cảm giác nụ chứa đựng một hàm ý sâu xa khó tả.

Lung Linh còn kịp vắt óc tính kế xem để gói ghém đống bánh bao thịt còn rút lui êm thấm thì Đằng Giáng Tuyết chợt lên tiếng: “Cự Tử, Cấp Ẩn tới báo tin, rằng bắt quả tang một tên đạo tặc ở Thiên Cơ Các."

"Kẻ trộm đồ thì chặt tay, chặt xong ném xác ngoài là xong."

Khương Huyền Hi thong thả bóc tỏi thờ ơ đáp.

Đằng Giáng Tuyết kín đáo liếc mắt về phía Lung Linh.

"Là cái gã thiếu niên cùng Lung Linh cô nương. Kẻ từng tay tương trợ ở trận chiến Lạc Ấp, ép chủ tướng Binh gia lùi bước ."

Sắc mặt Lung Linh biến đổi tức thì, ánh mắt găm chặt từng lời Khương Huyền Hi sắp thốt .

"Công tư phân minh, tội nào tội nấy. Cái tội to gan dám giương oai truyền bá Nho giáo ở Hồng Tụ Quán, còn thèm tính sổ với ."

Câu của Khương Huyền Hi dứt, một tia sáng lạnh buốt hệt như sương giá, mang theo sát ý thấu xương nhắm thẳng mặt nàng mà phóng tới. Thế nhưng đám đang xung quanh chẳng một ai nhúc nhích mảy may. Bởi vì mũi đao của Lung Linh một luồng khí vô hình chặn ngay khi chỉ còn cách mục tiêu đúng một tấc, thể tiến thêm nửa phân.

"Phong" khí : “Quyết âm phong mộc"

Nàng là linh tu Đệ tứ cảnh.

Giữa bầu khí giương cung bạt kiếm căng như dây đàn, Khương Huyền Hi thong dong dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên đao của Lung Linh. Lưỡi đao rung lên phát tiếng ngân lanh lảnh. Nàng mỉm: “Thân thủ nhanh nhẹn như , mà xài cái con đao rách nát , tiếc thật đấy."

Đôi mắt thiếu nữ sáng quắc như lửa rèn thép. Mặc dù thừa sự chênh lệch sức mạnh giữa hai chẳng khác nào trứng chọi đá, Lung Linh vẫn hề chút nao núng.

"A Thập bao giờ ăn cắp đồ. Chưa thèm tra xét ngọn ngành đòi c.h.ặ.t t.a.y , đây chính là cái quy củ của Mặc gia các ?"

Dáng nàng mảnh dẻ, nhưng lúc ưỡn căng tựa một cây trúc kiên cường đón bão, uốn tư thế sẵn sàng bùng nổ tấn công. Đáng lẽ khí thế khiến rùng khiếp vía. trớ trêu , cái mớ linh khí mỏng dính lèo tèo của một linh tu Đệ nhất cảnh cứ quanh quẩn bao lấy hình thiếu nữ, khiến pha phản đòn của nàng mặt linh tu Đệ tứ cảnh trông phần buồn , t.h.ả.m hại.

Khương Huyền Hi dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng gạt luồng linh khí yếu ớt mà nàng tỏa .

Đây lẽ nào là... kiệt tác hảo nhất của Lận Thương Ngọc ?

Khương Huyền Hi ngước mắt lên, buông một lời trêu cợt giễu cợt: “Muốn cứu tình lang nhỏ của cô nương ? Thắng tính."

Lung Linh nghiến răng siết chặt chuôi đao.

Ở một hướng khác, bên ngoài Thiên Cơ Các cũng đang tỏa những luồng linh khí cuồn cuộn kém.

Cấp Ẩn vắt óc cũng tài nào thông suốt nổi. Thiếu niên vốn dĩ hành sự quang minh chính đại, toát lên khí phách hào hiệp trượng nghĩa, cớ đột ngột càn xông bừa Thiên Cơ Các?

Điều kinh khủng hơn là, khi thông báo "Cô nương tên Lung Linh mà đang sống mái liều mạng với Cự T.ử của chúng đấy", tên chẳng những khựng , mà tốc độ còn vọt lên nhanh hơn gấp bội!

Thiên Cơ Các, đúng như tên gọi của nó. Chỉ những t.ử xuất chúng, tinh hàng đầu mới đặc quyền bài trí cơ quan cạm bẫy do tự tay chế tạo, cất giữ những thanh linh kiếm do tự tay rèn đúc tại đây. Cả cái Thiên Cơ Các , chính là kết tinh tâm huyết của bao thế hệ t.ử thuộc Thần Cơ Mạch của Mặc gia.

Trong lịch sử thành Thanh Đồng, từng kẻ cả gan đột nhập Thiên Cơ Các. Cấp Ẩn bao giờ chứng kiến một kẻ điên rồ nào dám đơn thương độc mã dùng tay xông pha bạt mạng như cái tên !

"Đệ chán sống !"

Cấp Ẩn chạy bám riết phía gào lên khản cổ.

"Đừng ảo tưởng dùng chút khôn vặt đó là phá giải cơ quan ở đây. Mấy thứ cạm bẫy lợi hại thực sự còn ..."

Lời Cấp Ẩn còn dứt, một tiếng xé gió cực kỳ vi diệu lọt thính giác nhạy bén của Mai Trì Xuân. Hắn khựng dừng phắt , nhưng cạm bẫy cơ quan kích hoạt.

Giữa đất trời, vô vàn những sợi tơ thép mảnh như sợi tóc thi phóng , đan chéo chằng chịt theo một trật tự hảo, băm vằm gian phía thành những mảnh vụn nhỏ xíu. Mai Trì Xuân lấy tay lau vệt m.á.u xước tứa mặt, sát khí sùng sục cuộn trào trong đáy mắt. Hắn những lùi bước, còn ngang nhiên lao thẳng về phía .

"Lời t.ử tế khó khuyên nổi kẻ đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t."

Cấp Ẩn buộc dừng chân ở phía , bởi vì quanh quẩn chỗ cũng bắt đầu xuất hiện những đường tơ thép lấp lánh sát khí.

Nhìn thấu nguyên cớ khiến đột ngột hóa điên, Cấp Ẩn lạnh giọng cảnh cáo: “Một khi 'Thiên la địa võng' khởi động diện, con đường coi như đường cụt. Tuy rằng trong Thiên Cơ Các vẫn còn những lối thoát hiểm khác, nhưng cho dù thông minh tài trí đến , cũng thể mọc cánh tìm trong ngày một ngày hai . Tiếp tục đ.â.m đầu về phía , đầu cứu Lung Linh cô nương. Đệ chỉ chọn một. Cân nhắc cho kỹ..."

"Có cái quái gì mà cân nhắc."

Ánh sáng le lói chiếu rọi ở cuối con đường phía . Đôi mắt Mai Trì Xuân sáng rực rỡ, chằm chằm cái đích cuối cùng .

"Đây là món nợ nàng nợ . Coi như nàng trả cho một . Từ nay về , chúng ân oán rạch ròi, đường ai nấy ."

Lửa giận bùng lên giữa hai hàng lông mày của Cấp Ẩn: “Nể tình từng tay cứu vớt 'Tổ Huyền', bây giờ lập tức rút khỏi Thiên Cơ Các , thể coi như từng chuyện gì xảy . Đứng mặt Cự Tử, sẽ tự nhận phán đoán sai lầm, tội vạ gánh hết. nếu bước thêm một bước nữa, chẳng những tự hại c.h.ế.t bản , mà còn liên lụy đến một mạng vô tội nữa! Là nam nhi đại trượng phu thì đừng hèn hạ kéo vô tội c.h.ế.t chùm. Đừng để khinh bỉ !"

Mai Trì Xuân mặt đổi sắc, nhưng ở một góc sâu thẳm trong lòng, từng cơn sóng cuộn trào đang âm thầm xô bờ.

Sẽ bao giờ một cơ hội nào hảo hơn ngày hôm nay nữa.

Bọn họ chủ động mời nội thành, phần lớn t.ử Mặc gia điều động ngoài. Lực lượng phòng thủ nội thành cực kỳ lỏng lẻo. Kẻ chút tiếng tăm đáng gờm duy nhất chỉ cái tên Cấp Ẩn bất thình lình về mà thôi. Hắn thể dốc hết sức bình sinh đ.á.n.h cược một ván.

Thiên Cơ Các là nơi cất giữ trọng bảo của Mặc gia. Hắn bắt buộc tận dụng thời cơ ngày hôm nay để thâm nhập dò la. Nếu bỏ lỡ cơ hội , lẽ sẽ chẳng bao giờ đợi tiếp theo.

Kỳ hạn một năm đang vơi dần, sẽ hồn bay phách tán . Hắn chẳng còn dư dả thời gian để từ từ bày mưu tính kế dài hạn nữa.

Mai Trì Xuân cay đắng nghĩ, tóm chuyện cũng là do nàng hại mà .

Nếu do nàng, hôm nay việc gì đ.á.n.h cược mạng sống xông bừa Thiên Cơ Các, việc gì đối mặt với hiểm nguy ngập đầu ngập cổ thế . Nàng thì cái gì mà gọi là vô tội cơ chứ?

Mặc gia Cự T.ử sẽ lấy mạng nàng .

Hắn từng thầy , vị Cự T.ử là một nữ nhân thánh thiện đến mức ngốc nghếch. Hơn nữa Lung Linh cũng chẳng gây tội tình gì, bọn họ chỉ cần cản nàng là xong, chẳng xảy án mạng gì .

... Khổ nỗi, vấn đề ở chính Lung Linh.

Cái con điên nhỏ một khi bốc hỏa lên não thì sống c.h.ế.t của bản nàng cũng quăng chuồng gà.

Con điên nhỏ chắc chắn sẽ bao giờ cứu Mai Trì Xuân.

chừng, nàng sẽ liều cứu cái gã "A Thập" mà nàng nhặt về thì .

Mai Trì Xuân nhạt nhẽo, một nụ chua xót đến hoang đường.

Thế sự luân chuyển, thứ đời quả thực cứ thích trêu ngươi tréo ngoe. Yêu chẳng thể yêu, mà hận cũng chẳng nỡ hận.

 

Loading...