Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 17
Cập nhật lúc: 2026-03-19 03:54:23
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đất Sở, Thần Nữ Điện của Vu Sơn.
Những đóa hoa tân di nở rộ khắp sườn đồi núi non. Sương sớm nhỏ giọt, đậu từng cánh hoa quỳnh mao. Gió thanh mát từ trong núi thổi tới, mang theo mùi hương thoang thoảng của cỏ lan cỏ huệ mà các vu giả đun đốt nghi thức chiêm bốc.
Sau bức màn lụa mỏng trong điện, một ảnh mặc t.ử y đột ngột xoay dậy.
Cốc cốc.
Từ ngoài cửa điện truyền đến tiếng gõ nhẹ.
"Thanh Diệu.” giọng nữ nhi dịu êm, hệt như cảm giác đầu tiên của bất cứ ai khi gặp mặt nàng: “Quý Diễn đắc thủ . Theo đúng kế hoạch, giờ Tỵ tới là sẽ chính thức hành động. Bên phía Lung Linh cô nương..."
"Quản của nàng . Người của , phiền nàng bận tâm."
Nữ tỳ theo nữ t.ử bên ngoài liền ngẩng đầu lên, nét mặt lộ rõ sự bất mãn. Chủ nhân của ả giơ tay ngăn cản.
"Ta hiểu ." Giọng nàng mảy may biến đổi, vẫn êm đềm như nước: “Vậy bữa trưa cần đem đến Thần Nữ Điện của Lung Linh cô nương ?"
Bên trong điện tĩnh lặng một hồi lâu, mới truyền chất giọng lạnh lẽo trầm thấp của Lận Thanh Diệu: "Ngươi rảnh rỗi lắm ?"
"Thân là vị hôn thê, dẫu bận rộn đến mấy cũng thể bỏ mặc phu quân." Nàng , ý càng thêm sâu.
"...Lắm chuyện."
Biết nếu thêm e sẽ chọc giận vị thiếu gia , Sư Nguyệt Khanh thức thời lui .
Khi thấy Thần Nữ Điện chìm dần trong sương mờ phía , tỳ nữ bên cạnh Sư Nguyệt Khanh mới lên tiếng: "Tiểu thư phụng mệnh đến Vu Sơn, cùng Lận đại nhân vốn là cường cường liên thủ, cớ nhẫn nhịn, hạ đến mức ? Rõ ràng là vị hôn phu của tiểu thư, thế mà ba ngày hai bữa chạy đến Thần Nữ Điện của con ả Lung Linh ngủ. Đây chẳng là khiến tiểu thư bẽ mặt ở Vu Sơn ?"
Những cành hoa nhài rủ ven đường đung đưa nhè nhẹ trong gió.
Sư Nguyệt Khanh tiện tay ngắt lấy một đóa, ngón tay thon dài trắng muốt xoay xoay đóa nhài. Nàng mi mục thanh nhã, là dung mạo của một thục nữ khuê các mang theo nét thư hương mộng mị, lúc ngắt hoa ngưng thần, chẳng khác gì bóng hình xinh bước từ một bức tranh tố nữ.
"Ngươi từng thấy đứa trẻ quấn ?"
"Người nào cũng , trẻ con thể tự ngủ một . Chỉ khi trong vòng tay của phụ nữ, chúng mới cảm thấy an ."
Tỳ nữ che miệng khúc khích, lời trêu chọc kịp bật khỏi môi thì chợt thấy một vệt sáng đỏ xẹt qua, ống tay áo đột nhiên bốc cháy bừng bừng!
"Còn ngây đó gì! Mau dập lửa cho !"
Những tỳ nữ khác định tiến lên thì Sư Nguyệt Khanh chụm hai ngón tay lưỡi đao, dứt khoát vung tay áo c.h.é.m đứt luôn vạt áo của nàng .
Mảnh vải rơi xuống đất, cháy xèo xèo cho đến khi hóa thành tro tàn mới chịu tắt.
Sư Nguyệt Khanh , cúi đầu lạy về phía Thần Nữ Điện: "Nguyệt Khanh lỡ lời, mong Lận đại nhân khoan thứ."
Lận Thanh Diệu trong điện hề lên tiếng đáp .
Hắn Sư Nguyệt Khanh đang thử dò xét giới hạn của . Cho nàng giới hạn của ở cũng , tránh ngày ngày kề cận chừng mực mà chọc nổi giận, giống như...
Ánh mắt dừng bên mép giường, chuyển sang chiếc nhuyễn tháp nhỏ cách đó một trượng, tay xoay xoay tẩu thuốc.
Mùi hương ngọt lịm của Vân Thủy Yên lấp đầy bộ rèm giường.
Hắn nhớ những ngày đây. Mỗi đến tẩm điện của nàng ngủ nhờ, nàng chỉ thể co ro chiếc tháp nhỏ . Nếu châm Vân Thủy Yên, nàng sẽ nhăn mũi, lén đẩy cửa sổ một khe nhỏ. Vừa áp mặt cửa sổ hít thở, nàng mang vẻ vui nhưng chẳng dám để phát hiện , nhỏ giọng hỏi:
... Thiếu chủ, ngài nhất định ngủ trong tẩm điện của ?
Lận Thanh Diệu tiện miệng đáp:
... Hết cách , ai bảo chỉ ngủ ngon khi ở đây thôi.
Lận Thanh Diệu bao giờ suy nghĩ về nguyên do.
Đối với , giường thoải mái thì đổi giường khác ngủ, chuyện đơn giản thôi. Lung Linh ít , lúc ngủ yên tĩnh, thêm một như nàng trong phòng cũng chẳng khác gì thêm một cái bình hoa.
Đáng lẽ chẳng gì khác biệt.
Lận Thanh Diệu xoa xoa cái đầu choáng váng vì thức trắng đêm, chòng chọc con cổ trùng trong tay. Ánh mắt hận thể xuyên thấu nó để rõ khuôn mặt ở đầu bên .
Lung Linh đang con phố dài bỗng nhiên dừng bước.
Nàng ngoảnh đầu , trông thấy một bầy diều hâu cơ quan bằng thanh đồng ngậm hoa trắng bay lướt qua bầu trời thành Thanh Đồng. Những bông hoa trắng phất phơ rơi xuống, nàng đưa tay bắt lấy, nhận đó là hoa gấp bằng giấy.
"Đây là cái gì?"
Tú Tú thấy những bông hoa trắng sắc mặt liền tái nhợt, xiên kẹo hồ lô mới mua trong tay rơi bộp xuống đất.
Mai Trì Xuân nhíu mày, khựng một lát giải thích: "Mặc gia vốn theo phong tục mai táng giản tiện. Từ Cự T.ử cho đến t.ử bình thường, khi c.h.ế.t đều an táng trong những cỗ quan tài gỗ mỏng, chôn cTheo vàng bạc, chỉ dùng thanh diều ngậm hoa vật tế. Một bông hoa tượng trưng cho một t.ử Mặc gia."
Dưới bầu trời âm u xám xịt, thành Thanh Đồng ngập chìm trong cơn mưa hoa, lượng lên đến hàng trăm bông.
Trên tường thành, Đằng Giáng Tuyết chắp tay đó, mặt lạnh như sương. Cấp Ẩn cạnh nàng, những khớp ngón tay nắm chặt chuôi kiếm trắng bệch, dường như bóp nát cả thanh kiếm.
"Nếu thanh diều do các vị phái xác minh xong, bây giờ chắc thể tin lời chứ? Chúng thực sự ý đến nhắc nhở các vị đến thành Nguyệt Xuyên nhặt xác mà."
Tên phó quan cạnh Quý Diễn bộ chân thành, nhưng khóe mắt xếch lên giống hệt cái đuôi bọ cạp tẩm đầy nọc độc.
"Ba trăm t.ử Mặc gia ở thành Nguyệt Xuyên c.h.ế.t oan uổng quá. Nói cho cùng, đây vốn là ân oán giữa bá tánh Mục Dã thành và thành Nguyệt Xuyên. Đám dân đen Mục Dã thành thấy thành Nguyệt Xuyên chịu thu nhận , bèn định hạ độc giếng nước của thành Nguyệt Xuyên. Kết quả khiến thành chủ thành Nguyệt Xuyên nổi trận lôi đình. Tự chuốc họa, liên quan gì đến t.ử Mặc gia ? Cứ xen chuyện bao đồng gì!"
"Đáng thương nhất vẫn là vị thống lĩnh tên Tiêu Ly của các ."
"Rõ ràng bản trọng thương, mà vẫn bảo vệ bá tánh Mục Dã thành chạy trốn. Cuối cùng thành chủ thành Nguyệt Xuyên cắt lấy thủ cấp, treo lơ lửng cổng thành, dãi gió dầm mưa..."
"Đồ khốn nạn! Hôm nay Tiêu thống lĩnh..."
Một t.ử Mặc gia tường thành quả thực thể nhẫn nhịn nổi nữa, gân xanh trán giật liên hồi. Hắn đợi lệnh lao bay xuống, giương linh nỏ tay, lắp sẵn mười bảy mũi tên nhắm thẳng tên phó quan !
"Cẩn thận! Lùi ngay!"
Cấp Ẩn thoáng thấy đất cát bụi bay mù mịt, lập tức lớn tiếng hô hoán.
chậm một bước. Giữa trận cuồng phong cát đá, tại cách năm trượng ngoài thành Thanh Đồng bỗng trồi lên một dòng linh lưu chọc trời. Thiên địa lục khí bên trong dòng linh lưu đổ ập tới như một trận mưa bão cuồng loạn, nháy mắt nuốt chửng t.ử !
Đám tường thành bỗng chốc tỉnh ngộ.
Mấy ngày nay, lũ vu giả Vu Sơn vì vây thành, mà là mượn cớ vây thành công thành để che đậy dấu vết bày trận bên ngoài!
Hơi thở Cấp Ẩn dồn dập, trong mắt tràn ngập sát ý. Hắn như một con dã thú mất trí, sẵn sàng xông ngoài đồng quy vu tận bất cứ lúc nào.
Đằng Giáng Tuyết đưa tay giữ chặt vai thiếu niên bên cạnh.
"Hóa là ."
Nữ t.ử áo trắng như sương từng chút một nén chặt những cảm xúc đang nhấp nhô trong lòng, vô biểu tình cúi Quý Diễn bên .
"Vu Sơn các suốt ngày vẻ tế thế cứu , trừ gian diệt ác. thực tế khắp nơi kích động thị phi chiến loạn. Bá tánh Mục Dã thành vội vã tháo chạy, ai mang theo chất độc để hạ độc xuống giếng? Chỉ cần tới thành Nguyệt Xuyên kiểm chứng là rõ, thứ kịch độc đó tuyệt đối thoát khỏi quan hệ với Vu Sơn các ."
Quý Diễn vòng tay ôm ngực, xếp bằng một cọc gỗ, lặng lẽ vị Cung chính của Mặc gia.
Chỉ vài câu nắm bắt ngay mấu chốt của vấn đề, ai bảo Mặc gia đời nữ nhân là hạng dễ đối phó cơ chứ?
Đối diện với ánh mắt chột của tên phó quan Quỷ ngục, Quý Diễn mở miệng: "Đã như , Cung chính hà tất rụt cổ rùa trong thành? Cửa đóng then cài ngoài, đừng là kiểm chứng, đến thu dọn xác c.h.ế.t cũng chẳng nổi ."
Đằng Giáng Tuyết vững như núi tảng: "Các hạ cho dù 'mời quân rọ', lẽ nào chỉ bày chừng lợi thế thôi ? E là đủ sức nặng ."
Quý Diễn đáp: "Mặc gia luôn coi trọng nghĩa khí nhất. Ta còn tưởng t.h.i t.h.ể của ba trăm tử, nếu đem lên bàn cân nghĩa khí cũng vài cân vài lạng chứ."
"Người còn sống, chúng tất dốc lực cứu chữa. Người c.h.ế.t, t.h.i t.h.ể bất quá cũng chỉ là bộ da mục nát. Cho dù bản Cự T.ử t.ử đạo tiêu, Mặc gia cũng quyết tổn hao nhân lực để đoạt một cỗ t.h.i t.h.ể vô dụng... Các ôm cây đợi thỏ thì xin cứ tự nhiên. Chỉ là nhắc nhở các một chuyện."
Giọng Đằng Giáng Tuyết nhanh chậm, nhưng từng chữ thốt đều như mũi dùi xuyên thấu: “Ngoại thành vốn ngoài phạm vi che chở của long mạch địa khí, lúc nào cũng nguy cơ tà túy tập kích. Các nếu cá cược xem lương thực tích trữ của chúng nhiều, thời gian chống cự tà túy của các lâu hơn thì cứ việc thử . Mặc gia nổi danh thiên hạ nhờ thuật thủ thành, chút chuẩn cỏn con vẫn ."
Lời dứt, đám vu giả phía Quý Diễn . Dẫu lớp mặt nạ che khuất biểu cảm, ánh mắt bọn chúng vẫn lộ vài phần d.a.o động.
Trong lòng Quý Diễn âm thầm kinh ngạc.
kinh ngạc vì sự trầm kiên định của Đằng Giáng Tuyết, mà là sự liệu sự như thần của Sư Nguyệt Khanh.
Những lời Đằng Giáng Tuyết thành hôm nay, từng câu từng chữ, thế mà đều gọn trong sự tính toán của Sư Nguyệt Khanh!
... Vây thành vốn chỉ là để thử nông sâu của thuật thủ thành Mặc gia, thành công cũng chẳng quan trọng. Nhân lúc nội bộ thành Nguyệt Xuyên đang hỗn chiến ba bên, đoạt lấy long mạch nhỏ bé mới là đại công đầu tiên lập cho Vu Sơn.
... Tuy nhiên, nếu công đầu đắc thắng, còn một kế. Hoặc thể trọng thương t.ử Mặc gia, hoặc thể lập thêm tân công. Đến lúc thời cơ chín muồi, ngại gì thử một phen.
Quý Diễn ngẩng đầu lên.
"Ngươi sai. ôm cây đợi thỏ cũng nhiều cách để đợi. Mặc kệ thành Thanh Đồng của các bao nhiêu lương thực, cứ chờ các mở cổng thành, tự chui đầu lưới đấy."
Mở cổng thành, tự chui đầu lưới?
Lung Linh chằm chằm Huyền Quy Lệnh trong tay, đôi hàng mi thanh tú nhíu đầy vẻ khó hiểu.
Ngẩng đầu lên, nàng thiếu niên bên cạnh cũng đang mang vẻ trầm ngâm Huyền Quy Lệnh. Tầm mắt nàng lặng lẽ lướt tới bàn tay đang buông thõng bên hông ...
Bàn tay đang cầm một cọng rơm tiện tay ngắt ven đường.
Cọng rơm thể xoay tít giữa những kẽ ngón tay như một con d.a.o nhỏ, đành kẹp nó giữa ngón trỏ và ngón giữa, vô thức đong đưa nhè nhẹ.
Thực đó là một động tác nhỏ đỗi bình thường mà nhiều vẫn , nhưng khi thực hiện, Lung Linh bất giác thẫn thờ.
"Huynh ý của là gì ?"
Mai Trì Xuân quả thực chút manh mối.
"Đã công phá thành Thanh Đồng, thì chỉ còn cách tìm một lý do khiến họ thể chối từ. Biết rõ hung hiểm bủa vây cũng đành c.ắ.n răng mở cổng thành ngoài. Ngươi đoán thử xem?"
Hắn mỉm , dáng vẻ trầm tư suy nghĩ nghiêm túc của Lung Linh.
Nói thật, Lung Linh hiếm khi động não mấy chuyện thế . Những việc thể rút kiếm giải quyết thì chẳng cần suy nghĩ gì.
"Ừm... Phá hủy trụ đá linh tấn bên ngoài?" Mặc gia chẳng coi trọng thứ ?
"Thông minh, gần đúng đấy." Mai Trì Xuân bốc một viên mứt từ tay nàng ném miệng: " ngươi thử nghĩ xem, mục đích cốt lõi của trụ đá linh tấn là gì?"
Mục đích... cốt lõi?
"Là tà túy ?"
Lung Linh hiếm khi chịu động não, nhưng chỉ cần mớm lời một chút, nàng lập tức tỉnh ngộ.
"Không đúng, Vu Sơn tuy thể dùng thuật nhiếp hồn để điều khiển tà túy, giống như chúng thấy ở Lạc Ấp, nhưng lượng vô cùng hạn chế. Dùng để phục kích một tiểu đội linh tu thì , chứ gặp thành trì quy mô lớn một chút là thể đối phó."
Tú Tú cũng gật gù đồng tình: " thế. Còn việc những thôn làng nhỏ bên ngoài tập kích cần cầu cứu, Mặc gia vẫn còn một đội 'Phi Công Đội' đóng quân bên ngoài cơ mà. Nếu nhất định cứu, bọn họ xuất binh chắc chắn sẽ nhanh hơn. Mặc gia tuyệt đối thể nào mở cổng thành ."
Mai Trì Xuân ngửa cổ ném thêm một viên mứt nữa miệng.
Lung Linh mím môi, rõ nghĩ tới điều gì: "... Vẫn còn một khả năng nữa."
"Hắc triều."
Thái tuế tuôn trào từ lòng đất, ô nhiễm sinh linh, cây cỏ xung quanh. Nếu gặp thiên thời địa lợi, tà túy sẽ tụ tập thành một đợt triều cường. Loại "hắc triều" thể nuốt chửng một tòa thành trì chỉ trong chớp mắt, và nó sẽ càng lớn mạnh hơn qua mỗi cuộc t.h.ả.m sát. Đây là thứ tai ương mà ngay cả linh tu cũng thể chống cự nổi.
Sứ mệnh quan trọng nhất của Sắc Mệnh Quỷ Ngục mà Lung Linh từng thống lĩnh đây, chính là trấn tà trừ túy.
Chỉ cần Thái tuế còn tồn tại một ngày thì tà túy Cửu Châu thể nào tận diệt. chỉ cần kìm hãm xu thế tụ tập của tà túy, để chúng liên kết thành "hắc triều" thì dù là với bá tánh bình thường linh tu, tà túy vẫn là thứ thể kiểm soát .
Nhìn rộng khắp Cửu Châu, chỉ hai nhà lo lắng đến vấn đề : một là Sắc Mệnh Quỷ Ngục của Vu Sơn, hai là "Phi Công Đội" của Mặc gia.
Chỉ điều, mục đích của Vu Sơn là bảo vệ một tòa thành để nắm quyền kiểm soát vị trí long mạch của thành đó.
Còn Mặc gia thì tranh đoạt đất đai, cướp bóc thành trì. Chỉ cần bá tánh thông qua Huyền Quy Lệnh cầu cứu thì bất luận lúc nào, bất kể nơi , Mặc gia đều sẵn sàng xuất thủ tương trợ. Thứ họ mưu cầu...
Lung Linh đưa mắt về phía nội thành Mặc gia.
Họ rốt cuộc đang mưu cầu điều gì?
"Tên trộm tép riu ranh con từ chui đây! Đứng đó cho ! Dám trộm đồ trong quán chúng , con phố nước Vệ bọn bảo kê hả!"
Từ con phố dài vẳng tới một trận huyên náo. Lung Linh ngoảnh .
"Người nước Vệ!? Thế thì quá! Cô chính là Thế t.ử điện hạ của các ngươi đây. Hôm nay các ngươi phúc dâng cơm cho ngươi, đó là vinh hạnh của các ngươi..."
"Vinh hạnh cái đầu nhà ngươi ! Rõ ràng là ngươi ăn trộm! Còn bày đặt xưng Thế t.ử nước Vệ. Trên con phố thế t.ử công chúa vơ đại cũng một mớ! Hôm nay cho dù Chu Linh Vương hiển linh cũng trả tiền!"
Định thần kỹ thì kẻ đang tiểu nhị quán ăn cầm gậy rượt đuổi đến mức ôm đầu chạy trối c.h.ế.t chính là Cơ Linh Uyên, chia tay với họ trong nội thành cách đây lâu.
Cơ Chiếu Dung bảo vệ phía thấy ca ca đánh, nhịn nổi nữa liền vung tay ngưng tụ linh khí định đ.á.n.h trả.
"Chừng đủ ?"
Thiếu nữ đột ngột xuất hiện mặt tiểu nhị, đưa cho ba xâu tiền.
Cơ Chiếu Dung kinh ngạc khựng . Tên tiểu nhị đối diện cầm lấy tiền ước lượng một lúc, toét miệng hở cả lợi: "Đủ đủ . Cô nương việc thiện, quả là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-17.html.]
Lại sang đám em nhà họ Cơ nạt nộ: "Lần còn đến ăn trộm, coi chừng nương tay ! Thế t.ử cái nỗi gì, ăn trộm ăn cắp thì !"
Lung Linh đầu hai họ.
Tú Tú ghé tai thì thầm: "Trông hai cứ như ch.ó con lạc đường nhỉ."
"Ngươi c.h.ử.i ai đấy!" Cơ Chiếu Dung dựng ngược đôi lông mày lá liễu, dọa Tú Tú rụt vội nấp lưng Lung Linh.
Cơ Chiếu Dung khẽ hừ một tiếng, soi xét thiếu nữ mặt.
"Cuối cùng cũng ăn mặc dáng con đấy. Trước ngươi mặc cái thứ giẻ rách gì ... Đừng tưởng hôm nay ngươi giúp bọn là thể tự nhận ân nhân. Ngươi cũng chẳng chịu thiệt , coi như ba xâu tiền đó ngươi mua một tin tức từ ."
Lung Linh chớp chớp mắt.
"Ta hứng thú."
Nàng xoay định bỏ , Cơ Chiếu Dung ngây , rảo bước chặn nàng .
"Không , ngươi nhất định , tuyệt đối nợ nần ai... 'Hắc triều' sắp ập đến ."
Câu cuối cùng, nàng kề sát tai Lung Linh nhỏ.
Lòng Lung Linh chùng xuống. "Sao các ngươi ?"
Cơ Linh Uyên chen lời: "Ngươi quên ? Bọn vốn là t.ử Âm Dương gia, Tinh Chủ chính là tứ cung Cung chủ. Nếu Âm Dương gia Lận Thanh Diệu huyết tẩy, và A Dung vốn là những t.ử triển vọng kế thừa vị trí Cung chủ Thanh Cung nhất..."
Cơ Linh Uyên ban đầu còn mang vẻ đắc ý, đến cuối cùng giọng nức nở, chực rống lên.
Cơ Chiếu Dung ngứa mắt, ngắt lời: "Tóm , dùng thuật Phân Dã của Âm Dương gia bọn để quan sát thì sắp tới Cửu Châu sẽ xuất hiện 'hắc triều'. Bọn Mặc gia đầu gỗ chắc chắn sẽ cử khỏi thành phá trận. Không cần phá , nhưng lực lượng thủ thành của Mặc gia sẽ sụt giảm nghiêm trọng. Ai họ trụ nổi ? Vì thế, nhân lúc mau chạy !"
"Bây giờ thành đều thiết quân luật, các cách khỏi thành ?" Mai Trì Xuân cất tiếng hỏi.
"Bọn dò la một cửa ngách. Mấy tên t.ử Mặc gia gác cổng , bỏ chút tiền lo lót, thả vài thì thành vấn đề. Thế nên bọn mới đến đây chuẩn lương khô đường. Men theo long mạch thành Thanh Đồng chính là con đường bọn trốn chạy năm xưa. Tuy thành trì nào hồn để ở, nhưng ít vẫn đuôi long mạch, coi như an ."
Cơ Chiếu Dung chục năm kinh nghiệm chạy trốn, quả thực phi thường lão luyện.
Tú Tú lấy lạ: "Vậy t.ử Mặc gia từ đây ngoài chi viện là sẽ..."
Cơ Chiếu Dung giải thích: "Ra ngoài thì ích gì? Không đuổi lũ vu giả Vu Sơn ở cửa, t.ử Mặc gia , chẳng khác nào dâng thành Thanh Đồng tay bọn chúng ?"
"Lung Linh, ngươi lợi hại thế nào. thời thế nay khác, con tùy cơ ứng biến. Hiện giờ Vu Sơn nhắm Mặc gia, ngươi còn dính líu gì tới hai nhà đó nữa, hà cớ gì đ.â.m đầu vũng nước đục ? Lỡ như thành Thanh Đồng vô sự, các cũng muộn."
Kể từ khi thanh diều ngậm hoa xuất hiện, dân phố bắt đầu dấu hiệu hoang mang lo lắng. Người thì vội vàng vơ vét đồ đạc trong quán, kẻ thì hối hả về nhà.
Mai Trì Xuân xoay xoay Huyền Quy Lệnh trong tay, nhạo: "Các là chung với chúng , để bọn hộ vệ miễn phí chứ gì?"
Cơ Chiếu Dung lảng tránh ánh mắt, cứng miệng cãi: "Mọi quen một phen, nay gặp chuyện thế , cùng coi như cũng là cái duyên hoạn nạn mà..."
Mai Trì Xuân chẳng buồn để ý tới ả, ngoái Lung Linh vẫn trầm mặc nãy giờ.
Đã tin , cả nhóm đành lộn nhà họ Mai bàn bạc.
Đại bá mẫu xong tình hình, chẳng chẳng rằng lập tức quyết định lánh lánh nạn tính . đại bá phụ và Mai T.ử Dư lúc đầu còn cứng miệng, hươu vượn cái gì mà Mặc gia ân trọng như núi với bá tánh thành Thanh Đồng, trong cảnh thế thể bỏ thành mà ...
Cơ Linh Uyên thấy cũng vứt luôn thể diện, lôi chuyện nước mất nhà tan, bản bán thanh lâu kể lể, dọa cho hai cha con sợ xanh mắt mèo.
Cuối cùng, đôi cha con thu dọn đồ đạc còn lẹ hơn cả đại bá mẫu, cứ như thể chậm một bước là Vu Sơn sẽ phá cửa xông tóm cổ họ tống thanh lâu bằng.
"Tối nay ngủ sớm , sáng mai giờ Mão xuất phát, khỏi thành lúc trời sáng. Hai đứa nhỏ các liên lạc với t.ử Mặc gia đáng tin cậy đấy?"
Cơ Linh Uyên nhai bánh đáp lời bá mẫu: "Bá mẫu cứ yên tâm, cháu tận mắt thấy thuận lợi khỏi thành mới dám móc hầu bao đấy. Bọn cháu đem cầm cả bộ quần áo đáng giá cuối cùng đây ."
Cơ Chiếu Dung bất mãn gắt: "Đứa nhỏ nào, láo xược! Bổn cung là công chúa nước Vệ..."
Cơ Linh Uyên nhét vội miếng bánh mồm bịt miệng ả.
Đến tối, Cơ Linh Uyên xếp ngủ đất ở phòng khách với Mai Trì Xuân, còn Cơ Chiếu Dung thì chung phòng với Lung Linh.
Công chúa nuôi dưỡng trong nhung lụa ở Vệ Cung loanh quanh phòng một vòng, nét mặt tỏ vẻ ghét bỏ: "Ngươi ở chỗ ? Đừng là Vệ Cung, ngay cả ở Âm Dương gia, t.ử cấp thấp nhất của bọn cũng sống xa hoa hơn chỗ ... Ngươi ngủ, còn định gì thế?"
"Thay chậu cho hoa."
Cơ Chiếu Dung chống cằm bên bàn, thiếu nữ đang xổm bên cửa cẩn thận đặt khóm hoa non mua phố hồi sáng chậu mới. Khóm hoa rễ yếu ớt vô cùng, ông chủ dặn hạn chế đụng chạm kẻo xước rễ.
Cơ Chiếu Dung tặc lưỡi: "Sống ở cái chốn rách nát mà nàng còn nhã hứng trồng hoa ? Ngoài sắp đ.á.n.h long trời lở đất đến nơi . Đến lúc Vu Sơn tràn , đừng chậu hoa con con của ngươi, khi cũng đạp nát bét. Bận tâm ba cái trò vô bổ để gì?"
Lung Linh gì, chỉ cặm cụi nén chặt đất.
"Đi múc ít nước đây, tiện thể sân đào thêm chút đất khô nữa ." Cơ Chiếu Dung chướng mắt, đành xắn tay áo xổm xuống cạnh nàng. "Ngươi vụng về như thế, hoa dễ sống thế nào cũng nàng nghịch cho c.h.ế.t thôi. là đồ nhà quê."
Lung Linh ngạc nhiên. Phủi tay sạch đất, nàng lời sân múc nước đào đất. Vừa tới sân, nàng bất ngờ thấy phòng khách leo lắt một đốm đèn.
"Không bảo ngủ sớm ?"
Thiếu niên tay cầm đèn đó, khoác hờ tấm áo. Mái tóc dài thường ngày buộc gọn giờ buông xõa bờ vai rộng. Dưới ánh nến mờ ảo, trông chẳng giống A Thập mà nàng quen thuộc, mà giống hệt thanh niên tóc buộc nửa hững hờ, thần sắc kiệt ngạo trong ký ức của nàng.
Hắn tựa khung cửa, đồng t.ử sâu thẳm xoáy Lung Linh.
"Ngày mai đường sá xa xôi, ngươi mà tinh thần, bọn bớt một trợ thủ, như thì chẳng an chút nào."
Bị ánh mắt hút lấy, Lung Linh đột nhiên líu cả lưỡi.
"Sao thể. Cơ Linh Uyên chẳng bảo khỏi thành vẫn phần đuôi long mạch, sẽ đụng độ tà túy . Dù gặp một hai con, vấn đề cũng chẳng lớn lắm ."
Gió đêm thổi qua cây hòe trong sân kêu xào xạc. Trên khuôn mặt bình thản của thiếu niên bỗng nở một nụ .
"Cũng đúng. Nàng bảo theo nàng, chắc chắn là dự tính, bất kể chuyện gì xảy cũng sẽ bảo vệ , ?"
"..."
Chần chừ một chút, Lung Linh gật đầu.
Vậy mà bóng mặt Mai Trì Xuân vụt tắt. Hắn yên tại chỗ nàng đăm đăm vài giây, chẳng chẳng rằng: “rầm" một tiếng đóng sầm cửa phòng khách .
Lung Linh trừng mắt. Hắn giận dỗi cái gì thế?
Lung Linh nghĩ mãi cũng chẳng hiểu câu nào của đắc tội với . Sau khi cùng Cơ Chiếu Dung xong đất cho hoa, đợi ả ngủ say, Lung Linh mới lôi từ gầm giường thanh kiếm mà bá phụ Mai T.ử Dư đưa cho nàng tối qua.
Kiếm tên. Đây là món đồ ở phòng đúc kiếm của bá phụ dùng để khách hàng thử kiếm. Vì là hàng dùng thử, nên đến cả kiếm cách chuôi kiếm cũng chẳng , chỉ dùng sợi dây quấn đại một vòng quanh cán kiếm để khỏi cứa đứt tay.
Lung Linh quấn thêm một vòng dây nữa quanh cán kiếm phòng hờ. Làm xong xuôi, nàng mới mang kiếm rón rén rời khỏi nhà họ Mai.
, nàng định ngày mai cùng nhà họ Mai rời khỏi thành Thanh Đồng.
Nếu Vu Sơn thực sự đ.á.n.h chiếm thành Thanh Đồng, liệu chúng tha cho những bá tánh bình thường ở ngoại thành, vốn chịu hiệu trung với Mặc gia, tiếp tục sinh sống ở đây ? Hơn nữa, Vu Sơn nuốt trọn long mạch và tài nguyên của Âm Dương gia. Nếu chiếm thêm Mặc gia, thế lực sẽ tăng mạnh, nanh vuốt chắc chắn sẽ vươn tới các long mạch khác khắp Cửu Châu.
Chạy trốn?
Hôm nay đặt chân đến, ngày mai hoảng loạn bỏ chạy. Nửa đời của nàng nhà họ Lận, Vu Sơn hủy hoại, lẽ nào nửa đời cũng sống cái bóng của chúng?
Đêm khuya, Cấp Ẩn đang tập hợp t.ử Mặc gia chân tường thành Thanh Đồng.
"Phó... Phó thống lĩnh, cấp thực sự quyết định khỏi thành phá trận ?"
Lúc xếp hàng, t.ử cất tiếng hỏi, giọng điệu lộ rõ sự miễn cưỡng. "Cho dù như lũ Vu Sơn , ngày mai thực sự xuất hiện 'hắc triều', thực sự bá tánh dùng Huyền Quy Lệnh cầu cứu. tình hình hiện tại giống lúc bình thường, Mặc gia chúng xuất động cũng là điều tất yếu, hà tất gượng ép phá trận? Chúng chỉ cần t.ử thủ trong thành, rõ ràng là đang chiếm thượng phong cơ mà."
Lập tức mắng: "Cái gì mà điều tất yếu? Ta thấy là ngươi sợ c.h.ế.t thì !"
Kẻ cũng chẳng buồn cãi, chỉ đáp: "Ai mà chẳng sợ c.h.ế.t? Ngươi thì sợ chắc? cũng , thực sự sợ c.h.ế.t thì ai thèm t.ử Mặc gia? Ngày thường nhiệm vụ tuyệt đối hó hé một lời, nhưng hôm nay khỏi thành, rõ ràng là chỗ c.h.ế.t, ai cam tâm uổng mạng?"
Lời thốt , khí chân thành bỗng chốc rơi tĩnh lặng.
lúc đó, Huyền Quy Lệnh phản ứng.
Mặt mai rùa đen nhánh chớp nháy, phía hiện lên dòng tin của Đằng Giáng Tuyết truyền tới:
[Linh vực vùng Ký Châu đang suy yếu, nồng độ Thái tuế nhận định ở mức Ất. Linh vực vẫn còn tiếp tục suy giảm, thể xác định Thái tuế xuất hiện. Xin chư vị mau chóng lên đường phá trận, nhanh chân xua đuổi tà túy, sơ tán bá tánh khi hắc triều kịp hình thành.]
Ngay đó là thông tin "Thiên Âm Vân Hải" thu thập :
[Quận Thanh Hà, Ký Châu: Rắn chín đầu to hơn cả lầu thành đang ăn thịt khắp nơi ! Cứu nương với!]
Cấp Ẩn thấy cũng chẳng buồn phí lời thêm. Hắn chắp tay lưng, với : “Phàm là kẻ nào dùng Huyền Quy Lệnh cầu cứu, tất cầu tất ứng. Đây là lời hứa mà Mặc gia năm xưa tuyên thệ với trong thiên hạ. Chỉ cần Mặc gia còn một thì hôm nay tuyệt đối co vòi rụt cổ trong thành. Kẻ nào , hãy tháo lệnh bài Mặc gia xuống, tự động rút lui. Dù ở ngoại thành, Mặc gia tuyệt đối truy cứu trách nhiệm."
Lời dứt, ít t.ử trố mắt .
"Ta rút lui!"
"Ta cũng rút lui!"
"Ta tham gia!"
Giọng lạc lõng, chói tai bỗng chốc thu hút sự chú ý của tất cả . Ngay cả Cấp Ẩn cũng ngạc nhiên đưa mắt sang.
Một thiếu nữ thở hồng hộc chen đám đông, xòe tay mặt Cấp Ẩn.
"Ngài đưa phần tiền công của bọn họ cho , sẽ công nhân thời vụ cho Mặc gia các ngài."
Đằng nào cũng tới ! Chẳng lẽ đ.á.n.h công!
Cấp Ẩn còn kịp hồn, ngây ngốc gật đầu.
Thế mà cũng á?
Mấy kẻ vốn định rút lui , thấy Lung Linh trong cảnh lùi mà tiến, nhất thời chút ngập ngừng. Bọn họ còn kịp suy tính xong, lệnh bài Lung Linh giật phăng mất.
"Ê ngươi cái gì thế!"
"Chẳng ngươi tháo ?"
"Tháo thì ! Chuyện mất mạng cân nhắc một chút là điều bình thường mà, trả đây!"
Lung Linh ôm hận vì để vuột mất một phần tiền công, bèn chuyển ánh mắt sang đám t.ử Mặc gia còn . Mọi thấy bộ dạng đòi tiền màng sống c.h.ế.t của nàng, đều vội vã bụm chặt lệnh bài của .
Bị nàng quậy cho một trận như thế, Cấp Ẩn bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn. Hắn phất tay hiệu mở cổng thành, xoay đại trận ngoài .
"Ngôn tất hành, hành tất quả. Đệ t.ử Mặc gia, tuyệt đối thất tín."
Lung Linh đội chiếc mũ màn che khuất dung mạo, cùng bước khỏi thành Thanh Đồng.
Trên bình nguyên mịt mù sương đêm.
Bọn vu giả ngoài thành vì phòng ngừa tà túy tập kích nên cảnh giác thâu đêm. Bởi , ngay khi cổng thành Thanh Đồng hé mở, Quý Diễn gần như lập tức mở bừng mắt bật dậy.
Xem đêm nay sẽ phân thắng bại... Chuyện gì thế ?
Quý Diễn nheo mắt, những bóng kiếm thoăn thoắt giao phong nơi cổng thành đang từ từ hé mở, sắc mặt trở nên ngưng trọng.
Hắn đầu hỏi phó quan: "Chúng phái phục kích ở cổng thành ?"
Tên phó quan còn mù mờ hơn: "Không ạ."
Quý Diễn vò đầu bứt tai, rốt cuộc là chứ, nhà tự đ.á.n.h ?
Lung Linh đỡ liên tiếp những chiêu kiếm c.h.é.m xuống đầu cũng đang rơi cảnh hoang mang tột độ.
"Huynh thế mà thực sự dám..."
Dám cái gì cơ?
Trong lúc hoảng hốt kịp phòng , trận cuồng phong bạo kiếm đầy thịnh nộ , Lung Linh liên tục lùi về phía , loáng cái lùi thẳng ngoài thành. sự chú ý của nàng đặt ở mớ kiếm chiêu loạn xạ mặt.
Qua lưỡi kiếm tóe lửa, nàng ngơ ngác A Thập đang cầm kiếm c.h.é.m g.i.ế.c về phía . Dưới đôi lông mày dài đang nhíu chặt, đôi mắt rực lửa như nung, tựa hồ thiêu rụi luôn cả hình bóng phản chiếu trong đó thành tro bụi.
Nói cái gì mà bắt theo, sẽ bảo vệ , là lời giả dối!
Người Vu Sơn tới, nàng đến một câu cũng để , cứ thế dứt khoát bỏ rơi mà !
Nàng gì?
Về Vu Sơn Tư ngục đại nhân của nàng, về báo cho Lận Thanh Diệu vẫn c.h.ế.t hẳn !
Hắn tự xưng là thông minh, thế mà rõ ràng nàng và Vu Sơn mối ràng buộc khó lòng dứt bỏ, vẫn cứ hết đến khác nàng lừa gạt!
Mười năm mất mạng trong tay nàng, mười năm nàng còn định g.i.ế.c thêm nữa !
"A Thập!"
Ngay khi mũi kiếm trong tay sắp đ.â.m xuyên qua con ngươi của nàng, Lung Linh bèn thu thanh kiếm vốn thể chặn ở yết hầu của .
Nàng chớp mắt, tầm lướt qua mũi kiếm đang chĩa thẳng , nhẹ giọng : "Huynh giẫm lên cái váy mua cho kìa."
Lệ khí bủa vây quanh bỗng chốc đông cứng.