Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 18
Cập nhật lúc: 2026-04-07 01:16:51
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cấp Ẩn đằng cũng một màn cho kinh hồn bạt vía.
Hai ? Trong nội thành còn ngọt nhạt mật, nãy tự nhiên như ch.ó với mèo xông sống mái, giờ thì im bặt chẳng hiểu .
Hắn định mở miệng hỏi, mặt đất bỗng nhiên chấn động nhè nhẹ. Thần sắc tất cả đều trở nên căng thẳng.
Bụi đất linh lưu cuốn bay mịt mù. Dưới màn đêm vô tận, đại trận ngưng tụ từ lục khí kích hoạt. Lấy cổng thành tâm điểm, trận pháp triển khai bao trùm bộ thành Thanh Đồng, hệt như một chiếc lồng lửa nuốt chửng cả thành trì.
"Cẩn thận!"
Câu Cấp Ẩn với Lung Linh và thiếu niên tên A Thập .
Bọn họ đang ngay rìa đại trận. Giống hệt như t.ử Mặc gia hôm qua nhảy trận biến mất tăm, cơn sóng lớn dâng lên từ linh lưu đ.á.n.h úp từ xuống , thể đập họ bất cứ lúc nào.
Lung Linh chỉ liếc qua, hề dịch chuyển. Bọn họ vốn dĩ đến đây để trận, nàng đương nhiên sẽ trốn, chỉ là...
"Không thời gian giải thích với , ở đây nguy hiểm, rời khỏi..."
Mũi kiếm đang chỉ nàng vẫn bất động.
khi đại trận ập xuống, Cấp Ẩn thấy thiếu niên ngẩng đầu chằm chằm trận đầu hùng vĩ. Hắn chút do dự ôm lấy vai thiếu nữ, cùng nàng biến mất bóng đen của trận pháp.
Cấp Ẩn: ...Cái quan hệ loạn cào cào gì thế ?
"Cấp Ẩn đại nhân." Đám t.ử Mặc gia xung quanh đợi hạ lệnh.
Bí thuật Vu Sơn mở bung, e rằng giờ cả thành đều đ.á.n.h thức. Nếu phá trận, dẫu cho ngoại địch tấn công, nội bộ của họ cũng sẽ đại loạn.
Chỉ là... Bọn họ đối đầu với Vu Sơn cả trăm năm, cũng coi như ít bí thuật của Vu Sơn, nhưng cái đại trận vây thành kiểu thì đúng là đầu tiên thấy. Bên trong rốt cuộc quỷ kế gì?
Cấp Ẩn về hướng hai biến mất, lạnh lùng hạ lệnh: “Vào trận."
Lung Linh mở mắt giữa dư âm của một cú xoay chuyển trời đất.
Trời đất mắt một màu trắng toát, xung quanh chẳng vật gì. Ánh mắt Lung Linh dò xét một vòng.
A Thập ?
Lung Linh định cử động , bất chợt cúi xuống, phát hiện tay đang cầm một con d.a.o mổ, một cái thớt. Phía một thanh sắt treo lủng lẳng những chú heo sữa béo mập, trôi qua mặt nàng như nước chảy.
Chưa kịp suy nghĩ, Lung Linh tiện tay gỡ một chú heo con móc xuống, vung đao băm thịt cực kỳ gọn ghẽ.
Ban nãy đang tìm cái gì nhỉ?
Một ý nghĩ mơ hồ lóe lên trong đầu, nhưng dây thần kinh tư duy dường như rỉ sét. Chỉ đống thịt ấm nóng mắt cùng con d.a.o sắc bén là vẫn trơn tru hoạt động chẳng cần đến não.
Vung đao, chặt xuống, cử động của chúng trong mắt nàng quá đỗi chậm chạp, dốc hết sức phản kháng cũng chỉ là vô ích.
"Lung Linh, con lắm."
Bên cạnh bỗng vang lên một giọng nữ nhân dịu dàng. Một bàn tay thon dài, trắng trẻo vươn từ ống tay áo màu tím đậm thêu hoa bạc.
"Chỗ dứt khoát thêm chút nữa, Lung Linh. Gạt bỏ mấy cái tạp niệm , con thể hơn thế ."
Mùi hương nữ nhân mờ ảo từ ống tay áo của nàng xua tan mùi tanh tưởi ngày càng nồng nặc mặt thớt. Lung Linh tim đập thình thịch.
"Thế ?"
Nàng ngoảnh đầu , gương mặt phấn khởi b.ắ.n đầy những giọt m.á.u tươi li ti. Con d.a.o mổ lợn trong tay nàng hóa thành một thanh trường kiếm sắc lẹm. Máu me lênh láng khắp mặt đất. Cái t.h.i t.h.ể đứt đầu ngổn ngang đất m.á.u vẫn tuôn xối xả.
Nữ nhân áo tím gì. Lung Linh đầu , phát hiện kẻ c.h.é.m đứt đầu thế mà bật dậy, cái cụt đầu lảo đảo cắm cổ bỏ chạy.
Lung Linh nhất thời kinh hoảng. Nàng ôm kiếm, dáng vẻ luống cuống như đứa trẻ phạm , chờ đợi nữ nhân áo tím trách phạt.
Nàng giơ tay lên.
"Không ."
Lung Linh nhắm chặt mắt, nhưng chẳng cảm thấy cái tát nào giáng xuống. Chỉ một bàn tay dày dặn, ấm áp xoa xoa đỉnh đầu nàng. Giọng của nọ vô cùng dịu dàng, ánh mắt càng hiền từ hơn.
"Không cả. Đây của con, con cũng như mà. Con cố gắng hết sức , trách con ."
"Chúng bắt đầu từ đầu nhé."
Lung Linh ngây ngốc ngẩng mặt nàng , hệt như một đứa trẻ đang dựa chỗ dựa vững chãi nhất.
Nàng xoay . Vô t.h.i t.h.ể từ trong vũng m.á.u từ từ dậy, trùng trùng điệp điệp thấy điểm dừng. Còn nàng, chỉ một một kiếm, lao cuộc tàn sát vĩnh viễn hồi kết .
Nữ nhân áo tím phía mỉm . Lung Linh nắm chặt thanh kiếm trong tay.
Giây tiếp theo, nụ mặt nữ nhân áo tím đông cứng . Tầm xoay chuyển, cái đầu của ả lăn lông lốc xuống chân thiếu nữ.
Máu tươi từ mũi kiếm nhỏ xuống. Chỉ trong chớp mắt, cảnh vật xung quanh tan thành mây khói.
Lò hương nhả khói mờ ảo. Phía sâu trong Vu Sơn xa xôi, Sư Nguyệt Khanh tĩnh lặng quân cờ vỡ nát bàn cờ. Đôi con ngươi lưu chuyển kim quang tựa như thông qua quân cờ để tới một nơi xa.
Lung Linh giữa một trời trắng toát như ban đầu, đồng t.ử cuối cùng cũng tiêu cự. Nàng gập tay lau vệt m.á.u bẩn vô hình vai. Trên gương mặt tựa hoa nhài trắng muốt chẳng biểu cảm gì, chỉ dùng chất giọng bình thản : “Cô dùng 'Thương Quân Phương Thăng' vẫn thành thạo lắm . Luyện thêm ."
Ngay lúc Lận Thương Ngọc trong ảo ảnh thốt những lời đó, Lung Linh đang ở .
Công pháp của Pháp gia ba thủ đoạn: pháp, thuật và thế.
Pháp, là mượn sức mạnh quy tắc từ những luật lệnh mang theo tín lực của đất trời; thuật, chỉ các chiêu thức kỹ xảo cụ thể; còn thế, là việc Pháp gia vận dụng sức mạnh luật lệnh để cấu trúc nên một linh vực đặc thù.
Trong linh vực , để vây hãm, để phá cảnh, đều do linh tu khống chế linh vực quyết định.
Điều , lúc Lung Linh sáu tuổi danh sư Pháp gia ở Vệ Cung chỉ điểm rõ mười mươi .
Lung Linh cũng rõ ràng, với thực lực của Sư Nguyệt Khanh thì thể nào cấu trúc linh vực của riêng . Cho nên linh vực vây khốn bọn họ mắt là do ả mượn tới. Linh vực tên là "Thương Quân Phương Thăng", một linh vực cao cấp tiếng tăm của Pháp gia.
Thương Quân là một trong những thánh giả tiền bối của Pháp gia, nổi tiếng với sự nghiêm khắc, tàn khốc trong việc thực thi pháp luật.
"Thương Quân Phương Thăng" đo lường tội nghiệt trong lòng . Tội nghiệt càng sâu, hình phạt trong ảo ảnh càng nặng. Nếu ban nãy Lung Linh kịp thời tỉnh táo phá vỡ ảo ảnh, nàng sẽ mắc kẹt trong cuộc c.h.é.m g.i.ế.c luẩn quẩn vô tận, cho đến khi kiệt sức mà c.h.ế.t.
Ở một diễn biến khác, tỳ nữ bên cạnh Sư Nguyệt Khanh chằm chằm quân cờ vỡ nát, khó tin thốt lên: "Sao thể chứ! Quân cờ mới ngưng tụ, vỡ vụn ngay trong chớp mắt !?"
Bất cứ ai bước linh vực đều sẽ ngưng tụ thành một quân cờ. Chỉ điều khiển linh vực mới thấy khung cảnh bên trong quân cờ đó.
Lúc Quý Diễn ở tiền tuyến truyền tin rằng t.ử Mặc gia ồ ạt xông chuẩn phá trận, Sư Nguyệt Khanh dự đoán . Nàng rà soát một vòng bên trong, quả nhiên phát hiện bóng hình quen thuộc. Và cũng câu của Lung Linh.
Nếu đổi là khác, câu đó chắc chắn là vô cùng cuồng vọng, rước lấy sự ghen ghét. cố tình nàng thiếu nữ nét mặt bình thản, ngữ điệu dửng dưng, dường như nghĩ đang mỉa mai khác, mà chỉ đang trần thuật một sự thật hiển nhiên.
Sư Nguyệt Khanh khẽ nhếch mép, nụ rõ buồn vui.
"Tiểu thư, còn ? Ban nãy bảo quân cờ chính là con ả Linh Lung đó cơ mà?"
"Không Linh Lung, là Lung Linh."
Sư Nguyệt Khanh thong thả đáp: "Ta từng từ năm bảy tuổi, nàng thể vận dụng 'Thương Quân Phương Thăng' nhuần nhuyễn. Cứ tưởng là lời đồn thổi khoa trương, giờ xem vẻ là thật... Nàng thoát mất mấy giây? Ba giây? Hay hai giây?"
"Tiểu thư, nối giáo cho giặc thế? Nói theo ý , chẳng chúng nắm chắc phần thua ?"
"Ai bảo thế."
Lung Linh phá ảo ảnh của , Sư Nguyệt Khanh chẳng hứng thú với những kẻ khác. Nàng rút thần trí khỏi bên trong linh vực, vê ngón tay nhón lấy một quân cờ. "Mọi thứ mới chỉ bắt đầu thôi."
Quân cờ hạ xuống.
Trong linh vực một màu trắng toát mắt Lung Linh đột nhiên xuất hiện tất cả những "Thương Quân Phương Thăng" nuốt .
"A Thập!"
Trong đám đông, Lung Linh nhận ngay bóng hình quen thuộc. Thiếu niên yên tại chỗ, quanh bao phủ một tầng lưu quang. Đó là dấu hiệu cho thấy chìm ảo ảnh.
Nàng định chạy đến bên cạnh thì vài bóng đồng loạt lao tới tấn công nàng. Định thần , những mặc môn phục Mặc gia, đều là t.ử Mặc gia theo Cấp Ẩn phá trận.
Theo bản năng, Lung Linh vung kiếm c.h.é.m tới, nhưng ngay khoảnh khắc sắp chạm họ khựng . Những mất trí. Nàng c.h.é.m xuống bọn họ sẽ chẳng phòng ngự, chỉ cần xước chút da thôi là mất mạng thật chứ chẳng đùa!
Chỉ trễ một nhịp, Lung Linh ai đó đá bay từ trung xuống. Nàng rơi phịch xuống đất mà rơi trúng một .
"Sư tỷ... Ta... Ta thật sự cố ý trộm chiếc khăn tay tỷ dùng ... Chỉ là tình cờ nhặt ... Sư tỷ! Ta thật sự kẻ biến thái!"
Lung Linh vung tay tát một cái thật kêu mặt tên Cấp Ẩn đang lẩm bẩm tự kỷ .
"...Lung Linh cô nương?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-18.html.]
Lung Linh thở phào. Xem tên Cấp Ẩn tâm tính ngay thẳng, chẳng tội nào khuất tất, cho nên dễ dàng thoát khỏi ảo ảnh.
Lung Linh hít sâu một : "Ta chuyện ngươi lén giấu khăn tay của Đằng Giáng Tuyết Cung chính , ngươi chặn t.ử nhà ngươi giúp , thì mách lẻo chuyện cho Đằng Giáng Tuyết ngay và luôn!"
Cấp Ẩn: !!
Chưa kịp đợi Cấp Ẩn đang đỏ mặt tía tai phản ứng , Lung Linh lao về phía thiếu niên tên A Thập. Đám t.ử Mặc gia như một bầy quạ đuổi riệt theo . Cấp Ẩn kịp suy nghĩ, c.ắ.n răng lóe chặn .
"A Thập! Tỉnh !"
Lung Linh vốn định dùng bổn cũ soạn , nhưng phát hiện một tầng linh quang bủa vây quanh , ngăn cách với thế giới bên ngoài. Đừng là chạm , cho dù dùng đao kiếm cũng thể c.h.é.m vỡ .
Đây là biểu hiện của tâm phòng cực nặng.
Xuyên qua màn linh lưu, Lung Linh nhíu mày thiếu niên gương mặt tái nhợt bên trong. Từ lúc quen đến giờ, Lung Linh từng thấy lộ vẻ mặt trầm mặc, căng thẳng đến thế .
Không đúng. Người tâm phòng cực nặng khó ảo ảnh mê hoặc. Rốt cuộc thứ gì vây khốn ?
Lung Linh mím môi, bỏ kiếm xuống. Nàng áp lòng bàn tay lên tấm bình phong vô hình mặt.
Cấp Ẩn đang gắng gượng chống đỡ phía nghiến răng hỏi: "Ngươi tìm thấy lối ? Trận nhãn ở ? Làm chúng thoát khỏi đây? Cô..."
Lời còn dứt, dư quang trong mắt chớp thấy một bóng ngã gục. Thần trí của Lung Linh hóa thành một chuỗi triện tự, chớp mắt dung nhập lớp màn chắn .
Câu cuối cùng để cho Cấp Ẩn là:
[Lát nữa . Ngươi cứ ráng cầm cự .]
Cấp Ẩn: ?
"Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh." (Dân là trọng nhất, đến xã tắc, vua là nhẹ nhất)
"Quân giả, chu dã, thứ nhân giả, thủy dã." (Vua như thuyền, dân như nước, nước nâng thuyền nước cũng lật thuyền)
"Hành nhất bất nghĩa, sát nhất bất cô nhi đắc thiên hạ, giai bất vi dã!" (Làm một việc bất nghĩa, g.i.ế.c một kẻ vô tội mà thiên hạ, cũng quyết !)
"Bảo dân nhi vương!" (Che chở cho dân mới vua)
...Cái mớ hỗn độn gì thế ?
Lung Linh cảm giác như vô tiếng tranh cãi gay gắt vọng , nhưng nội dung của chúng nàng chẳng hiểu lấy một chữ.
Những âm thanh quẩn quanh giữa trung. Lung Linh dần thích ứng với sự chấn động khi hồn lìa khỏi xác, đầu óc cuồng dữ dội. đây là cảm nhận của nàng, mà là tâm trạng của chủ nhân ảo ảnh .
Giữa màn đêm, Lung Linh thấy ánh lửa bập bùng lay lắt trong gió. Một lão giả bận Nho phục cầm đuốc trong vùng sáng. Ánh mắt đều đổ dồn về một thiếu niên. Hắn giữa ranh giới sáng tối, bỏ chạy, cũng chẳng chịu tiến thêm nửa bước.
Lung Linh quanh quất. Nho phục, đỉnh núi... Đây là Ngọc Hoàng Đỉnh ?
Quả nhiên A Thập là t.ử Nho gia.
"Hiến Chi!"
Lão giả cầm đầu râu tóc bạc phơ, dáng vẻ lụ khụ cất lời gọi cái tên , đột nhiên khụy gối, quỳ sụp xuống ngay mặt thiếu niên.
Cú quỳ kéo theo bộ Nho giả đỉnh núi đồng loạt quỳ rạp. Thiếu niên dường như vô cùng chấn động, hình run rẩy lùi nửa bước.
Nửa bước lùi khiến con ngươi Lung Linh bỗng chốc trợn tròn.
Gương mặt ...
"Hiến Chi, đường xuống Hoàng Tuyền, nếu con cảm thấy cô độc thì ba trăm phu t.ử của Thái Sơ Cung Ngọc Hoàng Đỉnh, những thầy con khôn lớn , đều nguyện tuẫn táng theo con! Nếu con oán, hận, con cứ việc ghi nhớ! Lúc sống kịp thanh toán thì kiếp thầy sẽ đợi con đến báo thù!"
Thầy... tuẫn táng ? Bọn họ là thầy của A Thập? Sao g.i.ế.c ? Lại còn đòi tuẫn táng theo là ?
Suy nghĩ vốn rối mù của Lung Linh mấy lời đảo lộn tùng phèo thêm.
Gió cuồng gầm rít đỉnh núi cũng chẳng dập tắt nổi ánh lửa bừng bừng. Gương mặt thiếu niên lúc ẩn lúc hiện trong ánh lửa giống A Thập mà Lung Linh quen thuộc. Hắn trông giống Mai Trì Xuân hơn, nhưng mang nét non nớt, chân thật hơn. Trên mặt dường như thứ gì đó đang rạn nứt, trào dâng nỗi căm hận mất kiểm soát.
"Ta cần ai tuẫn táng theo hết!"
Hắn gầm lên như một con dã thú giận dữ tột cùng.
"Dựa mà c.h.ế.t! Dựa các bắt c.h.ế.t là c.h.ế.t! Ta một thầy thiên hạ nhất, những bằng hữu can đảm chung tình! Trong ba nghìn t.ử Thái Sơ Cung, là lòng nhất! Trong tài hoa đồng lứa Cửu Châu, là kẻ thiên phú xuất chúng nhất! Bây giờ các với , tất cả những thứ đó chỉ là một trò chơi cưỡi ngựa xem hoa, giá trị duy nhất của đời chính là c.h.ế.t! Các dưỡng d.ụ.c mười tám năm, chỉ để đợi một ngày bắt cam tâm tình nguyện nộp mạng, đúng !"
Cơn gió đêm cuồng dại thổi vạt áo bay phần phật. Nỗi oán hận ngập tràn cơ thể hãy còn non trẻ , tựa như sợi dây cung kéo căng hết nấc, sẵn sàng tuột bất cứ lúc nào.
thầy của , thanh niên tuấn tú cạnh lão giả , chỉ bình thản , đáp: " ."
"C.h.ế.t vì thương sinh thiên hạ là túc mệnh của con. Bọn trưởng bối, bất lực trong việc cứu vãn tử, vì trong thiên hạ mà ép con đường c.h.ế.t. Tuẫn táng chuộc tội, chính là túc mệnh của bọn ."
"Quân t.ử tận đạo nhi tử. Cơ Hiến Chi, đây chính là Đạo của con."
Lung Linh thấy giọng của rành rọt, sắc lẹm. Đó là sự quả quyết bình thản của một sẵn sàng ôm chí c.h.ế.t.
Thiếu niên giữa lằn ranh sáng tối còn giận dữ, còn căng cứng nữa. Trong gió đêm, tựa như một linh hồn bàng hoàng, chậm chạp lùi phía . Dường như lưng là ngõ cụt.
Không cảm ứng điều gì, đôi đồng t.ử u tịch vô quang bỗng vượt qua tầng tầng lớp lớp những hình bóng đang quỳ gối mặt, dừng ở bóng đang cắm đầu chạy về phía .
... Trông vẻ quen quen. Là ai nhỉ?
Ai bất chấp tất cả chạy về phía như ? Ai liều mạng vươn tay níu kéo ở ?
Không . Hoàn nào như cả.
"Tất cả những thứ đều là ảo ảnh! Chúng đang ở trong đại trận ngoài thành Thanh Đồng! Huynh còn nhớ ? Huynh nhất định nhớ! Nếu chẳng những phá trận, mà tất cả chúng đều sẽ kẹt cứng ở đây!"
Gió rét căm căm đáy vực như lưỡi d.a.o rạch mặt. Lung Linh dùng cạn chút sức lực cuối cùng, mới kịp nắm lấy tay khi rơi xuống vách núi.
ngay khi hai bàn tay chạm , một luồng sức mạnh khủng khiếp bỗng siết chặt lấy nàng phản kháng. Hắn chẳng hề mượn lực để leo lên, mà hung bạo kéo tuột Lung Linh lòng . Hai cùng rơi xuống vực sâu.
Khoảnh khắc lơ lửng , mái tóc lạnh lẽo bay tung túm lấy mặt nàng. Lung Linh hoang mang tột độ, thấy môi hiện lên một nụ bình thản điên loạn.
"Thế thì quá."
"Vậy xin mời cô nương, cùng chịu c.h.ế.t ."
Linh hồn mất trọng lượng cuốn cơn cuồng phong. Ngay khi Lung Linh thực sự nảy sinh cảm giác cận kề cái c.h.ế.t, chân bỗng chạm nền đất vững chắc.
Bóng dáng A Thập biến mất. Bóng tối lui , bầu trời đỉnh đầu trong xanh như ngọc. điều nghĩa là họ rời khỏi linh vực "Thương Quân Phương Thăng”Bởi vì tấm biển vắt ngang mặt Lung Linh vẫn sừng sững bốn chữ "Cao Sơn Ngưỡng Chỉ".
Đây là Ngọc Hoàng Đỉnh, là Thái Sơ Cung của Nho gia. Nàng chẳng những cứu A Thập khỏi ảo ảnh, ngược còn kéo tầng sâu hơn.
"Hiến Chi sư ! Khi nào sư rảnh rỗi chỉ điểm vài chiêu cắt ghép ? Ngày là bài thi !"
Lần theo ánh mắt đám , Lung Linh nhận ngay A Thập đang sánh bước cùng đám t.ử Nho gia.
Mái tóc thiếu niên uốn xoăn nhẹ, dáng vóc cao dong dỏng. Do cao hơn bình thường, nhịp bước của cũng chậm hơn đôi chút. Trên gương mặt luôn thường trực nụ hờ hững. Hắn ít khi mở miệng, thỉnh thoảng chỉ ném vài ba câu góp chuyện. Chẳng gì, đám đồng môn xung quanh toe toét . Còn vẫn giữ nguyên thái độ như cũ, dẫu khóe miệng đang nhưng dường như chẳng hề mặn mà với thứ xung quanh. Có một sự lạnh nhạt theo kiểu "bèo dạt mây trôi" phảng phất nơi .
Chẳng hiểu , A Thập trong ảo ảnh giống Mai Trì Xuân của ngày thường hơn nhiều.
"Sư mau xem! Đó là Cơ sư của Mai Viện, thấy phong độ xuất chúng , đúng là gặp một là khó quên mà!"
Lung Linh đang đực tại chỗ thì cạnh hích khuỷu tay một cái. Lúc nàng mới nhận đối phương đang chuyện với .
... Khoan , chuyện với nàng ?
Lung Linh cúi đầu xuống, đập mắt là bộ môn phục Nho gia màu trắng nguyệt.
Những linh tu tu vi cao một chút đều hiểu rằng, phá trận linh vực thường hai cách. Cách thứ nhất là đ.á.n.h từ trong ngoài: chỉ cần mắc kẹt thoát khỏi khống chế của trận pháp, tìm thấy trận nhãn là phá . Cách thứ hai là ép từ ngoài trong: chỉ cần linh khí đủ mạnh, là thể phản khống chế trận pháp đó. Thông thường, chỉ những linh tu tứ cảnh mới áp dụng cách .
Vì một khi thực lực tới mà cứ cố đ.ấ.m ăn xôi phản khống chế, dù may mắn thành công thì hậu quả cũng là lưỡng bại câu thương.
Ảo ảnh ở đây thoắt cái từ bầu khí tăm tối sặc mùi c.h.ế.t chóc, nhảy cái độp sang quang cảnh bầu trời trong vắt tươi thế , rõ ràng là màn thẩm phán mà "Thương Quân Phương Thăng" giáng xuống A Thập. Mà là do đang cố gắng giành lấy quyền điều khiển đại trận của Sư Nguyệt Khanh!
Hắn - một linh tu nhất cảnh quèn - định phản kích Sư Nguyệt Khanh - một linh tu tứ cảnh !
Lung Linh mím chặt môi.
Nữ t.ử cạnh vẫn còn đang chống cằm si mê ngắm nghía, chợt thấy một bóng nhẹ nhàng nhảy qua lan can. Thân thủ vô cùng lẹ làng, lao thẳng về phía nhân vật trung tâm đang đám đông vây quanh giữa quảng trường.
Hắn dường như linh cảm điều gì, ánh mắt sang thì đón chào là một luồng gió thơm mùi hoa nhài thoang thoảng... và một cú đ.ấ.m điếng đ.á.n.h gục ngã nhào xuống đất.
Mai Trì Xuân ngã nghiêng một bên, chậm rãi ngẩng mắt lên.
Thiếu nữ ngược sáng rõ vẻ mặt. Chỉ thấy tiếng hít thở dồn dập ở lồng n.g.ự.c nàng. Chất giọng thường ngày vẫn đạm mạc giờ đây chất chứa cơn giận dữ kìm nén. Nàng một nữa đưa tay nắm lấy , : “Đứng lên! Về nhà!"