Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-04-07 01:16:53
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Xem linh vực của Pháp gia các cũng chỉ đến thế mà thôi."
Bóng đầu đội ngân quan, vận áo tím bước điện, mang theo mùi Vân Thủy Yên quyện lẫn hương cỏ đỗ nhược.
Lận Thanh Diệu vén vạt áo, xuống đối diện Sư Nguyệt Khanh, chằm chằm hai quân cờ trắng đang những quân cờ khác bủa vây bức t.ử bàn cờ.
"Hai quân ?"
Tỳ nữ cạnh đưa mắt tiểu thư nhà với vẻ vô cùng khó xử. Lận đại nhân vẫn một trong đó chính là Lung Linh.
Sư Nguyệt Khanh đáp: "'Thương Quân Phương Thăng' đo lường tội nghiệt định đoạt hình phạt. Vốn dĩ lợi dụng thứ oán khí bốc lên khi hành hình để kích động chúng nhận là bạn là thù, tự tàn sát lẫn . Nào ngờ một kẻ thì thoát khỏi ảo ảnh, kẻ còn sợ c.h.ế.t giằng co với đoạt lấy quyền khống chế 'Thương Quân Phương Thăng'..."
Lận Thanh Diệu nhíu chặt đôi mày kiếm: "Là thống lĩnh nào của Mặc gia? Cấp Ẩn? Hay Đằng Giáng Tuyết?"
Tỳ nữ châm một bên nín thở hít sâu.
"Chỉ là hai linh tu nhất cảnh, hạng tiểu vô danh thôi." Sư Nguyệt Khanh đáp vô cùng nhẹ nhàng bâng quơ.
Đôi lông mày vốn đang cau đầy sát khí của Lận Thanh Diệu bỗng giãn .
"Đáng để nàng lãng phí nhiều thời gian đến ?" Lận Thanh Diệu thuận miệng cợt, thốt một cách hờ hững. "Trước Lung Linh bước lên tứ cảnh, để đối phó với kẻ đạt đỉnh tứ cảnh như Mai Trì Xuân cũng chỉ tốn mất ba ngày."
Tỳ nữ cụp mắt xuống, kìm nén lửa giận. Sư Nguyệt Khanh vẫn thản nhiên như : "Dạo gần đây vẻ nhắc tới Lung Linh cô nương nhỉ."
Lận Thanh Diệu đột nhiên im bặt.
"Dẫu cũng từng là thuộc hạ sinh tử, nếu trong lòng thật sự nỡ, ngại hạ một chút cũng . Lễ hiền hạ sĩ từ xưa đến nay luôn là một giai thoại mà."
"Hạ nàng ?"
Lận Thanh Diệu khẩy, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ: "Ta vội vã từ Tý Ngọ Đạo trở về thức trắng đêm lục tìm bí pháp trong Tị Binh thuật để tìm cách khôi phục linh khí cho nàng. Kết quả nàng thà biến thành một phế nhân cũng chịu xuống tay g.i.ế.c của Mai Trì Xuân. Vậy mà còn hạ nàng ? Rốt cuộc ai là chủ, ai là tớ?"
Sư Nguyệt Khanh khẽ cau mày: " dẫu , Lung Linh cô nương cũng từng lập đại công cho . Nghe trong trận chiến đầu tiên của các khi bước Vu Sơn, công lao của Lung Linh cô nương là lớn nhất."
Lận Thanh Diệu xuất thần.
Hình ảnh hiện lên trong đầu dáng vẻ oai phong lẫm liệt của Lung Linh kéo theo chiếc xe tù giam Mai Trì Xuân khải trở về. Mà là hình ảnh nàng về đến nơi, bụi bặm sương gió dọc đường còn kịp tẩy rửa, trịnh trọng trao trả bộ bí thuật của họ Lận mà nàng dùng cách đòi từ Đông Quân.
Nàng ...
Thiếu chủ, từ nay về chúng cần ăn trộm ăn cướp nữa, cần trốn chui trốn nhủi kéo dài tàn nữa.
Sẽ một ngày, chúng nhất định đòi món nợ diệt tộc họ Lận từ Cửu Châu.
Lận Thanh Diệu nhớ như in từng chi tiết về nét mặt, điệu bộ của nàng khi đó.
Người thề là nàng, phản bội lời thề cũng là nàng! Chỉ vì chút lương tâm thừa thãi, nàng nhẫn tâm vứt bỏ , cũng tiện thể vứt luôn mối huyết hải thâm cừu của nhà họ Lận!
Sư Nguyệt Khanh thấy ánh mắt Lận Thanh Diệu đăm đăm . Giây tiếp theo, một luồng linh khí mạnh mẽ mượn kỳ kinh bát mạch tràn tiên cơ của nàng.
"Có tương trợ, nhất định bay cao thẳng cánh, một vị thế cao hơn nàng, vững chãi hơn nàng."
Sư Nguyệt Khanh nở một nụ rạng rỡ, chậm rãi đáp: "Được."
Hương sương mờ mịt tỏa từ lư hương trùm lên bàn cờ giăng đầy sát khí. Trong ảo ảnh của "Thương Quân Phương Thăng", bầu trời xanh thẳm của chốc lát giờ đây bỗng tối sầm, mây đen vần vũ, cuồng phong gầm rú. Tiếng của những Nho giả vọng từ phía đám mây.
Lung Linh ngẩng mặt trời, bụng bảo chuyện .
Không vì , quyền khống chế "Thương Quân Phương Thăng" của Sư Nguyệt Khanh bất ngờ mạnh lên.
A Thập trời cao đất dày là gì, dám thả lỏng thần trí của bản để dung hợp với ảo ảnh. Thắng thì phá trận, thua thì chìm vực thẳm mãi mãi. Bây giờ lôi khỏi ảo ảnh cũng kịp nữa , chỉ còn cách đ.â.m lao thì theo lao.
Nàng củng cố tầng ảo ảnh , tuyệt đối để Sư Nguyệt Khanh lôi họ ngược về đỉnh núi đáng sợ lúc nãy!
"Về nhà á?"
Mai Trì Xuân đang bò đất mượn thế co một chân lên, lười biếng nàng hỏi: "Tiểu sư , Ngọc Hoàng Đỉnh chính là nhà của , ngươi theo ngươi ?"
Lung Linh kịp hé răng, một tiếng sấm rền vang x.é to.ạc bầu trời. Đất trời xoắn vặn uy lực của tia sét khổng lồ đó. Khi tầm của Lung Linh rõ ràng trở , nàng nhận xung quanh là một nơi xa lạ.
Bàn sách, giá treo bút, tấm biển gỗ khắc bốn chữ "Nhân Nghĩa Lễ Trí" treo lơ lửng.
Ánh mắt Lung Linh xuyên qua những bóng lưng đang ngay ngắn bàn học. Một nam t.ử vẻ mặt chững chạc, nghiêm trang tay cầm cuộn sách, chậm rãi cất lời: “Hôm nay bàn tới thuật luyện hóa bản mệnh tự quyết nữa. Chúng về vị vương chủ cuối cùng của vương triều khi Thái tuế ô nhiễm Cửu Châu: Chu Linh Vương."
"Chu Linh Vương là vị quân vương thứ hai mươi mốt của vương thất họ Chu, cũng là vị vua cuối cùng. Ông ngu vô đạo, đam mê tửu sắc, bỏ mặc bá tánh lầm than, thực chẳng là một vị minh quân."
"Trưởng t.ử của ông là Cơ Khí, tuy rằng mất tích từ khi lên năm, nhưng khi đó lộ rõ khí chất thông minh. Nếu Thái tuế buông xuống, Cửu Châu ly tán, vốn là Thiên t.ử lòng dân nhất."
Lung Linh thích nghi khá nhanh, bởi vì nàng thấy A Thập chung bàn với .
Thiếu niên mang gương mặt giống Mai Trì Xuân đến tám phần , khi xong câu liền cụp mắt xuống tỏ vẻ vô vị. Hắn nghịch ngợm giọt mực nhỏ trong tay. Dưới sự lưu chuyển của linh khí, giọt mực ngưng tụ thành những triện tự sắc lẹm.
Chữ biểu hiện tâm cảnh. So với A Thập ở phân cảnh , tâm cảnh của lúc bắt đầu chao đảo.
Lung Linh mấp máy môi, định gọi A Thập, nghĩ ngợi một hồi đổi thành nhỏ: "Sư ?"
"Sao?" Hắn đáp nhưng ngẩng đầu lên.
"Huynh đang gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-19.html.]
"Luyện chữ." Mai Trì Xuân nhạt nhẽo giải thích: "Nghe bảo năm hai mươi tuổi thầy luyện bản mệnh tự quyết đầu tiên từ mười sáu tự quyết của Nho gia, khen nức nở là kỳ tài của Nho gia. Mà cảm thấy dăm ba ngày nữa là luyện thành nhỉ?"
Lung Linh quen việc riêng lúc đang giảng, nàng liếc chừng Nho giả phía , thầm với .
"Huynh kính trọng thầy của hả?"
Mai Trì Xuân liếc xéo nàng: "Ngươi là đầu tiên hỏi câu đấy. Ngươi mới tới ? Cả cái Ngọc Hoàng Đỉnh ai mà chẳng kẻ ngông cuồng vô lễ nhất chính là tại hạ. Một nghìn điều môn quy của Nho gia, năm đầu nhập học vi phạm hết chín phần. Thầy đá cổ xuống núi là nể mặt cái tư chất thiên bẩm của thôi."
Lung Linh vặn : "Thế chẳng vẫn còn một phần ? Chứng tỏ trong lòng vẫn còn để tâm đến lời dạy của thầy."
"Mấy cái môn quy cấm ăn uống cờ b.ạ.c kỹ viện, cái một phần phạm là để tâm tới lời thầy dạy, mà là để tâm đến tương lai của đạo lữ . Đồ gì của cũng là đồ nhất, đạo lữ tự nhiên càng . Ăn uống bài bạc thì chả , nhưng cái cuối cùng thì tuyệt đối dính . Rủi mà vợ tương lai chê bai, chẳng là hỏng chuyện lớn ?"
Lung Linh ngây nụ ba phần đùa cợt bảy phần nghiêm túc mặt .
A Thập trong ảo ảnh quả thực khác hẳn bình thường. Nếu thiếu niên mặt xuất Nho gia, t.ử Nho gia chính gốc, nàng thật sự sẽ coi A Thập và Mai Trì Xuân là cùng một .
"Thầy, trong thiên hạ đều kháo rằng Chu Linh Vương và Thái t.ử Cơ Khí đều bỏ mạng trong cuộc chính biến ở Lạc Ấp, chìm sâu xuống đáy Lạc Thủy mà c.h.ế.t . Tại chúng vẫn tìm kiếm họ? Cho dù họ còn sống, tìm thấy họ , Thái tuế vẫn đang giày xéo Cửu Châu, thể khôi phục Chu thất, cứu vớt bá tánh thoát khỏi cảnh lầm than?"
Ngoài Lung Linh và Mai Trì Xuân, những khác đều giảng tập trung, còn lên thắc mắc.
Nho giả im lặng đặt câu hỏi.
"Muốn cứu vớt bá tánh khỏi lầm than, tất nhiên điều kiện tiên quyết là khiến thiên hạ vĩnh viễn còn Thái tuế. Hoa tiếp tục nở, nước tiếp tục chảy. Từng tấc đất của Cửu Châu còn chướng khí ô nhiễm, còn tà túy hoành hành nữa."
Kẻ hỏi: "... Thái t.ử Cơ Khí thể ?"
"Chỉ cần cam nguyện hy sinh tính mạng, thể ." Nho giả đáp, giọng điệu tối nghĩa.
Lung Linh đang định hỏi vặn về ân oán giữa A Thập và thầy, thấy câu , đột nhiên nàng nhớ đến cuộc đối thoại đỉnh núi ban nãy.
Lúc thì đòi A Thập c.h.ế.t, lúc Thái t.ử Cơ Khí c.h.ế.t, cái lũ Nho gia rốt cuộc là nhân đức lũ đồ tể thích g.i.ế.c đây?
"Nếu tình nguyện thì ?"
Mọi đồng loạt đầu Lung Linh, cất tiếng. Giọng nàng quá gay gắt, mà trong sự bình thản pha chút lỗ mãng trời cao đất dày.
Mai Trì Xuân đang mải miết luyện chữ cũng ngước mắt, cằm nàng kiêu hãnh hất lên kiên nghị.
Nam t.ử Nho giả với sắc mặt trầm mặc, nhạt nhẽo đáp: "Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh. Đó là giác ngộ mà một bậc minh quân bắt buộc ."
Lung Linh suy nghĩ một lúc phản bác: " chẳng ngài bảo Chu Linh Vương và Thái t.ử Cơ Khí đều bỏ mạng trong cuộc chính biến ở Lạc Ấp ? Vương thất họ Chu diệt vong, cung điện Lạc Ấp thiêu rụi thành đống tro tàn. Không quốc thổ, cung điện, thần dân. Một kẻ như cũng gọi là Vua ?"
Nho giả Lung Linh. Đám t.ử bên xì xào bàn tán. Cuối cùng Nho giả mới lên tiếng: “Cho dù là Vua, năng lực , chẳng lẽ nên gánh vác trách nhiệm đó?"
Lung Linh đáp ngay tắp lự: "Nếu là bá tánh thiên hạ, cũng thấy đáng thế. nếu là , sẽ nghĩ 'Ông nội nó chứ, cùng lắm thì c.h.ế.t chùm, tự dưng bắt một c.h.ế.t'."
Đầu bên im lặng một hồi lâu. Gương mặt trang nghiêm của Nho giả bỗng thấp thoáng ý , nhưng lẽ chỉ là ảo giác.
"Nếu hy sinh một thể cứu sống hàng ngàn vạn trong thiên hạ, nàng nghĩ đây là điều sai trái ? Ngươi sức nặng của sinh linh thiên hạ ? Sức nặng của mạng ?"
Bầu trời ngoài cửa sổ mây đen vần vũ, sấm chớp âm ỉ trực chờ đằng tầng mây.
Lung Linh cứ tưởng lỡ lời. khi ngoảnh sang, thiếu niên bên cạnh thu mấy giọt mực lòng bàn tay. Hắn chống cằm, hứng thú chằm chằm nàng, tựa hồ đang đợi những lời tiếp theo của nàng.
"Ta chứ."
Lung Linh thẳng mắt .
"Ta từng bổ đôi sọ của vương tôn quý tộc, cũng từng đ.â.m xuyên tim của những linh tu bình thường. Trước cứ ngỡ mạng của bọn họ đều nhẹ bẫng như , nhẹ đến mức chẳng tốn chút sức lực cũng thể tước đoạt. nhận , sinh mạng của bọn họ cũng nặng. Cho dù là kẻ c.h.ế.t tay , dẫu hối hận đến , con một khi c.h.ế.t thì vĩnh viễn thể cứu vãn."
"Mạng giống hệt như quả cân đồng chiếc cân tiểu ly . Nếu gắn cho quả cân đó một trọng lượng thì dẫu cho bỏ bao nhiêu quả cân giống y đúc lên, nó cũng mà trọng lượng cho ?"
Những lời thốt như đinh đóng cột, đôi đồng t.ử đen tuyền của thiếu nữ sáng rực như nước gột rửa, nóng bỏng đến mức bỏng rát.
Sấm chớp giật ùng oàng tầng mây, như thể đang va đập dữ dội với thứ gì đó.
Gương mặt Nho giả Lung Linh bỗng từng tấc từng tấc vỡ vụn. Hắn nhấc chân, từ từ bước về phía Lung Linh. Tất thảy cảnh vật xung quanh cơn cuồng phong do tạo cuốn phăng , nát bấy thành cám.
Ảo ảnh sụp đổ, thất bại ?
Sư Nguyệt Khanh đoạt quyền khống chế "Thương Quân Phương Thăng" từ tay A Thập ư?
Lung Linh bóng ngày một tiến gần, bất giác lùi vài bước. vẫn hề dừng bước. Khi dồn nàng đến mức còn đường lui, Lung Linh dứt khoát tụ khí rút kiếm.
Bóng đó chậm rãi xổm xuống, đưa tay phủi phủi vạt váy của nàng. Khi ngẩng đầu lên, gương mặt tuấn lộ nụ mang chút bất đắc dĩ, vài phần u ám mập mờ.
"Ta bẩn chỗ nào của nàng chứ? Đồ lừa đảo."
Toàn Lung Linh đột nhiên nhẹ hẫng.
"...A Thập?"
Hắn khẽ "ừm" một tiếng, ngửa cổ bầu trời đang vỡ vụn từng mảng đỉnh đầu.
"Có kẻ phía đang truyền linh khí cho Sư Nguyệt Khanh, suýt chút nữa ả đàn áp . Đánh thì gọi cứu viện, mà cũng xưng danh là cường giả một Cửu Châu mới nổi đ.á.n.h bại Tư ngục Linh Lung cơ đấy?"
Mai Trì Xuân thu tầm mắt. Vị cựu nhất thiên hạ kiêu ngạo cựu nhất thiên hạ một thời khác, với vẻ đầy hờ hững: “Nàng công, thủ. Xé nát cái trận pháp rách nát , g.i.ế.c cho bọn chúng một mảnh giáp cũng còn."