Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 23
Cập nhật lúc: 2026-04-07 07:38:23
Lượt xem: 50
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bầu khí phút chốc rơi một sự im lặng kỳ dị, gượng gạo.
“Phượng Cầu Hoàng á?”
Tú Tú trố mắt thiếu niên mặt một lúc, như sực nhớ điều gì, tròng mắt cô bé đảo một vòng, vội vàng lên tiếng giải vây:
“Huynh với tỷ Lung Linh nhà gì cái gọi là ‘ ’. Bà chủ, bà nhận nhầm . Người là ca ca của , chỉ là một qua đường tình cờ dung mạo giống ca ca mà thôi...”
Giọng của Tú Tú nhỏ dần tắt lịm khi chạm ánh mắt lạnh lùng, sắc lẹm của thiếu niên. Cô bé sợ hãi rụt cổ , rúc sâu lòng Lung Linh giả c.h.ế.t.
Lung Linh im bất động, ánh mắt thất thần.
Đôi đồng t.ử đen láy quá đỗi tĩnh lặng, chút tiêu cự, tựa như hai viên ngọc đen màn sương mù bao phủ, lạnh lẽo sâu thẳm, khiến chẳng thể nào đoán tâm tư nàng lúc là vui buồn.
Thực , Lung Linh chẳng nghĩ ngợi gì cả. Chỉ là trong đầu nàng bất giác hiện lên vài mảnh ký ức vụn vặt.
Đó là một đêm khuya thanh vắng, sương rơi ướt đẫm. Ánh đèn vàng vọt hắt bóng lên lớp giấy dán cửa sổ. Nàng xắn cao ống tay áo, hai bàn tay dính đầy bột mì. Đôi bàn tay vốn chỉ quen múa kiếm, nay tỏ vô cùng lóng ngóng, vụng về khi gói hoành thánh.
Bóng một treo ngược thình lình xuất hiện ngoài cửa sổ. Lung Linh khẽ khựng một nhịp, cắm cúi tiếp tục công việc đang dang dở của .
“Hoành thánh chứ cái đầu lâu tay nàng , nặn mạnh thế rách bươm hết cả kìa.”
Giọng trêu chọc mang theo ý vang lên từ bên ngoài. Dưới ánh trăng mờ ảo, chiếc khuyên tai bằng vàng khảm đá ngọc lam lấp lánh như một vì lạnh lẽo giữa trời đêm.
“Ấy, đừng vứt chứ! Rách một chút cũng ảnh hưởng gì đến mùi vị, nàng cứ luộc cho ăn là ...”
Ngay khoảnh khắc đôi ủng đen tuyền của chuẩn chạm đất, bàn tay dính đầy bột mì của thiếu nữ nắm chặt lấy thanh kiếm Thiên Lục.
Hắn lập tức thu chân , tựa bậu cửa sổ, nghiêng đầu nàng, khóe môi khẽ nhếch:
“Thế để tự luộc ?”
“Cách xa một trượng, ngươi may còn cơ hội chạy thoát. dám bước phạm vi một trượng quanh , ngươi chắc chắn c.h.ế.t.”
Ánh nến leo lét rọi bóng hai . Một kẻ sát khí đằng đằng chực chờ bùng nổ, một kẻ ánh mắt lúng liếng ý .
“Nàng thà vứt cũng chịu cho ?” Hắn chống một chân lên, tì cánh tay lên đầu gối. Ánh mắt lúc còn dịu dàng, nhạt nhòa hơn cả ánh trăng ngoài cửa sổ. “Lung Linh, nàng đối xử với Lận Thanh Diệu đến thế, mà ngay cả việc rủ lòng thương xót, ban phát cho một chút ít ỏi qua kẽ tay, nàng cũng cự tuyệt ?”
Lúc bấy giờ, Lung Linh chỉ cảm thấy con thật kỳ quặc.
Đường đường là Viện tôn Chu Tước viện của Binh gia, kẻ hô phong hoán vũ, thét lửa, một cẩm y ngọc thực. Đừng là một bát hoành thánh rách nát, dẫu hoành thánh bằng vàng ròng, cũng thiếu gì kẻ tranh dâng tận miệng. Cớ cứ nhất quyết cố chấp đòi bằng bát hoành thánh của nàng?
Từ đến nay, từng ai để tâm đến đồ vật của nàng như .
Đầu óc vấn đề gì chăng?
“Nàng cho? Vậy đành cướp thôi.”
Mai Trì Xuân gằn một tiếng, ngang nhiên bước chân ranh giới một trượng cấm kỵ của Lung Linh. Ngay tắp lự, tiếng kiếm Thiên Lục tuốt khỏi vỏ vang lên sắc lẹm, x.é to.ạc bầu khí tĩnh lặng. Một đường kiếm quét qua, c.h.é.m bay quá nửa mái hiên của khu nhà bếp.
Hai giao thủ ác liệt từ lúc nửa đêm cho đến tận lúc hừng đông. Cả quán ăn xới tung lên thành một mớ hỗn độn. Trận chiến chỉ thực sự dừng khi bà chủ quán chống nạnh, chỉ thẳng tay mắng xối xả: “Cái lũ tu chân giả vô văn hóa , cút ngay xuống đây đền tiền cho bà!”
Mai Trì Xuân vung tay ném cả ngàn lượng vàng, hào phóng đền luôn cả phần thiệt hại của Lung Linh. Vốn dĩ những món đồ giá trị Lung Linh đem ban thưởng hết sạch từ hôm qua . Nàng nợ ân tình của , bèn lẳng lặng cúi xuống dọn dẹp đống hoang tàn do cả hai gây .
“Lần nể mặt bà chủ quán nên mới nương tay. Lần , tuyệt đối sẽ dễ dàng buông tha cho ngươi .”
Lung Linh ôm một rổ ngói vỡ, ánh mắt lạnh lẽo, sắc bén lườm . Mai Trì Xuân thì thản nhiên chống cằm, thong thả dùng thìa khuấy khuấy bát hoành thánh rách nát tươm. Hai tên tiểu nhị khúm núm hai bên quạt mát cho . Hắn khẽ nâng mí mắt, nhạt:
“Biết chừng, nàng chẳng nỡ tay thì .”
Lung Linh chẳng buồn đếm xỉa đến mấy lời cợt nhả của , cứ cắm cúi nhặt nhạnh từng mảnh ngói vỡ.
Quán ăn lúc bấy giờ khách khứa tấp nập. Thanh niên với đôi mắt hồ ly liếc bà chủ quán một cái. Trên bục cao, tiếng sênh bầu thánh thót hòa quyện cùng tiếng đàn d.a.o cầm réo rắt, tấu lên một khúc nhạc du dương, uyển chuyển, vấn vương lòng .
...
Hữu nhất mỹ nhân hề, kiến chi bất vong.
(Có một mỹ nhân, gặp gỡ khó quên.)
...
Vô nại giai nhân hề, bất tại đông tường.
(Cớ giai nhân, vắng bóng tường đông.)
...
Nguyện ngôn phối đức hề, huề thủ tương tương.
(Nguyện cùng chung bước, tay nắm song song.)
Bất đắc vu phi hề, sử ngã luân vong.
(Chẳng chung đôi, khiến đau lòng.)
...
Khúc nhạc xa xưa cách biệt mười năm năm trời bỗng ùa về từ sâu thẳm ký ức, đan xen cùng giai điệu văng vẳng trong gian trống trải của quán ăn lúc .
Đi cùng với những giai điệu , là từng đợt sóng ký ức ngừng vỗ về, dội tâm trí nàng. Rất nhiều, nhiều những chi tiết vụn vặt mà đây Lung Linh từng để tâm tới.
Những khúc nhạc từng đàn gảy bao nhiêu , ánh mắt đong đầy sự dịu dàng, trìu mến như hoa đào mùa xuân của khi .
Lung Linh từ từ ngẩng đầu lên, lẳng lặng thiếu niên mặt. Một mang dáng vẻ hao hao giống , nhưng là . Đôi môi nàng khẽ mấp máy, dường như điều gì đó.
giữa đất trời bao la , ranh giới sinh t.ử chia cắt âm dương.
Còn ai thể lên tiếng trả lời nàng đây?
“... Rốt cuộc là ngươi ý gì hả?”
Bên chiếc bàn ăn, Tú Tú thưởng thức bát hoành thánh mà lòng thấp thỏm yên, cứ như thể đang ăn bữa cơm ân đoạn nghĩa tuyệt cuối cùng.
“Mới ban nãy còn hùng hổ đòi đ.á.n.h đòi g.i.ế.c , giờ vung tiền thuê gảy đàn mua vui cho bọn . Rốt cuộc ngươi là bạn thù, thể cho một câu trả lời dứt khoát ?”
Tú Tú trừng mắt Mai Trì Xuân đang chung bàn, trong lòng ngập tràn sự khó hiểu.
Hắn lạnh mặt, khẩy: “Câu ngươi nên hỏi tỷ Lung Linh nhà ngươi mới .”
“Ngươi những gì ?” Lung Linh trầm giọng hỏi.
“Chẳng hạn như việc ngươi là Ti Ngục Lung Linh khét tiếng của Quỷ Ngục núi Vu Sơn, còn ca ca của con bé chính là Quỷ Tướng Mai Trì Xuân của Binh gia.”
Mai Trì Xuân dùng thìa khuấy nhẹ bát hoành thánh, thong thả đáp:
“Mấy cái cớ vong phu c.h.ế.t yểu gì đó là lời bịa đặt dối trá. Người trong thiên hạ ai mà chẳng , mười năm , chính tay Ti Ngục Lung Linh hạ sát Mai Trì Xuân. Hai các như nước với lửa, thù đội trời chung, gì chuyện tư tình cá nhân ở đây. Thế nên... một Ti Ngục Lung Linh lẫy lừng danh tiếng như ngươi, cớ xuất hiện ở cái chốn ?”
Tú Tú lặng lẽ nhích gần sát Lung Linh.
Lung Linh đưa tay kéo bát của Tú Tú , vỗ nhẹ lên đầu cô bé để trấn an.
“Ngươi đang quan tâm ?” Nàng khẽ hỏi.
Sắc mặt Mai Trì Xuân lạnh tanh. lúc , đài, bà chủ quán đang thổi một khúc Tần ca.
... Sở vị y nhân, tại thủy nhất phương, tố hồi tòng chi, đạo trở thả trường...
(... Người thương nhớ, ở bên bờ sông, lội dòng tìm kiếm, đường xa xôi trắc trở...)
Hắn nhíu mày, thẳng tay ném mười xâu tiền lên đài.
“Đổi bài khác.”
Rồi sang Lung Linh:
“Ta bám theo ngươi, là bởi vì ngươi hứa sẽ cho một cuộc sống yên ở Thanh Đồng thành. Ta đương nhiên điều tra rõ ràng xem mối hiểm họa ngầm nào đe dọa đến chứ.”
Tú Tú kìm bèn đập bàn cái "bốp": “Ta công nhận là ngươi cũng chút nhan sắc đấy, nhưng thể vì thế mà mặt dày dựa dẫm, ăn bám tỷ Lung Linh nhà như ? Đường đường là nam nhi đại trượng phu mà một chút rủi ro cũng dám gánh vác, thế mà đòi đàn ông ? Vẫn là ca ca chu đáo, điều hơn, đúng tỷ?”
Nửa câu , Tú Tú cố tình vớt vát với Lung Linh, tiếp tục liến thoắng:
“Hóa tỷ cũng từng đến thành Hàm Đan cùng với ca ca ? Huynh còn thuê thổi khúc Phượng Cầu Hoàng cho tỷ nữa cơ ? Hai đúng là tình sâu nghĩa nặng, gắn bó keo sơn...”
Những lời còn của Tú Tú nhanh chóng nghẹn ứ ở cổ họng khi chạm ánh mắt sắc lẹm, đe dọa của Mai Trì Xuân.
Lung Linh thở dài: “Ta .”
Lời như thể nàng đang giải thích cho Tú Tú, nhưng cũng giống như đang lẩm bẩm tự nhủ với chính .
“Ta vốn khúc nhạc đó tên là Phượng Cầu Hoàng, càng ... đó là một khúc nhạc dùng để bày tỏ tình cảm.”
Ánh mắt Lung Linh nhẹ nhàng lướt qua hàng chân mày của thiếu niên đối diện. Mai Trì Xuân lảng tránh ánh , phóng tầm mắt xa xăm. Nơi đó, hàng liễu xanh rủ bóng ven đê, đàn chim én đang ríu rít nô đùa.
“Biết chừng, cũng chỉ trêu đùa ngươi một chút cho vui thôi.”
“Hả? Thật ?” Lung Linh phần ngạc nhiên.
Mai Trì Xuân lập tức thu hồi ánh mắt, những ngón tay đang đặt mặt bàn bất giác siết chặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-23.html.]
“Mà thôi, cũng chẳng cả.”
Nàng hướng ánh mắt về phía phụ nữ đang thổi sênh đài, chậm rãi cất lời:
“Thực , hồi nhỏ học chơi một loại nhạc cụ nào đó. Bởi nghĩ, dù ai bầu bạn trò chuyện cùng, vẫn thể tự gảy đàn cho chính . Thế nhưng bảo với rằng, mấy thứ đó chỉ là trò tiêu khiển vô bổ, lãng phí thời gian. Đối với , luyện kiếm mới là con đường chân chính duy nhất. Chính vì thế, cho đến tận bây giờ, vẫn chẳng học một loại nhạc cụ nào cả.”
Lung Linh nhoẻn miệng , khóe mắt cong cong .
“Bất kể là vì lý do gì mà chọn khúc nhạc đó để tặng , cũng đều thích. Cảm ơn ngươi.”
Trái tim trong lồng n.g.ự.c bỗng chốc đập thình thịch như trống trận.
Khoảng thời gian đằng đẵng cách biệt đếm xuể, Mai Trì Xuân nhất thời sững sờ. Hắn thể phân định , rốt cuộc những lời nàng là dành cho của hiện tại, là lời hồi đáp muộn màng dành cho của thuở xa xưa .
điều đó liệu còn quan trọng nữa ?
Những ân oán tình thù đan xen chằng chịt , từ lâu chẳng thể nào rạch ròi, rốt cuộc ranh giới giữa yêu và hận ở .
Dường như, thứ cũng còn quá quan trọng nữa .
“Ngươi cũng cần lo lắng chuyện của Vu Sơn sẽ đến tìm gây phiền phức .”
Lung Linh nghiêm túc giải thích:
“Đối với bọn chúng, giờ đây chẳng còn chút giá trị lợi dụng nào nữa. Lần , mục tiêu nhắm tới của chúng là Mặc gia, chứ . Cho dù một ngày nào đó bọn chúng thực sự phát hiện đang ẩn náu ở đây... thì nghĩ, vẫn thể miễn cưỡng đối phó .”
Lung Linh nhớ khoảnh khắc chạm trán với Quý Diễn đó.
Tuy bản nàng kịp tung bất kỳ chiêu thức nào, nhưng ngay khoảnh khắc đó, nàng cảm nhận rõ ràng rằng, lớp cấm chế phong ấn tiên cơ của nàng bấy lâu nay dấu hiệu buông lỏng.
Có lẽ đúng như lời Cự T.ử của Mặc gia từng khẳng định...
Trên đời , loại cấm chế nào đủ sức mạnh để kìm hãm một tu sĩ đạt đến đỉnh cao của Tứ Cảnh.
Chỉ là, nàng vẫn tìm cách để phá vỡ lớp cấm chế mà đ.á.n.h đổi bằng sinh mạng của kẻ khác.
Nghe những lời giải thích của nàng, Mai Trì Xuân chỉ ậm ừ một tiếng qua loa.
Thực , đây là điều hỏi. thấy nàng vẻ miễn cưỡng nhiều, cũng thức thời gặng hỏi thêm.
Sau khi thanh toán tiền cho ba bát hoành thánh, cả ba cùng bước khỏi quán ăn. Bỏ lưng tiếng sênh bầu văng vẳng ngân nga.
“Hay thật đấy. Khúc hát về điều gì ?” Lung Linh tò mò hỏi.
“... Xuất kỳ đông môn, hữu nữ như vân, tuy tắc như vân, phỉ ngã tư tồn...”
(... Ra khỏi cửa đông, gái như mây, dẫu như mây, lòng chẳng màng...)
Lung Linh thu hồi tầm mắt, chạm ánh sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ thu của .
“Nàng học ?” Mai Trì Xuân đột ngột hỏi.
“Học cái gì cơ?”
“Chẳng nàng bảo từng học chơi nhạc cụ ?” Mai Trì Xuân khẽ liếc nàng, “Trong Lục nghệ của bậc quân tử, âm nhạc là môn cơ bản nhất. Kẻ hèn tuy tài hèn sức mọn, nhưng năm nào tham gia kỳ thi Lục nghệ, cũng ẵm trọn sáu giải nhất của Ngọc Hoàng Đỉnh đấy.”
“... Ta học!”
Hai ngày , đám tà ma ngoại đạo lảng vảng trong vòng bán kính mười dặm quanh thành Hàm Đan càn quét sạch sẽ. Mặc dù ai dám khẳng định chắc nịch rằng từ nay về tà ma sẽ bao giờ quấy nhiễu, nhưng ít nhất, thời gian bình yên mắt cũng đủ để bá tánh thành Hàm Đan trút bỏ gánh nặng lo âu bấy lâu nay.
Lúc nhóm của họ rời khỏi cổng thành, hàng trăm dân vẫn lưu luyến vẫy tay chào tạm biệt từ đằng xa.
Ngay cả khuôn mặt luôn giữ vẻ nghiêm nghị, già dặn tuổi của Cấp Ẩn lúc cũng hiếm hoi lộ vài nét thư thái:
“Thành Hàm Đan nay luôn tỏ thái độ chống đối, bài xích sự can thiệp của các thế lực từ bách gia chư tử. , những chúng ngăn chặn kịp thời sự lây lan của chướng khí Thái Tuế, mà còn thành công đặt một viên Linh Tấn Trụ Thạch ngay tại Hàm Đan. Tính cả hai tòa thành nhỏ lân cận, từ nay về , khu vực cũng sáp nhập phạm vi bảo hộ của ‘Thiên Âm Vân Hải’.”
Bên trong chiếc xe ngựa bằng đồng xanh, Cấp Ẩn đưa mắt Lung Linh và Mai Trì Xuân.
“Dù trong lòng mấy tình nguyện thừa nhận, nhưng công lao lớn nhất quả thực thuộc về hai . Mặc gia chúng nợ hai vị một ân tình, các vị mong gì từ Mặc gia ?”
Mai Trì Xuân vuốt vuốt cằm, vẻ đăm chiêu: “Yêu cầu gì cũng ?”
“Đương nhiên là .” Cấp Ẩn lập tức dập tắt hy vọng, vẻ mặt lạnh tanh. “Ví dụ như việc ngươi xông Thiên Cơ Các một nữa là tuyệt đối .”
Mai Trì Xuân tẻ nhạt mặt , dán mắt ngoài cửa sổ ngắm cảnh vật lướt qua.
“Còn ngươi thì ?” Cấp Ẩn sang hỏi Lung Linh.
“Chỉ cần thanh toán sòng phẳng tiền thù lao hứa là .”
“... Còn yêu cầu nào khác ?”
“Hết .”
Cấp Ẩn dùng một ánh mắt cực kỳ quái lạ để đ.á.n.h giá Lung Linh.
Ban đầu, cứ đinh ninh rằng tên thiếu niên mang tên A Thập mới là cao thủ ẩn . Nào ngờ, kẻ giấu tài sâu nhất chính là thiếu nữ mang dáng vẻ liễu yếu đào tơ . Một nàng mà thể hạ gục Quý Diễn, một linh tu đạt đến cảnh giới thứ ba.
Đã tay trượng nghĩa giúp đỡ Mặc gia hai bận, mà nàng chẳng đòi hỏi bất cứ điều gì to tát.
Rốt cuộc nàng lai lịch như thế nào?
Lung Linh vén rèm cửa sổ ngoài, bỗng nhiên cất tiếng:
“Tuy các thành công phá giải trận pháp, đặt Linh Tấn Trụ Thạch ở Hàm Đan. một khi của Vu Sơn quyết tâm nhắm Mặc gia, thì chắc chắn bọn chúng sẽ dễ dàng bỏ cuộc . Thủ đoạn ở những chắc chắn sẽ còn tinh vi và thâm độc hơn gấp vội.”
Hơn nữa, trong trận chiến , Mặc gia tuy chịu cảnh đại bại, nhưng cũng chẳng thể gọi là thắng.
Bóng dáng của tòa cổng thành Nguyệt Xuyên mờ ảo hiện bầu trời ảm đạm, xám xịt. Từ đằng xa, Lung Linh thể loáng thoáng thấy những t.h.i t.h.ể của các t.ử Mặc gia treo lủng lẳng mặt thành.
Cả đoàn xe chìm một bầu khí tĩnh lặng đến nghẹt thở, chẳng một ai buồn lên tiếng.
“Để cho.”
Không từ lúc nào, Lung Linh đeo sẵn đôi găng tay chuyên dụng cho việc nhặt xác. Nàng xắn gọn hai ống tay áo lên, nhẹ nhàng với Cấp Ẩn:
“Ta là nhặt xác của Thanh Đồng thành mà. Để đón họ về nhà.”
Bóng dáng gầy gò, nhỏ nhắn của thiếu nữ nhanh chóng hòa dòng . Mai Trì Xuân lững thững bước theo nàng vài bước. Hắn lặng lẽ nàng thoăn thoắt phi lên mặt thành, nhẹ nhàng gỡ từng t.h.i t.h.ể bắt đầu bốc mùi thối rữa xuống, cẩn thận đặt họ ngay ngắn những tấm vải trắng mà các t.ử Mặc gia chuẩn sẵn.
Trải qua mười năm dài đằng đẵng, nàng dường như chẳng gì đổi, vẫn kiên cường và gan như thế, chẳng sợ hãi là gì.
Đến khi kiểm kê xong xuôi bộ t.h.i t.h.ể của các t.ử Mặc gia thì trời cũng nhá nhem tối. Khoảng cách từ đây về đến Thanh Đồng thành vẫn còn khá xa, nên quyết định hạ trại nghỉ ngơi qua đêm tại đây.
Mặc dù bầu khí trong đoàn đôi chút trầm lắng, bi thương, nhưng lẽ đều quá quen với những sự hy sinh mất mát , nên cũng ai tỏ quá mức kích động mất kiểm soát. Ai nấy đều lặng lẽ quây quần bên đống lửa trại rực rỡ, thương thì hỗ trợ bôi t.h.u.ố.c băng bó, còn những khác như Cấp Ẩn thì lầm lì, trầm ngâm uống rượu giải sầu.
“Có ai thấy Tú Tú của ‘Huyền Tổ’ ?” Mai Trì Xuân vớ bừa vài t.ử để hỏi thăm.
Hắn đảo mắt tìm quanh quẩn trong đám đông một vòng nhưng vẫn bặt vô âm tín bóng dáng của Tú Tú.
Trên tay đang cầm một túi hương liệu thơm phức mới mua ở trong thành. Mùi t.ử thi thối rữa nồng nặc bám vốn khó gột rửa, định bụng mua về để tặng cho nàng. Ngờ lúc , những Lung Linh biệt tăm biệt tích, mà ngay cả Tú Tú cũng chẳng lủi đằng nào.
Lệnh bài Huyền Quy giắt bên hông bỗng rung lên nhè nhẹ.
[Không Phải Linh Lung Là Lung Linh]: Ta đang ở bên con suối ở phía Bắc, định tắm gội một chút, ngươi tìm việc gì ?
[A Thập]: Ta mang theo chút đồ dùng để tắm gội cho ngươi đây. Ngươi qua đây lấy, để mang qua đó?
[Không Phải Linh Lung Là Lung Linh]: Ngươi mang qua đây .
Mai Trì Xuân dán mắt bốn chữ ngắn gọn một hồi lâu.
Nếu nàng đồng ý như , chắc hẳn là vấn đề gì bất tiện nhỉ.
Xách theo đồ đạc, Mai Trì Xuân nhanh chóng dò đường tìm đến con suối mà nàng nhắc tới. Có điều, quanh quất hai bên bờ suối chẳng thấy bóng dáng ai, chỉ thấy giữa dòng nước trong vắt phản chiếu ánh trăng lấp lánh, thấp thoáng một bóng lưng với mái tóc đen mượt như nhung.
“A Thập! Bên !”
Tiếng nước b.ắ.n tung tóe vang lên, bóng dáng bất thình lình ngoắt , cất tiếng gọi .
Cả Mai Trì Xuân cứng đờ như tượng đá.
Cũng may là nàng ở một cách khá xa, hơn nữa phần lớn cơ thể từ cổ trở xuống đều ngập trong làn nước, và cũng kịp thời dừng bước, nên vẫn thấy thứ gì nên .
“Đồ đạc sẽ đặt ở...”
Chưa kịp hết câu đặt đồ xuống, Mai Trì Xuân giật thót khi thấy tiếng rẽ nước róc rách đang tiến gần mỗi lúc một rõ ràng hơn.
Thiếu nữ đang ngâm trong dòng suối nhẹ nhàng rẽ nước bơi gần, dáng vẻ uyển chuyển, thướt tha tựa như một nàng tiên cá giáng trần ánh trăng mờ ảo. Khi mũi chân chạm lớp sỏi ven bờ, nàng từ từ thẳng dậy khỏi mặt nước.
“Sao ngươi đặt tít mù xa thế , đó đợi một lát.”
Mai Trì Xuân vốn dĩ vội vàng mặt từ lúc nàng còn kịp dậy, còn tâm trí mà dám nán đợi chờ.
Thế nhưng, mới chỉ lưng bước hai bước, phát hiện Lung Linh thực sự ý định cứ thế mà để tơ hơ bước lên bờ lấy đồ. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu khiến hoảng hốt nhận điều gì đó.
“Rốt cuộc là kẻ nào dạy cho ngươi cái thói tắm rửa xong cứ thế tơ hơ trần truồng gặp khác hả?”