Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-04-07 13:11:02
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Lung Linh cô nương!"

Sắc trời mờ sáng, vùng hoang dã vương vấn chướng khí nhạt nhòa dần chìm tĩnh lặng.

Khi Tú Tú cùng vài t.ử Mặc gia gác đêm vội vã chạy tới, vặn bắt gặp một con thi quỷ lạc đang vồ lấy thiếu nữ đơn độc. Mọi kịp tay, mới cất tiếng gọi to từ xa thì thấy tiếng kêu la t.h.ả.m thiết của con thi quỷ.

Ánh thép lóe lên, hai cánh tay của thi quỷ lăn lông lốc xuống đất.

Thiếu nữ tay cầm một thanh kiếm cùn sứt mẻ. Nàng vốn thể trực tiếp c.h.é.m g.i.ế.c, nhưng dùng năm ngón tay thon dài tóm chặt lấy đầu con thi quỷ.

Trên mu bàn tay trắng bệch đến gần như trong suốt nổi lên những đường gân xanh nhạt. Nàng dùng sức, bạch cốt vỡ vụn như vỏ óc chó, m.á.u thịt cùng óc trắng nổ tung, từ xa hệt như một cơn mưa máu.

"Lung... Lung Linh tỷ."

Tú Tú hồn , lao lên phía hỏi: "Xảy chuyện gì ? Mấy kẻ nãy là ai ?"

Hơi thở của Lung Linh rối loạn, trái tim trong lồng n.g.ự.c đập thình thịch vì phẫn nộ, hồi lâu vẫn thể bình tĩnh .

Đệ t.ử Mặc gia đuổi theo phía tiến đến xem xét vị trí gợn sóng biến mất, đầu : "'Tùy cơ ứng biến, thoắt ẩn thoắt hiện', hẳn là Binh Âm Dương gia trong bốn thế lực của Binh gia. Nghe Viện tôn Huyền Vũ viện thuộc Tứ Linh viện Binh gia là Hoắc Khải, giỏi Binh Âm Dương thuật nhất. Mỗi khi Binh gia xuất chiến, thường du binh tiếp ứng. Rất thể tay chính là ... Lung Linh cô nương, bọn chúng bắt ai ?"

Phải mất một lúc lâu, Lung Linh mới cất giọng khàn khàn, nghẹn ngập: "Là A Thập."

Tú Tú dám tin, trừng lớn hai mắt. Người gian xảo như hồ ly, thể bắt chứ? Hơn nữa, Viện tôn của Binh gia bắt gì?

Nghe , t.ử Mặc gia cũng tỏ kinh ngạc. Thiếu niên tên A Thập quả thực nhiều thể hiện năng lực của Binh gia, nhưng chẳng qua cũng chỉ là một linh tu nhất cảnh bình thường, cớ Binh gia hao tâm tổn trí đến mức để bắt ?

Chưa đầy một nén nhang , Cấp Ẩn cũng dẫn theo một đội t.ử Mặc gia chạy tới. Sau khi hỏi rõ tình hình, Trịnh trọng với Lung Linh:

"Chuyện xảy trong phạm vi cai quản của Mặc gia , Mặc gia nhất định sẽ chịu trách nhiệm đến cùng. Binh Âm Dương thuật vốn sự liên kết chặt chẽ từ đầu đến đuôi. A Thập tuy bắt ở đây, nhưng lối e rằng tại chỗ . Đợi về bẩm báo với Cự Tử, chúng sẽ cùng thương nghị cách cứu ... Cô nương thấy thế nào?"

Cấp Ẩn đưa mắt qua t.h.i t.h.ể thê t.h.ả.m mặt đất, thiếu nữ đẫm m.á.u mặt.

Cái vẻ bình thản tùy ngộ nhi an thường ngày quanh nàng quét sạch sành sanh. Thân hình mỏng manh như tờ giấy lúc giống hệt một sợi dây cung đang căng hết mức. Thứ sát ý luyện từ m.á.u và lửa nồng đậm đến nỗi chỉ cần tới gần cũng khiến bất giác rùng ớn lạnh.

Nàng tuổi đời còn trẻ, mang sát ý mãnh liệt và thuần túy đến ?

"Được."

Nàng đáp một tiếng, Cấp Ẩn mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Thành Thanh Đồng tắm trong ánh ban mai dần tỉnh giấc. Sau sự hỗn loạn ngắn ngủi của đêm vây thành, bách tính trong thành nhanh chóng khôi phục nhịp sống thường ngày.

Trong Mai trạch, nhà họ Mai cùng em nhà họ Cơ đợi cả một buổi sáng, rốt cuộc cũng đợi Lung Linh và Tú Tú trở về.

Hai bước qua ngưỡng cửa, còn kịp vững, tay của bác gái cả nhéo chặt lấy tai Tú Tú mà mắng mỏ xối xả. Hóa Tú Tú sợ bác gái kiên quyết đòi rời nên dám thật, một lén lút chạy theo.

Mắng Tú Tú xong, theo thói quen thường ngày thì sẽ đến lượt Lung Linh cằn nhằn. Thế nhưng, khi bác gái thấy thiếu nữ áo đẫm m.á.u tươi, tay xách trường kiếm, lạnh lùng bước tới, thì đừng là bà, ngay cả hai cha con bác Mai cũng hoảng hốt lùi mấy bước.

Hôm qua bác Mai nhận tin tức từ Tú Tú, kể rằng Lung Linh một một kiếm c.h.é.m g.i.ế.c cả thủ lĩnh đám tà ma bao vây Vu Sơn. Giờ phút thấy nàng, ông đương nhiên kinh hãi:

"Cô nương, chuyện gì từ từ ! Trước là chúng ... nhiều đắc tội, đại hiệp lợi hại..."

" đúng , chúng sai , cô cũng đến mức đại khai sát giới..."

"Đổi kiếm."

Giữa ánh mắt hoảng sợ tột độ của cha con họ Mai, Lung Linh với ánh mắt u ám, trầm giọng : "Thanh cùn , còn thanh kiếm nào khác ?"

Bác Mai lúc mới định thần kỹ. Thanh kiếm đặt trong phòng đúc suốt mười mấy năm trời sứt mẻ một ly, mà mới nàng mang mấy ngày, lưỡi kiếm cuộn , còn chằng chịt vô vết mẻ.

Rốt cuộc nàng c.h.é.m thứ gì mà nông nỗi , bác Mai dám nghĩ tiếp.

"...Có, , ! Ta tìm cho cô ngay!"

Đợi hai cha con nhà họ Mai luống cuống rời , Cơ Chiếu Dung mới bước lên . Nàng nhíu mày, định đưa tay nhưng khi thấy bộ dạng đẫm m.á.u của Lung Linh, tỏ vẻ ghét bỏ rụt tay về.

"Trên đường Tú Tú kể với , cái tên thiếu niên A Thập Binh gia bắt ? Đám Binh gia bắt gì chứ?"

Lung Linh đáp, chỉ thẳng về phía nhà . Nàng cần quần áo.

Thấy Lung Linh chẳng thèm đoái hoài gì đến , Cơ Chiếu Dung tức tối đuổi theo, càu nhàu: "Này, thái độ của cô là hả! Nếu nhờ và hoàng dùng Phân Dã chi thuật của Âm Dương gia để định vị chính xác vị trí Thái Tuế trồi lên, thì với thực lực của các cản nổi thế tiến công của nó?"

"Tất nhiên, lo lắng cho an nguy của cô, chỉ tìm một cái cớ để gia nhập Mặc gia thôi. Giờ mới nhận , hóa t.ử Mặc gia chỉ cần đủ nghèo, những nộp tiền tài mà còn tặng nhà cửa ở nội thành. Chỗ ở của chúng trong nội thành còn xịn hơn cái ổ của cô nhiều..."

Lung Linh cúi đầu định cởi đai áo, chợt nhớ cuộc chuyện với thiếu niên bên bờ suối đêm qua. Hàng mi rủ xuống của nàng khẽ run.

"Ta y phục, cô ngoài ? Nhớ khép cửa giúp."

Cơ Chiếu Dung: "...Hừ!"

Tú Tú ngoài cửa, khó hiểu vị công chúa nước Vệ vùng vằng đẩy cửa bỏ . Đợi một lát, khi thấy Lung Linh đẩy cửa bước , Tú Tú liền tiến lên : "Bác gái phần cơm cho chúng , bảo tỷ nghỉ ngơi xong thì ăn."

"Không ăn."

Tú Tú cả đời cũng ngờ câu đó từ miệng Lung Linh.

Lung Linh c.ắ.n sợi dây vải buộc chặt ống tay áo. Nàng vận một bộ hắc y, chính là bộ đồ nàng mặc ngày đầu tiên đặt chân đến thành Thanh Đồng.

Màu đen u tối, u sầu càng tôn lên khuôn mặt trắng ngần của nàng. Thân hình nàng mỏng manh tựa lá liễu, nhưng hàng chân mày kiều diễm như phủ một lớp sương mù cơn mưa núi vắng, toát lên vẻ thanh lệ và sắc bén hệt như thanh kiếm lạnh lùng rút khỏi vỏ.

Tú Tú dáng vẻ của nàng cho kinh diễm trong chốc lát, sực tỉnh: "Tỷ định ?"

"Đi cứu ."

"Một tỷ !? Thống lĩnh Cấp Ẩn về bẩm báo Cự T.ử , tỷ hãy đợi bọn họ cùng chứ."

Lung Linh mím môi, chậm rãi : "Binh gia nhắm A Thập, lẽ vì dung mạo giống ca ca . Kẻ bên Binh gia xưa nay sát phạt quyết đoán, tuyệt đối nương tay. Nếu bọn chúng phát hiện A Thập ca ca , sẽ c.h.ế.t. Mà nếu bọn chúng khẳng định và ca ca là cùng một , càng c.h.ế.t! Phải tranh thủ từng khắc, đợi nữa."

Hơn nữa, Mặc gia dựa huy động lực lượng lớn, công khai tuyên chiến với Binh gia vì bọn họ?

Hiện tại Mặc gia đang chịu sự chèn ép của cả Vu Sơn và Binh gia. Lúc hành sự hấp tấp tuyệt đối là thượng sách. Nếu nàng thực sự đây đợi chờ, lẽ thứ nàng đợi chỉ là một câu "Lực bất tòng tâm" mà thôi.

". hiện tại tỷ cũng ở trạng thái sung mãn nhất, tỷ một thì cứu !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-25.html.]

Tú Tú dang rộng hai tay, sức vung vẩy hòng cản bước nàng.

"Lung Linh tỷ! Tỷ quên mất vì tỷ đây ? Tỷ từng tỷ thích cuộc sống yên bình nơi , vướng những ân oán tranh đoạt của Cửu châu chư t.ử bách gia, bán mạng vì ngoài. bây giờ tỷ định sinh t.ử vì một nam nhân quen đầy mười mấy ngày. Tỷ chẳng là đang vết xe đổ !"

Bước chân của Lung Linh chợt khựng .

Cơ Chiếu Dung nấp bức tường, lặng lẽ lắng .

Sau khi tuôn một tràng dài, Tú Tú thở hổn hển. Thấy Lung Linh dừng , cô bé còn tưởng thuyết phục nàng.

"Vậy cho , nên sống vì điều gì?"

Tú Tú hề do dự: "Đương nhiên là vì chính bản !"

"Thật ? Nếu thực sự chỉ sống vì bản , Tú Tú, nghĩ còn sống đến bây giờ ?"

Khuôn mặt vốn đang vô cùng quả quyết của Tú Tú thoáng chốc lộ vẻ ngơ ngác, dường như hiểu ý tứ sâu xa trong câu của nàng.

Lung Linh bình thản cô bé: "Tú Tú, giống . Ta sống hơn một trăm năm, bề ngoài tưởng như gấm vóc lụa là, nhưng thực chất bên trong là một mớ hỗn độn, trống rỗng. Ta từng bản gì, thích gì. Cứ thuận nước đẩy thuyền mà sống đến ngày hôm nay, bây giờ mới bắt đầu tự hỏi rốt cuộc là ai, và bản sống theo cách nào."

Cô bé ngẩn nàng, cảm giác như đây là đầu tiên cô thực sự quen con .

"Cho đến khi gặp , rời khỏi Vu Sơn và đến đây, đó mới là đầu tiên tự đưa quyết định cho bản . Ta đây tính là dẫm vết xe đổ . Ta chỉ , nếu cứu , đó mới thực sự là vết xe đổ."

Cả sân chìm tĩnh lặng. Đôi đồng t.ử đen láy của nàng lấy một giọt nước mắt, nhưng cuộn trào những lớp sóng gợn lăn tăn.

"Trơ mắt A Thập tìm chỗ c.h.ế.t, chẳng khác nào thấy ca ca c.h.ế.t mặt thêm một nữa, hiểu ?"

Đôi tay đang dang rộng của Tú Tú cứng đờ giữa trung.

Tú Tú thực từng hối hận vì lừa dối nàng. Thế nhưng ngay lúc , khi thấy ánh mắt , cô bé mới chợt nhận phận " " của ý nghĩa to lớn đến nhường nào đối với Lung Linh.

Một cảm giác áy náy mãnh liệt ập đến, dâng lên trong lòng Tú Tú một tư vị khó tả. Cô bé mấp máy môi: "Thật ... ..."

"Thật hết chịu nổi mấy ."

Dưới chân tường, vị công chúa dung mạo kiều diễm chậm rãi bước , khoanh tay ngực, hất cằm hai . "Nói một đống lời vô ích, cứ như các tên A Thập đưa . Còn chẳng đang ở chỗ nào, chẳng lẽ định một một xông thẳng sào huyệt Binh gia để tìm ?"

Lung Linh đầu , hàng mi dài khẽ chớp. "Cô đưa ?"

"Giống như Âm Dương gia bắt nguồn từ Đạo gia, Binh Âm Dương thuật và Âm Dương gia vốn dĩ cùng chung một nguồn cội. Coi như các còn may đấy, hiện giờ Âm Dương gia sụp đổ, đời kẻ bản sự truy tìm tung tích của chẳng còn mấy ai ."

Cơ Chiếu Dung kiêu ngạo hất cằm, Lung Linh : "Muốn giúp cũng thôi . vài câu 'Công chúa điện hạ, sai ' cho thử xem."

Bên ngoài Vọng Tiên điện, mây mù giăng lối mênh mông. Phóng tầm mắt xa, chướng khí Thái Tuế cùng dấu vết của tà ma đều ngăn cách bên ngoài dãy núi. Nơi chính là vùng đất bồng lai tiên cảnh non xanh nước biếc, lãnh địa của Vu Sơn Thập Nhị điện.

"Mặc dù Đông Quân khá hài lòng với công lao của cô tại Nguyệt Xuyên thành, nhưng hai trận chiến ở Lạc Ấp và Vi Thành đều thất bại t.h.ả.m hại, kết quả khác xa so với kế hoạch ban đầu của cô đấy."

Vừa bước khỏi Vọng Tiên điện, Lận Thanh Diệu sang Sư Nguyệt Khanh đang mặc bộ váy lụa dài tha thướt bên cạnh.

Sư Nguyệt Khanh cúi đầu đáp: "Nguyệt Khanh vô năng, khiến Lận đại nhân thất vọng ."

Lận Thanh Diệu thầm nghĩ, quả thực là chút thất vọng.

Người tiến cử Sư Nguyệt Khanh chính là Lý Quân, từng Lệnh Doãn nước Vệ, hiện đang nắm quyền điều hành Pháp gia. Ông luôn khẳng định Sư Nguyệt Khanh là t.ử đắc ý nhất của , đồng thời cũng là vị hôn thê mà Lận Thương Ngọc lúc sinh thời đích chọn lựa cho .

lúc Lung Linh đột ngột bỏ , Lận Thanh Diệu vốn đặt nhiều kỳ vọng nàng , nghĩ rằng nàng thể thế vị trí của Lung Linh. Ai ngờ trận đầu quân khi nàng gia nhập Vu Sơn, chỉ là tiêu diệt một đội nhỏ thuộc nhóm "Phi Công" của Mặc gia, cộng thêm việc chiếm một tòa thành nhỏ bé.

Đã , còn tổn thất mất Quý Diễn.

...Liệu liên quan gì đến ả ?

Lận Thanh Diệu chợt nhớ tin tức mật thám báo về hôm đó, rằng thấy bóng dáng của Lung Linh trong thành Thanh Đồng.

Ả chạm cấm chế, linh khí phong ấn. Trừ phi ả tay g.i.ế.c c.h.ế.t con bé tự xưng là của Mai Trì Xuân, nếu thì tuyệt đối thể nào khôi phục cảnh giới Lục Địa Thần Tiên như .

Nếu đại trận vây thành phá vỡ liên quan đến Lung Linh, thì chỉ một khả năng là ả đồng ý tay g.i.ế.c c.h.ế.t con bé . Mà nếu như , nghĩa là ả đổi chủ ý, sẵn sàng trở Vu Sơn, thì cớ về phe Mặc gia, cản trở hành động của Vu Sơn?

Nghĩ mãi vẫn thông.

Cái ả từ nhỏ đầu óc vấn đề, bây giờ thì càng bệnh nặng hơn.

"Lận đại nhân." Tỳ nữ bên cạnh nàng bỗng lên tiếng: "Không hôm nay Lận đại nhân rảnh rỗi ? Ngày cưới cận kề, Nguyệt Khanh đại nhân một bôn ba lo liệu từ lâu, chẳng Lận đại nhân khi nào mới dành chút thời gian đến xem qua một chút?"

Sắc mặt Lận Thanh Diệu biến đổi. Sư Nguyệt Khanh dịu dàng tiếp lời: "Nguyệt Khanh thành mục tiêu, vốn là thất chức. Những chuyện vặt vãnh , nên để Lận đại nhân bận tâm thêm nữa."

Kể từ khi Sư Nguyệt Khanh gia nhập Vu Sơn, những cuộc trò chuyện giữa hai hầu như chỉ xoay quanh chuyện chính sự, hiếm khi nhắc đến tình cảm nam nữ.

Lúc nhắc đến chuyện hôn sự, Lận Thanh Diệu mới chợt nhớ : Sư Nguyệt Khanh là thuộc hạ của , mà là vị hôn thê, và sắp tới sẽ trở thành vợ cùng chia ngọt sẻ bùi với .

Lận Thanh Diệu chăm chú khuôn mặt ngoan hiền của nàng . Sư Nguyệt Khanh lấy một điểm khác biệt so với hình mẫu thê t.ử mà tưởng tượng từ nhỏ. Ngay cả độ cong của cái cúi đầu dịu dàng lúc trò chuyện với cũng chuẩn mực đến hảo.

Chỉ là thi thoảng, trong một vài khoảnh khắc vô tình... nhớ đến cái bóng lưng kiên cường, bất khuất, luôn che chắn, bảo vệ mỗi khi sa lầy trong tuyệt vọng. Bóng lưng lúc nào cũng thẳng tắp, chẳng bao giờ cúi đầu khuất phục.

"...Tối nay nếu chuyện gì quyết định , nàng cứ đến Thần Nữ điện tìm . Ngày mai việc xa một chuyến."

Nghe nhắc đến Thần Nữ điện, tỳ nữ thoáng chút hậm hực, trộm lườm một cái rõ nhanh.

Sư Nguyệt Khanh vẫn đáp lời dịu dàng: "Vâng, chuyến Lận đại nhân định đến Mặc gia ?"

"Không ," Lận Thanh Diệu , nhạt nhọng đáp: "Ta đến Binh gia một chuyến."

Nụ môi Sư Nguyệt Khanh chợt cứng đờ.

"Hợp tác giữa chúng và Hạng Chuẩn của Binh gia kết thúc . Hắn bại trận ở Lạc Ấp, những kẻ tùy tùng khác cũng tản mác khắp nơi. Đối với Binh gia, giờ chỉ là một kẻ vô danh tiểu ..."

"Không ."

Lận Thanh Diệu dường như nhiều lời, chỉ dặn dò: "Một chút chuyện riêng tư thôi. Nàng cứ yên tâm ở Vu Sơn, những chuyện khác liên quan đến nàng."

Ngập ngừng một lát, dường như cảm thấy giọng điệu lệnh như phù hợp khi chuyện với vợ tương lai, Lận Thanh Diệu vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cũng đào chút dịu dàng từ góc khuất nào đó trong ký ức.

"Chuyến qua thành Hàm Đan, một quán ăn món hoành thánh khá ngon. Ta nhớ nàng cũng là nước Vệ. Nếu kịp thời gian, sẽ mua mang về cho nàng nếm thử."

 

Loading...