Sau Khi Kẻ Thù Tặng Ta Thế Thân - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-04-14 11:50:09
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ nhỏ Lung Linh gọi là kẻ quái thai. đến hôm nay nàng mới nhận , đúng là núi cao còn núi cao hơn, giỏi ắt giỏi hơn. Lúc , nàng mới thực sự thẳng, đ.á.n.h giá Uất Trì Túc một lượt.

Người đàn ông khuôn mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc như điện. Chỉ cần tướng mạo là ngay, loại vô dụng đắm chìm trong tửu sắc, cũng chẳng gã trai tơ mới lớn từng va vấp sự đời.

Cân nhắc một lát, Lung Linh ngẩng đầu lên hỏi: "Mối thù g.i.ế.c cha, cùng với mạng sống của bao nhiêu t.ử Binh gia, chỉ cần gả cho ngươi thì thực sự thể xóa bỏ hết ?"

Uất Trì Túc chắp tay lưng, bình thản đáp: "Đó là chuyện của . Lung Linh cô nương chỉ cần suy nghĩ xem chịu gả mà thôi."

Cách đó xa, Lận Thanh Diệu chứng kiến bộ cảnh với sắc mặt âm trầm. Hắn đang nghi ngờ tên Uất Trì Túc nhận phận Tư ngục Linh Lung của nàng .

Binh gia vốn chuộng võ. Đặc biệt là Uất Trì Túc, là một khác biệt so với cha . Hắn say mê võ đạo. Từ khi nắm quyền Binh gia đến nay, tuy thể là lập công trạng gì to lớn, nhưng thói bặm trợn lưu manh của Binh gia chấn chỉnh, quét sạch sành sanh.

Suốt mười năm qua, Cửu Châu hiếm khi tin Binh gia loạn. Ngược , quanh khu vực núi Côn Luân do Binh gia quản lý, hễ tà ma ngoại đạo xâm phạm, đích Đại tướng quân vương Uất Trì Túc sẽ dẫn quân dẹp loạn.

khen Uất Trì Túc việc chính trực. cũng kẻ cho rằng Binh gia chỉ đang nương nuôi chí, chờ ngày ngóc đầu từ đầu. Nếu theo giả thiết thứ hai, thì hành động hôm nay của Uất Trì Túc cũng khó hiểu cho lắm.

"Ngươi đang chần chừ điều gì?" Lận Thanh Diệu bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ. Hắn đầu .

Thiếu niên khuôn mặt giống Mai Trì Xuân đến sáu bảy phần đang nhợt nhạt cả đôi môi. Mái tóc đen nhánh của ướt đẫm mồ hôi, đuôi tóc rũ xuống, nơi đáy mắt dần lan tỏa một tia u ám.

"Ngươi thừa sức đưa nàng rời khỏi đây cơ mà? Tại động thủ, tại chờ c.h.ế.t?" Ánh mắt Lận Thanh Diệu lấp lóe sáng tối: “Hay là ngươi cảm thấy, đằng nào thì Lung Linh ở bên ngoài cũng chẳng chỗ dựa, quậy phá chán chê cuối cùng cũng về Vu Sơn. Cho nên, nếu nàng thực sự gả cho Uất Trì Túc, Binh gia sẽ trở thành công cụ cho Vu Sơn sử dụng, chính xác hơn, là để cho ngươi sử dụng?"

Đôi mắt tuy đang , nhưng sự lạnh lẽo rèm mi sâu hoắm thấy đáy. Lận Thanh Diệu gần như sinh ảo giác, tựa như cái linh hồn đáng lẽ tiêu tán từ mười năm nay về nhân gian. Giống hệt như ngày xưa, tiếp tục âm hồn bất tán bám riết lấy Lung Linh.

" ." Lận Thanh Diệu lạnh lùng lên tiếng:"Ta chẳng quan tâm Uất Trì Túc thể lợi dụng , cũng mặc kệ nàng gả . Tóm , dù lấy ai nữa, nàng vẫn là của Lận thị, là đồ vật thuộc về . Nàng định sẵn là sống vì , và c.h.ế.t cũng vì ."

Hắn đăm đăm góc nghiêng của con gái đang nghiêm túc suy nghĩ cách đó xa. Đời mà, thể cùng mấy kề cận trăm năm, sinh t.ử chứ? Cho dù là Mai Trì Xuân của thuở ban đầu, thiếu niên ngay mắt lúc , hoặc là tên Uất Trì Túc đang đòi cưới Lung Linh chăng nữa.

Bọn chúng thì tính là cái thá gì? Chẳng qua chỉ gặp vài , chung đụng dăm bữa nửa tháng, tự cho là hiểu cô. Dùng dăm ba cái thủ đoạn hoa mỹ lừa phỉnh, dụ dỗ cô, ảo tưởng rằng thể cướp nàng khỏi vòng tay của .

Nàng là nhành cây ngọn cỏ bám rễ ở Lận thị. Rời xa , nàng sẽ biến thành đám bèo trôi quá khứ, chẳng lai lịch quê hương.

"Ta..." Ngay khoảnh khắc Lung Linh định mở miệng, nàng đột nhiên đưa tay đẩy mạnh Uất Trì Túc .

Cả Uất Trì Túc và Mai Trì Xuân đều lộ vẻ mặt kinh ngạc y hệt . Bởi vì ngọn lửa "Thiếu Dương Quân Hỏa" mà Mai Trì Xuân phóng vốn nhắm thẳng Uất Trì Túc, mà Lung Linh chọn cách đẩy để đỡ !

Đồng t.ử đang rung rẩy của phản chiếu hình bóng thiếu nữ xẹt qua. Trước khi mắt chìm bóng tối, m.á.u trong Mai Trì Xuân cuộn trào dữ dội. Hắn thể tránh khỏi việc nhớ cảnh tượng mười năm , bầu trời đêm đỏ rực, nàng mang theo sát ý lạnh buốt đ.â.m thẳng thanh kiếm về phía .

Lung... Linh...!!

Thiếu nữ đỡ lấy cơ thể đang đổ gục của , khẽ thở phào nhẹ nhõm. May mà nàng ngăn cản kịp thời. Chứ để vắt kiệt sức lực đối đầu trực diện với Uất Trì Túc thêm nữa, c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ngay tại chỗ cũng chẳng lạ gì.

Có điều... nàng chỉ đ.á.n.h ngất bằng một cú chặt cổ thôi mà, lộ vẻ mặt tổn thương đến thế cơ chứ?

Lung Linh nghĩ ngợi một hồi nhưng hiểu, đành quyết định bỏ qua. Nàng với Uất Trì Túc: "Ta đồng ý, nhưng ngươi tìm thầy t.h.u.ố.c chữa trị cho . Bằng thì miễn bàn."

"Được." Uất Trì Túc đồng ý vô cùng dứt khoát. Sau đó, nhạt giọng sang Lận Thanh Diệu: "Xin mời Lận đại nhân ở uống ly rượu mừng. Nếu chuyện suôn sẻ, tự khắc sẽ phái hộ tống Lận đại nhân về Vu Sơn."

Lận Thanh Diệu đáp lời. Hắn hai đang ôm chặt lấy , một cảm giác kỳ lạ nhưng quen thuộc trào dâng trong lòng. Không phân rõ nguyên do, chỉ thấy khó chịu, chướng tai gai mắt vô cùng.

Đợi khi Uất Trì Túc bỏ , mới lạnh lùng lệnh cho Nha Cửu: "Dùng Nhất Tuyến Khiên truyền tin cho mười hai điện. Cử Vu Chiêu phó tướng, dẫn một ngàn Vu giả, cùng Sư Nguyệt Khanh chủ tướng, tập hợp tại T.ử Sinh Trủng."

"Rõ."

Sấm sét mùa hè cuồn cuộn tầng mây. Đêm hôm đó, một cơn mưa rả rích trút xuống T.ử Sinh Trủng.

Gió thổi ngọn nến lay động. Trước khi khép cửa sổ , Lung Linh thoáng qua những rặng núi chìm lấp trong màn đêm. Quả đúng như lời Tú Tú , bên trong T.ử Sinh Trủng, Huyền Quy lệnh chẳng tác dụng gì sất. Không bây giờ Tú Tú và hai sư tỷ của nàng an .

Xoay , Lung Linh bộ hỷ phục và đồ trang sức bày ngay ngắn bàn.

...Động tác của bọn họ là quá nhanh ?

"Vật tư của Binh gia dồi dào, ở vùng Tây Bắc hẻo lánh. Cho nên một khi cơ hội đến Trung Nguyên mua sắm, chắc chắn họ sẽ tích trữ lượng lớn."

Từ lúc dẫn đến đây nghỉ chân, quan sát cách bài trí trong phòng, Lung Linh mường tượng vài phần. Hiện giờ, thấy lo liệu xong xuôi hậu sự của Hoắc Khải bước , cực kỳ tự nhiên đến bàn thờ, thắp một nén nhang bức tượng nữ Võ thần, Lung Linh càng chắc chắn hơn: Nơi hẳn là phòng riêng của Uất Trì Túc.

Thắp nhang xong, thẳng lưng chiếc bàn đầy ắp binh thư, đồng thời hiệu cho Lung Linh xuống.

Viên phó tướng tên là Công Tôn Bỉnh ngay phía . Tranh thủ lúc Uất Trì Túc lưng , ánh mắt ông cứ lướt qua lướt đ.á.n.h giá Lung Linh một hồi lâu, dường như mang theo ý tứ dò xét. Ánh nến mờ ảo càng tôn lên khuôn mặt sậm màu và đôi mắt sáng như lạnh của Uất Trì Túc.

"Thầy t.h.u.ố.c mới tới báo , vị tiểu thương nặng. Không chỉ là vết thương ngoài da , mượn khí của khác để đổi trận pháp, cưỡng ép thi triển 'Phong Lâm Hỏa Sơn'. Với tiên cơ linh tu tầng một của , vốn dĩ là thể chịu đựng nổi. chẳng vì lý do gì mà vẫn giữ một thở. Bây giờ cứ tĩnh dưỡng cho đàng hoàng thì tạm thời lo nguy hiểm đến tính mạng nữa."

"Tuy nhiên, nắm chắc tới bảy phần rằng, chính là viện tôn Chu Tước viện của Binh gia chúng ngã xuống từ mười năm … Mai Trì Xuân. Tên là một mầm tai họa chuyên khuấy đảo phong vân, coi mạng như cỏ rác. Cô nương Lung Linh, rõ ngươi quen bằng cách nào, nhưng khuyên ngươi nên quá gần gũi với ."

Tàn nến nổ lách tách một tiếng, hàng mi dài của Lung Linh khẽ chớp: "Ngươi hứa là để tùy ý xử lý mà."

Uất Trì Túc nàng chốc lát, cúi đầu nhấp một ngụm : “Thế nên mới đó chỉ là lời khuyên thôi."

Một màn đối thoại kết thúc. Căn phòng bỗng chìm sự yên tĩnh đến quỷ dị, chỉ còn tiếng gió thét mưa rào bên ngoài cửa sổ.

Cho đến khi Công Tôn Bỉnh thực sự nhịn hết nổi, ngẩng đầu nháy mắt hiệu với Lung Linh, nàng mới nhận đối phương định mở lời nữa, mà đang chờ nàng lên tiếng .

"Hôm nay ở Diễn võ trường, tại ngươi đột nhiên đổi chủ ý g.i.ế.c nữa, mà trái còn mở miệng đòi cưới ?"

Công Tôn Bỉnh lén liếc Lung Linh, thầm oán thán trong lòng. Hóa là một cô nương ruột để ngoài da, thẳng ruột ngựa. Hèn chi thể nắm thóp một Mai viện tôn đầy một bụng mưu mô xảo quyệt.

"Ngay từ cái đầu tiên thấy ngươi, từng ý định g.i.ế.c ngươi." Uất Trì Túc đặt chén xuống, ánh mắt lảng sang chiếc bàn thờ bên cạnh: "Ngươi trông giống Cửu Thiên Huyền Nữ mà Binh gia chúng luôn thờ phụng ?"

Cửu Thiên Huyền Nữ? Lung Linh thực sự chẳng bản điểm nào giống với cái bức tượng nét mặt mờ căm cả.

"Cửu Thiên Huyền Nữ là thần thánh thật sự, mà là một vị nữ tướng quân của Khương thị nước Tề từ trăm năm . Tướng quân họ Khương tên Huyền. Câu chuyện của bà thì nhà nhà ở nước Tề đều . Lâu dần, bèn tôn xưng bà là Huyền Nữ."

Uất Trì Túc thu ánh , đăm đăm Lung Linh tiếp:

"Năm xưa Chu Linh Vương ngu hèn vô đạo, ép nước Tề đưa công chúa Lạc Ấp. Nước Tề vì tiêu diệt tà ma mà quốc lực suy yếu, quần thần đều dâng tấu, cho rằng nên cống nạp công chúa để tránh chiến tranh. Duy chỉ Huyền Nữ là xin dẫn binh. Bà ..."

"'Công chúa quyền thừa kế xã tắc nước Tề, thì cũng chẳng nghĩa vụ hy sinh bản để cứu vãn giang sơn. Nước Tề nuôi tướng ngàn ngày, tướng lĩnh còn c.h.ế.t trận, cớ hiến dâng nữ nhi?'"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/sau-khi-ke-thu-tang-ta-the-than/chuong-30.html.]

"Sau đó, Huyền Nữ cầm quân xuất chinh, ở cách mười dặm b.ắ.n hạ một con hươu lãnh thổ của vương thất nhà Chu. Bà tuyên bố rằng 'Chu thiên t.ử mất hươu, thiên hạ chư hầu đều thể cùng tranh đoạt'. Quả nhiên, chư hầu khắp nơi đều rần rần hưởng ứng... Từ thuở nhỏ, lớn lên cùng với câu chuyện của bà ."

Uất Trì Túc dừng một nhịp: “Uất Trì gia đời đời phó tướng cho Khương thị. khi chào đời, Cửu Châu chẳng còn là thiên hạ của vương thất nhà Chu cùng chư hầu nữa, thế gian cũng sẽ chẳng thể Huyền Nữ thứ hai. Thế nên từ nhỏ ấp ủ suy nghĩ, nếu một ngày lấy vợ, nhất định cưới một cô gái oai phong lẫm liệt giống như Huyền Nữ ."

"Và thật tình cờ, ngay hôm nay, ngươi xuất hiện."

Lời dứt, sấm chớp và mưa rào ngoài cửa sổ cũng dần to hơn. Công Tôn Bỉnh bày vẻ mặt tuyệt vọng đôi chút. Ông kề sát tai thủ trưởng, thì thầm: "...Tướng quân , ngài thể như thế . Ngài chẳng khác gì mấy gã đàn ông cặn bã trong lòng lúc nào cũng tơ tưởng đến ‘bạch nguyệt quang, vơ đại một cô nương về thế cả."

Uất Trì Túc hiểu: "Ta cưới Lung Linh, chứ lấy về tệ bạc với nàng . Thế thì vấn đề gì?"

" ." Lung Linh cũng thản nhiên ông , đáp lời: “Tìm thế thì chứ? Chỉ cần đối xử với nàng còn gì? Sao gọi là cặn bã ?"

Công Tôn Bỉnh cạn lời... Rốt cuộc là đầu óc hai kẻ vấn đề chính ông mới là vấn đề đây.

"Đại tướng quân vương!" Giọng một quân sĩ vang lên từ ngoài cửa: “Trong Huyền Vũ viện việc gấp, cần ngài đích định đoạt."

Uất Trì Túc thì dậy. Trước khi , còn cẩn thận dặn dò Lung Linh vài câu, rằng ngày mai tiệc cưới thiếu sót gì, cứ thoải mái sai bảo . Sau đó mới bước nhanh khỏi phòng.

Tuy nhiên, Công Tôn Bỉnh theo ngay lập tức. Ông đầu , sờ sờ con rối Mặc Khôi trong tay áo, híp mắt với Lung Linh: "Lung Linh cô nương , thực tâm thích một thì sẽ chẳng chuyện vì dung mạo giống mà dời tình đổi ý . Nếu chuyện đó, thì chỉ chứng tỏ ngươi thích đủ nhiều, hoặc là ngươi căn bản chẳng hề thích đối phương, chỉ là vướng bận chấp niệm trong lòng mà thôi... Lời Tướng quân Uất Trì chắc ngươi cũng . Chuyện cưới xin là đại sự cả đời, vẫn mong Lung Linh cô nương suy nghĩ cho thật thấu đáo."

Mấy lời của Công Tôn Bỉnh, vốn dĩ là Mai Trì Xuân uy h.i.ế.p nên mới , mục đích là để phá vỡ hôn sự giữa Uất Trì Túc và Lung Linh. Thế nhưng ch.ó ngáp ruồi, trùng hợp thế nào khiến tâm tư Lung Linh chút rối bời.

...Thì , nếu thực lòng yêu thích một , sẽ chẳng bao giờ tìm kẻ thế để thế vị trí của đó ?

Lung Linh lắng tiếng mưa ngoài cửa sổ, những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu cũng tựa như hạt mưa, rả rích tuôn rơi mãi ngừng.

Ở một diễn biến khác, trong căn phòng nơi Mai Trì Xuân bỗng bùng nổ một trận ho rũ rượi.

Công! Tôn! Bỉnh! việc thì ít mà phá hoại thì nhiều!!

Hắn bảo ông phá đám Uất Trì Túc với Lung Linh, chứ bảo ông phá luôn đường tình duyên của cơ chứ!!!

Ban nãy, thông qua Mặc Khôi, Mai Trì Xuân mồn một những lời trong căn phòng . Hắn nhắm mắt nhắm mũi cũng thừa sức tưởng tượng , với cái bộ não bé xíu như hạt óc ch.ó của Lung Linh, cô nàng nhất định sẽ nảy sinh vô vàn những suy nghĩ vớ vẩn đến mức nào!

Mai Trì Xuân dậy giường, từ từ hít một lấy sức. Ngay cả ở một nơi thuộc địa bàn của Huyền Vũ viện như T.ử Sinh Trủng, vẫn còn vài bộ hạ cũ. Không thể chần chừ thêm nữa, mượn cớ đêm nay mưa gió, bắt buộc dẫn Lung Linh tẩu thoát khỏi đây...

Tiếng cửa kẽo kẹt vang lên.

"Ngươi tỉnh ?"

Căn phòng tối om, Mai Trì Xuân sững sờ thiếu nữ đáng lẽ nên xuất hiện ở đây đang bước qua bậc cửa, bước nhanh về phía .

"Ngươi uống nước ? Hay là buồn vệ sinh? Có cần giúp một tay ?"

Mai Trì Xuân: "..."

Căn phòng tối mịt, Lung Linh kịp thắp đèn, hiển nhiên cũng chẳng thể rõ biểu cảm khuôn mặt . Nàng chỉ nhẹ nhàng đỡ lấy , dìu xuống giường với thái độ tự nhiên như ngày. Thế nhưng, thiếu niên giường bỗng nhiên nắm chặt lấy cổ tay nàng.

"Đêm nay ngươi ngủ ở ?"

Lung Linh chớp chớp mắt: "Thì phòng của Uất Trì Túc chứ . Trông bộ dạng thì hẳn là ý sắp xếp như . Đằng nào ngày mai cũng thành , ở chung một phòng cũng là chuyện bình thường mà."

"..." Mai Trì Xuân cảm thấy cổ họng dâng lên một luồng tanh ngọt, đành nhắm nghiền mắt : “...Ngươi thật sự cam tâm tình nguyện gả cho ?" Hắn nghẹn giọng hỏi: "Ngươi hiểu gả chồng là gả kiểu gì đấy?"

Lung Linh xách váy lên, tiện thể phệt xuống bậc kê chân cạnh giường: "Nhìn giống cái loại trẻ con vắt mũi sạch, ngây ngô tin rằng lấy chồng chỉ là trùm chăn tâm sự cùng ?" Nàng hiển nhiên là gả cho mang ý nghĩa gì chứ.

Mai Trì Xuân vốn nổi tiếng là kẻ dẻo miệng múa mép, hiếm khi nào lúc câm nín, cứng họng chẳng gì như bây giờ. Cũng may là kinh nghiệm đầy , thừa thể dùng lẽ thường tình để phỏng đoán suy nghĩ của Lung Linh. Vậy nên, đành nén cái xúc động bóp cổ nàng hai cùng đồng quy vu tận cho rảnh nợ.

Trong màn đêm u tối, dốc hết sức để giữ cho giọng của bình tĩnh và lý trí: “Đã rõ như thế, tại vẫn bằng lòng?"

"Ngươi giận nữa hả?" Lung Linh nhạy bén phát hiện cảm xúc bất thường của , bèn hạ giọng nhẹ nhàng: “Xin nhé. thấy chuyện cũng chẳng gì to tát. Chỉ cần cưới một là đổi một mạng . Ở ngoài , khối kẻ khi c.h.ế.t ai ban cho cơ hội hời như . Chúng thể tự lựa chọn, là sự may mắn mà bao nhiêu cầu còn chẳng nữa đấy."

"Vậy ngươi từng nghĩ tới ." Mai Trì Xuân đột ngột kéo bạo nàng về phía một chút, chống nửa giường, chằm chằm nàng: “Ngươi thực sự chấp nhận sống chung với thích ? Hắn thể sẽ ngáy ngủ, nghiến răng, hoặc là lười tắm rửa. Hắn sẽ cùng ngươi kề vai sát cánh, chung một giường suốt quãng đời còn . Mỗi ngày mở mắt , khuôn mặt sẽ chình ình ngay mặt ngươi... Ngươi tự vắt tay lên trán mà nghĩ , thế gian rốt cuộc thứ gì đáng giá để ngươi hy sinh đến mức như ?"

Hai xích gần tới mức thể rõ từng nhịp thở của đối phương. Khoảng cách cho phép Lung Linh thấu ánh mắt mang tính xâm lược mãnh liệt của . Đó là một thứ khí tức của giống đực, trái ngược với bộ dạng lúc ban ngày.

"Hắn xứng đáng mà." Nàng thỏ thẻ.

Trái tim Mai Trì Xuân như một bàn tay vô hình chậm rãi siết chặt lấy. Một thứ cảm giác đau đớn ngạt thở hạnh phúc tột cùng trào dâng trong lồng n.g.ự.c .

Mai Trì Xuân bất động hồi lâu. Hắn đổi ý định .

Hắn thể trở thành một Lận Thanh Diệu thứ hai. Nàng nên đến những nơi cao hơn, xa hơn để thấu bộ dạng của thế giới , chứ giam cầm, một nữa biến thành chú chim nhỏ gãy cánh.

Hắn mấp máy đôi môi khô khốc. Những lời tổn thương khác nghẹn ứ nơi cuống họng. Chỉ cần buông lời, sẽ đuổi nàng , để ân oán của bản vướng bận bước chân nàng nữa.

Cứ là xong... Chỉ việc đuổi nàng ...

Thế nhưng, khi kịp mở lời, thiếu nữ ngoan ngoãn rạp bên gối nhanh nhảu tranh : " mà, hình như ngươi cũng đúng thật. Ta từng nghĩ tới chuyện sẽ kẻ để nguyên thể hôi hám tắm rửa mà dám leo lên giường cơ đấy. Kiểu thì chịu nổi , ngáy ngủ cũng . Hay là chúng cùng vắt óc nghĩ thêm cách khác xem nhé?"

Một tia sét chói lóa x.é to.ạc bầu trời, thắp sáng cả căn phòng tối tăm, đồng thời soi tỏ trang phục thiếu nữ mặt.

Mai Trì Xuân bỗng cứng đờ cả : “Ngươi..." Hắn khẽ l.i.ế.m môi: “Ngươi đang mặc cái gì thế ?"

Nghe thấy câu hỏi mà còn cố hỏi của , Lung Linh cúi đầu , tiện tay vung ống tay áo thắp sáng ngọn nến trong phòng.

Cửa sổ dãi dầu mưa sa gió giật, ánh nến vàng óng ánh ấm áp rọi sáng bộ hỷ phục màu đỏ thẫm nàng.

"Hỷ phục chứ cái gì nữa." Lung Linh dậy xoay một vòng, ngắm , bộ dạng tự nhiên đến là lẽ đương nhiên: “Trước giờ từng mặc màu áo nào rực rỡ đến thế. Ta ngươi là đầu tiên thấy, mắt thẩm mỹ của ngươi mà... Ngươi thấy ?"

"..."

Dưới ánh mộc mạc và thẳng thắn của thiếu nữ, Mai Trì Xuân đắm đuối mất một lúc lâu. Hắn lấy tay che nửa khuôn mặt, âm thầm dời ánh mắt sang nơi khác.

"...Đẹp lắm."

Hắn tự nhủ, từ nay về , dẫu cho thế gian mỹ nhân tuyệt sắc đến mấy, cũng chẳng thể nào sánh bằng ánh trong khoảnh khắc .

Loading...